Bút pháp lãng mạn về tình mẫu tử : “ Lúc Giăng-van-giăng thì thầm bên tai Phăng – tin………sáng rỡ lên một cách lạ thường”.. GIÁ TRỊ TƯ TƯỞNG:[r]
Trang 1NGƯỜI CẦM QUYỀN KHÔI PHỤC UY QUYỀN
Trích “những người khốn khổ”
( Vich- to- huy – gô).
I TÓM TẮT TÁC PHẨM:
( Học sinh xem trong sách giáo khoa trang 76).
II NHÂN VẬT GIA VE – HIỆN THÂN CỦA CON ÁC THÚ :
* Tác giả dùng lối so sánh ngầm để miêu tả
Giọng nói “ không còn là tiếng người nói mà là tiếng thú gầm “
Cặp mắt : “……… như cái móc sắt và cái nhìn ấy , hắn từng quen kéo giật vào hắn bao kẻ khốn khổ “.
Cái cười : “ phô cả hàm răng “, “ khi hắn cười thì đôi môi mỏng dính dang
ra phơi bày nào răng nào lợi “.
Cái mũi : “ nhăn nhúm man rợ , trông như mõm ác thú “.
Nét mặt : …….” Là một con chó giữ “.
Bộ dạng của con ác thú , hệt con hổ sắp vồ mồi
* Thái độ hành động :
Trang 2“ Đứng lì một chỗ tiến vào giữa phòng , ngoạm cổ con mồi , túm lấy cổ áo”.
* Nội tâm tâm trạng :
Không để ý quan tâm đến người bệnh là Phăng – Tin:
Quát tháo : “………hét to lên”.
Nói toạc bí mật của giảng văn giảng với Phăng-Tin : “nói to, nói to lên
………… mày bảo là để đi tìm đứa con cho con đĩ kia”………
Dập tắt hy vọng của Phăng tin vào Ma- đơ- len ( Giăng Van Giăng): “Tao bảo không có ông Ma-đơ-Len chỉ có ……… một tên tù khổ sai là Giăng – Van – Giăng”……….
Tàn nhẫn , lạnh lùng trước nỗi đau của tình mẫu tử, trước nỗi tuyệt vọng của Phăng- Tin :” Con tôi! Thế ra nó chưa đến đây ? “.
=> Giờ lại đến lượt con này! Đồ khỉ có câm họng không? sẽ thay đổi hết , đã đến lúc rồi đấy “.
Dửng dưng vô cảm trước cái chết của Phăng –Tin “Dừng có lôi thôi !
……….đi ngay không thì cùm tay lại “ => dã man , tàn bạo.
III TÌNH THƯƠNG YÊU CỦA GIĂNG –VAN-GIĂNG:
* Xuất thân:
Nghèo khổ , yêu thương những con người khốn khổ
Trang 3Với Phăng – tin: nhẹ nhàng điềm tĩnh , tình cảm :”cứ yên tâm , không phải
nó đến bắt chị đâu!”
Với Gia-ve: “ tôi biết là anh biết gì rồi “=> muốn cho Phăng –tin yên tâm , tránh cho Phăng – tin lo lắng đau lòng => xử nhũn , hạ mình trước Gia- ve:
‘Tôi muốn nói nhỏ với ông câu này !’ , “ Tôi cầu xin ông một điều ! ; xin ông thư cho 3 ngày ……….”
=> Giăng-van-giăng không muốn Phăng-tin đau lòng, mất hy vọng.
Khi Phăng-tin tắt thở:
+’Anh đã giết chết người đàn bà này rồi đó’.
+’ Tôi khuyên anh đừng quấy rầy tôi lúc này ‘
=> căm giận khiến Gia- ve run sợ => Giăng –van- giăng lấy lại uy quyền.
+ Thương xót khôn tả , thì thầm bên tai Phăng – tin,……… ”vuốt mắt cho chị” “ đặt vào đấy một nụ hôn” => Giăng –van-giăng hết lòng yêu thương , quan tâm đén những con người cùng khổ bất hạnh
IV NGHỆ THUẬT:
Giàu kịch tính
Xây dựng hình tượng tương phản (Gia-ve > <Giăng – van- giăng).
Tính cách nhân vật thể hiện qua hành động và ngôn ngữ đối thoại
Trang 4Bút pháp lãng mạn về tình mẫu tử : “ Lúc Giăng-van-giăng thì thầm bên tai Phăng – tin………sáng rỡ lên một cách lạ thường”.
V GIÁ TRỊ TƯ TƯỞNG:
Đề cao tình yêu thương của con người thể hiện niềm tin vào tương lai.