Người cầm quyền khôi phục uy quyền trích trong tác phẩm Những người khốn khổ của Víc-to Huy-gô (1802 - 1885), nhà thơ, nhà tiểu thuyết, nhà soạn kịch vĩ đại thuộc chủ nghĩa lãng mạn văn học Pháp trong thế kỉ XIX. Đọc Người cẩm quyền khôi phục uy quyền nhân vật Gia-ve để lại cho ta bao nỗi hãi hùng. Qua cái nhìn, sự nghe thấy và ý nghĩ, cảm xúc của Phăng-tin, tác giả đã khắc hoạ tên mật thám này bằng những nét vẽ vô cùng sâu sắc, đầy ấn tượng.
Trang 1Đ bài: C m nh n c a em sau khi đ c "Ngề ả ậ ủ ọ ườ ẩi c m quy n khôi ph c uy quy n"ề ụ ề trích trong tác ph m "Nh ng ngẩ ữ ười kh n kh " c a Huygô.ố ổ ủ
Bài làm
"Ngườ ầi c m quy n khôi ph c uy quy n" trích trong tác ph m "Nh ng ngề ụ ề ẩ ữ ười kh n kh "ố ổ
c a Vícto Huygô (1802 1885), nhà th , nhà ti u thuy t, nhà so n k ch vĩ đ i thu c chủ ơ ể ế ạ ị ạ ộ ủ nghĩa lãng m n văn h c Pháp trong th k XIX.ạ ọ ế ỉ
Đ c "Ngọ ườ ẩi c m quy n khôi ph c uy quy n" nhân v t Giave đ l i cho ta bao n i hãiề ụ ề ậ ể ạ ỗ hùng. Qua cái nhìn, s nghe th y và ý nghĩ, c m xúc c a Phăngtin, tác gi đã kh c hoự ấ ả ủ ả ắ ạ tên m t thám này b ng nh ng nét v vô cùng sâu s c, đ y n tậ ằ ữ ẽ ắ ầ ấ ượng
Khi Phăngtin đang n m trên giằ ường b nh, xung quanh có ông Mađ len và bà x , đó làệ ơ ơ
nh ng ngữ ườ ươi n ng t a tinh th n c a ngự ầ ủ ười đàn bà kh n kh này, thì Giave xu t hi nố ổ ấ ệ
b t ng Phăngtin tấ ờ ưởng là h n đ n b t ch nên ch đã "kêu lên hãi hùng". Cái m t h nắ ế ắ ị ị ặ ắ
"g m ghi c". Đi u b h n "man r và điên cu ng". Ti ng c a h n "không còn là ti ngớ ế ệ ộ ắ ợ ồ ế ủ ắ ế
người nói mà là ti ng thú g m". C p m t c a h n nhìn "nh cái móc s t", th t kinhế ầ ặ ắ ủ ắ ư ắ ậ
kh ng, b i vì cái nhìn y cách đây hai tháng đã "đi th u vào đ n t n xủ ở ấ ấ ế ậ ương tu ch ".ỷ ị
Phăngtin s hãi "rùng mình" khi tên hung th n ti n vào gi a phòng và "hét lên": "Mày cóợ ầ ế ữ
đi không?". Ch c m th y "c th gi i đang tiêu tan" khi tên m t thám n m l y c áo ôngị ả ấ ả ế ớ ậ ắ ấ ổ
th trị ưởng và ông th trị ưởng cúi đ u. Khi Phăngtin kêu c u ông th trầ ứ ị ưởng thì Giave "phá
cười lên", cái cười ghê t m phô ra t t c hai hàm răng. Cái cở ấ ả ườ ấi y là ti ng g m g c aế ầ ừ ủ
m t chó điên, c a m t con thú d s p v m i! Th t l nh lùng và ghê s khi ta nghe nhàộ ủ ộ ữ ắ ồ ồ ậ ạ ợ
c m quy n khôi ph c uy quy n kh ng đ nh: " đây làm gì còn có ông th trầ ề ụ ề ẳ ị Ở ị ưởng n a!"ữ Khi Giăng Vangiăng mu n "c u xin" Giave "m t đi u" thì h n b o ph i g i h n là "ôngố ầ ộ ề ắ ả ả ọ ắ thanh tra" và "ph i nói to". Giăng Vangiăng xin Giave "th cho ba ngày" đ đi tìm đ aả ư ể ứ con cho người đàn bà đáng thương đang n m trên giằ ường b nh, thì h n kêu lên: "Mày nóiệ ắ
gi n! Chà chà! Tao không ng mày l i ng c th ! Mày b o là đ đi tìm đ a con cho conỡ ờ ạ ố ế ả ể ứ
đĩ kia! Á à! ". Khi Phăngtin "run lên b n b t" c t ti ng kêu thầ ậ ấ ế ương g i Côdét, g i bà x ,ọ ọ ơ
g i ông th trọ ị ưởng, thì Giave nh m t con thú d b trúng thư ộ ữ ị ương, h n "gi m chân", h nắ ậ ắ nhìn Phăngtin "tr ng tr ng", h n "túm m t túm l y c áo và cavát" c a Giăng Vanừ ừ ắ ộ ấ ổ ủ giăng, h n thô l g i ch Phăngtin là "con đĩ", là "đ kh ", h n ra l nh b t ch ph i "câmắ ỗ ọ ị ồ ỉ ắ ệ ắ ị ả
Trang 2h ng". V i h n thì không th nào đ t n t i nh ng ngh ch c nh n i "cái x chó đ u", màọ ớ ắ ể ể ồ ạ ữ ị ả ơ ứ ể
ph i "thay đ i h t", không th đ ngh ch c nh "b n tù kh sai làm ông n bà kia, còn lũả ổ ế ể ể ị ả ọ ổ ọ gái đi m đế ược ch y ch a nh nh ng bà hoàng!" Dạ ữ ư ữ ưới con m t Giave thì không th cóắ ể cái tên ông Mađ len, không có ông th trơ ị ưởng nào c , mà "ch có m t tên k c p, m t tênả ỉ ộ ẻ ắ ộ
k cẻ ướp, m t tên tù kh sai là Giăng Vangiăng" mà h n đã b t độ ổ ắ ắ ược. Ngườ ầi c m quy n,ề khôi ph c uy quy n là th !ụ ề ế
L i nói c ch , hành đ ng c a tên hung th n Giave đã làm cho Phăngtin vô cùng kinh s ,ờ ử ỉ ộ ủ ầ ợ
"ch th t ra ti ng rên", răng đánh vào nhau "c m c p", "ch b ng ngã v t xu ng g i, đ uị ố ế ầ ậ ị ỗ ậ ố ố ầ
đ p vào thành giậ ường r i ngo o xu ng ng c, mi ng há h c, hai m t m to và l đ " t tồ ẹ ố ự ệ ố ắ ở ờ ờ ắ
th ở
Tác gi đã t cái ch t c a Phăngtin đ v ch tr n b m t đ c ác, tàn nh n c a con ngả ả ế ủ ể ạ ầ ộ ặ ộ ẫ ủ ườ i thú — tên m t thám, tên thanh tra Giave.ậ
Trước ph n ng c a Giăng Vangiăng nh cây bàn tay c a Giave đang túm l y c áoả ứ ủ ư ủ ấ ổ mình, nghiêm ngh c nh cáo t i ác c a h n "đã gi t ch t" m t ngị ả ộ ủ ắ ế ế ộ ười đàn bà t i nghi p,ộ ệ thì h n "phát khùng hét lên và hăm do ". Nh ng trắ ạ ư ước hành đ ng c a ông th trộ ủ ị ưởng "gi tậ gãy trong ch p m t chi c giớ ắ ế ường cũ nát", "c m lăm lăm cái thanh giầ ường trong tay và nhìn Giave tr ng tr ng", thì tên hung th n cũng bi t s , h n "lùi ra phía c a". Đúng là Giaveừ ừ ầ ế ợ ắ ử
"run s ", h n s ngợ ắ ợ ười tù kh sai đ p ch t.ổ ậ ế
Cái ch t b t đ c kì t c a Phăngtin, ph n ng quy t li t c a Giăng Vangiăng, s run sế ấ ắ ử ủ ả ứ ế ệ ủ ự ợ
c a Giave là tình hu ng đ y k ch tinh, v a bi thủ ố ầ ị ừ ương, v a hài hừ ước, mang ít nhi u ý về ị tri t lí: nh ng k m t tính ngế ữ ẻ ấ ười, đ c ác nh thú d l i là nh ng k nhát gan nh t và sộ ư ữ ạ ữ ẻ ấ ợ
ch t nh t! Đúng là Giave s ch t! Th t là hài hế ấ ợ ế ậ ước và m a mai: nhà c m quy n đangỉ ầ ề hung hăng khôi ph c uy quy n thì b t ng b tụ ề ấ ờ ị ước m t uy quy n!ấ ề
Hình nh Giave "tay n m l y đ u can, l ng t a vào khung c a, m t không r i Giăngả ắ ấ ầ ư ự ử ắ ờ Vangiăng" khác nào m t con chó d b đánh c p đuôi v n không buông m i!ộ ữ ị ụ ẫ ồ
Sau khi h uy th Giave, Giăng Vangiăng đã dành t t c tâm h n mình cho ngạ ế ấ ả ồ ười đàn bà
kh n kh v a m i ch t. Ông "tì khu u tay lên thành giố ổ ừ ớ ế ỷ ường", ông "đ l y trán" b ng bànỡ ấ ằ tay, ông ng m Phăngtin n m dài không nhúc nhích. M t n i thắ ằ ộ ỗ ương xót khôn t , bi u lả ể ộ trong nét m t và dáng đi u c a ông. Ông yên l ng ng i trặ ệ ủ ặ ồ ước thi th ngể ười đàn bà x u s ấ ố
Trang 3M t lúc sau, trong tr ng thái "m màng", ông "cúi ghé l i g n và thì th m bên tai Phăngộ ạ ơ ạ ầ ầ tin". Nh ng ti ng thì th m y là nh ng l i xót thữ ế ầ ấ ữ ờ ương
C nh tình c m đ ng y đã đả ả ộ ấ ược bà x Xemplix ch ng ki n. Và sau này bà thơ ơ ứ ế ường kể
l i r ng "lúc Giăng Vangiăng thì th m bên tai Phăngtin, bà trông th y rõ ràng m t nạ ằ ầ ấ ộ ụ
cười không sao t đả ược hi n trên đôi môi nh t nh t và trong đôi m t xa xăm, đ y ngệ ợ ạ ắ ầ ỡ ngàng c a ch khi đi vào cõi ch t".ủ ị ế
Tình thương c a Giăng Vangiăng th t mênh mông và bao la. C ch c a ông th t trangủ ậ ử ỉ ủ ậ
tr ng, thành kính và đ y thọ ầ ương xót. Ông "l y hai tay nâng đ u Phăngtin lên đ t ngayấ ầ ặ
ng n gi a g i nh m t ngắ ữ ố ư ộ ười m s a sang cho con". Giăng Vangiăng th t l i dây rút cẹ ử ắ ạ ổ
áo, vén g n m tóc r i vu t m t cho ch c ch xót thọ ớ ồ ố ắ ị ử ỉ ương và t m lòng nhân ái c a Giăngấ ủ Vangiăng đã làm cho gương m t Phăngtin "nh sáng r lên m t cách l thặ ư ỡ ộ ạ ường"
Huygô vi t: "Ch t t c là đi vào b u ánh sáng vĩ đ i". Ph i chăng b u ánh sáng vĩ đ i yế ế ứ ầ ạ ả ầ ạ ấ
là tình nhân ái bao la, mênh mông c a đ ng lo i, c a nh ng ngủ ồ ạ ủ ữ ười tù kh sai nh Giăngổ ư Vangiăng trong cu c đ i.ộ ờ
Cái c ch cu i cùng c a Giăng Vangiăng đ i v i ngử ỉ ố ủ ố ớ ười đàn bà x u s , t i nghi p th tấ ố ộ ệ ậ
vô cùng c m đ ng. Ông đã qu xu ng trả ộ ỳ ố ước hai bàn tay buông thõng ngoài giường c aủ Phăngtin, "nh nhàng nâng lên và đ t vào đ y m t n hôn". Ta kh h i: Đã m y ai trongẹ ặ ấ ộ ụ ẽ ỏ ấ cõi đ i x a nay có cách ng x đ y tình thờ ư ứ ử ầ ương nh ngư ười tù kh sai này?ổ
Câu chuy n đệ ược k trong "Ngể ườ ầi c m quy n khôi ph c uy quy n" cho th y bút pháp tề ụ ề ấ ự
s đ c s c c a Huygô. Các nhà văn c a trào l u lãng m n, cũng nh Huygô s d ngự ặ ắ ủ ủ ư ạ ư ử ụ
bi n pháp tệ ương ph n và phóng đ i m t cách tài tình khi miêu t nhân v t và bi u hi n sả ạ ộ ả ậ ể ệ ự
v t. Giave và Giăng Vangiăng là hai b c h a tậ ứ ọ ương ph n và phóng đ i đ y n tả ạ ầ ấ ượ ng làm n i b t ánh sáng và bóng t i, lòng nhân ái và s đ c ác, tình ngổ ậ ố ự ộ ười và b n năng thúả
d Nh ng so sánh, nh ng n d đữ ữ ữ ẩ ụ ược tác gi s d ng s c nét, tài tình. Nhân v t Giăngả ử ụ ắ ậ Vangiăng và cái ch t c a Phăngtin đã làm cho trang văn c a Huygô dào d t c m h ngế ủ ủ ạ ả ứ nhân văn; ch a chan tinh th n nhân đ o.ứ ầ ạ