Tôi được phân công đứng lớp một, cứ mỗi sáng đi ra đến trường đã mệt nhoài nhưng bắt gặp những ánh mắt trong sáng thơ ngây của các em tôi lại phấn chấn trở lại và các em chạy ùa ra đón[r]
Trang 1` KỈ NIỆM CỦA TÔI
Chắc có lẽ trong đời dạy học ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ Với tôi cũng vậy đó là kỉ niệm về một mái trường mà lúc ra trường lần đầu tiên tôi về dạy tại đó
Ngày ấy là ngày 18 / 8 / 1996 tôi có quyết định về trường tiểu học Trung Giang – Gio Linh – Quảng Trị Lần đầu về trường tôi phải nhờ đến một người dẫn
đi Mặc dù tôi sinh ra và lớn lên tại quê hương Quảng Trị nhưng tôi không có điều kiện để đi đây đó nên vùng đất này đối với tôi thật xa lạ Hình ảnh đập vào trước mắt tôi là những dãy phi lao rì rào trong gió Đi đến khu vực trường toàn là một màu trắng của cát lúc này tôi mới biết trường này thuộc vùng biển của Huyện Gio Linh.Nhà cửa , trường học lúc đó nghèo lắm Nhưng với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ trong tôi cho nên khung cảnh ấy đập vào mắt tôi cũng chẳng làm ý nghĩ tôi lung lay Đợt về trường ấy có bốn anh em hai nam, hai nữ và chúng tôi cùng ở tập thể với nhau Gọi là tập thể chứ đây đây có phải là nhà đàng hoàng như bây giờ đâu mà đó là cái kho của thôn Và tôi nghĩ cả bốn anh em chúng tôi cũng chẳng có ai buồn với khung cảnh ấy bởi vì cứ mỗi sáng thức dậy lại thấy trên khuôn mặt của mỗi người lại hiện lên những nụ cười với bao niềm hi vọng
Ngày đầu tiên chúng tôi được phân công chuyên môn cả bốn anh em đều được phân dạy khu vực lẽ Chúng tôi cũng rất vui vẻ và phấn khởi vì từ đây mình đã trở thành một cô giáo như mình hằng mong ước.( Được gõ đầu trẻ)
Tôi nhớ nhất ngày đi khu vực lẽ để xem trường như thế nào? Cả bốn anh em chúng tôi tối ấy rất hồi hộp và phân công nhau ai sẽ chở ai đi vì bốn anh em mà chỉ có hai chiếc xe đạp Phân công xong chúng tôi đi ngủ
Sáng ra, cả bốn anh em soạn sưả đứng chờ cô hiệu phó nhà trường dẫn đi Thấy cô
đi bộ đến chúng tôi ngạc nhiên không biết làm thế nào vì lúc này năm người mà chỉ
có được hai xe đạp Trên khuôn mặt mỗi người đang biểu lộ sự phân vân thì hình như
cô cảm nhận được điều đó nên cô nói: “ Các em cất xe đi rồi đi với cô” Lúc này tôi nói “ Thôi các anh chi và cô đi đi rồi về chở em sau cũng được Cô bảo “ Đường đi ra trường phải đi trên cát nên không đi được bằng xe đạp( Vì trời nắng cát không đạp được) Lúc này chúng tôi mới hiểu ra.Chúng tôi cất xe và đi bộ vui vẻ nói chuyện
Đi được một quãng khoảng một cây số thì tôi không thể mang dép để đi được nữa ( Bởi vì dép tôi đi là dép cao gót lúc tôi đi ra trường tôi cũng còn nhỏ lắm nên mẹ tôi bảo mua đôi dép cao cao mà đi cho ra vẻ người lớn một tí) Vậy là đôi dép ấy ra đến đây thì không còn sử dụng được nữa Đi được một quãng thì cả bốn anh em chúng tôi đều cầm dép , mồ hôi nhễ nhãi ai mặt mũi cũng đỏ lừ Chúng tôi cứ đi một quãng lại hỏi Gần đến trường chưa cô.Cô bảo: Gần rồi còn một quãng nữa thôi Lúc này chúng tôi ai cũng miệt mài để đi không còn nói được lời nào nữa Và lúc này tôi chợt nghĩ :
Trang 2Gía như có máy ảnh mà chụp lại hình ảnh này để kỉ niệm thì chắc hay lắm nhỉ Vậy
mà chẳng có Vì lúc đó rất hiếm đối với vùng này
Ra đến trường khung cảnh trước mắt tôi là một dãy nhà cấp bốn với năm phòng học đơn sơ chúng tôi quan sát xong một lượt cô hiệu phó hỏi: Thấy thế nào các em Chúng tôi đồng thanh đáp: Được rồi cô ạ, trường như vậy là tốt lắm rồi Thế là cuộc hành trình trở về nhà của năm cô trò lại đến Khi đi về chẳng ai nói được câu nào chỉ lặng lẽ đi không biết vì mệt hay mỗi người lại có những suy nghĩ gì? Tôi đợt ấy là người nhỏ nhất và tuối đời cũng ít nhất trong bốn anh em nên tôi được mọi người rất quan tâm vì sợ tôi mệt Và lúc ấy tôi cũng mệt thật về đến nhà tôi không ăn cơm nổi
và nằm nghỉ đến chiều mới dậy
Đến hôm sau cuộc hành trình dài ngày cứ tiếp tục diễn ra Tôi được phân công đứng lớp một, cứ mỗi sáng đi ra đến trường đã mệt nhoài nhưng bắt gặp những ánh mắt trong sáng thơ ngây của các em tôi lại phấn chấn trở lại và các em chạy ùa
ra đón lấy tôi Đứa thì cầm cặp , đứa thì cầm mũ Lúc này tôi nghĩ các em là nguồn động viên thúc đẩy tôi trong mỗi ngày đi dạy
Mỗi lần về nhà tôi lại mua nửa cân kẹo kí để đầu tuần đem ra phát cho các em ăn Các thầy cô trong trường thấy thế bảo : Lớp cô Hoa chắc từ nay chẳng có một học sinh nào bỏ học có em chưa đủ tuổi chắc cũng xin vào lớp một để học Hồi ấy tôi chưa nghĩ được nhiều như bây giờ Tôi không nghĩ là học sinh ở đây hay bỏ học để
đi biển với ba mẹ mà tôi nghĩ rằngcacs em nghèo khổ quá mình mua cho các em ăn
cả tôi nghiệp Có những em đi học áo không có lành để mặc , dép không có để đến lớp thì đâu ra có kẹo để ăn
Nhưng người dân ở đây họ rất mến người mỗi lần đi biển về họ lại đem cho chúng tôi khi thì con cá lúc thì mớ tép biển Chúng tôi lúc đầu không lấy nhưng họ nói mãi và
có người đến gần và bảo: Các cô các thầy cứ lấy đi chứ không lấy là họ buồn lắm đấy Vì đây là là của họ là ra họ quý mến họ mới đem cho đấy Từ đó lâu lâu chúng tôi lại được ăn những con cá tươi ngon của biển cả Tôi nghĩ: Mặc dù vùng đất khó khăn này nhưng con người thật giàu tình cảm và thật kiên cường trong cuộc sống
Để bù đắp lại cho họ thiên nhiên ở đây đã ban tặng cho họ những gì tươi ngon nhất của biển cả mang lại
Thời gian cứ thấm thoát trôi qua, chúng tôi vẫn sống vui vẻ chẳng hề lo nghĩ Rồi đến một ngày điều gì đến nó sẽ đến Tôi trong bốn người được may mắn chuyển về huyện nhà Khi cầm tờ quyết định trong tay tôi không sao cắt nghĩa được tâm trạng của mình lúc đó Buồn, vui lẫn lộn Tôi không biết nói câu nào với những người còn lại tiếp tục công việc trồng người Và ngày chia tay tôi ra đi có một người không
ở lại chia tay tôi Không biết giận tôi hay họ không đủ can đảm để chia tay tôi thì lúc này tôi không hiểu được Thời gian cứ trôi và tôi đã rời bỏ họ ra đi Tôi lúc này cảm
Trang 3thấy buồn lắm , buồn đến độ muốn khóc thật to lên Thế rồi tôi ra đi không nói được lời nào
Lúc này tôi mới nhớ lại câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên viết thật là sâu sắc Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đến bây giờ tôi tôi vẫn nghĩ rằng hình như mình có mắc một cái lỗi gì đó Cái lỗi đó đến giờ tôi vẫn không thể gọi tên được Cái lỗi đối với họ đối với người dân ở đó và
cả đối với các em học sinh Những ánh mắt trong sáng cứ mở to ra nhìn tôi như chờ đợi một điều gì đó mới mẻ trong mỗi buổi sáng tôi đứng trên bục giảng Rồi ánh mắt
ấy cứ đi theo tôi trong suốt chặng đường dạy học của mình Do đó dù tôi có dạy ở một vùng nào , và ở đâu đi chăng nữa thì tôi cũng nghĩ rằng mình cần cố gắng học hỏi kinh nghiệm để trau dồi kiến thức mà đem lại cho các em những tinh hoa tốt đẹp nhất của nền giáo dục nước nhà Và tôi biết một năm sau cả hai người trong huyện của tôi cũng đã ra đi như tôi Riêng chỉ có một người còn ở lại vùng đất này vì đã xây dựng gia đình ở đó
Qua trang web này nếu người ở lại vùng đất đầu tiên đặt chân trên bục giảng đọc được bài viết này của tôi thì hãy cho tôi xin chúc người ấy sống vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình nhé Ba anh em chúng tôi ở đây vẫn sống hạnh phúc , vui vẻ và luôn nghĩ đến người còn lại vùng đất khó khăn ấy
Sau này tôi mới biết chính phủ đã ưu tiên đưa xã Trung Giang Huyện Gio Linh vào danh sách vùng khó 135 để phát triển đời sống nhân dân Tôi biết đời sống nhân dân
ở đây bây giờ đã đỡ lên nhiều và mái trường ấy giờ cũng đẫ khang trang hơn Khu tập thể cũng đã đàng hoàng hơn chứ không phải như ngày xưa chúng tôi ở
Qua đây tôi xin chúc các thầy cô giáo ở trường tiểu học Trung Giang- Gio Linh - Quảng Trị mạnh khỏe, hạnh phúc Hẹn một ngày không xa tôi sẽ trở lại thăm ngôi trường thân thương ấy
Nếu có liên lạc thì xin vui lòng liên lạc với tôi theo số điện thoại: 01679990036