1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Học cách làm giàu - Bí quyết để trở thành triệu phú: Phần 2

105 27 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 105
Dung lượng 9,82 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bạn không thể trở thành triệu phú nếu chỉ ngày đêm mơ tưởng mà không có một cách sống cần kiệm phù hợp, với quyết tâm cao độ. Con đường làm giàu sẽ không đến nỗi quá mờ mịt và viễn vông nếu bạn xác định được những bước đi cụ thể. Mời các bạn cùng tìm hiểu nội dung cuốn sách.

Trang 1

QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHẢN NHAT

TRONG CUỘC ĐỜI

' IC ach el gõ cửa phòng john lúc bảy giờ đúng, như đã hẹn John đã kịp giấu chiếc xe lăn vào tủ

"Cửa mở!” Chàng gọi từ chiếc ghê dài nơi phòng khách, nơi chàng đang ngồi an vị, chân giấu trong chăn, mặc Pigiama và

đi dép Rachel cảm thây rất lạ

Sao chàng không đứng dậy chào nàng, ôm nàng tron<ĩ vòng tay như chàng vẫn thường làm? Nàng mặc một cái áo đỏ ngắn

và bó sát thân mình, sợi dây chuyền dài mà John luôn rất thích

"Anh bị cảm" )ohn vội giải thích

Lo lắng, Rachel bước đến hôn vào má chàng, rồi đặt tay lên trán chàng như m ột người m ẹ Thán nhiệt chàng vẫn bình thường

Thây nàng đứng gần, hít thở mùi nước hoa say đắm của nàng, John đã định nói ra cái điều chàng không dám nói với bất cứ người đàn bà nào khác Rằng không những chàng thấy

Trang 2

Quyết định khó khăn nhất 89

nàng đẹp, rằng ấn tuợng về nàng khó diễn tả hết bằng lời, rằng nang là lẽ sông của chàng, ngưòi yêu duy nhât của chàng, chiếc neo buộc đời chàng, bánh và rượu của chàng, khỏng có nàng cuộc đời chàng chỉ là hành tinh đi vào cõi chết

Nàng có biết chàng yêu nàng nhiều lắm không? Nàng có biết sau biết bao ngày suy nghĩ chàng đã hiểu rằng, một lần

và mầi mãi, phải xa nàng là mất đi một phẩn con người chàng hay không?

"Có rượu vang trắng trong tủ lạnh," John nói

"Anh bị vậy thì có nên uống rượu không?"'

"Một ly cũng chẳng chết ai"

"Thôi đưạc, nếu anh nói vậy ”

Nàng không muôn tranh cãi và đi vào nhà bêp Trong tủ lạnh nàng thây có một chai rượu vang trắng rất bình thường, nhung cạnh đó là một chai sâm banh hảo hạng - John mói mua hôm trước - càng làm cho nàng sinh nghi là chàng có điều gì rất quan trọng và rất thích họp để nói ra Dầu sao, John không phải

là hạng người mua sâm banh mà không có mục đích, rõ ràng chàng đã quyết định ăn mừng lễ đính hôn của họ và sẽ trao cho nàng chiếc nhẫn xinh đẹp mà nàng bắt gặp hôm trước Nàng sẽ không chần chừ để nhận lời đâu

Khi chàng thấy nàng trỏ ra vói chai sâm banh thay cho chai vang trắng, John nhẹ cau mày Nhung Rachel đã nhận ra sự thay đổi đó - nàng luôn để ý đến những thay đổi trong tâm tình của chàng Hay con tim chàng đã đột ngột đổi ý? Hay chàng thấy lúc này chua tiện?

"Anh muôn uống rượu khác?" nàng nói

Trang 3

'Không, không, tại sao em nói vậy?"

"Không có gì Chỉ là cảm giác thôi Hay là cà phê vậy nhé?"

"Không, em sao vậy?" chàng phản đôi

Nàng mỏ chai sầm banh, nhung chàng giành lấy khui cho nút chai nổ, và rót đầy hai ly nàng đã mang ra để trên một bàn nhỏ cạnh gh ế dài Họ cùng thuởng thúc chất nuớc truòng sinh đang sủi bọt Rồi Rachel đứng dậy mỏ nhạc Đúng là bản nhạc "của họ" bản "Không thể nào quên!"' Nàng đến ngồi bên chàng trên chiếc ghê trường kỷ, nâng ly rượu lên nói, "Chúc mừng Chúc "Nhung nàng không nói hết, không dám nói "Chúc đôi ta" Nàng thích chàng nói ra điều đó hon Rachel lo âu cạn ly và

tự rót cho mình ly khác, trong khi john lo đãng nhâm nháp ly của mình Nàng nghĩ chàng sẽ moi nàng nhảy, dù chàng đang

bị ốm Nhung thay vào đó John lại nói, "Anh đa gặp Rogers Không ký đưọc họp đồng"

"Ô tệ quá Nhung không phải là môi lớn Ta sẽ kiêm đưọc môi khác, rồi anh xem Có lẽ ta nên quảng cáo thêm nữa"

"Nghe này: Rachel Anh có điều muôn nói vói em Anh đã quyết định rồi, một quyết định không phải là dễ dàng, em hãy tin anh Anh sẽ đóng cửa công ty một thòi gian"

"Đóng cửa công ty! Nhung tại sao? Chúng ta chúng ta vẫn còn làm đuọc mà Em đã kiểm tra tài khoản tại ngân hàng, ít

ra chúng ta vấn còn làm đuọc mà"

"Anh biết, nhung đây là một quyết định cá nhân Anh muôn đời anh phải làm việc khác"'

"Viết kịch bản?”

Trang 4

Lần này nàng cảm thây thục sự là hết rồi John đã xử sự như một người dứt tình Chàng đã không bận tâm hỏi nàng Đúng

mà, công ty là của chàng, chàng có thể làm như chàng muôn Nhung họ đã yêu nhau mây tháng nay, và nàng nghĩ nàng là một phần đời của chàng Chàng đưa nàng bao thư, nhung nàng không mở nó ra Có cái gì vướng trong cổ họng, và nàng có cảm giác điều xấu nhất vẫn chưa xảy ra

"Anh không nghĩ rằng anh quyết định hơi vội vã sao?" Nàng nói, nghĩ rằng chàng đã hơi mỏi mệt rồi, rằng chàng đang xuống tinh thẩn, mặc dù nàng thây là đáng ngạc nhiên, vì mới mây ngày nay chàng còn tràn đầy sinh lực và nhiệt tình cơ mà

"Anh phải nói với em rằng anh đã suy nghĩ nhiều về hai ta và anh đã đi đến kết luận rằng chúng ta không phải được sinh ra là đê cho nhau, rằng tốt hơn không nên gặp nhau nữa"

Không nhũng đã không hỏi cưới nàng, chàng còn đuổi việc nàng và ruồng bỏ nàng nữa! Nàng thây th ế giới của mình vỡ tan, chàng không còn cần nàng nữa! Chàng không yêu nàng!

Có thể chàng đã không bao giờ yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng Tất cả sao mà bất ngờ đến thế, đáng buồn đến thế, nhục nhã đến thế Rachel cảm thấy sẽ là điên nếu nàng còn nấn ná

ở lại đòi hỏi một lời giải thích mà trong tình huông khác nàng

có quyền được hỏi Tinh yêu của họ, mà nàng đã cho là cao

Trang 5

đẹp biết bao, lang mạn biết bao, bỗng chốc hiện ra do bẩn, chỉ là một trò thuòng tình giữa ông chủ và nguòi làm công, bây giờ đột ngột chấm dứt Nàng đã bị luông gạt.

Nàng chỉ muốn la thét lên Nhung nàng không nói gì, câm lặng vì đau khổ La thét lên thì tốt đẹp gì? Bản án chàng vừa tuyên trên cuộc tình của họ là kết quả của một cái gì đó lớn hơn John rất nhiều Đó là sô phận của nàng Nó như một lời nguyền rủa treo lơ lửng trên cuộc đời nàng từ những năm tháng

xa xua, luôn luôn khiến nàng khi vừa bắt đầu yêu ai thì đã bị người đó phụ bạc mất rồi

"Em hiểu", nàng chỉ nói vậy "Em em về đây Anh nên tĩnh duõng ”

John đang chờ đợi nàng sẽ phản kháng, sẽ hét vào mặt chàng,

sẽ chửi rủa chàng, hoặc sẽ năn nỉ chàng đùng bỏ rơi nàng

"Ngày mai em sẽ đến công ty thu dọn", giọng nàng khàn khàn "Em sẽ giao chìa khóa lại cho người gác cổng"

Nói xong, không hôn không chào từ biệt, nàng bỏ đi, gần như là chạy ra khỏi cửa đê không phải quy ngầ trong đau khổ.Ngay khi nàng đóng cửa lại sau lung, John cô nhấc mình

ra khỏi chiếc ghế, cô lê về cái tủ mà chàng đã dấu chiếc xe lăn, và leo lên ngồi trên đó, chàng lăn bánh đến dàn máy và chơi lại bản "không thê nào quên", rồi lăn vội ra cửa sổ, dõi trông theo Rachel băng qua góc đường đúng chờ xe buýt

Âm nhạc nhắc chàng nhớ buổi khiêu vũ ỏ khách sạn Plaza

Họ đã vô tư như bao cặp tình nhân trong cái đêm đầu tiên có nhau đó Bây giờ thê là hết, lỗi ở chàng, ở quyết định của chàng Nhung chàng còn có thể làm gì khác đuợc? Chàng không

Trang 6

Quyết định khó khăn nhất 93

bao giờ chấp nhận nàng ở lại chỉ vì lòng thương hại Chàng có thê nào sông cho riêng mình, biết rằng gánh nặng cuộc đời mình đè lên vai người đàn bà mà mình yêu thương, đòi hỏi nàng trở thành người hộ lý chứ không phải là người vợ đích thực, suốt đời đẩy xe lăn giúp chàng được không?

Khi Rachel bước lên chiếc xe buýt mang nàng đi mất vào bóng đêm, chàng vội vã lôi chiếc hộp Tiffany trong túi ra, mở

ra ngắm nhìn cái nhẫn đẹp chàng đã mua Mắt chàng đẫm lệ khi nhận thúc rằng chàng vừa thực hiện một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời và rằng dù nhìn ở góc độ nào chàng cũng là kẻ thua cuộc Nêu chàng giữ nàng lại, nếu chàng nói thật về bệnh tình của chàng, chàng sẽ mất đi lòng tự trọng của mình Đê nàng đi, chàng đã mất đi tình yêu của mình.Sang tuần sau tình trạng của chàng cũng không tiến triển

gì hcm, và John đóng cửa công ty vòi trái tim tan nát Chàng thương lượng với người chủ tòa nhà Dù không muôn tỏ ra không biết điều với một người tàn phế, nhung làm ăn là làm

ăn, ông chủ đất đã đòi trả ba tháng tiền nhà mới chịu hủy hợp đồng Lại thêm vài ngàn đô la đô xuống công

John cất vài đồ dùng cá nhân vào một cái hộp chỉ là những xấp giây, trắng, vài cây viết, bức ảnh Rachel chụp chung với cha nàng mà chàng luôn luôn để trên bàn làm việc của mình Trước khi ra khỏi văn phòng, chàng nhìn quanh lần cuôi xem

có quên thứ gì không Chàng mở ngăn kéo bàn của Rachel và tìm thấy hai tâm chi phiếu lãnh lương mà nàng không bao giờ đem đi lanh vì biết rằng công ty đang ngày càng khó khăn về tài chính Nàng đã cô đóng góp phần mình vì yêu chàng và

vì bản chất nàng rất hào phóng dù rất nghèo

Trang 7

John cảm thây xâu hổ khi nhận ra sự hy sinh to lớn của nàng Chàng cầm hai tầm chi phiêu, lòng tràn ngập cảm xúc, cất vào trong túi cẩn thận như nhũng bức thư tinh.

Chàng đã toan đóng ngăn kéo lại thì thấy một cái trâm vàng cài ngực áo có hình một con dê, bản mệnh tử vi của Rachel,

vì nàng sinh ngày mồng một tháng tư Nàng đã đeo nó trong ngày đẩu tiên xuât hiện để xin việc ỏ công ty John nhặt cái trâm lên nhìn vài giây Rồi đẻ lân lướt nỗi sầu, chàng gài nó lẽn ngực áo, vụng về để đầu kim đâm vào nguòi, để lại một vệt máu loang trên tim chàng

Trang 8

john lăn xe đến gần cuôi chiếc cầu tầu bang xi măng vươn dài trên mặt nước đầy bùn Chàng nhìn chiếc hộp gỗ của ông già triệu phú một cách chán ghét.

Mọi điều ông già nói vói chàng đều là giả dôi, chỉ là nhũng hứa hẹn hoang đường Đúng là ông già có nói chàng phải chịu nhiều thử thách và khổ đau, nhung rơi xuống địa ngục như thê này thì quá đáng lắm Đời chàng phải có được một vườn hồng, thành công nối tiếp thành công Nhung kiểm điểm lại tình trạng thực tê của mình, chàng chang thây gì là hồng thắm cả.Chàng đã phải đóng cửa công ty, chàng đã mất Rachel người phụ nữ chàng yêu nhất đời, chàng đã bị tê Hệt, xích mình trên chiếc xe lăn mà không biết có khi nào còn được đi lại trên đôi chần nữa không

Trang 9

Tại sao phải tiếp tục? Tiếp tục để cho ai? Phải chi cha chàng còn sống Biết bao lần chàng đã tự nhủ mình 'nên nhận lời cha

và về làm việc tại quán ruọu Nếu nhận lòi cuộc đòi chàng có thể

sẽ khác han Có thể chàng đã không mắc chúng bệnh này Và chàng cũng đã không gặp Rachel, mà như thế thì dễ chịu hom Bỏi vì thà không có tình yêu sâu đậm hon là có mà đánh mất nó đi

Chàng hoang mang nhìn cái hộp, rồi lăn xe đến sát đầu cầu Anh tài x ế taxi thây vậy hoảng quá đánh rcri cả điếu thuốc và buớc tói vài buớc Chàng kia định làm gì vậy? Bộ tính đâm đẩu xuống nước sao? Rồi ai trả tiền xe cho mình đây? Nhung mối

lo của anh ta tan biến đi khi john chỉ quăng chiếc hộp xuống sông mà thôi Chàng nhìn nó trôi đi và chìm dần xuống dòng nước ngầu bùn

John có cảm giác chàng cũng trôi theo cái hộp xuống huyệt

mộ thủy cung của nó Như là có một tiếng gọi sáu thẳm, huyền

bí, tiếng gọi đi về cõi im lặng, an bình, hết mọi khổ đau Nó thật đơn giản quá Chàng chỉ việc đẩy mạnh chiếc xe lăn thì chàng sẽ gặp lại được cha chàng, xin cha tha thứ vì đã không

về quán rượu cùng cha Chàng tưởng chàng là ai mà từ chôi yêu cầu của cha? Lẽ ra chàng không nên nghĩ đến Rachel, lẽ

ra chàng không nên hôi tiếc phải xa nàng thêm nữa vì chàng

đã không thể làm gì khác được Như mê như muội, chàng đặt tay phải lên bánh xe, chuẩn bị làm động tác cuối cùng, mắt đăm đăm nhìn vào làn nước

John vẫn đang còn giằng co với ước muôn chấm dứt tất cả thì những tia nắng đầu tiên đã lóe sáng phía chân trời và phản chiếu theo nhũng đợt sóng, tràn ngập tâm hồn chàng niềm cảm xúc to lớn Ánh sáng vàng cam của bình minh tỏa khắp bầu

Trang 10

Giữa ánh sáng và đêm đen 97

trời xanh trong đẹp đến không gì tả nổi bỗng khiến chàng nghĩ

đã nghe một tiếng "ôm"

Nhung ngay vào giây phút ây, tuởng chùng như chàng bỗng mất hết súc lục - hoặc đúng hon, tuởng chừng như có một súc mạnh kỳ lạ xâm chiếm lây chàng, tước đoạt đi cái ý muôn được chết của chàng - ngay lúc đó chàng bỗng thây một hình ảnh, bụi hồng héo rũ trong vuòn nhà triệu phú vụt hiện lên trong tám trí và một giọng nói vang lên trong chàng, ban đầu rất yếu ớt, giọng nói của ông già lập dị, 'Tôi trỏ về đây chỉ vì bụi hồng này”

Quyết tâm của chàng xẹp xuống dần khi chàng nhận ra rằng mình không thể làm như thê đôi với ông già triệu phú, rằng bụi hồng héo rũ kia chính là bản thân chàng

Và bát ngõ chàng thây mình muôn được sông, vì đã có người làm chàng cảm động không phải bằng lời nói, không phải bằng mọi của cải vật chất Và mặc dù mọi việc, chàng tin ả người đó, mặc dù ông ây kỳ lạ, mặc dù những gì ông

ây dạy chàng rất là bí hiểm và khó hiểu mà quan trọng hon

cả là ông ây tin ỏ chàng

Cái gì! Phải chăng chàng đã quan trọng hóa mình, nên đã định tự hủy mình mặc dù quang cảnh thiên nhiên vĩ đại đã làm chàng cảm động đến sũng sò không? Phải chăng chàng đa quá

ám ảnh về nỗi bất hạnh của mình nên không thể thấy được vẻ đẹp phi thường của cuộc sông đang trải ra trước mắt?Chàng nhó lại ông già đã nói gì khi họ ngồi trên chiếc limuzin và ông già chỉ cho chàng thấy một người ăn mặc tồi tàn đang đứng trên hè phô Sự khác biệt giữa người ây và ông già là dù có tước hết mọi thứ của ông già, chẳng bao lâu sau

Trang 11

Ông già sẽ có lại tất cả, vì ông có một thứ quan trọng nhất trên đòi, đó là tinh thần của ông.

Chàng đã hỏng đôi chân, chàng đã mất Rachel, mất cha, mất công ty mất tất cả Nhung chàng vẫn còn tinh thần Nó vẫn còn nguyên vẹn Và chính vì tinh thần còn đó nên chàng mới nhận ra vẻ rạng rõ của bình minh ở Manhatan nó đã tạo nên một quang cảnh siêu thục của nhũng ngôi nhà chọc trời và của bầu trời như tranh vẽ truớc mặt chàng

Tinh thần là nguồn của cải lớn nhất của chàng Và chàng đã dùng tinh thần để chiến đấu, để biến uóc mơ thành hiện thục Chàng sẽ viết một kịch bản làm thay đổi cả đời chàng một lần

và mầi mãi

'Trong nỗi bất hạnh to lớn nhất", ông già đã giải thích, "có hạt giông của thành công cao nhất" Hiện giờ Ịohn không biết thành công đó như thế nào Nhung chàng đã sẵn sàng, sẵn sàng tin tưởng vào cuộc sông, vào thành công trong tương lai Đầ đến lúc chàng bắt tay và thực hiện ước mơ

Trang 12

CHƯƠNG 15

QUYẾT TÂM VÀO VIỆC

w ^ ,h ô n g đầy nửa giò sau John đã ngồi vào bàn giây Truớc mặt là chiếc máy vi tính sẽ là bạn đồng hành duy nhát của chàng Chàng lập túc kết luận rằng câu chuyện đon giản nhât

- do đó hay nhất - mà chàng phải kể ra là chuyện chàng gặp ông già triệu phú phi thuòng Chua bao giò chàng viết kích bản, nhung kinh nghiệm sáng tác quảng cáo lầu đòi đã mài sắc khả năng viết lách và phát triển trí tuỏng tuợng phong phú vôn có của chàng

Chàng mói bắt tay vào việc đuợc ít phút thì một con chim xanh bay đến và đậu trên bậu cửa sổ mở rộng ỏ cạnh bàn viết của chàng Lẩn đầu tiên chàng thấy đuọc một con chim xanh trong thành phô New York Vui mừng đuợc thây con chim mà chàng ua thích, John vội vã vào bếp tìm ít hạt đậu vãi lên bậu cửa Con chim mổ một hạt lón nhất, kẹp vào cái mỏ đen và bay đi John lại nhó giấc mo thuờng gặp về một con chim xanh cụt cánh và lập túc cho rằng sự thăm viếng của con chim này

là một điềm tốt Một cuộc đòi mói đang bắt đầu, mặc kệ bất hạnh, mặc kệ nỗi đau mất Rachel Chàng phải lao đẩu vào công

Trang 13

việc, bằng cả thân xác và linh hồn Chàng phải tập trung mọi năng lực.

Nhũng năm làm quảng cáo đã luyện cho chàng quen làm việc dưới áp lực, do đó chàng có thể làm hai ca, bỏ ra muôi lăm tiếng mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần, ngồi truớc máy vi tính Vói tốc độ này chàng đã có thể hoàn tất bản thảo đầu tay trong vòng một tháng

Việc làm đầu tiên của chàng là ghé vào cửa hàng video gần nhà, xách theo kịch bản mói in, để tìm gặp Steve, một nhân viên cửa hàng và là một kẻ mê xem phim đến múc ám ảnh Chàng vẫn thuòng tranh luận hàng giò với Steve về nhũng cái hay cái dỏ của các bộ phim Chàng đã có dịp gặp Steve đều đặn kể từ khi chàng gặp Rachel, vì họ rất thích xem phim cổ điển và ăn bánh pizza nửa rau nửa thập cẩm

"Việc gì vậy!" Steve hỏi khi thấy )ohn ngồi trên xe lăn

"Tôi bị té máy bay riêng của mình"

Anh chàng Steve sinh viên điện ảnh hai mươi lăm tuổi, tóc buộc đuôi gà, mắt nhỏ long lanh nói, "Không, nghiêm chỉnh nhé,

Trang 14

Quyết tâm vào việc 101

"Cô ây khỏe không?"

“On cả "

Chàng cảm thây xấu hổ khi phải thú nhận họ đã hết rồi, như

th ế nêu để người khác tin rằng họ vẫn quan hệ với nhau thì

sẽ giữ cho tình họ còn mãi

"Anh đã chọn được người tốt đáy" Steve nói tiếp "Anh nên cưới cô ây, đừng để kẻ khác ve vãn rồi cướp đi mất"

"Đúng thế," Ịohn nói

"Vậy bữa nay anh thuê phim gì?"

"Không Tôi muôn nhờ anh xem giúp kịch bản của tôi"Hôm sau Steve gọi điện cho John Chàng nghe chăm chú

"Anh muôn tôi nói cho anh vui lòng hay nói ý nghĩ thật của tôi?" Steve mỏ đầu

Tôi có cảm giác sắp tói đoạn đường xâu"

'Tôi thấy nó thiếu sinh khí Tôi không tin vào nhũng nhân vật của anh Anh không viết từ trái tim anh Có thê là tôi lầm Người ta nói ỏ Hollyvvood chả có gì mà nguôi ta không biết

Do đó tôi có thể không thầy hết ý của anh, anh nên nhờ người khác đọc"

"Cám crn"

Tôi hy vọng đã quá khe khắt đôi với anh Ý tôi là, anh đã hỏi ý kiến của tôi Có thể tôi khe khắt quá, mỗi ngày tôi phải đọc ba kịch bản ả trường điện ảnh, do đó tôi có thể bị bão hòa".Thế là John đã biết thê nào là "niềm vui" trong sáng tạo Chàng không dám nhò ai đọc kịch bản nữa Thay vào đó chàng

Trang 15

tự mình đọc lại và thấy rằng nhận x ét của Steve là đúng Câu chuyện không có hồn Chàng đã viết bằng cái đầu, không phải bằng trái tim.

Chàng đâm ra thất vọng Tóm lại, chàng nghĩ mình ià ai? Chàng chua hề đọc kịch bản phim, chua từng đọc sách về đề tài này, vậy mà cứ nghĩ mình có thê là nhà viết kịch bản trong một sớm một chiều Chàng trông đợi gì?

Cầu chuyện với Steve đã khơi dậy nỗi khát khao gặp lại Rachel của chàng Sau không gọi điện cho nàng và kể sự thật, rằng chàng mầi yêu nàng, rằng chàng đã nói dôi Có thể nàng

sẽ hiểu và quay trỏ lại? Có thể vẫn chua muộn Mới chua đầy một tháng mà

Do dự hồi lâu chàng mới nhắc máy và quay sô của nàng Chuông mới reo đuọc hai lần thi chàng bất ngờ mất hết can đảm và bỏ máy xuống Chàng quay lại lần nữa, đợi chuông reo

ba lần Run rẩy chàng nghe tiếng Rachel, giọng ngọt ngào vang vọng trong ký ức chàng một cách khổ đau

"A lô!" nàng nói

"A lô? ai gọi đó? Có nghe tôi nói không?"

John vẫn không dám nói, lòng đẩy hổ thẹn

"Louls hả" Phải anh không?" Rachel hỏi

"Đừng giỡn nữa, kỳ lắm"

Tim Ịohn đau nhói và chàng gác máy Louis là ai vậy? Mới chỉ một tháng mà Rachel đã có nguòi khác rồi sao? Có lẽ lòi cảnh báo của Steve đã úng nghiệm Một kẻ khác đã xuât hiện

Trang 16

Quyết tâm vào việc 103

và cướp đi Rachel vì chàng đã không hỏi cưới nàng đúng lúc Không, không thể được

Rachel rất đa cảm và lãng mạn không thể quên mau như thê được Có thê Louis là một người quen, một người bạn cũ

là cùng Trừ khi nàng quá đau khổ và quá bôi rối nên mới gieo mình vào vòng tay của người đầu tiên bước đến

John bật TV, hy vọng quên đi Rachel Một phụ nữ đẹp đang quảng cáo du lịch ỏ Acapulco John lại nghĩ ngay đến Rachel

Sao không gọi điện mòi nàng đi xa một tuần đê g õ rôì to lòng?

Trang 17

SI NHỤC

'^ /o h n ngồi trên xe lăn ngoài bãi biển Ngắm nhung đuòng cong duyên dáng của Rachel Nàng mặc bộ áo tắm một mảnh màu đen bó sát nguời vói nhũng cái nút màu táo xanh trên dây đeo vai, đang tóe nưóc ra chung quanh trên mặt vịnh Acapulco lặng sóng Nàng đẹp quá, nhũng lọn tóc xoăn màu hạt dẻ rủ xuông tù bên duới cái mũ rơm trông nhu nhũng sợi vàng Nụ cuời nhu tỏa sáng, thang thắn và vô tu nhu nụ cuời của trẻ thơ.Bãi tắm đông vui có không khí của lễ hội Đằng sau chỗ Rachel và ]ohn chọn đê nam, một ban nhạc Marivachi do khách sạn Acapulco Plaza thuê đang gởi lên trời xanh trong vắt một dòng suôi nhạc reo vui tiếng ghita và tiêng kèn trompet.Phong cảnh thanh bình này bị phá hủy bởi gầ đàn ông nằm gần bên ]ohn Gã khổng lồ bôn muơi tuổi này hắn đã làm hu vài cái cân, chac chắn phải nặng trên tạ ruỡi! Đa th ế bộ đồ tắm

gầ mặc trông dị kỳ nhu da của một con báo con, với nhũng nếp gấp tỏa ra nhu các lớp kem Hắn đang ngủ, sau khi ngôn một đĩa mì ông khổng lồ Chỗ thúc ăn thừa vứt bừa bãi quanh hắn kéo theo một đàn ruồi Tệ hơn nữa là hắn ăn chua hết cốc

Trang 18

Sỉ nhục 105

kem dâu cỡ bự thì đã lăn ra ngủ, kem đổ đẩy trên cái bụng phì nhiêu và tan chảy dưới ánh nắng buổi trua tạo thành những dòng sông kem chảy len lỏi giữa cặp đùi nhao nhoẹt gọi trí

tò mò của lũ ruồi bên cạnh

]ohn bị lũ ruồi quây rôi nhung không sao lăn được cái xe lăn trên cát lún Chàng phải hắng giọng mắy lần đê mong đánh thức gã dậy Mọi cặp mắt đổ dồn về phía quang cảnh lô bịch này John cô ho lên, cũng không ăn thua gì, chàng cúi xuông vói lầy con dao trên dĩa mì ông của gầ và gõ mạnh vào bánh

xe lăn Chiến thuật này cũng tỏ ra vô hiệu Bất chọt John thầy một điều làm chàng lạnh toát người, một cái vây cá mập đang

xé nước lao về phía Rachel Vào giò đó chỉ có nàng và một vài người đang tắm biên

"Rachel! Lên bò ngay! Rachel! Cá mập sau lung kìa!" Chàng thét lón, vẫy tay điên dại

Rachel không nghe chàng gọi vì dàn nhạc đang chơi làm

át mất tiếng của chàng Chắc nàng nghĩ rằng chàng đang vẫy tay để khích lệ, hay để cho nàng thấy rằng chàng rất vui suông Nàng vây tay vòi chàng, mỉm cười hạnh phúc

John biết rằng nàng không nghe tiếng chàng Phải làm một cái gì đó ngay Chàng cô đánh động cho mọi người chung quanh, nhung họ đang nằm dài ra ngủ, chỉ có một cặp đang thức thì chỉ biết nói tiếng Tây Ban Nha

"Rachel! Đằng sau em!"

Con cá mập chỉ còn cách xa khoảng trăm m ét, đang lao thẳng về phía nàng John biết rằng phải hành động ngay Chàng nhớ ông già có nói với chàng rằng niềm tin có thể thực hiện

Trang 19

đuợc mọi điều Nếu nó có thể dòi núi, thì nó cũng có thê xua

đi chúng bại liệt ra khỏi chân để chàng nhảy ra khỏi xe lăn chạy đến cứu nguời yêu đang bị nạn

Chàng nắm chặt tay dựa của xe, tập trung tinh thần cô đúng dậy, lẩm bẩm trong trí là chàng có thể đi đuọc, chàng phải đi được, mạng sống của Rachel tùy thuộc vào điều này Và phép

lạ xảy ra Chàng đẩy mạnh chỗ tay dựa, ngạc nhiên khi thấy mình đã không té Với con dao của gã mập trong tay, John bắt đẩu chạy, ban đầu còn chậm, sau nhanh dẩn nhanh dần, miệng kêu lớn bảo Rachel hầy ra khỏi nưóc, làm cho Rachel lúc đầu còn ngạc nhiên và sung sướng thây chàng hồi phục một cách thần kỳ, bây giờ đâm ra lo lắng phải chăng chàng đã ỏ ngoài nắng quá lâu Anh ây muôn làm gì mà lại băng sóng chạy ra vói nàng, dao quo quo trên đầu?

Nàng chạt nghĩ chàng đã mất trí, nên theo bản năng do tay

ra để phòng vệ Nàng thây chàng nhảy vọt lên rồi lao xuống phía sau nàng, ngay khi con cá mập chuẩn bị tấn công nàng Trận chiến xảy ra, nàng khiếp sọ đímg nhìn

John mất biến dưới mặt nưóc, chiến đấu một mất một còn vói con cá mập nặng trên trăm ký Nước biển phút chốc đỏ sẫm, hình như máu phun ra tung tóe Bỗng mặt nước trở lại yên lặng và một cái thây nổi lên, thây con cá mập, lỗ chỗ vết dao đâm ]ohn trồi lên lại, hổn hển thỏ tưởng đã đứt hoi Hình như chàng không bị thương

Chàng ngó quanh tìm Rachel nhung không thây nàng Bỗng chàng hoảng hồn khi thây cái mũ rơm của nàng đang trôi trên mặt nước

Trang 20

Nỗi thất vọng của John thật mênh mông Chàng tự trách mình đã không thây con cá mập thứ hai Mà nếu có thấy, làm sao chàng có thể chiến đâu với hai con cùng một lúc được? Chính là sô phận, nó đã cay nghiệt giáng xuống chàng một lẩn nữa Chàng rên rỉ khổ đau, vớt chiếc nón của Rachel và còng lung lội vào bờ.

Một thiếu nữ xinh đẹp đứng đợi chàng trên bãi, cặp môi tình tứ hé nở nụ cười thán phục Nàng đã thây chàng tân công con cá mập, dù nàng không biết có một con thủy quái khác

đã cắp Rachel đi Nàng chỉ tay vào cái thây của con cá, đang

bị một lũ hải âu ria

"Em đã thây hết", nàng nói, "Anh can đảm quá Em lây nước cho anh uông nhé?"

John không trả lời mà chỉ liếc nhìn nàng nhạo báng Khi nước tới đẩu gối, chàng bỗng cảm thấy chân mình sụm xuống Chàng nhận ra ngay sự việc - sức khỏe của chàng chỉ duy trì đủ lầu

để chàng cúu Rachel Cuộc chiến đã hết và nó lại mất đi Chàng

cô sức tập trung nhung cũng chang được gì Chàng gục ngầ trong chô nước cạn, cô gắng tuyệt vọng để đúng dậy nhung không xong

Trang 21

CÔ gái cau mày không hiểu việc gì, rồi nhìn thấy chiếc xe lăn không người trên bãi, nàng hiểu ra.

c ả bọn cười om sòm trong khi John choáng váng vì nỗi đau mất Rachel, vẫn đang cô đúng dậy, đập đập hai tay lên mặt nuớc đê tránh xa lũ người man dại Rồi tiếng còi cảnh sát rú lên và họ đều biến mất

John tỉnh khỏi cơn ác mộng, trơ trọi trên giường Tờ báo rơi xuống duới sàn nhà mở ra ở trang rao vặt quảng cáo các mục hấp dẫn của khách sạn Acapulco Plaza Ngoài đường tiếng còi của cảnh sát đã đi xa

Mồ hôi đầm đìa như tam, John thở sâu vài lẩn, cảm nhận một niềm an ủi bảo rằng đó chỉ là một giấc mơ dữ, rằng chàng

đã không thật sự mất Rachel mãi mầi Nhung sao mà giông như thật vậy, chàng đã thây rõ ràng như thật, bãi biển, gã mập, Rachel tuyệt vời trong bộ áo tắm màu đen, và con cá mập chàng đã giết

Chàng nhìn đồng hồ - năm giờ kém bảy phút sáng ít ra chàng cũng có thể uống một cốc cà phê ngon Khi tiêng còi cảnh sát đã tắt hắn, John xoay mình đúng dậy, quên mất rằng mình bị liệt, và ngã sâp xuống, bất giác cảm thấy xâu hổ và nản lòng vì cặp chân vô dụng của minh

Trang 22

Sỉ nhục 109

Chàng dùng hêt sức đê kéo mình ngồi trên mép giuòng Chàng với tay lây liều thuốc uống mỗi ngày và bỗng cảm thấy gớm mây viên thuốc vô tác dụng, chàng quăng cả cái lọ nắp

mở ra xa Nhung viên thuốc nủa đen nửa đỏ lăn lóc trên sàn nhà

Chàng lại nhớ đến giấc mơ, và sáng lên tia hy vọng Trên bãi biển, trong cơn nguy ngập, chàng đã thu gọn toàn bộ nỗ lực, toàn bộ súc mạnh của niềm tin, và đa đúng dậy được một cách kỳ diệu Sao không thử làm lúc thức? Chang lẽ nhũng điều xảy ra trong mơ lại không thê lập lại được ngoài đời sao? Phải chăng cái mà ta gọi là một cách sai lẩm là "cuộc đời thực" lại khác xa cuộc đời trong mơ? Dau sao cũng nên thử một lần.Chàng bắt đẩu tập trung như đã làm trong mơ, lập đi lập lại rằng mình có thể làm được nếu chỉ cần mình thực lòng tin tưởng, rồi đúng dậy Trong một thoáng chàng đã nghĩ phép

lạ thực sự lại xảy ra, rằng chàng lấy lại được đôi chân Nhung

sự phân chân đó chỉ được chưa đầy một tích tắc, chỉ đủ để mặt chàng sáng lên nụ cười chiến thắng rồi lại vụt tôi lại với sự thật đau buồn Chàng lại ngã xuống

Chàng ngồi thừ mây phút, nghĩ đến Rachel, nghĩ về đời nàng, chắc chắn là không thể dễ dàng dù nàng luôn luôn lạc quan Chàng lại càng nhớ nàng hơn bao giờ hết - ít khi nào chàng cảm thây cô đơn như thê

Ba giờ sau, giờ hẹn gặp hàng tuần với bác sĩ Grant tại bệnh viện, cô y tá yêu cầu ]ohn mặc áo bệnh viện và nằm lên bàn khám Bác sĩ Grant bước vào xòe bàn tay hộ pháp bắt tay chàng

"Hôm nay ông khỏe chứ ông Blake?"

"Ô, tuyệt vời'1, )ohn đáp

Trang 23

"Ố, tôi đang khá hơn từng ngày, thua bác sĩ Tôi đã đăng

ký dự thi maratông ở Boston, và tôi định về nhất Tôi chỉ cần tra dầu vào xe lăn Nó bắt đầu rỉ sét"

"Không, khá hơn hay sao?"

"Chẳng có gì"

"Nhung cũng không tệ hơn, đúng không?"

"Cái gì đã chết thì có thê chết thêm đuọc không?"

"Không, nhung "

“Sao bác sĩ không mổ?"

"Mổ là liều lĩnh"

"Nếu tôi chết vì chán thì còn liều lĩnh hơn nữa"

'Truóc tiên phải xem thuốc có hiệu nghiệm không đã"

"Không hiệu nghiệm, ông có thể tự biết"

"Ông phải kiên nhẫn Có thể là vài tháng "

Vài tháng! John khó lòng tuởng tuợng phải chờ vài tháng, khi mà mỗi ngày qua đi như tra tân Chàng không lý sự nữa, nhung khi bác sĩ khám xong và chàng ra khỏi bệnh viện, chàng lại càng nản lòng hơn nữa khi biết rằng mình bị ôm

Trang 24

CHƯƠNG 17

KHẢM PHÁ

' # C ờ i bệnh viện, John ngoắc một chiếc taxi đê tới nghĩa trang viếng mộ cha Dọc đường chàng ghé mua m ột chai cognac hảo hạng và một bó hoa nhỏ

Khi xe đi qua cánh cổng sắt của nghĩa trang, John nhớ lại buổi lễ hạ huyệt cha gồm một vài nguôi thân trong gia đình

mà chàng ít khi gặp mặt, một vài khách quen của quán rượu,

và người giúp việc trung thành của cha chàng là bà Madeline, người duy nhất ngoài john ra đã buồn thực sự, người duy nhất

đã nhỏ lệ khóc cha chàng Lão mục sư say rưọu đã vội vã làm cho xong lễ trước khi con bão kịp nổi lên Lão cô làm thật nhanh Những người để tang làm dấu thánh một cách lơ đãng

và vội chuồn mất khi loạt sâm đầu tiên nổ rền trên bầu trời đầy mây

John nhớ lại những người phu đào huyệt hất những cục đất đầu tiên lên quan tài của cha, miệng chửi thề vì phải cô sức xúc lóp đất nhão và nặng do cơn mua ngày hôm trước, vội vội vàng vàng cho kịp trước cơn giông

Trang 25

Với trái tim trĩu nặng, Ịohn đã tự nhủ rằng đời nguôi quả thực có là gì đâu khi ngay cả nhũng nguôi yêu thương cũng nhanh chóng quên đi, nhất là khi mắy giọt mua đang đe dọa rơi uớt mình.

Nhung buổi lễ hạ huyệt rồi cũng xong, khi John tận mắt nhìn thấy quan tài của cha đuợc nhấc lên và hạ xuông cái lỗ toang hoác trong lòng đất và biết rằng sẽ chẳng bao giờ còn đuọc gặp lại cha nữa Và cũng lạ là dù chàng đã có một gia đình suôt trên ba muơi năm rồi, vậy mà bỗng dung chàng có cảm giác mình là một kẻ mồ côi

Chàng đến mộ cha, một ngôi mộ nhỏ bé và rất đỗi khiêm tôn, ở ngay bên cạnh mộ mẹ chàng ít ra cũng đuọc an ủi là cha mẹ chàng suôt đời gắn bó lại đuọc ở chung bên nhau

Chàng đặt bó hoa nhỏ lên mộ cha Thầy rằng như vậy là thiếu kính trọng, hay ít nhất là thiếu âu yếm với nguời mẹ thân yêu, chàng tách bó hoa làm hai phần và đặt một phần lên mộ mẹ

'Thưa cha" chàng nói to 'Con mong cha vẫn bình yên Con thì thật tuyệt Cha thây đây, con đang lăn lê Ố, không sao, con đang ngồi xe lăn, có lẽ bị liệt suốt đời, và con với Rachel đã chia tay rồi ba cũng biết sao rồi, cứ lập đi lập lại mai mấy tháng trời thì chán lắm, mà con thì có biết bao nhiêu cô theo đuổi May mà con có chiếc xe lăn nhanh này! Con đang định gan thêm động cơ, loại phản lục, đê lóa mắt mây cô hâm mộ con cũng như mấy thẳng nhiếp ảnh cứ bám theo con mãi

"Còn về công việc thì không khá hơn chút nào Con phải đóng cửa công ty vì bận bịu quá làm con không có thời giờ

để viết kịch bản mà mây nhà sản xuất ở Hollywood đang phá

Trang 26

Khám phá 113

cửa nhào vô nhà đòi con ký họp đồng và ứng trước cho con nhiều ngàn đôla Nên cha thấy đẫy, cuộc đời thật đẹp, và con

đã nghĩ phải tói đây ăn mùng vói cha"

Chàng lôi chai Cognac và một cái chén nhỏ ỏ trong túi ra, rót rượu đẩy tràn, và nâng chén lên cao

"Chúc súc khỏe cha, dù cha có ỏ đâu cũng vậy!"

Chàng uông cạn và lo đang quăng chén xuống bên cạnh Chàng định bỏ chai ruọu còn lung nửa đi thì chợt nghĩ ra một

ý kỳ quặc Chàng liếc quanh xem có ai đi thăm mộ không, rồi lại nghĩ, "Quái quỉ" nếu có đi chăng nữa, thì ta vẫn cứ cô đon

ỏ bên cha, cô đon trong cuộc đời này" Chàng lăn xe đến sát bên mộ và sò vào nó một cách e dè, cứ như là cái chết cũng truyền nhiễm Chàng quen ngay vói cảm giác lạnh êm của đá,

và tay kia chàng đổ nôt ruọu lén mộ cha, như là đang làm lễ rửa tội vậy

'Tói luọt cha đó Con biết có lẽ cha cũng đã vui vẻ uống, dù

là trên đá, và không ai lại uống Cognac trên đá cả, nhất là cha".Chàng cười rụt rè, và rồi khóc sướt mướt như thể mọi nỗi đau khổ dồn nén mây tháng nay bùng lên trong chàng, nhân chìm chàng xuống

Một cảnh tượng lạ hiện ra trong tâm trí chàng, một cảnh

đã xảy ra tại nhà ông già triệu phú Trong một câu chuyện trao đổi lúc đang ăn tôi, khi ông già đang tìm cách giải thích cuộc đòi là tuyệt hảo, và sự việc luôn luôn diễn ra một cách họp

lý nhất thì john đã phản đôi cho rằng cha chàng chết quá sóm

"Quá sớm đôi vói ai?" Ông già hỏi

"Đôi với cháu", John đáp, hoi bối rối

Trang 27

"Ông ta ra đi đúng lúc Mỗi sinh vật đều được cho một thời điểm chính xác để lìa đời trước khi nó được sinh ra Nó hoàn tất những công việc nó phải làm trên cõi đòi và những việc

mà nhũng sinh vật khác trông mong, để bắt đẩu một giai đoạn mới của cuộc đòi Chín năm nữa anh sẽ gặp ông ây"

"Chín năm nữa?” ]ohn tò mò hỏi

Chàng nghĩ ngay rằng ý ông già muôn nói chàng té chết trong chín năm tới, vì chỉ có cách đó mói gặp lại đưọc cha

"Anh sẽ đưa cho ông ây chiếc cà vạt của ông ấy ”Ịohn đua một tay lên cà vạt, cái cà vạt mà chàng đã lây của cha sau khi ông chết Đó là lần thứ hai ông già lập dị đề cập đến cái cà vạt Lần trước là lúc gặp nhau ỏ quán cà phê hè đường ông ta đã rất thích nó rồi Ông có đoán rằng chiếc cà vạt là của cha chàng không Chàng đã không có dịp để hỏi

Họ đã chuẩn bị cho cuộc hóa thân hiện nay từ kiếp trước rồi, hoặc từ nhiều kiếp trước rồi

Ông già nói tiếp, "nhũng người tiến hóa cao được phú cho một lòng kiên nhẫn tuyệt vời, họ sông độc lập như một diễn viên không lẫn lộn mình với vai diễn, vì họ biết mục đích sau cùng của họ là tự biến đổi mình, tự hoàn thiện bản nga, nên cho dù có vẻ không được hái thành quả lao động trong cuộc đòi này thì cũng tựa như đã hái được tất cả, vì bản chất họ đã đuợc hoàn thiện hơn Các nhà phân kim thực hiện nhũng biến đổi bên ngoài làm chì biến thành vàng Còn những người tiến hóa cao thì biến đổi linh hồn họ từ cũ ra mới

Tri thúc đuọc soi sáng này cho họ tự do, không sợ chết Mỗi ngày họ thục hiện công việc họ phải làm, không để ý đến phần

Trang 28

Khám phá 115

thuỏng dù họ làm việc toan tâm toàn ý Họ sẵn sàng để ra đi bất

cứ lúc nào, nên sứ mạng của họ phải đuợc thục hiện ỏ noi khác, bỏi nhung nguôi khác Sứ mạng muôn đòi của họ là biến cải bản thân mình và giúp nhũng nguôi khác biến cải bản thân họ Cuộc đòi thục rất là bao la, bao la gấp hàng vạn lần anh tuỏng"

Òng già yên lặng dẫn ]ohn đến một dãy cửa đôi đồ sộ sơn trắng và vàng Ông mỏ ra, cho tháy một căn phòng rộng lớn trông không, không bàn ghế, không thảm dày, đuọc thắp sáng bỏi một vòm ánh sáng bao la, một vòm kính lắp ghép các mảng màu thành đủ loại hoa hồng

Hai người băng qua căn phòng và dùng lại trưóc một cánh cửa đen đồ sộ có tay nắm bằng vàng chạm trô hình một con rắn ngậm đuôi của nó Đó là biểu tuợng giả kim của sự hoàn thiện, sự tự bằng lòng với chính mình

Ông già xoay tay nắm, đẩy cửa ra và cho John bước vào một chỗ giông như một tủ quần áo khổng lồ hay một cái tủ lón có lôi đi vào John e dè bước, và ngạc nhiên thây có quần áo của mình trong đó

Chàng sờ vào cái áo rét xanh dưcrng cũ vói hàng khuy vàng

mà chàng đã bỏ không mặc khoảng một năm trước vì nó đã sờn chỉ và mòn bạc đi rồi Một trong nhũng thói quen của )ohn thực ra là một nỗi ám ảnh, một phần cho chàng tôn kém nhiều

vì hay đi ăn tiệm, là rất luyến tiếc quần áo như nhiều người quấn quít với chó của mình, chàng chỉ chịu bỏ không mặc nữa khi buộc lòng phải bỏ

Chàng run lên như khi người ta gặp phải một hiện tượng

kỳ lạ, nó vén lên tấm màn bí mật của đời mình, cho ta nhìn

Trang 29

thoáng qua một góc cạnh khả ô của đòi mình mà ta muôn quên

đi vì nó không còn hợp thời nữa

Làm sao mà cái áo vét cũ lại có ỏ đây! Lại thêm một bí mật khó hiểu Cái gì trong căn nhà đó cũng đều kỳ lạ và ngạc nhiên hcm nữa là sau cái áo vét chàng lại thấy một cái áo da lộn màu nâu mà chàng rất thích mặc lúc mười sáu tuổi

Chàng mơ màng lẫn lộn khi thây bộ quần áo chàng mặc trong buổi lễ ban thánh thể đầu tiên, rồi một bộ piịama mẹ may ngày sinh nhật đầu tiên của chàng mà chàng đã thây trong ảnh chụp thời bé của mình

Chàng lại thây những bộ quẩn áo lạ, rất cổ, như là của cha chàng khi ông còn trẻ, có lẽ ở tuổi hai mucri Rồi một bộ đồng phục của tiểu đồng thời kỳ phục hung màu đỏ tươi, treo cạnh một áo chừng có lẽ là của một thầy tu thời trung cổ

Tiếp đến là một loạt những quần áo đủ mọi thê kỷ, giông như chàng đang được học một khóa cấp tốc về lịch sử thòi trang qua nhiều thời đại Cuối cùng là một áo choàng vải trắng thời

kỳ chúa Jesus

Dù đã đoán đuọc phần nào nhung Ịohn vẩn còn sủng sôt, không biết nhũng cái này là để làm gì, quay sang ông già triệu phú chờ cắt nghĩa Ông già nói điều gì đó đập mạnh vào trục giác, một tia hiểu biết thực sự bằng vàng xuyên sốt cuộc đòi ]ohn

"Anh đã từng mặc nhũng bộ quần áo này"

Trang 30

CHƯƠNG 18

MỤC TIÊU TẠO NÊN SÚC MẠNH

í / o h n thây không có cách nào tự an ủi và quên nôi lo hay hon là lao mình vào công việc Một tháng sau chàng hoàn tất kịch bản viết lại Không may là Steve, anh chàng nhân viên cửa hàng video đã phê phán gay gắt kịch bản đầu tay của chàng, cũng không thích bản thảo thứ hai, làm cho sự tự tin của John càng thêm suy giảm

Rõ ràng chàng đã đi vào một lãnh vục khó hon điều chàng tuởng rất nhiều Như có nguôi tự cho mình là một nhà toán học tài vì đã biết cộng các hóa đơn bán lẻ, chàng đã tự phụ rằng chỉ cẩn ngồi xuông là đã trở thành nhà viết kịch bản rồi.Chàng có cảm giác muôn bỏ cuộc và quay trở về công ty Gladstone để xin làm việc lại Dù sao chàng đã tùng là một nhân viên xuất sắc và trung thành của công ty này trong nhiều năm

Dĩ nhiên là chàng đã không xin nghỉ việc ở th ế thuận lợi nhất, vì đã bỏ việc không báo trước và làm cho lão chủ mất

Trang 31

m ột khách hàng quan trọng Nhung vẫn có cơ may là lão Glastone có thể đã quên chuyện cũ và bỏ qua mọi chuyện ]ohn

đã tính lại sổ sách thì thây tình hình tài chính là rất nguy ngập.Nếu thắt lung buộc bụng thì còn có thể kéo dài đuọc ba, bôn tháng, quá lắm là năm tháng, và chàng cảm thấy một nỗi

lo sợ chua tùng có khi chàng còn là một nhân viên đuọc trả luơng đều đặn Chàng sợ bị chết đói theo đúng nghĩa của từ này, sợ bị đuổi ra khỏi căn hộ vì không trả đuợc tiền nhà, sợ mất chiếc xe Mustang yêu dâu

Nhung rồi chàng lại nhớ đến nỗi chán chuông và đau khổ khi còn làm việc với Glastone, và chàng tự nhủ sẽ phải làm mọi cách để không phải trở lại Viết một kịch bản hay không thể khó đến như thê được! Chàng đã đọc nhiều câu chuyện về nhũng người thành công ngay từ bước đầu, như cô hầu phòng

ở Los Angeles đã bán được kịch bản đầu tay cho Michael Douglas lẫy hai trăm năm chục ngàn đôla Cuối cùng đã được dụng thành bộ phim thành công vang dội Romancing the Stone.Vậy là có thể đuọc Chàng cho rằng chỉ tại mình đi sai đường Ngồi thoải mái trên chiếc g h ế dài ua thích, một món

đồ cổ chàng mua ở cửa hiệu đồ cũ, chàng suy ngẫm về những vân đề này, quanh chàng là các trang viết của bản thảo thứ hai

mà chàng đã quăng bừa bãi do chán nản Chàng nhớ lại khung cảnh kỳ lạ trong lâu đài nhà triệu phú khi ông già nói về tẩm quan trọng của sự xác định mục tiêu

Hai người đang ở bãi biển sát chần vườn hồng

"Anh định kiêm được bao nhiêu tiền với kịch bản đầu tay?"

"Cháu không biết", John đáp, thấy câu hỏi rất thực tế

Trang 32

Mục tiêu tạo nên sức mạnh 119

đê làm việc và đế cho tâm trí dẫn dắt anh Truóc khi đi choi anh phải lên kê hoạch, anh phải có địa điểm đến Nêu không, anh sẽ đến một noi nào đó, thường không phải là noi anh muôn đến Vậy hãy cho tôi biết anh tính bán kich bản đầu tiên giá bao nhiêu?"

"Cháu không biết Có thể là mười ngàn đôla!"

Ông già cười phá lên

' Phải làm việc nhiều vói anh mói được Hãy cô lên Hãy có một con sô nào lón hon"

"Cháu không biết Hai mươi lăm ngàn được không?"

"Nào, đùng sợ là phải nghĩ lón Anh có muôn làm triệu phú không?"

"Một trăm ngàn đỏla?"

"À, khá hơn chút chút Nhưng sao không là hai trăm năm chục ngàn?"

'Thôi được, hai trăm năm chục ngàn"

"Anh có thực sự tin anh có thể kiếm được chừng đó không?"

"Có à, ý cháu nói cháu biết không phải là không thể được,

vì có người đã được trả đến chừng đó cho kịch bản đầu tay,

có khi còn hơn nữa“

Trang 33

"Và anh định viết trong bao lâu?”

"Cháu chua nghĩ đến Quan trọng đến vậy sao? cảm húng chọt đến chợt đi khi không hạn định Một kịch bản không thể viết trong vài tuần lễ Phải để cho câu chuyện chín muồi".Lại một lần nữa ông già phá ra cười Cái cuời của ông khó

mà bắt chuóc Ồng cười như một đứa trẻ vừa đưạc nghe câu chuyện khôi hài nhất thê giới

"Anh quả là khôi hài" Ông già nói sau chuỗi cười sinh động Ông ngừng lời, suy nghĩ, rồi tiếp, Tôi sẽ cá vói anh"

"Đánh cá?"

"Phải anh có thây cây dù ở đằng kia không?" Ông già nói, tay chỉ một cây dù bãi tắm màu xanh vàng cách đó khoảng hai trăm mét, đang che nắng cho một cặp vọ chồng già

"Có"

'Tôi cá tôi tới đó truớc anh"

"Bác muôn chạy đua vói cháu"

"Không" John trả lời giận dữ "Thua, nếu bác muôn thê "

"Được được, cá bao nhiêu? Một ngàn đôla?"

John nuốt nỗi đắng Chàng không ngờ tiền cá cược nhiều đến vậy Nhung chàng đang đi vói một nhà triệu phú, mà tục ngữ thì có câu, đi vói

Trang 34

Mục tiêu tạo nên sức mạnh 121

"Được, rối", chàng nói

Ông già dẫn chàng tói một cái lán nhỏ son màu đỏ và trắng vui mắt, ncri khách đi tắm biển có thê thay đồ Trong lán có một sô phao boi, ván luót sóng, mái chèo, dù, vân vân, mọi thứ đồ dùng cần thiết để choi đùa trên bãi Ông già mỏ cửa, cửa không khóa, lôi ra một cặp cà kheo và lắp vào chân rất là khéo léo Truóc đó ông già đã sắn quẩn lên tói bắp vế, đê lộ

ra một cặp giò đầy đặn không có một gam mõ thừa hay đuòng gân máu - hoàn toàn không có một dấu hiệu nào của tuổi già.Tôi xong rồi", ông già tuyên bô

"Nhung tôi đã không nghĩ " John phản đôi việc ông già

đi cà kheo để chạy đua Nhung chàng đôi ý Có hay không có

cà kheo, không ông già bảy mươi nào lại thắng được trai trẻ như chàng, đang thòi sung sức nhât

"Có gì không?"

"Không, không có gì" John nói 'Thế khi nào bác sẵn sàng"

"Một, hai, ba chạy!" Ông già vui vẻ hô

Và ông già xuất phát, khéo léo điều khiển cà kheo, nhảy cẫng lên trên cát như đang cuõi trên một cái compa khổng lồ Ban đầu, vì ngạc nhiên, chàng tụt lại phía sau, dù chàng tin có thể

dễ dàng bắt kịp ông già Chàng tăng tốc, nhung ông già vẫn chạy nhanh hon như thường Óng già đã dẫn trước khoảng chục thước John đã không tính tói độ mềm của cát - chân chàng lún trong cát không thể bám vào đâu được, va chàng phải dồn hết súc để di chuyển, trong khi ông già thì cứ như là bay trên bãi tắm Thất vọng điên cuồng, john vấp chân và ngầ Chàng cô đúng dậy và cắm đẩu chạy nhung vô ích Chàng về thứ hai

Trang 35

vẫn đúng trên cà kheo, ông già quay mặt sang john, miệng

cười toe toét, không có vẻ gì là hết hoi cả, trong khi )ohn thì thở hào hển

"Một ngàn đôla” Òng già nói vừa nhảy xuống khỏi cà kheo

và vác nó lên vai "Anh nợ tôi một ngàn đôla"

"Cháu không chắc là " John nói, lục soát các túi

'Được rồi, anh có thể trả sau”

Khi họ quay về lán để trả lại cà kheo, ông già giải thích

"Mục tiêu giông như đôi cà kheo Nó cho người ỏ tuổi tôi thắng cuộc đua vói nguôi trẻ tuổi như anh Phấn đông người

ta chỉ dùng một phấn nhỏ tiềm năng thực có của mình Nếu anh có m ột mục tiêu cao, anh có thê vượt qua ngoài sức tưởng tượng Hay nhó lấy điều này trong mọi việc anh làm Nhung đừng quên mỗi mục tiêu đều có hai mặt, cũng như tôi đã không thê thắng cuộc đua nếu chỉ có một cái cà kheo Anh phải đặt ra một sô tiền và một giới hạn thời gian đ ể đạt được sô tiền đó Nếu không, thì cũng như ngồi thuyền ỏ giữa

hồ mà chỉ có một cái chèo, cứ quạt mãi ả một bên Dù anh

có chèo mỏi tay, dù anh có ý muôn tốt đẹp nhát trên đòi, anh cũng chỉ loanh quanh vẽ vòng Anh cứ ỏ đó mầi một cách

vô vị Nhưng nếu một người có một mục tiêu rõ ràng và chính xác, một sô tiền và một thòi hạn, thì dù có kém tài hơn anh, không chuyên cẩn bằng anh, ít học hơn anh, người ta vẫn tiên dẩn đến mục tiêu Còn anh và nhũng người khác thì sẽ ngạc nhiên sao người ấy lại dẫn trước xa đến thế Đó là điều kỳ diệu của việc có một mục tiêu, là sức mạnh của những người nghĩ chuyện to lớn"

Trang 36

Mục tiêu tạo nên sức mạnh 123

Ông già quì xuống một đầu gối và viết sô tiền đã định cho kịch bản đầu tay của Ịohn lên trên cát: "250.000 đôla"

"Bây giờ tới anh" Ồng già nói “Hãy viết sô lượng thời gian anh định cho phép mình đ ể đạt được mục tiêu"

]ohn nghĩ, rồi cúi xuông viết “ba tháng"

"Không được", ông già chỉnh chàng "anh phải chọn một thời điểm Một thời điểm nhất định của ba tháng sau"

Ịohn tính nhanh, rồi xóa "ba tháng" đi và viết rõ ngày tháng, việc gì rất quan trọng Chỉ ra phía biển ông già nói "bây giò anh phải lập đi lập lại mục tiêu của anh mỗi sáng mỗi đêm, thuòng xuyên như sóng xô lên bãi cát, vì cuộc sông chắc chắn làm ta quên đi mục tiêu của mình cũng như gió sẽ xóa đi nhũng gì

ta vùa viết trên cát Đó là cách tốt nhất để cho mục tiêu của anh trở thành một phần của bản thân anh, để thông báo mục tiêu của anh cho tiềm thức, và tiềm thức, đưạc nuôi duõng bằng nhũng mệnh lệnh của anh, sẽ bắt tay vào việc Anh sẽ ngạc nhiên

về cái sức mạnh mà trí khôn bên trong của anh cung cấp cho anh khi anh ra nhũng mệnh lệnh rõ ràng và chính xác"

"Cháu sẽ nhó" John nói

Hai người im lặng Khi họ quay nhìn đăm đăm ra biển, họ bỗng nghe có tiếng la hình như là của một thiếu nữ đang lâm nạn ả ngoài khcri xa bờ khoảng một trăm mét Không chút chần chừ ông già phóng ngay, ]ohn chậm hon một giây Chàng ngạc nhiên nhận thẵy dù không có cà kheo ông già vẫn chạy nhanh hon chàng không chút khó khăn, cặp giò lực sĩ guồng nhanh.Ông già xuống nước trước ]ohn, băng qua sóng thật xa rồi chúi xuống boi về phía cô bé Ông ôm sau lung cỏ bé và quật

Trang 37

mạnh vào bờ, rồi đặt cỏ bé đang bất tỉnh trên cát Vì cô bé không thở được, ông già thực hiện sơ cứu ngay, nhịp nhàng

ân tay lên ngực cô bé rồi thả ra vài giây sau cô bé mở mắt.Vài người bộ hành trong sô đó có cha mẹ của cô bé đang chạy về phía họ Ngay khi thây mình ỏ lại là thừa, ông già đúng dậy và bảo ]ohn, "Nào, đi thôi"

Rồi ông bước cli thong thả, vừa đi vừa thả ông quần xuống John im lặng theo sau, một lần nữa thêm nguõng mộ cặp giò lực sĩ khỏe mạnh đến lạ lùng của ông thầy minh

sự khác với thứ lịch sử chỉ diễn tả một cách nhàm chán - hết chiến tranh rồi lại đói nghèo"

Một vân đề luôn làm john bận tâm ngay từ lần đầu tiên chàng gặp ông già, vì sự việc xảy ra vừa rồi lại càng làm chàng thêm tò mò, nên cuối cùng chàng nói, "Xin bác thứ lỗi, năm nay bác bao nhiêu tuổi rồi?

Trang 38

Mục tiêu tạo nên sức mạnh 125

"Anh nghĩ tôi bao nhiêu tuổi?"

"Cháu không biết Nếu theo như cách bác chạy thì ý cháu nói là bác không cần cà kheo cũng thắng cháu"

'Tôi tự đặt mình vào thê bất lợi, vì không muôn làm một người ả tuổi ba mươi như anh phải hổ thẹn"

"Vậy bác bao nhiêu tuổi?"

"Có lẽ anh không tin, tôi một trăm lẻ hai tuổi"

“Một trăm lẻ hai tuổi? Không thê được"

'Trong sô những người miền núi mà tôi xuất thân thì tôi được coi là trẻ Anh biết không, anh em tôi đã khám phá ra bí quyết của tuổi trẻ Xã hội làm đầu óc ta ngập toàn nhũng thông tin giả về tuổi trẻ và tuổi trẻ Ngay từ nguồn cội, con người đã được lên chương trình đê sông đến một trăm hai mươi tuổi Nhung

ta đã quen nghĩ một người sáu mươi tuổi là đã già rồi, dù đúng

ra người ây đang ở tuổi sung súc Cái làm cho con người già trước tuổi là họ không sông trong hiện tại, họ cũng không biết đua tình yêu vào trong cuộc sông Nhũng người biết yêu tất cả mọi người, mọi tình huống, nhũng nguôi không lo nghĩ về tương lai hay nặng gánh quá khứ trên vai, nhũng người đó không bao giờ già theo đúng nghĩa của nó Bệnh tật không ảnh hưởng đến họ

vì họ biêt sông hòa hợp, và bệnh tật chỉ là một tín hiệu gởi đến

ta mỗi khi sự hòa hợp nội tâm của ta bị xáo trộn bởi các thái

độ tâm lý không đúng Hãy nghĩ đi Hãy cô nhớ lại cái ngày gần đây nhất mà anh không suy nghĩ tiêu cực, không cảm thây oán giận một ai Anh phải cảnh giác và biến những ý tưởng tiêu cục thành ý nghĩ yêu thương Hãy trở lại làm một đứa trẻ, mở rộng vòng tay với mọi người, không thành kiến, không hận thù

Trang 39

"Dĩ nhiên có nhũng yếu tô khác khiến nhiều nguôi già trưóc tuổi, thí dụ nhu ăn gấp đòi liều luọng cẩn thiết, thở ít hon muòi lần cần thở, và để cho tiềm lục thục của mình ngủ quên đi".Hai ngưòi đi ngang một đám trẻ đang xây một lâu đài trên cát Ông già chậm buóc quan sát Chúng như một nhóm làm việc, đứa thì xây tháp canh, đứa lặc lè bung nưóc để đổ vào các hào thành ngăn nhũng kẻ xám lần tuỏng tượng.

"Nếu con nguòi sọ chết hon mọi điều, đó chỉ là vi họ chua bao giò thục sự hạnh phúc lây một lần trong đòi, dù chỉ là hạnh phúc trong một khoảnh khắc

Nỗi sọ chết bắt nguồn từ uóc muôn đuọc hưỏng hạnh phúc

ít ra là một lần truóc khi xa ròi cõi thế Vậy tại sao con nguôi bất hạnh đến thế? Vì, như nhũng đứa trẻ, họ xây lâu đài trên cát, đê rồi sáng mai ra ngạc nhiên thây biển đã xóa đi mọi thành quả lao động của mình Đừng lầm lan như họ Hãy quay

về nội tâm khám phá ra thượng đê trong tim anh và trong tim mọi người mà anh gặp"

Khi họ về đến lán trại, Ịohn nhìn quanh tìm chỗ chàng, noi ông già đã viết trên cát Ngày tháng mà ]ohn viết đã biến mất,

đã bị quét sạch bải gió Nhung lạ lùng thay, sô tiền ông già viết thì vẫn còn đọc đưọc rõ ràng

Trang 40

CHƯƠNG 19

NUỐI TIẾC

/ x ù tiền bạc đang nhanh chóng cạn kiệt, John vẫn muôn nghỉ ngoi vài ngày trước khi bắt tay vào bản thảo mói Tinh thần chàng yếu ót sau quá nhiều giò miệt mài suy nghĩ

Trong thòi gian tưong đôi rảnh này trưóc khi tiếp tục quẩy gánh văn chưong, chàng quyết định cần phải dứt khoát vói hình bóng Rachel một lần rồi thôi, vì cứ dây dưa tiếc nuôi mầi

là tự g iết chính mình Chàng thu dọn lại trong ngăn kéo của mình tất cả những vật dụng linh tinh nhắc chàng nhó đến nàng và tình yêu của nàng Bức chân dung của nàng, hai chi phiêu mà nàng không đi lãnh, chiếc trâm vàng, nhẫn cầu hôn Lòng chàng trĩu nặng Chàng thành kính nghe lại lần cuôi bản nhạc "không thể nào quên” như nghe một bản thánh ca buồn, rồi đập võ đĩa nhạc đi

Rốt cuộc chàng cũng đã cô quên đuọc nàng đi, và đến chiều hôm đó ngạc nhiên thây rằng suốt hai giò liền chàng đã không nghĩ đến nàng nữa Chàng nhanh chóng tin rằng thê là xong, nhung đến khi ngồi trên taxi nghe Gloria Esteían ca bản 'Here

we are" bằng giọng khàn khàn nóng bỏng thì trái tim chàng lại

Ngày đăng: 27/10/2020, 22:34

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w