1. Trang chủ
  2. » Sinh học

Tải Những bài thơ hay về nỗi nhớ - Tuyển tập thơ viết về nỗi nhớ hay nhất

9 34 2

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 9
Dung lượng 13,8 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nỗi nhớ nào cũng thiết tha tràn đầy cảm xúc Cũng mang trong lòng nặng chữ ưu tư Những nhớ thương biết mấy cho vừa Năm tháng cũ đã hòa dòng kí ức Có một nỗi nhớ mênh mang hư thực Là khi t[r]

Trang 1

Thơ hay về nỗi nhớ

Những bài thơ hay về nỗi nhớ có thể là thơ về nỗi nhớ mẹ, thơ nhớ người yêu hay đôi khi chỉ là những nỗi nhớ không tên Dưới đây là những bài thơ về nỗi nhớ hay nhất upload.123doc.net xin được đăng tải chia sẻ cùng các bạn độc giả

Thơ hay về nỗi nhớ là những bài thơ dễ đi vào lòng người bởi sự nhẹ nhàng, tình cảm khiến người đọc cảm động Nhớ người yêu, một cảm xúc xuất phát từ trái tim yêu nồng say Yêu nhiều nên nhớ cũng thật nhiều: nhớ ánh mắt, nhớ bờ môi, nhớ nụ cười, nhớ vòng tay ấm…nhớ tất cả những gì thân thuộc nhất Những nỗi nhớ khó có thể gọi hết thành tên nên được gửi gắm qua những vần thơ sau đây

Tuyển tập thơ hay về nỗi nhớ

NỖI NHỚ THÁNG BẢY

Thơ Hồng Ngoãn

Trời cuối hạ mặn mòi mồ hôi chảy

Lại nhớ về nỗi vất vả bao năm

Lặn lội gánh cả một trời nắng cháy

Rút ruột nhả tơ thương biết mấy con tằm

Con hờ hững chả biết đâu tình mẹ

Cũng dại khờ chẳng thấy được công cha

Mãi tươi rói nụ cười thời thơ bé

Bát cơm thơm cơm tháng bảy đậm đà

Tháng bảy đến cơn mưa chiều xối xả

Nắng như nung mẹ gánh mạ ra đồng

Đã bao giọt mồ hôi rơi lã chã

Cho mùa màng cây lúa trổ nhiều bông

Ôi tháng bảy gợi trong tôi nỗi nhớ

Cơn bão giông lại bất chợt tràn về

Ba khoác áo ra ngoài vườn chống đỡ

Buồng chuối già trước con mắt ngô nghê

Ôi tháng bảy gian nan mùa tháng bảy !

Trang 2

Bài thơ: NHỮNG NỖI NHỚ MANG TRONG ĐỜI

Thơ Mây ngàn Bay

Nỗi nhớ nào cũng thiết tha tràn đầy cảm xúc

Cũng mang trong lòng nặng chữ ưu tư

Những nhớ thương biết mấy cho vừa

Năm tháng cũ đã hòa dòng kí ức

Có một nỗi nhớ mênh mang hư thực

Là khi ta về thăm cảnh cũ người xưa

Hồ nước ao sen, vườn trải bóng dừa

Nơi cất giấu cả thời thơ kỉ niệm

Có một nỗi nhớ mang nỗi niềm đau đáu

Nơi ta sinh ra gắn bó nửa cuộc đời

Nơi nuôi dưỡng tâm hồn ngày thơ ấu

Nơi cánh cò lời ru mẹ hiền tha thiết vành nôi

Nỗi nhớ ấy theo ta trọn cuộc đời

Nhung nhớ lắm và yêu thương lắm

Một nỗi nhớ nằm trong sâu thẳm

Canh cánh trong lòng hình bóng quê cha!

Có nỗi nhớ dường như rất xa

Tuổi mười sáu ta thầm thương trộm nhớ

Đem lá thư giấu vào trong trang vở

Sợ người ấy sẽ cười nên đâu giám gởi trao

Và lòng lắng lại gặp nỗi nhớ rất sâu

Trên đôi mắt người mẹ già có người con đi mãi

Trang 3

Anh đã hi sinh để non sông thu về một mối

Người nằm lại chiến trường đem xương máu đổi bình yên

Có một nỗi nhớ ta chẳng thể gọi tên

Là nhớ về người mình yêu thương tha thiết

Một nỗi niềm nhớ nhung da diết

Khắc khoải trong lòng năm tháng không phai

Có thật nhiều nỗi nhớ rất dài

Mang theo suốt cuộc đời ta nhắc nhở

Những niềm vui nỗi buồn, những điều ta còn nợ

Nặng nghĩa ân tình trăn trở chốn nhân gian!

Bài thơ: BÁN NỖI NHỚ

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Hôm nay có phải chợ tình

Tôi đem nỗi nhớ vô hình ra rao

Bán đi nhung nhớ khát khao

Bán đi nồng cháy biết bao tháng ngày

Bán đi tất cả đắm say

Bán đi khắc khoải đêm dài ái ân

Bán đi dĩ vãng xa gần

Bán đi hơi ấm cho xuân lạnh về

Buồn tình bán cả si mê

Quan san hình bóng người đi mặc người

Hãy mua giúp với người ơi

Tôi rao nỗi nhớ cho đời nhẹ tênh

Mặt trời ngả bóng giật mình

Chợ tan trai đẹp gái xinh ra về

Trang 4

Riêng tôi ế ẩm ê chề

Đành đem nỗi nhớ tái tê gói vào

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: NHỚ CHA NƠI ĐÓ BẾN ĐÒ NGANG

Thơ Nguyễn Đình Cường

Ta lại về thăm bến đò xưa

Nơi một thời cha cắm sào đứng đợi

Bến còn đó, đò đi xa vời vợi

Cầu bắc rồi cha có biết không cha?!

Nắng tháng năm mồ hôi đổ mắt nhòa

Tháng mười một rét cắt da cắt thịt

Cha dậy sớm con ngủ không hay biết

Tối chông đèn ra ngõ ngóng chờ cha

Đến bữa ăn thấy cha cũng qua loa

Sáng và vội bát ngô hầm buổi tối

Thấy đời cha chẳng lúc nào nhàn rỗi

Khó khăn nhiều nên đâu biết gấm hoa

Bao chuyến đò cha đưa rước người qua

Trong nắng mưa cũng chưa hề biết̀ nản

Tuy nghèo khó nhưng lòng luôn thanh thản

Khách lên bờ thấy gương mặt hân hoan

Luôn lắng lo cho con cháu chu toàn

Biết hiếu nghĩa, tựu đoàn viên tổ ấm

Lời cha dạy con cháu ghi - hiểu - thấm

Thỏa lòng cha - yên giấc ngủ suối vàng!

Con đã đi xuống biển lên ngàn

Chưa hiểu hết bến đò ngang một thuở

Trang 5

Dầu ở xa nhưng con luôn khắc nhớ

Quê hương mình - nơi có BẾN ĐÒ NGANG

*****

Bài thơ: MƯA SÀI GÒN

Thơ Hạ Như Trần

Mưa Sài gòn mờ mịt cả hôm nay

Nhìn con phố em đong đầy khoé mắt

Mưa giăng kín nhủ lòng thôi rạo rực

Lại u buồn thổn thức một miền thương

Mình từng bên nhau dạo bước phố phường

Phố ồn ào cũng trở nên lặng lẽ

Anh nhìn phố, rồi kề tai khe khẽ

"Anh yêu Sài Gòn vì có bé biết không"?

Năm tháng trôi qua em thêu dệt giấc hồng

Sài Gòn khác xưa và lòng người cũng đổi

Em ngây ngô ngày nào thì nay ngỡ ra và không còn hờn dỗi Anh hoá hững hờ, em lạc lối chênh vênh

Cuộc tình mình chắc không thể gọi tên

Ta yêu nhau như cơn mưa rào bất chợt

Như nắng Sài Gòn bật rơi rồi vụt tắt

Mai xa Sài Gòn, anh nhớ nắng hay mưa?

Bài thơ: MIỀN NHỚ

Thơ Phan Thu Hà

Đêm nằm mơ ngược gió

Chuyến tàu về tuổi thơ

Con sông quê dạo ấy

Nước thủy tinh vỗ bờ

Trang 6

Ruộng choàng khăn màu lúa

Thơm hương sữa đòng đòng

Khói hoàng hôn dát mỏng

Gọi đêm vào mênh mông

Trẻ ríu ran đuổi bắt

Đom đóm cài tóc thơm

Im lặng nghe tim đập

Áo quần mùi rạ rơm

Bát ngát đồi sim chín

Ngọt mọng ngày sau mưa

Môi son màu tím rịm

Khúc khích cùng gió đưa

Củ khoai lùi tươm mật

Đỏ má hồng lọ lem

Vẫn là phần nhiều nhất

Anh để dành cho em

Chao ôi là miền nhớ

Giờ đã xa thật xa

Bàng hoàng khi tỉnh giấc

Chợt ghét oan tiếng gà !

Bài thơ: BẤT CHỢT !

Thơ Nguyễn Thị Xuân Hương

Bất chợt buồn nghe nỗi nhớ xa xôi Thu hờ hững buông gió lùa kí ức

Còn nhớ hay quên? nhìn nhau ngờ vực Một tiếng thở dài thao thức nhói tâm can

Em lục tìm đi qua hết thời gian

Trang 7

Ngơ ngác lạc giữa nghìn trùng nỗi nhớ Đâu vẫn vẹn nguyên đâu thành dang dở?

Đã dặn lòng sao cứ trở mình đau

Nếu đường đời bất chợt nhận ra nhau Vội vã qua mau hay bồi hồi nán lại

Se sắt nhớ ta của thời vụng dại

Tự hỏi lòng sao yêu lại xa nhau ???

Bài thơ: HẠT NHỚ, HẠT YÊU

Thơ Đồng Văn Thanh

Mấy mùa qua em gieo hạt nhớ

Khu vườn tình sắc rộ ái ân

Tổ uyên ương ríu rít vườn xuân

Anh ngây ngất mỗi lần ghé lại

Cửa hồn em ấm êm bến bãi

Thuyền anh neo ngây dại dưới trăng

Có thể nào hơn thế được không

Nợ duyên kết sinh bông tình nở

Chồi non biếc xen vào hơi thở

Mọng căng tròn đóng mở hương yêu Nhịp môi hôn như nước thủy triều

Cường xối xả trào dâng dập dội

Em rắc hạt nuôi tim bổi hổi

Cho lòng anh sóng nổi, buồm căng

Em mãi là cánh võng ru êm

Nghe rạo rực cuồng điên không cũ

Trang 8

Từng hạt nhớ, hạt yêu quyến rũ

Quyện vòm say ươm ủ tháng ngày

Anh lồng em hình bóng vân mây

Lung linh sắc đong đầy hạnh phúc !

Bài thơ: HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ

Thơ Đỗ Thị Phương Lan

Có một ngày ai đi xa Hà nội

Hàng cây xanh cũng lặng thầm bối rối Đưa người đi trong bộn bề nông nổi

Người ở lại trăn trở mối tơ lòng

Có một ngày trời trở nắng xanh trong Người đi xa sẽ về thăm Hà nội

Cơn gió cuối ngày cũng reo vui thổi

Giục tiếng lao xao trong tán lá giao mùa

Có một ngày như thế thật nên thơ

Ai ngẩn ngơ đứng ngồi bên khung cửa Lòng thấp thỏm bồi hồi bao nhung nhớ Mong ngóng chờ ai xa ngái trở về

Có một ngày như thế thật say mê

Hà nội bừng lên niềm hạnh phúc tràn trề Người đi xa mỉm cười bên cửa mở

Giang đôi tay ôm nỗi nhớ vào lòng

Có một ngày như thế trời xanh trong !

Bài thơ: NƯỚC NGUỒN KHÔNG CẠN

Thơ Đình Khải

Chẳng thể nào quên từ những ngày thơ bé

Mẹ chăm con từng giấc ngủ, miếng ăn

Trang 9

Những đêm đông mẹ nhường cả chiếu, chăn

Những đêm hè mẹ quạt cho con ngủ

Từ thuở ấu thơ, việc học hành có bố

Mẹ dạy con công việc thường ngày

Rồi việc ruộng đồng gặt hái cấy cày

Mẹ cứ lặng thầm, ít khi chửi mắng

Trong tình mẹ, con lớn lên theo năm tháng

Cho tới ngày đủ lông cánh bay xa

Nhưng dù có đi đâu con vẫn nhớ nhà

Vẫn nhớ mẹ tảo tần nuôi con khôn lớn

Chẳng bao giờ quên bài học từ rất sớm

Suốt đời con, nào biết nói gì hơn:

Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…

Nỗi nhớ sẽ khiến cho con người xích lại gần nhau hơn Đọc những bài thơ hay về nỗi nhớ luôn mang lại cho người đọc những cảm xúc khó quên

Mời các bạn tham khảo thêm:

Ngày đăng: 01/02/2021, 18:31

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w