Ôi, mới năm ngoái kia thôi, tôi còn nguyên lành, trơn tru và đẹp đẽ, chân cẳng tôi… Ôi, giờ không biết nó đã ở đâu rồi?… Tiếng của ai thều thào rên rỉ như nói một mình cho mình nghe vậy.[r]
Trang 1Đề bài: Một chiếc ghế vừa được chuyển vào một lớp học có nhiều học sinh quậy phá đang cùng với một chiếc bàn gãy chân tâm sự Em hãy kể lại câu chuyện của chúng khi tình cờ em nghe được
Bài làm 1
Ánh bình minh đã ló dạng từ lúc nào, tôi cuống cuồng chạy đến trường Nhưng đến nơi, các dãy lớp học vẫn còn tờ mờ ngái ngủ Thì ra lo lắng về bài kiểm tra toán hôm nay mà tôi đến sớm hơn lệ thường
Đi dọc theo hành lang trên dãy lầu hai, tôi lẩm nhẩm những công thức, mường tượng những bài giải… Và cuối cùng mải mê ngắm những bông phượng nở từ lúc nào cũng không biết nữa
Sau lưng nghe có tiếng người nói bằng một cái giọng kì kì, ảo ảo, là lạ Tôi quay lại, nhìn vào lớp học trống trơn Không một bóng người Vậy mà tiếng thì thầm to nhỏ vẫn cứ đến tai tôi Dường như ai đó không hề chú ý đến xung quanh, và cũng chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện của một kẻ khác đang nghe câu chuyện của họ
– Tôi không ngờ số phận của tôi lại run rủi như thế này Ôi, mới năm ngoái kia thôi, tôi còn nguyên lành, trơn tru và đẹp đẽ, chân cẳng tôi… Ôi, giờ không biết
nó đã ở đâu rồi?… Tiếng của ai thều thào rên rỉ như nói một mình cho mình nghe vậy
– Đừng buồn nữa Bàn à, có buồn thì sự cũng đã rồi Tôi mới được chuyển từ dãy ghế bên kia sang, nên tình hình ở đây cũng còn lạ lẫm lắm Mà cậu chắc còn có nhiều tâm sự đau khổ hơn tôi Không biết rồi ngày mai đời tôi ở đây sẽ
ra sao?
Thì ra cái bàn nằm chỏng chơ ở góc phòng đang nói chuyện với cái ghế đứng xiêu xọ ở bên cạnh Cả hai đang than ngắn thở dài Tôi đã nghĩ rằng mình nên rút lui vì nghe trộm là điều xấu hổ Những lời của bàn ghế khiến tôi tò mò và muốn hiểu cho ra chuyện
Bàn và ghế tâm sự với nhau về hoàn cảnh khốn khổ của mình
– "Coi bộ mấy "ông tướng" ở lớp này quậy phá nhiều hơn ở lớp bên kia Anh Bàn ạ, anh cứ dòm kĩ chiếc chân bên phải của tôi mà coi Cả hai năm liền ở bên lớp kia tôi không hề bị một vết thương nào Thế mà vừa được chuyển sang đây
là các ông trời con này đã cầm lấy tôi một đầu mà kéo lê tôi trên sàn nhà bằng
xi măng có nhiều hố lồi lõm Đến sắt thép còn chẳng chịu nổi huống hồ chân cẳng nhà tụi mình chỉ làm bằng gỗ!"
– Ôi, đừng nói nữa chị Ghế à, nhớ đến cái hôm đó, tôi vẫn còn rợn gai ốc Chân tôi bị gãy rồi mà tôi vẫn như thấy điều kinh khủng ấy diễn ra lần thứ hai Ôi, chị kể mới khiếp chứ Tôi nhìn chân chị cố nhón lên và thân chị run bần bật cùng với tiếng lồ rồ, kèn kẹt, tôi cũng muốn như ngất lịm
Bàn hồi tưởng những giây phút kinh hoàng và xót xa cho bạn mình… Ghế trầm ngâm một lúc rồi chua chát nói:
– "Cứ nhìn cái cách tụi chúng xếp tôi không ngay hàng thẳng lối thế này, cứ nhìn đôi chân hụt hẫng của tôi trên sàn nhà lỗ chỗ này… Tôi nghĩ đến một ngày mai chẳng có gì sáng sủa hơn anh đâu, Bàn ạ Anh nghĩ coi, chỉ cần một chút nữa, cái cậu bé mập đùng và hay nô giỡn ngồi ở đây nó đứng một đầu và phía kia một kẻ khác nhảy lên mình tôi thì… Ôi, tôi không dám nghĩ tiếp nữa đâu…
Trang 2Tiếng thở dài thườn thượt không biết là của Bàn hay Ghế Chỉ nghe Bàn nói một câu gọn lỏn nhưng tuyệt vọng
– Số phận chúng mình cũng tiêu đời thôi…
Rồi Bàn buông lời oán thán và kể lể, trong lúc Ghế chừng như rất muốn theo dõi câu chuyện:
– Tôi nghĩ từ lúc tôi còn là một cây xanh trên rừng với muôn tiếng chim ca, rồi sau đó chấp nhận vui vẻ cái nghĩa vụ phục vụ mọi người, tôi đã bị đốn để đưa
về nhà máy gỗ Chúng tôi được xẻ ra thành bao nhiêu là phiến Anh em chúng tôi chia tay nhau Phiêu dạt mãi mới đến xưởng mộc Thấy bác thợ bào đục và trau chuốt cho tôi thành Bàn tôi đã rất mừng Mừng hơn là được về với các bạn nhỏ và công việc học hành Năm đầu những cô bé chào đón tôi bằng những bàn tay thon và với lời khen nức nở – "Ôi bàn mới quá, thơm mùi gỗ quá" Các cô dường như không bao giờ động nhẹ đến tôi Mỗi lúc trực nhật để quét rác dưới chân, tôi cũng được khiêng nhẹ
Vậy mà năm sau những cô bạn thân thiết ấy chuyển sang học phòng khác, tôi được giao phó cho một lũ quậy phá nghịch ngợm Chúng viết lên mặt tôi chi chít những câu tục tĩu, rồi chúng cự nhau, lấy dao sắc rạch chằng chịt vào mặt tôi những hình vẽ lố bịch Đến giờ ra chơi chúng ngồi lên tôi đến bốn năm đứa
xô đẩy nhau, đập ầm ầm vào mặt tôi và hát những bài hát không phách điệu gì
cả Tôi đau đớn, căm giận và lo sợ vô cùng Tôi linh cảm mình sẽ bị trọng thương Và quả thực, trong một lần đuổi bắt nhau, mấy ông trời con ấy nhảy rầm rầm trên mặt tôi Tôi cố gắng giữ bốn chân mình cho vững đề phòng thảm họa Nhưng rồi chịu không nổi, tôi ngã rầm đập cạnh mặt xuống nền nhà Và ngay lúc đó một sức nặng ghê gớm nhảy lên thanh ngang nối hai chân trước và chân sau của tôi Thanh ngang gãy rắc và tôi nhói đau khắp cả bốn chân Khi tỉnh lại thì đã thấy mình nằm một xó, buổi học đã tan và một chân tôi bị tét ra như muốn rời khỏi thân Nghe nói rằng tụi chúng cũng có kiểm điểm nhau Nhưng rồi đâu lại vào đó Ngày hôm kia một đứa bỗng đề nghị: "Cái chân Bàn này hay làm tụi mình bị vướng, hãy bẻ nó đi" Tưởng là một lời đùa tinh quái,
ai ngờ buổi học tan, phòng vắng, cái chân tôi bị ba tên sát nhân ấy bẻ mất và không biết nó vứt chân ấy ở đâu?
Tiếng bước chân rầm rập lên cầu thang của học sinh đã náo động sự yên tĩnh Tôi xuống lầu, còn nghe tiếng la hốt hoảng của Ghế: – "Anh Bàn ơi, làm sao bây giờ?
Bài làm 2
Bác Ghế ơi!
Em đang đóng nốt cánh cửa cuối cùng, chợt có một giọng khàn khàn cất lên từ cuối phòng học Em dừng lại lắng nghe
Bác Ghế ơi! Bác còn thức hay ngủ rồi đó? Giọng nói đó lại vang lên
Một giọng nói ngái ngủ trả lời:
Tôi đây! Có chuyện gì thế hả Bàn?
Bác Bàn nhìn ra xa, ngẫm nghĩ, rồi bằng một giọng buồn buồn bắt đầu kể: Như bác đã biết đấy Tôi với bác cùng ra đời một lúc lại họ hàng với nhau Dạo ấy… giọng bác Bàn trầm xuống Học sinh trường này không có bàn ghế ngồi học Các cô cậu phải ngồi chật chội hoặc phải ngồi dưới đất mà học Nhờ sự quan tâm của phường, họ đã đóng ra chúng ta và đặt vào phòng học này đây
Trang 3Nói tới đây, bác Bàn dừng lại Ghế giục:
Bác cứ kể đi, tôi nghe đây mà!
Bác Bàn cất giọng kể tiếp:
Lúc mới vào tôi và bác đều sạch sẽ, thơm mùi gỗ mới A! Cái thầy gì ấy nhỉ?… Thầy ấy luôn dặn dò các cô, các cậu học sinh giữ gìn chúng ta, không được xô đẩy, khắc tên và giây mực trên thân thể chúng ta Tôi thấy các cô, cậu học sinh
cứ vâng vâng dạ dạ tôi tưởng – nào ngờ… mới hôm qua đây, cái cậu Hùng hỗn láo trèo lên mặt tôi, giẫm thình thịch, làm gãy cả chân tôi Thế có khổ không chứ
Bác Ghế lắc đầu nói:
Thế thì có khác gì tôi Cái cậu gì ấy nhỉ? Cái cậu mà bác mới nói ấy mà À, ừm à! Cậu Hùng! Cũng chiều hôm qua thôi, cậu lấy tôi dùng làm “vũ khí” để chơi đánh nhau Bác biết không? Tôi đau quá, vùng vẫy mãi nhưng không thoát được, cậu ấy càng ghì chặt tôi hơn Bỗng “xoàng” một tiếng, tôi choáng váng
cả đầu óc, thét lên rồi ngất lịm Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đau ê ẩm Một chiếc xương chân của tôi bị gãy ra Tôi cố lê về đây đây, bác ạ!
Bác Bàn buồn rầu:
Vết thương của tôi nặng quá, tôi sợ mình không qua khỏi…
Bác Ghế vội vàng:
Ấy, ấy, bác đừng nghĩ đến chuyện đó, tôi sợ lắm
Tôi và bác phải thoát ra khỏi chốn này – bác Bàn thét lên
Tôi không đi với bác được đâu
Bàn ôm mặt rầu rĩ:
Sao tôi không chết đi cho rồi
Ghế vội an ủi bạn:
Thôi bác đừng khóc nữa Bác khóc thế có lợi gì đâu? Nhiệm vụ của chúng ta phải ra sức phục vụ cho các cô, các cậu học sinh cơ mà!
Bàn ôm chầm lấy Ghế, vừa cảm động về tấm lòng cao thượng của ghế, vừa ân hận về thái độ bi quan của mình Mấy giây trôi qua, hai người bạn ấy nhìn nhau bằng ánh mắt đầy nghị lực: “Ngày mai chúng ta sẽ đề nghị nhà trường đưa đi chữa bệnh Chúng ta sẽ lên tiếng khuyên các cô, cậu học sinh giữ gìn của công, phải có ý thức mới được.” “Nhất định sẽ là như vậy, sẽ là như vậy”
Vừa lúc đó, đội “Sao đỏ” của trường đi tới Em vội báo cáo về việc bàn và ghế
bị hư hỏng đi “chữa bệnh” Hình như bàn và ghế cũng nghe được câu nói đó, quên cả đau nhảy lên vì vui sướng
Bài làm 3
Tiếng trống trường điểm hồi kết thúc buổi học, những cô cậu học sinh ùa ùa chạy ra về như một đàn kiến vỡ tổ Cô giáo bước ra cuối cùng vì thu dọn sách
vở trên bàn Người cuối cùng trong lớp học cũng bước ra khỏi rồi Chú bảo vệ
đi qua nhưng lại chẳng thèm ghé vào thăm lớp cứ thế chú ấy đóng cửa lại Chiếc bàn gãy chân phía cuối lớp học buồn phiên kêu than khi chẳng có một cô cậu học trò nào kê sách vở lên mình học Một chiếc ghế hỏng vất xó lớp nghe thấy vậy cũng vọng lại than phiền cùng chiếc bàn
Bàn nhìn ghế mà rằng: “Sinh ra là vật dụng để cho con người dùng, đó là chức năng là lẽ sống của tôi Thế mà nay chẳng ai thèm để ý coi tôi như đồ bỏ đi
Trang 4Cũng chỉ tại lũ mọt đáng ghét đã ăn hỏng một cái chân của tôi Bàn có ba chân giờ không ai thèm để ý đến
Tôi thà bị đốt thành tro còn hơn là sống trong cảnh như thế này” Chiếc ghế hỏng cuối lớp như hiểu được tâm tình của chiếc bàn gãy chân, nó nói rằng:
“Tôi hiểu tâm trạng của anh như thế nào vì tôi cũng là đồ bỏ đi mà Trước đây tôi cũng giúp ích nhiều cho con người lắm chứ, khi mới sinh ra tôi là một chiếc ghế đẹp, đủ cao để cho học sinh ngồi học tập một cách thoải mái Sau một thời gian cũ kĩ đi, một cậu học sinh to béo ngồi lên tôi thế là tiêu đời tôi đến bây giờ Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ được cứu chữa và sẽ lại được sử dụng như bình thường nhưng ai ngờ họ vứt tôi lăn lóc như thế này đây” Chiếc bàn nhìn xa xăm chẳng nói năng gì, một lúc sau cũng cất tiếng: “Có phải chúng ta đều là đồ
bỏ đi rồi không? Vậy tại sao họ không đốt chúng ta đi mà để đây chi cho chật lớp, nhìn những bàn ghế lành lặn được con người sử dụng mà tôi lại buồn” Chiếc ghế nói rằng: “Con người là thế đấy, tôi chẳng dám nói là tất cả thế nhưng khi họ có đồ mới rồi thì họ bỏ luôn đồ cũ, thậm chí những thứ đồ ấy là những đồ vật chứa nhiều kỉ niệm của họ Thôi thì là đồ vật thì đành vậy chứ biết làm sao”