1. Trang chủ
  2. » Hóa học

Ngay 14 thang 2 nam Hom nay la mot ngay dac biet

7 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 10,61 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng rốt cuộc thì, y chang mọi ngày đầy gió khác, Thụy chỉ ngồi im, không mảy may cục cựa đến một sợi lông mày, lầm lì hứng chịu từng đợt công kích của tôi, miệng rì rầm những lời gì kh[r]

Trang 1

Ngày 14 tháng 2 năm … : Hôm nay là một ngày đặc biệt.

- Này, thằng khùng ! Làm ơn stop writting và nghe tui nói đây ! … Ơ hay, có bị đao không thì báo cho tui một tiếng, chứ cứ làm mặt lạnh như vậy thì rõ là thằng điên đấy … Uầy, có bị chập mạch mát dây không thế hả ? …

Tôi tuôn xối xả một hồi liên thanh không thương tiếc vào màng nhĩ dày cui bất trị của Thụy như vẫn thường làm vậy trong mấy ngày ảm đảm vừa qua Nhưng rốt cuộc thì, y chang mọi ngày đầy gió khác, Thụy chỉ ngồi im, không mảy may cục cựa đến một sợi lông mày, lầm lì hứng chịu từng đợt công kích của tôi, miệng rì rầm những lời gì không bao giờ nghe thấy được

- Thôi, cho tui xin ! Tui lạy ông, lạy cô dì cậu mợ từ xa đến tận bà con cô bác nhà ta ở gần Tui thua rồi, tui chịu rồi Thà ông nói với tui một lời, trách móc tui một câu tui còn chịu được Chứ đừng im phăng phắc như thằng đao thế Tui sợ lắm ! Tui biết tui sai rồi mà.

Trong một thoáng tôi cứ tưởng Thụy sẽ quát tôi thật, nhưng hóa ra nó chỉ đứng dậy

vớ lấy cặp xách bỏ đi, khuôn mặt biểu lộ một vẻ kinh tởm sâu sắc Ngập ngừng với ý định chạy theo, sau một hồi dài … 3 giây suy nghĩ, tôi chỉ dừng lại, nhìn Thụy từ phía sau lưng, nghĩ ngợi một điều gì không rõ

- Hừ ! - Thở dài một tiếng bực dọc, tôi hục hằn quay trở về lớp học, trong lòng thầm

quở trách bản thân tại sao lại đọc quyển nhật kì quái quỷ đó Lắc đầu nguầy nguậy, rồi

tự tìm cho mình một chỗ khuất nắng trong phòng, tôi ngồi xuống, chóng căm suy tư, mắt đăm đăm hướng về tán phượng ngoài ô cửa sổ, xa xăm …

-o0o Ông có biết là mấy ngày này ông kì cục lắm không vậy ?

Trang 2

- Bộ có liên quan đến bà sao ?

- Ông này lạ nhẩy ? Nếu không quan tâm cho ông thì tui đã chả mất công thăm hỏi thế này.

- Con gái con đứa, biết gì mà nói … Ê, sáng mai kiểm tra Sử phải không ?

Cố nặn một nụ cười thật tươi và thân thiện ( nhưng không được thành công cho lắm ), tôi trả lời điềm tĩnh với một mức đáng ngạc nhiên hiếm có :

- Đừng có đánh trống lảng Đến cả thằng mù cũng thấy rõ là ông có vấn đề Này, tôi hỏi thật nhé, có phải ông thích con nhỏ nào không dzậy ?

-Ô hay, đã bảo không phải là việc của bà mà sao lì lợm vậy nhờ ?

Lời nói của Thụy bây giờ giống như một li nước làm tràn li, là ngòi nổ cho một trận cãi vã không bao giờ có hồi kết :

- Tui nói cho mà biết nhá, có con mẹ Thị Nở tệ lậu nhất vùng cũng chả thèm quan tâm đến cái bản mặt xấu xí khốc liệt của ông đâu

Bỏ lại phía sau một bộ mặt phẳng lì không thể dò hiểu được, tôi đùng đùng rời khỏi nhà Thụy, trong đầu bấn loạn một nỗi giận ghê gớm pha chút khó hiểu sâu sắc Thụy

bị sao vậy nhỉ ? Tại sao Thụy lại đối xử với mình như vậy ? Không tự cho phép mình biểu lộ nhiều cảm xúc Tôi lấy tay quệt đi những giọt nước mắt chớm trào trên mi Thầm nhủ với bản thân phải tìm mọi cách để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với nó

Hôm nay là đến lượt bàn của tôi trực nhật nên tôi đến lớp sớm hơn mọi bận ( một thành tích mà tôi phải vật lộn nhừ tử với tiếng chuông báo thức điên đầu nhức óc để có được ) Uể oải ngước nhìn đồng hồ Mới hơn 6h sáng Còn sớm chán Tôi bất giác liếc nhìn sang bàn học của Thụy với một vẻ mặt tràn trề hi vọng được giấu giếm một cách vụng về T đã đến từ lâu, bỏ lại cặp sách và đi đâu mất rồi Khấp khởi mừng thầm trong bụng, tôi rón rén bước đi, dáo dác nhìn quanh như một tên trộm Lục lọi trong

Trang 3

cặp sách của Thụy với một bàn tay không thể run hơn, tôi bắt gặp một cuốn sổ màu đen nổi bật, cuốn hút không chỉ vì màu sắc âm u của nó, mà còn bởi một hấp lực kì lạ khi cầm nó trên tay Bìa sách được trang trí bằng những hoa văn chìm hình đôi cánh

-một đôi cánh dơi cong queo, uốn éo -một cách kì quái, nổi bật lên hàng chữ NHẬT KÍ

màu bạc tạo thành một vệt sáng dài trông như vết máu kì lân Sững sờ một lúc thật lâu trong không gian im ắng đến rợn người, tôi chỉ bị đánh thức bởi một tiếng quạ kêu quỷ quyệt len lách chui qua khe cửa lớp

Thụy có viết nhật kí ư ? Kì lạ … Nó viết gì trong ấy nhỉ ? Liệu, có những điều bí mật nào mà nó chưa từng nói với mình chưa nhỉ ? Đọc, hay là không đọc ? Hừm, thôi kệ,

nó với mình dù sao cũng là bạn tâm giao nối khố mười bốn năm chín tháng lẻ một ngày, cái gì của nó cũng là của mình cả Đọc một tí thì đã sao ? Nhưng mà nếu nó biết chắc sẽ giận mình lắm Nhưng … Vật lộn một hồi với những cảm xúc khó hiểu và tò

mò Cuối cùng, tôi phải thừa nhận rằng mình đã hết lí do để không phải đọc quyển nhật

kí của Thụy Con quỷ xấu xí trong lòng tôi vừa gào lên một tiếng vang chiến thắng, rõ ràng là đầy vẻ man dại và vui sướng

Nhật kí, ngày … tháng … năm, ( Chời ạ, cu cậu còn bày đặt viết theo lối cổ điển

nữa chứ, sến như con hến ấy Mỉm cười thích thú với chính suy nghĩ của mình, đôi mắt tôi vẫn tiếp tục len lỏi vào những hàng chữ xiên xiên quen thuộc )

Hân rõ ràng là giận mình Vậy mà cứ nói không sao Rõ là con gái Nhưng rốt cuộc thì mình có lỗi gì đâu cơ chứ ? Chỉ là một chút bông đùa thôi mà Chả phải bao lần nó vẫn nói với mình là nó thích mình, rồi lại quay phắt ra cười khi mình ngẩn tò te ra đấy thôi Giỡn lại một tí cũng không được sao ? Nhưng mà nói gì thì nói, Hân dù sao cũng khá là dễ thương với tính tình giận dỗi con nít ấy …

Khúc khích cười duyên tệ, tôi đâm ra hơi quá khích với chính mình : lấy hai tay vỗ nhè

Trang 4

nhẹ lên má, rồi lại cốc vào đầu một cái rõ đau Mà cái gì nữa đây hè ? 4 điểm, thể nào ông ta cũng la lối om xòm lên thôi Rõ chán ! Chả muốn về nhà nữa “Nhà” ?

“Nhà tù” thì nghe có vẻ còn hợp lý hơn Ổng với mẹ cứ cãi nhau suốt ngày Mẹ giận ổng đã không nói, lại đâm giận lây cả mình Ngay cả cái việc cỏn con như quên rót nước hay không mời cơm tối, cũng bị đem ra xỉa xói đến nhức cả tai Mình không giận mẹ Chỉ giận là tại sao mẹ lại yếu đuối đến thế Dù sao ổng cũng chỉ là bố dượng mình Bỏ quách ổng đi cho rồi Còn luyến tiếc làm gì nữa

… Chưa kịp đọc hết những hàng chữ cuối cùng, tôi đã khẽ đưa tay che miệng, bật lên

một tiếng kêu the thé ngạc nhiên Thì ra gia đình Thụy đang trải qua một thời kì khó khăn như vậy, hèn gì mà lâu nay nó cáu gắt và lầm lì với bạn bè đến thế Tôi lật giở những trang giấy tối đen như mực, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng Những lời nhận xét

về thầy cô, về bạn bè, nếu cộng thêm cả tôi nữa thì dung lượng cũng chưa chiếm tới một phần nhỏ của quyển nhật kí Hầu hết trang giấy, Thụy tập trung chủ yếu nói về gia đình, về mối quan hệ bất hòa của bố và mẹ, về những lời than thở và cả những ý nghĩ

tuyệt vọng Mình đã nghe người ta đồn đại ổng có bồ từ lâu, nhưng vẫn hoài nghi thật nhiều Bởi mình nghĩ cho dù ổng có tệ bạc cỡ nào đi chăng nữa, chắc cũng không đến nỗi đê tiện đến thế Nhưng hôm qua, chính tận mắt mình thấy ổng chở một cô gái trẻ đẹp đi trên đường Không chỉ dừng lại ở việc trò chuyện, ổng thậm chí còn trơ trẻn mặt dày hôn cô ta trước mặt bao người Nếu không phải vì buổi hẹn với Hân, có lẽ mình đã lấy dép ném vào mặt ổng một cái rõ đẹp Đồ xấu

xa ! Đến lúc này thì tôi không thể giả vờ là mình không shock Một con người hiền

lành, khôi ngô, tuấn tú và hoàn hảo như Thụy, mà cũng phải thốt ra những từ ngữ đáng sợ như vậy sao ? Tôi thảng thốt nhìn đăm đăm vào dòng chữ cuối cùng Dấu chấm cảm được kết thúc một cách mạnh bạo đến nổi đục thành một lỗ sâu hun hút

Trang 5

trên mặt giấy dày phẳng phiu Với một vẻ mặt thảng thốt thật sự, tôi vội vàng lật giở đến trang nhật kí cuối cùng Vẫn là nét chữ xiên xiên mảnh khảnh ấy, nhưng có một điều gì đó dường như bất ổn : những con chữ xiêu vẹo, run run, cong oằn lại như thể

chỉ chờ đợi một cơn gió là sẽ đổ sụp xuống bất cứ lúc nào Ổng đánh mẹ Mình điên máu lắm rồi Chỉ chờ đợi cho đến ngày này, mình chụp lấy cây gậy ở dưới nhà, chạy lên Nhưng ổng rõ ràng là một con cáo già Ổng tránh được đòn này đến đòn khác Rồi ổng giựt phắt cây gậy ra khỏi tay mình Vụt ngược những đòn roi xuống mẹ con mình Mẹ sợ mình đau Mẹ che mình lại Ổng được thế lại cứ làm tới Quất tới tắp vào lưng mẹ Quất tối tăm mặt mũi Máu ! Trên người mẹ loang

lỗ những máu Mình rên lên, mình kêu lên Rõ là ông ta đã nhận ra ổng vừa làm

gì Trong một thoáng ngắn ngủi, mình cứ ngỡ ổng sẽ nghĩ đến tình vợ chồng hai mươi năm ròng với mẹ, mà ôm mẹ chạy đến bệnh viện Nhưng không, ổng chỉ đứng đấy, nhìn trơ tráo vào hình hài của mẹ, rồi nhổ lên đấy một bãi nước bọt,

bỏ đi Mình thề, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho người đàn ông ấy … Cho đến

khi nhận ra là mình đã đọc những dòng nhật kí cuối cùng cách đây lâu lắm rồi, khuôn mặt tôi đã đầm đìa nước mắt

Cạch ! Tôi giật mình ngước nhìn lên, bất giác hoảng sợ : Thụy đã đứng đó tự lúc

nào tôi không hay Nó trố mắt nhìn tôi, khuôn mặt bàng hoàng, choáng váng như không thể tin vào mắt mình Tôi và Thụy đứng cách nhau chỉ chừng chục bước mà cứ ngỡ xa xăm vạn dặm Không gian im bặt không một tiếng chim kêu Thứ không khí trong trẻo ngày nào, bỗng chốc trở nên đặc quạnh, tưởng chừng có thể nuốt chửng cả đôi tay nặng trĩu của tôi Đôi môi tôi giật giật run run, không thể nói thành lời Hình như bao nhiêu âm thanh trong cổ họng, đều bị cảm xúc che lấp mất Một hồi lâu thật lâu sau đó, cỡ chừng một ngày đầy sét hay mây đen kéo dài cả thế kỉ, nó bỗng cất tiếng

Trang 6

cười khùng khục đầy chua chát, rồ dại như một gã điên khùng Nó cười mà cái mặt mếu như muốn khóc Rồi bỗng nhiên, với một động tác dứt khoát không thể ngờ tới đối với một người, xét theo nhiều khía cạnh thực tế, rõ ràng là đang đau khổ, nó giựt phắt quyển nhật kí trong tay tôi Quăng vào cặp và rảo bước thật nhanh, đem tất cả đồ đạc của mình ra khỏi phòng học Tôi không hỏi nó đi đâu Chỉ nhìn theo bóng nó khuất dần

ở phía xa xa Buông thỏng người khụy xuống, tôi lấy tay che mặt, rồi cũng bắt đầu cất lên một tràn cười man dại nữa …

-o0o -Đã một tháng rồi kể từ ngày hôm ấy Không ngày nào là tôi không tìm cách bắt chuyện với Thụy Dùng đủ mọi cách thức, mọi lí lẽ, mọi thái độ mà tôi thấy cần thiết phải dùng, nhưng bất chấp vẻ mặt ăn năn hối cải chân thành đến tội nghiệp ấy, nó vẫn dững dưng mỗi khi tôi cố gắng làm điều gì đó cho nó, đôi khi nó còn ném về phía tôi những cái nhìn không thể sâu sắc hơn Cũng phải thôi, xét cho cùng, tôi đã đọc nhật kí của nó khi chưa được phép Nhưng không thể cứ mãi duy trì tình trạng như thế này được Thầm nhủ với mình như vậy, tôi lấy bút chì khoanh tròn một ngày đặc biệt của tháng hai trên tấm lịch dày …

Nhật kí, ngày 14 tháng 2 năm …

Hôm nay là một ngày đặc biệt Mình cảm thấy chưa bao giờ cuộc đời mình lại hạnh phúc đến thế Có lẽ là bây giờ, thậm chí là mai sau

Buổi sớm tinh khôi, mình đang ngồi thẩn thờ, bâng khuâng trước gốc phượng già nua cằn cỗi Buồn thật nhiều vì hôm nay là ngày lễ Tình Nhân Người người nhà nhà đều hạnh phúc yêu thương, trong khi gia đình mình lại như thế Thở dài đến nao lòng rồi ngửa mặt nhìn lên cao Nhắm tít mắt lại hòng chóng vơi đi nỗi buồn Rồi mình mở mắt ra, tự dưng thấy trời đất tối hù : một bàn tay nhỏ nhẻ,

Trang 7

mịn màng đã khẽ khàng che lấy mắt mình Là nhỏ Hân ! Mình sững sờ nhìn nhỏ một lúc lâu Thấy cả thời gian cũng dường như đọng lại thành sương sớm, giăng khắp cành cây, kẽ lá Và cũng không hề báo trước, nhỏ ôm chầm lấy mình, giọng nói run run :

- Tớ xin lỗi !

Chưa bao giờ mình thấy lời xin lỗi nào lại tràn đầy yêu thương đến thế Khẽ mỉm cười dịu dàng và nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc dài mượt mà của nhỏ Thấy mưa rơi …

Đà Nẵng, ngày 30 tháng 11 năm 2008

Bùi Huy Trường 9/2 Nguyễn Khuyến

Ngày đăng: 04/03/2021, 22:34

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w