Trong dáng vẻ của một câu chuyện tâm tình giữa một nhà triệu phú kỳ dị, giàu sang đến tột đỉnh với một chàng thanh niên thất bại trong sự nghiệp, đang giãy giụa vượt qua khó khăn. Bài học để trở thành triệu phú sẽ đem lại cho chúng ta một cách nhìn khác về con người mình, về những nỗi đau trần thế của mình, chỉ cho chúng ta cách sống tích cực.
Trang 1biên soan
Bâj h °zẴđẩ trâ thành
Trang 2BÀI HỌC ĐÊ TRỚ THÀNH TRIỆU PHÚ
Trang 3BÀI HỌC ĐE TRỞ THÀNH
TRIỆU PHÚ
NHÀ X U Ấ T BẢN PHỤ N ữ
Trang 4Ổ7I-,ất cả chứng ta sinh ra trên trái đất này, cùng nhau đi trên đường đồi, hướng về tương lai, kẻ nhanh, ngưòi chậm, mỗi ngươi đều đem theo những hoài bão, những ước mơ của riêng mình.
Để rồi, năm tháng phôi pha, kiểm lại, biết bao người thất bại Và thất vọng Khi mái tóc đã trắng bụi thơi gian, sức tàn, lục kiệt, một sô người không còn vượt được cả những thất vọng
và khổ đau của mình, đã tìm đến cái chết để giải thoát Cồn phần đông chúng ta, để trả lòi câu hỏi vì sao, đã bấu víu lây lơi giải đáp làm yên lồng mình như một chiếc phao cứu nạn: SÔ PHẬN Sô phận đã an bài!
Hay triết lý hơn, như một nhà thơ đã viết:
B ể thảm mênh mông sóng ngập trời Khách thuyền chèo m ột lá thuyền chơi Thuyền a i ngược gió, a i xu ôi gió?
Coi lạ i cũng nhau b ế thảm thôi.
CÓ THẬT THẾ CHĂNG?
Nhà triệu phú trong cuốn sách này bảo bạn:
A n h có b iết k h ô n g n hữ n g gì m à m ôt con người m on g ước,
n hữ n g đ iều m à a n h ta tin tưởng a n h ta đ ều có th ể thự c h iện
đư ợc!
H ãy k h á m p h á xem , a n h là a i, a n h thự c sự là ai?
CÓ THẮT THÊ CHĂNG?
Trang 5niên thất bại trong sụ nghiệp, đang giãy giụa vuợt qua khó khăn BÀI HỌC ĐE TRỞ THANH TRIỆU PHÚ sẽ dem lại cho chúng ta một cách nhìn khác về con nguôi mình, về những nỗi đau trần thê của mình, chỉ cho chúng ta cách sống tích cực Không hiểu sao tôi cứ tin rằng, mỗi khi bạn thất vọng, mỗi khi bạn cạn kiệt lồng tin về những ước mơ của mình, cuốn sách này sẽ giúp bạn vượt qua mọi gian khó, nâng buớc bạn đi lên
Và vì vậy:
Vói tất cả tấm lòng mến yêu, Nhà xuất bản trân trọng giói thiệu với bạn cuốn sách này.
NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ
Trang 6CHUÔNG 1
LẠC LÕNG
c / h ú c giấc trong căn hộ chung cư nhỏ hẹp bùa bãi của mình, john Blake, chàng thanh niên ba mưcri hai tuổi thấp bé nhung đầy sinh lục, mói biết rằng đã chín giờ ruõi sáng Trễ mất rồi Hoặc cái đồng hồ báo thúc không chạy, hoặc chàng đã quên để giờ.Không kịp tắm, chàng vã nưóc lạnh vào mặt, chải so mái tóc, nuôt vội một viên vitamin c, rồi thây mình cần có thêm nghị lục để chông chọi trong ngày, chàng nuốt thêm viên thứ hai, rồi thêm viên thứ ba đê lây hên x ỏ vội bộ quần áo đã mặc hồi đêm mà chàng vút bừa trên ghế, và vì cái cà vạt vẫn còn thắt quanh cổ áo, chàng đã tròng luôn trọn bộ vào đẩu như mặc áo len
Chiếc Mustang mui xếp đòi 65 cũ kỹ mà chàng thường chăm chút không chịu nổ máy làm chàng cảm thấy thất vọng Nó chỉ chịu chạy sau bôn năm luợt đề lại Chàng nghĩ "chắc sắp đến lúc minh chỉ muôn nằm nướng trên giường"
Tại công ty Quảng cáo Gladstone chiếm trọn cả một cao ốc
cũ, mới tân trang trên đại lộ Madison, noi mầy năm nay ]ohn
Trang 7làm việc trong cuang vị một nguời soạn thảo văn bản, cô thư
ký Louise chào đón chàng vói một cái nhìn lo lắng
"Nãy giò anh ở đâu vậy? Ông Gladstone đang giận điên Ồng ấy đã tìm anh khắp noi Cuộc họp theo kê hoạch bắt đầu trong năm phút nữa, mà ông ây chỉ muôn anh đến sóm cùng với ông Gate"
"Đồng hồ báo thức bị hư", Ịohn thì thào rồi biến vào phòng mình và bắt đầu lục tìm trong đông hồ so để trên bàn, cô thư
ký theo vào
"Hồ so Cooper đâu rồi?" john hỏi, lung quay về phía cô ta.'Ó đây này", Louise đáp, mỉm cười bình thản và trao nó cho John Đe làm việc có chất luạng, cô luôn luôn chuẩn bị mọi điều
"Cảm ơn em", chàng nói và nhận lại tập hồ sơ bằng giây bìa lớn ở trong có lô gô của công ty Cooper, một tấm hình chụp một đôi giày phải quảng cáo, và một hình chụp một đôi nam
nữ “Và cho tôi một tách cà phê" John nói thêm, tay chầm điếu thuốc Công ty giày Cooper đã ký hợp đồng thuê công ty Gladstone quảng cáo một kiểu giày đàn ông mới, có đ ế ẩn kín đáo giúp người đi giày cao thêm năm bảy phân Tấm hình chụp, dựa trên ý của John, diễn tả một phụ nữ thanh lịch và rất cao đang đi trên đại lộ sô 5, nàng nháy mắt với một người đàn ông được cao lên tương xứng vì đá đi giày Cooper
Vân đề bây giờ là dòng chữ thuyết minh sẽ phải duyệt trong cuộc họp sáng nay Người đề xuất là Ịohn, mà chàng thì chưa viết được chữ nào Chàng đã không thể nghĩ được gì, dù mấy năm nay chàng vẫn được xem là tay viết xuât sắc nhất công ty
Trang 8Lạc lõng 9
Chàng bồn chồn bập bập điếu thuốc, cô tìm cảm hứng sáng tạo đang rong choi đâu đó Nhung tâm trí chàng hoàn toàn trống rỗng, cứ như là chàng đã vắt cạn khả năng sáng tạo và tuởng tượng từ lâu rồi Chàng xem lại nhũng mẩu ghi chép trong suôt tuần rồi, bao nhiêu là trang giấy ghi vắn tắt các đoạn văn, tựa
đề, đối thoại Không ỷ tuởng nào bật ra Nhũng hạt mồ hôi li
ti rịn trên trán Phải có câu gì chứ, nhanh lên Thật nhanh.Louise vừa bưng tách cà phê đen bôc khói vào phòng thì lão chủ Bill Gladstone, và theo sau lao là James Gate, cũng vừa sải chân tới Thấp lè tè và hói trụi, lão Gladstone có một năng lực phi thường, toát ra thành nhũng tia chóp dữ dội trong đôi mắt xanh nhỏ xíu của lão
"Anh ỏ đâu ra vậy, john? Anh có biết mầy giò rồi không" lao nói đôp chát, tay gõ gcxvào đồng hồ của mình "Anh tính giõn mặt ỏ đây hả? Vụ này là ba trăm ngàn đô la đó Công
ty không thể để tuột mất cả anh cũng vậy", lao nói thêm thoáng
vẻ đe dọa: "Nào cho tôi coi anh đã làm được những gì".John chưa kịp trả lòi, thì lầo chủ đã chồm xuống tập hồ so, nhìn chòng chọc vào tấm hình chụp đôi nam nữ Vừa ngạc nhiên vừa hốt hoảng, lầo hét lên: "Thuyết minh đâu? Tỏi không hiểu
gì cả Hai phút nữa là họp rồi!"
'Tôi chưa chac lam" john nói, tay chìa ra các trang ghi chép.Gladstone liếc các trang ghi chép một cách cảnh giác, hàng chục trang đặc kín nét chữ rõ ràng của John, và gầm lên "Anh muôn tôi làm gì với nhũng cái này?"
James Gate, một gã rất đẹp trai có mái tóc vàng óng, và cặp mắt xanh lo, cao hon Ịohn một cái đầu, bước tới nhìn vào tác
Trang 9phẩm nghệ thuật và cũng thây rằng chua có thuyết minh Vì gầ phải đúng ra trình bày nên dĩ nhiên gầ cũng lo đến xanh mặt.john à, tôi không hiểu mây tuần rồi anh có làm sao không, nhung đúng là anh không giống như xua nữa".
"Mấy tuần à " John nghĩ Đúng ra là mây tháng rồi - hoặc một năm cũng nên
Dạo này chàng có cảm giác bất an ghê gớm, cảm giác rằng nếu chàng cứ mãi chần chừ thì sẽ trễ mất Chàng sẽ không còn khả năng mo mộng, như đã từng xảy ra với rất nhiều đồng nghiệp đã "chết điếng" trên đâu trường đô thị này Chàng chỉ muôn mở một hãng riêng, hoặc là viết kịch bản phim, nhưng chàng không có can đảm đi suốt con đưòng Chàng có cảm giác ngột ngạt và bị mắc bẫy
"Này )ohn, nghĩ ra cái gì đi chứ, đùng để bọn này bị lún!" Gladstone thét lên
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Gate nói
"Còn anh nũa? Anh không nghĩ được gì à?" íão chủ độp lạiGate không phải là nguòi để nghĩ, và cái ý tưỏng phải trình bày một kê hoạch không trọn vẹn làm ga ta hoảng sợ.'Tôi không biết, chúng ta có thê nói rằ n g"
John không để ý nghe hai nguôi nói gì Phản xạ nghề nghiệp đang trỏ về, và cuối cùng chàng đã tìm ra cái mình đang tìm kiếm Chàng cẩn thận thêm vào trong tác phẩm một đầu đề
viết tay đẹp mắt "Chỉ anh ấy biết là mình thấp Và khi nàng
nhận ra thì đã muộn, vì họ đều đã bỏ giày ra" Gladstone đọc
và phá ra cười 'Tuyệt" lao nói: 'Tuyệt thật!"
Trang 10Lạc lõng 11
Gate đọc và cũng cười, tuy là một cái cuời xuôi xi, cuời vì lịch sự mà thôi Gã luôn luôn ghen ty với tài năng của john nhung gã tự an ủi mình vì đuọc lãnh lương gấp đôi và thường được tuyên dương trong công ty
"Cầu mong khách hàng cũng thích như chúng ta", Gate nói
mà bụng vẫn hoài nghi
John không nói gì, cảm thây nhẹ nhõm vì đã nghĩ ra được câu thuyết minh mà lão chủ cho là tuyệt vời trong hoàn cảnh cực kỳ cam go này, giông như con ngỗng đã đẻ được trái trúng vàng Đồng thời chàng cũng hơi thất vọng khi biết rằng để được chủ khen hay chữ, chỉ cần viết ra vài dòng chữ, những dòng chữ
mà chàng cho là rất tầm thường, chẳng có gi là xuất sắc cả
"Đi thôi" Gladstone nói, tay cầm tác phẩm “Khách đang đợi
ỏ phòng họp"
John theo sau lão chủ và Gate đến phòng họp Đã có ba đại diện của công ty Cooper mặc áo vét sẫm màu ngồi nói chuyện
và nhâm nhi cà phê
Sau màn bắt tay và giới thiệu, Gate vén tấm phủ tác phẩm của John mà gã đã đặt trên giá lúc vào phòng, để lộ ra kế hoạch quảng cáo mà công ty đa thảo ra Gã đúng là bậc thầy trong việc bán những ngôn từ sáo rỗng, biên chúng thành những ý tưởng mới mẻ và độc đáo bằng cách chiếm đoạt ý tưởng của người khác, phẩn lớn là của John, một cách thoải mái đến mức không biết ngượng là gì John uống cà phê với nỗi khó chịu dâng đẩy, một cảm giác luôn có tại những buổi họp như thê này
"Ờ, các vị nghĩ sao?" Gladstone nói sau khi Gate trình bày xong
Trang 11Ba người khách chầu đẩu to nhỏ trong vài giây căng thẳng Rồi George Cooper lên tiếng, "Rát hay Chúng tôi sẽ dùng nó".'Tốt quá" Gladstone tuyên bô "xin chào mùng quý vị đã đến vói gia đình Gladstone", lao nói thêm, tay trao hai bản hạp đồng quảng cáo cho khách ký tại chỗ.
Gladstone nhận lại bản họp đồng của công ty Ba người khách đứng dậy, bắt tay xầ giao, rồi rời phòng họp Họ vừa
ra khỏi Gladstone đa quay sang Gate, tươi cười mãn nguyện,
và cả hai đều giơ cao hai ngón tay chiến thắng
Thế là bỏ túi được một hợp đồng nữa, ông phó chủ tịch quí mên của tôi ơi!"
"Phó chủ tịch ư?" Gate nói, ngạc nhiên, làm bộ không hiểu
"Đúng vậy, kể từ hôm nay, anh là phó chủ tịch mới"'Tôi rất vinh hạnh, thưa ngài, cảm ơn ngài"
Ai ỏ trong hoàn cảnh ]ohn lúc ấy hẳn cũng thất vọng Nhung chàng đã từ lâu mất đi cái cảm giác bị xúc phạm ây rồi Trước khi bước ra, Gladstone quay lại Ịohn: “A này John, tôi cũng chúc mừng anh Thấy không, tôi đã đúng khi bảo anh sửa lại vài chỗ Anh làm giỏi lắm Cừ lắm"
“Cám ơn ông" John miên cuông nói
Đã toan đến vói Gate đang đúng ngoài hành lang thưởng thúc hương vị đuợc đề bạt của mình, lão Gladstone lại quay lại bảo John
"A, nhớ sáng thứ hai họp vói khách hàng Nga đây nhé Vụ này lớn đầy, có đến bảy chữ sô Không hiểu họ kiếm đâu ra tiền nhỉ!" Lao cuòi to, rất tự hào về câu khôi hài của mình 'Tôi muốn phải thật thượng thặng, đồng ý chứ? Chắc cuối tuần này anh rảnh hả?"
Trang 12Lạc lõng 13
"Vâng, rảnh" John đáp
Lúc nào cũng vậy Vì chàng không có vợ con gia đình bận rộn, nên lão chủ cho rằng cuỏi tuần chàng nên làm thêm ngoài giò, cả buổi tôi lẫn ngày nghỉ, cứ như thể chàng chỉ đam mê
có công việc quảng cáo
Chàng có cảm giác phải bỏ đi ngay Nhung không được Chàng không có dự án nào khác, và chàng cũng chang có tiền
đê làm gì khác Trên thục tế, chàng đã nạ lút đầu
Nhiều tháng nay chàng không dùng đuạc thẻ tín dụng đã quá nọ của mình
Chiều đó, việc đầu tiên John làm khi ròi công ty là kiếm
tò báo dò xổ sô, mà buổi sáng do vội va chàng đã quên khuấy Lại không trúng Chàng vứt vé sô cũ đi và mua thêm hai vé mói Chàng cô tập trung điền các con sô như thể chàng có thê ảnh hưởng đến vận may của mình Rồi chàng về nhà, nách ôm chồng hồ so dẩy cộm của nhũng khách hàng người Nga, ngán ngẩm trước viễn cảnh phải làm việc suôt những ngày cuôi tuần.Mầy tháng nay John vẫn thường đau khổ bải cái "hội chứng cuối tuần" này Tuần rồi có quá nhiều công việc nên chàng không có thời gian đê nghĩ về đòi mình, về việc chàng vẫn chưa có gia đình riêng ả tuổi ba mưoi hai này, không vọ không con không cả thân hữu, chỉ rặt những người giao tiếp qua công việc tại công ty Tuần tiếp tuần trôi qua đê cho chàng một cảm giác trông vắng và đau khổ Cái cảm giác thật thật hư hư về cuộc sông bất bình thường của mình đã dằn vặt chàng mầi Điều chàng cần, điều chàng thật sự cần, là một
sự thay đôi sâu sắc
Trang 13Ba đêm liền chàng đã chợt thúc giấc, mắt ngân lệ, mỗi lần như thê lại khiến chàng nhớ đến nguyên nhần nỗi buồn của mình Chàng đã mơ thây một con chim xanh lộng lầy - con chim chàng yêu thích từ hồi còn bé thơ - với đôi cánh bị cắt cụt,
và chàng hiểu ra ngay rằng con chim mất cánh đó chính là thân phận mình
Nỗi cô đơn không chỉ nặng nề mà còn khó giải thích nữa
Là một nguôi lang mạn, dù đã qua nhũng cuộc tình thất bại, chàng vẫn tin tuỏng ở tình yêu Có thể do chàng có yêu cầu quá cao nên đã bỏ lỡ nhiều cơ hội - nhũng cơ hội tốt, như cha chàng đã nói - bởi vì có nhiều cô để ý mà chàng cứ làm ngơ
Kê cũng lạ, dường như chàng rất hấp dẫn đôi với nhũng phụ
nữ mà chàng dửng dung, trong khi nhũng người chàng si mê thì lại không để ỷ đến chàng Cứ như là vị thần chỉ đạo các quan hệ của con tim đã lây việc ngăn cản nhũng nỗ lực của chàng làm trò tiêu khiển vậy
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là chàng thích chờ "đúng" người hơn là nhũng dan díu tạm bợ, vôn thuờng đê lại nhưng vết sẹo sâu khi duyên không thành mà lại còn phí thời gian nữa Thật ra chàng đã bắt đầu hết tin tưởng ở việc tìm kiếm người phụ nữ sẽ ăn đời ở kiếp với chàng rồi Chàng cảm thây tìm kiếm nữa chỉ thêm mất thời gian và vô vọng mà thôi.Nhung chàng không thể sống mầi một mình Việc đầu tiên phải làm là kiếm ra tiền Nhung bằng cách nào đây? Ai giúp chàng đây? Chắc chắn cha chàng với quán rượu nhỏ chỉ đủ sông qua ngày không thể giúp được rồi Vậy là ai?
Bỗng John nhớ ra chàng còn có một ông chú giàu có, thường
Trang 14Lạc lỗng 15
chỉ mỗi năm gặp được đôi lẩn trong mùa Giáng sinh hay có công việc nào đó Chàng quyết định tìm gặp chú Chàng có thê xin ông một vài gọi ý - hoặc cũng có thê hỏi mượn tiền
đê giúp chàng bỏ việc và mỏ công ty riêng, điều mà chàng
từ lâu vấn hằng mo ưóc John lập tức gọi điện cho ông chú xin gặp mặt trong bữa com trưa ngày mai Xong xuôi chàng bắt tay vào đống hồ sơ bề bộn của vị khách người Nga Hôm sau chàng được ông chú tiếp đón ân cần nhung ông đã từ chối cho chàng tiền, kể cả cho vay "Chú chỉ cho người giàu vay tiền mà thôi" ông nói vui đê làm nhẹ bót lời từ chối Thay vào đó, ông khuyên John đến gặp một người bạn của ông, một nhà triệu phú lập dị sông ở Long Island, vôn đã tùng giúp ông khi ông còn tay trắng John được ông viết thư giới thiệu
Trang 15BƯỚC ĐỘT PHÁ ĐẦU TIÊN
ơễL.ưò\ giờ sáng hôm sau John dùng xe truớc day cổng uy
nghi của nhà vị triệu phú, một lâu đài theo phong cách Tudor
đồ sộ Một nguôi bảo vệ hỏi chàng có đuọc hẹn gặp không Thay cho câu trả lời, chàng đưa ra bức thư của ông chú Người bảo
vệ nhấn nút mỏ cổng cho chiếc Mustang chẩm chậm chạy vào.Chàng đậu xe, rụt rè leo khoảng ba muoi bậc thang đồ sộ
có hai con sư tử đá cổ xua đứng chầu, và bâm chuông Một lát sau, Henry, bác quản gia chỉnh tề trong bộ đồng phục bước
ra mả cửa John giải thích lý do cuộc viếng thăm
Bác quản gia báo cho ]ohn biết rằng ông chủ đang bận và mòi chàng chò trong vườn hoa, rồi lễ phép mòi chàng đi theo John cảm an và theo gót ông đến một vườn hồng rộng bát ngát Có một ông già làm vườn, tuổi quá bảy mưoi, đang săm soi tỉa tót một bụi hồng, đầu đội nón rom rộng vành
john bước tới khiến ông già phải ngùng tay và đứng thẳng
Trang 16Bước đột phá đầu tiên 17
dậy Ông già mỉm cuời, cặp mắt xanh trong lấp lánh sáng làm John phải luu ý
"Anh làm gì ở đây?" ông già hỏi bằng một giọng êm tai và hơi châm biếm
'Tôi đến gặp nhà triệu phú”
"Về việc gì vậy, xin mạn phép hỏi anh?"
"À, tôi muôn xin được chỉ dẫn"
"Thế à "
Ông già quay lại tỉa cành, ra chiều không lưu ỷ đến John Lát sau ông lại hỏi "Anh có thê cho tôi mượn mười đô la được không?"
"Mười đô la? À ” John móc túi lôi ra tất cả tiền giấy tiền
xu, tổng cộng được mười lăm đô la - chàng đã không ghé ngân hàng đê lĩnh tiền, và như thường lệ, chàng rỗng túi
"À, thực ra tôi chỉ còn ngần này thôi"
'Tốt rồi, nhiều hơn sô tôi cẩn", ỏng già làm vườn nói với nụ cười thắng lợi Bước một bước lại gần ]ohn, ông già rút tờ giấy mười đô la trong tay John và đút luôn vào túi
"Mười đô la là gì? Ai biết được ngày mai anh có thể là triệu phú"
John không dám phản đôi Dấu sao chàng chỉ là khách trong cái lâu đài quyền quí này, và chàng không muôn phạm phải một sai lẩm ngớ ngẩn Nhung chàng không thể không suy nghĩ
về cuộc viếng thăm này, côt để mang về lợi lộc, hóa ra lại không khá chút nào, vì đã mất không mười đô la Rõ là chàng không có sô giữ tiền
Trang 17Ngay lúc đó ông quản gia Henry đã tới và lễ phép nói với ông lão làm vuòn 'Thưa ngài, có một việc nhỏ Một anh bếp xin nghỉ việc hôm nay và cứ đòi trả sô tiền mà chúng ta còn thiếu anh ây Và, ùm chúng ta thiếu muời đô la"
Ông già làm vuòn móc túi John rất ngạc nhiên thây ông lôi
ra một xấp tiền giây dày cộm, toàn tiền lớn - năm chục đô, một trăm đô, và có cả vài tò một ngàn Mỉm cuòi khôi hài ông già rút
ra tò muôi đô la ông muợn của John để đua cho bác quản gia.]ohn nổi nóng Chàng cảm tháy bị lừa
'Tại sao bác hỏi mưạn tôi mười đô la? Bác đâu có cần"'Ô có chứ' ông già làm vuờn đáp lại "Đây này" ông vùa nói vừa xòe xấp tiền giây ra như một cái quạt Tôi không có tò muời
đô la Tôi không định cho anh ta một trăm hay một ngàn đô la!"
"Đùng xét nguôi qua vẻ ngoài của họ " john chợt nhò một câu ngạn ngữ xua:
"Bác là nhà triệu phú phải không?”
"Người ta gọi tôi như thê"
Tôi tên Ịohn, John Blake", chàng nói, chìa tay ra Nhà triệu phú đút tiền vào túi rồi mói bắt tay ịohn
'Tôi rất vui đuọc tiếp anh, John", ông già nói một cách khó hiểu, như thể ông đang đại chàng
John nghĩ tốt nhất đừng hỏi về việc này, và chàng cũng không có dịp đê hỏi, vì nhà triệu phú lập dị đã lên tiêng.'Thê anh cần gì ỏ tôi?"
"Chú tôi bảo rằng bác có thê giúp tôi thực hiện uớc mo của mình, giúp tôi thành công và làm giàu"
Trang 18Bước đột phá đầu tiên 19
"Thê à Nhung này, sao mà anh vẫn chưa giàu? Anh có tự hỏi mình không?"
"Không, quả là không"
"A, có lẽ anh phải làm việc đó trước Nào, hay nói ra suy nghĩ của anh đi"
'Tôi, ơ " ]ohn lắp bắp, quên hẳn chữ nghĩa Tôi hiểu" nhà triệu phú nói: "Anh không quen nói ra nhũng điều suy nghĩ Hoặc anh không quen suy nghĩ chút nào À, nghe này, anh dùng bữa trua vói tôi nhé? Nó có thê giúp anh đủ súc mạnh
đê suy nghĩ cho rõ ràng"
John nhẹ hắn người và đồng ý Họ vào trong một phòng
ăn rộng lón, và ngồi vào một cái bàn có thể tiếp đến ba chục khách Hai bên tường là hai lò sưởi bằng đá cao nghễu nghện đang lách tách lửa hồng
Chàng đang ăn ngấu nghiên món cá hồi và xà lách thì nhà triệu phú hỏi:
"Anh có thích công việc đang làm không?”
"Có À, thực ra là không Tôi làm cho một công ty mà tôi thì muôn m ả công ty riêng"
'Trong thâm tâm anh có thực nghĩ là mình có thể thành công trong lãnh vục này không?"
"Có"
"A, vậy vấn đề là gì?"
"Vân đề là tôi không có tiền đ ể ra làm riêng"
"Khi tôi bắt đầu tôi cũng tay trắng", ông già nói liếc nhìn John "Và phải nói tôi làm việc cũng không tồi"
Trang 19"Nhưng thiếu tiền thì tôi không biết làm sao"
"Vấn đề của anh là sự sợ hãi Anh thiếu tự tin ở mình Nêu
anh có lòng tin, lòng tin thục sự, anh sẽ thành công Anh có biết rằng bất cứ điều gì một người đàn ông có thể nghĩ ra anh
ta có thể tin tưởng, thì anh ta đều có thể làm được không?"Nhà triệu phú lôi trong túi ra một đồng xu Vừa lơ đãng tung nó lên, ông vừa hỏi john "Nói đi, anh sẽ trả bao nhiêu để học bí quyết thành công?"
'Tôi không còn một xu"
"Nếu anh có tiền"
'Tôi không biết, một trăm đô "
Nhà triệu phú cười, dõi nhìn đường rơi của đồng xu "Một trăm đô! Lạy Chúa, có việc rồi đây - Trả thêm đi"
"Một ngàn đô"
Nhà triệu phú lại bật cười "Nếu anh thực lòng tin là có một
bí quyết, anh phải trả nhiều hơn nữa kia Nàp thử lại đi, nếu
có tiền, anh sẽ mua bí quyết với giá bao nhiêu?"
'Tôi không biết, cứ cho là hai mươi lăm ngàn đi"
T ốt, rất tốt Không nhiều, nhung có tiến bộ”
Hai người nói chuyện trong vài tiếng, lúc thì dạo bước vườn hồng, lúc ngồi uông trà, và nhà triệu phú đã tiết lộ cho John
bí quyết đã giúp ông gom góp một tài sản kếch xù Ịohn ngạc nhiên vì nó quá đơn giản Sao chàng đã không nghĩ tới? Có
• thê vì có bao giờ chàng ngung việc đê suy nghĩ đâu Hoặc giả
có thê chàng đã không tin là có một bí quyết
Trang 20Bước đột phá đầu tiên 21
Sau cuộc trò chuyện kéo dài, nhà triệu phú đã hiểu john nhiều hơn và thây thích chàng: một nguôi thông minh có thừa, nhung xui xẻo hoài, cũng đáng đuọc sô phận đua tay ra đê giúp đỡ Ồng rút trong túi ra xấp tiền và nói "Đây"
Ịohn ban đẩu không hiểu
"Bác"
"Phải Tôi cho anh Hai muơi lăm ngàn đô la Có thể thiếu
có thể thừa vài trăm Tiền túi của tôi đây"
"Hai muơi lăm ngàn đô la? Bác cho tôi hai muoi lăm ngàn
đô la?"
"À, thực ra tôi không cho anh, tôi cho anh muọn Ngày nào
đó, năm, muôi năm sau, khi giàu rồi, anh sẽ giúp người khác lập nghiệp giông như tôi đang giúp anh Chuỗi dầy xích được thực hiện, việc phải làm sẽ được làm"
Ngừng một lát, ông nói tiếp, "Cả đòi tôi ai cũng nghĩ tôi
là một doanh gia thành đạt Ngược lại, tôi chỉ nghĩ tôi là một người làm vườn Nêu tôi góp nhặt được một tài sản khổng lồ
đó chỉ để cho mọi người có lòng tin đôi chút vào sức mạnh của tư duy Lúc nào có thể, anh hãy tập trung vào trái tim của bông hồng Rồi anh sẽ hiểu tôi muôn nói gì"
Sau khi trao tặng tài sản bất ngờ này, nhà triệu phú già lại gần john, chỉ ngón tay vào giữa hai đầu chân mày và nói "Hãy tìm hiểu anh đích thực là ai Sự thật sẽ giải thoát anh".Ồng để Ịohn lại một mình John có cảm giác vừa trải qua một giai đoạn quan trọng nhât trong đời mình, không phải vì
sô tiền bất ngờ được cho mà vì có gì đó như ma thuật trong buổi tiêp xúc này
Trang 21Ngay lúc ây, bác Henry bưóc vào phòng ăn và hỏi ]ohn có muôn tắm rửa truóc khi về không John nhận lời, biết rằng đã đến hồi kết thúc Chàng theo bác quản gia lên gác Bác Henry dùng lại ỏ cửa của một trong rất nhiều phòng và trao cho John một phong bì Phong bì rất lớn làm bằng một loại giấy rất đẹp
và có gan xi mang hình một đóa hồng
"Ông chủ tôi gủi" bác quản gia giải thích khi John mỏ ra, một mình trong phòng, chàng xúc động thây trong phong bì
có một chúc thư tinh thẩn của nhà triệu phú, dày ngót sáu chục trang giẫy Chàng lật giở xem qua, và khi sắp đi, chàng quyết định cũng nên cảm on gia chủ về mọi việc
Chàng xuông phòng ăn, băng qua phòng khách, nhung không gặp được nhà triệu phú Chàng nghĩ có thê ông già trở
ra ngoài vườn Chàng đã không lầm Nhung khi ra đến ncri, thật
là bất ngõ, ông già đang nằm sõng sượt ngay giữa lôi đi, gưong mặt tĩnh lặng tay chắp lại trên ngực như người nằm dưói huyệt
mộ, đang cầm một bông hồng
Hết súc đau buồn, John nghĩ rằng ông già đã chết rồi, do
đó mới trao cho chàng bức chúc thư tinh thẩn, và một sô tiền
ít phút trưởc đó
Nhung làm sao, ông già có thê tiên đoán cái chết của mình? Một bí mật cần có câu trả lời thật đáng kinh ngạc
Sau vài phút, Ịohn bước tới, định lấy đi bông hồng đê làm
kỷ niệm về buổi gặp gỡ này, nhung lại đổi ý Bông hồng này
là của nhà triệu phú, và sẽ là người bạn đồng hành cuối cùng
Trang 22CHƯƠNG 3
CHẮP CÁNH BAY LÊN
c / rong phòng họp lớn của công ty Gladstone ngày thứ hai tuần sau, vị chủ tịch của công ty Nga, đúng dậy, vẻ mặt đầy thất vọng về cách trình bày nghèo nàn và không sáng tạo của James Gate, các trợ lý của ông cũng đứng dậy theo
'Tôi nghĩ ta nên tìm một công ty khác" - vị chủ tịch tuyên
bô - “chang giông với cách nghĩ của chúng ta chút nào" Lão Gladstone đúng chết lặng, không dám phản đôi Không có John, không biết sáng nay thằng ắy đi đâu, khiến cả lão lẫn Ịames Gate, phó chủ tịch mói, chẳng làm được gì Khi lũ người Nga
dã đi khỏi, mặt lao Gladstone - đúng hơn phải nói là cái đầu hói của lão - vụt đỏ tía vì giận dữ Lão hung dữ chửi bới Gate
"Anh là thằng dốt đặc Anh không thể suy nghĩ khá hon nữa hay sao? Anh giỏi nói về tiếp thị, về chiến lược lắm mà Nghe nói anh có bằng thạc sĩ quản trị cơ mà?"
"Vậy, nhung, ý tôi muôn nói là phải úng khẩu như vậy làm sao tôi biết thẳng Blake đã nghĩ nhũng gì, ông thây đúng không?"
Trang 23"Nghe này, một thạc sĩ quản trị phải biết ứng xử trong mọi tình huông, kể cả gặp lúc khẩn cấp Còn việc đề bạt anh, hãy gác lại đó đã Một phó chủ tịch mà không biết phải làm gì khi cục cứt sắp sửa vọt ra thì chỉ là đồ chết tiệt"
"Nhung, thưa ông Gladstone, ông không thê làm thế"
“Có chứ, tôi có thể, bằng chứng là tôi mới làm rồi đó Còn bây giờ, xin lỗi anh, tỏi phải đi nói chuyện với thằng ngôc Blake Nó phải biết ai đang điều hành ả đây, hãy đợi đẫy".John mòi đến công ty được ít phút, chàng làm mọi nguời ngạc nhiên vì vẻ bất cần đời của chàng đôi vói việc đi làm trễ và vì việc chàng tặng hoa hồng cho các cô thư ký Chua bao giò chàng
tự tin đến thế, duyên dáng đến thế, ung dung đến thế, khác hẳn vói cái bóng vội va cặm cụi của chàng hon một năm nay
Cô thư ký của chàng là nguôi nhận bông hồng cuôi cùng cảm thây vừa lo vừa lạ
"Ôi anh Blake, từ nãy đến giò anh ỏ đâu? Anh phải điện thoại cho em mới đúng Óng Gladstone sắp làm thịt anh đó”'Vậy à!" john buông gọn Chẳng nói gì thêm chàng bắt đẩu thu dọn đồ đạc riêng vào một thùng giấy Lầo Gladstone giận
dữ sải bước vào phòng
"Anh ỏ lỗ nẻ nào vậy, Blake? Anh có biết anh đã làm gì chưa? Công ty tuột mất hợp đồng với Nga, cũng là tại anh!"
"Gate có đó không?"'
"Có, nhung nó là thằng ngu Này, anh có trả lời tôi không đầy? Hai sáng liền anh đều đi làm trễ Anh làm tôi phát bực rồi đó"
Trang 24Tuyến tiền liệt của tôi chẳng dính gì đến đây cả Anh là
kẻ gáy rối, bảo đảm với anh thế Anh có biết rằng tôi có thể đuổi anh vì việc vừa rồi không?"
"Không, ông không làm như vậy được"
"Ý anh muôn nói gì?" Gladstone hét lên
"Ống không đuổi tôi được, vì tôi xin nghỉ việc"
"Anh nghỉ việc?" Gladstone lắp bắp không tin
"Vâng, bắt đầu từ " Ịohn ngừng nói để nhìn lại đồng hồ 'Bắt đẩu từ mười một giò ba mươi bảy phút"
Lão Bill Gladstone không quen với việc có người xin nghỉ việc Lão quen đuổi người ta, đôi khi lão lại cảm thây sự thích thú man rợ khi đuổi người ta Ban đầu lão nghĩ chỉ là câu nói đùa Kẻ nào dám xin thôi việc khỏi công ty Gladstone, một công
ty tốt nhất thê giời? John quay lung lại lao chủ và tiếp tục nhặt nhạnh những hình trang trí tội nghiệp ở trên bàn mình để cho vào thùng Gladstone lúc ây chỉ muôn xông vào đánh chàng nhung lão bình tĩnh lại và suy nghĩ rât nhanh
"Này, John anh nên nghĩ lại đi Anh hơi vội đây Tôi sẵn lòng
bỏ qua chuyện mây thằng Nga Mình ngồi xuông nói chuyện
đi Việc tăng lương mà tôi đã hứa cho anh, à, tôi không phải
là kẻ nuôt lời đâu Bắt đầu từ tháng tới anh sẽ được tăng thêm năm phần trăm "
Trang 25John quay lại, nhíu mày, ngắm nhìn con ngựa nhỏ ỏ trên tay Thay vì trả lời, làm ra vẻ chua nghe lão Gladstone nói gì
từ lúc buớc vào phòng, chàng hỏi "Ông có thích bức tuọng này không? Tôi không đem đi đâu."
Con giận bùng lên, Gladstone nắm lấy pho tuọng, quăng mạnh vào tuông cho nó vỡ tan Hiếm khi nào có kẻ giỡn mặt vói lão, huỏng hồ là một nhân viên nhỏ bé tầm thuòng
"Noi khác trả anh cao hon phải không?" Gladstone hỏi "Phải đúng vậy không?"
"Không", John trả lời
"Nghe này ", Gladstone nói, lầy lại giọng ông chủ, "anh là một trong những nhân viên giỏi nhất công ty, anh có tài năng lón
Do đó, tôi sẵn sàng vi phạm chính sách luông bổng của công
ty và trả anh thêm một ngàn nữa"
"Một ngàn?"
"Mỗi tháng, dĩ nhiên Nghĩa là muòi hai ngàn mỗi năm"'Muôi hai ngàn mỗi năm", John suy nghĩ, "Lạ quá Mói hôm truúc mình bắt đẩu nghĩ mình có thể kiếm đuọc rihiều hon, thì hôm nay lầo chủ đã thêm cho mình muòi hai ngàn mỗi năm"
"Sao?" Gladstone không còn kiên nhẫn nữa
"Muòi hai ngàn "
"À, và dĩ nhiên anh đuọc cáp xe công ty nữa"
John không thể tin nôi Cái này phải nghĩ đây Chàng cũng chỉ mong có thế Chàng do dự Chàng đuọc tăng luông nhiều quá Muòi hai ngàn! Lại còn một chiếc xe nưa chứ! Có nên nhận không? Vói sô luong hiện giò là hai muoi lăm ngàn chàng có
Trang 26Chắp cánh bay lên 27
thể trả hết nợ, bỏ qua hết Nhung nếu nhận lời thì chàng có phản bội lại niềm tin của nhà triệu phú không? Và cũng có phải
là từ nay và mãi mai sẽ chôn vùi những uóc mơ tốt đẹp, từ
bỏ con nguôi thật của chàng - và nhầt là con nguôi mà chàng muôn trở thành hay không? Chàng nhận thây lương tăng và xe mới sẽ không giải quyết được việc gì
"Cám ơn ông - Nhung không phải là tiền bạc", sau cùng chàng trả lời:
"Anh muôn làm ăn riêng, đúng không?" Lầo Gladstone mỉa mai "À, nghe tôi nói này, anh chưa đủ sức đâu! Anh sẽ thất bại thảm hại! Anh chẳng có tài mẹ gì, tôi đảm bảo mọi công
ty trong thành phô này coi tên anh như rác rưởi mà thôi!"John nhìn lại các đồ vật đáng thương trong thùng giấy và quyết định bỏ lại hết Chàng nên rũ sạch, bỏ lại tất cả sau lung, hãy quên đi cái quãng đời chẳng mây tươi đẹp này Chàng bước ra khỏi phòng, tiện tay ấn cái thùng vào tay lão Gladstone
Ra đến hè phố, ]ohn có cảm giác cực kỳ tự do Chàng đã từng
mơ ước bỏ đi từ lâu lắm rồi, và bây giờ chàng mới thực hiện Lòng ngập tràn cảm giác lâng lâng kỳ lạ, giông như khi còn bé lần đầu đuọc nghỉ hè vậy Chàng có cảm giác tương lai cuôi cùng
đã ở trong tay, cuôi cùng chàng đã cập bến bờ mới
Trang 27Nhung tất cả nhũng gì chàng moi móc đuợc - ngoài một họp đồng mang về năm ngàn đô la - chỉ là một chuỗi việc vặt vãnh chang nên ccrm cháo gì Tất cả các công ty lón và ngay
cả các công ty nhỏ - mà chàng đã tiếp cận đều trả lời cùng một câu 'Chúng tôi không biết công ty ông" hoặc "Ông chua
có kinh nghiệm" hoặc "Khách hàng của ông gồm nhũng hang nào" hoặc "Chúng tôi chỉ làm ăn vói những hãng lớn", hoặc
"Chúng tôi sẽ gọi lại"
Thế mà lúc ban đầu chàng cứ nghĩ mình đã có mọi thứ đê
Trang 28Nếm mùi thất bại 29
thành công rồi Chàng có nhiều năm kinh nghiệm trong một công ty uy tín Chàng là một cây viết đã từng đoạt giải không bao giờ thiếu ỷ tưởng độc đáo, đù súc vượt qua nhũng giói hạn ngặt nghèo nhât - một "điều kiện bắt buộc" trong lĩnh vực quảng cáo, noi mà mọi người chỉ muôn nghe nói mọi việc đã làm xong “từ hôm qua rồi" Ịohn rất nổi tiếng trong sô các khách hàng quen lúc trước, và chàng tin ở sức hấp dẫn của mình
Đê có nhiều thòi gian cho công việc sáng tác và tìm kiếm khách mới, John đã thuê ngay một trạ lý lúc chàng mở công ty Tên cô ta là Rachel Winter Điều làm chàng chú ý khi chọn nàng trong sô các úng viên đến xin việc theo quảng cáo tuyển người của chàng là nụ cười cải mở và đằm thắm của nàng Dường như nàng tin ở chàng ngay lúc mới gặp, điều đó làm chàng cảm động Hon nũa cũng vì có một sô úng viên đã rút lui khi họ trông thây phòng làm việc bé xíu mà chàng dự định bô trí họ ngồi.Thêm một điều nữa, khi chàng thuê nàng, chàng đã nhât quyết không để lẫn lộn giữa công việc vói tình cảm, thế nhung chàng đã yêu nàng Mái tóc dài màu hạt dẻ quăn tự nhiên, hoi ánh vàng, cặp mắt to xanh ánh lên vẻ thông minh và dịu dàng
đã làm tiêu tan vẻ lạnh lùng chàng muôn có lúc ban đầu Dần dần, cũng như John, Rachel cũng có cảm giác tương tự Nàng
đã thề không nên thân mật quá với người đồng nghiệp, nhất là người chủ Nhung ngay từ đầu nàng đã cảm thây đôi với chàng, nàng không chỉ là một nhân viên, mà còn là một tay trợ lý, hay trong một chừng mực nào đó, cũng có thê hiểu là nguòi hợp tác.Đáng tiếc là công việc của John bước đầu không máy thành công Chàng đã tiêu hết một nủa sô vốn ban đầu và đang nghiêm túc tự hỏi có phải đã sai lầm khi bỏ việc quá vội va không
Trang 29Chàng cũng tự hỏi phải chăng cha của chàng, mới chết đưọc vài tháng nay, đã đúng khi nói rằng sô chàng không thê giàu đuọc hoặc luôn gặp trở ngại trong đuòng đời Có thê sai lẩm của chàng, sai lầm lón của chàng, là không tiếp nhận quán ruợu nhỏ của cha để lại thay vì mả cóng ty quảng cáo John đang quay lại trong đẩu kê hoạch của mình và tìm hiểu xem mình thất bại ỏ khâu nào thì Rachel bước vào, vẻ mặt đăm chiêu.
"Em xin nghỉ" nàng nghiêm giọng nói
"Mới có bôn giò" John đáp, liếc nhìn đồng hồ "Anh "
"Em biết, nhung lặng lẽ quá, và em em xin nghỉ vài ngày, anh John ạ Em nghĩ cả hai chúng ta cần xa nhau một thòi gian
Em cảm thây đang là gánh nặng cho anh Em biết công việc của công ty không đuợc chạy, và việc anh đang nghi ngờ chính khả năng anh có ảnh huởng đến cả hai, vì chúng ta cùng chung một việc Em xin nghỉ ít ngày đi thăm bạn ả Boston" Rachel ngừng lại, rồi nói tiếp, “Em sẽ gọi điện cho anh lúc trỏ về"
Dù bực mình, John không định thuyết phục nàng đừng đi Chàng biết đang có một sự căng thang nào đó giữa hai người
Dù tuyên bô bất ngõ của nàng làm chàng lo lắng, nhung có thê đôi ba ngày xa cách sẽ là điều tốt Chàng có thê nghĩ lại
kê hoạch của mình đôi vói công ty Ngay lúc đó, John nhận thây Rachel bỗng nhiên xanh tái và đưa tay lên bóp trán
"Chuyện gì vậy, em không khỏe sao?" john hỏi
"Không, không có gì Em chỉ hơi choáng váng"
Chàng rót cho nàng một ly nước và nàng uống cạn, rồi cười buồn, nàng đi ra, quên cả hôn chàng, như thể nàng phải lo một
Trang 30Nếm mùi thất bại 31
việc gì quan trọng Sự ra đi vội vã của nàng đến quên cả hôn
từ gia làm tim John đau nhói
Chàng hốt hoảng Sao chàng không cô giữ nàng lại? Chàng không biết rằng mình có thê mất nàng sao? Rằng nêu chờ đợi thì sẽ quá trễ sao? Làm sao có thê tin chuyến đi ngắn này, xa cách tạm thời này, chỉ là một cái cớ, một cách chuẩn bị cho chàng về một sự đoạn tuyệt quan hệ mãi mãi? Nhung chàng quá bận tâm đến công việc, quá lo âu về triển vọng thất bại sắp xảy ra, nên mầi một lúc lâu sau mói đúng dậy đi theo nàng
Ra đến bên ngoài hành lang, chàng đã định yêu cầu nàng giải thích - và quan trọng hon nữa, muôn nàng đảm bảo không có
gì xảy ra trong quan hệ giữa hai người - thì cánh cửa thang máy dã đóng lại sau lưng nàng, và nàng đã ra đi Buồn bã John quay về phòng làm việc, suy nghĩ rất lung
Ỷ nghĩ đưa chàng trỏ lại sự thất bại của mình Lúc đầu mọi việc dường như trôi chảy Mấy tháng trưóc, sau khi gặp nhà triệu phú, chàng đã có cảm giác thế giới thuộc về chàng, và chàng chỉ cẩn đem áp dụng vài quy tắc đcm giản là sẽ thành công John có cảm giác trong chàng có cái gì cao cả, có tài năng chưa được thê hiện, nhưng sao chàng không thành công? Có thê chàng đa hiểu sai nhũng chỉ dẫn của nhà triệu phú
Trang 31GẶP G ỡ NGƯỜI HÀNH KHẤT KỲ DỊ
c ^ á n g hôm sau, John dậy trễ hơn thuờng ngày Đêm qua chàng khó ngủ, chập chèn nhiều giấc mơ lạ Chàng đến văn phòng, dự định làm việc gì đó, nhung tâm tư đ ể đâu đâu Rachel không có đó, hơn nữa hôm nay là ngày nghỉ, do đó chắc cũng chang có việc gì
Chàng cảm thấy không thê ngồi văn phòng được nữa và quyết định dạo quanh thành phô Chàng đi bộ suôt nửa tiêng, thưởng thúc tiết trời êm đẹp Đến quảng trường Times, thì một ông lão hành khất, mặc bộ đồ hải quân rách bươm đẩu đội mũ vành đen che một phần khuôn mặt tiến lại gần chàng
"Lạy ông Cho tôi xin muời đô la ”
"Mười đô la?” ]ohn nói, vừa ghét vừa ngạc nhiên vì sự trơ tráo của lầo hành khất "Không, không có đồng nào hết".Lầo ăn mày ngẩng đẩu lên Khi quay lưng đi lao trao cho John một đóa hồng, cười cẩu hòa và nói, "Đe lẫy hên Xin lỗi
đã quấy rầy ông Chúc ông một ngày tuyệt diệu"
Trang 32Vẻ đẹp bí hiểm của đóa hồng làm chàng say đẳm Chàng xem
nó như thể biểu tượng hoàn hảo và tinh tê của thành công, chỉ
có đuọc khi dám chấp nhận rủi ro chạm phải nhũng cái gai nhọn Bỗng chàng nhó câu sau cùng mà nhà triệu phú già đã nói vói chàng "Hãy tập trung vào tâm của bông hồng Hãy tập trung vào tâm của bông hồng" Chàng vẫn như còn nghe đuợc giọng nói của ỏng già Bất chạt sự tử tê của ông lão ăn mày làm chàng thúc tỉnh Mây tháng truớc đây một nguòi xa lạ hoàn toàn đã cho chàng hai mưoi lăm ngàn đô la Vậy mà chàng lại quá nghèo hay keo kiệt không cho đuọc lão ăn mày máy xu hay sao?
Nhung đâu chỉ có thế, đâu phải chỉ là giọng nói và vẻ ân cẩn của ĩão làm chàng bôi rỏi Trên tất cả là cặp mắt độc đáo của lão, ánh lên vẻ sáng lạ thường, dù chàng chỉ kịp thắy trong tích tắc khi ông lão ngẩng đẩu lên Cặp mắt lão như toát ra một lý tưởng cao cả, một vẻ thanh cao không gì so sánh đuọc John bôi rối vói ý nghĩ chàng đã biết cái nhìn đó, chàng đa gặp đôi mắt ả đâu đó rồi
Cái rùng mình chạy khắp toàn thân khi chàng nhớ đến cặp mắt của một người: nhà triệu phú già Chàng cũng bôi rối không kém về việc lão ăn mày hỏi xin đúng sô tiền như nhà triệu phú
đã hỏi: muòi đô la Không thê tin rằng chỉ là trùng họp.Nhung không được: chính mắt chàng đã thây xác chết của nhà triệu phú trong vườn hồng Nhưng có thể bác ấy chua chết thật John hình dung ra xác ông già nằm trên lôi đi của khu
Trang 33vườn với đóa hồng trên ngực Thử nghĩ mà xem, ông già trông như còn sống, dù đã ngủ giâc thiên thu Vậy làm sao một người,
dù có kỳ lạ như nhà triệu phú già, lại có thể trả về từ CÕI chết?John lại nghĩ, dù chết hay sông, một người giàu có như nhà triệu phú không bao giò lại ăn mặc như một kẻ lang thang Nhưng một giọng nói huyền bí - có thê là giọng của một đứa trẻ trong chàng - cất lên rằng, có, có thê lắm chứ Chàng vụt chạy, định đuổi theo lão ăn mày đang thong dong rẽ buóc giữa đám đỏng người, thì lại đụng phải một khách qua đường, một
bà lao béo phệ, làm gói hàng trên tay bà rót xuống hè phố
Dù rất vội, chàng cũng phải xem lão bà có hề hấn gì không
và giúp bà thu nhặt hàng hóa Xong việc, chàng nhìn quanh, lão ăn mày đã mất hút
Chàng vùng chạy đôn đáo Được vài sải chân, chàng nghĩ
đa trông thây lão ăn mày rẽ sang đường Broadvvay Chàng chạy nhanh hơn Rẽ qua góc phố chàng tháy lão già đang đúng truớc
tủ kính của một cửa hiệu, mắt chăm chăm nhìn mấy cái bánh Tim đập rộn ràng, John vội bước tới, kính cẩn đặt tay lên vai lão già Người ăn mày quay lại, nhung không phải là người đã hỏi xin mười đô la Do vội vã John đã không để ỷ là người này không đội nón, chỉ giống nhau chiếc áo khoác sẫm màu thôi.Thất vọng, John xin lỗi và cho người ăn mày muôi đô la làm lão rất ngạc nhiên Lầo nghĩ lại là trò gạt gẫm gì đây nên ngó quanh xem John có kẻ tòng phạm nào nấp đâu đó, sẵn sàng nhảy
bổ vào lão để cuớp hết tiền bạc của lão không Không thây ai, lão an tâm cảm ơn ân nhân rồi nhanh chân vào tiệm bánh.John vội vầ quay lại quảng trường Times hy vọng v in có
cơ may tìm ra người hành khất kia Chàng nhìn quanh vô vọng
Trang 34Gặp gỡ người hành khất kỳ dị 35
Dù chàng biết là dị đoan khi lão hành khất nọ chính là nhà triệu phú già, nhung vẫn không khỏi cảm thầy hơi buồn Chỉ một hy vọng phi lý đôi khi cũng có tác dụng an ủi nhiều người.Chàng quanh quẩn ở quảng trường Times một lát rồi bước qua một trong những đường bên chạy cắt ngang thành phố Xúc động làm chàng cảm thấy khô họng nên quyết định tìm nơi giải khát Chạt nhận ra một quán cà phê đã từng lui tới, chàng bước lại hàng hiên của nó Còn cách vài m ét thì chàng thấy ông lão ăn mày
Ban đầu chàng nghĩ mình đang mơ ngủ Nhung không, đúng
là lão, ngồi ở bàn vói một ly nước cam khổng lồ, ăn mặc tồi tàn - áo choàng cũ sậm màu, mũ đen rộng vành - đang hò hũng tung một đồng xu lên trời để gieo xấp ngủa, hệt nhà triệu phú già đã làm trong bữa com trưa hôm nọ Ông lao lại tung đồng xu lên, nhưng cao quá nên không chụp bắt được Ồng lão nhìn theo đồng xu lăn về phía john, chàng cúi xuống nhặt.Khi ngẩng lên chàng gặp cái nhìn của ông già và lòng lại tràn đầy xúc cảm Trực giác của chàng đã đúng Lão ăn mày
có cặp mắt lạ thường, ánh lên sức sông và niềm vui, chính là nhà triệu phú Khi biết rằng john đã nhận ra mình, nhà triệu phú mỉm cười đầy vẻ thông thái Không nhu John, ông già hoàn toàn không ngạc nhiên về buổi hội ngộ "tình cờ” trên đường phô New York này Phải chăng ông đã đoán trước - hay đúng hơn, đã dàn dựng - buổi gặp này?
vẫn còn choáng váng vì quả bất ngờ
John cầm đồng xu đi về phía nhà triệu phú và hỏi một cáu chàng biết là rất phi lý
"Làm sao mà bác không chết?"
Trang 35"Vì tôi còn sông" nhà triệu phú trả lời, nụ cười rộng mở.
"Cháu không hiểu! Không thể đuọc! Bác nằm trên đất trong khu vườn Cháu thấy mà"
“Shakespear đã nói trên đòi này có nhiều điều không có trong sách vả Tôi chỉ ngủ sâu, trả về vói bản ngã thục của mình Cà vạt của anh đẹp quá", ông già nói
Ngạc nhiên vì lời khen không trông đọi, john đua tay lên
sò chiếc cà vạt, tự hỏi có phải lại thêm một điều trùng hạp nữa không, hay là nhà triệu phú vói tư duy bí hiểm đã đoán
ra giá trị tình cảm của chiếc cà vạt đôi vói chàng, vốn trưóc
nó là của cha chàng
"Cám ơn bác," chàng nói, có vẻ bối rối
John không hỏi thêm về sự "phục sinh" của ông già lập dị nữa, dù chàng vẫn không hiểu đuợc
Im lặng căng thẳng Sò chiếc cà vạt, John bắt đầu nghĩ về bao nỗi thất vọng và thất bại chàng đã nếm trải mây tháng qua Chàng
đã hon một lần nghi ngõ về giá trị của lòi khuyên của nhà triệu phú Phẫn uất dâng trào tâm can, chàng ném đồng xu lên bàn và tuyên bô “Vì bác mà cháu bỏ việc Bây giò sắp trắng tay".Ồng già nhìn đồng xu, thoáng chút ngạc nhiên, như thể lời buộc tội kín đáo của John làm ông rất bối rối Rồi ông lại mỉm cuời và trả lòi, "Nếu tôi chỉ việc cho anh một con cá để ăn thay
vì dạy anh cách bắt cá thì anh cứ phiền trách tôi Nhung tôi không nhũng cho anh bí quyết làm giàu, mà tôi còn cho anh cả một con cá lòn, đáng giá hai mươi lăm ngàn đô la, anh nhớ mà".Vừa lúc ấy một chiếc limuzin đen xịch đỗ cạnh họ và người tài x ế bước ra Đó là Edgar, tài xê của ông già
Trang 36CHƯƠNG 6
BÀI HỌC VẾ CÁCH SỔNG
/ L h à triệu phú mỉm cười chào bác tài x ế và ra lệnh mở côp xe Ông già lẫy ra một hộp gỗ cổ, chạm khắc tinh vi và mời )ohn cùng lên xe
Xe ngừng ở một đèn đỏ, ông già hạ kính cửa và chỉ một người đàn ông đang đứng trên lề đường áo quần xộc xệch, tay cầm một cái cặp bèo nhèo Ông già hỏi John:
'Theo anh ông kia khác tôi ả điểm nào?”
"A, ông ta không có tài xế, có lẽ không có cả tiền gửi ngân hàng, và không bao giờ dám ăn mặc như một kẻ lang thang”.Nhà triệu phú cười phá lên Quả là John có bộ óc khôi hài
"Đúng đấy, đúng đây Nhưng cái khác biệt lởn nhất, căn bản nhât, nằm trong chiếc hộp này" Ông già nói, chỉ vào chiếc hộp
gô ông đặt trên đùi "Ông chủ tôi cho tôi khi tôi mói bắt đầu kiêm sông và chiếc hộp này là một trong nhũng nguyên nhân chính cho sự thành công của tôi Bây giò tôi cho anh vì tôi không cẩn đến nữa Sẽ có ngày anh đem nó cho một người
Trang 37khác, đê cho chuỗi mắt xích không bị đứt đoạn, đê cho sự chỉ dạy đuọc truyền thụ mãi".
]ohn tò mò ngắm chiếc hộp cổ xinh đẹp, nôn nóng muôn
mả ra Cái gì ỏ trong đó? Nữ trang quí giá? Giấy tờ sỏ hữu một nghiệp sản, hay một truơng mục ngân hàng kếch sù? Một công thúc bí mật? Một kế hoạch làm giầu hoàn hảo? Ông già trao cho John chiếc hộp, miệng thoáng mỉm cuời ]ohn mỏ ngay hộp ra và không che giấu nỗi thất vọng khi thây bên trong chỉ
là một chiếc radio cũ Nó cũng đến bôn chục năm rồi, hay cũ hơn nữa John nhấc hẳn nó ra và hoài nghi nhìn nhà triệu phú
"Nguôi này, ông già nói, tay chỉ nguòi đàn ông bèo nhèo đúng trên lề đuòng đang chờ đón xe buýt 'Nói cho đúng, rất giống một sinh vật hoang da trong rùng chua hề thây một chiếc radio".Đèn xanh bật và chiếc limuzin lại chạy tiếp
"Hãy tưởng tượng anh gặp một người thời cổ đại giữa rùng già Anh đua cho người đó chiếc radio này và bảo rằng chiếc hộp có thê phát ra âm thanh Không chỉ là âm thanh, mà cả tiếng người và ầm nhạc nữa Nó sẽ nghĩ chắc là anh điên.Làn sóng radio thì vô hình, nguòi đó hoàn toàn không hiểu được Con nguôi bình thường cũng giống con thú hoang đó Họ không tin rằng ý tuỏng là có thật, cũng như con thú hoang không tin rằng có làn sóng radio Nhung chúng ta biết là có làn sóng radio, mà chúng ta không thể thây được Không may là phần đông nhung người bình thuòng không được học nhiều hon thế Họ chỉ đuợc dạy đến múc thấp nhất của nhũng nguôi phi thuòng Nguôi phi thuòng biết rằng ý tuỏng lã nhung thực thể có thật, rằng mỗi
ỷ tuỏng mà ta phát ra sẽ trở nên cụ thể, lôi cuốn theo nhung nguôi
Trang 38Bài học về cách sống 39
và nhũng cơ hội có thể giúp nó trở thành thục tế Bất kể nó là
ý tuỏng tích cục hay tiêu cục Nguôi phi thuòng biết ý tuỏng là một thục thể Họ biết bộ óc tinh thần cũng giông như chiếc ra- dio này, nó có thể phát ra âm nhạc tuyệt vòi, nó chúa đụng một tài sản đủ thỏa mãn nhu cẩu của cả nhân loại Tôi không chỉ nói đến tiền, tôi đang nói đến nhũng thành tụu Nếu nguôi đàn ông chúng ta gặp lúc nầy có thể dùng các năng lục bên trong của mình, thì ông ta đã có thể biến uớc mơ thành hiện thục và trở nên một phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình Hãy lầy một nhà triệu phú đích thục, hay lây đi mọi thứ mà nguôi ây có, và đặt ông ta vào hoàn cảnh của nguôi đàn ông này Chỉ vài tháng thôi hoặc tối đa là vài năm thôi, ông ta lại gây dụng đuọc tài sản của mình Tại sao vậy? Vĩ cái quan trọng nhất mà ông ây có không
ai có thể lầy đuợc - đó là tinh thần của ông ta"
Ngùng một lúc, ông ta lại nói tiếp “Một khi anh đã nghĩ ra một sô ý tưởng ban đẩu, anh phải đặt ra nhũng gì là uu tiên Hãy tự hỏi mình câu này Nêu ta chỉ đủ thời giò thục hiện một trong nhũng ý tưởng này, thì ta chọn ỷ tuởng nào? Ý tưởng nào
có khả năng hiện thục cao nhất? Một khi tìm đuọc câu trả lời, anh hầy tập trung mọi nỗ lục để biến ý tưỏng đó thành hiện thục"
"Nhung" John nói, "làm sao đê biết ý tưởng mình chọn là đúng? Tói biết nhiều người lầm tuởng rằng mình có một ý tưởng xuât sắc để rồi tàn lụi cuộc đời cũng chỉ vì vậy"
"Anh phải dựa vào sự khôn ngoan bên trong của anh, dựa vào trục giác của anh"
"Nhung làm sao tôi biết được trực giác của tôi không sai?"
"Giỏi" nhà triệu phú nói và mỉm cười, Tôi thây anh đang học thêm về cách suy nghĩ, về cách đặt câu hỏi đúng Điều hết súc
Trang 39quan trọng là anh phải lên chương trình cho tinh thần mình một cách chính xác, một cách tích cực, bằng cách lập lại nhũng công thúc tôi đã nói cho anh Thí dụ như câu càng ngày tôi càng tinh tiến về mọi mặt Anh hãy đọc to lên, vào mỗi buổi sáng Đừng quên rằng tâm hồn cũng có mặt đen tôi của nó, có thể rất hiểm độc Nhiều triệu người đang bị chi phối bởi cái năng lực đen tôi này mà không hề biết Đúng là trong tâm hồn có ẩn tàng năng lực đen đôi với khả năng che giấu bản chất thực của nó
- và nhất là ảnh hưởng tai hại của nó"
'Tôi hiểu", John nói
"Nguyên tắc xác lập những ý tưởng uu tiên có thê áp dụng trong mọi lanh vực của cuộc sông Hãy tự hỏi, trong sô tất cả mọi hoạt động của anh, cái nào quan trọng nhất đôi với anh, cái nào mang lại cho anh niềm hạnh phúc lớn lao nhất Suy nghĩ
về nó, anh sẽ hiểu rằng mọi việc chúng ta làm chỉ có một mục tiêu, đó là đua chúng ta về vối bản ngầ thực của chúng ta, về với sự tự thể hiện ta về mặt tinh thần Khi hiểu ra, anh sẽ có thể dôc tâm tận lực, không còn lông bông trôi giạt, không phí một phút một giây, vì anh hiểu rằng anh đã uổng phí biết bao năm tháng qua rồi Anh sẽ không còn phí thòi gian vì mọi việc anh làm sẽ đua anh tới gần hơn cái nơi cao cả độc nhất vô nhị, mới bắt đầu cuộc hành trình đích thực, cuộc hành trình mà anh
đã tùng chuẩn bị qua bao nhiêu kiếp sống trước của anh
"Sai lầm lớn nhât của nguòi là nghĩ rằng họ có đủ thời gian sống để làm cái việc gọi là quan trọng Nhũng thúc giả và doanh nhân đích thực trên thê giới này coi mỗi ngày họ sống như là ngày cuối cùng của họ, họ luôn luôn cống hiến đòi mình cho nhũng công việc thiết yếu Hãy nghĩ đến điều này"
Trang 40Bài học về cách sống 41
Chiếc limuzin đang trong dòng xe cộ chạy dọc nhũng đại
lộ nhộn nhịp của New York trên đường về nơi cư trú của nhà triệu phú ở Long Island
"Phẩn đông người ta sống trong một trạng thái thường xuyên sũng sờ ngây dại Họ nuôi hy vọng một cách mơ hồ là điều gì
đó sẽ xảy ra làm biến đổi cuộc đời họ, một biến cô nào đó, một gặp gỡ tình cờ nào đó, một tờ vé sô độc đắc, hay một sự thay đổi trong đường lối của Chính phủ Họ không ý thức đuợc rằng mọi sự tự khởi đầu rồi cũng tự chấm dứt, rang họ và chỉ có họ
là chịu trách nhiệm về sô phận của mình Nhung ý tưởng ngự trị trong tâm hồn của họ cuôi cùng sẽ dẫn dắt cuộc sông của
họ Cái mà chúng ta có ỏ bên trong cuối cùng thê nào cũng biểu
lộ ra ngoài Mọi điều mà tâm hồn của con người nghĩ ra và tin tưởng vào đều có thể thực hiện được Khi nào anh quên cái nguyên tắc quan trọng này, khi nào anh nghi ngờ tính xác thục của nó, anh hầy mỏ hộp này ra và nhìn vào cái radio cũ".Suy nghĩ về những điều ông già nói, Ịohn đặt lại chiếc radio vào hộp và đóng nắp lại Hai người ngồi yên lặng trong suốt quầng đường còn lại, cũng có đến nửa tiếng đồng hồ John cảm thây tốt đẹp, bình thản hơn nhũng ngày, nhũng tuần trước, như thể sau một chuyên đi dài và gian khổ, chàng đang trở về nhà Chàng nghĩ nhà triệu phú đã trở thành một người cha tinh thẩn của mình, và việc gặp lại ông đã giúp chàng quên đi những
lo lắng trong kinh doanh, dù chỉ là tạm thời
Quả thật ông già có một tính cách độc đáo, riêng có đôi với nhũng tâm hồn lớn, đã tác động đến người khác không cần qua đàm thoại, mà chỉ qua nguồn năng lực toát ra từ con người của ông, bằng cách bức xạ ra niềm vui và ánh sáng nội tâm của chính ông