[r]
Trang 1Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô, các cô chú cán bộ công nhân viên và các bạn học sinh thân mến,
Em tên là Đậu Hải Hoàng Giao, học sinh lớp 12A1 Hôm nay, em vinh dự được đại diện cho các bạn học sinh khối 9 và 12 nói lên những suy nghĩ của mình trong ngày bế giảng năm học
Thấm thoắt thế mà đã bảy năm trôi qua… Bảy năm kể từ ngày tiếng trống khai trường đầu tiên vang lên… Bảy năm, quãng thời gian không hẳn là dài nhưng cũng đã đủ để biến tất cả nơi đây thành kỉ niệm, thành yêu thương… Yêu thương đến nỗi, dù có nhắm mắt lại, vẫn có thể hình dung được từng khuôn mặt thân quen, vẫn có thể thấy từng ghế đá, hàng cây… ăm ắp vui buồn, nụ cười và nước mắt…
Các bạn học sinh thân mến,
Tôi chợt mỉm cười khi nhớ lại mình của ba năm trước đây… Ba năm trước… tôi cũng là một đứa học trò lớp chín… cũng bâng khuâng, lưu luyến đến lạ khi thấy những cánh phượng cháy đỏ nơi góc sân… Và tôi cũng thấy lạ lẫm lắm… những giọt nước mắt lăn dài trên má những anh chị 12 buổi ra trường… Khi ấy, tôi nào hiểu hết nghĩa của 2 tiếng “chia tay”… Với tôi, “chia tay” chỉ đơn giản là nghỉ ngơi tạm thời vào 3 tháng hè… để rồi tiếp tục quãng đời 3 năm cấp III với ngôi trường
mà tôi đã gắn bó… Tôi lúc ấy, ngơ ngác nhìn những giọt nước mắt rơi xuống… để rồi giờ đây… khi đã thấm thía 2 tiếng “chia tay”… đôi lúc bỗng nghẹn ngào, muốn
vỡ òa thành tiếng… Lớp 9 ra trường nghĩa là vẫn còn có thể quay về… 12 nghĩa
là sẽ trưởng thành mãi mãi… Sẽ chẳng còn có thể là một đứa học trò vô tư, hồn nhiên… Sẽ chẳng bao giờ thấy lại đầy đủ những khuôn mặt thân quen… Sẽ chẳng bao giờ cả…
Thưa thầy cô,
Đã bảy năm lớp lớp học sinh chúng con sống dưới mái trường này… Bảy năm chúng con được làm con của thầy, của cô… Chúng con đã được truyền dạy cho không chỉ kiến thức mà còn cả cách sống, cách làm người… Thầy cô quan tâm đến cả những điều vặt vãnh nhất của chúng con… lúc con vui… khi con buồn… Thầy cô làm cho chúng con cảm thấy ngôi trường này chính là mái nhà ấm áp thứ
Trang 2nghiêm khắc của thầy cô, để những cánh chim non nớt ngày nào giờ đây đã thật vững tin bay vào tương lai… Vậy mà có lúc, lũ chúng con ngô nghê chẳng biết gì… đã ương bướng… đã gan lì để thầy cô buồn lòng… cũng đã có những hờn dỗi vì bị la mắng… Để rồi giờ đây, sắp sửa chia tay trường rồi, nhiều đứa trong chúng con đã ước… “Ước gì thời gian quay trở lại, dù chỉ một lần thôi, để lại được lần nữa là học trò, là con của thầy cô… lần nữa được yêu thương, được quan tâm
và thậm chí cả la rầy… ước gì thời gian hãy ngừng trôi… để có thể biến nơi đây thành mãi mãi…”
Cũng trong buổi lễ ngày hôm nay, chị cũng có đôi lời với các em lớp dưới…
Các em lớp 9 thân mến,
Các em đang đứng trước một ngã ba đường… sẽ có nhiều lựa chọn cho các em bước tiếp… Sẽ có rất nhiều trong số các em các học bổng mà các em đã sớm khuya đạt được… Sẽ có nhiều em thi tuyển sang Di Linh hay Chuyên Thăng Long, … Nhưng, các anh chị hi vọng rằng, các em sẽ nhớ đến ngôi trường Phan
Bội Châu thân thương này… để tiếp tục như các anh chị, chung tay xây dựng nơi
đây thành một ngôi trường kiêu hãnh với những thành tích ngày càng chói lọi… Bởi vì… cả các anh chị… và các em… đều yêu ngôi trường này nhiều nhiều lắm, đúng không? Và dù các em chọn cho mình con đường nào thì chị cũng xin chúc các em thành công trên con đường đi tới…
Với các em lớp dưới, chị thấy các em thật sự hạnh phúc vì vẫn còn có thời gian
để sống, để yêu thương nhau dưới mái trường này… Các em hãy tận hưởng những thời gian quý báu này… để rồi sau này, ngoáy nhìn lại, không phải hối tiếc
về những tháng ngày đã qua… Hãy học, hãy sống, hãy yêu thương và quan tâm đến nhau… Các em chính là những tương lai rất tươi sáng của ngôi trường này…
sẽ là người viết tiếp những trang rất đẹp cho lịch sử của ngôi trường…
Xin cho tôi dành những lời thân thương nhất cho những người bạn cùng khối…
12 ơi, sao mà thân thương quá… Những khuôn mặt đã cùng gắn bó, cùng học, cùng chơi suốt 3 năm cấp III… Có những người bạn đã trở thành tri kỉ… có những
nụ cười thoáng qua… có những cái ôm xiết chặt… Dù việc học cứ cuốn ta đi, thế nhưng, mỗi lúc nhìn lại, vẫn thấy ấm lòng bởi những nụ cười… những lời hỏi thăm
Trang 3của bè bạn… Tôi cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc, lại được đến lớp, lại được cùng bạn chơi đùa… để yêu thương ấm áp khắp nơi nơi… Tôi cảm ơn từng nụ cười, từng giọt nước mắt, cả những giận hờn vu vơ… Và tôi sẽ nhớ tất cả… bởi vì…
Khi đánh mất điề u ta yêu quý nh ấ Thì m ớ i hay có sóng ở trong lòng
Có giông bão mây đen và nuố i ti ế c
Có n ụ cười đắ ng chát bu ổ i chia li Nướ c m ắt dài làm ướ t c ả b ờ mi Khi nh ớ ạ i k ỉ ni ệ m th ờ i nông n ổ i
Nh ữ ng vui bu ồn như từng cơn gió thổ i
Có h ẹ n ngày tr ở l ạ i v ớ i ta không?
Hôm qua đã trở thành kỉ niệm của thời áo trắng… Xin cất giữ lại trong tim những hình ảnh đáng yêu nhất… những khoảnh khắc hồn nhiên nhất của tuổi học trò…
Để ta lại vững tâm bước tiếp vào tương lai… Và tôi chúc các bạn sẽ thành công trong các kì thi phía trước… Chúc các bạn sẽ thực hiện được những ước mơ của mình…
Một lần nữa, em xin gửi lời tri ân đến tất cả các thầy cô vì những đêm miệt mài bên trang giáo án… vì những giờ lên lớp thật hăng say… cảm ơn tất cả các bạn học sinh vì đã cho chúng tôi một khoảng trời rất tươi đẹp, rất hồn nhiên, vô tư… Con cũng xin cảm ơn ba mẹ vì ba mẹ đã sinh ra chúng con, nuôi dưỡng để chúng con có được ngày hôm nay… Em xin kính chúc quý thầy cô luôn dồi dào sức khỏe
để tiếp tục dìu dắt những thế hệ đàn em… Chúc thầy cô sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống và sự nghiệp… Chị xin chúc các em sẽ học thật tốt, sống thật hồn nhiên cho lứa tuổi học trò… Chúc những tháng ngày hôm nay sẽ là những năm tháng tươi đẹp nhất trong cuộc đời của các em…