Tôi thấy tức nên đã bơi thuyền sang nhà bà ngoại ở, tối hôm ấy, bà hỏi tôi tại sao lại không chịu gọi người đàn ông đó là ba thì tôi không chịu nói, nhưng bà cứ gặng hỏi mãi thì tôi mới [r]
Trang 1Bài văn mẫu lớp 9: Đóng vai bé Thu kể lại câu chuyện Chiếc lược
ngà
Bài tham khảo 1
Hạnh phúc – đó là thứ mà con người ta bấy lâu nay luôn kiếm tìm, nhưng ít ai hiểu được 1chân lý giản đơn mà sâu sắc: Hạnh phúc ở ngay trước mắt ta Bản thân tôi – Bé Thu –cũng vậy, ngay từ thuở mới lọt lòng cho đến tận bây giờ vẫn luôn khát khao gặp lại hìnhbóng ba thân thương, đó là hạnh phúc lớn nhất đời tôi Song, như cái chân lý ấy, hạnhphúc ngay trước mặt tôi – người ba thân yêu đứng ngay trước mắt tôi nhưng sao tôi chảnhận ra để giờ đây chỉ còn biết hối hận muộn màng Hạnh phúc ấy bây giờ chỉ còn là hư
vô bởi: Ba tôi đã đi về 1 nơi rất xa rồi Ký ức về cuộc gặp mặt và chia tay ba Sáu mãi mãi
sẽ là hồi ức theo tôi đến cuối đời Chuyện là thế này
Theo lời kể của má, khi tôi vừa tròn 1 tuổi ba đã phải ra chiến trận vì tiếng gọi thiêngliêng của Đảng, của Bác Hồ, lúc ấy tôi còn quá bé nhỏ để khắc ghi hình bóng ba Suốt támnăm ròng tôi sống trong sự chở che, dưỡng dục của má Song, như thế đối với tôi vẫnchưa đủ, tôi vẫn cần lắm tình thương bao la của ba như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác
Trang 2Tôi vẫn thường nghe má kể về chuyện của ba nơi chiến trường, tôi tự hào về ba nhiều lắm– người hùng của con Năm tôi lên tám, 1 phép màu đã xảy ra: Ba trở về.Khi nghe mẹ báotin động trời ấy, lòng tôi nôn nao như lửa đốt, tôi chạy vội ra trước cửa nhà ngóng trông
ba Thấp thoáng đằng xa, tôi thấy 1 người đàn ông mặc áo lính cao to nhưng trên mặt ông
ta lại có 1 vết thẹo to trông rất dễ sợ Ông ta chạy đến, nói to:"Ba đây con!" Quá đỗi ngỡngàng, tôi vụt chạy vào nhà kêu má Lạ lùng thay, má tôi lại vui sướng ôm người đàn ông
đó Ba đi chưa được bao lâu mà lại vui cười với người khác, người lớn là thế sao? Trongtâm tưởng tôi gợi lên những suy nghĩ kì lạ, mang chút vẻ trưởng thành của người lớn Ôngkia cùng với 1 người nữa ở lại nhà tôi Thời gian ấy, má tôi lúc nào dọa đánh bảo tôi gọi
ba, nhưng người dữ tợn kia sao là ba tôi được chớ, muốn tôi nhận người dưng là ba à,đừng hòng! Tôi chạnh lòng nhìn bức ảnh ba má chụp chung, tôi chỉ có duy nhất 1 người
ba thôi, bây giờ là vậy, mãi mãi cũng là vậy Suốt ba ngày, ông ba"giả" kia cứ quanh quẩnlàm phiến tôi mãi, tôi bực mình lắm nhưng chẳng dám thốt ra Tôi không coi trọng ông tanên luôn cư xử xấc xược bằng cách nói trổng, chối từ mọi sự quan tâm của ông ta,muốn
dụ dỗ tôi à, không dễ đâu! Có 1 hôm, tôi hất văng cái trứng cá ông ta gắp thế là bị ông tađánh 1 cái rõ đau vào mông còn lớn tiếng mắng chửi: "Sao mày cứng đầu quá vậy hả?".Tôi uất lắm nhưng tôi không phải là 1 con bé nhỏnh nhẽo chỉ biết khóc nhè, tôi cúi gầmmặt, gắp cái trứng bỏ vào chén rôi bỏ sang nhà ngoaị Nghe má kể khi đó ba tôi hoảnglắm, mặt tái nhợt đi lại thêm vết thẹo đỏ ửng trong tội lắm Giờ nghĩ lại tôi thấy hận mình,thấy thương ba nhiều quá Ba chỉ muốn đứa con gái nhỏ gọi 1 tiếng "Ba" thôi mà lại khókhăn thế Ôi, sao mà tôi ngu ngốc quá, ngốc nên mới không nhận ra những điệu cười ẩn ý,những cái lắc đầu đầy suy tư và cả đôi mắt ngấn lệ của ba tôi Ba buồn vì đứa con quáương ngạnh, bướng bỉnh Đến đây, tôi đã thấy nhói đau nơi con tim lắm rồi nhưng tất cảgiờ đây đâu còn nghĩa lý gì
Tiếp tục câu chuyện là khi tôi về nhà ngoại, bà kể lại cho tôi nghe về những cái khốc liệt,tàn nhẫn của chiến tranh,những tội ác tày đình của thằng Tây đã làm chia ly hạnh phúccủa biết bao gia đình, trong đó có nhà tôi.Tại chúng mà khuôn mặt đôn hậu của ba tôi bịbiến dạng Tôi căm hận chiến tranh hơn bao giờ Suốt đêm ấy, tôi trằn trọc chả ngủ được,
Trang 3mong trời sáng mau mau để tôi còn về tiễn cha Hôm sau, tôi theo ngoại về nhà Tôi chỉbiết đứng trong góc nhà mà nhìn ba tôi nói cười với người khác Tôi như bị bỏ rơi, lạclõng, bơ vơ Những tưởng ba còn giận nên không quan tâm đến đứa con gái hư hỏng nữa,nhưng ba đã nhìn tôi bằng 1 đôi mắt trĩu nặng u buồn cùng lời nói cất lên khe khẽ: "Thôi,
ba đi nghe con!" Trong khoảng khắc ấy, tình phụ tử trong tôi bỗng trỗi dậy, tôi thốt lên 1tiếng: "Ba!" Tiếng gọi thiêng liêng bấy lâu nay tôi giấu nơi tim mình Mỗi tiếng gọi nhưlàm thời gian ngưng đọng, tất cả mọi người đều sửng sờ Nhanh như sóc, tôi chạy đến ôm
ấp hình hài ba tôi mong nhớ bao lâu nay và hôn khắp người ba Đau đớn thay, giây phút
ba con tôi đoàn tụ cũng lại là phút chia ly, ba lại phải lên đường đi tập kết Tôi khôngmuốn ba đi 1 chút nào, chỉ ước sao thời gian ngừng lại để tôi được tận hưởng nỗi khaokhát tình cha 8 năm qua Nhờ mọi người khuyên răn tôi mới để ba đi cùng lời hứa mangchiếc lược ngà tặng tôi vào lần thăm sau.Trong tâm trí non nớt của 1 đứa bé 8 tuổi,tôikhông hề nghĩ đây lại là lần gặp mặt cuối cùng của cha con tôi.Ba tôi đã đi và không baogiờ trở lại Đau đớn làm sao
Giờ đây tôi đã khôn lớn,trưởng thành không còn trẻ nít,bướng bỉnh như xưa nữa mà biếtsuy nghĩ,biết giúp ích cho đời.Trong tim tôi vẫn tôn thờ hình bóng ba kính yêu và dành 1khoảng trống để chất chứa tình yêu thương dạt dào ấy, 1 khoảng trông khác tôi dành cho
Tổ quốc thân yêu Tiếp bước cha tôi đi theo con đường cách mạng, tôi đã trở thành côgiao liên dũng cảm, kiên cường Tôi không đơn độc, lẻ loi bởi ba luôn có ba bên cạnh, ba
là nguồn sáng soi sáng đường tôi đi, là ánh lửa sưởi ấm cái giá lạnh ở rừng núi Có ba, tôi
có niềm hạnh phúc lớn nhất đời mình
Trang 4Bài tham khảo 2
Cứ mỗi lần cầm cây lược trong tay, tôi lại bần thần nhớ đến người cha kính yêu của mình
Đã năm mươi năm trôi qua, kể từ ngày lần đầu tiên tôi được gặp ba Thời gian sao mà trôinhanh, bất giác bao kỉ niệm của thời thơ ấu như hiện về trong tôi Chiếc lược ngà
Ngày ấy, cái xóm ấp nhỏ lúc nào cũng rộn rã tiếng cười đùa, hò reo của lũ trẻ con chúngtôi Người lớn đều đi chiến đấu hay đi làm đồng Xóm có năm đứa nhưng mỗi đứa mộttuổi, tôi là đứa lớn nhất khi đó mới lên tám, người ta thường gọi tôi là út nhỏ nhà ông Sáu.Cha tôi luôn là niềm tự hào để tôi khoe với lũ trẻ vì ba là bộ đội giải phóng Dù chưa mộtlần được gặp nhưng qua các tấm hình của má cho xem, trong ấn tượng của tôi ba hiện lênthật oai phong, ba là một vị anh hùng
Ngày thứ nhất bên ba
Trong suốt cuộc đời mình, có lẽ không bao giờ tôi quên được buổi chiều đáng nhớ ấy.Cũng như các buổi chiều khác, lũ trẻ chúng tôi lại tụ tập chơi nhà chòi Bỗng có tiếng gọito:'' Thu! Con” Tôi giật mình, quay lại Trước mắt tôi là một người đàn ông xa lạ mặc bộquân phục đã bạc màu, trên khuôn mặt có vết thẹo dài, đỏ ửng trong dữ tợn và rất sợ Tôi
Trang 5chưa kịp định thần thì người đó đưa hai tay về phía trước, tiến về phía tôi chầm chậm vànói giọng run run:
– Ba đây con!
Lần này, tai tôi không nghe nhầm, đúng là người đó xưng “ba” với tôi mà, còn nhắc lạilần nữa Tai tôi ù đi, đầu óc tối sầm lại, trong đầu cứ vang vang câu hỏi: Tại sao? Tại sao?Người này đâu giống ba tôi? Ông ta mỗi lúc càng tiến lại gần Lo sợ, tôi chạy thật nhanh
và kêu lên:'' Má! Má!”
Trái với dự đoán của tôi, khi nhìn thấy ông ấy má tôi không đuổi đánh mà lại khóc, đỡ ba
lô cho ông ta và nói:
– Bố nó đã về đấy ư?
Tôi nép vào đằng sau má Trong đầu hiện lên biết bao câu hỏi: Tại sao đó lại là ba mình?Không thể nào? Ba mình mà dữ tợn thế ư? Ba hiền hậu và oai phong lắm mà?” Nghĩ vậynên dù má nói thế nào tôi vẫn không thể tin nổi đó là ba mình và kiên quyết không nhận.Những ngày tiếp theo thực sự là những ngày đấu tranh ngầm nhưng quyết liệt giữa tôi vàngười đàn ông mà tôi cho là xa lạ đó Thật kì lạ, ông ấy suốt ngày chẳng đi đâu xa, chỉquanh quẩn ở gần tôi, vỗ về, nựng tôi Thấy vậy, tôi lại càng ghét ông ta hơn Má tôi cứnhư không hiểu lòng tôi, gọi ông ta là ba, cho nên, đến bữa ăn, má không gọi mà sai tôi:– Thu ra gọi ba vào ăn cơm đi con!
“Gọi ba vào ăn cơm ư? Không đời nào!” – tôi thầm nghĩ và cãi lại má:
Trang 6Tôi nói như hét mà ông ấy cứ ngồi im như người điếc vậy Thấy thế, tôi tức lắm nhưng sợ
má nên vẫn kêu lần nữa:
– Cơm chín rồi!
Lần này, ông ta quay lại nhìn tôi vừa khe khẽ lắc đầu, vừa cười Bữa cơm hôm đó rồicũng trôi đi, tôi cứ ngồi im ăn, mặc cho má và người đó nói chuyện Người đàn ông có vếtthẹo dài vẫn luôn chăm chú nhìn tôi, đôi lúc bất giác nhìn lên bắt gặp ánh mắt ông ta đangnhìn tôi lại thấy rất lạ Thực ra, nếu nhìn kĩ ông ấy cũng không quá dữ tợ Tuy vậy, ông ấycũng không giống ba trong ảnh chút nào
Ngày thứ hai với người đàn ông xa lạ
Dù đã sang đến ngày thứ hai nhưng người đàn ông kia vẫn chẳng đi đâu khỏi nhà Tôi làm
gì đi đâu ông ấy cũng dõi theo khiến tôi càng cảm thấy khó chịu hơn Má vẫn khẳng định
đó là ba Sáu và mắng tôi ngang bướng Đúng là tôi ngang bướng bởi đó rõ rang khôngphải ba Sáu Đến trưa, khi đang nấu cơm má phải chạy ra chợ mua thức ăn, tôi đòi đi theo,
má nhất định không cho Thế là tôi đành ở nhà chơi với người đàn ông đó Tôi không rangoài mà ngồi trong bếp lúi cúi với cái nồi cơm Đang suy nghĩ miên man, nhìn ngọn lửabập bùng thì tiếng xèo xèo vang lên Nồi cơ đã sôi rồi, phải chắt nước, làm thế nào bâygiờ? Nồi to quá,tôi không thể nào nhấc xuống Tôi quay lại thì nhìn thấy ông ấy đã đứngcạnh tôi từ lúc nào Tôi đưa ánh mắt nhìn ông ta cầu cứu và kêu lên:
– Cơm sôi rồi, chắt nước giùm cái!
Tôi thực sự bối rối, hoang mang Nếu không chắt nước thì cơm sẽ nhão, má về la, đánhmất Tôi tiếp tục kêu cứu:
– Cơm sôi rồi, nhão bây giờ!
Nhưng sao tôi cầu cứu rồi mà ông ta chẳng hề động lòng vậy? Có phải vì tôi không kêuông ta bằng ba? Không không nhất định không thể gọi ba được, cái Thu đâu phải đứa bị
Trang 7dễ khuất phục thế! Sau một hồi lúng túng, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: “Đúng?Không bắc nồi ra được thì mình sẽ lấy cái vá múc ra từng vá nước vậy Thật là sang suốt.Tôi làm luôn, nhưng trong lòng vẫn tức giận, tôi nguyền rủa ông ta Tại sao ông ta thấythế mà không giúp đỡ chứ? Ông ấy thật nhẫn tâm!
Bữa cơm ngày thứ hai có thể cũng trôi qua như hôm trước nếu
Khi đó, tôi ngồi cho ăn xong bữa cơm Đang ăn bỗng ông ta gắp vào bát tôi một miếngtrứng cá vàng to Lúc đó, trong lòng tôi thực sự là có những xao động vì ngoài má ra, đây
là lần đầu tiên tôi được người lớn tổi như ba mình gắp thức ăn cho Tôi nhìn chén cơmsuy nghĩ, bất thần cầm cái đũa gẩy mạnh hất miếng trứng ra khỏi bát khiến cơm bắn tungtóe khắp mâm Bỗng mông tôi đau rát!
– Sao mày cứng đầu quá vậy, hả?
Có lẽ ông ấy đã quá giận dữ Tôi lặng im, không nói không rằng Đây là lần đầu tiên tôi bịđánh đau như thế, má dù đánh cũng chỉ đánh nhẹ mà thôi! Tôi muốn khóc thật to nhưng
tự nhủ trước mặt ông ta không được yếu đuối Tôi nhặt trứng vào bát rồi bước ra khỏi nhà,tôi phải sang nhà ngoại để méc với ngoại Vừa nhìn thấy ngoại, tôi tủi thân, chạy đến ômchầm lấy tấm thân gầy gò của ngoại mà khóc tức tưởi cho thỏa nỗi lòng Ngoại yêu vàchiều tôi nhất nhà nên có gì tôi cũng chạy đến tâm sự với ngoại Chiều đến, má qua đóntôi về nhưng tôi nhất định không chịu, tôi không muốn nhìn thấy người đàn ông dữ tợn đónữa Tôi nhất quyết ngủ với ngoại
Đêm đến Tiếng ếch nhái ngoài con kênh trước nhà kêu ì ộp, tôi nằm mãi mà không saongủ được, đến lúc này tôi thực sự hoang mang Người đàn ông đó rốt cuộc là ai? Sao lại
cứ bắt tôi gọi bằng ba? Sao lại giận và đánh tôi Ngoại như đoán biết được tâm trạng côcháu gái nhỏ, ngoại nói:
– Thu à? Tại sao con không nhận ba con? Người đó là ba Sáu của con mà!
Trang 8– Không ngoại ơi! Ba Sáu con không giống ông ta! – Tôi trả lời.
– Sao con lại bảo không giống với ba Sáu? Có phải là ba đi chiến đấu lâu nên nhìn giàhơn không?
Để chứng minh với ngoại, tôi liền nói:
– Vì ba Sáu không có vết thẹo dài dữ tợn trên má như ông ấy, ngoại ạ?
Ngoại cười móm mém, xoa đầu tôi và nói:
-Đó là ba Sáu con Ba con vì đi đánh giặc bị Tây bắn bị thương nên có vết thẹo đó
Từng lời ngoại nói cứ vang vang trong đầu tôi Trời ơi! Thì ra đó là ba Sáu thật ư? Vậy
mà tôi đã không nhận ba, lại còn nói trổng nữa chứ! Bao nhiêu năm mong mỏi gặp ba,giờ gặp lại không nhận ra ba Tôi thấy ân hận quá, giờ biết làm sao đây?
Ngay thứ ba bên ba
Sáng sớm hôm sau,ngoại thức dậy sớm và nói:
– Hôm nay, ba Sáu lại phải lên đường Con có về chào ba không Thu?
Tôi gật đầu đồng ý và theo ngoại về Đến nhà, từ ngoài cổng đã thấy rất đông bà con bênnội, bên ngoại Khác hẳn những ngày trước, sự xuất hiện của tôi không khiến ai chú ý nữa,
kể cả ba và má Ba bận tiếp khách còn má thì chuẩn bị đồ đạc Tôi thấy mình như bị bỏrơi, lặng lẽ đứng nép vào cửa, có lúc đông quá thì đứng nép vào góc nhà nhìn mọi người.Tôi lo lắng, không biết có nên chạy lại gọi ba không, ba sắp đi rồi Nhưng tôi xấu hổ nên
cứ đứng yên
Đến lúc ba phải đi, ba nhìn quanh tìm kiếm tôi nhưng ba không chạy lại ôm mà chỉ đứngnhìn trìu mến Lòng tôi xao động, chân tôi muốn chạy thật nhanh đến ôm lấy ba nhưngsao không thể bước Ba khẽ nói với tôi:
– Thôi! Ba đi nghe con!
Trang 9Tiếng của ba sao trìu mến vậy Tiếng nói ấy đã thúc giục tôi:
– Ba a a ba!
Tôi hét lên và chạy đến ôm cổ ba.Tôi ôm ba thật chặt,lòng cảm thấy ấm áp lạ lùng.Tôithèm được gọi ba, thèm được ôm ba suốt tám năm nay rồi.Nghĩ đến việc ba sắp phải rađi,tôi sợ hãi,nói trong tiếng khóc:
– Ba! Không cho ba đi nữa! Ba ở nhà với con?
Ba cũng rơm rớm nước mắt và nói:
– Ba đi rồi ba sẽ về với con
Biết là không thể giữ được ba nữa, ba tôi là bộ đội còn phải đi chiến đấu, diệt thằng Tây
ác ôn nên tôi ôm ba một lần nữa và dặn:
– Lúc về ba mua cho con một cây lược nghe ba!
Tôi quệt nước mắt và vẫy chào tạm biệt cha! Tôi đâu biết rằng đó cũng là lần cuối tôi gặp
ba Trong một lần chiến đấu, ba bị bắn trọng thương và hi sinh Bác Ba-đồng đội của ba
đã trao cho tôi kỉ vật ba dành cho tôi: Chiếc lược ngà trên có khắc dòng chữa: “ Yêu nhớtặng Thu con của ba” Nhìn từng nét chữ khắc trên cây lược nhỏ xinh xắn, tôi đã bật khóc,lòng tôi đau đớn Ba Sáu của tôi đã không còn
Năm mươi năm đã trôi đi, bé Thu bướng bỉnh ngày nào giờ đã trở thành cựu chiến binh.Năm mươi năm tôi đã cố gắng sống thật tốt để không hổ danh con của ba Sáu, cũng lànăm mươi năm tôi nhớ ba khôn nguôi Với tôi, Chiếc lược ngà sẽ trở thành vật bất li thân,người bạn tri kỉ Tôi tin rằng, ở thế giới bên kia, ba Sáu sẽ mỉm cười hạnh phúc và tự hào
về cô con gái bướng bỉnh ngày nào!
Trang 10Bài tham khảo 3
Tôi tên là Thu, mỗi lần cầm chiếc lược lên chải mái tóc mượt là tôi lại nhớ đến ba, ngườiđàn ông vĩ đại và là người luôn sống mãi trong tôi Người đã làm cho tôi ghét rồi lạithương và giờ là cảm giác tiếc nuối hối hận Chắc các bạn rất tò mò muốn biết vì sao tôilại nói như vậy đúng không? Đó là một câu chuyện, một kí ức mà tôi không thể nào quên.Chuyện là thế này
Hồi ấy tôi còn rất nhỏ, lúc đó tôi mới hỉ lên 8 tuổi Trong suốt 8 năm trời thì tôi luôn sốngtrong sự nuôi dưỡng và tình yêu thương từ mẹ Tôi chưa từng được gặp mặt hay nóichuyện với ba của mình dù chỉ một lần, những gì tôi biết về ba của mình cũng chỉ thôngqua lời kể của má là ba đã ra chiến trường vì tiếng gọi thiêng liêng liêng của Tổ Quốc vàbức ảnh ba chụp với má Cũng chính vì vậy mà tôi rất nhớ ba, tôi rất mong được gặp bacủa mình Một hôm, tôi đang chơi ô ăn quan với lũ bạn trong xóm thì tôi nghe thấp thoángtiếng xuồng máy ở bên bờ kênh rồi tiếng xuồng ấy càng lúc càng rõ và một người đàn ôngmặc đồ quân phục đẩy xuồng nhảy lên bờ Người đàn ông đó nhìn rất là ghê, làn da thìđen sạm, lại còn có cả một vết thẹo dài trên mặt Bỗng người đàn ông đó gọi tên tôi:" Thu!Thu, Ba đây con", vì quá đỗi bất ngờ và sợ hãi trước khuôn mặt đáng sợ của người đànông nên tôi đã chạy vào nhà và kêu thất thanh" Má! Má" Nhưng lạ lùng thay, má tôi lạichạy ra ôm người đàn ông đó với một khuôn mặt vui mừng.Ba đi chưa được bao lâu mà
má đã ôm người đàn ông khác, tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra Mấy ngày ởchung nhà vói tôi, ông ta không chịu đi đâu mà cứ ở nhà, lúc nào ông ta cũng muốn lạigần tôi còn má tôi thì luôn dọa đáng bắt tôi gọi ông ta là ba Nhưng tôi vẫn ngoan cốkhông chịu nghe gọi ông ấy là ba, tôi còn không cho ông ấy cơ hội lại gần mình Tôi cảmthấy ghét ông ta lắm, trong đầu óc non nớt của tôi luôn đặtt ra nhũng câu hỏi:"Ông ta là aichứ! Ông ta tưởng tôi sẽ dễ dàng gọi ông ta là ba sao, mặc dù xa cách và chưa một lần gặpmậy người ba thân yêu nhưng lúc nào tôi cũng yêu thương ba tôi lắm, tôi sẽ không dễdàng gọi người khác là ba đâu" Tôi đang ngồi chơi ở bờ sông vói dòng suy nghĩ miênman về người đàn ông lạ mặt thì tiếng má tôi gọi" Thu, vào trông nồi cơm cho má đi công
Trang 11chuyên, có gì thì gọi ba giúp cho" Nghe vậy nên tôi chạy vào liền, bỗng nồi cơm sôi lên,tôi không biết phải làm gì vì nồi cơm quá to so vói tôi Tôi cứ loay hoay rồi gọi và hướngánh mặt tội nghiệp đến người đàn ông lạ đó, tôi cứ gọi trống không như vậy nhưng khôngnhận được sự giúp đỡ Cái chú đi cùng với ông lạ mặt đó lại nói tôi gọi ông kia là ba rồiông ấy mới giúp Thấy tôi vẫn ngoan cố thì chú ấy lại dọa má về sẽ đánh nếu họng nồicơm Tôi vẫn không chịu thua mà nghĩ ra một cách là lấy môi múc từng gáo nứơc ra Mộtbữa nọ, trong bữa cơm chiều, đang ăn cơm thì người đàn ông đó gắp cho tôi một cái trứng
cá, tôi bực mình hất văng cái trứng ra thì bị ổng nạt Từ bữa gặp nhau tới giờ, tôi chuathấy ông ấy tức giận như vậy bao giờ, tôi thấy hơi sợ nên thôi dành nhẫn nhịn, gắp cáitrứng vào bát Tôi thấy tức nên đã bơi thuyền sang nhà bà ngoại ở, tối hôm ấy, bà hỏi tôitại sao lại không chịu gọi người đàn ông đó là ba thì tôi không chịu nói, nhưng bà cứ gặnghỏi mãi thì tôi mới chịu nói là ba con trong hình không có vết thẹo dài trên mặt Bà cườihiền lành nói với tôi: " Cháu ngốc của bà, đó là ba con đó, do chiến tranh mà ba con mới
bị thẹo trên mặt" tôi đã hiểu ra, đêm hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được
Bài tham khảo 4
Trang 12Cũng đã mấy chục năm trôi qua rồi nhưng quá khứ vẫn in đậm trong lòng tôi như mớichỉ hôm qua mà thôi.
Hồi tôi chưa đầy một tuổi, ba tôi phải thoát li đi kháng chiến Má tôi cũng đã mấy lần đithăm ba nhưng không mang tôi theo được Vậy là ba chỉ thấy tôi qua tấm ảnh nhỏ và tôicũng chỉ thấy ba qua một tấm ảnh ba chụp với má Ba trông thật đẹp và hiền Năm támtuổi, một hôm tôi đang chơi ở chòi dưới bóng cây xoài trước nhà thì bỗng nghe có tiếnggọi Tôi quay lại Đó là một người đàn ông với một vết thẹo dài trên má Đã thế, vết thẹolại còn đỏ ửng lên, dần giật, trông thật đáng sợ Người đàn ông cứ đưa tay ra, chầm chậmbước về phía tôi, giọng lặp bặp run run:
– Ba đây con!
– Ba đây con!
Tôi ngỡ ngàng, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi nhìn người đi cạnh người đàn ông ấy dò hỏi?.Đây là ba tôi sao Không, không phải! Ba tôi là người trong tấm ảnh kia cơ, ba tôi đẹp vàhiền chứ không như người đàn ông đáng sợ này Ba tôi không có vết thẹo dài như vậy.Bỗng chốc người đàn ông lạ mặt đó làm tôi liên tưởng đến những con ma, con quỷ tớitất cả những gì đáng sợ nhất Tôi phải tìm má, má sẽ cứu tôi và đuổi ông ta đi Vậy là tôichạy vụt vào nhà, la to: “ Má! Má!” Còn ông ta đứng sững lại, mằt tối sầm, ông ta khôngcòn dám đưa tay về phía tôi nữa
Má ra, tôi tưởng má sẽ đuổi ông ta đi, thế mà má còn chạy lại ôm chầm người đàn ông đó,lại còn khóc, lại còn bảo tôi “gọi ba đi con” Không, đó không phải là ba tôi, ba tôi không
hề như thế Ông ta dám mạo nhận là ba tôi, tôi ghét ông ta Tôi nhất quyết không và sẽkhông bao giờ gọi ông ta là ba Tôi tự hứa với lòng mình như thế
Người đàn ông ấy ở nhà tôi những ba ngày Tôi càng tìm cách lẩn tránh thì ông ta lại càng
vỗ về tôi Tôi ghét những hành động đó từ ông ta Hẳn ông ta đang mong đợi tôi gọi ông