Gia đình Ngọc nghèo lắm, điều kiện gia đình khó khăn nên mỗi tuần bạn ấy chỉ đi học bốn ngày ở trường, còn lại thì Ngọc ở nhà giúp mẹ công việcnhà như trông em, giặt đồ, quét dọn, nấu ăn[r]
Trang 1Họ và tên: Trần Thị ánh Lớp 8C
Số điện thoại: 0938279831
Chủ đề: Em bé tốt bụng
Trên đường qốc lộ 1A Hôm đó lúc tan trường về có một em bé tên là Thuỳ Linh học sinh lớp ba, trường TH Sơn Tây đã làm một việc có ý nghĩa tốt
Trên đường cùng bạn đi về trong niềm vui vẻ đầy trên nét mặt của em Em vui vì đã gần về nhà để khoe với mẹ con điểm mười mà cô cho lúc sáng Bỗng em dẫm lên một cái gì cục cứng cứng, nhìn xuống em thấy một ví tiền màu nâu đang nằm dưới chân mình Em cúi xuống nhặt ví lên, mấy bạn của em cũng xúm lại,
em nhìn xung quanh mà không thấy người nào đi trên vỉa hè để hỏi xem họ có
đánh rơi ví không mà không thấy ai Em mở chiếc ví ra thì thấy có rất nhiều tiền
và cả một số giấy tờ khác của một người nước ngoài Em và mấy bạn rất ngạc nhiên rồi đứng thờ người ra Vì hồi đó em chưa học tiếng anh nên chưa biết dịch các từ đó ra
Giữa buổi trưa nắng nóng, mà em lại đang náo nức về để khoe với mẹ nên
em cảm thấy rất lo Trên đường xe cộ đi lại tấp nập, vì đây là tan trường nên xe
đạp của các anh chị và các bạn ngược xuôi rất đông rồi cả những người đi làm về nên em không nhìn thấy được ai người nước ngoài đã đánh rơi chiếc ví tiền
Em bảo các bạn cùng đứng chờ với mình một lúc xem có ai trở lại tìm ví không, chờ một lúc lâu mà không thấy ai người nước ngoài cả Bỗng có bạn nói: “ Hay là Linh cứ đưa tiền về cho bố mẹ bạn dùng vì đây cũng không ai biết mà cũng chẳng có ai tới tìm cả” Có bạn lại nói: “ Linh cứ để chiếc ví đó lại chổ cũ và đi về
và xem như chưa có chuyện gì xảy ra” Đứng trước sự tranh luận của các bạn, Linh không biết phải ứng xử như thế nào Một hồi lâu, Linh liền nói, “ Nếu đưa về thì không được vì đó không phải là tiền của mình nên không được tiêu Còn để lại chổ cũ thì thật quá vô tâm” Nghĩ mãi Linh liền nói: “ Nếu các bạn thấy đã trưa thì
có thể về, còn mình sẽ đem chiếc ví này đến đồn công an phường và nhờ họ tìm giúp người mất” Nghe Linh nói, mấy bạn của Linh rủ nhau ra về, còn Linh thì một mình đến đồn công an phường Hình như lúc này cô bé không còn nghĩ đến chuyện về khoe mẹ điểm mười mà chỉ lo nghĩ ai đó đã đánh rơi chiếc ví và họ chắc đang tìm và rất lo khi không biết nó ở đâu Đến đồn công an, em đã trình bày
lý do và kể lại sự việc mình gặp chiếc ví cho chú công an nghe Khi kể xong em đã gửi lại chiếc ví cho chú công an và nhờ chú tìm ra người mất để trả lại cho họ Chú công an thấy Linh là một cô bé ngoan nên đã đưa Linh về nhà và khen Linh với
bố mẹ của em
Mấy hôm sau, ông khách nước ngoài khi nghe thông báo thì đã đến đồn để nhận lấy chiếc ví của mình Ông vui vì đã tìm lại được chiếc ví, khi nghe chú công
an kể thì ông ấy đã tìm đến gia điình bé Linh để cảm ơn em Ông nước ngoài đến thì Linh rất ngạc nhiên và gia đình cô bé rất vui khi con mình thật ngoan ngoãn và trung thực
Trang 2Họ và tên: Nguyễn Trung Hiếu Lớp 9B
Chủ đề: Được của rồi tìm người trả lại
Tối thứ bảy tuần trước, tôi đi học về mà lòng cứ nao nao một niềm vui cứ khẽ cất lên đầu tôi Niềm vui ấy cứ thể hiện trên khuôn mặt rạng rở nụ cười của tôi, chứ không còn cộc cằn, mệt mỏi như mọi hôm Tối hôm đó sau khi cả nhà ăn buổi cơm chiều xong, tất cả mọi người đề lên phòng khách mà tôi cứ tủm tỉm như một kẻ ngốc Thấy vậy mẹ tôi hỏi:
Này hôm nay đi học có chuyện gì vui thế kể cho mẹ nghe nào! Mẹ ngồi xuống bên tôi chú ý lắng nghe và tôi hào hứng kể lại
Dạ! hôm nay đi học con thấy một anh bộ đội đang khệ nệ bưng đầy ắp thức
ăn và nước uống vừa rinh được lên giá xe thì cái ví nâu từ túi quần sau rơi xuống
đất mà anh không biết Anh lên xe và đạp thất nhanh về đơn vị, con liền lại nhặt ví
và chạy theo kêu nhưng vì chiếc xe chạy nhanh nên không nghe lời con gọi Vì
sự tò mò và tính hiếu kì nên con mở chiếc ví ra xem, ôi nhiều tiền quá và nhiều giấy tờ quan trọng nữa! Con nhìn trước ngó sau, không ai thấy con nhặt chiếc ví này cả, với số tiền này con mẽ mua được nhiều cuốn truyện tranh, máy chơi trò chơi mà con từng ao ước, con sẽ được ăn những cái bánh mì kẹp thịt nóng hổi, thơm lừng, con sẻ mua được nhiều cuốn sách tham khảo hay,… và còn rất nhiều thứ khác nữa Đủ mọi thứ sắp được thực hiện, chỉ mới nghĩ mà thật thích thú! Nhưng mà đây là tiền của anh bộ đội đánh rơi chứ nào phải của con? Con quá xấu
hổ với những ý nghĩ của mình Phải chờ và trả lại cho anh ngay thôi Nếu mất số tiền này thì anh sẻ khổ biết bao, tiền này có lẽ là của đơn vị chứ không phải là tiền riêng của anh Làm sao có thể trả nổi nếu nó mất đi? Cầm ví tiền dày cộm trong tay mà con băn khoăn quá! Nếu giao cho người khác biết họ có trả lại cho không? Nhìn đồng hồ trên tay chỉ còn mười phút nữa là vào học Giờ này lũ bạn con nó
đang băn khoăn tại sao con chưa đến Con quyết định sẽ chậm buổi học hôm nay, con ghé lại quán nước gần đó Có mộ ông cụ lái hỏi con: “ Sao cháu không đi học
mà ngồi đây?” Con trả lời: “ Cháu nhặt được chiếc ví của anh bộ đội đánh rơi, cháu chờ anh đó để trả Cụ nói “ chú bộ đội đó mới lãnh tiền để đi chợ cho đơn vị
đó”, thì ra con đoán đúng, không phải tiền của anh ấy mà! Một lát sau, quả nhiên anh bộ đội quay lại đang đi tìm cái ví một cách vô vọng, buồn rầu Từ trong quán con cháy ra đưa cho anh chiếc ví, anh cảm ơn con quá chừng, ôm lấy đầu con mà xoa Anh lấy tiền ra cho con mua quà, mua sách nhưng con chạy vụt đi khiến anh
đứng như trời trồng Con chạy vội đến trường thì các bạn đã vào học từ lúc nào
Tuy bị trể nhưng con trình bày lý do ngắn gọn, khiến thấy không mắng mà còn khen Cũng may thầy đang trả bài kiểm tra mà chưa giảng bài Cái Ly lớp trưởng trả cho con bài kiểm tra Lý được điểm mười đỏ chói Con rất vui khi được hai niềm vui lớn
Nghe tôi kể xong mẹ rất vui và cho tôi rằng việc tôi làm rất đúng đắn và mong tôi phát huy Tôi càng vui khi mẹ bảo ban tôi sẽ cố gắng thật trung thực trong cuộc sống
Trang 3Họ và tên: Trần Thị Thuỷ Tiên
Lớp 8A
Hồi trước khi còn học tiểu học ở quê, tôi đã từng có rất nhiều người bạn thân, trong đo thân nhất vẫn là bốn đứa Lan, Huyền, đức, Anh Trong năm đứa bạn chúng tôi, cậu bạn Hoàng Việt Anh là người có hoàn cảnh khó khăn nhất và người
đã từng ở lại lớp một năm vì đã từng lạc lối đi theo con đường sai trái Vì thế, bây giờ, bốn đứa chúng tôi đã học lớp tám, chỉ riêng Việt Anh còn học lớp bảy
Gia đình Việt Anh nghèo lắm Bố bỏ mẹ con cậu mà đi khi cậu còn đang nhỏ Lên lớp năm, mẹ Anh qua đời vì căn bệnh ung thư Cậu sống với bà ngoại Bà yêu thương cậu vô cùng nhưng tình yêu thương ấy dù to lớn đến đâu cũng không xoá bỏ thực tế là hoàn cảnh nghèo khổ của bà cháu cậu Bà ngoại cậu dù có vất vả,
cố gắng kiếm tiền, chắt chịu đến đâu thì vẫn không thể nuôi cháu ăn học
Sau một năm trời sống với bà, Hoàng Việt Anh đã thấu hiểu vô cùng về tình yêu thương của bà ngoại đã dành cho cậu nên cũng thương bà vô cùng và luôn cố gắng học tập tốt, giúp đỡ bà ngoại những công việc nhẹ trong nhà Nhưng sau khi biết được rằng, vì bà ngoại không đủ khả năng nuôi cậu ăn học, việc học tập của cậu và khoản tiền phải đóng nộp là một khó khăn lớn đối với bà nên bà ngoại đã phải đi vay mượn, cầu xin sự giúp đỡ của mọi người để có tiền đóng đậu, cậu đã cảm thấy tủi thân vô cùng Cậu cảm thấy mình là gánh nặng cho bà ngoại và cậu phải làm gì đó để bù đắp lại tình yêu thương đó, phải kiếm rất nhiều tiền để giúp
đỡ bà Vì thế cậu đã bỏ học ở trường và bỏ nhà ra thành phố vào đầu học kì hai năm lớp sáu Việc cậu bỏ nhà đi là một cái sốc lớn đối với bà ngoại cậu Sau khi nghe tin, bà cậu ngất đi và hàng xóm phải đưa bà vào bệnh viện, sau vài giờ đồng
bà mới tỉnh Cậu bỏ ra thành phố và trở thành đứa trẻ thành phố, sa vào con đường sai trái: Không có tiền ban ngày cậu đi cướp ở ngoài thành phố, dùng tiền đó mua cái ăn rồi để giành ra một ít những lúc cướp được nhiều, còn ban đêm thì cậu ngủ dưới gầm cầu
Sau hơn bốn tháng trời, nhờ sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và công
an thành phố, người ta đã bắt được đứa trẻ chuyên đi cướp giật ngoài phố tên là Hoàng Việt Anh và bà cậu cũng có cơ hội được gặp lại cháu mình Thấy cậuAnh trở về, bốn đứa chúng tôi cũng vui mừng lắm, cứ náo nức đến nhà cậu ấy ngay Vì còn là một đứa trẻ mà gia đình cậu lại khó khăn nên cậu chỉ bị xử phạt một năm cải tạo tại địa phương và được khuyến khích đi học trở lại Để cậu được đi học trở lại, uỷ ban nhân dân xã đã đồng ý miễn tiền học phí cho cậu và giảm bớt các khoản tiền đóng nộp để bớt phần gánh nặng cho bà ngoại cậu Do cậu nghĩ học gần nữa học kì mà lại đi theo con đường sai trái nên khi trở lại học ở trường, cậu phải học lại thêm một năm lớp sáu nữa
Khi nhận ra được cái sai trái của chính mình, Hoàng Việt Anh đã thấy được rằng cậu không nên giúp đỡ bà ngoại bằng cách đó mà cậu phải giúp bà bằng cách
cố học tập thật tốt, đạt được những kết quả cao để cho bà ngoại vui lòng, trở thành
đứa cháu có hiếu đối với bà Vì thế cậu đã cố gắng chăm chỉ học tập hơn và về nhà còn tranh thủ giúp bà tưới rau, cho gà ăn và làm mấy việc vặt trong nhà Từ một học sinh lưu ban, ở lại lớp, Hoàng Việt Anh trở thành một học sinh khá trong lớp
Trang 46B, luôn làm cho thầy cô tự hào và bà cậu cũng tươi tỉnh, vui vẻ hẳn lên sau khi Việt Anh trở về
Mấy đứa chúng tôi đứa nào cũng học khá cả nên cũng thường xuyên giúp đỡ Anh, giảng cho Anh những bài mà chúng tôi đã được học qua Riêng tôi vì ở xa nên không thể thường xuyên chơi với mấy đứa bạ khác được Nên mỗi khi tôi về quê, năm đứa chúng tôi lại quyâ quần bên nhau, vui vẻ suốt cả ngày cùng những trò chơi, trò nghịch ngợm mà chúng tôi thích Mỗi lần về, tôi đều mua tặng Việt Anh mấy quyển vở mới và vài cây bút để cậu có đầy đủ đồ dùng học tập hơn
Trên đây là tấm gương Hoàng Việt Anh, tuy đã từng mắc lỗi nhưng đã biết sữa chữa và vượt qua khó khăn để học tập tiến bộ hơn
……….
Họ và tên: Nguyễn Thị Kim Thuý
Lớp 8B
Chủ đề: người bạn tốt của tôi
Tôi và Ngọc là đôi bạn thân sống từ bé đến giờ Tính đến nay đã được mười lăm năm trôi qua, tình bạn của chúng tôi vẫn không hề thay đổi.Cuộc đời của chúng tôi gắn bó với nhau là nhờ vào những tính cách và sở thích giống nhau Tuy nhà Ngọc chẳng được như gia đình tôi Sống trong cảnh nghèo khổ, vậy mà Ngọc vẫn vượt qua được, lại sống rất tốt nữa là khác Gia đình Ngọc nghèo lắm, điều kiện gia
đình khó khăn nên mỗi tuần bạn ấy chỉ đi học bốn ngày ở trường, còn lại thì Ngọc
ở nhà giúp mẹ công việcnhà như trông em, giặt đồ, quét dọn, nấu ăn, hay là cả đi
đốn củi cùng các cô trong làng,… Ngọc rất siêng năng, lại học giỏi nên ai cũng yêu, cũng mến Bố mất sơm, gia đình chỉ có ba mẹ con, là chỉ cả trong gia đình nên Ngọc càng phải đỡ đầu công việc hà cho mẹ nhiều hơn Thời gian giúp gia
đình nhiều hơn thời gian học, vậy mà Ngọc luôn là học sinh giỏi nhất lớp tôi Năm nào Ngọc cũng được đi thi học sinh giỏi Huyện, giỏi Tĩnh Đã không có thi học sinh giỏi thì thôi, nhưng nếu đã đi ròi thì năm nào Ngọc cũng đem về giỏi nhì, giải nhất cho mẹ và cả lớp làm ai cũng thấy vinh dự“nở mày nở mặt” ra trước trường
Ngọc học rất giỏi còn tôi chỉ thuộc vào hạng học sinh trung bình của lớp mà thôi Đã nhiều lần tôi ngưỡng mộ Ngọc và lòng trĩu nặng, tôi tượ hỏi bản thân, “ Ngọc học giỏi thế còn mình thì học kém vậy mà sao chúng tôi vẫn là bạn tốt Ngọc chẳng quan tâm ai học giỏi, học kém đều kết bạ và giúp người đó học giỏi hơn Tại sao tôi không hỏi bí kíp của Ngọc, để mình có thể học giỏi hơn nhỉ!” ý nghĩ ấy cứ trỗi dậy mỗi khi tôi gặp Ngọc Rồi một hôm, cả hai chúng tôi đang ngồi bên gốc
đa chăn trâu, ý nghĩ ấy lại trỗi dậy trong con người tôi, nhưng tôi hơi sợ, lỡ như cậu ấy không bày cho tôi bí kíp học tốt hơn thì sao Cuối cùng tôi đã mạnh dạn hỏi Ngọc
Này, Ngọc tại sao cậu giỏi vậy Bày cho tớ cách được không Tớ muốn học giỏi hơn, học giỏi như cậu vậy đó
Trang 5Nghe tôi nói vậy, nó chỉ cười mà chẳng nói năng gì Điều đó càng làm cho tôi thấy bối rối và khó chịu hơn Tôi hỏi tiếp:
Nói đi đừng có dấu tớ nữa Hay là cậu không muốn giúp tớ học tốt hơn Hừ… cậu hư ăn lắm Tôi ngoảng mặt đi ròi không nói một lờ nào nữa
Ngọc dường như đã cảm thấy được cơn tức giận của tôi, nhẹ nhàng vỗ vai tôi
và nói:
Tớ biết là cậu muốn học giỏi hơn, tớ sẽ bày cách cho cậu, những cậu phải chịu khổ nhiều lắm đấy Cậu có chịu nối được không?
Được khổ bao nhiêu mình cũng chịu được, miễn sao kết quả học tập của minh tố hơn để mẹ mình đỡ buồn hơn là được Tôi đáp
Ngọc chỉ cười sau khi nghe tôi nói xong, nó bảo:
Không sao đâu tớ lừa cậu thôi Muốn học giỏi, tiến bộ hơn chỉ cần cố gắng, chăm chỉ, nghe cô giáo giảng bài trên lớp là được Chẳng phải chịu khổ gì đâu, cậu chụi được không?
Tớ sẽ cố gắng, để không phụ lòng của cha mẹ và của cậu nữa Tôi dõng dạc trả lời
Từ đó trở đi tôi siêng học hẳn Ngồi trên lớp nghe cô giáo giảng bài hơn, về nhà cũng chăm học hơn Cả hai chúng tôi rất cố gắng và chăm chỉ ở lớp cũng như
ở nhà Kết quả là tổng kết cuói năm học, Ngọc xếp thứ nhất lớp, còn tôi thì xếp thứ hai lớp Tôi được mẹ và cô giáo khen rất nhiều, mẹ tôi cũng tự hào về tôi hơn
Ngọc là người bạn tốt, không chỉ giúp tôi tiến bộ hơn trong học tập mà còn giúp tôi trở thành người con ngoan,trò giỏi và là một công dân tốt Tôi rất biết ơn Ngọc Có lẽ vì thế mà tình bạn của chúng tôi mới được bền chặt cho đến bây giờ
Rồi đến một ngày có lệnh giải phóng mặt bằng, nhà Ngọc phải chuyển đi nơi khác ở, chúng tôi buồn lắm Ngày cuối cùng chúng tôi ở bên cạnh nhau Tôi và Ngọc hẹn gặp hau ở nơi cũ, gốc cây đa ngày nào chũng tôi vẫn cùng ngồi chăn trâu, học bài Vừa ra tới nơi, tôi đã thấy Ngọc ngồi đó khóc nức nở Nhìn thấy thế, tôi liền chạy thật nhanh lại gần Hai đứa nhình nhau và chỉ khóc
Thôi nín đi đừng khóc nữa Thỉnh thoảng tớ lại về đây chơi mà Đừng khóc nữa! Nín!
Chúng tôi ngồi cả buổi dưới gốc cây đa, dựa vào vai nhau mà chẳng nói năng gì, cứ nhìn trời, nhìn hoàng hôn buông dần xuống cho tới khi mẹ Ngọc gọi về
Ngọc ơi về thôi con, ngày mai con phải đi sơm nữa đó
Nghe những lời van đó mà từng hàng lệ cứ tuôn mãi, cả hai chúng tôi khóc hư mưa xối cho đến lức về nhà, mẹ tôi an ủi thì lúc đó tôi mới nín hẳn Tôi mong sao màn đêm cứ buông mãi, và ánh bình minh sẽ không bao giờ xuất hiện để Ngọc mãi ở đây Nhưng rồi điều tôi mong ước lại không xảy ra Chiếc xe khách
đã dừng trước cửa nhà Ngọc, tiếng còi xe thúc dục làm tôi càng buồn hơn Ngọc
ôm tôi vào lòng an ủi tôi:
-Nhớ ngày nào cũng viết thư cho nhau nhé!
Chiếc xe từ từ chuyển bánh,từ đó chúng tôi không gặp nhau nữa,chỉ liên lạc với nhau qua thư tay
Trang 6Chủ đê: Tương trợ, yêu thiên nhiên, bảo vệ thiên nhiên
Họ tên: Nguyễn Đoàn Phương Linh
Lớp: 6B
Vào ngày 10 tháng 08 năm 2010
Một buổi chiều, trời đột nhiên nổi gió mưa bắt đầu rơi Mưa càng ngày càng
to Tối hôm đó, mưa vẫn cứ rơi, cứ rơi mãi cho đến lúc trời sáng Sáng sớm, ăn cơm xong em vội vã đạp xe đi đến trường Nào ngờ em đạp xe đến một chiếc cầu, lúc đó khuôn mặt em nặng trĩu vì cầu đã bị chìm trong biển nước làm em không thể đi học được Bây giờ cây cối đã ngập trong biển nước Vì thế em đành quay xe
và đi về nhà trong sự thất vọng Sau bao nhiêu ngày nước lũ dâng rồi cũng phải rút
ra sông biển Có người noì thuỷ tinh đã đánh với Sơn Tinh đã mệt mỏi nên phải rút quân về Nước lũ dâng lên làm nước ngập cả nhà cửa, ruộng đồng Vì thế những người trong xóm không bị nước lũ tràn vào nhà cũng đến thu don đồ đạc cho các gia đình bị thiệt hại Hôm đó em đi cùng bố đi sắp xếp đồ đạc cho từng gia đình
Đến một ngôi nhà đơn sơ, em thấy mọi người đang tu sữa lại căn nhà và thu dọn
đồ đạc Đó là gia đình của bạn Ngọc Do hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nên cách ăn mặc của bạn thường ngày cũng không bằng các bạn cùng trang lứa trông thật tội nghiệp Song hôm đó trước cảnh lũ vào nhà đó em cùng bố đi giúp đỡ Nhưng khi thấy Ngọc trong bộ quần áo tềnh tòng ướt đẵm, đầu tóc rối tung trông thật đáng thương Mặc dầu nước đã rút hết nhưng cái rét nó vẫn chưa hết hẵn, em mặc hai chiếc áo rối mà vẫn cảm thấy lạnh Nhìn bạn mà em cứ tuôn trào nước mắt, mà tuổi còn nhỏ không biết giúp bạn cái gì Nên em đã cởi chiếc áo ngoài của
em choàng lên cho bạn đỡ rét Bạn giật mình và quay lại nhìn vào mắt em và nói:
- Mình rất cảm ơn bạn đã cho mình mượn chiếc áo của ban! Lúc nào mình
sẽ đem trả lại cho bạn em nghẹn ngào nói “ Không có gì đâu! bạn cứ giữ lấy mà dùng mình còn có chiếc áo khác ở nhà
Qua việc làm trên, vào dịp tết trung thu năm đó em được các bác trong thôn tuyên dương và nêu cao gương tốt việc tốt Lúc đó em vô cùng sung sướng và hãnh diện lên nhận phần thưởng Ngày 25 tháng 08 năm 2010 em được đi lên rừng cùng
mẹ Đi được quãng đường thì em thấy khói bay đến, em đi theo mùi khói cuối cùng cũng đến được nơi bốc ra khói Đến nơi en thấy có mấy người đang đốt rừng
và chặt cây em bèn lên tiếng:
- Các bác ơi! Các bác đừng chặt cây đốt rừng nữa! Các bác làm như vậy là phá hoại thiên nhiên đấy!
Cháu còn nhỏ chưa hiểu được chuyện người lớn làm đâu! Nếu các bác không làm thì lấy gì để kiếm cái ăn cái mặc?
Nhưng các bác có biết thiên nhiên là cái quý nhất của mỗi con người Nếu không có thiên nhiên thì con người trên trái đất này không thể tồn tại được Vì thế chúng ta phải yêu thiên nhiên, bảo vệt thiên nhiện sống gần gũi với thiên nhiên chứ không phải như các bac không bảo vệ rừng mà còn chặt phá rừng Chúng ta cần phải làm theo lời Bác Hồ đã nói Các bác đã nghe câu…
“ Mùa xuân là tết trồng cây
Làm cho đất nước càng ngày thêm xuân.”
Trang 7Các bác đã nghe qua câu đó rồi Nghe cháu nói như vậy chúng ta đi về nhà thôi không chặt phá rừng nữa
Thế là từ đó không ai chặt phá rừng nữa Tin đó được đồn đại ra ngoài mọi người đều biết chuyện Một ngày nọ, có các bác ở xa đến nhà tặng một phần quà
đặc biệt cho em và khen em giỏi lắm “Các bác quá khen, cháu đã học giáo dục công dân và được học bài yêu thiên nhiên, bảo vệ thiên nhiên, sống hoà hợp với thiên nhiên nên cháu cũng có trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên.”
Cháu đừng khiêm tốn nữa, các bác biết mà Rồi các bác hôm đó chặt cây
đến nói lời cảm ơn với em
Trên đây là hai câu chuyện về đạo đức Từ trong đáy lòng em đã viết ra đó
Có rất nhiều câu chuyện đạo đức mà em đã trải qua nhưng hai câu chuyện trên là hai câu chuyện không thể xoá mờ trong trí nhớ của em./
………
Chủ đê: Tương trợ, yêu thiên nhiên, bảo vệ thiên nhiên
Họ tên: Đặng Thị An
Giáo viên: Trường THCS Sơn Tây
Bước đến mảnh đất Sơn Tây đã gần năm năm, tôi coi đây là một vùng đất rất thanh bình và yên ả Thế nhưng, tôi đã không thể nói như vậy nữa khi tôi được chứng kiến trước mắt một vụ tai nạn kinh khủng phải làm cho bao người hoang mang gần ba năm trước
Hôm ấy tôi còn nhớ tôi chỉ dạy hết tiết bốn là ra về Về đến nhà, có một người ban chờ sẵn tôi ở cổng Nó gọi tôi đi chơi, thế là chúng tôi cùng đi trên
chiếc xe máy nhỏ ở đường quốc lộ, chúng tôi đi rất chậm…Bổng một tiếng rầm như muốn nổ toanh trời đất trước mắt chúng tôi làm một thứ gì đó trắng xoá bao phủ cả bầu trời Một chiếc xe vận tải lớn chở đầy những tấm bia rô đang đổ xuống Mọi người ai nấy hốt hoảng lại gần để xem- tôi cũng vậy May mắn,lúc ấy học sinh cấp II và III vẫn chưa về vì năm tiết, nhưng cấp I thì đã tan rồi! Mấy người gần đấy chạy lại tìm kiếm những đứa trẻ vô tội bị các tấm bia đè lên.Những tiếng khóc “thút thít” của các bà mẹ thấm đượm sự lo lắng vì không biết con mình có nằm trong đống đổ nát đó không? Tất cả đều nổ lực tìm kiếm thì thấy có ba đứa trẻ, chúng đều bị máu ra đầm đìa, và có một em gái thì chẵng còn biết gì nữa cả
Ai thấy vậy đều vô cùng lo lắng Nhìn lại trên con đường quốc lộ thì những tấm bìa đã che hết cả làn đưòng, con đường sau đó bị ùn tắc rất lâu Nhưng đó không phải là điều mà người ta lo nhất lúc này, quan trọng hơn là không biết ba em nhỏ hồi nãy có làm sao không? và sau này tôi được biệt rằng cả ba em nhờ có sự chăm sóc nhiệt tình của gia đình và các bác sĩ thì đã tai qua nạn khỏi
Lúc ấy tôi hoang mang và suy nghĩ rằng nếu ba em nhỏ kia có làm sao, nếu lúc đó có cả học sinh cấp II và cấp III cùng về thì biết bao tính mạng con người bị lăm le trên bờ vực thẳm, bao giờ thì chủ nhân của chiếc xe ấy mới chuốc được hết tội lỗi và sự vô cẩn của mình khi không chấp hành pháp luật trong giao thông.Và
Trang 8chẳng lẽ nếu ai cũng như họ thì những đứa trẻ cứ phải sợ hãi khi trên con đường tới trường ư?
………
Chủ đê: Vượt qua cái căn bệnh thế kỉ
Họ tên: Phan Thị Trà My
Lớp: 8C
ở cái vùng quê thanh bình bao đời nay vẫn vậy, tiếng bước chân rộn ràng, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng chim ở đồng nội hót véo von đã tạo nên một Sơn Tây nồng hậu tình người Mãnh đất này đã nuôi dưỡng bao nhiêu nhà tài, họ đã trở thành những người có ích cho xã hội cho đất nước Nhưng cùng với sự phát triển này lại xuất hiện ra những cái tệ nạn mà con người khó mà biết trước được Đó là nạn dịch AIDS, một cái tệ nạn nguy hiểm với con người với xã hội
Một năm nọ có một cô gái con một gia đình có giáo dục văn hoá nhưng cô lại yêu một anh chàng nghiện ngập Với sự ngăn cản không cho cưới của gia đình bên gái nhưng họ quyết lấy nhau bằng được Không để ngăn cản được nữa, đành cho họ lấy nhau Lúc đầu, hai người sống rất hạnh phúc nhưng dần dần về sau, số tiền cũng tiêu hết dần anh không có tiền mua thuốc để hít, rồi chẵng bao lâu sau, khi đi xét nghiệm anh được tin là mình bị mắc HIV, trong lúc này con anh mới ra
đời hai tháng Một đứa bé được sinh ra trong sự căm ghét của gia đình họ ngoại cha thì càng lúc càng suy sụp, rồi vài năm sau anh bị chết vì bị AIDS giai đoạn cuối Mẹ đau buồn vì cái chết của chồng và đứa con bất hạnh nên đã bỏ đi phương
xa Để lại đứa bé sống trong sự khinh miệt của xóm làng trong một túp lều tranh nhỏ bên dốc núi lạnh lẽo Cậu không có tiền để đi học với bạn bè cùng chăng lứa không có ai chơi với cậu Họ luôn xa lánh cậu Ai cũng nghĩ là cậu bị AIDS giống cha cậu Nhưng thực tình đâu có phải cái sự xa lánh của cộng đồng đã rèn luyện cho cậu cái tính rụt rè không giám nhìn ai, luôn mặc cảm với số phận
Thế rồi hai mươi năm sau, một người thanh niên rời mảnh đất đi xa lập nghiệp Lúc đầu rất khó khăn chưa quen thuộc với mảnh đất mới anh cũng chỉ nghĩ là đi làm việc để kiếm sống qua ngày Nhưng không chỉ dừng lại ở đây anh
đã tích trử tiền gom góp lại rồi xây dựng một khu vực nuôi tôm cá Rồi anh nhân rộng ra, thuê nhân công để làm Thế rồi chẵng bao lâu sau anh đã trở thành một chàng trai thành đạt, nhà anh khấm khá và trở nen giàu có Sống ở phương xa một thời, anh đã cảm nhận được sự cô đơn, rồi anh quyết định tìm một nữa của mình Anh lấy vợ rồi sống rất hạnh phúc bên gia đình, vợ anh sinh cho cậu
hai người con rất khoẻ mạnh nhưng cậu cảm thấy ở đây không phải là vùng đất dành cho cậu Nên cậu quyết định trở về quê hương Sơn Tây để lập nghiệp Cởu nghĩ chỉ có quê hương mới là vuàng đất tươi xốp để cậu deo hạt mầm xanh tốt, cái tin cậu vẫn còn sống và có vợ sinh con làm cho nhiều người sửng sốt ai cũng nghỉ
Trang 9là cậu chết lâu rồi, chết vì AIDS rồi nhưng không cậu không bị mắc HIV, cậu trở
về vùng đất mà mọi người đã rất khinh miệt, cậu để làm lại sự nghiệp giang dở với
sự đồng lòng giúp đỡ của làng xóm nơi đây, cậu đã xây dựng một công ty nuôi tôm cá Người dân nơi đây đã hiểu ra cái căn bệnh AIDS, lúc đầu họ nghĩ cái căn bệnh này lây lan qua đường hô hấp nhưng vì sự giúp đỡ giảng giải của các bài số ngoài huyện về họ hiểu ra căn bệnh HIV, một căn bệnh không lan truyền mà nó do
ý thúc của mỗi người
Từ cái tấm gương của người thanh niên trên, chúng ta đã hiểu thêm về cái căn bệnh thế kỉ đó là AIDS Chúng ta đừng nên xa lánh xua đuổi với những con người bị HIV mà nên giúp họ vượt qua cái cửa ải khó khăn này Như chàng thanh niên trên anh đã chiến thắng sự xa lánh của mọi người xung quanh đã đứng lên và lập nghiệp bằng bàn tay trắng, không cần ai giúp đỡ trở thành một nguời công dân
ưu tú của xã hội, một thanh niên giỏi của đất nước
Câu chuyện: “ Tình huống về đạo đức, kỉ luật
Hiện nay, thế giới đang phát triển, xã hội và đời sống của con người ngày càng được nâng cao Vậy nên một sự thật trước mắt của chúng ta mà không thể chối cãi đó là những kỷ luật, luật pháp đề ra đang dần dần bị xâm phạm Trong khi
đó, những kỷ luật, luật pháp đó chính là cái rèn luyện đạo đức của một con người,
là một tư chất giúp cho xã hội, đất nước ngày càng văn minh và phát triển Mỗi
điều kiện, những quy định và pháp luật đề ra, bản thân chúng ta, cộng đồng dân cư
đã thực hiên được hay chưa? đó là câu hỏi mà chính bản thân ta biết rõ nhất Qua
sự thật dưới đây ta sẽ biết được ý thức chấp hành luật pháp của mỗi con người
Câu chuyện được bất đầu từ một làng mà bà liên ở Bà là một con người luôn tích cực trong công tác của xã và là một người được coi là tính kỹ luật nhất làng
bà tuy đã già nhưng vẫn con minh mẫn và đi lại nhanh nhẹn Hàng ngày bà đi nói chuyện với bà con về vấn đề an ninh xã hội, bảo vệ môi trường… và đặc biệt là hãy thực hiện những quy định có trong xã và của đất nước
Có một lần, bà đang làm vườn thì thấy bên nhà mình có tiếng bát đĩa vỡ Thì
ra là ông Tiến bên nhà rủ bạn đến uống rượu be bét rồi con nhảy múa làm bừa bãi cả nhà Bà thấy thế, cho rằng làm ảnh hưởng đến an ninh của làng nên bà đã sang nhà ông ấy Lúc đâu bà đến ngồi ở ghế nói nhỏ nhẹ với ông Tiến rằng, ông ấy rủ bạn đên nhà uống rượu thì không ai cấm nhưng khi uống thì nói chuyện đừng lớn tiếng quá và cũng đừng nên đập bát đĩa như thế sẽ ảnh hưởng đến dân làng xung quanh.Ông mà làm như thế thì không đúng với quy định của làng,của xã
Chưa kịp nghe xong thì ông Tiến đã giọng dữ dội cho rằng bà Liên hay xen vào chuyện của người khácvà đuổi bà liên về Nũu nhiư trong hoàn cảnh của ai khác thì chắc có lẽ đã chửi lại và bảo nó như thế mà không nghe thì mà kệ ông nhưng mà bà lại làm khác bà ra về, và có ý định rằng ngày mai sẽ chuyên can tiếp không thể để ông ấy vi phạm kỉ luật của xã được Phải cho ông Tiên có cái ý thức thức thực hiện kĩ luật tốt
Ngày hôm sau, khi mọi việc gần như lắng xuống thì bà lại sang khuyên cái con người vô kỉ luật đó Lân này không gian trở nên thật im áng dương như ông tiến vẫn cố chấp, bà đã ngồi đó nói chuyện vè kỉ luật đề ra như vậy thì mỗi con
Trang 10người,mỗi thành viên trong xã ,trong làng đều phải có ý thức tự giác thực hiện chứ không phải lơ là một cách vô trách nhiệm
Chỉ một thoáng thôi, ông tiến đã suy nghĩ và thực hiện mình có lỗi và sau này sẽ là một người như bà Liên mà làng đó đã thêm một người có kỉ luật và bớt đi mối hoạ an ninh cho làng xã
Qua câu chuyện trên, ta đã được biết thêm về tấm gương kỉ luật là bà Liên.Làm một con người luôn chấp hành kỉ luật đã khó,bây giờ để thuyết phục một người làm theo lại càng khó hơn Thế mới biết không phải ai cũng có ý thức từ dầu đã đúng đắn Tuy trên đó chỉ là một câu chuyện nhỏ, chỉ nằm trong phạm vi làng xóm nhưng cái gì cũng thế, sự việc bắtd đầu luôn luôn là từ cái nhỏ nhất Trong phạm vi nhỏ có ý thức, chấp hành tốt kỷ luật thì ngoài lớn hơn nữa con người cũng sẽ làm như vậy
Không chỉ riêng vấn đề an ninh xã hội mà tình kỷ luật còn được mở rộng thêm với những đội tượng khác Ngoài kia vẫn còn những người lơ là, coi thường
và đặc biệt biết đó những pháp luật đặt ra cho nên vẫn có những hành vi vi phạm xảy ranhư tắc nghẽn giao thông, ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội,…tất cả đều là kết quả của ý thức mỗi con người Hãy chung tay thực hiện luật pháp, kỷ luật mà nhà nước đề ra, để giống như bà Liên trên mẫu chuyện, tuy việc làm nhỏ nhưng cũng góp phần tạo nên những con người có tính kỷ luật, thực hiện nghiêm túc những kỷ luật đề ra trong một xã hội phát triển
………
Chủ đê: Tương trợ, yêu thiên nhiên, bảo vệ thiên nhiên
Họ tên: Nguyễn Thị Ngọc Sương
Lớp: 9D
Chủ đề Cô giáo và hai em nhỏ bất hạnh
Xinh đã hơn bảy tuổi Em gái xinh là tươi, 6 tuổi Khi em gái chưa đi học thì suốt ngày hai chị em quấn quýt bên nhau Xinh sinh ra đã bất hạnh bởi đoi bàn chân em đã bị tật nguyền, bàn chân đã bị khuyết ba ngón Càng lơn đôi chân của Xinh teo lại việc khó khăn nhất đối với Xinh là việc đi lại Bố mẹ Xinh buồn bã khi phải đưa con đi khám từ bệnh viẹn này tới bệnh viện nọ Đã nhiều lần, Xinh bắt gặp những hàng lệ rơi, khuôn mặt ủ rủ của mẹ khi nhìn mình
Bố mẹ Xinh suốt ngày rất bận Bố, mẹ đều là nông dânnên suốt ngày họ phải
lo toan việc đồng áng, gieo cấy…ít khi có thể ở nhà để chăm sóc con Biết bố, mẹ phải làm việc bận rộn bởi hai chị em Xinh rất ngoan, không đòi đi chơi như những
đứa trẻ khác
Nhân dịp sinh nhật Xinh các cô, các bác tặng xinh một chiếc xe lăn bởi vậy việc đi lại của Xingh không còn khó khăn nữa Nhưng tươi đã sáu tuổi bởi thế tươi