1. Trang chủ
  2. » Vật lý

Tải Kể cho bố mẹ nghe một câu chuyện lí thú (hoặc cảm động) mà em đã gặp ở trường - Tuyển tập bài văn mẫu lớp 7 hay nhất

8 30 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 169,53 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chương trình cuốn hút tất cả người xem, thậm chí nhiều bạn, trong đó có cả tôi đã bước lên sân khấu để tặng hoa và để cùng hát lên những lời ca chia sẻ.. Chúng tôi đã khóc, khóc thực sự [r]

Trang 1

Đề 1: Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động,

hoặc buồn cười, …) mà em gặp ở trường.

Hướng dẫn lập dàn ý:

Mở bài:

‐Thời gian kể chuyện cho bố mẹ nghe (sau bữa cơm tối, trước khi đi ngủ hoặc lúc đang ngồi xem ti vi)

‐Giới thiệu truyện mình sẽ kể (truyện biểu cảm, truyện cười hay cảm động)

Thân bài:

‐Đưa ra thời gian, địa điểm chính xác câu chuyện em sắp kể (bao giờ, ở đâu)

‐Những nhân vật trong câu chuyện là gi? Em có mặt trong đấy không hay chỉ chứng kiến và kể lại?

‐Diễn biến của câu chuyện Trong truyện có các tình tiết cảm động, vui, buồn hoặc gây cười hay không?

‐ Kết thúc câu chuyện em rút ra bài học gì? Em có suy nghĩ gì về câu chuyện

đó không?

‐Ghi lại thái độ của bố mẹ?

‐Bố mẹ có lời khuyên gì hay không?

Kết bài:

‐Không khí gia đình sau khi nghe câu chuyện em kể

‐Nêu cảm xúc và suy nghĩ của bạn thân

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động) - Mẫu 01

Vào một thứ hai đầu tuần, tiết đầu tiên của lớp em là tiết Văn Cả lớp em

ai cũng mong là cô Tám sẽ vẫn dạy chúng em ở môn học này… Nhưng có lẽ

là không… Một cô giáo rất lạ bước vào lớp Cả lớp em sững sờ nhìn cô và có một bạn ở phía cuối lớp hỏi: “Cô ơi! Cô giáo của chúng em đâu rồi ạ?” Cô trả lời: “Cô của em đã chuyển trường dạy rồi! Cô ấy sẽ không dạy trường này nữa!

Từ hôm nay cô sẽ là giáo viên phụ trách môn Văn của các em” Lúc đó, cả lớp rất buồn! Khi về nhà, em chạy ngay vào phòng kể cho mẹ nghe

Trang 2

Tiết học hôm đó, đột nhiên lại buồn bã, không sôi nổi như lúc trước Hết tiết học, có bạn trong lớp khóc vì không biết cô dạy ở đâu, làm gì, có vui vẻ như ở đây không… rất nhiều câu hỏi đặt ra Nhưng sẽ không có câu trả lời…….! Mẹ ơi! Con có giác rất khó chịu, mỗi khi nhớ đến cô, con lại không kèm được nước mắt!

Cô Văn của con là một người nhỏ con, tóc dài, uốn rất đẹp! Cô mặt áo dài rất xinh! Mắt của cô hiền từ như bà tiên Khi cô ngồi trên ghế đá, dưới góc

“hoa học trò” cô tâm sự với chúng con về những câu chuyện học hành, bạn bè, gia đình,….! Cô càng hiền dịu hơn khi những lá phượng màu vàng rơi nhè nhẹ xuống!

Con nhớ những nhớ lúc cô giảng, giọng cô thật ấm áp, dịu dàng, làm cho các bài học rất dễ đi vào lòng người khác Khi học xong, cô lại kể những chuyện cổ tích, hài, hay là chuyện của cô! Nhưng giờ đây sẽ không còn nghe được giọng nói ấm áp của lúc trước nữa! Dù cô giáo bây giờ giảng rất hay nhưng không thể làm con quên được cô! Con yêu cô lắm! Cô không làm cho chúng con run sơ mỗi khi làm bài kiểm tra! Cô lại tuyên dương, khen thưởng những bạn có thành tích học tập tốt! Cô như một người bạn mỗi khi trò chuyện cùng con, lại như một người mẹ khi con buồn! Cô đối xử với các cô giáo cũng như học trò rất tốt, gần gũi và cũng được rất nhiều phụ huynh quí mến

Con còn nhớ vào ngày sinh nhật của cô, chúng con góp tiền lại mua một chiếc bánh sinh nhật nho nhỏ, chỉ mong cô vui Chúng con còn viết lên bảng những câu chúc mừng, vẽ những chiếc bánh kem, hoa, lá, có bạn còn vẽ chân dung của cô lên bảng nữa nhưng vẽ xấu lắm! Khi biết cô sắp lên lớp, chúng con

ra đón cô và bịt mắt cô lại! Khi cô bước vào lớp, phòng học tối lắm, và những cây pháo nho nhỏ được thắp lên, chúng con hát Chúc mừng sinh nhật cô! Cảnh lúc ấy thật đẹp, lung linh! Lúc đó cô rất cảm động và… cô đã khóc….những giọt nước mắt hạnh phúc! Cô trò ta còn chụp hình và trét bánh kem vào mặt nữa! Lúc đó thật vui…… nhưng….bây giờ… sẽ không còn cơ hội nữa!

Vào ngày khai giảng năm học, chúng con rất buồn, không ai nở nụ cười nào Nhưng….lúc ấy chúng con thấy được một bóng người quen thuộc ‐ người

mà chúng con thường thấy khi giảng bài, trò chuyện……chính là cô… cô giáo dạy Văn! Bấy giờ không còn những giọt nước mắt buồn nữa thay vào đó

là những nụ cười hạnh phúc khi cô trở lại! Chúng con ùa ra, ôm cô, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống! Cảm giác thật bất ngờ và hạnh phúc, một cảm

Trang 3

giác mà không có lời văn nào diễn đạt được!

Lúc trước, chúng con cứ ngỡ sẽ không nghe được giọng nói ấm áp của ngày xưa Và lúc ấy, chúng con lại nghe được giọng nói đó, những câu hỏi như Con có khỏe không? Con học thế nào? Có quen với cô giáo mới không? ! Không chỉ chúng con, mà những anh chị lớp lớn ‐ những người mà gặp cô lâu hơn chúng con, cũng ra đón cô và cũng…khóc! Chúng con còn định nâng cô lên nhưng cô không chịu! Sau khi gặp tụi con, cô vào trong và gặp những thầy

cô cũ! Thầy cô ở trường cũng rất bất ngờ!

Nguyên ngày khai giảng, đột nhiên lại có cảm giác vui vẻ lạ thường mà

cô T mang đến! Khi hết chương trình chúng con lại ra ôm cô! Có bạn còn xách cặp giúp cô! Cô chủ nhiệm lớp con còn lấy máy ra chụp tụi con và cô! Khi nói chuyện với cô thỳ mới biết cô bị điều đi vào trường N.T.T‐ một ngôi trường thuộc loại khá giỏi! Chắc ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất của chúng con!

Cô còn hứa là ngày 20/11 cô sẽ về trường để thăm tụi con! Chúng con rất mừng khi cô nói như thế!

Nhưng cuộc vui nào cũng có khi tàn, chúng con ôm cô như chưa bao giờ

ôm ‐ không muốn buông tay ra! Sợ cô đi rồi sẽ không trở lại nữa! Và lúc ấy, người khóc là cô, những giọt nước mắt yêu thương, không muốn rời xa chúng con! Giot nước mắt từ từ lăn trên má cô, nhưng con không muốn cô khóc! Các bạn đã cố gắng cười khi cô đi! Và… cô đã đi……bóng của cô từ từ mờ dần và….khuất xa tầm mắt!

Khi kể xong mẹ em khuyên: “Con đừng buồn nữa và cũng đừng khóc, nếu cô T biết con buồn thì cô có vui không? Thôi, nín đi con! Cô sẽ trở lại mà! Nhưng cô đi, đâu phải là do cô muốn đâu! Nhà trường điều đi mà! Theo mẹ biết thì cô con đã dạy trường SD được 17 năm rồi! Đến lúc cô phải đi thôi! Con hãy thông cảm cho cô và hãy cố gắng học tập nha con!” Nghe lời mẹ, em không khóc nữa, nhưng hình bóng của cô sẽ in mãi mãi trong tim của em và các bạn! Cô ơi… !

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động) - Mẫu 02

Chiều qua, khi hồi trống tan trường vừa điểm tôi vội vã đi thẳng về phía nhà xe Trên con đường quen thuộc, đôi chân tôi guồng những vòng xe mạnh

mẽ hơn Tôi đạp xe về nhà mà trong lòng háo hức Tôi vừa xúc động lại vừa thấy vui vui Tôi mong sao được kể thật nhanh cho cả nhà nghe câu chuyện

Trang 4

cảm động mà tôi vừa được chứng kiến ở trường mình.

Chả là để thể hiện lòng biết ơn thực sự của các thế hệ con cháu đối với sự

hy sinh của cha ông, trường tôi có mời một đoàn ca nhạc về trường biểu diễn Điều đặc biệt là các ca sĩ đều là những người đã phải gánh chịu ít nhiều những

di chứng của chất độc màu da cam Người thì bị mất đôi chân, người thì không con đôi mắt Đáng thương hơn khi có những người dường như chỉ còn tồn tại một vài bộ phận trong con người Thế nhưng tất cả những con người ấy đã khiến cho cả trường chúng tôi phải vô cùng khâm phục bởi họ là những tấm gương tuyệt vời về ý chí và sự quyết lâm

Thú thực, mới đầu chúng tôi đi xem chỉ vì đứa nào cùng háo hức tò mò Thế nhưng khi tấm màn nhung khép lại chương trình biểu diễn thì chúng tôi đứa nào đứa nấy đều cảm thấy xúc động sâu xa

Buổi diễn bắt đầu bằng những lời giới thiệu chân thật và lay động lòng người của chú trưởng đoàn Nó dường như là một bài diễn thuyết được chuẩn

bị kỹ càng từ trước Thế nhưng khi chính những mảnh đời đau khổ kia lên tiếng thì mọi người bắt đầu rơi nước mắt Những cái tên, những quê quán, những cuộc đời và những lý do… Tất cả, tất cả đều bắt đầu bằng những ước mơ, những khát khao yên bình và hạnh phúc Thế nhưng chiến tranh đã cướp đi tất

cả Chiến tranh tàn bạo đến mức không cho cả những ước mơ nhỏ nhoi nhất được hình thành Mười ca sĩ là mười cảnh tàn tật khác nhau, mười lý do bất hạnh khác nhau Và tất nhiên phía sau mười con người cần được cảm thông và chia sẻ ấy còn bao nhiêu người khác đang ngày đêm ngậm ngùi ôm những nỗi đau đớn xót xa

Khác hẳn với màn giới thiệu, buổi trình diễn lại chẳng có một chút gì gợi ra cảnh đau thương Rất nhiều và rất nhiều bài hát đã được biểu diễn bởi những chất giọng khác nhau Thế nhưng chúng đều có chung một đặc điểm đó là đều ngợi ca những ước mơ, lòng bác ái và sự công bằng; ngợi ca những ước mơ và khát khao của tuổi thơ của những người đang sống và cả những người đã khuất Chương trình cuốn hút tất cả người xem, thậm chí nhiều bạn, trong đó có cả tôi

đã bước lên sân khấu để tặng hoa và để cùng hát lên những lời ca chia sẻ

Chúng tôi đã khóc, khóc thực sự trong niềm thân ái, trong sự yêu thương và mong ước được sẻ chia Buổi trình diễn nằm ngoài sự hình dung của tất cả chúng tôi Nó thực sự khiến chúng tôi bất ngờ và xúc động Câu chuyện được tôi kể cho gia đình nghe ngay sau khi mọi người dùng xong cơm trưa Nhấp

Trang 5

một chút nước trà, bố tôi vừa dặn đò vừa tâm sự: "Các con còn nhỏ hiểu được như thế là rất quý Thế nhưng, những gì các con đã làm là chưa thật lớn đâu Các con còn phải làm nhiều việc tốt lành hơn nữa để đền đáp công ơn của những người đã hy sinh để mang lại hạnh phúc cho cuộc đời mình”

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động) - Mẫu 03

“Tùng! Tùng ! Tùng!”‐ tiếng trống tan học vừa dứt, tôi vội chạy ngay về nhà với hộp quà cầm trên tay Ôi! Con đường hôm nay sao mà dài quá, đi mãi một lúc tôi mới về nhà Tôi khẽ đi vào phòng khách, mẹ đang ngồi say sưa đọc báo Nhìn thấy tôi, mẹ ngạc nhiên bảo;

‐Ơ, sao hôm nay về trễ thế con? Còn quà gì đó?

‐Mẹ ơi, hôm nay cô giáo đã cho chúng con một bất ngờ cảm động vào tiết sinh hoạt lớp đấy ạ! Để con kể cho mẹ nghe nhé!

‐Ừ, con kể đi!

‐Mẹ tôi vui vẻ trả lời

‐ Dạ, hôm nay vào tiết tư, chúng con đang học thực hành môn Tin ở phòng thực hành thì bỗng có vài bạn xin thầy cho về lớp trước Mọi người còn chưa hết ngạc nhiên thì tiết tư kết thúc Tất cả chạy ùa vào lớp Lớp học được trang trí rất đẹp: những quả bong bong nhỏ xinh dược treo khắp các cửa sổ cùng những dải kim tuyến lấp lánh Trên bảng được viết dòng chữ: “Chúc mừng sinh nhật” bằng phấn phấn màu rất đẹp Con vô cùng ngạc nhiên vì không biết các bạn tổ chức sinh nhật cho ai, mà trong tháng mười này lại có ngày sinh nhât của con

‐Chà, thú vị thật đó, con mau kể tiếp đi! –Mẹ tôi háo hức nói

‐Vâng ạ Thế rồi, cô giáo bước vào lớp và bắt nhịp cho các bạn hát bài “Happy birthday” Cô và các bạn đồng thanh hát và vỗ tay rất nhịp nhàng Rồi, cô thay mặt cho tập thể lớp phát biểu rằng: “Các con ạ, tháng Mười này lớp ta có sinh nhật của các bạn Uyên Phương, Bảo Khánh và Như Ngọc Cô và ban cán sự lớp đã bí mật tổ chức sinh nhật cho các bạn Cô chúc các con có một bữa tiệc sinh nhật thật vui vẻ bên tập thể lớp, ngày càng chăm ngoan, học giỏi để ba mẹ

và thầy cô vui lòng nhé! Cả lớp cho các bạn một tràng vỗ tay nào!” “Hoan hô

cô giáo! Hoan hô cô giáo!” Và, tiếng vỗ tay từ các bạn vang lên không ngớt

Cô cho chúng con lên bảng để nhận quà sinh nhật từ lớp Rồi cả lớp ngồi

Trang 6

thưởng thức những tiết mục văn nghệ tuyệt vời của các bạn Chúng con xúc động vô cùng Con được đại diện cho các bạn lên phát biểu Mọi việc đều bất ngời khiến con lúng túng quá, phải mất mấy phút con mới nói được lời cảm ơn

cô và các bạn: “Chúng con xin cảm ơn cô giáo và các bạn trong lớp đã tổ chức sinh nhật cho chúng con Đây là bữa tiệc sinh nhật ý nghĩa nhất mà chúng con

sẽ không bao giờ quên Chúng con hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để không phụ long cô giáo và các bạn.” Cả lớp vỗ tay rào rào không ngớt khiến con sung sướng vô cùng Thật là thú vị và cảm động phải không mẹ?

‐ Ừ, từ nay con phải chăm ngoan, học thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà cô và các bạn đã dành cho con đấy!

‐ Vâng ạ! con xin hứa! Sau bữa tiệc sinh nhật đó, cô trò chúng tôi đã gắn bó với nhau hơn rất nhiều Tập thể lớp 7/3 chúng tôi nhất định sẽ luôn đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau Cảm ơn cô giáo và các bạn đã cho chúng tôi một bữa sinh nhật tuyệt vời và ý nghĩa./

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động) - Mẫu 04

Sau bữa cơm, gia đình tôi quây quần trong phòng khách Bỗng tôi chợt nhớ đến chuyện sáng nay và muốn kể ngay cho bố mẹ nghe Thế là tôi nhanh nhảu “Bố mẹ ơi, lớp con có chuyện này vui lắm Con kể cho bố mẹ nghe nhé”

Bố mẹ tôi mỉm cười gật đầu, tôi hào hứng:

“Hôm nay, ở lớp con, cô giáo đã kể cho chúng con nghe một câu chuyện, vui và cảm động lắm Câu chuyện vừa xảy ra vào ngày chủ nhật, hôm 20 ‐ 11

Ba bạn Nga lớp con là bác sĩ, đồng thời là hội trưởng hội phụ phuynh của lớp Chiều thứ 7, ngày 19 ‐11, ba của bạn Nga ghé thăm cô và tặng cô một chục cam sành Cô giáo con cảm ơn bác hội trưởng nhưng đã đem túi cam tặng lại cho thím Tư, một thím nghèo, sống cô đơn ở căn nhà nhỏ đầu hẻm Ai ngờ, lần này, thím Tư thấy chục cam lớn quá, một mình ăn không hết, bèn mang đến tặng lại cho một người bà con đông con, nghèo hơn mình Cả cô giáo, cả thím

Tư lẫn người bà con nghèo của thím đều không giở kỹ túi cam nên không thấy một tấm thiệp nhỏ lọt giữa những quả cam sành to tướng, tấm thiệp do Nga cắt

và ghi vào đó lời chúc mừng cô thật tình cảm”

Tôi dừng lại, nghiêng mặt nhìn bố mẹ, cười lém lỉnh “Bố mẹ đoán thử chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?” Chưa đợi bố mẹ trả lời, tôi nói luôn “Bố mẹ chịu rồi phải không?” Để con kể tiếp nghe Túi cam không dừng ở đó Một lần nữa,

Trang 7

nó lại “lên đường”, nhưng đi đâu? Hay lắm bố mẹ ơi Để con kể tiếp cho cả nhà nghe nhé! Người bà con của thím Tư ai ngờ lại là bệnh nhân của ông bác sĩ, ba của Nga Bà ấy rất biết ơn ông đã chữa cho bà ấy khỏi bệnh nhưng vì nhà nghèo, con đông, bà chưa có tiền mua quà đến cám ơn ông May quá, thím Tư lại mang cho chục cam sành thật to Thế là ngay sáng hôm sau, 20 ‐ 11, người

bà con thím Tư đã mang túi cam đến tặng ông bác sĩ”

Cả nhà tôi vỗ tay tán thưởng Hành trình của túi cam, trong câu chuyện kể của tôi thú vị quá Nhưng, cái đáng chia sẻ nhất về túi cam giản dị, bé nhỏ, đó

là nó trĩu nặng ân tình

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động) - Mẫu 05

Câu chuyện bắt đầu từ buổi trưa hôm ấy Sau khi dùng cơm trưa xong, thầy hiệu trưởng ở lại trường để chờ cuộc họp lãnh đạo vào buổi chiều Trưa ấy, mặt trời đổ xuống mặt đất cái nắng cháy da bỏng thịt Cái nắng giữa lòng Sài Gòn

cứ như thiêu đốt vạn vật Từng lá cây, ngọn cỏ đứng im lìm như đang chết khát bên đường Dưới khuôn viên trường, giờ này chẳng còn học sinh nào nữa Chỉ có cái nắng tha hồ nhảy nhót, đùa giỡn trên sân trường Cái oi bức của buổi trưa hè khiến thầy hiệu trưởng phải mở toang cả hai cánh cửa sổ ở tầng hai để mong có chút gió ùa vào Thầy nhìn xuống sân trường Chợt thầy thấy một cậu học trò dáng người thấp bé đang đi đi lại lại trên sân trường Qua cặp kính cận dày cộp thầy chẳng thấy rõ Do đó thầy bước xuống tầng trệt và gọi cậu học sinh ấy vào Đó là một cậu bé có nước da hơi ngăm đen nhưng đôi mắt sáng ngời nghị lực Cậu mặc chiếc áo đã cũ nhưng sạch sẽ và chiếc quần xanh sờn bạc màu Thầy cất tiếng hỏi cậu học trò nhỏ:

- Sao buổi trưa con không về nhà mà lại tha thẩn ngoài nắng thế kia? Nhà con ở đâu? Con tên gì, học lớp mấy?

Cậu bé lí nhí trả lời:

- Thưa thầy, nhà con ở quận 4 Từ trường về nhà con rất xa nên con ở lại trường đến chiều mới về Con tên Trần Phú Tài, học lớp 7A7

Thầy lại hỏi:

- Tại sao con không đăng ký học bán trú như bao bạn khác cho tiện việc đi lại?

Trang 8

Cậu học trò đáp:

- Thưa thầy, bố mẹ con đều là công nhân, làm việc vất vả từ sáng đến chiều tối mới về Gia đình con khó khăn nên không thể kham nổi tiền học bán trú

- Thế thì con ăn trưa ở đâu? Con có nhà người quen ở đây à?

- Thưa thầy, không ạ Sáng nào bố mẹ cũng đưa con đến trường rồi cho con năm nghìn đồng Một nghìn con dùng để mua xôi ăn sáng Còn lại bốn nghìn con dùng để ăn cơm trưa ạ

Nghe Tài hồn nhiên kể, thầy hiệu trưởng chạnh lòng khi mường tượng đến bữa cơm trưa đạm bạc của cậu học trò nghèo có lẽ sẽ chỉ có rau và cá vụn Thầy xoa đầu Tài và nói:

- Hoàn cảnh gia đình khó khăn mà con vẫn cố gắng đến trường là rất đáng quí Hẳn con học rất giỏi Thầy rất vui khi có một người học trò như con Cứ thế mà phát huy con nhé Mà này, con làm gì mà đi lại loanh quanh giữa trưa nắng thế kia?

Tài cười nói:

- Thưa thầy, ăn trưa xong con không biết làm gì nên đi nhặt rác để trường mình sạch và đẹp hơn

Nói rồi Tài vòng tay cúi chào thầy rồi chạy ra sân trường tiếp tục nhặt từng cái bao nilông, từng chiếc lá trên sân trường Nắng sân trường dường như dịu lại Thầy hiệu trưởng trở lại phòng làm việc với bao suy nghĩ nhưng niềm vui vẫn rạng ngời trên mặt thầy suốt cả ngày hôm đó

Trong buổi sinh hoạt dưới cờ tuần sau, thầy hiệu trưởng khen ngợi, tuyên dương tấm gương vượt khó và trao cho Tài học bổng của trường Thầy còn cho Tài được học bán trú miễn phí

Ngày đăng: 05/02/2021, 22:05

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w