mới có một ngày Trong căn gác đơn sơ trên phố Phan Thanh, cô Lê Thị Nhị chị gái của nữ anh hùng Lê Thị Tính chậm rãi kể cho tôi nghe 17 năm trời ngược xuôi làm thủ tục để đề nghị các chí
Trang 1Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính
Có một nữ anh hùng tuổi ngoài đôi mươi, người con gái
đất Quảng xinh đẹp trực tiếp chiến đấu, tiêu diệt 280
tên địch, bắn cháy hai xe tăng, một trực thăng Chị là
anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính
Tuổi trẻ, chiến công lớn
Xã Điện Hòa-huyện Điện Bàn (Quảng Nam) là cái nôi
cách mạng Gia đình chị Lê Thị Tính thường xuyên tiếp
tế, nuôi giấu cán bộ Ngày ấy, cha chị bị bọn giặc giết
hại, chúng đốt nhà, cướp của mang đi Nỗi căm hờn
quân xâm lược thấm sâu vào tim gan cô bé vừa tròn 10
tuổi
Tên ác ôn đầu tiên chị Tính được cấp trên giao nhiệm
vụ tiêu diệt là mụ xã Năm làm điệp viên cho địch Chị
Tính cải trang làm em họ một người bạn từ Sài Gòn ra
rồi bất ngờ nổ súng bắn chết mụ ta ngay tại nhà Sau cái
chết của mụ xã Năm, địch điên cuồng điều thêm gián
điệp, ác ôn về bắt bớ cơ sở cách mạng Dạo đó, tên
cảnh sát Khanh rất hách dịch và tàn bạo, hắn bắt nhân
dân Điện Hoà dò gỡ mìn do du kích cài lại để bọn
chúng đi càn, ai không đi chúng tra tấn rất dã man Chị
Tính nghĩ cách phải giết chết thằng này Biết tên Khanh
có bà con xa với ông Cửu Sâm nên chị cải trang thành
con gái ông ấy gánh đôi giỏ bội đi cắt cỏ cho trâu Hôm
đó, chị để đôi giỏ bội cỏ giữa đường ngồi nghỉ, vừa lúc
tên Khanh đi tới liền nói ngay: “Chú Khanh cho cháu
xin điếu thuốc!” Tên Khanh ngạc nhiên khi thấy đứa
con gái trắng trẻo, xinh xắn, cười tươi như hoa nên hắn
tít mắt hỏi con cái nhà ai rồi rút thuốc thơm đưa ngay,
giọng lơi lả: “Cô em xinh dữ quá ta, ưng thuận làm zợ
qua nghe?” Không để cho tên Khanh giở trò sàm sỡ,
Tính rút súng ngắn bắn 3 phát vào ngực, khiến hắn chết
ngay tại chỗ
Người con gái xinh đẹp, đánh giặc xuất quỷ nhập thần
được bà con hết lòng cưu mang Một lần về vùng Cẩm
Hà nắm tình hình, Tính bị địch bắn bị thương Lợi dụng
đêm tối, chị nén cơn đau lết về căn nhà đầu xóm còn le
lói ánh đèn hắt ra từ chuồng heo Vừa tới nơi, con heo
nái hộc lên liên tục vì hơi người lạ, nghe vậy bà chủ nhà
đã phát hiện thấy một người con gái máu me đầy mình
Bà chưa kịp la lên, thì Tính đã nói, giọng rành rọt:
“Cháu là Việt cộng đây, bác cứu cháu với, cách mạng
sẽ không quên ơn bác” Nghe Tính nói vậy, người đàn
bà vội vàng dìu chị vào nhà băng bó vết thương, sau đó
đưa chị về căn cứ
Để chuẩn bị cho chiến dịch tổng tiến công và nổi dậy
Xuân Mậu Thân 1968, Thường vụ tỉnh ủy điều động
Tính lúc này mới 25 tuổi đang là tỉnh ủy viên, huyện
đội phó Điện Bàn về làm Bí thư quận Nhì (nay là quận
Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng) Ngày 13-11-1967,
mặc dầu chị Tính đang dưỡng thương do bị địch phục
kích ở Thủy Tú, nhưng chị vẫn về căn cứ họp bàn công
tác chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy Chiều
hôm đó Tính giả bộ như người đi chợ về, khi qua được
nửa cánh đồng Hòa Liên (Hòa Vang) thì phát hiện địch
mai phục cách đấy khoảng vài trăm mét Biết mình đã
bị lộ, chị bình tĩnh cất giấu tài liệu rồi lấy mấy quả lựu
đạn dưới đáy mủng giắt vào người Chị bình tĩnh bò
qua con mương cạn tiến về mé bìa rừng, bất ngờ một
loạt AR15 vang lên Cánh tay trái của chị đau nhức
nhối, lúc này quân địch đông như kiến đồng loạt xông
tới định bắt sống chị Biết không thoát khỏi, Tính bình
tĩnh chờ cho quân địch đến gần rồi tung lựu đạn Sau
tiếng nổ nhiều tên địch ngã nhào, rống lên như bò bị
chọc tiết Bọn địch tức tối bắn xối xả vào người Tính
Người con gái xứ Quảng đã anh dũng hy sinh khi tuổi
đời vừa tròn 27
17 năm mới có một ngày
Trong căn gác đơn sơ trên phố Phan Thanh, cô Lê Thị
Nhị (chị gái của nữ anh hùng Lê Thị Tính) chậm rãi kể
cho tôi nghe 17 năm trời ngược xuôi làm thủ tục để đề
nghị các chính sách khen thưởng cho em gái của mình
Giọng cô Nhị nghẹn ngào: “Để có được ngày hôm nay,
tôi đã cạn khô nước mắt vì bao nỗi nhiêu khê, nhiều lúc
nản lòng, nhưng được sự động viên của đồng đội nên
lại kiên trì chờ đợi Từ năm 1990, hầu như tất cả số
đồng đội từng chiến đấu và đồng bào Điện Hòa biết đến
Lê Thị Tính đều có tâm nguyện muốn Nhà nước phong
tặng danh hiệu Anh hùng cho chị Nhưng hồi đó, hồ sơ
thất lạc do chiến tranh, có một vài người thiếu hiểu biết,
phát biểu sai sự thực, do vậy cứ nhùng nhằng về mặt
thủ tục Mãi đến năm 2003, được các anh Phạm Đức
Nam (nguyên Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng),
Nguyễn Hồng Thắng (Tỉnh ủy viên, Bí thư huyện ủy
Điện Bàn), ông Bùi Văn Tiến (quận ủy Thanh Khê) và
đồng đội của Tính động viên, tôi lại tiếp tục ngược xuôi
tìm gặp các anh, chị một thời hoạt động với Tính để
nhờ xác minh Các anh ở phòng Chính sách Quân khu 5
cũng nhiều lần gửi tờ trình, hồ sơ lên cấp trên Đến năm
2007, Tính được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng lực lượng vũ trang nhân dân ”
Với tay lần tìm tấm ảnh chụp bên mộ cô Tính ở Nghĩa
trang liệt sĩ Điện Bàn trao cho tôi, cô Nhị nghẹn ngào
xúc động: “Hôm ấy, tôi cùng anh Lê Nguyên Hồng -
Giám đốc Sở TDTT và gia đình về Quảng Nam Cả
ngày hôm đó mưa tầm tã, vậy mà khi chúng tôi tới
nghĩa trang thì trời tạnh hẳn Đặt tấm bằng danh hiệu
Anh hùng lên mộ Tính, tôi thắp bó hương lớn lên mộ
rồi nói với em tôi: “Tính ơi, nhờ anh em, đồng đội và
bà con giúp đỡ, đến hôm nay công lao của em đã được
đền đáp ”
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV
Tham gia ngày: Oct 2008 Đến từ: Bắc Giang Bài gửi: 1.477 Cảm Ơn: 396 Được Cảm Ơn : 809 / 427
Hiện bản có thể in Email trang này
Trang 2Lần đọc: 8036
Thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết của mimosabg:
phuonghong2000 (04-04-2009)
mimosabg
Xem thông tin chung
Tới trang chủ của mimosabg
Tìm thêm bài viết bởi mimosabg
#2
03-04-2009, 02:17 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV
Tham gia ngày: Oct 2008 Đến từ: Bắc Giang Bài gửi: 1.477 Cảm Ơn: 396 Được Cảm Ơn : 809 / 427
Trần Văn Đang
Anh Trần Văn Đang, sinh năm 1942, ở xã Long Hồ, Châu Thành Tây, nay là xã Long Phước, huyện Long Hồ, Vĩnh Long Anh xuất thân từ một gia đình nghèo khổ, mồ côi cha từ nhỏ, mấy mẹ con tần tảo nuôi nhau Lớn lên, cảnh sống ở quê hương cùng cực, anh phải lần bước lên Sài Gòn theo người chú để kiếm sống qua ngày Chú ruột anh là một đảng viên cộng sản hoạt động bí mật ở nội thành Sài Gòn Chính ông đã hướng dẫn anh đi làm cách mạng và tháng 3-1964, đưa anh vào lực lượng vũ trang nội thành của đội biệt động thành phố Sài Gòn với bí danh là Sang Lúc đó anh tròn 18 tuổi Sau một thời gian thử thách, học tập chính trị và quân sự tại căn cứ của đội biệt động Sài Gòn ở Củ Chi, anh Trần Văn Đang được lãnh đạo giao nhiệm vụ đánh mìn ở câu lạc bộ sĩ quan Mỹ tại số 3 Võ Tánh, quận Tân Bình, Sài Gòn
Tổ chức giao cho anh một chiếc xe máy cùng 10kg thuốc nổ TNT và phân công một người lái xe đưa anh đến điểm đánh mìn Qua công tác điều nghiên nhiều ngày, anh
đã nắm được quy luật ra vào của bọn cố vấn và lính Mỹ ở câu lạc bộ này Anh dự định dùng 10kg thuốc nổ cực mạnh đó áp sát tường căn nhà “Câu lạc bộ sĩ quan Mỹ”
để phá tung cả khu nhà bọn sĩ quan và phi công Mỹ thường lui tới chơi bời sau mỗi ngày đi tàn sát nhân dân ta về
Điều không may cho anh Đang và tổ chức đội biệt động là tên lái chiếc xe chở anh đi đánh trận ấy đã bị “chiêu hồi” mà anh và tổ chức vẫn chưa hay Trước khi chở Trần Văn Đang đi, hắn đã mật báo cho cảnh sát ngụy quyền Sài Gòn về kế hoạch đánh mìn của anh vào bữa đó Khi chiếc xe vừa dừng lại đúng điểm trong kế hoạch tác chiến, anh đang lên giây đồng hồ báo nổ và cũng không quên gắn thêm một kíp nổ đề phòng đồng hồ trục trặc, thì bọn cảnh sát ập đến Chúng đã bắt anh Trần Văn Đang ngay giữa trưa ngày 20-3-1965 Chiều ngày 9-4-1965 trong một phiên tòa đặc biệt, anh Trần Văn Đang bị chúng kết án tử hình tại khám Chí Hòa
Trong phòng biệt giam những người tử tù, Trần Văn Đang vẫn không nhận bất cứ một
sự dụ dỗ nào của địch để khai báo tổ chức cho chúng, mặc dù anh biết ngày được sống sẽ không còn nhiều, vợ và con anh còn vất vả, gieo neo khi anh hy sinh Anh vẫn
Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính
Có một nữ anh hùng tuổi ngoài đôi mươi, người con gái
đất Quảng xinh đẹp trực tiếp chiến đấu, tiêu diệt 280
tên địch, bắn cháy hai xe tăng, một trực thăng Chị là
anh hùng liệt sĩ Lê Thị Tính
Tuổi trẻ, chiến công lớn
Xã Điện Hòa-huyện Điện Bàn (Quảng Nam) là cái nôi
cách mạng Gia đình chị Lê Thị Tính thường xuyên tiếp
tế, nuôi giấu cán bộ Ngày ấy, cha chị bị bọn giặc giết
hại, chúng đốt nhà, cướp của mang đi Nỗi căm hờn
quân xâm lược thấm sâu vào tim gan cô bé vừa tròn 10
tuổi
Tên ác ôn đầu tiên chị Tính được cấp trên giao nhiệm
vụ tiêu diệt là mụ xã Năm làm điệp viên cho địch Chị
Tính cải trang làm em họ một người bạn từ Sài Gòn ra
rồi bất ngờ nổ súng bắn chết mụ ta ngay tại nhà Sau cái
chết của mụ xã Năm, địch điên cuồng điều thêm gián
điệp, ác ôn về bắt bớ cơ sở cách mạng Dạo đó, tên
cảnh sát Khanh rất hách dịch và tàn bạo, hắn bắt nhân
dân Điện Hoà dò gỡ mìn do du kích cài lại để bọn
chúng đi càn, ai không đi chúng tra tấn rất dã man Chị
Tính nghĩ cách phải giết chết thằng này Biết tên Khanh
có bà con xa với ông Cửu Sâm nên chị cải trang thành
con gái ông ấy gánh đôi giỏ bội đi cắt cỏ cho trâu Hôm
đó, chị để đôi giỏ bội cỏ giữa đường ngồi nghỉ, vừa lúc
tên Khanh đi tới liền nói ngay: “Chú Khanh cho cháu
xin điếu thuốc!” Tên Khanh ngạc nhiên khi thấy đứa
con gái trắng trẻo, xinh xắn, cười tươi như hoa nên hắn
tít mắt hỏi con cái nhà ai rồi rút thuốc thơm đưa ngay,
giọng lơi lả: “Cô em xinh dữ quá ta, ưng thuận làm zợ
qua nghe?” Không để cho tên Khanh giở trò sàm sỡ,
Tính rút súng ngắn bắn 3 phát vào ngực, khiến hắn chết
ngay tại chỗ
Người con gái xinh đẹp, đánh giặc xuất quỷ nhập thần
được bà con hết lòng cưu mang Một lần về vùng Cẩm
Hà nắm tình hình, Tính bị địch bắn bị thương Lợi dụng
đêm tối, chị nén cơn đau lết về căn nhà đầu xóm còn le
lói ánh đèn hắt ra từ chuồng heo Vừa tới nơi, con heo
nái hộc lên liên tục vì hơi người lạ, nghe vậy bà chủ nhà
đã phát hiện thấy một người con gái máu me đầy mình
Bà chưa kịp la lên, thì Tính đã nói, giọng rành rọt:
“Cháu là Việt cộng đây, bác cứu cháu với, cách mạng
sẽ không quên ơn bác” Nghe Tính nói vậy, người đàn
bà vội vàng dìu chị vào nhà băng bó vết thương, sau đó
đưa chị về căn cứ
Để chuẩn bị cho chiến dịch tổng tiến công và nổi dậy
Xuân Mậu Thân 1968, Thường vụ tỉnh ủy điều động
Tính lúc này mới 25 tuổi đang là tỉnh ủy viên, huyện
đội phó Điện Bàn về làm Bí thư quận Nhì (nay là quận
Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng) Ngày 13-11-1967,
mặc dầu chị Tính đang dưỡng thương do bị địch phục
kích ở Thủy Tú, nhưng chị vẫn về căn cứ họp bàn công
tác chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy Chiều
hôm đó Tính giả bộ như người đi chợ về, khi qua được
nửa cánh đồng Hòa Liên (Hòa Vang) thì phát hiện địch
mai phục cách đấy khoảng vài trăm mét Biết mình đã
bị lộ, chị bình tĩnh cất giấu tài liệu rồi lấy mấy quả lựu
đạn dưới đáy mủng giắt vào người Chị bình tĩnh bò
qua con mương cạn tiến về mé bìa rừng, bất ngờ một
loạt AR15 vang lên Cánh tay trái của chị đau nhức
nhối, lúc này quân địch đông như kiến đồng loạt xông
tới định bắt sống chị Biết không thoát khỏi, Tính bình
tĩnh chờ cho quân địch đến gần rồi tung lựu đạn Sau
tiếng nổ nhiều tên địch ngã nhào, rống lên như bò bị
chọc tiết Bọn địch tức tối bắn xối xả vào người Tính
Người con gái xứ Quảng đã anh dũng hy sinh khi tuổi
đời vừa tròn 27
17 năm mới có một ngày
Trong căn gác đơn sơ trên phố Phan Thanh, cô Lê Thị
Nhị (chị gái của nữ anh hùng Lê Thị Tính) chậm rãi kể
cho tôi nghe 17 năm trời ngược xuôi làm thủ tục để đề
nghị các chính sách khen thưởng cho em gái của mình
Giọng cô Nhị nghẹn ngào: “Để có được ngày hôm nay,
tôi đã cạn khô nước mắt vì bao nỗi nhiêu khê, nhiều lúc
nản lòng, nhưng được sự động viên của đồng đội nên
lại kiên trì chờ đợi Từ năm 1990, hầu như tất cả số
đồng đội từng chiến đấu và đồng bào Điện Hòa biết đến
Lê Thị Tính đều có tâm nguyện muốn Nhà nước phong
tặng danh hiệu Anh hùng cho chị Nhưng hồi đó, hồ sơ
thất lạc do chiến tranh, có một vài người thiếu hiểu biết,
phát biểu sai sự thực, do vậy cứ nhùng nhằng về mặt
thủ tục Mãi đến năm 2003, được các anh Phạm Đức
Nam (nguyên Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng),
Nguyễn Hồng Thắng (Tỉnh ủy viên, Bí thư huyện ủy
Điện Bàn), ông Bùi Văn Tiến (quận ủy Thanh Khê) và
đồng đội của Tính động viên, tôi lại tiếp tục ngược xuôi
tìm gặp các anh, chị một thời hoạt động với Tính để
nhờ xác minh Các anh ở phòng Chính sách Quân khu 5
cũng nhiều lần gửi tờ trình, hồ sơ lên cấp trên Đến năm
2007, Tính được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng lực lượng vũ trang nhân dân ”
Với tay lần tìm tấm ảnh chụp bên mộ cô Tính ở Nghĩa
trang liệt sĩ Điện Bàn trao cho tôi, cô Nhị nghẹn ngào
xúc động: “Hôm ấy, tôi cùng anh Lê Nguyên Hồng -
Giám đốc Sở TDTT và gia đình về Quảng Nam Cả
ngày hôm đó mưa tầm tã, vậy mà khi chúng tôi tới
nghĩa trang thì trời tạnh hẳn Đặt tấm bằng danh hiệu
Anh hùng lên mộ Tính, tôi thắp bó hương lớn lên mộ
rồi nói với em tôi: “Tính ơi, nhờ anh em, đồng đội và
bà con giúp đỡ, đến hôm nay công lao của em đã được
đền đáp ”
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
Trang 3bình tĩnh, thản nhiên và không để lộ bất cứ một bí mật nào của đội biệt động thành phố Sài Gòn cho bọn địch
Đúng 5 giờ 30 phút ngày 22-6-1965, bọn gác ngục đưa anh Trần Văn Đang ra pháp trường Dù biết cái chết đang gần kề từng phút, anh vẫn không tỏ thái độ nào run sợ
Từ phòng tử tù trên lầu xuống tầng trệt, anh ôm thêm mọi đồ dùng cá nhân và ung dung bước đi ra pháp trường trong tư thế của người lính biệt động thành chiến thắng Địch đưa bữa cơm cuối cùng của người tử tù, anh từ chối, chỉ xin một bình trà nhỏ Rồi thay áo quần sạch sẽ, anh ngồi uống trà, hút thuốc, tóc chải gọn gàng, sạch sẽ, rất đĩnh đạc trước khi chúng thi hành xử bắn anh Đồng bào Sài Gòn hôm ấy tập trung đông xung quanh khu vực chợ Bến Thành Bà con ai thấy cũng hết sức xúc động và thán phục một chiến sĩ biệt động thành gương mặt còn quá trẻ, đi đến pháp trường của Mỹ-ngụy với một tư thế hiên ngang, bất khuất, không một chút hoang mang sợ hãi trước mũi súng quân thù
Khi toán cảnh sát đẩy anh đến trước cọc xử bắn, anh Trần Văn Đang la lớn: “Phải để tôi thấy đồng bào tôi” Anh yêu cầu bọn cảnh sát cho mình được nói chuyện với đồng bào anh đang tập trung xung quanh trường bắn Chúng không đáp ứng yêu cầu của anh Anh không chịu bịt mắt và hô lớn “Đả đảo đế quốc Mỹ”, “Hồ Chủ tịch muôn năm”, “Đả đảo đế quốc Mỹ”, “Hồ Chủ tịch muôn năm” Những lời hô lớn của anh, theo trung tá, nguyên Chỉ huy trưởng lực lượng quân sự quận 6, thành phố Hồ Chí Minh, cũng là một thành viên trong đội biệt động Sài Gòn thời gian ấy cho biết lời hô của anh làm bà con Sài Gòn hôm ấy chứng kiến thật sự xúc động, và cảm phục
Cùng với Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, cái chết của chiến sĩ biệt động Sài Gòn Trần Văn Đang đã thức tỉnh hàng triệu người yêu nước dấy lên phong trào đấu tranh chống Mỹ-ngụy Sự hy sinh của anh hùng liệt sĩ Trần Văn Đang và thái độ anh dũng hiên ngang trước kẻ thù đã tác động hàng triệu trái tim của tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ Trong thư gửi thế hệ trẻ cả nước tháng 10-1966, Bác Hồ đã động viên thanh niên cả nước học tập gương anh hùng dũng cảm của các anh Nguyễn Văn Trỗi và Trần Văn Đang Ngày 6-11-1978, Chủ tịch nước ta đã truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Trần Văn Đang
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
Thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết của mimosabg:
phuonghong2000 (04-04-2009)
mimosabg
Xem thông tin chung
Tới trang chủ của mimosabg
Tìm bài gửi bởi mimosabg
#3
03-04-2009, 02:19 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV
Tham gia ngày: Oct 2008 Đến từ: Bắc Giang Bài gửi: 1.477 Cảm Ơn: 396 Được Cảm Ơn : 809 / 427
Trang 4Anh hùng Nguyễn Thị Cam
Anh hùng Nguyễn Thị Cam, sinh năm 1948, dân tộc Kinh, quê xã Gio Thành, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, trong khu vực vĩ tuyến 17 Những năm thơ ấu, thực dân Pháp và tay sai liên tục mở các cuộc hành quân càn quét, lập tề, xây dựng đồn bốt, đóng chốt hầu hết các tuyến giao thông thủy bộ trên quê hương của chị Mặc dù vậy phong trào kháng chiến vẫn phát triển Trong ký ức tuổi thơ của chị, còn đọng mãi hình ảnh quê hương tràn ngập cờ sau ngày Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết
HIỆP định Giơ-ne-vơ quy định: với Việt Nam, giới tuyến quân sự (vĩ tuyến 17) chỉ có tính chất tạm thời Sau hai năm kể từ khi Hiệp định có hiệu lực, hai miền sẽ tiến hành tổng tuyển cử thống nhất nước nhà về mặt nhà nước Nhưng với bản chất phản động, Mỹ-Diệm đã trắng trợn chà đạp lên công ước quốc tế, không những không tổ chức tổng tuyển cử mà còn tiến hành khủng bố lực lượng kháng chiến Sau khi xây dựng được chính quyền phản động thân Mỹ từ trung ương đến cơ sở hòng chia cắt lâu dài đất nước
ta, Mỹ–Diệm điên cuồng phản kích, dìm cách mạng miền Nam trong biển máu
Ở xã Gio Thành, địch tiến hành các đợt tố cộng đẫm máu Đảng viên, cốt cán bị chúng bắt tập trung vào các trại “cải huấn”, các khu “dinh điền” để “tẩy não” Cảnh chúng lùng sục, bắn giết, tra tấn cán bộ, đảng viên diễn ra hằng ngày, như chà vôi, xát ớt vào lòng Nguyễn Thị Cam Căm thù bọn địch dã man, chị nung nấu trong tim nguyện ước được đi chiến đấu để đuổi sạch quân thù, giải phóng quê hương
Tháng 1-1966, Nguyễn Thị Cam tròn 18 tuổi và đạt được mơ ước của mình là gia nhập đội du kích xã Gio Thành Thời gian này, quân Mỹ bắt đầu ồ ạt kéo vào miền Nam, thực hiện chiến lược “Chiến tranh cục bộ” Chúng xây dựng hệ thống căn cứ Mỹ từ Cửa Việt, Đông Hà đến Làng Vây, xây “hàng rào điện tử Mác Na-ma-ra” Chúng tung các đơn vị thám báo, biệt kích với những cái tên “Trâu điên”, “Đỉa đói” ngày đêm tuần tra, phục kích lực lượng ta đi lại hoạt động Địch còn dùng chất độc hóa học, bom xăng đốt phá, thiêu hủy từng lá cây, ngọn cỏ Từ tháng 5 đến tháng 12-1967, địch đã san bằng hầu hết huyện Gio Linh Đại bộ phận nhân dân bị dồn vào các trại tập trung lớn: Cửa Việt, Cồn Tòng, Quán Ngang bị thiếu đói, ốm đau, kẻ địch liên tiếp thanh lọc, khủng bố, hàng trăm người đã chết Quần chúng vô cùng căm phẫn
Vốn thông minh, nhanh nhẹn, Nguyễn Thị Cam được cử vào đội công tác mật, thực hiện nhiệm vụ củng cố lại hệ thống hoạt động mật trong khu tập trung, hướng dẫn quần chúng đấu tranh, đòi địch giải quyết đời sống, đòi địch bồi thường thiệt hại Dũng cảm trong chiến đấu, khôn khéo trong công tác vận động quần chúng nên chị đã được kết nạp vào Đảng Cuối năm 1969, chị được giao làm xã đội phó xã Gio Thành, trực tiếp chỉ huy trung đội du kích mật
Chị đã cùng anh chị em du kích sống, chiến đấu, bám trụ trên vành đai trắng, sát “hàng rào điện tử Mác Na-ma-ra”, sáng tạo nhiều cách đánh địch có hiệu quả cao Bất kể ngày hay đêm, khi có thời cơ, đội du kích của chị lại bày trận, ra đòn với địch Đội đã liên tục tiến công, vây ép, bắn tỉa, phóng bom, cài mìn, gây cho địch nhiều thiệt hại Riêng chị đã trực tiếp đánh 48 trận lớn, nhỏ, diệt 31 tên địch (có 22 tên Mỹ), bắn cháy 4 xe tăng Tháng 3-1968, ở Lâm Xuân, Nhí Hạ, đơn vị Nguyễn Thị Cam phối hợp với bộ đội đoàn Sông Dinh diệt gọn toàn bộ đoàn xe 22 chiếc của địch Đơn vị của chị đã tham gia chiến
Trang 5đấu, lập công xuất sắc trong cuộc Tổng tiến công Xuân 1968, tham gia đập tan cuộc hành quân càn quét quy mô lớn mang tên “Lam Sơn 719” của địch ở đường 9-Nam Lào Trong hội nghị tổng kết thi đua của đơn vị các năm 1969, 1970, 1971, chị đều được bình bầu là Chiến sĩ thi đua
Ngày 14-2-1972, tổ công tác năm người của chị có nhiệm vụ đột nhập vào khu tập trung dân ở Cửa Việt để chúc Tết đồng bào và cắm cờ Mặt trận giải phóng vào sáng mùng một Tết, gây khí thế cho nhân dân, chuẩn bị phát động quần chúng chống phá bình định, giải phóng tỉnh Quảng Trị vào cuối tháng 3 năm 1972 Trên đường đi, tổ của Nguyễn Thị Cam lọt vào ổ phục kích của một thiết đoàn xe tăng và một đại đội bảo an địch Dưới sự chỉ huy của chị, toàn tổ vừa chiến đấu vừa rút lui Ba người rút an toàn, một người trúng đạn hy sinh, còn một mình Nguyễn Thị Cam trên bãi cát rộng Địch cho xe tăng và xe bọc thép cùng bộ binh vây bắt Chúng dùng loa kêu gọi chị đầu hàng Tranh thủ thời cơ, Nguyễn Thị Cam cắm lá cờ Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam lên cồn cát cao Địch tưởng chị đầu hàng, ào lên bắt sống Nguyễn Thị Cam bình tĩnh đợi địch đến gần,
nã đạn vào đội hình địch, diệt hai tên và hô lớn: “Con Cam này chỉ biết đánh, không biết đầu hàng” Biết không thể bắt được chị, quân địch dùng xe tăng, xe bọc thép lao vào đè nát chị Nguyễn Thị Cam tung liên tiếp hai quả lựu đạn vào xe địch Bọn chúng tức tối nghiền nát thi thể của chị
Gương hy sinh của Nguyễn Thị Cam đã được nhân dân truyền tụng, kẻ thù kinh hoàng, thán phục Năm đó chị mới tròn 24 tuổi
6 năm hoạt động cách mạng, chị Nguyễn Thị Cam đã được tặng thưởng 3 huân chương Chiến công hạng ba, 4 danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", 4 danh hiệu "Dũng sĩ diệt xe cơ giới", được ủy ban nhân dân khu Trị-Thiên-Huế tặng huy hiệu “Tấn công nổi dậy, anh dũng kiên cường” Ngày 11-6-1999, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân
(Nguồn: Báo Quân đội nhân dân)
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
Thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết của mimosabg:
phuonghong2000 (04-04-2009)
mimosabg
Xem thông tin chung
Tới trang chủ của mimosabg
Tìm bài gửi bởi mimosabg
#4
03-04-2009, 02:20 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV
Tham gia ngày: Oct 2008 Đến từ: Bắc Giang Bài gửi: 1.477 Cảm Ơn: 396 Được Cảm Ơn : 809 / 427
Đội trưởng đặc công ở "Củ Chi đất thép"
Trang 6Hồi kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, ở vùng “Đất thép Củ Chi” (phía Bắc Sài Gòn-Gia Định) có anh cán bộ Quân giải phóng rất trẻ và hiền lành Anh được bà con, cô bác và các chiến sĩ du kích mến thương Bọn Mỹ-ngụy tại Củ Chi rất ớn Năm Thiềng
và tức tối khi nghe tên anh, vì anh là người chỉ huy đội đặc công Quân giải phóng Chúng xếp anh vào danh sách “những Việt cộng nằm vùng nguy hiểm” Nhiều lần chúng từng treo giải và bao vây, lùng sục để bắt anh, nhưng đều không được Đó là anh Đoàn Xuân Thiềng, còn gọi là Năm Thiềng, chàng trai quê ở huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng Ở vùng này, nhiều căn cứ quân sự, đồn bốt, kho tàng của Mỹ-ngụy, dù được bảo vệ cẩn mật, Năm Thiềng và các chiến sĩ của anh vẫn đột nhập như
có phép “xuất quỷ nhập thần” và bất ngờ đánh những đòn hiểm
Bọn giặc khó kiếm Năm Thiềng vì anh và các đội viên đội đặc công thường sống phân tán cùng bà con trong các xã, ấp, dưới địa đạo, được nhân dân và anh em du kích giúp
đỡ, chở che
Các chiến sĩ du kích Củ Chi còn nhớ: đầu xuân 1972, Năm Thiềng chỉ huy trận đánh Đồng Dù, gây nỗi kinh hoàng đối với Mỹ-ngụy Hay tin bọn Mỹ vận chuyển hàng chục nghìn tấn đạn dược cùng nhiều đồ dùng quân sự từ Long Bình, Gò Vấp về chứa đầy bảy dãy kho trong căn cứ Đồng Dù, chuẩn bị đưa đi ứng cứu đồng bọn đang bị Quân giải phóng tấn công ở Tây Ninh, Dầu Tiếng và Lai Khê, Năm Thiềng lập tức chỉ huy đội đặc công đột nhập
Hôm đó là ngày 18-1-1972 Trời vừa tối, trong khi bọn chỉ huy Mỹ-ngụy đang tung thêm lực lượng biệt kích, gián điệp rải khắp các xã, ấp và đốc thúc quân lính liên tục tuần tiễu để “ngăn chặn Việt cộng”, thì Năm Thiềng đã áp sát phía Tây Nam căn cứ quân sự lớn của chúng Do nhiều lần từng ra vào điều tra và tấn công Đồng Dù, Năm Thiềng và các đội viên của anh (gồm Nguyễn Huyền Nhung, Ngô Vững Bền và Nguyễn Văn Long) nhớ rõ những vị trí quan trọng của địch tại đây Các chiến sĩ đặc công mưu trí, dũng cảm, dưới sự chỉ huy của đội trưởng Năm Thiềng mau lẹ tiếp cận khu trung tâm Đồng Dù
23 giờ 30 phút, Năm Thiềng và toàn đội của anh vừa rời khỏi Đồng Dù thì từ nơi ấy, những tiếng nổ dữ dội, những cột lửa khổng lồ ngùn ngụt bốc lên Cùng với lửa và khói là tiếng nổ liên hồi của các loại đạn lớn nhỏ
Ở cạnh khu bưng biền Bàu Chứa cách đó không xa, các anh cán bộ lãnh đạo chủ chốt của xã Trung Lập Hạ, gồm Sáu Tâm, Tư Nghĩa, Tám Trệt và các chiến sĩ du kích trong lực lượng yểm trợ đội đặc công đang nóng ruột đón đợi anh em từ Đồng Dù trở
ra Vừa thấy Năm Thiềng và các đội viên xuất hiện, mọi người chạy ùa tới ôm chầm các anh, ai cũng rưng rưng vui sướng Những nụ cười trong phút gặp lại thật xúc động
Đến chiều hôm sau, lửa vẫn cháy và đạn vẫn nổ rung chuyển cả Đồng Dù Bọn Mỹ-ngụy hoảng hốt báo động, la lối om xòm, những tên đóng trong các đồn bốt quanh đó cuống cuồng hối nhau rút chạy vì sợ quân chủ lực “Việt cộng” sắp đánh lớn
Cũng chiều hôm ấy, giữa lúc cả chi khu Củ Chi của địch đang rối bời và sống trong hoảng loạn thì tại hậu cứ của đội 5 đặc công Quân giải phóng ở khu rừng chồi An
Trang 7Nhơn Tây lại rộn niềm vui mới: Năm Thiềng và đồng đội của anh chuẩn bị đón khách quý Khách đang đến phải tạm dừng bên chiến hào vì chiếc máy bay L19 của địch bay thấp phát loa oang oang kêu gọi nhân dân hãy chỉ cho chúng biết “các cán binh đặc công Việt cộng nằm vùng”, chúng sẽ “trọng thưởng” Mọi người, kể cả Năm Thiềng, không ai nhịn được cười về trò chiến tranh tâm lý ấy của Mỹ-ngụy tái diễn lâu nay Chiếc máy bay lượn mấy vòng như để có mặt rồi quay đi
- Chúng em đến thăm mấy anh “Việt cộng nằm vùng” đây!
Có tiếng cười và tiếng nói thân quen Nhìn ra, Năm Thiềng đã thấy “đoàn khách đặc biệt” đang tới Đó là các nữ du kích Củ Chi từng sát cánh với đội đặc công của anh đánh giặc, đến chúc mừng toàn đội vừa lập chiến công Năm Thiềng và các cán bộ, chiến sĩ của đội lúng túng trước các nữ du kích tươi trẻ, hồn nhiên, cô nào cũng súng ngang vai, khỏe mạnh mà duyên dáng trong bộ bà ba đen, đội mũ tai bèo và quấn khăn rằn mềm mại Nhìn mấy cô xách những giỏ trái cây, bánh tét của bà con, cô bác trong ấp gửi tặng, Năm Thiềng vỗ tay và thốt lên:
- Ôi, mùa xuân đã đến!
Anh nhớ hôm ấy là ngày hai mươi tám tháng Chạp năm Tân Hợi, chỉ hai bữa nữa là đón Tết Nhâm Tý 1972
Nguồn- Báo Quân đội nhân dân
~~~~~~ Nothing is impossible ~~~~~~
Tớ là mèo lười mimosa xinh xinh dễ thương, hí hí!!!
Thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết của mimosabg:
phuonghong2000 (04-04-2009)
mimosabg
Xem thông tin chung
Tới trang chủ của mimosabg
Tìm bài gửi bởi mimosabg
#5
03-04-2009, 02:22 PM
mimosabg
~*~Mèo lười ham ăn~*~
Phó Chủ Nhiệm CLB TN BGV
Tham gia ngày: Oct 2008 Đến từ: Bắc Giang Bài gửi: 1.477 Cảm Ơn: 396 Được Cảm Ơn : 809 / 427
Chị Hai Riêng
Những dòng cuối cùng trong cuốn nhật ký của mình, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân “Hai Riêng” (tên thật là Lê Thị Riêng, nguyên Trưởng ban Phụ vận Khu Sài Gòn-Gia Định, Phó hội trưởng Ban chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Giải phóng,
Trang 8ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam) viết: “Tôi
sẽ chiến đấu cho hạnh phúc không tan, cho con sớm gần mẹ, cho người người không còn tang tóc chia ly…”
Chiến đấu để không còn tang tóc chia ly
Bà sinh năm 1925, trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Vĩnh Mỹ, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu 16 tuổi, bà đã được giác ngộ cách mạng và trở thành chiến sĩ cách mạng với tên “Hai Riêng” Tháng Tám năm 1945, Việt Minh nổi dậy, thị xã Rạch Giá, cờ đỏ rợp trời, người dân nô nức kéo nhau đi cướp chính quyền Trong dòng người đó có bà
Bà đã trưởng thành trong phong trào phụ nữ của miền Nam, được bầu là Phó hội trưởng Hội Phụ nữ Cứu quốc miền Đông những năm 50
Năm 1954, ông, bà thành hôn ở chiến khu Đ Lễ cưới có mặt đông đủ các đồng chí lãnh đạo trong phân khu và bạn bè Cuối năm 1961, sau đợt đi công tác dài ngày, bà trở lại khu rừng cũ nơi đã chia tay với chồng Đến nơi, bà nhận được câu trả lời của đơn vị
“Anh ấy đi công tác chưa về” Bà nhẫn nại đợi Một ngày chờ như thể mấy năm, bà càng đợi, càng biệt tăm Biết không thể giấu được, đơn vị đành báo tin ông đã hy sinh… Với nỗi niềm ấy, bà đã đau đớn viết vào cuốn nhật ký: “Ngày 28 tháng 10 năm 1960, vợ chồng tôi chia tay nhau và cũng là ngày cuối cùng chúng tôi xa nhau mãi mãi
Chúng tôi đã nhiều lần hợp tan như thế nhưng chuyến đi này tôi cảm thấy quyến luyến xót xa vì mới xa con lại phải xa chồng…
Sáu tháng sau, sau khi đi công tác trở về khu rừng cũ, tôi nuôi hy vọng đầu tiên là sẽ gặp chồng Đến nơi, tôi được biết anh đi công tác chưa về… Phải kéo dài thời gian chờ đợi,
cứ thế mà mỗi ngày một biền biệt xa Ai đã trải qua tất sẽ thông cảm đầy đủ tình cảnh lo
sợ, nhớ mong của vợ đối với chồng của tôi lúc bấy giờ
Mãi tới ngày 29-4-1961, được các đồng chí cấp ủy mời đến, câu nói đầu tiên của các anh
mà tôi bắt buộc phải nghe, mãi đến nay, mỗi khi nhớ đến tôi còn thấm sợ: “Xin báo cáo chị một tin buồn, anh ấy đã hy sinh” Tôi phải nhắm mắt lại để tránh một sự thật đau thương, mong rằng tất cả những người đàn bà trên thế gian này, không ai phải nghe câu nói ấy đến với mình”
…
Sau những ngày hốt hoảng, tôi nghe các đồng chí thuật lại rằng: “Đêm 4-12-1960, nhằm đêm rằm tháng 11-1960, trên đường công tác, không may anh bị phục kích, chống cự đến viên đạn cuối cùng và cũng đêm ấy anh không bao giờ trở lại với vợ con”
Xóm mộ Đông Yên, xã Đông Hòa (Dĩ An) là nơi an nghỉ cuối cùng Khi ngồi viết những dòng này tôi vẫn chưa tìm đến được nắm đất thân yêu, nơi chồng tôi gửi xác
Bảy năm trời chung sống, từ ngày 3-5-1954, đến tháng 4 năm 1960, bao tình sâu nghĩa nặng của vợ chồng tôi đã kết thúc trên đời Còn lại hai con đang sống xa mẹ Chúng là nguồn hạnh phúc, là sức mạnh chiến đấu giúp tôi hăng hái đi lên không bao giờ chùn bước Tôi sẽ chiến đấu cho hạnh phúc không tan, cho con sớm gần mẹ, cho người người không còn tang tóc chia ly…”
Trang 9Bài thơ “Ước mơ” và nỗi niềm của người mẹ(Bài thơ này ở cuối bài)
Chồng hy sinh, để bảo đảm an toàn cho hai con và tiện công tác, sau nhiều đêm đấu tranh với bản thân mình, bà quyết định gửi con ra Bắc Không có người mẹ nào trên đời này muốn xa con Bà đã chấp nhận chọn cho mình con đường đi làm cách mạng
Ngày đó, để ra được Hà Nội, Minh Chánh và Chí Công - hai người con của Hai Riêng được tổ chức đưa qua Cam-pu-chia, sang Hồng Công rồi ra Hà Nội an toàn Bà yên lòng khi biết chúng được gửi tới mẹ Mai Khanh chăm nom, được đồng chí Phạm Hùng đỡ đầu Thỉnh thoảng, có người ra Bắc, nhớ con, bà viết thư cho mẹ Mai Khanh hỏi thăm tình hình Trong một lá thư bà viết: “Tuy vừa qua gặp chuyện đau lòng, nhưng không đến nỗi nào làm mình nản bước đâu Nhưng luôn luôn phải tự động viên mình, chỉ có một con đường này mới có tương lai… Nhớ con, đau nhói cả ruột gan, chị ơi!”
Khi đó bà Riêng được cử vào nội thành công tác, tham gia xây dựng cơ sở cách mạng ở Biên Hòa - Chợ Lớn Bà tham gia đóng góp tích cực cho tờ báo Phụ nữ Giải phóng và là một trong những người trực tiếp lãnh đạo phong trào phụ nữ đấu tranh, biểu tình chống
Mỹ Diệm ở nội đô Một lần vừa từ xe lam bước xuống, bà bị một tên chiêu hồi nhận ra Tên Ca Vĩnh Phối đã chỉ điểm để 3 tên mật vụ khác đón bắt bà Hôm đó vào ngày
9-5-1967 Trong tù, bọn địch dùng mọi cực hình tra tấn dã man hòng khuất phục bà Chúng đánh đập, tra điện, đốt cháy trụi những ngón tay của bà Những ngón tay ngày nào bà từng dệt vải, viết báo, viết thư nay đen tím, phồng rộp, đau đớn, nhức nhối đến nỗi bà không cầm nổi được chiếc lược, búi được mớ tóc của mình Hàng trăm ngày đêm, địch tra tấn, đánh đập tàn khốc nhưng chúng không lấy được một lời khai của bà Bất lực trước tinh thần bất khuất của bà, đêm mồng 2 Tết Mậu Thân, khi Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy của quân và dân miền Nam đồng loạt nổ ra, bọn địch đã đưa bà cùng nhiều chiến
sĩ cách mạng khác trên chiếc xe bịt kín đi thủ tiêu
Ở Hà Nội, một hôm, Má Thùy - Cô Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm xuống tận lớp học đón Minh Chánh và Chí Công lên phòng hiệu trưởng để báo tin “Má Hai Riêng của các con đã hy sinh” Hai anh em ôm nhau khóc ròng, sưng cả mắt, mãi mãi không còn được đọc những dòng thư đằm thắm yêu thương từ miền Nam gửi ra: “Con viết nhiều chữ, mẹ mừng quá, chữ con viết đẹp và sạch sẽ Mẹ nhớ con, nhớ cái gối con nằm, cái mền con đắp, cái áo con mặc, cái bô con tiêu Mẹ mong nước nhà thống nhất để được rước con về nuôi Mẹ hôn hết hai con và bạn bè của con”
Vĩ thanh
Chính những dòng chữ nắn nót, ghi lại những dòng tâm sự đầy xúc động trong cuốn sổ nhật ký của nữ anh hùng Hai Riêng đã khiến tôi quyết tâm đi tìm những người thân của chị
Chí Công - người con trai đầu của anh hùng Hai Riêng- hiện đang công tác tại Công ty Dịch vụ Hàng không Sân bay Tân Sơn Nhất Tay run run đưa cho tôi cuốn sổ nhật ký của
mẹ, giọng nghẹn ngào anh nói: “Sau hai năm ba tôi hy sinh, ngày 9-12-1962, mẹ tôi đã viết những dòng nhật ký đẫm nước mắt này”
Nói đến đây, anh Công nhìn vào khoảng không xa như nghĩ điều gì? Rồi anh nói: “Đọc những dòng của Má, tôi hiểu sâu sắc hơn vì sao Má tôi đã chọn con đường bất chấp sự
hy sinh, đau khổ của riêng mình và vì sao Má lại yêu ba như vậy, sự chịu đựng cũng
Trang 10khôn cùng như vậy”.
Anh Công kể: Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, hai anh em chúng tôi được bác Phạm Hùng - Bí thư Trung ương cục miền Nam, Chính ủy các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam, Chính ủy Bộ Chỉ huy chiến dịch Hồ Chí Minh và bà Đỗ Duy Liên đưa
về thăm miền Nam và đến viếng nghĩa trang Đô Thành, ở đó có 3 tấm bia nhỏ ghi: “Nơi
an táng 37 nạn nhân chiến cuộc Mậu Thân 1968”
Bà Phùng Ngọc Anh nguyên là cán bộ tự vệ thành, người chứng kiến cái đêm bọn địch đem đi thủ tiêu những chiến sĩ cách mạng đã kể lại tấm gương hy sinh bất khuất của liệt
sĩ Lê Thị Riêng: Hôm bọn địch đưa tù nhân đi thủ tiêu, trên xe có chị Lê Thị Riêng, anh Trần Văn Kiểu, tôi và một số đồng chí khác Đi sau là một chiếc xe chở bọn lính trang bị đầy súng ống Hai chiếc xe lăn bánh từ Tổng nha cảnh sát chạy vô hướng Chợ Lớn Ngồi trên xe, chị Riêng nói với tôi: “Lực lượng ta nổ súng tấn công Chúng đang tìm cách hãm hại mình, Ngọc Anh phải sẵn sàng đối phó, nghe em Trong tình huống này phải xứng đáng là một người Cộng sản” Anh Chín Kiểu dự đoán: “Bên ngoài ta tấn công vô, bên trong bắn ra Thế là nó tìm cách thủ tiêu mình một cách hợp pháp” Đúng như dự đoán, chiếc xe đột nhiên dừng lại ở bốt Bà Hòa Bọn lính trên chiếc xe sau hò nhau nhảy xuống Biết có điều chẳng lành, tất cả mọi người trên xe đồng thanh hô: “Đả đảo tàn sát,
đả đảo khủng bố”, “Hồ Chí Minh muôn năm”… Bọn địch dàn hàng ngang sau xe, đồng loạt nổ súng vào xe Khói thuốc mù mịt…
Bà Ngọc Anh xúc động: “Lúc đó tôi bị thương vào đùi, máu thấm ướt Chị Riêng còn chút sức lực vừa hô, vừa đạp cửa xe định xông ra nhưng không nổi Bọn địch nghe tiếng động, chúng bắn tới tấp Tôi ngất đi, khi tỉnh dậy thấy xung quanh im lặng, tất cả đã hy sinh Tôi thấy chị Riêng đang nằm đè lên che đạn cho tôi ”
Câu chuyện của những người bạn tù, những dòng nhật ký còn đang viết dở trong đó lấp lánh một câu chuyện huyền thoại về mẹ, là thông điệp của quá khứ gửi tới thế hệ sau về một tấm gương hy sinh cao cả của người nữ liệt sĩ anh hùng Gần 40 năm trôi qua, anh hùng Hai Riêng đã đi xa… nhưng những kỷ niệm về bà vẫn còn sống mãi trong lòng mỗi chúng ta Tên bà được đặt cho một đường phố, một chung cư, một công viên tại TP Hồ Chí Minh để chúng ta luôn nhớ đến bà, nhớ về quá khứ và những gì thế hệ trước đã ngã xuống để có được ngày tươi sáng như hôm nay
Ước mơ
(Gửi tặng hai con: Minh Chánh, Chí Công)
Tôi ước mơ một ngày nào đâu đó…
Hà Nội ơi! Cho tôi đến Thủ đô
Gặp lại hai con, tôi ôm cả vào lòng
Tôi siết mãi, không bao giờ buông ra nữa
Nhớ lắm rồi, bao năm trời chất chứa