Mỗi lần hạ đến, sân trường rợp màu thắm đỏ, tiếng ve khắp nẻo râm ran, lũ học trò nghịch ngợm bắt đầu lo lắng về những mùa thi, mắt ướm lên một nỗi buồn chia ly sắp tới… Ngoài ra còn rất[r]
Trang 1Chùm thơ hay về hoa phượng Cánh Phượng Hồng Của Tôi
Tôi tìm về với ký ức tuổi thơ
Nghe rạo rực sắc màu hoa Phượng đỏ
Vạt nắng rọi góc sân trương ngày đó
Cánh Phượng hồng trong gió bay bay…
Nhặt cánh Phượng hồng ấp ủ trong tay
Rồi cẩn thận ép vào trong trang sách
Tuổi học trò những phút giây ngây ngất
Thấy mềm lòng với cánh Phượng mong manh
Tốt nghiệp rồi, tôi lên đường tòng quân
Cánh Phương đỏ vẫn bồi hồi e ấp
Trong cuốn sổ của một thời đi học
Luôn bên mình nâng bước hành quân…
Trở lại mái trường, thăm lại góc sân
Cánh Phượng mỏng vẫn nồng nàn cháy đỏ
Sống lại tuổi học trò ngây ngô ngày đó
Ôm cánh Phượng vào lòng
Cánh Phượng mỏng của tôi
(Văn Liêm)
Chia Tay Mùa Hoa Phượng
Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn
Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay
Có một tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Trang 2Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành, ngoảnh lại buồn hơn
Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
Giơ truy bài, phút ra chơi cả những lần đi học muộn Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu
Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu dâu
Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
Tím miên man, tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở
Của mùa thi mỗi lúc một gần
Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào
Chia tay nhé, mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu
(Trinh Trung Hiếu)
Sẽ Có Một Ngày
Sẽ có một ngày bạn không đến
Đứt chuỗi cườm kỷ niệm tôi sâu
Lăn lóc mãi những sắc mầu trên cỏ
Về đâu?
Sẽ có một ngày nhạt thếch mưa trên phố
Có khum tay chẳng đong nổi vơi đầy
Câu thơ cũ vô tình tôi đánh gẫy
Níu nghiêng trời từng hạt mưa bay
Trang 3Sẽ có một ngày lá phượng mướt xanh
Để lại cháy hết mình cho một mùa hoa mới Chỉ riêng chúng ta chẳng thể nào cháy nổi Như một thời 17 đã trôi qua
Có một ngày rồi… bạn sẽ quên
Để lòng mình tinh khôi thanh thản
Sợi tóc đã vào thơ sẽ không bao giờ bạc
Cả bốn mùa mưa nắng vẫn xanh tươi
(Đàm Huy Đông)
Giữ Hạ
Xin em giữ mãi khung trời hạ
Để phượng đừng phai nhạt sắc hồng
Mai mốt anh về ươm giọt nắng
Cho cành phượng thắm trổ thêm bông
Này em…! Tay giữ sao lơ đãng…
Ngơ ngác hạ tìm chẳng thấy em
Giọt nắng sân trường tan tác rụng
Làm hoa phượng đỏ héo bên thềm
Hạ đang hờn dỗi đòi anh trả
Những chuỗi ngày xưa rất ngọc ngà
Anh sợ hạ buồn đi vội vã
Như đời vội vã chuyến chia xa
Sao em không giữ khung trời hạ…?
Để phượng đừng phai nhạt sắc hồng
Màu áo học trò, khung cửa lớp
Hồn anh lưu luyến những hoài mong…
(Minh Tường)
PHƯỢNG HỒNG
Trang 4Thơ: Quốc Phương
Cánh phượng hồng còn ép hoài trang vở Mỗi hè về nỗi nhớ lại miên man
Tuổi thanh xuân lời thương ấy nồng nàn Những kỉ niệm vẫn ngập tràn rung động Nhớ ánh mắt nhìn nhau đầy thơ mộng
Tay đan tay sức sống cứ trào dâng
Hỏi vì sao lòng dạ thấy nâng nâng
Trống lồng ngực dồn tầng mây thổn thức Cánh phượng thắm trang giấy thơm mùi mực
Đã bao ngày vẫn rạo rực tình nồng
Xa xôi ơi mình có nhớ hay không
Vòng tay ấm giữa trời giông trở lạnh
Ngượng ngùng lắm khi hừng đông mưa tạnh Vẫn ngả đầu bên cạnh với vòng tay
Cánh phượng hồng trang giấy trắng hôm nay
Là kỉ niệm của ngày đầu còn giữ
Dẫu vẫn biết chỉ còn trong quá khứ
Nhưng tình hồng và nghĩa cử ái ân
Trong tình yêu dù chỉ đến một lần
Trang 5Còn nhớ mãi như người thân còn đó.
MÙA PHƯỢNG NỞ
Thơ: Quốc Phương
Tiếng ve sầu râm ran nghe nức nở
Để lòng ta bỗng nhớ tới một người Quen từ khi phượng nở cánh rụng rơi Sân trường đó rối bời bao kỉ niệm Mùa hè ấy là mùa hè trải nghiệm Của lứa đôi còn giấu giếm con tim
Để rồi sau mãi mãi chỉ kiếm tìm Bao thương nhớ đắm chìm miền kí ức Giờ tự trách còn tim thì thổn thức
Trang 6Xa nhau rồi lại ước muốn thành đôi
Mỗi cánh chim theo hướng một phương trời
Ở nơi đó tim ơi đành lẻ bạn
Nay hè tới nghe ve sầu tản mạn
Chút hương tình còn lán lại yêu thương Nỗi nhớ nhung từ thuở ấy tới trường
Bao kỉ niệm vấn vương mùa phượng nở
HÈ MỘNG
Thơ: Bùi Đức An
Dưới tàng phượng vĩ rộn ve ngân
Gió động vòm xanh Nắng trải gần
Đỏ thắm trên đầu màu lửa cháy
HÈ về khắp chốn dạ bâng khuâng
Có phải tình ta tựa phượng hồng
Như màu lửa cháy rực trời không
Ve ngân da diết hè xao động
Vọng mãi trời xa sóng gợn đồng
Anh muốn tình ta rực lửa hồng
Như màu phượng cháy thắm vòm không
Ve ngân tha thiết như hè gọi
Trang 7Tấu bản tình ca đượm lửa nồng.
Phượng cháy đầy trời mãi ngóng trông
Ve ngân da diết động tim hồng
Anh về gom nhặt muôn màu nhớ
Ép rực trong lòng em biết không
NHỚ MÙA PHƯỢNG VĨ
Thơ: Phan Hạnh
Nhìn hoa phượng vĩ trên cây
Nhớ thời cắp sách thơ ngây đến trường
Hè về lưu luyến vấn vương
Chuyền nhau lưu bút thân thương trao lời Cho dù xa cách đôi nơi
Những ngày hoa bướm vui chơi nhớ hoài Đàn ve gảy khúc bên tai
Màu hoa đỏ thắm lắt lay tâm hồn
Cuộc đời biển cạn non mòn
Vẫn luôn nhớ mãi gót son dại khờ
Rượt nhau chạy nhảy ven bờ
Tim yêu rung động đến giờ chưa quên
TRẢ LẠI EM MÀU PHƯỢNG VĨ
Trang 8Thơ: Loan Lê
Trả lại em nhành phượng thắm ngày xưa Hay thầm trách cơn mưa chiều bất chợt Tiếng nỉ non ve sầu reo yếu ớt
Ngọn gió lùa rơi rớt cánh hoa bay
Từng hạ vàng vương vấn mắt mi cay Trang nhật ký mơ say vùng kỷ niệm
Tay níu giữ cả trời mây loang tím
Ru giấc nồng xin đếm mãi thời gian
Bỗng chiều nay lòng quyến luyến mơ màng Nhìn phượng vĩ bàng hoàng tầm mắt đợi Một thời đã sóng tình dâng cao vợi
Những hẹn hò chới với đỉnh yêu đương
Tạ tình nhau từ đó biệt đôi đường
Em với anh hai phương trời thương nhớ Tay góp nhặt niềm đau thời dang dở
Gói riêng sầu trăn trở phượng hồng phai
MƠ VỀ MÙA HOA PHƯỢNG
Thơ: Sinh Hoàng
Nắng trải dài trên con đường phượng đỏ
Trang 9Con đường tình còn đó dấu khắc ghi Cành phượng trao em bằng mối tình si
Cả hai đứa như có gì e thẹn
Nâng cánh phượng anh trao em bẽn lẽn
Má ửng hồng cúi mặt chẳng nói chi Cũng vậy thôi anh đâu có hơn gì
Muốn nói yêu em sao mà ấp úng
Anh ra đi vui đời trai gươm súng
Chốn biên cương gió núi quyện mây trời Mang trong lòng đỏ tươi màu phượng vĩ Màu tin yêu mơ hạnh phúc lứa đôi Đường quân hành qua thôn bản xa xôi Qua bao dốc bao đèo qua bao suối Mang theo cả tấm tình em ngời ngợi Chiều biên cương dâng nỗi nhớ vợi vời
Mơ lần về một ngày hè nắng mới
Dìu nhau đi trên con đường phượng rơi Màu hoa đỏ màu tình yêu rực cháy Phương thắm tươi phượng thắm bên trời
NHỚ PHƯỢNG HỒNG
Trang 10Hàng phượng vĩ rì rào trong gió
Nhắc ta về cái thuở xa xăm
Ngôi trường với những tháng năm Đâu tà áo trắng đêm rằm xôn xao
Xa lớp học năm nào vẫn nhớ
Khi hè về nức nở tiếng ve
Gió chiều xào xạc bờ tre
Phượng bay tan tác đường quê rực hồng
Cứ cuối buổi ngóng trông tha thiết Những đàn chim mải miết bay đi
Hình như có tiếng thầm thì
Mong về gặp lại mỗi khi hội trường Chia tay đến vấn vương bịn rịn
Mối tình đầu đã hẹn đêm trăng
Nụ hôn trong gió kể rằng
Tình còn theo mãi tháng năm cuộc đời Giờ đã ở một nơi xa lắm
Giữ trong lòng đỏ thắm phượng ơi Tháng năm hoa nở rợp trời
Bâng khuâng nỗi nhớ lòng tôi đang về
Trang 11MÙA HẠ KỈ NIỆM
Thơ: Thanh Liêu
Hàng Phượng vĩ bên đường rực đỏ Lòng bồi hồi lại nhớ mùa xưa
Tình đầu e ấp đong đưa
Gói bài thơ tặng khi vừa hạ sang Những buổi đón đưa nàng chung lối Bước lãng du hồ hỡi hoan ca
Dường như trời đất trăm hoa
Bên em ta ước đường xa lối về
Mưa mùa Hạ đam mê dâng ngập Chụm mái đầu cùng nấp tán thưa Tình say theo những giọt mưa
Lung linh như giấc ban trưa thắm nồng Hái bao nhánh Phượng hồng ta tặng Chiếc giỏ xe chở nặng yêu thương
Em cười tỏa ngát mùi hương
Ta cài cánh phượng se luồn tóc mây Mùa yêu dấu chất đầy kỉ niệm
Mối tình đầu ta niệm khúc xưa
Trang 12Mùa về xao động như vừa
Ngắm hàng Phượng vĩ tình thừa đi hoang!
PHƯỢNG
Thơ: Sinh Hoàng
Có một loài hoa chẳng ngát hương
Lung linh trong nắng rợp sân trường Dãi dầu mưa gió, ươm nét đẹp
Huy hoàng rực đỏ gọi mùa thương
Không lộng lẫy, rạng màu tươi thắm Chẳng kiêu sa, dung dị bình thường
Phượng Vĩ gọi hè ngân ve hát
Có kẻ buồn man mác tơ vương
CÁNH PHƯỢNG KỶ NIỆM
Em cầm cánh phượng trên tay
Em cầm kỷ niệm của ngày xưa ta
Cất đi em, kẻo nhạt nhòa
Ngày mai em sẽ như là ta thôi !
Hè về phượng đỏ rợp trời
Trái tim ta lại bồi hồi nhớ thương
Nhớ thầy cô, nhớ mái trường
Trang 13Nhớ một người, ta đã thương yêu thầm Cho ta cánh phượng em cầm
Để ta nhớ lại dư âm thuở nào
Thư tình viết dỡ chưa trao
Lời chưa tỏ, lòng xuyến xao suốt đời
Giữ hộ ta cánh phượng rơi
Là tình đầu trót yêu người ngày xưa
Là hoa hồng giấu chưa đưa
Góc phố nhìn lén chiều mưa em về
Thương em ướt mái tóc thề
Ướt áo trắng giữa trưa hè lạnh run
Áo trắng ơi ! Em đừng buồn
Bây giờ, mãi mãi ta luôn yêu người
Tim ta phượng vẫn đỏ tươi
Vẫn thầm thương nhớ một người ngày xưa ! (Ca Thương)
BÂNG KHUÂNG MÙA HOA PHƯỢNG
Gió nồm ơi! Hãy thổi nữa lên!
Cho bừng hoa phượng ánh nhìn em
Cho những tim hồng tươi rộn nhịp
Trang 14Tình bạn, tình yêu được lâu bền
Có ai thấy chú ve nào đâu!
Chỉ nghe nắng vọng từ trời sâu
Râm ran khiến lòng thêm rạo rực Sao bâng khuâng muốn ngõ tình đầu? Thời gian vun vút chẳng chờ ai
Nặng lòng lo nghĩ chuyện ngày mai
Sẽ xa rồi mái trường yêu dấu
Biết về đâu trời đất rộng dài?
Hình bóng thầy cô, bạn bè tôi
Lung linh trong nắng mới hồng tươi Chan chứa ân tình bao ngày tháng Xốn xang về rộn nhịp tương lai (Phan Xuân Lịch)
MÙA HÈ VÀ HOA PHƯỢNG
Nếu thật đúng anh đây là mùa hạ Thì em là hoa Phượng phải không em
Để khi gặp em rực rỡ êm đềm khoe sắc thắm cho lòng anh ngơ ngẩn Nếu như vậy tình ta là bất tận,
Trang 15Như Ngưu Lang, Chức Nữ của ngày xưa Trải bao năm cho đến tận bây giờ
Chỉ gặp gỡ mỗi năm rằm tháng bảy
(Thanh Tùng)
PHƯỢNG HỒNG
Sân trường hoa Phượng lập lòe
Như mời như gọi tiếng ve vào mùa
Nhớ về kỷ niệm ngày xưa
Xa Xôi vẫn tưởng như vừa hôm qua
Tóc dài ai xõa thướt tha
Để miền thương nhớ vỡ òa trong tôi
Tuổi hồng mơ mộng một thời
Khát khao cháy bỏng Phượng ơi Phượng hồng
NỖI LÒNG HOA PHƯỢNG!
Phượng thầm khóc giữa sân trường im ắng Vắng lũ trò yêu, buồn xé cánh hồng
Hoa lặng lẽ rời cành bay tơi tả
Trút nỗi lòng giữa thinh lặng hư không!
(Thương Hoài)
CÁNH PHƯỢNG
Trang 16Khi hoa lửa thắp một mầu bừng đỏ
Tiếng vĩ cầm ve đã hát râm ran
Bên ngôi trường ôm ấp bao buồn vui Những tuổi mộng thắp muôn mầu rực cháy
Ép cánh hoa vào trang kia vở ngỏ
Bút họa mầu,một mầu sắc tinh khôi
Niềm e ấp lặng dấu trong trang vở
Bóng hình này một nét tạc bâng khuâng Tuổi mộng thêu,dệt lên áng mây hồng Điều khát vọng những bức tranh cuộc sống Mầu tương lai được tô thành muôn sắc Tỏa lung linh một ánh sáng diệu kỳ
Em vô tư đuổi theo vồ hạt ước
Ghim tóc mây,cài hoa tím một mầu
Ước mộng ơi đam mê mầu hoa lửa
Thắp rực lòng,một mùa cháy đam mê (Xuân Phương Nam)
HOA PHƯỢNG
Phượng ơi, phượng có biết không ?
Tới mùa chia tay rồi phải xa phượng
Trang 17Em vẫn nhớ những ký ức
Em vẫn nhớ em ngồi cùng bạn bè
Nhặt phượng rơi ép trang vở
Phượng xưa thấp thoáng giữa hoài kỷ niệm Trao về rực sắc lưu bút
Nồng thơm mùi đượm thắm tập trang thơ !!! (Tường Vy Cánh Mỏng)
HỎI HẠ
Hỏi Hạ rời chưa nắng vẫn đầy
Hoa còn đỏ Phượng ở nhành cây
Bằng lăng tím rụng nơi nao đấy
Bóng nguyệt lu mờ rải đó đây
Khắp nẻo mưa nguồn giăng trắng nước
Bên trời gió giật sẫm màu mây
Hè xao xuyến vãn không yên ả
Để lại vầng trăng xoã dáng gầy
Tác giả: Vũ Song
BỤI ĐỎ
Ngày xưa Hoàng Thị tan trường
Đường mưa nho nhỏ áo vương giọt sầu
Trang 18Bây giờ Hoàng Thị về đâu
Con sâu làm tổ đợi màu thời gian
Sân trường lá phượng rơi vàng
Nhìn hoa thắm đỏ ngỡ ngàng chốn xưa
Chim non dấu mỏ qua mùa
Nằm nghe gió thoảng hạ vừa sang thu
Tìm trong áo trắng sương mù
Giáo đường ngã bóng lời ru kinh chiều
Con chiên ngoan đạo tình yêu
Em về in dấu phượng nhiều xác hoa
Áo bay, tóc cuốn nhạt nhòa
Tìm trong kỷ niệm bài ca năm nào
Tình hồng như giấc chiêm bao
Mang theo bụi đỏ đi vào thiên thu
(Đinh Châu)
PHƯỢNG HỒNG
Hoa tươi thắm muội đem thân nhan hồng
Chỉ mong sao huynh vượt muôn ngàn bão giông
Muội nhớ làm sao mối duyên thắm tươi nồng
Muội còn nhớ bao ngày tháng qua muội đợi ánh bình minh
Trang 19Huynh nhớ không bao buổi ta gởi trao tâm tình
Đóa hoa phượng hồng muội giữ lại bên mình
Huynh nhớ chăng buổi ban sơ thưở ấy
Muội nguyện cùng huynh ta sẽ phiêu bồng chốn chân mây
Muội xin nguyện giữ muôn vạn sợi dây
(Nguyễn Thu Trang)
PHƯỢNG ĐỎ
Bụi bám trên nhành hoa phượng đỏ
Anh hiu buồn mây bỏ ra đi
Hồi xưa ai hứa làm chi?
Bây giờ phượng nở, anh đi sao đành?
Bụi đường vương vướng trong tơ lạnh
Có mình anh chạnh với thời gian
Thu này tiễn bước em sang
Cơn mưa an giấc, ngóng mây sang cầu
Như có lúc cánh phượng ưu sầu
Lòng buồn hối hận Bởi vì đâu?
Lặng nhớ người xưa yêu dấu
Buông buồn ta bỏ dấu chữ "tình đâu?"
Những bông hoa đỏ thắm như nhắc nhở cái ngày chia tay của niên học đã sắp gần kề Với tên khác là “Hoa học trò”, mọi người đã gọi hoa phượng với cái tên đầy trìu mến
Trang 20và thân thương như thế Có lẽ vì phượng đã quá gần gũi và thân thuộc, bởi phượng đơm hoa là báo hiệu mùa hè sắp đến Mỗi lần hạ đến, sân trường rợp màu thắm đỏ, tiếng ve khắp nẻo râm ran, lũ học trò nghịch ngợm bắt đầu lo lắng về những mùa thi, mắt ướm lên một nỗi buồn chia ly sắp tới… Ngoài ra còn rất nhiều bài thơ hay trên upload.123doc.net các bạn có thể tham khảo thêm: