Cũng thời gian ấy cô gái mắc một căn bệnh hiểm nghèo; các bác sĩ ở bệnh viện địa phương đều bó tay, họ phải chuyển cô lên bệnh viện trung ương.. - Các bác sĩ đang họp giao ban:.[r]
Trang 1TIỂU PHẨM GIÁO DỤC KỸ NĂNG SỐNG
MỘT LY SỬA
* Người dẫn chuyện: Tiểu phẩm Một ly sửa là Câu chuyện kể về một bác sĩ đã từng mang ơn một người đã giúp mình bằng một ly sửa Câu chuyện được trích từ tập truyện Quà tặng cuộc sống do nhà xuất bản VTV phát hành năm 2010
Gồm các nhân vật:
- Bác sĩ Hải
- Cô gái Trần Tuyết Nhi
- Mẹ cô gái
- Các bác sĩ, y tá
Cảnh 1: Thời sinh viên, Hải phải đi làm thêm để có tiền học đại học
- Hải: Trên vai vác thùng hàng nặng đến một ngôi nhà, bụng đói, khát nước, đặt thùng hàng xuống rồi gỏ cửa
- Cô gái: Mở cửa bước ra
- Hải: Chào cô! Đây có phải là nhà cô Trần Tuyết Nhi không ạ?
- Cô gái: Tôi đây
- Hải: Cô ký nhận dùm kiện hàng giúp tôi
- Cô gái ký nhận hàng ( Phiếu nhận hàng)
- Hải nhìn cô gái Cô cô có thể cho tôi ly nước được không? Hải ngồi bệt xuống,
bộ dạng rất mệt
- Cô gái mang ly sửa ra
Anh uống sửa đi – Cô gái nhìn chàng thanh niên
- Hải: Sửa ngon quá! Cảm ơn cô!
- Cô gái: Anh đã bớt mệt hơn chưa?
- Hải: Tôi thấy khá hơn chút Vậy tôi nợ cô bao nhiêu?
- Cô gái: Ồ không! Anh không nợ tôi gì cả Mẹ tôi nói rằng “ Nếu làm vì lòng tốt thì không bao giờ nhận tiền của ai”
- Hải: Vậy tôi chân thành cảm ơn cô
Cảnh 2: Tại bệnh viện
* Người dẫn chuyện: Nhiều năm sau anh trở thành 1 giáo sư đầu ngành ở một bệnh viện trung ương- Giáo sư Vũ Văn Hải Cũng thời gian ấy cô gái mắc một căn bệnh hiểm nghèo; các bác sĩ ở bệnh viện địa phương đều bó tay, họ phải chuyển cô lên bệnh viện trung ương
- Các bác sĩ đang họp giao ban:
- BS trực: ( đang lật hồ sơ bệnh án của bệnh nhân do một y tá chuyển sang)
- Y tá : Đây là một ca bệnh hiểm nghèo được chuyển lên từ huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng; cô được lịch hẹn BS Hải để hội chẩn
- BS trực: Hôm nay chúng ta hội chẩn về trường hợp bệnh của cô Trần Tuyết Nhi, 35 tuổi ở tỉnh Sóc Trăng
- BS Hải: Anh nhắc lại tên bệnh nhân cho tôi nào?
Trang 2- BS trực: À bệnh nhân Trần Tuyết Nhi – huyện Châu Thành tỉnh Bến Tre- 35 tuổi
- BS Hải: (vẻ mặt đăm chiêu)- Lẽ nào lại là cô ấy Nào chúng ta cùng đến khám cho bệnh nhân
Cảnh 3: Tại phòng điều trị bệnh nhân
- BS Hải nói với cô Y tá: Cô cho tôi biết bệnh nhân Trần Tuyết Nhi nằm ở phòng nào?
- Y tá: Dạ thưa BS- phòng 203 ạ! Cô ấy thật may mắn
- BS Hải: mang khẩu trang rồi bước vào phòng 203, bệnh nhân đang nằm trên ghế xếp
- BS Hải: Ồ ! Đúng là cô ấy rồi- Tuyết Nhi rồi ( xem bệnh án) BS đặt ống nghe tiến hành khám bệnh, vẻ mặt trầm ngâm
- Cô gái: Bệnh tôi có thể chửa khỏi không ? Thưa bác sĩ !
- BS Hải: Chúng tôi sẽ cố gắng, chắc là cô sẽ mau bớt bệnh
* Người dẫn chuyện: Sau nhiều ngày vất vả và được các bác sĩ tận tình cứu chửa, bệnh tình của cô Nhi đã giảm hẳn
- Y tá: Chúc mừng cô Trần Tuyết Nhi, cô đã bớt hẵn; cô có thể xuất viện – Đay
là phiếu thanh toán viện phí của cô
- Cô gái: Ồ ! Làm sao mà trả được viện phí đây?
- Mẹ cô gái: Ồ ! Con nhìn xem, có phải mẹ đã hoa mắt không? Tại sao lại thế nầy ? Đã có người thanh toán rồi
- Cô gái : Đọc lại tờ thanh toán viện phí: Có lẽ nào lại là anh ấy
- Người dẫn chuyện: Cô đã thanh toán bằng một ly sửa cho người sinh viên nghèo từ dạo ấy Chàng sinh viên nay đã trở thành BS giỏi, đây là dịp để anh được tri ân người đã giúp anh, dù chỉ bằng một ly sửa
Cả đội sắp hàng ngang đứng chào Người dẫn chuyện: Tiểu phẩm “Một ly sửa”