Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt v
Trang 1*Phương pháp tả người
Muốn tả người cần :
Xỏc định đối tượng cần tả ( tả chõn dung hay tả người trong tư thờ làm việc);
Quan sỏt chọn lựa cỏc chi tiết tiờu biểu
Trỡnh bày kết quả quan sỏt theo 1 thứ tự
Bố cục bài văn tả người thường cú 3 phần
Mở bài : giới thiệu người được tả
Thõn bài : miờu tả chi tiết ( ngoại hỡnh, cử chỉ , hành động , lời núi )
Kết bài : thường nhận xột nờu cảm nghĩ của người viết về ngươi được
tả
*Phương pháp tả cảnh
Muốn tả cảnh cần
Xỏc định được đổi tượng miờu tả
Quan sỏt lựa chọn những hỡnh ảnh tiờu biểu
Trỡnh bày những điều quan sỏt được theo 1 thứ tự
Bố cục bài tả cảnh thường cú 3 phần
Mở bài : giới thiệu cảnh được tả
Thõn bài : tập trung tả cảnh vật chi tiết theo 1 thứ tự
Kết bài : thường phỏt biểu cảm tượng về cảnh vật đú
ĐỀ 1 : Tả cảnh sinh hoạt trường em (lễ
chào cờ đầu tuần)
Trời vừa sỏng, tờ lịch bay bay như muốn núi: “Cụ bộ ơi! Hụm nay đó là thứ hai rồi đấy! Cụ ăn sỏng nhanh nhanh để đến trường làm lễ chào
cờ!” Em ăn xong rồi! Thụi chào chị lịch chăm chỉ, em đi học nhộ!
Bầu trời lỳc bấy giờ cao, trong xanh, khụng gợn chỳt mõy Những tia
nắng vàng tươi lọt qua kẽ lỏ, đậu trờn vai cỏc bạn học sinh chỳng em
Giú thổi vi vu làm cỏc cành cõy đu đưa một cỏch nhẹ nhàng, yểu điệu Mặt trời chờnh chếch rọi xuống, biến triệu giọt sương trờn lỏ cõy ngọn
Trang 2cỏ thành những hạt ngọc nhấp nhánh, lung linh Trên đỉnh cột, lá cờ
đỏ sao vàng tung bay phấp phới như đang reo vui trong nắng sớm
Các cô giáo trong những tà áo dài truyền thống đang đôn đốc các bạn
học sinh Bỗng bác trống già cất giọng ồm ồm quen thuộc: “Tùng!
Tùng! Tùng!”, báo hiệu buổi lễ chào cờ sắp bắt đầu Học sinh toàn
trường quần áo chỉnh tề, xếp thành hàng ngũ ngay ngắn Cô tổng phụ trách cầm micrô nhắc nhở học sinh bỏ mũ xuống để buổi lễ chào cờ
được bắt đầu “Nghiêm! Chào cờ Chào!” Tiếng cô tổng phụ trách
vang lên dõng dạc Cả một rừng bàn tay xinh xắn giơ cao ngang trán,
đều tăm tắp Tất cả các cặp mắt đều hướng lên nhìn lá quốc kỳ đỏ
thắm Gió như ngừng thổi, mây như ngừng trôi, chim như ngừng hót
để cùng chào cờ với chúng em Màu đỏ là màu máu của biết bao thế
hệ cha anh đã ngã xuống Còn sao vàng năm cánh lại là biểu tượng
của đất nước, của cách mạng Hoà nhịp với tiếng trống Đội là bài hát
Quốc ca trầm hùng vang lên giữa không gian Lời bài hát khiến em
hình dung tiếng bước chân rầm rập của đoàn quân ra trận theo tiếng
gọi thiêng liêng của Tổ quốc: “Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu
quốc ” Tiếp đến là bài hát Đội ca Lời bài hát hư nhắc nhở chúng em phải ra sức phấn đấu học tập: “Cùng nhau ta đi lên theo bước đoàn
thanh niên đi lên ” Khi toàn trường đã hát xong bài hát, cô tổng phụ trách dõng dạc hô to: “Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lí tưởng của Bác
Hồ vĩ đại, sẵn sàng!” “Sẵn sàng”, tiếng hô đáp lại to đều, tưởng chừng lay động cả bầu không khí trong sân trường Tiếp đó, cô Hiệu phó nhà trường lên nhận xét lễ chào cờ và thông báo kết qủa thi đua của từng
lớp trong tuần qua Em vui mừng biết bao khi lớp 5G chúng em dẫn
đầu toàn trường Cuối cùng, thầy Hiệu trưởng nhà trường lên nhắc nhở toàn trường những hoạt động trong tuần tới Buổi lễ kết thúc trong bài hát “Gặp nhau dưới trời thu Hà Nội” Các lớp lần lượt về từng phòng để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên với bao ước vọng
Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng luôn in đậm trong tâm trí em Để xứng
đáng với biết bao chiến sĩ anh hùng đã hy sinh vì độc lập tự do của đất nước, mai sau, em sẽ cố gắng trở thành một công dân có ích cho xã
hội
Bµi v¨n hay : Tả cơn mưa rào
Hồi này chiều nào cũng vậy, trên mảnh đất miền Đông quê em
cũng ào ào xuống một cơn mưa
Từ phía đông, lúc đầu chỉ có đôi ba mảng mây đen mọng nước xuất hiện Rồi loáng cái, mây đen từ đâu ùn ùn dồn tới, che kín bầu trời Cả một khối mây khổng lồ vần vụ, vần vụ lao tới như
Trang 3muốn úp chụp xuống mặt đất Những tia chớp loằng ngoằng kéo theo từng tràng dài lẹt xẹt, đùng đoàng vang dội từng bầy chim táo tác bay đi tìm nơi trú mưa Mấy chú chó đang thơ thẩn ngoài vườn chạy vội vào nhà Gió thổi thốc tới từng đợt, từng đợt mang theo hơi lạnh
Từ xa mưa bắt đầu giăng hàng đổ xuống như một tấm phông khổng lồ mỏng và sẫm đục chắn ngang cả một vùng trời đất Tiếng mưa rào rào lúc đầu còn nhỏ sau rõ dần, rõ dần rồi ào ào ngay trước mặt Những nọc tiêu gỗ đung đưa, những cành cà phê vật vờ trong gió trong mưa Cành lá xùm xòa của cây bơ như cái ô khổng lồ sừng sững che cho thân cây Mưa hòa cùng gió, tung oành khắp nơi Những sợi dây mưa dàn dạt quất chéo Mưa tuôn sối xả Mưa gõ lộp độp trên tàu lá chuối Mưa nhảy múa trên mái nhà Mưa sủi bong bóng trên sân Mưa gập băng cả vườn Sấm và chớp hòa nhau đốc thúc cho mưa mau hơn, dày hơn
Mưa đến đột ngột và cũng tạnh đột ngột Đang ào ạt đấy, mưa bỗng thưa đi Rồi tắt luôn Sau mưa cây cối như sáng bóng ra
Cỏ cây tươi tỉnh như con người ngày nào cũng được tắm gội một lần Nước rút rất nhanh trong lòng đất đem lại cái mát cho gốc rễ
Mưa đem nguồn nước và cái mát đến cho cây cối, cho muôn vật, cho mọi người để xua đi cái oi nồng
* T¶ vÒ mét trß ch¬i
Cả lớp đang chăm chú nghe cô giáo giảng bài Ngoài sân trường chỉ nghe thấy tiếng gió vi vu thổi và tiếng chim hót líu lo Khi cô giáo vừa kết thúc bài giảng, ba hồi trống báo hiệu giờ ra chơi vang lên giòn giã chúng em đứng dậy chào cô rồi ùa ra khỏi lớp
Sân trường vắng lặng là thế bỗng ồn ào, náo nhiệt hẳn lên Tiếng nói, tiếng cười, tiếng dép guốc hòa với tiếng lá cây xào xạc Từ trên cao nhìn xuống, sân trường nổi bật màu trắng của những chiếc áo đồng
Trang 4phục và màu đỏ của những chiếc khăn đỏ đang phấp phới bay trên vai các bạn Đội viên Trên sân trường, các bạn tổ chức nhiều trò chơi rất vui, nào là kéo co, bắn bi, mèo đuổi chuột Giữa sân trường, Hùng và Thắng chơi đá cầu thật hay Hùng tâng cầu lên Quả cầu xanh xoay tròn, bay vun vút, hạ xuống chân Thắng Thắng đưa cầu lên rồi đá ngược trở lại phía Hùng Quả cầu bay lên, hạ xuống như nhảy múa trên đôi chân khéo léo của hai bạn Bỗng nhanh thoăn thoắt, Hùng đá mạnh quả cầu qua người Thắng làm Thắng không đỡ kịp Hùng reo lên
"Ha ha, thắng rồi" Nhóm của Lan thật nhanh trí khi chọn chỗ bóng mát dưới cây đa để chơi nhảy dây Qua từng vòng thi, dĩ nhiên đội trưởng Lan giành chiến thắng rồi Lan nhảy thật nhanh và nhịp nhàng, đến nỗi chỉ thấy loáng thoáng sợi dây và tiếng vun vút Bạn nào cũng nhìn Lan bằng con mắt thán phục Dưới gốc cây phượng, mấy em lớp một kia xem mẩu chuyện gì vui lắm nên cùng cười rúc rích ở một góc sân ttrường, trò mèo đuổi chuột thật sôi nổi Chú chuột luồn qua cây
cọ rồi lại nhảy qua đám bắn bi thật lành nghề, làm chú mèo khổ sở cứ chạy theo mãi mệt bở hơi tai Mấy em xung quanh reo hò cổ vũ rồi lại nhảy cẫng cả lên chưa phân được thắng bại thì bỗng "tùng, tùng, tùng", trống báo hết giờ chơi đã điểm Chúng em nhanh chóng xếp hàng tập thể dục rồi vào lớp Khuôn mặt ai cũng vui vẻ, rạng rỡ,
nhưng nhiều bạn tỏ vẻ luyến tiếc Các bạn còn hẹn nhau: "Mai chơi tiếp nhé!"
Không khí yên tĩnh trở lại ttrên sân trường Giờ ra chơi tuy ngắn nhưng
nó thật bổ ích, luôn giúp chúng em thoải mái để vào học tốt hơn
* T¶ vÒ cha
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui
vẻ Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau
dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao
Trang 5lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày Dù bệnh tật, ốm đau
nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát
Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy
Nhưng có phải đâu như vậy là xong Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết
òa lên mà khóc Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố
Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được,
bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập Tôi sẽ làm một bác sĩ và
sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố Tôi luôn biết ơn bố rất
nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con
Trang 6đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc
bố còn mang về những chiếc ***g chim đẹp nữa Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe
bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để
có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi,
bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa
Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao
nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho
bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi
bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật,
sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn
bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con Những kỷ niệm, những tình cảm
bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình
Trang 7Tả mẹ :
Ai là người đã canh chừng từng miếng ăn giấc ngủ của ta? Ai mà luôn luôn cảm thấy ta quá nhỏ bé trước thế giới rộng lớn , ai mà luôn thấy vui khi ta ăn được một muỗng cơm , đi được một bước chập chững.Đó chính là người mà ta gọi một cách thân thương là mẹ.Mẹ là người là người luôn theo bước chân bạn , bên bạn từng ngày từng giờ , chỉ một cái giật mình của bạn là mẹ đã ko yên giấc , một cú vấp ngã của bạn ,
mẹ cũng thấy xót xa
Mẹ , mẹ là lọn mía ngọt ngào,là tiếng dế đêm thâu , là ánh đuốc khi con lạc lối !
Thân bài
Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu , với ai và mấy giờ con về.Mẹ yêu con
đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà ko phải trả tiền đến trả người ta với lời xin lỗi.Mẹ yêu con đủ để cho con nhìn thấy sự tức giận , thất vọng và nước mắt của mẹ , để con thấy rằng me, ko phải là một người hoàn hảo Nhưng nhiều hơn cả , mẹ yêu con đủ để nói " Không " dù mẹ biết con sẽ ghét mẹ vì điều đó !
"Con là một ngôi sao _ Không phải vì mẹ , mà là vì con " Mẹ đã từng nói thế ! Mẹ luôn mong cho ngôi sao của mẹ tự tin bước về phía trước
để nắm lấy thành công
Hàng đêm , khi con còn đang say giấc , thì ngoài kia mẹ đang vật lôn với cuộc sống khó khăn Bàn tay mẹ gầy gầy xương như chứng tỏ sự khổ cực mà mẹ đã phải trải qua để ngôi sao của mẹ được sung
sướng.Dáng mẹ nhỏ nhắn.Mái tóc đen đã lấm tấm một vài sợi bạc được mẹ cuốn tròn lên như hình đỉnh tháp một cách gọn gàng.Tuổi đời
đã ngoài bốn mươi , nhưng những dzì mà mẹ phải làm là quá sức.Sáng sớm , khi em thức dậy , đã thấy mẹ đi làm Nhưng trên bàn còn nóng hổi tô mì thơm phức mẹ kịp làm cho em để đến trưa khi em kịp ăn chén cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ tất tả đi làm lại.Tối , khi em học bài thì mẹ đang dọn dẹp nhà cửa Bận rộn đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của em Trên gương mặt trái xoan đã có một vài nếp nhăn của mẹ lại nở nụ cười tươi tắn hơn bao giờ hết khi m được điểm tốt
Mùa xuân đã thay áo mới và mùa hạ cũng sắp ra đi Làn da mẹ ngày càng rám nắng và đôi mắt đen láy càng hiện rò các nét chân chim vì trải qua nhiều sương gió.Nhưng tình yêu của em đối với mẹ là
vô bờ bến , không vì thế mà giảm đi
Trang 8Kết bài
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu
(Lòng mẹ)
Con rất ít khi làm thơ cho Me.Con Chỉ thích làm thơ tình kể lể chuyện con tim.Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu Mẹ và một tình yêu theo năm tháng vững bền.Con yêu mẹ ,người phụ nữ mà con yêu nhất trên đời này.Người đã mang nặng con 9 tháng mười ngày ,soi sáng con đường con đi ,luôn âm thầm động viên con.Để giờ đây con đã trưởng thành ,xin hãy cho con một lần ,một lần lấy tất cả tấm lòng của con ,tình yêu của con để khắc lên hình dáng của mẹ thân yêu
Bài văn tả mẹ !
Giờ tập làm văn, tôi luôn được cô giáo khen bài viết của mình và
thường lên đứng giữa lớp để đọc bài tập làm văn của mình cho cả lớp nghe Bài viết của tôi bao giờ cũng đạt điểm 7, 8 - điểm cao nhất dành cho môn tập làm văn Tôi luôn hãnh diện vì điều đó và dường như chưa một bạn nào trong lớp phá được “kỷ lục” của tôi
Như mọi khi, tôi lại được cô giáo gọi lên đọc bài văn “Em hãy tả về người mẹ của mình” Tôi ngước cao mặt, đĩnh đạc bước lên giữa lớp trong sự nể phục của các bạn và cất cao giọng đọc: “Mẹ em là người tuyệt vời nhất Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn Mẹ bảo ”Lớn lên con gái đừng gội đầu bằng dầu gội mà nấu trái bồ kết gội cho tóc đẹp như của mẹ” Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm! Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình, tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là
cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em ”
Đó là những lời văn mà tôi đã được chị gái dạy để tả về người mẹ của mình Những bài văn của tôi luôn được điểm cao vì trước khi viết tôi luôn “tham khảo” ý kiến của chị rồi tưởng tượng thêm để diễn đạt cho hay Có lẽ với trí tưởng tượng phong phú nên tôi sớm nổi tiếng là học sinh giỏi văn của trường
Đọc xong bài văn tả mẹ của mình, tôi sướng lâng lâng trong người và
đi về chỗ trong tiếng vỗ tay của các bạn Đợi giây lát, cô tôi bảo: “Bài
Trang 9văn tả mẹ của bạn Duyờn rất hay Cõu cỳ góy gọn, diễn đạt trụi chảy Cỏc em nờn học cỏch diễn đạt của bạn để viết văn cho hay và phải đọc thờm nhiều sỏch Hụm nay, cụ muốn cỏc em nghe thờm một bài văn nữa Cụ mời bạn Hựng"
Tụi thoỏng ngạc nhiờn vỡ Hựng mồ cụi mẹ từ năm 6 tuổi, nhà Hựng rất nghốo và Hựng chỉ học giỏi mụn toỏn Tụi thầm cười khi nghĩ “Chắc Hựng viết nhăng viết cuội nờn bị cụ phờ bỡnh đõy” Hựng cỳi đầu cầm tập bước lờn bảng và đọc: “ Em khụng cũn mẹ Mẹ mất đó lõu lắm rồi nờn em khụng nhớ rừ khuụn mặt của mẹ Mỗi lần nhớ mẹ, em chỉ nhỡn lờn tấm ảnh trờn bàn thờ mẹ, nhớ mẹ, thương mẹ rồi chỉ biết khúc mà thụi! Mẹ mất khi em bộ của em mới một tuổi Lỳc đú ba cực lắm vỡ phải vừa đi làm vừa nuụi em và em gỏi Em gỏi cứ bệnh rồi khúc hoài Sỏng, ba dậy thật sớm để nấu chỏo để lấy nước pha sữa cho em Mựa mưa, nhà dột ướt khụng đủ chỗ ngủ, ba ru em và em gỏi ngủ xong rồi nằm xuống sàn nhà Sỏng thức dậy em đó thấy ba nấu sẵn nồi chỏo
và kốm theo tờ giấy dặn:”Con nhớ ăn sỏng rồi mới đi học” Ba em là cụng nhõn vệ sinh nờn sỏng phải dậy thật sớm làm sạch đường phố trước khi mọi người thức giấc Em chuẩn bị đi học ba mới trở về lo cho
em gỏi Buổi chiều, em đi học về trụng em cho ba đi làm tiếp Ba em cực lắm nhưng lỳc nào ba cũng dịu dàng như mẹ Em ước ao mẹ mỡnh cũn sống để đỡ đần cụng việc cho ba Em thốm được như cỏc bạn cú
mẹ, được mẹ ụm vào lũng, được mẹ khõu ỏo khi bị rỏch, được nghe
mẹ hỏt ru em bộ ngủ như cụ Tư ở sỏt nhà Mỗi lần nghe cụ Tư hỏt ru con, em lại nhớ mẹ và nước mắt trào ra Ba bảo: “Mẹ bõy giờ đó thành
cụ tiờn ở tận trờn trời cao, mẹ cũng nhớ và thương con lắm nờn con phải học thật giỏi mẹ mới vui” Em cũng thầm hứa với ba, sẽ học giỏi, học giỏi rồi mẹ sẽ sống lại với cha con mỡnh, phải khụng ba?
Em càng lớn mỏi túc ba càng bạc nhiều hơn Nhỡn ba tảo tần lo cho em
và em gỏi ăn học, em thương ba lắm chỉ mong mỡnh nhanh lớn để đi làm giỳp ba, nuụi em gỏi Em khụng cũn mẹ nhưng ba chớnh là người
mẹ vĩ đại trong cuộc đời em Em yờu ba vụ cựng ”
Những dũng cuối cựng, Hựng đó đọc trong nước mắt, cả lớp đều khúc,
cả cụ giỏo cũng khúc và khụng biết tự lỳc nào, nước mắt của tụi cũng lăn dài trờn khuụn mặt của mỡnh
Chiều nay, con gỏi tụi về núi với mẹ: “Mẹ dạy con bài văn tả về mẹ nha mẹ” Tụi ụm con gỏi vào lũng và kể lại cõu chuyện bài tập làm văn
tả mẹ của Hựng cỏch đõy hơn 20 năm
* Tả một cảnh đẹp
Vào dịp nghỉ hố , tụi được đi Nha Trang chơi cựng gia đỡnh Khi dến nơi thỡ trờI đó tốI mẹ bảo phảI ngủ sớm dể ngày may cú sức đi chơi
Mẹ gọI tụi dậy rất sớm Khi ra dến biờn tụi nghe tiếng súng rỡ rào
Trang 10giống như một khúc khạc tươi vui Một ngọn gió lạnh thoảng qua làm cho những cây dừa đung đưa Sóng vẫn vỗ ào ào không gớt trờI dất vẫn yên tỉnh
Một vệt hồng xuất hiện lên ở phía chân trờI, lớn dần cho tớI khi rảI thành một con đường hồng thắm , rạng rơ từ đó đến chô chúng tôi .Mặt biên thì óng ánh màu hồng nhạt
Và phía chân trờI mặt trờI xuất hiện Những tia nắng choi chan bắt đầu trảI khắp mọI nơi Càng lên cao thì mặt trờI dần dần mất đi màu hồng mà xuất hiên màu đỏ chói chan.Mặt biên chói chan nhìn đến đau mắt
Biên thức dậy hòan toàn càng lúc sóng càng vỗ mạnh Những con thuyên sao khi ra khơi bây giờ đã về Kia một con sóng bỗng phóng cao lên , hăn hái tiến nhanh vào bờ Những con sóng cứ chồm lên nhau mà lao vào bờ ,bọt nước trắng xoá cùng nhưng tiếng rì rào sôi động
Trong khi biên đang cuồn nhiệt nhảy múa Thì nhừng nguờI đi tắm biển sớm đã tập trung khá đông Ngưòi ta tràn xuống biên và kêu lên khi thây một con sóng lớn nhảy qua đầu Thỉnh thoang có những đứa
bé bị sặc nước Đằng kia nhưng đứa trẻ lún túng e dè trước những cơn sóng của biển, có lẽ đây là lần đầu chúng được ba mẹ cho đi chơi biển bên cạnh đó cũng có nhưng đứa rất háo động bày đủ mọI trò chơi Em
đã nhanh chóng làm quen được vớI rất nhiều bạn và cùng bạn xây lâu đài cát Nước mặt biên dầy những màu sắc Trên bờ cát những con còng bé tí đang chạy lăng xăng Người tắm biển đông dần Quanh chỗ tôi đứng có rất nhiều đun cát nhỏ Môĩ khi sóng rào làm nó tang biến , thì ra đây là công trình của các chú dã tràng “Dã tràng xe cát biển đông ” câu ca dao này đã nghe rất niều lần nhưng bây giờ mớI được trảI niệm Không biết tạI sao con đã tràng lạI làm nhưng công việc vô ích đó thế nhỉ Nhưng nhưng chú dã tràng ấy đã đem đến những niềm vui thú vị cho những đứa trẻ như chúng em
Bây giờ,mặt trờI đã dần lên cao trên đỉnh đầu những tia nắng chói chang đang dần lấn áp ánh nắng ấm áp của buổI sớm mai lúc này cũng là lúc cả gia đình tôi phảI trờI khỏI biển để về khách sạn ăn trưa .Đây cũng là buổI tắm biên cuốI cùng trong kì nghỉ này
* T¶ «ng
Trước tiên e hãy tả sơ nét về người ông của em (tuổi, tó bạc, dàng người gầy ốm hay mập mạp trắng hồng), ông đang ở với ai có thể nói còn trè ông làm nghề gì? em đã có một kỷ niệm nào sâu sắc về ông,
từ đó e mới có cảm nhận về ông như thế nào