Trọng Thủy ngây người ra, chàng không ngờ đến cuối cùng Mị Châu vẫn không chịu tha thứ cho chàng, đã một trăm năm chàng khổ công tìm kiếm, chỉ mong câu tha thứ của nàng, thế nhưng không [r]
Trang 1Bài văn mẫu lớp 10
Tưởng tượng sau khi chết Trọng Thủy sẽ gặp lại Mị Châu - Mẫu 1
Sau khi biết được người vợ thân yêu của mình đã phải chết bi thảm Trọng Thủy vô cùng đâu khổ, dằn vặt và hối hận vì mình đã gây ra cái chết của Mị Châu Suốt ngày, chàng thẫn thờ, ngẩn ngơ như người mất hồn Rồi một hôm, chàng như thấy bóng dáng Mị Châu thấp thoáng trong làn nước giếng Loa Thành nên đã lao đầu xuống giếng mà chết
Giếng Loa Thành nổi tiếng là sâu nên Trọng Thủy rơi mãi mà không chạm đáy Khi rơi xuống, Trọng Thủy đã bị va đầu vào đá, chảy nhiều máu và bất tỉnh, không còn biết gì nữa Khi Trọng Thủy tỉnh dậy, chàng thấy mình đang ở một nơi rất lạ Chàng con đang ngồi băn khoăn không hiểu chuyện gì xảy ra thì thấy
có một con cá chép vàng to đi thẳng bằng đuôi, hai vây của nó cầm giáo trông rất kì lạ Con cá tiến lại gần và cất tiếng nói:
- Thưa! Long Vương chúng tôi thấy xác ngài trôi dạt đến tận ngoài biển Đông này, đã thương tình vẩy nước thần cho ngài sống lại Nay ngài khỏe lại, Long Vương có lời mời ngài đến gặp mặt
Trọng Thủy đáp ngay:
- Ồ! Ra là vậy! Ta đang băn khoăn không biết mình đang ở đâu Được rồi, ngươi hãy dẫn ta đến diện kiến Long Vương
Trang 2Thế là cá chép vàng dẫn chàng đi đến chỗ Long Vương Trước mặt chàng là một thế giới rộng lớn, xung quanh là nước với những loại tảo biển, san hô và các loại sinh vật tuyệt đẹp nơi biển cả, mà chàng chưa bao giờ được thấy Có những đàn cá nối đuôi nhau, vui đùa nhảy múa…Đến diện kiến Long Vương, Trọng Thủy cám ơn Long Vương về ơn cứu mạng Chàng cũng bày tỏ nỗi lòng mình và thỉnh cầu được gặp Mị Châu Thấu hiểu được nổi lòng của Trọng Thủy, Long Vương khéo léo sắp xếp cho chàng gặp Mị Châu Vậy là họ đã được gặp nhau Trọng Thủy chạy lại nắm tay Mị Châu Nàng rất dỗi bất ngờ khi thấy Trọng Thủy đến tìm gặp mình Tim nàng thổn thức Đứng trước mặt Trọng Thủy , Mị Châu rất muốn được ôm lấy chàng Nhưng rồi, nàng cố nén lòng, bình thản gạt tay Trọng Thủy ra:
- Người kia! Người đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ giúp Triệu Đà thôn tính nước Âu Lạc, sao không ở trên đó hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý mà lại xuống tìm gặp ta làm gì?
Từng câu, từng chữ trong lời nói đanh thép của Mị Châu như từng vết dao cứa vào lòng Trọng Thủy khiến trái tim chàng đau nhói Đau khổ, chàng cất tiếng:
- Ôi Mị Châu yêu dấu! Sao nàng lại có thể phủ phàng đến thế Ta biết ta sai, ta rất hối hận và dằn vặt bản thân mình Nhưng xin nàng hãy hiểu cho tình cảm của ta đối với nàng, xin nàng hãy tha thứ cho ta
Mị Châu đang rất khổ tâm, con tim nàng như bị giằng xé Nàng rất muốn tha thứ cho Trọng Thủy, nhưng nàng lại nhớ đến tội bất trung với nước, bất hiếu với cha mà mình đã gây ra, Mị Châu cất tiếng hỏi:
- Cớ sao chàng lại nhẫn tâm lừa dối ta khiến ta đau khổ? Ta thật ngây dại, vì tình yêu mà nghe theo mọi sự sắp đặt của chàng
Trọng Thủy đau khổ, xót xa, ân hận:
Nàng ơi, mong nàng hiểu cho ta, ta không thể nào làm khác được Ta không dám chống lại mệnh lệnh của vua cha Quả thật, lúc đầu ta rắp tâm lừa dối cha con nàng, nhưng sau một thời gian chung sống với nhau, ta đã thật sự yêu nàng – một cô gái hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng Làm sao ta có thể quên được nàng, vợ chồng một ngày nên tình, nên nghĩa Lúc ta nhận ra sự tàn bạo , nghiệt ngã của chiến tranh phi nghĩa, thì đã quá muộn rồi vì mù quán tuân theo lệnh
Trang 3của vua cha mà ta đã trở thành tội đồ, kẻ phản bội đáng bị người đời lên án, ta còn phải trả giá bằng chính hạnh phúc của mình Mị Châu ơi! Lần nữa ta cầu xin sự rộng lòng tha thứ của nàng
Mọi vật xung quanh tĩnh lặng như đang đồng cảm thương xót cho số phận đôi
vợ chồng trẻ này Nước mắt Mị Châu vẫn lã chã tuôn rơi Nàng vừa giận, vừa thương Trọng Thủy – một nạn nhân khốn khổ của cuộc chiền tranh phi nghĩa tàn ác Nhưng lí trí đang mách bảo nàng quyết không để “trái tim lầm chỗ để trên đầu” lần nữa, nàng dịu giọng:
- Thôi, chàng đừng nói nữa, dù sao cũng cám ơn tình cảm chân thành của chàng dành cho ta Nhưng ra không thể tha thứ cho chàng – kể tội đồ của nước
Âu Lạc Ta không thể! Từ nay chàng đừng đến tìm gặp ta nước, ta không muốn !
Trái tim Trọng Thủy như đang ta vỡ thành nhiều mảnh Chàng đau khổ muốn chết Chàng khuẩn khoản cầu xin Mị Châu lần nữa:
- Mị Châu ơi! Xin nàng hãy tha thứ cho ta Ta đã biết tội của mình rồi, đã ân hận lắm rồi Dù ta phải chịu nhiều hình phạt, cực hình, đau khổ đến nhường nào nữa, cũng mong nàng tha thứ và mong được gặp nàng
Mị Châu nhất quyết cự tuyệt Trọng Thủy Rồi cả Mị Châu và cung điện tự nhiên biến mất Trọng Thủy còn lại trơ trọi một mình Buồn rầu, khổ não, Trọng Thủy mong ước nước biển ngàn năm sẽ xóa sạch lỗi lầm của mình
- Mị Châu, ta ao ước biết bao đến một lúc nào đó, ta và nàng sẽ gặp lại nhau, một nơi rất xa Khi ấy không còn những cuộc chiến tranh giữa các dân tộc Ta
và nàng sẽ không còn kẻ Bắc người Nam nữa, và rồi tình yêu sẽ trở lại giữa hai ta
Vừa dứt lời, Trọng Thủy hóa thành một bức tượng đá, vĩnh viễn nằm lại dưới đáy đại dương
Trang 4Tưởng tượng sau khi chết Trọng Thủy sẽ gặp lại Mị Châu - Mẫu 2
Những tưởng câu chuyện An Dương Vương, Mị Châu - Trọng Thủy đã khép lại sau kết cục đầy bi thương, Mị Châu bị vua cha chém chết để giải mối nợ nước, thù nhà; còn Trọng Thủy vì ân hận, xót xa trước cái chết của Mị Nương, trước sự dằn vặt của lương tâm nên cũng tìm đường quyên sinh nơi giếng nước
mà Mị Châu thường tắm khi còn sống Nhưng nhờ trời thương xót cho mối nghịch duyên của đôi vợ chồng còn chưa giải nên sau khi chết, Mị Châu được vua Thủy Tề nhận làm con gái nuôi, còn Trọng Thủy sau nhiều ngày lang thang vất vưởng chốn thủy cung xa lạ, cuối cùng cũng tìm thấy Mị Châu
Lại kể đến việc Trọng Thủy lạc xuống Thủy cung, vốn dĩ sau khi chết Trọng Thủy phải xuống âm phủ, trên đường sẽ có một người phụ nữ là Mạnh Bà tặng cho một chén canh để quên hết việc kiếp này rồi thuận lợi vào vòng luân hồi đầu thai sang kiếp khác Nhưng trước khi chết, Trọng Thủy vẫn ôm một mối ân hận, đó là món nợ của chàng dành cho Mị Châu, nên chàng đã từ chối uống canh, muốn được làm một cô hồn để tìm kiếm Mị Châu nhằm xin nàng tha thứ Mạnh Bà nghe Trọng Thủy giãi bày nỗi đớn đau trong lòng nên chỉ biết thở dài,
ai oán:
- Thương thay cho kiếp người mệnh khổ, hai người ai cũng ôm một nỗi hận riêng, người nào cũng từ chối bát canh này Nhưng mấy ai hiểu rằng, được quên đi là một đặc ân lớn nhất mà trời cao ban tặng, nếu đã không muốn nhận
ta cũng chẳng ép làm gì Chỉ muốn nói với ngươi một điều, nàng Mị Châu kia
Trang 5năm xưa ta cũng từng gặp, nàng ta bảo rằng, tội lỗi do nàng gây ra chết cũng chưa đền lại được, nên cam nguyện làm một cô hồn dã quỷ, mãi mãi phải dằn vặt ghi nhớ những tội nghiệt mình gây ra làm sự trừng phạt u cũng thật cứng cỏi và tội nghiệp Nhà ngươi nếu đã thấy mình mắc sai lầm tày đình, thì liệu mà tìm xin nàng tha tội, nàng ở Thủy cung Đông Hải
Nói rồi Mạnh Bà đột nhiên biến mất, chỉ để lại một rừng hoa Bỉ Ngạn, đỏ rực Trọng Thủy đau đớn, ngã khuỵu, chỉ biết thều thào cảm tạ Mạnh Bà, rồi lên đường tìm kiếm hồn Mị Châu Sau nhiều năm lang bạt, bôn ba, Trọng Thủy cũng tìm được đến bờ Đông Hải, xuống tới Thủy cung, Trọng Thủy cũng phải thấy choáng ngợp vì cảnh sắc tráng lệ và rực rỡ Vốn là dòng dõi vương giả nhưng cả đời chàng cũng chưa từng thấy kiểu trang trí xa hoa thế này bao giờ, cung điện chẳng phải xây từ ngói gạch, mà trông như những hang động rộng lớn, hoa văn chạm khắc tinh xảo trên những vách đá trắng ngà Ở sâu dưới mặt nước, lại thiếu ánh sáng mặt trời nhưng lòng cung lúc nào cũng sáng rực, tất cả
là nhờ hằng hà sa số các viên minh châu được đặt để khắp nơi, trên vách tường, dưới mặt đất Xung quanh chỗ nào cũng thấy các dải san hô xếp san sát, muôn hình vạn trạng chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả được quang cảnh mà Trọng Thủy nhìn thấy khi ấy Đang ngơ ngẩn, thì Trọng Thủy bị thủy quân bắt được, cho rằng chàng có ý đồ bất chính, họ dẫn chàng đến trước mặt vua Thủy Tề Đúng lúc, Thủy cung đang tổ chức tiệc sinh nhật cho công chúa, Long Vương thấy có kẻ lạ đột nhập thì không vui, nổi giận:
- Người này ở đâu ra, làm mất hết nhã hứng của bổn vương và công chúa, thật không ra thể thống gì!
Người dẫn đầu trong đám cận vệ, quỳ tâu:
- Dạ bẩm bệ hạ, chúng thần đi tuần quanh thì bắt được tên này đang ngó nghiêng, bộ dáng hết sức khả nghi, mà tra hỏi thì hắn cái gì cũng không biết, nên đưa đến đây để người quyết định ạ
- Cho ngươi lui, người đang quỳ kia ngẩng đầu lên cho bổn vương xem
Trọng Thủy lặng lẽ ngẩng đầu lên, đối diện với Long vương, bỗng nhiên có tiếng chén rơi vỡ phát ra "choang" Long Vương quay sang nhìn, thì thấy công
Trang 6chúa thần sắc tức giận, mắt ngấn nước, hai tay nắm chặt vạt áo, run run Long Vương thấy thế càng thêm nghi ngờ, gặng hỏi:
- Ngươi từ đâu tới đây, có ý đồ gì, nếu không muốn mất mạng thì nhanh khai rõ
sự tình
Trọng Thủy bình tĩnh thưa:
- Thảo dân vốn là con trai Triệu Đà, vua nước Triệu, vì một số nguyên nhân mà sau khi chết đi, muốn xuống đây tìm một người con gái tên là Mị Châu để thỉnh tội, kính xin ngài lượng thứ vì đã không mời mà đến, phá hỏng buổi tiệc
Long Vương, bất ngờ quay sang công chúa, hỏi:
- Mị Châu, con và hắn có quen biết chăng, sao hắn lại mạo muội đến tận đây tìm?
Lúc này nàng công chúa mắt ngọc mày ngài, mới lặng lẽ lau nước mắt, đáp:
- Thưa phụ vương, hắn là người khi xưa con còn tại thế có một mối ân oán sâu nặng, kính xin phụ vương cho con gặp riêng hắn để giải quyết nốt mối nghiệt duyên còn vương vấn chưa giải Rồi con sẽ thưa lại hết tất cả sự tình cho người!
- Được rồi, con lui xuống đi, cứ từ từ nói chuyện đừng để tổn hại sức khỏe, con mới ốm dậy không lâu Nếu hắn có gì bất kính với con ta sẽ trị tội hắn thích đáng
Nói rồi, Long Vương cho người cởi trói cho Trọng Thủy, rồi ra hiệu cho một vài người hầu đi theo chàng và Mị Châu để tránh bất trắc Mị Châu hành lễ tạ Long Vương rồi lẳng lặng rời khỏi, nét mặt u sầu Trọng Thủy theo sau cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, bao nhiêu lời muốn nói cứ nghẹn ứ trong cổ, không tài nào thốt ra Bởi, dù nói câu gì đi chăng nữa Trọng Thủy cũng cảm thấy thật xấu hổ Đến một lương đình vắng vẻ, Mị Châu ra hiệu cho người hầu lui hết, chỉ còn nàng và Trọng Thủy Nàng đứng quay lưng về phía Trọng Thủy,
im lặng một lúc lâu mới lên tiếng:
- Chẳng lẽ, ngươi lúc còn sống hành hạ, giày xéo tâm can ta, hại ta chưa đủ thê thảm hay sao mà còn theo tìm tới tận đây? Không lẽ, ngươi muốn hại ta thêm lần nữa mới hả lòng hả dạ?
Trọng Thủy lắc đầu liên tục, rồi quỳ sụp xuống, cúi đầu vô cùng khổ sở:
Trang 7- Không, không phải vậy đâu, nàng đã hiểu lầm ta rồi Từ lúc nàng chết ta đã hối hận khôn cùng, ta đâu biết đôi ta sẽ có ngày này đâu Mị Châu nàng ơi, ta
từ chối canh Mạnh Bà chỉ để đi tìm nàng, chỉ để cầu xin nàng khoan thứ, có thế mối hối hận ngàn năm trong tìm ta mới có thể nguôi ngoai
Mị Châu quay phắt lại, đôi mày liễu nhíu chặt, đôi mắt đỏ hoe, môi mím chặt, từng câu từng chữ như cứa vào tâm can:
- Cầu xin? Cầu xin ta tha thứ ư? Lừa dối ta, hại ta nước mất nhà tan, bị cả đất nước oán hận, hại ta bị chính cha ruột chém chết, đến chết rồi cha ta cũng chẳng thèm tha thứ cho ta Trong mắt ngươi ta chỉ là một quân cờ, một người phụ nữ ngu muội nên dễ dàng bị nhà ngươi dắt mũi Ta nói cho ngươi biết, ước muốn duy nhất của ta là vĩnh viễn không gặp lại kẻ bạc tình bạc nghĩa như ngươi nữa, ngươi có biết không? Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi đâu, đừng vọng tưởng!
- Mị Châu, ta biết lỗi lầm của ta dù có để nàng đâm trăm ngàn nhát kiếm, cũng chẳng đủ để nàng nguôi ngoai, nhưng thực tình là do bản thân ta quá ngu muội, quá xem trọng quyền lực mà quên mất tình cảm của mình Chính ta đã khiến nàng ra nông nỗi này, chính ta đã hại nàng phải chịu đau khổ, những nỗi đau ấy
ta biết nàng chẳng thể quên được Mị Châu, chỉ cần nàng tha thứ, ta nguyện vì nàng làm bất cứ việc gì để chuộc tội, dù có phải theo nàng làm trâu làm ngựa trăm kiếp ta cũng không nề hà Ta chỉ cần nàng tha thứ
- Từ tha thứ nói ra thật dễ dàng, nhưng làm sao ta có thể tha thứ được đây? Nỗi đau vong quốc, nỗi đau bất nghĩa, nỗi đau bị lừa dối, mỗi ngày mỗi đêm đều như hàng ngàn mũi tên ra sức đâm vào trái tim ta, dằn vặt ta, khiến ta không tài nào chợp mắt Dù ta may mắn được phụ vương và mẫu hậu nhận làm con gái nuôi, họ đều hết sức thương yêu, nhưng ta vẫn chẳng thể nào quên được Lúc táng thân nơi bờ biển, trên đường đến hoàng tuyền ta gặp được Mạnh Bà có chén canh quý, tương truyền uống vào có thể quên hết tất cả, để đầu thai Nhưng ta sao có thể dễ dàng quên tất cả chứ, ta không nhận chén canh ấy, đó là
sự trừng phạt duy nhất ta dành cho chính bản thân mình, để trừng phạt sự ngu muội và ngốc nghếch của ta
Trọng Thủy lẳng lặng, nắm lấy bàn tay run rẩy của Mị Châu:
Trang 8- Sao nàng phải tự hành hạ mình như vậy, là do ta, tất cả là do ta, nỗi đau ấy đáng lý phải để ta gánh chịu thay nàng Tại sao khi ấy ta lại hồ đồ đến như vậy, quyền lực thực sự quan trọng như vậy ư? Mặc kệ là ai cần ta không cần, ta chỉ cần nàng Nàng hãy tha thứ cho ta được chứ? Dù nàng bắt ta phải hồn phi phách tán vĩnh viễn không được siêu sinh ta cũng không nửa lời oán trách Nói rồi Trọng Thủy, giơ tay định tự hủy ba hồn bảy phách của mình, Mị Châu hốt hoảng, túm chặt lấy tay Trọng Thủy, nước mắt chảy như mưa
- Chàng hà tất phải làm thế? Đôi ta còn có thể vãn hồi cái gì đây? Không thể nữa rồi Suốt trăm năm nay, ta ngày nào cũng nghĩ đến cha, không biết người đang ở chốn nào, không biết người còn hận ta không, rồi ta lại nghĩ đến chàng,
ta vừa căm hận lại vừa đau khổ vì tình yêu của ta dành cho chàng Ta không ngờ có một ngày lại thấy được sự hối lỗi của chàng thấy được chàng cầu xin ta tha thứ, mặc dù điều đó chẳng khiến ta vui vẻ hơn Trọng Thủy, lâu lắm rồi ta không gọi tên chàng như vậy, ta không thể tha thứ cho chàng được, lương tâm không cho phép ta làm như thế, chi bằng đôi ta hãy cùng quên đi, suốt trăm năm qua có lẽ ta và chàng đã đều chịu đủ dằn vặt, đau khổ rồi Quên đi thôi Trọng Thủy ngây người ra, chàng không ngờ đến cuối cùng Mị Châu vẫn không chịu tha thứ cho chàng, đã một trăm năm chàng khổ công tìm kiếm, chỉ mong câu tha thứ của nàng, thế nhưng không thể, âu cũng đáng, đáng lắm Kẻ như chàng sao có thể tha thứ được, tự vấn lương tâm chàng cũng chẳng dám tha thứ cho mình, thì lẽ nào Mị Châu lại có thể Trọng Thủy cười chua xót
- Cũng phải, duyên số chúng ta đã định là phải vĩnh viễn đối đầu nhau, ta chấp nhận hết Nhưng nàng đừng tự dằn vặt mình nữa ta chỉ cầu xin duy nhất điều này, xin nàng hãy quên hết đi, ta với nàng cùng đi gặp Mạnh Bà, xin bà ấy chén canh, kiếp sau chỉ mong chúng ta đừng phải gặp cảnh trái ngang nhường này Được không Mị Châu?
- Cũng tốt, chúng ta hãy quên hết tất cả, quên hết những gì đau khổ ở kiếp này, quên hết những hận thù xưa cũ Nguyện kiếp sau không gặp lại, dù luân hồi ngàn kiếp cũng không gặp lại Đó là điều duy nhất ta muốn trừng phạt, trừng phạt cả ta và chàng
- Được, ta chấp nhận
Trang 9Trọng Thủy nắm chặt đôi bàn tay, cổ họng khô khốc chỉ thốt ra được lời ấy Nói rồi cả hai cùng nhau đến gặp Mạnh Bà Trên suốt dọc đường đi hoa Bỉ Ngạn nở rực rỡ, loài hoa ấy chỉ thấy hoa mà không thấy lá, có lẽ hoa và lá của
nó đã định đời đời kiếp kiếp không thể tương phùng, tựa như mối tình bi thương của những con người mệnh khổ Mị Châu và Trọng Thủy
Thế nhưng, Trọng Thủy đã lại một lần nữa dối Mị Châu, chàng lén xin Mạnh
Bà cho vào luân hồi mà không phải uống chén canh quên chuyện kiếp này, Mạnh Bà đồng ý, chỉ vì hiểu được tấm lòng của của chàng Cứ thế, Trọng Thủy mang nỗi ân hận và đau khổ đi đầu thai, đến kiếp nào chàng cũng âm thầm tìm
và bảo vệ Mị Châu, lặng lẽ nhìn nàng sống hạnh phúc bên người khác, còn Trọng Thủy cứ ôm mối ân hận ngàn đời trải qua sinh, lão, bệnh, tử
Tưởng tượng sau khi chết Trọng Thủy sẽ gặp lại Mị Châu - Mẫu 3
Sau nhiều ngày đi tìm Mị Châu không thấy, cho tới một hôm tại thành cổ loa xưa bên cạnh giếng ngọc Trọng Thủy đã tìm thấy xác vợ mình bị vua An Dương Vương chém chết Quá đau lòng trước cái chết của vợ mình Trọng Thủy nhảy xuống giếng tự vẫn
Sau khi chết, Trọng Thủy lạc xuống thủy cung, một nơi nguy nga tráng lệ, có rất nhiều ngọc trai châu báu Nơi phản chiếu cung điện hình bảy sắc cầu vồng
vô cùng đẹp mắt Trọng Thủy nghe đâu đây tiếng của những nàng tiên cá đang múa hát tưng bừng vui vẻ
Trang 10Trong khi tâm trạng đang buồn chán, ngơ ngẩn tìm đường ra thì Trọng Thủy nhìn thấy một người con gáingồi trong phòng riêng, xung quanh có rất nhiều người hầu kẻ hạ Cô gái vô cùng kiều diễm được mặc quần áo lóng lánh vàng với trên người đeo nhiều ngọc trai châu báu lấp lánh, làm cho vẻ kiêu sa kiều diễm của nàng càng thêm hấp dâm
Dù trong lòng rất buồn nhưng trước vẻ đẹp của một người con gái kiêu sa kia tôi không thể kìm lòng mà nhìn lâu hơn một chút
Khi nàng quay hắn mặt ra hướng nơi tôi núp mình ẩn náu thì tôi phát hiện ra cô gái kia chính là Mị Châu vợ của mình Nàng đang ngồi trước bàn phấn trang điểm lại khuôn mặt vốn rất kiều diễm rồi sau đó nàng thay xiêm y, lên một chiếc kiệu vô cùng tráng lệ Quá tò mò nên tôi tìm cách đi theo nàng
Tôi thấy nàng đi dự yến tiệc với vua Thủy Tề, bữa tiệc vô cùng thịnh soạn, một bàn đầy thức ăn toàn những thứ cao lương mỹ vị mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy
Ăn xong nàng lại lên kiệu trở về khi người hầu đã đi ra hết chỉ còn lại mình nàng trong phòng riêng thì tôi đột ngột xuất hiện, khiến cho Mị Châu thất thần hét lên vì giật mình
Mấy nữ người hầu chạy vào hốt hoảng hỏi Mị Châu có sao không Nhưng nàng
đã định thần lại rồi đuổi họ ra ngoài
Tôi gặp lại vợ vui mừng khôn tả toan chạy lại ôm nàng để thỏa những ngày nhớ nhung thương nhớ Nhưng Mị Châu né người tránh cái ôm của tôi Nàng nhìn tôi giọng khinh miệt hỏi
– Chàng làm gì ở đây? Chàng còn định gặp ta để lợi dụng tiếp à? Ta giờ không còn giá trị để chàng lợi dụng nữa đâ
Những câu nói của Mị Châu làm tôi đau thấu tim gan Tôi nhìn nàng rưng rưng nói “Ta biết ta sai khi lừa dối nàng, khi lợi dụng nàng để chiếm lấy nỏ thần cho cha mình Nhưng tình cảm vợ chồng tình yêu ta dành cho nàng là hoàn toàn chân thật Chính vì yêu nên ta đã tự kết liễu đời mình để gặp nàng hôm nay?
Mị Châu nhìn tôi ánh mắt sắc lạnh đầy căm hờn nói “Ta không tin chàng nữa Chàng hãy mau ra khỏi đây nếu không ta sẽ kêu người lôi cổ chàng đi”
Nhìn thái độ cương quyết của Mị Châu tôi hiểu rằng nàng vẫn còn giận tôi nhiều lắm Nàng chưa thể tha thứ cho tôi trong một sớm một chiều được, bởi