Văn bản khắc họa tính cách lố lăng của một tay trưởng giả muốn đòi học làm sang, gây nên tiếng cười sảng khoái cho khán giả. *Ghi nhớ/ sgk 122.[r]
Trang 1Tiết 93: TỰ HỌC CÓ HƯỚNG DẪN
ĐI BỘ NGAO DU – ÔNG GIUỐC-ĐANH MẶC LỄ PHỤC
A Đi bộ ngao du (Trích Ê-min hay Về giáo dục , Ru-xô)
I Đọc văn bản
II Tìm hiểu văn bản
1/ Các luận điểm chính :
a/ Đi bộ ngao du được tự do
- Đi lúc nào thì đi, thích dừng lúc nào thì dừng
- Quan sát khắp nơi, xem xét tất cả, một dòng sông …
- Chẳng phụ thuộc vào những con ngựa hay gã phu trạm…
Đi bộ ngao du được tự do, tùy thích, không bị lệ thuộc vào ai, vào cái gì
b/ Đi bộ ngao du để trau dồi tri thức
- Đi như Ta-lét, Pla-tông, Pi-ta-go
- Xem xét tài nguyên, các sản vật đặc trưng
- Tìm hiểu cách thức trồng trọt; sưu tầm các mẫu hoá thạch
Đi bộ ngao du có dịp trau dồi vốn tri thức từ thiên nhiên, cuộc sống
c/ Đi bộ ngao du tốt cho sức khoẻ và tinh thần.
- Sức khoẻ được tăng cường, tính khí vui vẻ, khoan khoái
- Hân hoan khi về đến nhà, thích thú khi ngồi vào bàn ăn, ngủ ngon giấc
Đi bộ ngao du rèn luyện sức khỏe, tinh thần sảng khoái
Luận điểm được sắp xếp hợp lý, chứng minh bằng lý lẽ cụ thể, có sức thuyết phục
2/ Bóng dáng tinh thần của nhà văn :
- Giản dị
- Quý trọng tự do
- Yêu mến thiên nhiên
- Tư tưởng tiến bộ
III Ghi nhớ: Sgk/102
B Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục (Trích Trưởng giả học làm sang , Mô-li-e)
I Đọc văn bản
II Tóm tắt văn bản
Ông Giuốc-đanh là nhân vật chính của hài kịch, tuổi ngoài bốn mươi, con một
Trang 2nhà buôn giàu có nhưng dốt nát, quê kệch lại muốn học đòi làm sang Ông có ý định may bộ quần áo sang trọng để khẳng định vị trí xã hội thượng lưu của mình Nhưng vì thiếu hiểu biết, dốt nát nên ông trở thành nạn nhân của thói học đòi: bị
ăn bớt vải, bộ lễ phục bị may hỏng
II Chủ đề của văn bản:
Văn bản khắc họa tính cách lố lăng của một tay trưởng giả muốn đòi học làm sang, gây nên tiếng cười sảng khoái cho khán giả
*Ghi nhớ/ sgk 122