1. Trang chủ
  2. » Văn bán pháp quy

Tuần 4. Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thuỷ

2 14 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 8,76 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

-“Ở Cổ Loa đã lâu,.ta được biết bổn quốc có báo vật nỏ thần rất lợi hại có thể từ 1 hóa 100, từ 100 hóa 1000 ta từ lâu đã mong muốn được 1 lần chiêm ngưỡng bảo vật này, không biết Công [r]

Trang 1

KỊCH BẢN TRUYỆN AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU – TRỌNG THỦY

- 

 -Từ lúc được thần Kim Quy trợ giúp, tạo được nỏ thần, Quân dân nước Âu Lạc liên tiếp đánh thắng Triệu Đà, khiến Triệu Đà phải ra hạ

sách giảng hịa rồi cầu thân Vì cĩ nỏ thần trong tay, An Dương Vương cứ nghĩ rằng Triệu Đà khơng cĩ cách nào để tấn cơng nên chấp

nhận lời cầu thân – đem gả Mị Châu cho Trọng Thủy Nhưng An Dương Vương khơng ngờ mình lại rơi vào cái bẩy của Triệu Đà

Sau ngày thành thân, ngày ngày Trọng Thủy cùng Mị Châu du sơn ngoạn thủy, vun bồi tình cảm của đơi tân nhân mà quên mất trọng trách Triệu Đà giao cho Về phía quân giặc, chờ mãi chẳng nhận được tin tức từ Trọng Thủy, Triệu Đà bèn ra lệnh cận vệ đi hối thúc, lấy cớ mang lễ vật tặng cho nhà vua Âu Lạc

Trong thư phịng của Trọng Thủy:

- “Bẩm điện hạ! Vương sai thần đến nhắc ngài về nhiệm vụ đã giao trước khi ngài thành thân Ngài đã thực hiện chưa ?”- tên cận vệ hành lễ rồi

nhỏ giọng bẩm lại những lời của Triệu Đà, nhưng trong lời nĩi vẫn là sự tơn kính của 1 kẻ dưới

- “ Chuyện đĩ… ta vẫn nhớ….Chỉ là…thời cơ vẫn chưa đến Người cứ về báo lại với phụ thân ta… khi nào thời cơ đến…ta nhất định sẽ thực hiện theo ý người.”- khi nghe tên thị vệ nhắc đến lời dặn của Triệu Đà với mình, Trọng Thủy mới nhớ đến mình là mạng nhiệm vụ mà đến nơi Loa Thành

này Nhớ ra mình đến nay vẫn chưa thực hiện lời cha căn dặn, ngập ngừng nĩi lại với tên cận vệ

- “ Thần đã rõ Thần xin phép Điện hạ lui xuống để về bẩm báo với Vương.”- tên cận vệ nhanh chĩng nhận lệnh cung kính thưa.

- “ Được Người cĩ thể lui.”- Trọng Thủy khốc tay cho tên cận vệ lui, rồi bản thân cũng rời khỏi thư phịng.

Vì sự hối thúc phía Triệu Đà và bản thân cũng đã lấy được lịng tin của Mị Châu, nên Trọng Thủy quyết định thực hiện nhiệm vụ của mình

-“Ở Cổ Loa đã lâu,.ta được biết bổn quốc cĩ báo vật nỏ thần rất lợi hại cĩ thể từ 1 hĩa 100, từ 100 hĩa 1000 ta từ lâu đã mong muốn được 1 lần chiêm ngưỡng bảo vật này, khơng biết Cơng Chúa cĩ thể giúp ta thực hiện mong ước của mình.”- Trọng Thủy cố tình đưa Mị Châu tản bộ gần nơi

để nỏ thần, rồi ân cần rĩt mật vào tai Cơng Chúa những lời nỉ non nhằm lừa gạt nàng

- Mị Châu biết được mong ước Trọng Thủy thì đã định đồng ý, nhưng lại nhớ đến lệnh của vua cha thì e dè nĩi

-“ Chuyện này khơng khĩ…chỉ là Phụ Vương đã ban lệnh khơng cho người ngồi đến gần chổ để nỏ thần.”

-“ Vậy như nàng nĩi thì ta đây cũng là người ngồi sao?”- Trọng Thủy nghe xong lời nàng Mị Châu, biết vẫn chưa thuyết phục được nàng, liền cau

mày giọng buồn bã lên tiếng

-“ Kìa chàng, ý thiếp đây khơng phải vậy Phụ Vương là cấm người ngồi cịn chàng là con rễ người tất nhiên cĩ thể vào đĩ.”- Mị Châu vội vàng

lên tiếng khi nghe những lời nĩi của phu quân

Cơng Chúa đưa Trọng Thủy đến nơi để nỏ thần.Trọng Thủy tỏ ra thích thú và khơng quên ghi nhớ lại hình dáng của Nỏ Thần Chàng Trọng nhanh chĩng cho người làm 1 chiếc nỏ giả rồi đánh tráo nỏ thật Khi kế hoạch thành cơng Trọng Thủy liền tìm cớ cáo biệt với Mị Châu

-“ Tình vợ chồng khơng thể lãng quên ,nghĩa mẹ cha khơng thể vứt bỏ Ta đến đây cũng đã lâu vẫn chưa trở về thăm cha, nay lại nhận được tin cha lâm trọng bệnh, phận làm con ta khơng thể làm ngơ Ta hơm nay cáo biệt cùng nàng để về thăm cha” - Trọng Thủy nắm lấy tay Mị Châu bày tỏ

ý định

-“ Thiếp đây phận dâu con, khi cha lâm bệnh thiếp cũng phải cĩ bổn phận chăm lo cho cha Chàng đi, thiếp cũng xin theo chàng”- Mị Châu tha

thiết tỏ ý cùng phu quân

-“Tấm lịng của nàng ta xin nhận thay cha Nhưng đường xa, mệt nhọc, nàng hãy cứ yên tâm ở lại, khi nào cha khỏi bệnh, ta ắt sẽ quay về với nàng” – Trọng Thủy tỏ vẻ lo lắng từ chối…

-“ Ý chàng đã quyết, thiếp đây xin nghe theo” – Mị Châu nghe lời phu quân.

- “Nàng hiểu là được rồi! Ta đây cịn một khúc mắc, nàng cĩ thể giải đáp cho ta?”

-“Khơng biết điều gì làm chàng lo lắng, xin chàng cứ nĩi, thiếp đây xin nghe”.

- “Nàng cũng biết giữa cha ta và cha nàng trước đây đã từng xảy ra chiến sự Nếu khơng may hai nước thất hịa, Bắc Nam cách biệt, ta lại tìm nàng, lấy gì làm dấu?”

-“Thiếp phận nữ nhi, nếu gặp cảnh biệt li thì đau đớn khơn xiết Thiếp cĩ áo gấm lơng ngỗng thường mặc trên mình, đi đến đâu sẽ rứt lơng ngỗng

mà rắc ở ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ cĩ thể cứu được nhau.”

Và rồi Trọng Thủy và Mị Châu chia tay trong sự lưu luyến Đi được một đoạn đường ngắn, Trọng Thủy ngốy người lại, nĩi lớn:

“Nàng hãy đợi ta trở về… ”.

Với việc cĩ được nỏ thần trong tay, Triệu Đà đã cho quân sang xâm lược nước Âu Lạc Trong khi đĩ, An Dương Vương vẫn ngồi điềm nhiên đánh cờ

Cận thần(đánh cờ vs nhà vua): “Bẩm bệ hạ quân Triệu Đà đã đến sát thành, chúng ta khơng cần chuận bị gì sao?”

An Dương Vương cười mà nĩi rằng: “Khơng cần lo lắng gì cả chúng ta đã cĩ nỏ thần Lại nĩi, Quân Triệu Đà khơng sợ nỏ thần sao?”

Một binh sĩ hối hả chạy vào, tỏ vẻ rất lo lắng:

- “Bẩm nhà vua…khơng xong rồi…Quân Triệu Đà đã đánh tan thành Cổ Loa, chúng đang tiến vào Hồng Cung, e là binh sĩ của chúng ta khơng chịu được bao lâu”.

- “Sao lại ra cớ sự này, ta cĩ nỏ thần mà… Chẳng lẽ nỏ thần….nỏ thần… đã bị đánh tráo ” – giọng điệu bất ngờ, lo lắng và chút hồi nghi -“Nỏ thần…nỏ thần…ngươi hãy mang nỏ thần đến đây…”

- “Dạ!”…- Tên binh sĩ đáp.

- “Đây là nỏ thần giả….là giả…”- sửng sốt, bất ngờ và rối bời.

- “Ngươi hãy truyền lệnh của Trẫm: “Rút quân”.

Vua cùng Mị Châu ngồi trên lưng ngựa cùng chạy về phương Nam Khi Vua chạy bờ biển ,đường cùng,khơng cĩ thuyền qua,bèn kêu rằng:

-‘Trời hại ta , sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu’.

Tức thì, Thần Kim Quy hiện lên nĩi rằng: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đĩ!”

An Dương Vương tức giận: “Con là kẻ đã tiếp tay cho giặc ư?”

Mị Châu quỳ xuống và khấn rằng:

-“Thiếp là phận gái, nếu cĩ lịng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi Nếu một lịng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi

sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù Cha! Mong cha hãy tha thứ cho lỗi lầm của con…Con nguyện dùng cái chết để rửa sạch tội của mình”.- giọng nĩi nghẹn ngào, hối lỗi.

* An Dương Vương bèn tuốt kiếm giết chết Mị Châu trong sự tiếc thương và nỗi niềm xúc động của một người cha Mị Châu chết ở bờ biển ,máu chảy xuống nước , trai sị ăn được đều biên thành hạt châu

Thần Kim quy bèn nĩi : ‘Nhà vua hãy cùng ta trở về biển cả ’’.Nĩi rồi, vua cầm sừng tê bảy tấc, Thần Kim quy rẽ nước dẫn vua đi xuống biển.

Về phía quân giặc, Trọng Thủy đuổi theo dấu lơng ngỗng mà Mị Châu đã để lại Thấy xác của nàng đang nằm trên bờ biển, Trọng Thủy khơng khỏi xúc

động, hét to ngân dài: “Mị…Châu…Là ta ta đã hại nàng rồi !” - Trọng Thủy ơm chầm lấy xác Mị Châu,nước mắt ngân dài trong nối tiếc.

Sau đĩ, Trong Thủy mang nàng về an táng tại Loa Thành Mị Châu đã chết, Trọng Thủy thương tiếc khơn cùng , khi đi tắm tưởng như thấy bĩng dáng

Mị Châu , bèn lao đầu xuống giếng mà chết Người đời sau mị được ngọc ở Biển đơng , lấy nước giếng mà rửa thì thấy trong sáng thêm , nhân kiêng tên

Mị Châu cho nên gọi ngọc minh châu là đại cữu và tiểu cữa

Ngày đăng: 10/03/2021, 17:01

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w