- Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niªn l¾c m¹nh.. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như ngườita cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt[r]
Trang 1Đơn vị : Trường THCS Giao Tân
Giáo viên: Đỗ Thị Hiếu
Bài 14
GD
Lop8.net
Trang 2GD
Trang 3“ Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi chóng lớn lắm Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng Đôi càng tôi mẫm bóng Những cái vuốt
ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương đư ợc và rất ưa nhìn.”
(Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)
Kể theo ngôi thứ nhất nhân vật
“tôi”
Lop8.net
Trang 4- Trời ơi, chỉ có năm phút !
Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi
đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái
, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi.
- Chào anh - Đến bậu cửa,
– Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm đư ợc chứ ?
Đến lượt cô gái từ biệt Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn
ta như vậy.
- Chào anh.
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )
bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người
Người kể giấu mình
Anh thanh niên vừa vào, kêu lên
Cô kỹ sư mặt
đỏ ửng
thanh niên lắc mạnh
Trang 5- Trời ơi, chỉ có năm phút !
Chính là anh thanh niên giật mình nói to, Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi
đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái
, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi.
- Chào anh - Đến bậu cửa,
– Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm đư ợc chứ ?
Đến lượt cô gái từ biệt Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh –
-Chào anh.
- (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )
bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người
Người kể giấu mình
Anh thanh niên vừa vào, kêu lên
Cô kỹ sư mặt
đỏ ửng
thanh niên lắc mạnh
Nhưng có mặt ở khắp mọi nơi trong văn bản
giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ
những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.
Người kể này giường như
biết hết mọi hành
động, tâm tư tình cảm của nhân vật.
Lop8.net
Trang 6- Trời ơi, chỉ có năm phút !
Chính là anh thanh niên giật mình nói to, Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi
đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái
, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi.
- Chào anh
– Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm đư ợc chứ ?
Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh –
-Chào anh.
- (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )
- Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người
Anh thanh niên vừa vào, kêu lên
Cô kỹ sư mặt
đỏ ửng
thanh niên lắc mạnh
giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ
những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.
Đến lượt cô gái từ biệt
Trang 7bác không năi gì nữa
Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rơng cây những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tƯt trong nắng những ngăn tay bằng bạc dưới cáI nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cáI đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rơng Mây b̃ nắng xua, cuộn tròn lại tơng cục, lăn trên các vòm lá ư ớt sương , rơI
xuống đư Giữa lúc đă xe dơng sƯt lại Hai ờng cáI, luồn cả vào gầm xe.
ba người kêu lên một lúc:
Những nĐt hớn hở trên mặt người láI xe chợt duỗi ra rồi bẵng đI một lúc, còn nhà hoạ sĩ và cô gáI c̣ng nƯn bặt, vì cảnh trước mặt bỗng hiện lên một cách kì lạ.
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )
Lop8.net
Trang 8Người kể chuyện giữ vai trò dẫn dắt, giới thiệu nhân vật, tình huống tả người và tả cảnh vật, đưa ra nhận xét đánh giá.
Trang 9“ Nhưng lần này lại khác Trước mắt tôi trường Mĩ Lí trông vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làn Hoà ấp Sân nó rộng, mình nó cao hơn trong những buổi trưa hè vắng lặng Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ ”
(Tôi đi học – Thanh Tịnh)
Ngôi thứ nhất Nhân vật “tôi”
Người kể chuyện cũng chính là tác
giả.
Lop8.net
Trang 10“ Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi
chóng lớn lắm Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng Đôi càng tôi mẫm bóng Những các vuốt
ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương đư ợc và rất ưa nhìn.”
(Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)
Kể theo ngôi thứ nhất nhân
Trang 11Ghi nhớ
ĐTrong văn bản tự sự ngoài hình thức kể chuyện theo ngôi thứ nhất (xưng
“tôi”) còn hình thức kể chuyện theo ngôi thứ ba Đó là người kể chuyện giấu mình nhưng có mặt khắp nơi trong văn bản Người kể này dường như biết hết mọi việc, mọi hành động, tâm tư tình cảm của nhân vật.
ĐNgười kể chuyện có vai trò dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện : Giới thiệu nhân vật và tình huống, tả người và tả cảnh vật, đưa ra các nhận xét đánh giá
về những điều đư ợc kể.
Lop8.net
Trang 12Bài 1
Xe chạy chầm chậm …Mẹ tôi cằm nón vẫy tôi, vài giây sau, tôi đuổi kịp Tôi thở
hồng hộc, trán đẵm mồ hôi,và khi trèo lên xe, tôi ríu cả chân lại Mẹ tôi cũng vừa
kéo tay tôi, xoa đầu tôi hỏi, thì tôi oà lên khóc rồi cứ thế nức nở Mẹ tôi cũng sụt
sùi theo:
- Con nín đi ! Mợ đã về với các con rồi mà.
nội của tôi
Hay tại sự sung sướng bỗng đư ợc trông
sung túc ? Tôi ngồi trên đệm xe đùi áp đùi mẹ tôi đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi,
( Nguyên Hồng, Trong lòng mẹ) a) So với đoạn trích ở mục I (trong Lặng Lẽ Sa Pa), cách kể ở đoạn trích này có gì
Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn
làm nổi bật màu hồng của hai gò má.
tôi
thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt Hơi
quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xin xắn nhai trầu phr ra núc đó thơm
tho lạ thường
Trang 13Hạn chƠ: người kể này că hạn chƠ trong việc miêu tả bao quát các đối tượng khách quan, khă tạo ra cáI nhìn nhỉu chỉêù do đă dễ gây nên sự nhàm chán trong giọng văn trần thuật.
ưu đ iểm: người kể chuyện că thể đI sâu vào tâm tư tình cảm, trực tiƠp miêu tả lại những diễn biƠn tâm lƯ sâu sắc phức tạp tinh tƠ đang diễn ra trong tâm hồn nhân vật
Lop8.net
Trang 14
b) Chọn một trong ba nhân vật ( người hoạ sĩ già, anh thanh niên hoặc cô kĩ sư nông nghiệp) là người kể chuyện, sau đó chuyển đoạn văn trích ở mục I thành một đoạn khác, sao cho nhân vật, sự kiện, lời văn và cách kể phù hợp với ngôi kể thứ nhất.
Trời ơi, chỉ có năm phút !
Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy Cô gái cũng đứng lên,
đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Anh thanh niên vừa vào, kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kỹ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi.
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm đư ợc chứ ?
Đến lượt cô gái từ biệt Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa
ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.
- Chào anh.
Trang 15Lop8.net