THƯƠNG NHỚ CỬA LÒ Ngày lại ngày, giữa dòng đời tấp nập Ngọn gió chiều nay đưa tôi đến Cửa Lò, Trời trong xanh giữa thấp thoáng dương xanh Tôi bỗng thấy mình hóa thành trẻ nhỏ,!. mải miết[r]
Trang 1THƯƠNG NHỚ CỬA LÒ
Ngày lại ngày, giữa dòng đời tấp nập
Ngọn gió chiều nay đưa tôi đến Cửa Lò,
Trời trong xanh giữa thấp thoáng dương xanh Tôi bỗng thấy mình hóa thành trẻ nhỏ,
mải miết nô đùa với sóng cát tuổi thơ
Biển! Biển đâu rồi, sắp gặp biển thật ư?
Tôi ngơ ngác, biển bỗng òa trước mặt
Ôi! biển lớn rồi còn chơi trò đuổi bắt:
Ta chạy nửa đời người, mới đến được kề bên!
Biển yêu ơi! Sao bỗng thấy ngỡ ngàng
Sóng nước mây trời xanh trong quá đỗi
Tôi ước mình là con sóng nhỏ
Tan giữa đất trời mênh mông, mênh mông
Có thể nào xa, ơi biển Cửa Lò?
Tôi không nỡ, nhưng thời gian không đợi Dẫu cát mịn cứ níu chân tôi lại
Con sóng cứ xô hoài vào bến bãi
Hương biển nồng, lưu luyến mãi không thôi Vẫn phải xa rồi, tạm biệt nhé, Cửa Lò ơi!
*******
Xám ngày đông rét mướt
Chợ tan, tôi gặp một người
Nụ cười hồng trên gương mặt
Ấm lòng tôi mãi không thôi
Có tiếng trẻ con cười,
Có nỗi chờ đợi mẹ
Có vòng tay nồng ấm của cha,
Có tiếng chim ríu ran bên ô cửa sổ
Trang 2Và thế là hoa hồng trước sân đã nở
Đúng vào một buổi chiều mưa
*****
Ở Thị xã Quảng trị, có một ngôi trường Trung học đã bị xóa sạch dấu tích trong chiến tranh Nhưng những người con Qt ra đi từ đó chẳng thể nào quên được tuổi thơ ấm áp
và tiếng giảng bài của thầy cô đã theo họ trong suốt cuộc đời Dù đi đến nơi đâu, những cánh chim nhỏ nhi vẫn
không nguôi nhớ về chốn cũ trường xưa Giờ đây, ngôi trường mới dựng trên nền đất cũ đã có tuổi đời 35 năm, lại
mở lòng đón họ về hội tụ giữa tình thương
Một phần ba thế kỷ lại gặp nhau
Tóc trên đầu đã có nhiều sợi bạc
Bạn bè lâu rồi phiêu dạt
Bây giờ còn mất những ai ?
Ngày ấy ra đi dưới mái trường này
Người học hành đứt đoạn
Kẻ đến "tương lai không ngày mai"(*)
Chiến tranh điêu tàn, đau khổ có riêng ai!
Học trò Nguyễn Hoàng năm ấy
Cất cánh vào đời gữa bão táp phong ba
Vẫn mang trọn một khung trời kỷ niệm
Tình bạn nghĩa trường luôn chói sáng giữa lòng ta!
Hôm nay lại gặp nhau
giữa quê mẹ sau bao lần biến động
Kỷ niệm tuổi học trò vẫn ngát xanh sức sống
Ta lại gặp ta niềm xúc động khôn cùng!
Trang 3Hãy nâng ly rượu mừng, hỡi bạn bè, những ai còn và đã mất!
Hãy về với tuổi thơ, nơi trái tim anh vẫn đập
Giữa yêu thưong, hoài nhớ, hạnh phúc, gian nan
Điểm hội tụ tâm hồn, điểm sáng vượt thời gian!
Quê hương ấy, mái trường này,
Cho những cuộc đời nâng mơ ước bay lên!
QT tháng 8-2010
-(*) trước năm 1975, ở miền Nam, học sinh TH bị bắt đi lính ngụy thường nói với nhau là họ đang bị buộc vào một tương lai không ngày mai
(Bài thơ đã được tác giả tặng chồng và các học sinh lớp Đệ Nhất B1 Trung học Nguyễn Hoàng (1969-1969) nhân một buổi họp lớp sau một thời gian xa cách