Mỗi khoảnh đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỷ niệm của tôi về những lần đi học hay là những buổi đi tập múa hát tập thể, nghi thức đội,tuy rất mệt mỏi nhưng [r]
Trang 1Bài tập làm văn mẫu lớp 7: Phát biểu cảm nghĩ về mái trường thân
yêu
Bài làm số 1
Mỗi lần nghe câu hát “trường làng tôi cây xanh bóng vây quanh muôn chim hót vang lên êm đềm…” là tôi lại mường tượng ra một vùng đất nông thôn với những bầy trẻ con hồn nhiên lấm láp Rồi trong tôi lại dập dồn những hồi ức của ngôi trường của tôi thời thơ ấu
Đã hơn ba mươi năm qua, tính từ ngày đầu tiên tôi cắp sách đi học vỡ lòng Trường của tôi là một căn nhà nhỏ, nơi cuối con hẻm nhỏ Tôi nghe ba mẹ hồi ấy gọi tên trường là “Trường cô giáo Huế” Nó không khác gì một căn nhà Nó có bốn bức tường thấp, trên lợp mái tôn, khác chăng là có rất nhiều bàn ghế và trẻ con lớn nhỏ Đó là nơi tôi đã học a, b, c trước khi vào lớp Một Tôi còn nhớ mãi tâm trạng tôi chờ đợi cô giáo Huế nói tiếng Huế, giảng bài bằng tiếng Huế, nhưng tôi không được nghe, không được gặp ai tiếng Huế nơi đó bao giờ, vì người dạy tôi học là một cô giáo khác Hình như cô giáo Huế là Hiệu trưởng
Vài tháng sau, cha mẹ tôi chuyển nơi ở, tôi phải nghỉ học ở “Trường cô giáo Huế”và sau đó vào học lớp Một trường công lập Từ trường cô giáo Huế bước vào một trường cấp một ở Sài Gòn lúc ấy, tôi như chim sổ lồng bay vào bầu trời rộng Mỗi ngày, tôi đi bộ rất sớm đến trường vì rất sung sướng được ngắm nhìn cái cổng trường cao rộng, thênh thang màu vàng sẫm Trước cổng trường rộn rã bao nhiêu cửa hàng bán dụng cụ học sinh với những cây thước kẻ đủ màu rực rỡ, Tôi chỉcó tiền mua một cây thôi Nhưng khi nhìn người bán dụng cụ học sinh mang ra một bó thước kẻ bằng nhựa với những màu hồng, màu xanh lơ, màu da cam, màu xanh biển và màu vàng tưởi, tôi mê mẩn nhìn theo bàn tay của bà và làm bộ như lựa chọn kĩ lưỡng lắm Tôi cố tình kéo dài cái thờigian ấy ra, vì thực tình tôi muốn có tất cả các cây thước ấy Thước hai tấc tôi cũng thích, thước ba tấc cũng dẹp Màu nào cũng hay Chao ôi! Lựa chọn suy nghĩ gì thì cuối cùng cũng đành chọn lấy một cây thước hai tấc nào đó Cái đồng tiền tôi đưa cho bà bán hàng đâu phải là để mua một cây thướctrong tay, mà trả cho cái thời gian tôi được vuốt ve, ngắm nghía và lựa chọn một bó thước đủ màu, đủ kích cỡ trong tay mình
Tôi học trong trường tiểu học Bàn Cờ ấy chỉ được mấy tháng, cha mẹ lại dọn nhà Tôi xa ngôi trường ấy không một tiếng than van, nhưng trong tâm tưởng tôi, thì đó là một khung trời tươi đẹp nhất Sau này, đi học các trường tiểu học tư thục, tôi lại nhớ về trường Bàn Cờ với hình ảnh một
Trang 2cái mái rộng trùm phủ trên đầu học sinh giờ chơi chúng tôi không bị nắng soi, mưa tạt, như bàn tay thần kì của một bà Tiên, ông Bụt chở che đám học sinh bé bỏng, lúc ấy chúng tôi còn được xếp hàng uống sữa mỗi giờ ra chơi Lớp học luôn mát mẻ, rộng rãi và lời cô giảng mới rõ ràng, đĩnh đạc làm sao Sau này nhớ về ngôi trường ấy, tôi nhớ cả những hàng quà giản dị mà tôi luôn mua ăn với một nỗi thèm thuồng Sau này tôi ít khi thấy bán ở nơi nào khác
Sau này, đi qua những trường cũ, phốxưa, tôi luôn dáo dác hỏi tìm thầy cô cũ Nhưng cảnh cũ đã đổi thay, thầy xưa không còn ai, lòng tôi rưng rưng tự hỏi: “Thầy tôi giờ mái tóc có bạc không? Tuổi già, cuộc song thầy như thế nào?”
Một buổi chiều mưa, tôi trú ở một mái hiên của sạp báo bên đường, nơi một lần thoáng thấy thầy hiệu trưởng cũ
Hỏi thăm bâng quơ, tôi hay tin thầy hiệu trưởng bây giờ sống ở ngôi biệt thự MT, con cháu đầy đàn Lòng tôi trút đi một nửa gánh nặng, vẫn còn một nửa gánh đè trên trái tim tôi Đó là câu hỏi:
“Bao giờ tìm thăm được thầy? Có kịp không trước khi thầy nhắm mắt xuôi tay?”
Bài làm số 2
“Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng trình qua ngõ Hình như thu đã về”
Trong cuộc đời của mỗi con người, có ai mà chưa từng trải qua mùa thu, có ai chưa từng ngây ngất trước vẻ đẹp của đất trời khi sang thu Riêng tôi, tôi yêu thu bởi vẻ đẹp quyến rũ, yên bình,
ấm áp của nó: ánh nắng nhẹ nhàng, làn gió dịu mát hơi se se lạnh, bầu trời như rộng hơn, cao hơn, những chú chim ríu rít hót, …
Tôi yêu cả cái không khí vui tươi, rộn rã trên gương mặt của những lũ trẻ mỗi buổi tựu trường Tôi yêu với tất cả niềm háo hức và mong đợi …
Mỗi mùa thu đến là một năm học mới lại bắt đầu Nó mở ra cho tôi những trang sách mới, những niềm hi vọng mới, nó mang lại cho tôi những cảm nhận, những trải nghiệm sâu sắc và giúp tôi trưởng thành hơn
Nhưng năm nay, mùa thu đối với tôi thật đặc biệt – tôi lên lớp 10 – năm học đầu tiên ở trường THPT Vân Nham Buổi học đầu tiên có lẽ là buổi học mà tôi không bao giờ quên Tôi đạp xe trên con đường làng để đến trường Chiều, gió thổi nhè nhẹ Mùi thơm của những bông lúa non
Trang 3đang căng sữa thật khiến người ta sảng khoái Hai bên đường, cánh đồng lúa trải dài xanh mướt, những dãy núi trùng điệp, … Trước mắt tôi, thiên nhiên thật đẹp và rộng lớn Nó nhắc tôi nhớ lại buổi học đầu tiên cách đây 9 năm
Tôi tìm lại được ở đó hình ảnh một bé gái lon ton chạy theo mẹ Đứa trẻ rụt rè, lúc nào cũng bíu lấy tay mẹ không chịu rời Vậy mà, hôm nay, tôi đã có thể tự bước đi trên con đường quen thuộc
ấy Tôi thực sự đã trưởng thành hơn rất nhiều cả về thể chất lẫn suy nghĩ Tuy nhiên, đứng trước cổng trường mới, tôi không khỏi bối rối và xúc động: Trường THPT Vân Nham – ngôi trường
mà từ lâu tôi đã hằng mong ước Ngôi trường mà từ khi còn là cô học sinh cấp THCS tôi vẫn thường hàng ngày qua lại và nhìn bằng ánh mắt tò mò, khao khát Không hiểu sao, nó lại có sức hấp dẫn với tôi đến thế Thế rồi, mấy tháng trời vùi đầu vào ôn luyện, những giây phút căng thẳng khi đi thi, những ngày hồi hộp chờ kết quả Cuối cùng, niềm vui và hạnh phúc đã đến với tôi Tôi đã trúng tuyển vào trường THPT Vân Nham và may mắn hơn nữa là tôi được học ở lớp chọn của khối 10 Vậy là giờ đây, tôi có thể khoác trên mình chiếc áo đồng phục trường màu trắng tinh có in logo của trường, có thể bước vào trường với tư cách là một học sinh thực sự – học sinh trường THPT Vân Nham Trong lòng tôi bâng khuâng nhiều cảm xúc khó tả
Ngôi trường mới của tôi nằm trên địa hình khá bằng phẳng, gần khu dân cư Nó không gần nhà tôi nhưng từ nhà, tôi vẫn có thể nhìn thấy nó Từ xa, ngôi trường trông thật đẹp Những ánh nắng chiếu xuống hắt vào tường, vào khung cửa sổ, vào mái nhà càng làm cho nó trở nên lộng lẫy Phía sau trường, một ngọn núi đồ sộ, nghiêng mình tỏa bóng mát cho ngôi trường Buổi học đầu tiên của năm học mới nên sân trường rất đông Rất nhiều bạn học sinh từ những nơi xa đã tề tựu đến, họ cũng như tôi – những đứa học sinh mới bước vào trường – rụt rè, lạ lẫm như những chú chim non nớt vừa rời tổ Và tôi có cơ hội được ngắm kĩ hơn, gần hơn vẻ đẹp của ngôi trường Trường khang trang, sạch đẹp với các dãy nhà tầng, những hành lang thoáng đãng, những chiếc ghế đá, hàng cây, …Tôi có cảm giác không khí ở đây sao ấm áp và thân thuộc quá! Những đứa bạn mới quen qua những câu hỏi chân thành và ân cần đã trở nên thân thiết, gắn bó Những lời động viên và quan tâm của các thầy cô làm ấm lòng những đứa học sinh bé bỏng như chúng tôi Vậy là, chẳng biết từ bao giờ, tôi đã yêu mến ngôi trường này Đối với tôi, được học ở lớp chọn không chỉ là niềm vui, sự tự hào mà đó còn là một thử thách lớn Bởi ở lớp học này, mọi yêu cầu đều cao hơn lớp khác Tôi cảm thấy lo âu vì sợ mình không theo kịp kiến thức, không theo kịp các bạn Nhưng tôi rất vui vì cô giáo chủ nhiệm lớp tôi là một cô giáo trẻ, xinh đẹp Cô luôn lo lắng và động viên chúng tôi qua những lời khuyên bổ ích Cô đã giúp tôi tự tin hơn vào khả năng
Trang 4của mình Qua những buổi học đầu tiên, tôi hiểu hơn về mái trường thân yêu, hiểu hơn về thầy
cô và bạn bè của mình Và, tôi yêu: yêu từng chiếc ghế, cái bàn, yêu ghế đá, hàng cây, yêu thầy
cô và bạn bè Cô Huyền dạy Hóa hóm hỉnh, cô Chiều dạy Lí hiền như Bụt, thầy Thao dạy Sử hơi khó tính ,…Tất cả đã đi vào lòng tôi thật trọn vẹn, thật đẹp Các thầy cô không chỉ truyền đạt cho chúng tôi kiến thức mà họ còn như người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời, dạy bảo chúng tôi cách sống và làm người
Từ đó, tôi cảm thấy mình cũng là một phần của mái trường và tôi cũng phải có một phần trách nhiệm với mái trường Đó là tôi phải học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng cha mẹ, thầy cô,
để tô đẹp cho trường học thân yêu Có thể đối với một số học sinh, điều đó không quan trọng lắm nhưng đối với thầy cô, sự thành công của học sinh chính là niềm hạnh phúc lớn nhất mà họ muốn nhìn thấy
Những tuần học đầu tiên dần trôi qua Bạn bè, thầy cô, mái trường đã trở nên thân thuộc đối với tôi Năm học mới đã bắt đầu Tôi thầm hứa: mình không thể làm mất đi niềm hạnh phúc của các thầy cô Thầy cô hãy tin ở chúng em Lòng tôi ngập tràn những hi vọng, mơ ước về một điều gì
đó xa xăm …
Bài làm số 3
Có lẽ tôi đã yêu ngôi trường này từ ngày tôi bước vào cánh cổng lớp bảy đây Mới đây thôi không dài nhưng bao nhiêu đó đã làm cho tôi luôn ghi sâu kỉ niệm bên ngôi trường này Những
kỉ niệm hằng sâu trong tim kí ức tuổi học trò tôi, biết khi nào nó sẽ rời xa tôi, nếu một ngày tôi nhỡ quên nó thì tôi không là đứa con ngoan của ngôi trường yêu dấu ấy !
Chẳng có ai mà không có kỉ niệm bên ngôi trường của mình chỉ trừ khi những bạn tuổi hồng bất hạnh không được đi học Thật thương cho số phận của họ, họ luôn ước mơ một ngày đến trường vui đùa , luôn muốn ngôi trường là ngôi nhà thứ hai của mình , coi thầy cô như cha mẹ Thế mà tại sao giờ đây có một ít người không coi trọng thầy cô ngôi trường mình phải chăng điều đó khó làm hay sao? Nó có quá khó không? - tôi tự hỏi Không đâu các bạn ạ! Hãy thử một lần dù một lần để yêu thương thầy cô, ngôi trường thì bạn sẽ thấy mình thay đổi hoàn toàn Cảm giác được ở trường thật sự rất thú vị Bên ánh nắng sân trường từng nụ cười rạng rỡ , hồn nhiên trên gương mặt thanh thoát của những cô cậu học trò nhỏ làm sân trường thêm rộn rã Từng hàng ghế đá thân thương chan chứa kỉ niệm phượng hồng với tà áo dài duyên dáng đỗi thướt tha
Trang 5của sinh viên Việt Nam làm tôi đỗi tự hào Ngôi trường đã để lại ấn tượng lớn cho tôi còn thầy
cô thì tôi không thể bao giờ quên được Nhớ những ngày thầy đã dạy cho tôi từng chút một, một nguời thầy bao dung nhân ái , đôi lúc nghiêm nghị nhưng ai biết đâu thầy đã khó nhọc sương phai Còn các cô luôn quan tâm học trò nhỏ như chúng tôi , yêu thương từ ánh mắt trìu mến kia
Họ đã làm cho tôi thêm cảm xúc lân lân khó tả , làm sao biết đến bao giờ tôi mới có thể đền đáp công lao to lớn giáo dục chúng tôi Tôi mãi khắc ghi những dấu ấn sâu đậm bên ngôi trường thân thương này
Người ta thường ví thời gian như dòng sông trôi, nó cứ trôi mãi trôi mãi chẳng có bến dừng Và tình yêu của tôi dành cho ngôi trường cũng thế nó sẽ mãi không bao giờ hết Dẫu các bạn xem ngôi trường của mình như thế nào chứ riêng tôi tôi xem ngôi trường như ngôi nhà thứ hai của chúng tôi Một ngôi trường luôn dang rộng đón nhận các đàn con thân yêu, những đứa con ngây thơ của tuổi mới lớn, những đứa con còn bộc trực cần những người cha người mẹ dạy dỗ Ngôi trường đã là ngôi nhà thứ hai thì những người thầy, người cô như cha mẹ của chúng tôi Họ lúc nào cũng tận tụy bên những trang giáo án Những trang giáo án chứa bao tâm quyết, hi sinh của những bậc làm cha mẹ nơi đây dành cho chúng tôi Tôi không biết trường các bạn ra sao nhưng ngôi tường của chính tôi đang học thì tôi yêu quý nhất Yêu mái trường ngói đỏ lung linh, yêu hàng phượng vĩ thắp sáng tuổi học trò, yêu thầy cô, bạn bè quí mến
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi đặt chân vào ngôi trường này, tất cả, tất cả dường như lạ lẫm Tôi cũng như các bạn khác thôi, đôi lúc rụt rè , sợ hãi có lúc còn nép sau lưng người thân Dần năm tháng trôi qua tôi càng thấy ngôi trường rất thân thương, luôn yêu thương chúng tôi, yêu các đàn con bé nhỏ, ngây thơ
Tôi vẫn thường tự hỏi: " Tại sao thầy cô lại luôn mang đến cho chúng em tất cả kiến thức mà thầy cô có được" Đến bây giờ tôi mới hiểu được thầy cô luôn muốn chúng tôi thành tài, luôn mong chúng tôi nên người giữa biển đời mênh mông rộng lớn Một biển đời còn lắm chông gai, gian khổ, đang cần những đôi tay của thầy cô dìu dắt trên con đường lạ lẫm kia Con đường ấy đang ở tương lại và tôi sẽ mãi hướng về nơi ấy , một nơi hy vọng cho tương lai tốt đẹp
Giờ đây không gì sánh bằng đi học cả Tôi đã học được rất nhiều điều ở ngôi trường này Tôi
Trang 6được bạn bè quý mến , được thầy cô yêu thương , quan tâm tôi rất nhiều , nhưng người muốn chúng tôi thành đạt là ngôi trường và thầy cô đây Thầy cô ơi biết đến khi nào con mới đền đáp được công ơn của các thầy cô dành cho con Điều ấy con luôn khắc ghi trong tim của con , dù mai này thời gian cứ trôi mãi , cuộc sống và chính con sẽ đổi thay nhưng con vẫn luôn khắc ghi sâu công lao của thầy cô Công lao to lớn nhường nào Bây giờ con mới biết rằng dù có dùng tiền
để đền đáp công ơn của thầy cô thì cũng chỉ là vô nghĩa mà thôi Nếu một ngày tôi nhỡ quên đi
kỉ niệm bên ngôi trường , tôi có dùng tiền đền đáp thì có lẽ cũng chỉ là vô dụng thôi Nhưng điều
ấy sẽ không xảy ra đối với tôi, tôi luôn luôn mãi ghi nhớ về ngôi trường này Ngôi trường thân yêu ơi con mong sao trường sẽ mãi dang rộng cánh cổng để đón các đàn con thân yêu, những người con còn ngây thơ bộc trực của tuổi mới lớn Trường sẽ mãi là trường này đây , một ngôi trường đang ở trước mắt con, ngôi trường thân thương , luôn yêu các đàn con nhỏ Thầy cô ơi , thầy cô cũng mãi là người dìu dắt mang đến cho chúng con kiến thức rộng mở đưa con đến tương lai còn xa kia ấy Nơi được gọi là bờ bến tương lai
Tôi nguyện làm đứa con ngoan của trường những biết là sẽ không thể nào được thế Những con chỉ mong một điều rằng trường thân yêu ơi hãy luôn dang rộng vòng tay đón những đứa con thân yêu , mới lớn Luôn đưa đàn con đến bờ bến tương lai rộng mở tri thức Con mãi khắc ghi sâu kỉ niệm bên trường yêu dấu Tôi sẽ không bao giờ quên một kỉ niệm vô giá không có vậ giá trị nào sánh bằng.Trường tôi là thế đấy , tôi yêu trường tôi lắm !
Bài làm số 4
Với cuộc đời mỗi con người, quãng đời học sinh đều tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất Quãng đời quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu Có người thì yêu ngôi trường trung học, có người lại nhớ mái trường mầm non Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu nhất mái trường Tiểu học Hùng Vương– nơi tôi đang học – đơn giản bởi chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất
Ngôi trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và đẹp đẽ với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng
ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc trước lớp hay tiếng cười nói hồn nhiên, trong sáng
Trang 7của những bạn học sinh Sân trường rộng rãi thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc
lá và những cơn gió nhè nhẹ Đây thật là nơi lí tưởng cho chúng tôi chơi đùa
Tôi yêu lắm rân trường này Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm đẹp của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo mừng như ngày tôi vào lớp Một, ngỡ ngàng nhìn khoảng sân đẹp đẽ Vâng, mọi thứ vẫn vẹn nguyên chỉ có chúng tôi là đang lớn lên Thấm thoắt hơn bốn năm đã trôi qua, giờ tôi là học sinh lớp năm….Thời gian
ơi, xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học sinh Tiểu học, để tôi được sống mãi dưới mái trường này!
Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy cô, những bạn bè mà tôi yêu quý Thầy cô của tôi luôn dịu dàng mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho chúng tôi những bài học bổ ích Với tôi, thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người
Những người bạn lại là những người đồng hành tuyệt vời, luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập Tất cả là những người anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một đại gia đình rộng lớn Mỗi khi buồn bã hay thất vọng, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt trìu mến của thầy
cô hay là những nụ cười của bạn bè tôi lại thấy lòng mình ấm áp hơn
Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi vì những ngày kỉ niệm tưng bừng, rộn rã Ngày khai trường, ngày hai mươi tháng mười một….những ngày tháng tuyệt vời ấy lần lượt trôi
đi để lại trong tôi những nuối tiếc Chỉ còn hai tháng nữa là tôi sẽ phải rời xa mái trường này Tôi
sẽ lại học những ngôi trường mới, có những thầy cô bạn bè mới… liệu những tháng ngày đẹp đẽ kéo dài được bao lâu?
Thời gian trôi đi như những làn sống dập dềnh ra khơi không trở lại Nhưng có một thứ mãi mãi
ở lại cùng tôi, đó chính là hình bóng mái trường Tiểu học Hùng Vương mến yêu
Bài làm số 5
Trang 8Trong cuộc đời của mỗi người, chắc ai cũng từng đến trường để tiếp thu những kiến thức, những điều mới mẻ mà thầy cô và bạn bè mang lại Ngôi trường, nơi ươm những ước mơ, nơi để lại biết bao nhiêu là kỷ niệm vui lẫn kỷ niệm buồn của thời áo trắng – một thời để nhớ một thời để thương
Ở một vùng đất xa xôi của tỉnh Gia Lai đến Huế để học tập, em đã được gia đình và thầy cô tạo điều kiện để vào học ở ngôi trường Trung Học Phổ Thông – Ngôi trường mang tên người chiến
sĩ cách mạng lão thành Phan Đăng Lưu mà các thế hệ anh chị đã đi qua
Bước vào lớp học mới, bạn bè, thầy cô, chuyện gì cũng mới, đã làm cho bản thân mình cảm thấy lúng túng, rụt rè bối rối… Trong đầu suy nghĩ, bạn bè ở đây sẽ nhìn mình với một ánh mắt khác
lạ, không thiện cảm Nhưng ngược lại các bạn ở đây rất hồn nhiên, giúp đỡ tôi vào lúc khó khăn nhất, các bạn đã đến hỏi thăm, tâm sự, sẻ chia những chuyện trong lớp, tuyệt vời vô cùng tập thể lớp thân thương 12A12, những kỷ niệm còn mãi trong lòng tôi
Ngồi trong lớp, những giờ ra chơi nhìn sân trường thấy các bạn đùa vui rất đỗi hồn nhiên và sáng trong như màu áo trắng, các bạn nam thì đá cầu, đuổi bắt; đó đây những tà áo dài bay bay trong gió; và dưới những gốc phượng già nhóm nữ sinh nào đang tụm năm tụm bảy bàn tán chuyện của ngày qua, ngày mai… và chính ở ngôi trường này người thầy đã để lại cho tôi ấn tượng nhiều nhất chính là thầy Phó Hiệu trưởng, thầy chăm lo cho học sinh hết mực, thầy đã không phân biệt giữa học sinh giỏi và học sinh yếu, thầy đã giúp đỡ rất nhiều về mặt vật chất lẫn tinh thần của những bạn học sinh nghèo hiếu học… thầy luôn làm những việc mà khả năng thầy có Đó cũng chính là trách nhiệm mà người thầy đem đến cho mỗi học sinh thân yêu của mình, yêu biết mấy những tấm lòng nhân hậu cùng trách nhiệm mà thầy trao cho
Cũng có những giờ ra chơi, em xòe tay buộc gió, có lúc bất chợt thấy một người thầy khác cuối hành lang Thầy đứng một mình thôi và hình như có bụi phấn nào đó đang rơi rơi trên mái đầu tóc bạc, trên bàn tay gầy guộc Rồi có những giờ ra chơi, em không còn vô tư khi thấy thầy sau khói thuốc cuối hành lang Thầy nghĩ gì? Thầy ơi! Vùng khói thuốc bung lên làm mái tóc bạc nay lại bạc thêm, em nhớ mãi thầy ơi! Đó là thầy chủ nhiệm của tôi, Thầy đã lặng lẽ chăm lo cho chúng tôi từng chút một, và những năm tháng cuối cấp này thầy càng lặng lẽ hơn
Bài làm số 6
Trang 9Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ Lần đầu tiên tôi đến với mái trường THCS Bao niềm vui, sự hãnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng
Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái, theo sự thông báo của nhà trường, tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách,… Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: Bạn bè, thầy cô, trường lớp đều mới tinh Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá,… in đậm bao kỉ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp hai – một chân trời hoàn toàn mới lạ Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang và không gian thoáng đãng… Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp
đẽ Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ,… tất cả đều đập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng, bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: Ôi! Ngôi trường đẹp quá! Chúng tôi, các lớp Bảy, lớp Tám cũng như anh chị lớp chín được phân về các lớp Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn
lạ “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” – tôi tự an ủi mình như thế Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp năm vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hiền lành, mái tóc đen dài Chính hình ảnh đó của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng khi xung quanh tôi toàn là bạn lạ Lời đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này
Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn Tiếng trống khai trường do thầy Hiệu trưởng đánh gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến lạ lùng Tôi biết là từ hôm nay tôi đã hoà nhập vào một môi trường mới
Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học – trường điểm của huyện, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo
Trang 10sợ Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường
Với bao nhiêu điều suy nghĩ trong tôi, có cả niềm vui xen lẫn niềm kiêu hãnh và cả sự thẹn thùng, bỡ ngỡ và một chút lo lắng… Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường trung học cơ sở chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ…
Bài làm số 7
Có nhạc sĩ nào đã viết: “Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời Thời gian xóa đi
những kỷ niệm dấu yêu.” Nhưng tuổi thơ đối với tôi thì chẳng bao giờ xóa nhòa vì trong đó có
một phần ký ức đẹp đẽ về ngôi trường Lý Tự Trọng – nơi đã và đang lưu giữ nhiều cảm xúc thiêng liêng của tôi
Ngôi trường của tôi được xây dựng từ rất lâu với danh tiếng vang dội cả thành phố Tam Kỳ mà
ai ai cũng biết tới Đến bây giờ nó vẫn khang trang, bề thế với hai dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng và khoảng sân trường rộng rãi.Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng bài ân cần, dịu dàng của thầy cô,tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng nói cười hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những bạn học sinh.Sân trường là nơi lý tưởng để chúng tôi học tập và vui chơi vì ở đây
có những hàng cây xanh xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ làm cho thoáng mát và dễ chịu Tôi yêu lắm sân trường này Mỗi khoảnh đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỷ niệm của tôi
về những lần đi học hay là những buổi đi tập múa hát tập thể, nghi thức đội,tuy rất mệt mỏi nhưng vui không kể xiết.Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui như ngày nào tôi mới vào lớp 6, ngỡ ngãng đứng nhìn sân trường thân yêu.Thế mà giờ bốn năm học đã trôi qua, tôi trở thành một học sinh lớp 9.Chỉ còn mấy tháng nữa là tôi sẽ phải rời xa mái trường này rồi.Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học sinh trung học cơ sở,để tôi được sống mãi dưới mái trường này với bao thầy cô và bạn bè thân thương
Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỷ niệm vui buồn về những người thầy,người cô, những đứa bạn bè
mà tôi yêu quý.Thầy cô của tôi luôn luôn dịu dàng mà nghiêm khắc,hết lòng truyền lại cho tôi bao bài học vô cùng quý giá về tri thức và cả những bài học về cuộc đời Để xứng đáng với sự tận tình của thầy cô tôi sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt kỳ thi sắp đến để dâng lên thầy cô những