1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Thơ tình!

5 131 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thơ tình
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Thơ
Thành phố Tokyo
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 34,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tình yêu đến không bao giờ hẹn trước Và ..ra đi cũng chẳng nói trước bao giờ Chia tay em, em phải về phía trước Chỉ nuối tiếc rằng, anh chẳng níu được thời gian Hẳn có ngày người sẽ bỏ t

Trang 1

Thơ tình!

Tình yêu đến không bao giờ hẹn trước

Và ra đi cũng chẳng nói trước bao giờ

Chia tay em, em phải về phía trước

Chỉ nuối tiếc rằng, anh chẳng níu được thời gian

Hẳn có ngày người sẽ bỏ ta đi

May mắn quá câu thơ còn ở lại

Núi cô đơn sám hối trăng thề

Rồi câu thơ nguội lạnh bỏ ta đi

Vớt vát mãi chỉ nỗi buồn ở lại

Biển bơ vơ lạc lối buồn về

Cuối cùng buồn cũng lén bỏ ta đi

Hoe hoét nắng hoang hoa chiều cỏ dại

Thơm như không hay biết điều gì

Đừng nói thế nụ tầm xuân bé nhỏ

Chẳng ai bỏ nàng giữa biển cả tình yêu

Chỉ có nàng làm tim ta thổn thức

Nhưng liệu nàng có bỏ lại ta không?

Chiều thu vàng bên bờ sông hiu quạnh

Nhặt một cánh lá rơi mà hồn tôi phản phất

Ai đă bắt lá vàng rơi trong gió

Để có người phải nhặt nó mang đi

Tokyo, chiều vắng bên con suối

Anh mong được ngày trở lại quê hương

Để cùng em sánh bước trên đường

Và cùng nhặt những lá vàng rơi theo gió

Mùa thu qua nhưng tim ta ở lại

Để bên nàng mãi mãi một tình yêu

Biển tình yêu mênh mông vô biên thế,

Ta xa nhau biết bao giờ hò hẹn,

Em bé nhỏ, tháng ngày dài rộng quá!

Biết bao giờ em đến được tình anh?

Anh có biết, sao lá vàng rơi trong gió?

Lá rơi và gom nỗi nhớ mùa Thu

Trang 2

Anh hãy là người cúi nhặt chiếc lá

Mang đến em một ước mơ xanh.

Chiều gần gũi mà chiều mênh mông quá, Như tình anh gần mà vẫn vời xa.

Ngày sắp hết, năm sắp hết rồi đấy,

Mùa xuân nào cho bốn mắt ta xanh.

Mùa xuân đến nụ tầm xuân sẽ nở

Tháng ngày dài u ám với mùa đông

Anh văn mong cho ngày càng ngắn lại

Để trở về hái nụ tầm xuân

Chiều buồn quá bên dòng sông giá lạnh

Nhớ lại cảnh mùa thu nơi xa ấy

Chẳng ai biết mùa đông đến nhanh vậy

Trong tim anh hay trong cuộc sống bình thường

Tim Anh đã nhường chỗ cho tình yêu sống dậy

Để được măi bên nàng cho bớt gió heo may

Mùa xuân đến nụ tầm xuân sẽ nở

Nụ hoa tươi chưa tỳ vết gió ngàn,

Chí trai anh cứ muôn nơi mãi

Cho Thời gian cứ chạy vòng quanh.

Mong rút ngắn dặm đường xa ngái

Để anh về khỏi rét mướt mùa đông

Nhưng bên anh có rất nhiều bè bạn

Biết mai này anh có lại đây không?

Rút chặng đường dài anh ngoái nhìn trở lại Mùa thu vàng pha lẫn chút mùa đông

Anh trở lại liệu tầm xuân đã nở?

Biết làm sao được vì chỉ tại mùa xuân!

Nhìn khe cửa anh đếm từng hạt tuyết

Phảng phất bay trong gió thổi trắng ngần

Sáng nay se lạnh gió đông về

Thơ thẩn hồn ai bên trang sách,

Chợt thấy chút lạnh lén vào tim.

Xin anh đừng đổ lỗi tại mùa xuân

Hãy trở về khi nụ hoa chưa kịp nở,

Kẻo nơi ấy tim anh tuyết phủ đầy

Trang 3

Bông tuyết trắng ngoài song cửa ấy

Cứ vô tình rơi cạnh bên ta

Tầm xuân ơi nàng đang ở nơi xa

Có hiểu được lòng ta đối với nàng

Trở về chốn cũ với mùa thu

Chỉ một mình ta với nắng vàng

Thơ thẫn hồn bay bên song cửa

Chẳng bóng hình ai kể cả nàng?

Anh lại về nơi chồn ấy mùa Thu

Cớ sao lòng mãi cô đơn với nắng vàng Phải chăng anh thường đứng bên song cửa Thả hồn thơ thẩn nhớ người thương?!

Anh có hay nơi quê hương ta đó

Cũng có người đứng ngóng chờ anh

Cũng mãi cô đơn vì thiếu vắng bóng chàng Bên ngoài song cửa gió heo mây

Phảng phất hạt mưa lẫn lá vàng

Đếm từng cánh lá rơi theo gió

Chẳng biết bao giờ nó hết bay.

Ngày lại qua ngày bên song cửa

Mà hồn hướng mãi tận quê hương

Xa nhau chẳng biết ngày gặp lại

Bởi vì cũng chỉ tại mùa đông.

Lòng ta rét mướt trong mưa gió

Có biết rằng ai đã có nàng

Chủ nhật buồn, chủ nhật không anh

Chỉ mình em và nắng vàng rực rỡ,

Nỗi niềm riêng lại tràn ngập chiều nay.

Có biết chăng hỡi anh yêu dấu!

Trái tim em giờ trở nên yếu đuối

Nhớ đến ai hồn cứ hoang buồn.

Từ trên cao nắng len vào cửa sổ

Bổng vụt tắt khi hoàng hôn gọi về.

Giống như anh mờ mờ ảo ảo

Và sợ rằng ! anh rồi cũng xa em,

Như hoàng hôn che khuất ánh mặt trời Trời sẽ sáng vào ngày mai vui vẻ

Liệu khi về em có đợi ai không?

Trang 4

Mùa đông đến ta vẫn xa nhau mãi

Chẳng biết bao giờ mới gặp được người thương Xa em biết bao giờ gặp lại

Anh tìm về phố núi với mùa thu

Dạo bước trên đường se lạnh gió mùa đông Tầm xuân ơi nàng có đợi anh không?

Hay chỉ như tia nắng vàng khe cửa

Ngoài trời kia gió lạnh lá rơi đầy

Như tình yêu sống dậy rồi chia ly

Chẳng ai có lỗi khi nàng bước sang ngang

Vì điều đó cũng chỉ tại thời gian

Hỡi người trong mộng của em ơi!

Xin đừng bi quan, hãy yêu đời

Em nỡ lòng nào mà từ chối,

Tình yêu người đã hiến dâng rồi.

Người hãy vui lên trong đêm nay

Dẫu không nằm được giữa vòng tay

Thì ta cũng thấy lòng sung sướng

Thả hồn theo mộng thật đắm say.

Mấy hôm rồi người nỡ không thư

Làm em quay quắt nhớ tương tư

Lo sợ chuyện gì người đổi ư

Cho dầu tình vẫn ở trong mơ.

Hỡi người trong mộng vẫn cơn say

Em gặp trong mơ thấy ngất ngây

Bao nhiêu tưởng tượng, bao hoài bão

Cho dầu thực tế chưa nắm tay.

Đâu phải tình yêu cần nắm tay

Chỉ cần ta mãi nghĩ về nhau

Dù xa ngàn dặm với thời gian

Hồn anh vẫn mãi ở bên nàng

Chẳng mơ, chẳng thực chẳng có gì

Chỉ có tình yêu trung thực ấy

Dù xa nhau anh vẫn mãi yêu em

Tầm xuân ơi, nàng có hiểu anh không

Ngày tháng dài không làm ta thay đổi

Chỉ có nàng không biết có đổi thay?

Không gian đêm thanh vắng quá anh ơi!

Trời mùa đông lạnh giá suốt đêm dài

Nỗi nhớ mong lại dấy lên niềm khắc khoải

Trang 5

Nếu yêu nhau xin hãy đừng dối lòng

Kẻo sau này cả hai đều day dứt.

Anh chẳng dối lòng mình khi đã nói yêu em Nhưng chẳng ai chứng kiến mối tình chung thuỷ ấy Mãi theo anh trong cả cuộc đời

Tầm xuân ơi nàng rời ta để bước sang ngang? Chỉ có mình ta lang thang bên con suối

Thơ thẫn đi tìm chiếc lá mùa Thu

Chẳng thấy đâu và mùa đông đến nhanh vậy Như tình cảm của nàng đối với ta?

Chia tay ta nàng chẳng nói điều gì

Chắc điều đó cũng chỉ tại mùa xuân?

Tầm xuân ơi hoa tuyết nở trắng ngần

Phảng phất bay mà hồn anh hiu quạnh

Vì chẳng có nàng mà chỉ có mùa Đông

Bên con suối bên dòng sông vẫn chảy

Như tình yêu anh mãi giành cho em

Nhưng tất cả chỉ tại thời gian

Nàng đă phải chia tay Anh chẳng níu được điều gì

" Tình yêu đến chưa bao giờ hẹn ước

Chỉ nuối tiếc rằng anh chẳng níu được mùa xuân"

Lá vàng rơi, em chỉ ước lá xanh

Mình trẻ mãi, tình yêu không phai nhạt

Yêu tha thiết, tính mặn nồng, ngào ngạt

Bốn mùa không làm thay đổi tim anh.

Dù giá lạnh nhưng tim anh vẫn thế

Bởi bên trong chứa đựng một tình yêu

Dành cho em, dành trọn cả cuộc đời

Tầm Xuân ơi! nàng có hiểu được lòng ta

Xa nàng mãi nên lòng ta hiu quạnh

Bên khung cửa thả hồn bay theo gió

Mãi hướng về nơi tổ quốc có em

Đăng ngày: 12:23 25-03-2008

TS LÊ HIỀN

Ngày đăng: 11/11/2013, 11:11

Xem thêm

w