Tôi là Bê-li-cốp, giáo viên dạy tiếng Hi Lạp cổ ở một trường Trung học tỉnh lẻ. Tôi có thói quen là bất kể thời tiết nóng hay lạnh, trời xấu hay trời đẹp… đều phải mặc áo bành tô cốt bông, đi giày cao su và cầm ô. Mọi vật dụng cần thiết như chiếc đồng hồ quả quýt, cái dao nhỏ để gọt bút chì, thậm chí đến cả cái ô lúc không dùng tôi cũng để trong bao. Vì không thích người ta nhìn thấy mặt mình nên tôi thường hay bẻ đứng cổ áo lên, đeo kính râm và nhét bông vào lỗ tai. Khi ngồi trên xe ngựa, tôi bắt xà ích phải kéo mui lên che cho kín.
Trang 1Đ bài: Nh p vai Bêlic p đ k l i truy n ng n Ngề ậ ố ể ể ạ ệ ắ ười trong bao c a A.P.Sêủ
kh p b ng ngôi th nh tố ằ ứ ấ
Bài làm
Tôi là Bêlic p, giáo viên d y ti ng Hi L p c m t trố ạ ế ạ ổ ở ộ ường Trung h c t nh l Tôi cóọ ỉ ẻ thói quen là b t k th i ti t nóng hay l nh, tr i x u hay tr i đ p… đ u ph i m c áo bànhấ ể ờ ế ạ ờ ấ ờ ẹ ề ả ặ
tô c t bông, đi giày cao su và c m ô. M i v t d ng c n thi t nh chi c đ ng h qu quýt,ố ầ ọ ậ ụ ầ ế ư ế ồ ồ ả cái dao nh đ g t bút chì, th m chí đ n c cái ô lúc không dùng tôi cũng đ trong bao. Vìỏ ể ọ ậ ế ả ể không thích người ta nhìn th y m t mình nên tôi thấ ặ ường hay b đ ng c áo lên, đeo kínhẻ ứ ổ râm và nhét bông vào l tai. Khi ng i trên xe ng a, tôi b t xà ích ph i kéo mui lên che choỗ ồ ự ắ ả kín
Tôi m c ph i m t căn b nh kinh niên, đó là b nh s hãi. Tôi luôn luôn gi u mình vàoắ ả ộ ệ ệ ợ ấ trong m t “cái bao” đ ngăn cách và t b o v mình không b nh hộ ể ự ả ệ ị ả ưởng b i cu c s ngở ộ ố bên ngoài khi n tôi khó ch u và s hãi. Đi u mà tôi ghê t m chính là cu c s ng hi n t i,ế ị ợ ề ở ộ ố ệ ạ trong khi đó tôi l i thạ ường ca ng i và tôn th quá kh Ngôn ng Hi L p c mà tôi d yợ ờ ứ ữ ạ ổ ạ cũng là m t th “bao” vô hình giúp tôi có th tr n tránh hi n th c đang di n ra xungộ ứ ể ố ệ ự ễ quanh
Trước m i ngọ ười, tôi c gi u kín ý nghĩ c a mình. N u có đ n ch i nhà m t giáo viênố ấ ủ ế ế ơ ộ nào đó, tôi kéo gh ng i, đ a m t nhìn xung quanh m t lúc r i cáo t Đó là cách duy trìế ồ ư ắ ộ ồ ừ
m i quan h v i đ ng nghi p mà tôi cho là t t nh t. Nh ng không hi u sao giáo viênố ệ ớ ồ ệ ố ấ ư ể trong trường không thích g n tôi mà còn có v s n a. Ngay c ông Hi u trầ ẻ ợ ữ ả ệ ưởng cũng
v y. Tôi đi đ n đâu cũng b ngậ ế ị ười ta xa lánh. Các bà, các cô t i th b y không dám di nố ứ ả ễ
k ch t i nhà vì s tôi bi t l i phi n. Gi i tu hành khi có m t tôi thì không dám ăn th t vàị ạ ợ ế ạ ề ớ ặ ị đánh bài. Người ta đ t cho tôi bi t danh là “ngặ ệ ười trong bao” v i ý châm bi m, gi u c t.ớ ế ễ ợ
nh h ng c a tôi đ i v i cái t nh l này qu là ghê g m. Sau m i lăm năm tôi d y h c
đây, m i ng i đâm ra s t t c : s nói to, s g i th , s làm quen, s đ c sách, s h c
ch , s giúp đ ngữ ợ ỡ ười nghèo…
Tôi cùng nhà v i Burkin, c a phòng đ i di n nhau cho nên tôi làm gì, sinh ho t nh thở ớ ử ố ệ ạ ư ế nào anh ta đ u bi t h t. Có nh ng đi u tôi cho là bình thề ế ế ữ ề ường thì Burkin l i cho là lạ ạ lùng. Ví d : đêm đêm, tôi thụ ường đóng ch t h t c a l n c a nh , không cho gió l t vàoặ ế ử ớ ử ỏ ọ
Trang 2nhà. Lúc ng , tôi thủ ường trùm chăn kín đ u, th mà v n c m th y r n r n, ch s nhầ ế ẫ ả ấ ờ ợ ỉ ợ ỡ
x y ra vi c gì nh k tr m chui vào nhà ch ng h n. Su t đêm, tôi toàn m th y nh ngả ệ ư ẻ ộ ẳ ạ ố ơ ấ ữ chuy n kh ng khi p cho nên sáng sáng đ n trệ ủ ế ế ường, ngườ ứ ệi c m t m i rã r i.ỏ ờ
Có m t giáo viên tr tên là Côvalencô m i v trộ ẻ ớ ề ường. Ch gái c u ta khá xinh, tên là Vaị ậ renca. S xu t hi n c a hai ch em đã khu y đ ng không khí c a cái t nh l bu n chánự ấ ệ ủ ị ấ ộ ủ ỉ ẻ ồ này. Tôi đ ý t i cô ch và th m nghĩ mình cũng đã đ n lúc ph i l y v Hình nh giáoể ớ ị ầ ế ả ấ ợ ư viên trong trường cũng bi t đi u đó nên h hay gán ghép tôi v i Varenca. Chuy n b tế ề ọ ớ ệ ấ
ng x y ra là không bi t k ng ngh ch nào đó đã v b c tranh châm bi m đ dòng chờ ả ế ẻ ỗ ị ẽ ứ ế ề ữ
M t k tình si r i g i cho tôi. Ngay ngày ch nh t hôm sau, tôi ng c nhiên đ n ho ng h tộ ẻ ồ ử ủ ậ ạ ế ả ố khi t n m t nhìn th y hai ch em Côvalencô phóng xe đ p trên đậ ắ ấ ị ạ ường. Bu i t i, tôiổ ố quy t đ nh đ n nhà h nh ng Varenca đi v ng, tôi đành nói chuy n v i c u em. Tôi tế ị ế ọ ư ắ ệ ớ ậ ỏ
ra không b ng lòng v i vi c c u ta đi xe đ p vì cho r ng s nêu gằ ớ ệ ậ ạ ằ ẽ ương x u cho h c sinhấ ọ
b t chắ ước. Côvalencô m t đ gay, gi n d b o tôi r ng: “Vi c ta và ch ta đi xe đ pặ ỏ ậ ữ ả ằ ệ ị ạ
ch ng liên quan gì đ n ai c ! Con nào th ng nào thò mũi vào chuy n riêng c a nhà ta, taẳ ế ả ằ ệ ủ cho ch u Diêm vầ ương t t!”. Th y Côvalencô có thái đ h n xấ ấ ộ ỗ ược nh th , tôi d a làư ế ọ
s mách ông Hi u trẽ ệ ưởng
Tưởng c u ta s , ai ng c u ta gi n d túm c tôi đ y xu ng c u thang. Tôi ngã lănậ ợ ờ ậ ậ ữ ổ ẩ ố ầ
xu ng đ t, may mà không vi c gì. Chi c kính râm đeo m t v n còn nguyên. Nh ng cũngố ấ ệ ế ắ ẫ ư chính lúc y, Varenca cùng v i hai bà n a v a đi đâu v V i tôi, đó th t là đi u kinhấ ớ ữ ừ ề ớ ậ ề
kh ng h n c gãy tay hay gãy c , vì tôi đã bi n thành trò củ ơ ả ổ ế ười cho thiên h Trạ ước sau gì thì m i ngọ ười cũng s bi t chuy n này. Chao ôi! L i s có m t b c tranh châm bi mẽ ế ệ ạ ẽ ộ ứ ế khác. Bi t đâu ông Hi u trế ệ ưởng l i ch ng ép tôi v h u?! Nghĩ t i đó, tôi vô cùng s hãi.ạ ẳ ề ư ớ ợ
Nh n ra tôi, Varenca ch t cậ ợ ười phá lên: Ha ha ha! Ti ng cế ườ ấi y c a cô ta đã ch m d tủ ấ ứ
ý đ nh cị ưới xin, ch m d t c cu c đ i tôi.ấ ứ ả ộ ờ
Tôi lê bước v nhà, lên giề ường n m và kéo chăn trùm kín đ u, không mu n nhìn, khôngằ ầ ố
mu n nghe b t c cái gì c a cu c đ i này n a. Tôi th m thía n i tr ng tr i, cô đ n đangố ấ ứ ủ ộ ờ ữ ấ ỗ ố ả ơ vây ph quanh mình, ôi, giá mà tôi đủ ược ch t ngay lúc này! Chi c quan tài s là cái “bao”ế ế ẽ
v ng ch c đ tôi chui vào đó và vĩnh vi n không bao gi ra n a.ữ ắ ể ễ ờ ữ