1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Cảm quan Carnaval trong màn “Đại vũ hội của chúa quỷ Satan” (Tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita – M.Bulgakov)

8 41 2

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 428 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Dùng một số khái niệm cơ bản từ lý thuyết carnaval của M. Bakhtin soi chiếu vào một phân cảnh đặc sắc trong tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita, bài viết là một cách giải mã ý đồ nghệ thuật của Bulgakov, chứng minh cảm quan carnaval là phương thức hữu hiệu để nhà nghệ sĩ chuyển tải suy tư triết học của mình.

Trang 1

TẠP CHÍ KHOA HỌC ĐẠI HỌC SÀI GÒN Số 4(29) - Tháng 6/2015

Cảm quan Carnaval trong màn “Đại vũ hội của chúa quỷ

Satan” (Tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita – M.Bulgakov)

Carnivalesque in “Satan’s great ball” (Master and Margarita – M.Bulgakov)

CN Trần Lê Duy Trường Đại học Sư phạm TP.HCM

B.A Tran Le Duy

Ho Chi Minh City University of Pedagogy

Tĩm tắt

Dùng một số khái niệm cơ bản từ lý thuyết carnaval của M Bakhtin soi chiếu vào một phân cảnh đặc

sắc trong tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita, bài viết là một cách giải mã ý đồ nghệ thuật của

Bulgakov, chứng minh cảm quan carnaval là phương thức hữu hiệu để nhà nghệ sĩ chuyển tải suy tư triết học của mình

Từ khĩa: nghịch dị, carnaval, menippe, Bulgakov

Abstract

Being applied a number of fundamental concepts from M Bakhtin’s carnaval theory focusing on a particular scene into “Master and Margarita” novel, the article is a way to decode artistic implications of Bulgakov, which proves that carnaval perception is a helpful method in order for the artist to convey his own philosophy thoughts

Keywords: grotesque, carnaval, menippe, Bulgakov

1 Cảm quan carnaval của Bulgakov

Việc hình thành cảm quan carnaval

trong sáng tác của Bulgakov là một lẽ tất

yếu Ơng chịu ảnh hưởng từ Gogol (6 tuổi

đã đọc Những linh hồn chết) Quan trọng

hơn cả là thiên hướng phản biện xã hội

trong sáng tác, mà ơng tự nhận là “cái sắc

thái đen tối và thần bí”: “Những sắc thái

đen tối và thân bí mà tơi dùng để mơ tả vơ

số những điều quái dị trong đời sống của

chúng ta, cái chất độc địa trong ngơn ngữ

của tơi, thái độ hồi nghi sâu sắc đối với

quá trình cách mạng diễn ra trong đất nước

lạc hậu của tơi và việc đem đối lập nĩ với

sự Tiến Hĩa Vĩ Đại mà tơi ngưỡng mộ, và

cái quan trọng nhất là sự mơ tả những đặc điểm đáng sợ của nhân dân tơi…”(1) Xu hướng ấy khiến ơng chịu sự kiểm duyệt gay gắt và khắc nghiệt của chính quyền Soviet, dẫn đến việc ơng tìm về cảm quan carnaval như một phương tiện giúp người nghệ sĩ mở rộng giác độ thế giới quan, để truyền tải thế giới nghệ thuật của mình một cách trung thực và tự do Bên cạnh đĩ, với

tư cách một nghệ sĩ với sức sáng tạo dồi dào, cảm quan carnaval chính là một sự dấn thân, một cách “chơi” trong thế giới nghệ thuật của Bulgakov, cả trong tiểu thuyết lẫn kịch

Đối tượng phản ánh của Bulgakov

Trang 2

chính là xã hội Moskva những năm 1930,

được xem là thời đại “carnaval mới”(2)

Không khí hội hè, vui tươi tràn ngập khắp

Moskva, cuộc sống đổ ra những quảng

trường lớn với tranh cổ động, với các biển

hiệu rực rỡ màu sắc “Những năm này, một

người dân bình thường cũng có tâm lý

hăng say, bốc đồng… con người sống với

sự đồ sộ, kì vĩ, huy hoàng, sự cao cả; con

người sống thường xuyên trong không khí

tưng bừng ngày hội lớn.” (14,495) Xã hội

trong thời kì giao thời, những giá trị cũ bị

tiêu diệt nhưng những giá trị mới chưa

hình thành Nhà phê bình Kasatkin viết:

“Bản chất của cuộc sống cách mạng là

thoắt biến thoắt hóa, rối ren đến mức độ tàn

nhẫn Cứ ngoái nhìn từ phía những hiện

tượng của sinh hoạt cách mạng thì chiếc

mũ chụp lệch trên đầu cũng không kịp

sức… Và điều trước tiên ta thấy là dường

như một trong những chỗ dựa chủ yếu cần

thiết của sự sáng tạo nghệ thuật là điển

hình và tính điển hình thì nó biến đâu mất.”

(14,492) Văn học trong thời kì này loay

hoay tìm đường đi cho mình, thơ ca chiếm

ưu thế, nhưng cũng “chỉ thấy phong trào

chưa thấy người”, toàn là niềm vui và

giọng điệu ngợi ca, nhưng thiếu đi sự kiện

Bằng nghệ thuật carnaval, Bulgakov

đã lật tẩy bản chất thực sự ẩn dưới sự vui

vẻ, hoan hỉ, ngất ngây men say chiến thắng

của xã hội đó Thứ nhất, ông đã chỉ ra rằng,

sự quan liên của xã hội Soviet đã thủ tiêu

vai trò cá nhân của con người Bi kịch con

người xã hội lấn át con người riêng tư là

một bi kịch phổ biến, không gian riêng tư,

như căn phòng, bị xâm phạm một cách thô

bạo (Trái tim chó), và những bí mật riêng

tư cũng không được tôn trọng (Những quả

trứng định mệnh) Thứ hai, Bulgakov đã

đặt câu hỏi về bản chất của con người sống

trong không khí vui tươi hội hè của xã hội

Soviet Sharikov (Trái tim chó) là ẩn dụ

cho bản chất hỗn tạp, khó phân định của

con người mới trong bối cảnh giao thời

Đồng thời, nhà văn cũng khẳng định, bản

chất thiện-ác song tồn không thay đổi trong người Moskva, thông qua phép thử là màn Hắc ảo thuật của Chúa quỷ Voland (Nghệ nhân và Margarita)

2 Các yếu tố carnaval trong màn Đại vũ hội

Màn “Đại vũ hội của chúa quỷ Satan”

là màn quan trọng nhất của tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita, nó là sự hội tụ và cũng là đỉnh điểm của ba tuyến truyện, nó bộc đậm nét nhất tính cách nhân vật, là thời điểm số phận của tất cả các nhân vật trung tâm được phán quyết Trong phân cảnh này, nghệ thuật carnaval nổi lên như một bút pháp chủ đạo, thể hiện hệ thống tư tưởng triết học của Bulgakov

2.1 Thời gian và không gian carnaval

Thời gian trong toàn bộ tác phẩm Nghệ nhân và Margarita là thời gian lễ hội

Ở tuyến truyện Kinh thánh, đó là thời gian của lễ Vượt qua với sự kiện Yeshua bị bắt

và bị hành quyết Ở tuyến truyện Moskva,

sự vận động cốt truyện cũng diễn ra từ chiều thứ tư tới lúc mặt trời lặn của thứ bảy thời gian của lễ Phục Sinh, đỉnh điểm của

nó là vào thứ sáu (thời gian xảy ra Vũ hội của quỷ Satan), thời điểm trong Kinh thánh xảy ra cái chết của Jesus và Satan được xem là có quyền lực mạnh mẽ nhất(3) Như vậy, Voland và đoàn tùy tùng cũng chính là

lũ quỷ trong quỷ kịch của lễ hội giả trang, giễu hành khắp Moskva để thông báo về thời gian lễ hội

Thời gian lễ hội bảo trợ cho tính tự do, dân chủ tuyệt đối của carnaval, thông qua các truyền thống chính thống, đó là tiếng cười phục sinh, tiếng cười giáng sinh

“Truyền thống cổ xưa cho phép ngày lễ phục sinh được cười đùa và pha trò thậm chí trong nhà thờ” (3,135), “người ta hát trong nhà thờ những bài hát có nội dung cực kì thế tục Các bài thánh ca được hát theo những môtíp phàm trần, thậm chí “vỉa hè” (3,136) Chính trong thời gian lễ hội

ấy, các màn hắc ảo thuật của Voland và đoàn tùy tùng dường như hoàn toàn tự do

Trang 3

và không giới hạn, có thể tác động vào cả

không gian và thời gian Thiên Chúa không

thể can thiệp, mà chỉ gián tiếp gửi thông

điệp đến chúa quỷ Voland qua Levi

Matthew Sự bảo trợ ấy cũng cho phép

những người dân Moskva tự giải thoát bản

thân khỏi nỗi sợ hãi và sự kiểm duyệt từ

bên trong để trở về với trạng thái tự do

nguyên thủy khi tham gia những màn hắc

ảo thuật của Voland và đoàn tùy tùng

Sân khấu của buổi Đại vũ hội là trung

tâm của hệ thống không gian đan xen, song

trùng, gồm không gian huyễn tưởng và

không gian hiện thực, không gian Kinh

thánh và không gian Moskva; các chiều

kích không gian này được kết nối bởi các

biểu tượng mặt trăng, mặt trời, cơn giông,

và tuyến nhân vật Chúa quỷ Voland cùng

đoàn tùy tùng Không gian Đại vũ hội có

tính chất quảng trường, thể hiện rõ nhất ở

chiều kích khổng lồ với những công trình

kì vĩ, và sức chứa vô tận của nó Không

gian đó lộn trái mọi quy luật thông thường:

kì ảo và hiện thực (tuyến truyện Kinh thánh

chân thực, giải huyền thoại, tuyến truyện

Moskva đầy ma thuật và chi tiết kì ảo), diệt

và sinh (lò lửa khạc ra những bộ xương,

hồi sinh thành đám khách vũ hội), dưới và

trên (vũ hội rơi từ trên xuống), thiện và ác

(đám bạo chúa, sát nhân, cướp bóc được ca

tụng và khen tặng), ngôn ngữ (lời khen trở

thành tiếng chửi), thứ bậc xã hội

(Margarita lên làm hoàng hậu, Berlioz rơi

đầu xuống đất)(4) Không gian đó giễu

nhại Kinh thánh: Vũ hội của quỷ là một sự

sao chép ngày phán xét của Chúa, đám

khách vũ hội là sự giễu nhại những con

chiên ca tụng Chúa Nếu Chúa trong bữa

tiệc cuối cùng biến rượu thành máu, thì ở

đây quỷ lộn ngược nghi thức ấy, biến máu

thành rượu Ngày phán quyết của Chúa

ngập trong ánh sáng, vũ hội quỷ diễn ra

trong đêm Điều này xuất phát từ quan

niệm truyền thống về quỷ, kẻ đánh lừa con

người để chiếm đoạt linh hồn họ Đám

khách vũ hội cũng chiếu ứng với đám đông

cuồng loạn nhảy nhót theo điệu Alleluja ở trụ sở MASSOLIT, bóc trần cái ác nấp dưới những vỏ bọc xã hội hào nhoáng của đám văn sĩ Moskva

2.2 Các hình tượng hội hè dân gian trong màn Đại vũ hội

Bulgakov đã vận dụng những hình tượng, những nghi thức truyền thống của carnaval trong việc xây dựng màn Đại vũ hội, đó là: tên hề, trò chơi cờ vua, những con ngáo ộp vui vẻ, biểu tượng lửa

Tên hề Beghemot là trung tâm của màn Đại vũ hội Tạo hình của Beghemot đậm chất nghịch dị: con mèo khổng lồ đi bằng hai chi sau Thực chất đó chính là kiểu hình tượng nửa người nửa thú đặc trưng của carnaval, có ý nghĩa sự mở rộng ranh giới cơ thể để hòa nhập với vũ trụ Tên hề gắn với ngôn ngữ suồng sã của quảng trường và các nghi thức giễu nhại, châm chọc đặc trưng Bulgakov đã sáng tạo cho tên hề một tính cách đậm nét, tinh quái, hay vờ vĩnh, ưa lý sự, hay hờn dỗi và rất phá phách, được khai thác chủ yếu qua lời nói và hành động Bản thân tính cách đó cũng chính là một sự chơi giỡn, giễu cợt, bởi tên hề tồn tại giữa lằn ranh hai thế giới, thế giới đời thực và thế giới carnaval Tên

hề có chức năng mua vui, chức năng can gián và chức năng phê phán

Đối với carnaval, “trò chơi vượt ra khỏi giới hạn của đường ray cuộc sống thường ngày, giải phóng khỏi các luật lệ và quy tắc sống, thay cho tính ước lệ của cuộc sống nó đặt vào một tính ước lệ khác, cô đọng hơn, vui vẻ và nhẹ nhàng hơn.”(3,374) Nghi thức thay áo quân vua cho quân sĩ chính là một dạng trò chơi trong trò chơi, là sự lộn trái thêm một lần nữa đối với những quy luật đời thường của cuộc sống Trò chơi chính là một ẩn dụ cho những sự kiện chính trị - xã hội đương thời “Trò chơi cờ vua, một mặt biến thành một vũ hội hóa trang kiểu hội giả trang, mặt khác trở thành hình tượng hội giả trang

về các sự kiện chính trị - quân sự.” (3,374)

Trang 4

Màn quân vua thay áo bào cho quân sĩ

quan chính là nghi thức hạ bệ ông vua

trong các lễ hội giả trang Nghi thức hạ bệ

có tính nhị chức năng, nó hủy diệt, chôn

lấp những gì thủ cựu, độc tài, nó tước bỏ

quyền lực tối cao của kẻ thống trị và kéo kẻ

đó xuống đất, đồng thời nó hồi sinh, tôn

vinh những giá trị mới, sự tự do, bình

đẳng, sự công bằng Nó trao trả quyền lực

của kẻ thống trị về tay nhân dân, về tay tập

thể Qua đó, Bulgakov phục bút về sự sụp

đổ của chính quyền Stalin, trả sự bình

đẳng, tự do về tay nhân dân, đúng như tên

của Đại vũ hội: “Vũ hội Trăm vua”

Đám khách vũ hội thực chất chính là

cuộc giễu hành của những con ngáo ộp vui

vẻ Đó là cuộc giễu hành để cười nhạo cái

chết Carnaval giúp con người vượt qua

những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất: nỗi sợ

hãi vũ trụ và nỗi sợ hãi cái chết Con người

không còn cảm thấy mình nhỏ bé, bị

choáng ngợp trước vũ trụ, bởi vì đã nhận ra

mình là một phần của vũ trụ, bản thân

mình đang bị vũ trụ hấp thụ để đi đến cái

chết, đồng thời cũng đang hấp thụ vũ trụ để

duy trì sự sống Chính vì lẽ đó, cái chết

không đối lập với sự sống, mà nó là một

phần của sự sống Từng cá thể có thể chết

đi, nhưng đó là điều kiện cho sự tái sinh

của thân xác toàn dân Bởi cơ thể nhân dân

là bất tử, sẽ luôn tái sinh ở mức độ cao hơn

vào thế hệ sau Sự chiến thắng nỗi sợ hãi

cái chết không phải là nỗ lực vươn tới sự

bất tử trong cõi đời này, mà là việc chấp

nhận cái chết như một sự tất yếu của đời

sống, như một phần của sự sống, chấp nhận

rằng mỗi cá thể phải chết để thế hệ sau

được tái sinh

Lửa là một trong những biểu tượng

quan trọng nhất của carnaval, đó là một

trong những cổ mẫu xa xưa nhất của nhân

loại, vừa có ý nghĩa hủy diệt, vừa có ý

nghĩa tái sinh Lửa trong mắt phải của

Voland tượng trưng cho Hỏa ngục, đối lập

với màu đen vô tận của mắt trái, tượng

trưng cho cõi vô sinh Quỷ là kẻ cai quản

và phán xét cái chết: “Tuy nhiên, mọi học thuyết đều có giá trị của mình Và trong số các học thuyết đó, có cả học thuyết cho rằng mỗi con người sẽ được hưởng theo đức tin của anh ta Và việc đó sẽ được thành hiện thực! Ông đi vào cõi vô sinh, còn tôi sẽ được sung sướng từ cái chén mà ông sẽ biến thành uống mừng sự sinh tồn!” (8, 496) Lò lửa khổng lồ mà đi ra từ đó là những xác chết dần hồi sinh thành những

vị khách vũ hội chính là biểu trưng cho địa ngục, đây là một trong những biểu tượng truyền thống của các màn quỷ kịch Vũ hội giả trang, thông qua hình ảnh lò lửa địa ngục, đã đánh tan nỗi sợ hãi cái chết bằng cách làm cho con người nhìn thấy ý nghĩa phục sinh trong cái chết Cuối cùng, lửa có

ý nghĩa thanh tẩy và hồi sinh Hành động đốt bản thảo của Nghệ nhân chính là sự hiến sinh của người nghệ sĩ trong lửa Voland và Beghemot có vai trò là người bảo trợ nghệ thuật, bằng phép thuật của mình đã biến ngọn lửa hủy diệt thành ngọn lửa phục sinh Dưới ánh lửa lò sưởi, Beghemot trao trả lại tập bản thảo đã cháy cho Nghệ nhân, và Voland đã nêu lên chân

lý nghệ thuật: “Bản thảo không bao giờ cháy” Đó là lúc tư cách nghệ sĩ và bản thảo của Nghệ nhân được phục sinh, được thanh tẩy, để khẳng định giá trị của mình

2.3 Các hình tượng cơ thể nghịch dị,

hạ tầng thân xác trong màn Đại vũ hội

Đây là hệ thống hình tượng được Bulgakov sáng tạo dựa trên tính chất nghịch dị và nghi thức hạ bệ của carnaval Nghịch dị (grotesque) có ba tầng nghĩa Về mặt logic, đó là sự lộn trái những logic đời thường Về mặt thẩm mỹ, đó là sự khước từ những khuôn vàng thước ngọc của chủ nghĩa cổ điển Về mặt sinh lý, đó là sự phóng đại các bộ phận phồn thực với ý nghĩa sinh sôi bất tận Nghi thức hạ bệ bắt nguồn từ cách nhìn thế giới phân tầng theo chiều dọc của người Trung cổ, Phục hưng,

đó là việc kéo những gì ở thượng tầng chôn xuống hạ tầng, tạo điều kiện cho sự tái sinh

Trang 5

Các hình tượng cơ thể nghịch dị, hạ

tầng thân xác trong màn Đại vũ hội gồm:

cơ thể phụ nữ khỏa thân, hình tượng chiếc

cốc đãi tiệc toàn dân (được tạo nên từ đầu

của kẻ thủ cựu Berloz và máu của kẻ do

thám Bá tước Maighel)

Cơ thể nữ đặc trưng cho cảm quan của

carnaval: vừa có tiềm năng sinh sôi, vừa có

tiềm năng hủy diệt Cơ thể nữ gắn với hạ

tầng, thiên tính nữ thường gắn với nguyên

tố đất: thần mùa màng, thần đất trong thần

thoại Hy Lạp đều là những nữ thần.Trong

tác phẩm có hai trường hợp khỏa thân: tự

tin, hoàn toàn tự do và giải phóng (Gella,

Margarita và đám khách vũ hội); nhục nhã,

ê chề (những phụ nữ Moskva sau màn Hắc

ảo thuật) Sự khỏa thân vốn dĩ là trạng thái

nguyên thủy thuần túy nhất của loài người

(Adam và Eva trên vườn Địa đàng); cảm

giác xấu hổ xuất hiện khi con người phạm

tội lỗi và trạng thái nguyên thủy bị ô uế Ở

đây xuất hiện 2 loại mặt nạ Mặt nạ

carnaval, khi con người trở về thân xác

toàn dân, được hưởng sự tự do bình đẳng

và tuyệt đối, làm cho cơ thể khỏa thân của

người phụ nữ trở về với ý nghĩa phồn sinh

nguyên thủy; mặt nạ công dân Moskva với

những quy chuẩn đạo đức nghiêm ngặt của

ý thức hệ, khiến những người phụ nữ

Moskva trở thành những cá thể cô độc,

khép kín, và trạng thái khỏa thân của họ trở

thành một tội lỗi Cũng cần phải nói thêm,

trạng thái khỏa thân của Ghella, Margarita

gắn với vai trò phù thủy của họ Phù thủy

trong quan điểm của tư tưởng chính thống

đồng nhất với cái ác Nhưng trong văn hóa

đại chúng, phù thủy có ý nghĩa nữ quyền

sâu sắc, đó là một sự phá vỡ tư tưởng chính

thống, trao trả quyền tự do, bình đẳng vào

tay kẻ yếu thế Do đó, việc Margarita đồng

ý giao ước với quỷ để thành phù thủy, có ý

nghĩa tháo bỏ lớp mặt nạ đời thường để

đeo vào lớp mặt nạ carnaval Đây cũng là

một biểu hiện của thủ pháp nâng và hạ

Cái đầu của Berlioz là hình tượng

xuyên suốt tác phẩm Ở chương 1, cái đầu

đó đã rơi lăn lóc xuống đất đúng như tiên báo của Voland Đó là sự hạ bệ tư tưởng chối Chúa mà Berlioz chủ trì Tư tưởng chối Chúa và tuyệt đối hóa vai trò của con người có tính chất duy ý chí thuần túy, nó khiến con người trở thành những cá thể đóng kín và tách biệt với vũ trụ, cản trở sự phát triển của con người (vốn ngạo mạn tin rằng lịch sử đã hoàn kết và mình hoàn toàn làm chủ thế giới) Trong màn Đại vũ hội của quỷ, cái đầu Berlioz biến thành cốc rượu Voland đưa lên cao để tuyên bố bữa tiệc toàn dân, có ý nghĩa tuyên cáo về cái chết của tư tưởng thủ cựu, phiến diện, để chân lý được hồi sinh Maighel, chính là đại diện cho hệ thống những kẻ mật thám của chính quyền Stalin Hắn đại diện cho nỗi sợ hãi, cho sự câm lặng, và đại diện cho nguyên nhân dẫn tới sự khép kín, cô độc của người dân Moskva Trong màn Đại

vũ hội của quỷ, hắn bị Azazello bắn, máu lênh láng Đây chính là nghi thức hiến sinh, máu thấm đất, trả sự sống về cho đất để tiếp tục sự hồi sinh Máu Maighel trở thành rượu nho, kết hợp với cái đầu Berlioz bị biến thành cái cốc, trở thành biểu tượng của sự phán quyết: cả quyền lực và tư tưởng chính thống, cả cái nghiêm và cái thiêng đều bị hạ huyệt, tiêu diệt, để giải phóng con người về với cơ thể toàn dân, với tư cách người giữa mọi người, tự do, bình đẳng tuyệt đối, chiến thắng mọi nỗi sợ hãi

3 Màn Đại vũ hội của chúa quỷ Satan: Đối thoại socrates và trào phúng menippe trong nghệ thuật carnaval

Xét đến cùng, việc lựa chọn một thủ pháp không ngoài mục đích thể hiện hệ thống tư tưởng của người nghệ sĩ và cái nhìn của anh ta về cuộc đời Thiên hướng nghệ thuật của Bulgakov là sự phản biện xã hội Nhưng trong hoàn cảnh của Bulgakov, chịu sự kiểm duyệt gắt gao, tác phẩm không được công bố đến bạn đọc, ngay cả khi chưa công bố đã chịu sự chỉ trích cay nghiệt từ giới chuyên môn, tiếng nói đối

Trang 6

thoại là điều không tưởng Cảm quan

carnaval là giải pháp, tiếng cười của văn

hóa trào tiếu dân gian đã tạo ra bầu không

khí dân chủ trong tiểu thuyết Nghệ nhân và

Margarita, khiến tác phẩm trở thành cuộc

đối thoại kiểu Socrates(5), kế thừa tinh

thần những tác phẩm trào phúng theo kiểu

Menippe(6) Trào phúng Menippe là kiểu

“cười cợt – nghiêm túc” rất hợp với tuyến

truyện Moskva, với dụng ý của màn bi hài

kịch ở đây, có chức năng “lột mặt nạ”,

“giàu tính đối thoại, giàu những thủ pháp

giễu nhại” Bakhtin viết: “Những cốt

truyện vô độ trong các áng văn “trào phúng

theo lối menippe” phục vụ một mục đích –

thử thách và lột mặt nạ những tư tưởng và

những nhà tư tưởng Đó là cốt truyện thử

nghiệm – khiêu khích” (2, 54- 55)

Có thể thấy tính chất dân chủ rất đậm nét trong tiểu thuyết Nghệ nhân và Margarita Nhân vật người kể chuyện hoàn toàn khách quan, dẫn người đọc tham gia trực tiếp vào câu chuyện (“Bạn đọc hãy theo tôi”), và trao quyền phán xét cho họ Quan hệ thứ bậc giữa Voland và đoàn tùy tùng rất rõ, nhưng Voland không áp đặt mệnh lệnh cho họ, mà để họ tự do nổi loạn (như trường hợp Beghemot và Korovyev trong những trò phiêu lưu cuối cùng của họ đến Moskva) Tất cả những đều này là cơ

sở cho những đối thoại của Bulgakov với nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa, phương pháp sáng tác chính thống và duy nhất của văn học Soviet

Trước hết, Bulgakov đối thoại về cách nhìn con người, thể hiện qua bảng sau:

Các nhân vật trong sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa

Nhân vật Nghệ nhân của Bulgakov

Danh tính Có xu hướng khẳng định bản thân:

Tham gia vào các khó khăn thử

thách để trưởng thành, tìm ra lý

tưởng sống

Có xu hướng phủ định bản thân: phủ định tên gọi và đốt cháy sáng tác của mình

Tính cách Tinh thần mạnh mẽ, không khuất

phục hoàn cảnh

Tinh thần yếu đuối, nhu nhược, sợ hãi

vì bị khủng bố Thái độ

với thực

tại

Rời khỏi chỗ ở quen thuộc để đến

vùng đất mới, thực hiện nhiệm vụ

xây dựng tổ quốc, từ công cuộc lao

động xây dựng dần khám phá ra

những mầm mống cách mạng từ

hiện thực

 Hòa mình vào hiện thực tươi

sáng đó

Rời khỏi chỗ ở quen thuộc vào trại tâm thần Motif điên mang nhận thức về sự đảo ngược, bất hợp lý của cuộc sống thực tại Chỉ khao khát được yên ổn, mong muốn được yên tĩnh (Ý nghĩa: sự

cô độc và không chốn dung thân của người cách tân; thái độ chủ động khước

từ trật tự thế giới cũ mòn, thủ cựu)

 Chối bỏ hiện thực

Lý tưởng

trong tình

yêu

Trong tình yêu: nếu không khắc kỉ

thì cũng liên quan chặt chẽ đến tư

tưởng cách mạng, giai cấp

Khát khao hạnh phúc cá nhân trong một tình yêu đẹp với Margarita

Kết luận Hình tượng anh hùng sử thi có tính

chất lý tưởng hóa

Hình tượng con người cá nhân tính chất

tự thuật

Trang 7

Nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa

nhìn nhận con người trên phương diện giai

cấp,với cảm quan sử thi, khiến họ như

những anh hùng Bulgakov nhìn nhận con

người trên phương diện nhân loại, với cảm

quan carnaval, khiến Nghệ nhân chỉ là con

người yếu đuối, bình thường, có cả điểm

tích cực và tiêu cực Con người anh hùng

của chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa

thuộc về thì quá khứ, là con người hoàn

hảo, toàn vẹn, trong khi Nghệ nhân hướng

tới tương lai, đang ở trong trạng thái chưa

hoàn kết Từ đó, Bulgakov đưa ra hệ giá trị

riêng cho mình, ông đề cao tình yêu (đã

thôi thúc Margarita tham gia vào Đại vũ

hội, dẫn đến việc trả lại công bằng cho

Nghệ nhân), và lòng từ tâm (giúp

Margarita giải thoát cho Phrida trong màn

Đại vũ hội) Tình yêu trong quan niệm của

Bulgakov rất tự nhiên và đời thường, đó là

cảm xúc mãnh liệt và tinh thần hy sinh cho

người mình yêu, nó đối lập với sự khắc kỉ

và tính chất lý trí trong tình yêu của chủ

nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa

Thứ hai, Bulgakov đối thoại về vấn đề

tôn giáo Ý thức hệ thời kì Stalin đề cao vai

trò của con người và phủ định tôn giáo

Các sáng tác văn học Soviet không đề cập

đến tôn giáo, hoặc tham vọng xây dựng

một thứ tôn giáo của loài người (Ví

dụ,Thuyết tạo dựng Chúa của Gorki)

Bulgakov, thông qua việc chặt đầu Beriloz,

đã khẳng định vai trò của tôn giáo Tôn

giáo, trước nhất là sự hiểu biết về giới hạn,

về thiện và ác, để con người giữ gìn bản

chất lương thiện của mình Bên cạnh đó,

tôn giáo chính là nhận thức về siêu việt, về

những điều khách quan vượt ngoài tầm

kiểm soát của con người Cảm quan tôn

giáo nhắc con người về giới hạn nhỏ bé của

mình trong vũ trụ và tự nhiên, thôi thúc

con người không ngừng phát triển, vượt

qua giới hạn tồn tại, để dần chiếm lĩnh sự

vô hạn ấy

Thứ ba, Bulgakov đối thoại về giá trị

đích thực của văn học và tư cách của người

nghệ sĩ, thông qua việc trả lại công bằng

cho Nghệ nhân, và qua chân lý “Bản thảo

không bao giờ cháy” Tác phẩm nghệ thuật

đích thực không phải là sự minh họa cho một hệ thống tư tưởng nào, mà đó là tác phẩm phản ánh được sự thật của con người

và lịch sử (Tác phẩm của Nghệ nhân viết

về Pilat và Chúa) Ở đây, Nghệ nhân, Yeshua và Bulgakov chính là ba sự phân thân của Chúa Sự tự do đối với Chúa chỉ

có tính chất lý thuyết, nên Chúa, dẫu quyền năng, không thể phán quyết trả tự do cho chính mình Việc đó chỉ có thể thực hiện

bởi quỷ, kẻ “là một phần của cái sức mạnh

muôn đời muốn làm điều ác nhưng muôn đời làm điều ích lợi” Điều này thể hiện

quan điểm mới mẻ của Bulgakov về quỷ, một thế lực toàn năng, động lực của sự phát triển Cũng thông qua việc trả tự do cho Nghệ nhân, Bulgakov phán quyết và trả tự do cho chính mình, đồng thời dự cảm

về sự “phục sinh” của mình trên quê hương

4 Kết luận

Thủ pháp nghệ thuật chính là chìa khóa để giải mã hệ thống tư tưởng của người nghệ sĩ Không thể hiểu được Bulgakov nếu không hiểu nghệ thuật carnaval của ông Thông qua nghệ thuật

carnaval, Bulgakov đã tổ chức màn Đại vũ

hội của chúa quỷ Satan theo nguyên lý trò

chơi Luật chơi chính là các quy luật của carnaval: các tư tưởng quan phương bị phá

vỡ, con người được trả về trạng thái tự do, bình đẳng tuyệt đối, sự đoạn tuyệt với quá khứ để hướng đến tương lai không bao giờ hoàn kết Kẻ điều khiển cuộc chơi là Chúa quỷ, kẻ quản trò là anh hề Các nhân vật khác chính là người chơi, và kết quả của cuộc chơi bao giờ cũng là sự tháo bỏ mặt

nạ Nghi thức chơi chính là các nghi thức carnaval: các hành động đánh đập, nghi thức nâng và hạ, đối thoại… Thông qua đó, người đọc có thể cảm nhận được toàn bộ hiện thực Moskva trong cái bi và cái hài của nó Ngày nay, khi những tiên báo của

Trang 8

Bulgakov trong tiểu thuyết được xem là di

chúc nghệ thuật của ông đều đã thành hiện

thực, vai trò của ông đã được nhìn nhận

đúng đắn trong nền văn học Nga, việc

nghiên cứu cảm quan carnaval càng quan

trọng, như một phương thức hữu hiệu để

hiểu được thực chất thế giới nghệ thuật của

M Bulgakov

Chú thích

(1 )

“Thư Bulgakov gửi chính phủ Soviet”,

Đoàn Tử Huyến dịch, in trong phụ lục Nghệ

nhân và Margarita, Đoàn Tử Huyến, NXB

Lao Động, 2006

(2)

Cụm từ “carnaval mới” được sử dụng để chỉ

sự tương đồng về hình thức giữa xã hội Soviet

và các nghi lễ carnaval truyền thống, mặc dù

chúng đối lập với nhau hoàn toàn về bản chất

Bakhtin viết: “Nói chung, khi một số hình

thức sinh hoạt hội hè được du nhập vào đời

sống thời đại mới, chúng vẫn giữ được vỏ

ngoài, nhưng đánh mất đi cái ý nghĩa bên

trong của chúng, […] đánh mất hoàn toàn

mọi ý nghĩa hội hè” (2,168) Tinh thần của

carnaval chính là sự tự do và bình đẳng tuyệt

đối, cho phép con người chống lại hệ tư tưởng

chính thống, chống lại nỗi sợ hãi cái nghiêm

và cái thiêng đang ngự trị trong xã hội

(3) Quan điểm của Stenbock – Fermor, dẫn theo

Nguyễn Thị Như Trang, “Cấu trúc không gian

- thời gian của “Nghệ nhân và Margarita”

nhìn từ nguyên lý trò chơi”, Tạp chí Nghiên

cứu Văn học, 2011.

(4)

Theo Bakhtin: “Trong cái thế giới ấy, cốt

truyện được cấu tạo hết sức tự do, hết sức

huyễn hoặc: từ trên trời rơi xuống cõi trần, từ

cõi trần giáng xuống âm phủ, từ hiện tại lùi

vào quá khứ, từ quá khứ nhảy vọt vào tương

lai […] Nhân vật lịch sử thuộc các thời đại

quá khứ khác nhau chạm trán với con người

đương sống hôm nay…” (2, 55)

(5)

Một thể loại văn học ghi chép lại cuộc đối

thoại của mọi người theo trí nhớ, nhân vật

trung tâm là triết gia Socrates Đây là những

cuộc đối thoại có tính chất dân chủ, không ai

độc tôn chân lý, “Tôi thông minh hơn vì tôi

biết rằng tôi chẳng hiểu gì cả” (Socrates)

Thể loại tự sự trào phúng có cốt lõi là những cuộc đối thoại, đặc trưng bởi yếu tố cái nghiêm trong cái hài.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1 Arnold Yarnina (2004), “Through the Lens

of Carnival”, University of Idaho

2 Bakhtin M, Lý luận và phê bình tiểu thuyết,

Phạm Vĩnh Cư dịch, Trường viết văn Nguyễn Du

3 Bakhtin M (2006.), Sáng tác của Francois

Rabelais và nền văn hóa dân gian Trung cổ

và Phục hưng, Từ Thị Loan dịch, NXB

Khoa học Xã hội

4 Belyk Kristina, “The Master and Margarita Deconstructing Social Realism”,

brightOLINE student literary journal, 2012

5 Blake Barbara (1968), “Elements of Satire and the Grotesque in the Prose of M.A

Bulgakov”, McMaster University

6 Bulgakov.M.A (1988), “Thư gửi chính phủ Liên Xô”, Phạm Vĩnh Cư dịch, Tạp chí

Sông Hương

7 Bulgakov.M.A (2006), “Thư gửi chính phủ Liên Xô”, Đoàn Tử Huyến dịch, Phụ lục

“Nghệ nhân và Margarita”, NXB Lao động

8 Bulgakov.M.A (2006), Nghệ nhân và

Margarita, Đoàn Tử Huyến dịch, NXB Lao

Động

9 Bulgakov.M.A (2011), Những quả trứng

định mệnh, Đoàn Tử Huyến dịch, NXB Lao

Động

10 Bulgakov.M.A (2011), Trái tim chó,

Đoàn Tử Huyến dịch, NXB Lao Động

11 Melik-Nubarov.S.O (1978), Lịch sử văn học

Soviet, NXB Giáo dục

12 Nguyễn Thị Như Trang (2011), “Cấu trúc

không gian - thời gian của “Nghệ nhân và

Margarita” nhìn từ nguyên lý trò chơi”, Tạp

chí Nghiên cứu Văn học

13 Nguyễn Thị Như Trang (2012), Những đặc

điểm thi pháp của tiểu thuyết hiện đại qua Nghệ nhân và Margarita của M.Bulgakov,

Luận án Đại học Quốc gia Hà Nội

14 Nhiều tác giả, Lịch sử văn học Nga,

Nxb Giáo dục Việt Nam, 2012

Ngày nhận bài: 01/5/2015 Biên tập xong: 20/6/2015 Duyệt đăng: 25/6/2015

Ngày đăng: 25/10/2020, 09:27

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w