Đoạn trích Thuế máu của tác giả Nguyễn Ái Quốc đã giúp người đọc hiểu được bản chất độc ác, dã man và bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chính quyền thực dân Pháp qua việc dùng người dân các [r]
Trang 1Bài văn lớp 8 Phân tích tác phẩm Thuế máu của Nguyễn Ái Quốc
Dàn ý bài văn lớp 8 phân tích tác phẩm Thuế máu
I Mở bài:
- “Thuế máu” là văn bản nghị luận sắc bén, nổi tiếng của Nguyễn Ái Quốc vớinghệ thuật trào phúng sắc sảo, vạch trần sự ác độc, thủ đoạn tàn bạo của thựcdân Pháp với người dân thuộc địa trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 1
II Thân bài:
- Luận điểm 1: Chiến tranh và người bản xứ
* Giọng điệu của bọn thực dân
+ Trước chiến tranh thế giới lần 1, chúng cay nghiệt, khinh thường người dânthuộc địa bằng những cái tên “bọn da đen bẩn thỉu”, hay bọn “An-nam-mít”,bọn chỉ biết “kéo xe tay và ăn đòn”
+ Sau khi chiến tranh xảy ra, bọn thực dân bất ngờ thay đổi chóng mặt, chúnggọi người dân thuộc địa là “con yêu”, là “bạn hiền”, ngợi ca và phong cho họ lànhững “chiến sĩ tự do bảo vệ công lí”
+ Tại sao có sự thay đổi như vậy? Vì sau khi chiến tranh xảy ra, bọn thực dânmuốn dùng dân thuộc địa để giúp chúng bành trướng và chết thay cho chúng
* Số phận của người dân thuộc địa
Trang 2+ Trên chiến trường tàn khốc: họ buộc phải xa gia đình, xa quê hương, ngườiphơi thây ngoài chiến trường, kẻ chết khi vượt biển, bỏ xác tại nơi hoang vu, bịtàn sát không thương tiếc…
+ Ở hậu phương, họ bị bọn thực dân bóc lột, vắt kiệt sức trong các xưởng thuốcsúng, bị nhiễm khí độc đến nỗi “khạc ra từng miếng phổi”
⇒Số phận thảm thương, bế tắc của những người dân thuộc địa
- Luận điểm 2: Chế độ lính tình nguyện
* Các thủ đoạn, mánh khóe của bọn thực dân
- Các thủ đoạn vũ lực, mánh khóe vô lí để bắt ép người dân Đông Dương đilính và vơ vét của cải của họ:
+ Chúng mở cuộc lùng ráp, vây bắt và cưỡng chế bằng vũ lực để ép người dân
quân…; không ngần ngại rời bỏ quê hương…”
* Phản ứng của người dân
+ Tìm mọi cách để trốn thoát khỏi vòng vây của bọn thực dân
+ Sẵn sàng làm cho mình nhiễm những căn bệnh nặng nhất để không phải đinhưng cuối cùng vẫn bị chúng bóc lột, vơ vét không từ thủ đoạn
⇒Họ không hề tình nguyện như lời phủ toàn quyền Đông Dương đã công bốtrước toàn thế giới
- Luận điểm 3: Kết quả của sự hi sinh
+ Một loạt các câu nghi vấn nhưng không hề có mục đích hỏi mà tác giả đangmuốn khẳng định, vạch trần bộ mặt tráo trở, tàn nhẫn, xảo trá, vô nhân đạo, bỉ
ổi của bọn thực dân Pháp đối với những người dân Việt Nam
+ Chúng thẳng thường tuyên bố: “Các anh đã bảo về Tổ quốc, thế là tốt Bâygiờ chúng tôi không cần các anh nữa, cút đi.”
Trang 3+ Chúng thậm chí còn ra sức vơ vét , gieo rắc vào đất nước ta những tệ nạnchết người.
⇒Lời tố cáo thẳng thắn, quyết liệt của tác giả trước những tội ác của bọn thựcdân, thái độ mỉa mai, châm biếm đến cực độ trước sựu gian xảo, bỉ ổi củachúng
- Luận điểm 4: Nghệ thuật
+ Văn bản nghị luận với những luận điểm, luận cứ sắc sảo, chân thực, logic+ Sử dụng những hình ảnh giàu giá trị biểu cảm
+ Giọng điệu khi mỉa mai châm biếm, khi chua xót uất hận
III Kết bài: - Văn bản “Thuế máu” nói riêng và “Bản án chế độ thực dân
Pháp” nói chung chính là nhát dao sắc bén của Nguyễn Ái Quốc, đâm thẳngvào “tim đen” của bọn thực dân và sự đau khổ của người dân các nước thuộcđịa
Bài văn mẫu lớp 8 tham khảo- Mẫu 1
Bản án chế độ thực dân Pháp của Nguyễn Ái Quốc được viết bằng tiếng Pháp,xuất bản tại Pa-ri năm 1925, nội dung tố cáo và kết án tội ác tày trời của chủnghĩa thực dân Pháp trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội đồngthời phản ánh tình cảnh tủi nhục khốn cùng của người dân nô lệ ở các xứ thuộcđịa trên thế giới Từ đó, bước đầu tác giả vạch ra đường lối đấu tranh cáchmạng đúng đắn để các dân tộc tự giải phóng, giành quyền độc lập Bản án chế
độ thực dân Pháp thể hiện lòng căm thù mãnh liệt những thế lực thống trị tànbạo, đồng thời bày tỏ tình yêu thương thắm thiết những kiếp người nô lệ nghèokhổ, phản ánh ý chí chiến đấu giành độc lập, tự do cho các dân tộc thuộc địacủa Nguyễn Ái Quốc Đồng thời tác phẩm cũng thể hiện tài năng văn chươngcủa tác giả qua nghệ thuật trào phúng, đả kích sắc sảo
Thuế máu là chương đầu tiên của Bản án chế độ thực dân Pháp, ở chương này,tác giả tập trung vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa và các thủ đoạn tàn bạocủa thực dân Pháp trong việc dùng người dân thuộc địa làm vật hi sinh trongcác cuộc chiến tranh thảm khốc để mang lại quyền lợi cho nước Pháp Lợidụng xương máu của những con người nghèo khổ để làm giàu, đó là một trongnhững tội ác ghê tởm nhất của chủ nghĩa thực dân Nguyễn Ái Quốc đã vạch
Trang 4trần bản chất xấu xa ấy bằng những lập luận chặt chẽ và tư liệu phong phú, xácthực, nhiều hình ảnh giàu giá trị biểu cảm Giọng điệu chung của bài văn là vừakết án đanh thép vừa mỉa mai chua chát, vừa thông cảm, xót thương.
Cái tên Thuế máu bao hàm nhiều ý nghĩa Nó gợi lên số phận bi thảm củangười dân thuộc địa, đồng thời biểu lộ thái độ căm phẫn trước tội ác ghê tởmcủa chính quyền thực dân Người dân thuộc địa phải gánh chịu nhiều thứ thuếbất công, vô lí, song có lẽ một trong những thứ thuế tàn ác, dã man nhất là thứthuế thu bằng xương máu và tính mạng của họ Trình tự và cách đặt tên cácphần trong chương Thuế máu cũng hàm ý bóc trần các chính sách lừa bịp đểbóc lột người dân thuộc địa đến tận xương tủy của chính quyền thực dân cai trị
Từ Chiến tranh và người bản xứ đến Chế độ lính tình nguyện rồi Kết quả của
sự hi sinh, qua các phần tiếp nối nhau như thế, Nguyễn Ái Quốc đã từng bướcphơi bày bản chất “ăn thịt người” của bè lũ thực dân
Ở phần Chiến tranh và người bản xứ, tác giả nêu bật sự đối lập trong thái độcủa các quan cai trị thực dân đối với người dân thuộc địa ở hai thời điểm: trướckhi xảy ra chiến tranh và khi chiến tranh vừa bùng nổ Trước chiến tranh, ngườidân thuộc địa bị bọn thực dân cai trị coi là giống người hạ đẳng, ngang hàngvới súc vật: họ chỉ là những tên da đen bẩn thỉu, những tên “An-nam-mít” bẩnthỉu, giỏi lắm thì cũng chỉ biết kéo xe tay và ăn đòn của các quan cai trị nhà ta
y thế mà cuộc chiến tranh vui tươi vừa bùng nổ, bọn thực dân cần lính, cầnngười tham gia chiến tranh thì lập tức họ biến thành những đứa “con yêu”,những người “bạn hiền” của các quan cai trị phụ mẫu nhân hậu, thậm chí của
cả các quan toàn quyền lớn, toàn quyền bé nữa Đùng một cái, họ những ngườibản xứ được phong cho cái danh hiệu tối cao là “chiến sĩ bảo vệ công lí và tựdo” Tác giả đưa ra hai thái độ trái ngược hoàn toàn ấy nhằm tố cáo thủ đoạnlừa bịp bỉ ổi của chính quyền thực dân trong việc biến dân thuộc địa thành vật
hi sinh Luận điệu bịp bợm trơ trẽn của chúng được Nguyễn Ái Quốc nhắc lạivới dụng ý châm biếm và đả kích sâu cay Số phận bi thảm của người dânthuộc địa trong cuộc chiến tranh phi nghĩa được tác giả miêu tả rất cụ thể: họphải đột ngột xa lìa vợ con, rời bỏ mảnh ruộng hoặc đàn cừu của họ, để vượtđại dương, đi phơi thây trên các bãi chiến trường châu u Tác giả đã kể ra bao
Trang 5cái chết thảm thương của người lính thuộc địa trên khắp các chiến trường miềnNam nước Pháp bằng giọng văn trào lộng nhưng chất chứa cảm xúc xót xa,ngậm ngùi: trong lúc vượt biển, nhiều người bản xứ, sau khi được mời chứngkiến cảnh kì diệu của trò biểu diễn khoa học về phóng ngư lôi, đã được xuốngtận đáy biển để bảo vệ tổ quốc của các loài thủy quái Một số khác đã bỏ xác tạinhững miền hoang vu thơ mộng vùng Ban-căng Một số khác nữa thì anhdũng đưa thân cho người ta tàn sát trên bờ sông Mác-nơ, hoặc trong bãi lầymiền Săm-pa-nhơ Nhiều người dân thuộc địa tuy không phải ra trận nhưng ởhậu phương, họ bị bắt buộc làm công việc rất nguy hiểm là chế tạo vũ khí phục
vụ chiến tranh: làm kiệt sức trong các xưởng thuốc súng ghê tởm, tuy khôngphải hít hơi ngạt của bọn “bô-sơ”, nhưng lại nhiễm phải những luồng khí độc
đỏ ối của người Pháp; họ cũng hứng chịu bệnh tật và những cái chết đau đớn,
vì những kẻ khốn khổ ấy cũng đã khạc ra từng miếng phổi, chẳng khác gì hítphải hơi ngạt vậy Tác giả đã nêu ra một con số khủng khiếp về số người bản
xứ đã bỏ mình trôn đất Pháp trong mấy năm chiến tranh thế giới thứ nhất: tổngcộng có bảy mươi vạn người bản xứ đã đặt chân lên đất Pháp; và trong số ấy,tám vạn người không bao giờ còn trông thấy mặt trời trên quê hương đất nướcmình nữa
Ở phần Chế độ lính tình nguyện, tác giả vạch trần các mánh khóe và thủ đoạnbắt lính của bọn thực dân Có thật là người dân thuộc địa tình nguyện hiến dângxương máu cho “nước m Đại Pháp” như lời lẽ bịp bợm của bọn cầm quyềnhay không? Tác giả kể rằng: một bạn đồng nghiệp nói với chúng tôi: “dân laokhổ bản xứ ở Đông Dương từ bao đời nay bị bóp nặn bằng đủ mọi thứ thuếkhóa, sưu sai, tạp dịch, bằng cưỡng bức phải mua rượu và thuốc phiện theolệnh quan trên, từ 1915 191m tới nay, lại còn phải chịu thêm cái vạ mộ línhnữa” Những biến cố trong mấy năm gần đây là cái cớ để kẻ thù tiến hànhnhững cuộc lùng ráp lớn về nhân lực trên toàn c i Đông Dương Những người
bị bắt đều bị nhốt vào trại lính với đủ thứ tên: lính khố đỏ, lính thợ chuyênnghiệp, lính thợ không chuyên nghiệp, Bọn thực dân coi lính thuộc địa khôngphải là người mà chỉ là thứ vật liệu biết nói Cách gọi đó tự nó đã có tác dụng
tố cáo mạnh mẽ bản chất dối trá, lừa bịp và dã man của chính quyền thực dân
Trang 6Những viên công sứ Pháp cùng bọn quan lại dưới quyền tiến hành vây bắt vàcưỡng bức người dân phải đi lính, lợi dụng chuyện bắt lính để dọa nạt, xoay xởkiếm tiền đối với những nhà giàu: thoạt tiên, chúng tóm những người khỏemạnh, nghèo khổ những người này chỉ chịu chết thôi không còn kêu cứu vàođâu được Sau đó, chúng mới đòi đến con cái nhà giàu Những ai cứng cổ thìchúng tìm ngay ra dịp để sinh chuyện với họ hoặc với gia đình họ, và nếu cần,thì giam cổ họ lại cho đến khi họ phải dứt khoát chọn lấy một trong hai conđường: “đi lính tình nguyện, hoặc xì tiền ra” Chúng sẵn sàng trói, xích, nhốtngười ta như nhốt súc vật và đàn áp dã man nếu như dám chống đối Tác giả đã
kể ra sự thực phũ phàng là người dân thuộc địa chỉ có hai con đường: hoặc trốntránh hoặc phải xì tiền ra Thậm chí họ còn tìm cách tự làm cho mình nhiễmphải những căn bệnh nặng nhất để khỏi phải đi lính Trong khi làm những điềuđộc ác như đã kể trên, chính quyền thực dân vẫn không ngừng rêu rao về tinhthần tình nguyện đầu quân của người dân thuộc địa Lời tuyên bố trịnh trọngcủa phủ toàn quyền Đông Dương chỉ làm bộc lộ r thêm thủ đoạn lừa bịp trơtrẽn ấy: “các bạn đã tấp nập đầu quân, các bạn đã không ngần ngại rời bỏ quêhương xiết bao trìu mến để người thì hiến xương máu của mình như lính khố
đỏ, kẻ thì hiến dâng cánh tay lao động của mình như lính thợ” Tác giả mỉa maichua chát luận điệu dối trá ấy bằng những câu hỏi tu từ: nếu quả thật người AnNam phấn khởi đi lính đến thế, tại sao lại có cảnh, tốp thì bị xích tay điệu vềtỉnh, tốp thì trước khi xuống tàu, bị nhốt trong một trường trung học ở Sài Gòn,
có lính Pháp canh gác, lưỡi lê tuốt trần, đạn lên nòng sẵn? Những cuộc biểutình đổ máu ở Cao Miên, những vụ bạo động ở Sài Gòn, ở Biên Hòa và nhiềunơi khác nữa, phải chăng là những biểu hiện của lòng sốt sắng đầu quân “tấpnập” và “không ngần ngại”? Trong phần Chế độ lính tình nguyện, tác giả đãđưa ra hàng loạt dẫn chứng thực tố đối lập hoàn toàn với luận điệu bịp bợm củabọn thực dân cầm quyền để lột trần bản chất tham lam và tàn bạo của chúngtrong chính sách cai trị đối với người dân thuộc địa
Ở phần Kết quả của sự hi sinh, người lính thuộc địa trong các cuộc chiếntranh và cách đối xử của chính quyền thực dân sau khi đã bóc lột xương máu
họ đã được tác giả miêu tả bằng những hình ảnh, chỉ tiết tiêu biểu có sức tố cáo
Trang 7rất lớn: khi đại bác đã ngấy thịt đen, thịt vàng rồi, thì những lời tuyên bố tình tứcủa các ngài cầm quyển nhà ta bỗng dưng im bặt như có phép lạ, và cả người
“Nê-gơ-rô” lẫn người “An nam-mít” mặc nhiên trở lại “giống người bẩn thỉu”
Để ghi nhớ công lao người lính An Nam, chẳng phải người ta đã lột hết tất cảcủa cải của họ, từ chiếc đồng hồ, bộ quần áo mới toanh mà họ bỏ tiền túi ramua, đến các vật kỉ niệm đủ thứ, trước khi đưa họ đến Mác-xây xuống tàu vềnước đó sao? Chẳng phải người ta đã giao họ cho bọn súc sinh kiểm soát vàđánh đập họ vô cớ đó sao? Chẳng phải người ta đã cho họ ăn như cho lợn ăn vàxếp họ như xếp lợn dưới hầm tàu ẩm ướt, không giường nằm, không ánh sáng,thiếu không khí đó sao ? về đến xứ sở, chẳng phải họ đã được một quan cai trịbiết ơn đón chào nồng nhiệt bằng một bài diễn văn yêu nước: “Các anh đã bảo
vệ Tổ quốc, thế là tốt Bây giờ, chúng tôi không cần đến các anh nữa, cút đi ”
đó sao? Mỉa mai thay, khi chiến tranh vừa chấm dứt thì các lời tuyên bố tình tứcủa các ngài cầm quyền cũng tự dưng im bặt Những người lính từng được tângbốc bằng bao lời lẽ hoa mĩ thì bây giờ mặc nhiên trở lại “giống người bẩn thỉu”như trước đây Đối với người dân thuộc địa, sự hi sinh cho chính nghĩa và công
lí như lời rêu rao đối trá của lũ thực dân chẳng hề mang lại lợi ích gì cho họ bởichế độ bản xứ là chế độ không hề biết đến chính nghĩa và công lí Bộ mặt tráotrở của chính quyền thực dân bộc lộ trắng trợn qua những hành động vô nhânđạo: tước đoạt hết của cải mà người lính thuộc địa mua sắm được, đánh đập họ
vô cớ, đối xử với họ thô bỉ như đối với súc vật Sau chiến tranh, người dânthuộc địa trở về vị trí hèn hạ ban đầu: thế là những “cựu binh” đúng hơn làcái xác còn lại sau khi đã dũng cảm bảo vệ chính nghĩa và công lí nay taykhông trở về với chế độ bản xứ của họ, một,chế độ không biết gì đến chínhnghĩa và công lí cả
Ba phần của chương Thuế máu được sắp xếp theo trình tự thời gian trước,trong và sau khi xảy ra cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất 1914 1918 Vớicách sắp xếp này, bộ mặt giả nhân giả nghĩa và bản chất độc ác của chínhquyền thực dân Pháp xung quanh việc bóc lột xương máu được phơi bày toàndiện, triệt để Mặt khác, thân phận thảm thương của người dân nô lệ các xứthuộc địa cũng được phản ánh một cách chân thực và sinh động Nghệ thuật
Trang 8châm biếm, đả kích sắc sảo của ngòi bút Nguyễn Ái Quốc thể hiện chủ yếu qua
hệ thống hình ảnh chọn lọc, tiêu biểu, những từ ngữ giàu khả năng gợi tả, gợicảm và chất chứa sức mạnh tố cáo tội ác tày trời của chủ nghĩa thực dân Ngônngữ tác phẩm mang màu sắc trào phúng rất r nét Những từ mỉa mai như: “conyêu”, “chiến sĩ bảo vệ công lí và tự do”, “lấy máu mình tưới những vòng
nguyệt quế”, “lấy xương mình chạm nên những chiếc gậy của các ngài thốngchế”, “vật liệu biết nói ” vừa phơi bày bản chất dã man của chủ nghĩa thựcdân, vừa tô đậm số phận bi thảm của người dân thuộc địa Tác giả sử dụng rấtthành công nghệ thuật gậy ông đập lưng ông bằng cách nhắc lại những mĩ từ,danh hiệu hào nhoáng mà chính quyền thực dân khoác cho người lính thuộc địa
để bóc trần bản chất lừa bịp vô liêm sỉ của chúng Tác giả dùng liên tiếp cáccâu hỏi tu từ để phơi bày sự thật trái ngược với lời lẽ bịp bợm của bọn cầmquyền Các câu chuyện, các sự kiện, con số được nêu ra đều lấy từ thực tế nênkhông thể chối cãi Để tăng tính thuyết phục của lí lẽ, khi cần, tác giả còn dẫn
ra ý kiến của người khác hay của chính đối tượng bị đả kích Từ hệ thống hìnhảnh và giọng điệu chung của tác phẩm, người đọc nhận ra thái độ yêu ghét rràng của tác giả: căm phẫn chính quyền thực dân tàn ác và xót xa thương cảmcho thân phận người dân nô lệ của các nước thuộc địa bị bóc lột đến cả xươngmáu, tính mạng
Đoạn trích Thuế máu của tác giả Nguyễn Ái Quốc đã giúp người đọc hiểu đượcbản chất độc ác, dã man và bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chính quyền thực dânPháp qua việc dùng người dân các xứ thuộc địa làm vật hi sinh để bảo vệ quyềnlợi của chúng trong các cuộc chiến tranh tàn khốc Tác phẩm cũng chứng minhNguyễn Ái Quốc là một cây bút chính luận xuất sắc trong văn học Việt Namđầu thế kỉ XX
Trang 9Bài văn mẫu lớp 8 tham khảo - Mẫu 2
Sử dụng văn chương như một công cụ đắc lực trong chiến đấu, trước đây ta đãtừng biết đến những án văn hùng hồn trong Quân trung từ mệnh tập của
Nguyễn Trãi Tiếp bước thế hệ đi trước, trong cuộc kháng chiến vĩ đại của dântộc Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sử dụng văn chương chính luận làm công cụchiến đấu đắc lực, vạch trần tội ác của giác Đoạn trích Thuế máu trong Bản ánchế độ Thực dân Pháp đã cho thấy ngòi bút chính luận bậc thầy của người.Ngòi chút chính luận sắc sảo, đanh thép của Nguyễn Ái Quốc được thể hiệnngay trong lối tư duy logic, mạch lạc ở cách đặt tiêu đề cho mỗi chương Thuếmáu cách gọi vừa cho thấy số phận thảm thương, bất hạnh của những ngườidân nước thuộc địa Vừa cho thấy sư độc ác, dã man của thực dân Pháp đối vớinhân dân Qua đó cũng bộc lộ thái độ của người viết: thương cảm cho số phậnngười dân và căm phẫn tột cùng với bè lũ thống trị
Bên cạnh đó cách đặt tên các phần cũng rất đáng lưu ý: Chiến tranh và ngườibản xứ, Chế độ lính tình nguyện và Kết quả sự hi sinh Cách đặt nhan đề chomỗi phần rất chính xác, theo trình tự thời gian, trước, trong và sau chiến tranh.Cách đặt tiêu đề cho các phần như vậy góp phần lột trần bộ mặt trơ trẽn, giảnhân giả nghĩa của chính quyền thực dân, đồng thời cho thấy sự bạo tàn đến tậncùng của chúng Mặt khác ta cũng thấy được số phận bi thương của người dânnước thuộc địa
Trang 10Đi sâu vào tác phẩm ta thấy rằng chưa bao giờ số phận của người dân nướcthuộc địa lại bị coi thường, rẻ rúng đến như vậy Dưới con mắt của những kẻcầm quyền họ chẳng khác nào trâu ngựa, bởi vậy khi chiến tranh vừa xảy ra họlập tức bị gọi đi ngay, họ phải chia xa vợ con và bỏ mạng trên các chiến trườngchâu u Đến đây ngòi bút của Nguyễn Ái Quốc đi sâu vào từng sinh mạng bébỏng phải bỏ mạng nơi đất khách quê người: “được xuống tận đáy biển để bảo
vệ tổ quốc của các loài thủy quái” “một số khác đã bỏ xác tại các miền hoang
vu thơ mộng vùng Ban-căng” “Một số khác đưa thân cho người ta tàn sát….”Không chỉ những người ra chiến trường mới phải chịu số phận bất hạnh, thảmthương, mà ngay cả những người dân thuộc địa, không phải ra chiến trận cũngphải chịu cái chết đau đớn tại các xưởng chế tạo vũ khí chiến tranh
Số người chết trên các chiến trường quả thực quá khủng khiếp, đến tám mươivạn người dân bản xứ Nhưng họ ra đi chiến đấu vì điều gì, vì thứ danh hiệuhão huyền, vì quyền lợi mà họ không bao giờ được hưởng Họ những ngườidân bản xứ đã đã bỏ mạng trên đất Pháp, và không bao giờ còn được nhìn thấyquê hương của mình nữa Những người còn sống sót cũng có số phận chẳng hềkhá khẩm hơn, họ bị thương, lết tấm thân tàn trở về, sống cuộc đời trâu ngựacho đến cuối đời
Chiến tranh tuy đã kết thúc, nhưng thực dân Pháp vẫn tìm mọi cách để đầu độcnòi giống Chúng sử dụng những chiêu bài hết sức thâm hiểm như cấp môn bàibán lẻ thuốc biện cho các thương binh Pháp và vợ con sĩ tử Pháp Thủ đoạnthâm độc ấy đã đầu độc cả một dân tộc
Đến đây ngòi bút của Bác càng trở nên sắc sảo hơn, sau khi đã nêu lên số phậnthảm thương của người dân bản xứ Bác đã dùng những lời lẽ vừa đanh thép,vừa mỉa mai châm biếm để vạch trần bộ mặt gian xảo của chính quyền thựcdân: “Để ghi nhớ công lao của người lính An Nam, chẳng phải người ta đã lộthết của cải của họ, từ chiếc đồng hồ, bộ quần áo mới toanh mà họ bỏ tiền túi ramua, đến các vật kỉ niệm đủ thứ … trước khi họ đến Mác-xây xuống tàu vềnước đó sao?”…
Bản án chế độ thực dân Pháp nói chung và Thuế máu nói riêng là áng vănchính luận xuất sắc, với ngôn từ, giọng điệu châm biếm bậc thầy, nghệ thuật
Trang 11lập luận sắc sảo Đằng sau đó ta còn thấy được máu và nước mắt của người dânthấm đẫm trên từng trang sách Tác phẩm là lời tố cáo thống thiết và đanh thépchính quyền thực dân tàn bạo chà đạp lên quyền sống, quyền tự do của conngười.
Bài văn mẫu lớp 8 tham khảo - Mẫu 3
Nguyễn Ái Quốc là một vị lãnh tụ vĩ đại một người cha già của dân tộc Người
là một nhà cách mạng sáng lập ra đảng cộng sản Việt Nam, một trong nhữngngười đặt nền móng và lãnh đạo cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, toàn v nlãnh thổ cho dân tộc Việt Nam Là một người tài hoa , có tài văn chương,Nguyễn Ái Quốc đã dùng ngòi bút của mình, dùng văn chương để làm vũ khíchiến đấu Nhưng tác phẩm đó đã để lại ấn tương sâu sắc trong lòng người đọc
và đánh những đon mạnh vào bọn đế quốc tay sai Trong số những tác phẩm đóđược bạn bè thế giới biết đến nhiều phải kể đến tác phẩm "Thuế máu" Tácphẩm được người viết khi đang hoạt đông cách mạng tại Pháp và là một đònchí mạng đối với bọn đế quốc thực dân Tác phẩm đã vạch r bộ mặt thật sựcủa quan cai trị Pháp đối với người bản xứ, chính quyền thuộc địa đã biếnngười dân thuộc địa thành vật hi sinh để phục vụ lợi ích trong các cuộc chiếntranh tàn khốc
Tên tác phẩm là "Thuế máu" tạo lên cảm giác của các cuộc chiến tranh cáccuộc tàn sát đẫm máu Trong tác phẩm này đây chính là máu của những ngườidân thuộc địa bị bọn đế quốc thực dân, bị bọn tay sai áp bức bóc lột đến tậnsương tủy Đồng thời nhan đề tác phẩm cũng thể hiện thái độ tức giận, cămphẫn của tác giả khi chứng kiến dân tộc mình bị đối xử tàn nhẫn
Trong đoạn đầu của tác phẩm tác giả đã so sánh thái độ của quan cai trị thựcdân đối với người dân thuộc địa tại hai thời điểm trước khi có chiến tranh vàsau khi chiến tranh xảy ra Trước khi chiến tranh xảy thì bị bị coi là giốngngười hạ đẳng , những người da đen bẩn thỉu đây là những cái tên chúng gọingười Việt Nam chúng ta một cách khinh miệt coi thường khi đó họ chỉ lànhững nô lệ cho tầng lớp thống trị bấy giờ Bọn người cai trị luôn cho rằng tộcngười da trắng là tộc người cao quý vì vậy chúng luôn cho rằng những tộcngười khác là thấp hèn và luôn tạo ra một khoảng cách để phân biệt đối xử