- Điệp ngữ: sống, không chê, điệp cấu trúc câu nhấn mạnh lẽ sống, bản lĩnh sống thủy chung, gắn bó với quê hương dẫu quê hương đói nghèo, cực nhọc - So sánh: như sông, như suối -> [r]
Trang 1GIÁO VIÊN THỰC HIỆN: BÙI THỊ TOAN
Đơn vị: Trường trung học cơ sở Minh Tân
Trang 3CHỦ ĐỀ: VẺ ĐẸP CỦA TÌNH CẢM GIA ĐÌNH
TRONG MỘT SỐ TÁC PHẨM THƠ TRỮ TÌNH
1 CON CÒ - CHẾ LAN VIÊN
2 MÂY VÀ SÓNG - TA-GO
3 NÓI VỚI CON - Y PHƯƠNG
Trang 5VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
- Nhà thơ dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng.
- Thơ Y Phương thể hiện tâm hồn chân thật, mạnh mẽ và trong sáng, cách tư duy giàu hình ảnh của con người miền núi
* Các tác phẩm:
Người núi Hoa -1982
Tiếng hát tháng giêng -1986
Lửa hồng một góc -1987
Lời chúc -1991
Đàn then - 1996.
Th¬ Y Ph ¬ng - 2002
* Giải thưởng:
- Giải A, cuộc thi thơ tạp chí Văn nghệ Quân đội
- Giải thưởng loại A giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam 1987.
- Giải A, giải thưởng Hội đồng Văn học dân tộc Hội Nhà văn Việt Nam 1992
Trang 7VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếngnói
Hai bước tới tiếngcười
Người đồng mình yêu lắm, con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát.
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng.
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.
Người đồng mình thương lắm, con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập gềnh
Sống trong thung không chê thung
nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được Nghe con.
( Y Phương, trong Thơ Việt Nam 1945-1985,Sdd)
Bố cục 2 phần( 2 đoạn):
- Phần 1 (đoạn 1): Từ đầu đến “Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”: Nói với con
về tình cảm cội nguồn
- Phần 2: ( Còn lại): Nói với con về truyền thống của quê hương
Trang 8Chú thích
đồng mình 1 Một loại dụng cụ bắt cá được làm bằng tre nan vót
tròn
miền mình
nằm giữa hai sườn đồi núi
(Thung lũng)
cách đệm thêm vào những chỗ hở
Trang 10VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Chân phải bước tới cha Chân trái bước tới mẹ Một bước chạm tiếng nói Hai bước tới tiếng cười Người đồng mình yêu lắm con ơi Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát.
Rừng cho hoa Con đường cho những tấm lòng.
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.
Trang 11VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Chân phải bước tới cha Chân trái bước tới mẹ Một bước chạm tiếng nói Hai bước tới tiếng cười Người đồng mình yêu lắm con ơi Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát.
Rừng cho hoa Con đường cho những tấm lòng.
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.
Trang 12VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập gềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Trang 13VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập gềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Trang 14VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập gềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Trang 15VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
"Sống trên đá không chê đá gập gềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc"
Câu hỏi thảo luận:
Phát hiện và phân tích những biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn thơ ?
- Phép liệt kê: đá, thung, thác ghềnh gợi cuộc sống đói nghèo, cực nhọc
- Điệp ngữ: sống, không chê, điệp cấu trúc câu nhấn mạnh lẽ sống, bản lĩnh
sống thủy chung, gắn bó với quê hương dẫu quê hương đói nghèo, cực nhọc
- So sánh: như sông, như suối -> sống chân chất, tự nhiên, mạnh mẽ, khoáng
đạt
- sử dụng thành ngữ: lên thác xuống ghềnh nhấn mạnh sự can trường của
người đồng mình trong gian khó
→ Qua đó khẳng định sự thủy chung, can trường, mạnh mẽ, khoáng đạt của người đồng mình
Trang 16VĂN BẢN NÓI VỚI CON (Y Phương)
Người đồng mình thương lắm, con ơi Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập gềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục