1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Giá trị nhân văn của những hồi ức về thời thơ ấu trong văn học Việt Nam sau 1975

13 87 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 13
Dung lượng 455,15 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong văn xuôi Việt Nam sau 1975, các dạng thức hồi ức tuổi thơ rất phát triển, khẳng định vị trí ưu trội của nó trong việc thỏa mãn nhu cầu tìm về tuổi thơ, bộc lộ cái nhìn và sự chiêm nghiệm cá nhân. Giá trị nổi trội của mảng sáng tác đặc biệt này là đưa lại một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ, đậm chất nhân văn.

Trang 1

ĐẠI HỌC SÀI GÒN OF SAIGON UNIVERSITY

Email: tcdhsg@sgu.edu.vn ; Website: https://tapchikhoahoc.sgu.edu.vn

GIÁ TRỊ NHÂN VĂN CỦA NHỮNG HỒI ỨC VỀ THỜI THƠ ẤU

TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM SAU 1975

Humanistic values of childhood recollections in Vietnamese literature after 1975

TS Ngô Thị Ngọc Diệp

Trường Đại học Sài Gòn

Tóm tắt

Trong văn xuôi Việt Nam sau 1975, các dạng thức hồi ức tuổi thơ rất phát triển, khẳng định vị trí ưu trội của nó trong việc thỏa mãn nhu cầu tìm về tuổi thơ, bộc lộ cái nhìn và sự chiêm nghiệm cá nhân Giá trị nổi trội của mảng sáng tác đặc biệt này là đưa lại một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ, đậm chất nhân văn Ở đó, có những kỉ niệm ngọt ngào, nhân cách trẻ thơ trong sáng, tình cảm gia đình sâu nặng và tình người ấm áp; ở đó trẻ thơ được yêu thương, quí trọng và đề cao Bị chi phối bởi cơ chế hồi ức và sự trải nghiệm của nhà văn, thế giới đó hiện lên vừa lung linh, đẹp đẽ, vừa đọng lại nhiều điều để suy ngẫm, tiếc nuối về thời đã qua, về trẻ thơ, về tình cảm con người và đặt ra vấn đề xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn

Từ khóa: hồi ức, giá trị nhân văn, thời thơ ấu, trẻ thơ

Abstract

In Vietnamese prose after 1975, the forms of childhood recollections have very much developed, affirming its dominant position in satisfying the needs to recall childhood, revealing personal insight and contemplation The outstanding value of this special composition is to bring back an innocent, beautiful, and humanistic childhood world There are sweet memories, pure young child’s personality, deep family affection and warm human love, in which children are loved, valued and appreciated To be controlled by the recollection mechanism and the writer's experience, that world appears sparkling and beautiful; still, it has many things to ponder and regret about the past, the childhood, human emotions and raise a problem of building a better life

Keywords: recollection, humanistic values, childhood, young child

1 Mở đầu

Một điểm đáng chú ý của văn xuôi

Việt Nam sau 1975 là sự xuất hiện nhiều

tác phẩm sử dụng hồi ức tuổi thơ làm chất

liệu nghệ thuật (bao gồm hồi kí, tự truyện,

tiểu thuyết có tính tự truyện… viết về thời

thơ ấu, có thể gọi chung là các dạng thức

hồi ức tuổi thơ) Mảng sáng tác đặc biệt

này khẳng định vị trí ưu trội trong việc thỏa mãn nhu cầu tìm về tuổi thơ, về với miền kí ức trong trẻo luôn có xu hướng sống dậy trong tâm thức mỗi người Đến với thời thơ ấu, con người như đang kiếm tìm sự bằng an cho tâm hồn khi phải đối diện quá nhiều những bon chen, áp lực, sự căng thẳng và nhiễu tâm Giá trị nổi trội

Trang 2

của những hồi ức về thời thơ ấu là đưa lại

một thế giới tuổi thơ trong sáng, đẹp đẽ,

đậm chất nhân văn Ở đó, có những kỉ

niệm của thời đã qua, vẻ đẹp của nhân cách

trẻ thơ, tình cảm gia đình sâu nặng và tình

người ấm áp Bị chi phối bởi cơ chế hồi ức

và sự trải nghiệm của nhà văn, thế giới đó

hiện lên vừa lung linh, đẹp đẽ, vừa đọng lại

nhiều điều để suy ngẫm, nuối tiếc Làm sao

để nhớ về tuổi thơ của mình với tất cả niềm

yêu thương dịu dàng, bởi: “Tuổi thơ của ai

cũng vậy, nó chứa đựng những tình cảm

đẹp nhất mà cuộc đời có thể cho ta, khi

nắng bao giờ cũng lấp lánh và gió bao giờ

cũng ngát hương” (Vũ Thư Hiên)? Làm

sao để mọi người sống với nhau bằng trái

tim con trẻ hồn nhiên, thánh thiện khi cuộc

sống cứ quá căng thẳng, phức tạp, nhiều

bất ổn mà nhân văn lại có chiều giảm sút?

Từ sự trở về tuổi thơ mà đánh thức phần

tâm hồn đẹp đẽ ở mỗi người; từ sự nâng

niu, quý trọng nhân cách các em mà có ý

thức xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn Đó

chẳng phải là giá trị nhân văn thấm đẫm,

sâu sắc của loạt tác phẩm viết về thời thơ

ấu trong văn học Việt Nam sau 1975 sao?

2 Nội dung

Nói giá trị nhân văn là chạm đến cái

cốt lõi của văn chương Văn chương luôn

hướng tới những vấn đề của con người nên

nhân văn bao giờ cũng là thước đo giá trị

tác phẩm mọi thời đại Trong văn học nói

chung, các nhà nhân văn chủ nghĩa coi con

người và đời sống trần thế của nó là mục

đích cao nhất Họ khẳng định "Con người

là vẻ đẹp của thế gian, kiểu mẫu của muôn

loài" (Wiliam Shakespeare); lên tiếng ca

ngợi tình yêu trần thế, tự do; đặt ra vấn đề

giải phóng cá nhân, chống lại những gì gây

ra cho nhân loại cảnh bất hạnh, tội lỗi

Không đi ra ngoài quỹ đạo tiếng nói nhân

văn, nhưng văn học viết cho thiếu nhi thể hiện giá trị này ở góc độ khá đặc biệt, phù hợp với đối tượng thẩm mĩ của nó Trẻ thơ chính là hiện thân của cái đẹp, nói như nhà

thơ Định Hải: "Đó là thế giới thần tiên trong sạch, chỉ có cái đẹp và vươn tới cái đẹp" Các nhà văn bao giờ cũng chú ý khắc

họa vẻ đẹp tâm hồn tuổi thơ với những tình cảm trong sáng, đẹp đẽ, những hành động giàu lòng trắc ẩn, những khát khao khám phá, sáng tạo Thế giới xung quanh các em cũng trở nên tốt đẹp hơn, ở đó vẫn có sự hiện diện của cái xấu, cái ác nhưng sự chính nghĩa, lòng tốt, cái cao thượng mới khẳng định ưu thế và sức mạnh của nó Tất

cả thể hiện một chất nhân văn lí tưởng, tạo niềm tin về sự tất thắng của những giá trị tốt đẹp, vĩnh hằng trong cuộc sống

2.1 Ngợi ca thế giới tuổi thơ đẹp đẽ trong kí ức, hoài niệm

Thế giới tuổi thơ vốn trong sáng, tươi vui, đẹp đẽ Với các hồi ức về thời thơ ấu, khi đắm mình trong cảm xúc yêu thương, tiếc nhớ, thế giới đó càng được tô đậm, lung linh hơn Các nhà văn cho ta hình dung rõ nét về một cuộc sống hồn nhiên, trong trẻo và đầy sôi nổi, đam mê của trẻ thơ Nét thơ ngây, đáng yêu của các em luôn được ống kính hồi tưởng của nhà văn bắt lấy trước tiên Đó là cái ấm ức của một chú bé sơ sinh khi không hiểu sao những gì

mình thích đều bị giật ra, bị treo lên: “Tôi đúng là bị biến thành con chó, chỉ được phép giương mắt nhìn những thứ mà mình thích, nhưng không thể gặm mõm vào được” (Kao Sơn, 2017, tr.14); cái thật thà

của cậu bé Mừng khai “biết bồng em” khi

xin vào Vệ quốc đoàn (Tuổi thơ dữ dội);

hay cái ngây thơ nghĩ mình có thể thay đổi

cả thế giới của cu Mùi, Hải cò, Tủn, Tí sún

(Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ)… Quãng

Trang 3

đời tuổi thơ luôn hấp dẫn với những sinh

hoạt, vui chơi đầy hào hứng Kí ức các nhà

văn mở ra cả một thế giới trò chơi và thú

vui thuở bé vô cùng ngọt ngào cuốn hút,

trong đó không thiếu những chuyến “phiêu

lưu”, những trò nghịch dại Vũ Thư Hiên

đưa người đọc trở về miền thơ ấu với bao

trò chơi mải mê của bọn trẻ trong làng:

chơi trốn tìm, ô ăn quan, giải gianh, câu

công cống, câu cá, thả diều… (Miền thơ

ấu) Trong Miền xanh thẳm, Thiện và Bảo

có thể đội mưa, chịu rét cả đêm để bắt “cá

cóng” hay lũ ếch béo mầm Hai cô bé Bê

và Loan có cả một kho tàng bí mật giấu

trên đảo Hoa Vàng và thường xuyên trốn

mẹ bơi thuyền vượt sông để thăm nó

(Hành trình ngày thơ ấu) Có thể nói, các

cậu bé, cô bé tuổi học trò luôn tạo cho

mình một thế giới riêng để đắm mình trong

đó với bao thích thú, say mê và mơ mộng

Tuổi thơ rất giàu tình cảm, giàu lòng

trắc ẩn Bản tính thiện, lòng tốt, tình yêu

trong sáng luôn sẵn có trong các em để sẻ

chia với những người xung quanh Có thể

thấy hình ảnh một cậu bé Khán nhạy cảm,

biết quan tâm những con người nhỏ bé, tàn

tật, sống cô đơn, còm cõi như bà Chùa, bà

Vinh, bà Sứt, ông Đống trong Tuổi thơ im

lặng Ở Miền thơ ấu, cậu bé Thư gần gũi

và yêu thương những con người khắc khổ,

cơ nhỡ như ông Nhiêu Tuất, cô Thiệp, cô

Nhất, cô Gái, chú Khóa Cô bé Bê mạnh

mẽ, bướng bỉnh nhưng luôn dành tình cảm

chân thành cho những con người có cảnh

ngộ đáng thương như Ly, Đào Ca, Dũng

còm, bé Cau và người mẹ tàn tật (Hành

trình ngày thơ ấu)…

Một nét đẹp của tâm hồn trẻ thơ là ước

mơ, khát vọng Khi quay về tuổi thơ, chắc

chắn mỗi chúng ta đều mỉm cười nhớ lại

những mơ ước thuở bé Hồi ức tuổi thơ đã

đi sâu vào đời sống nội tâm, hé lộ những ước mơ riêng tư, thầm kín của các em Khát vọng cháy bỏng của mọi đứa trẻ là được đến trường Đó tưởng chừng là ước

mơ bình thường, nhỏ bé nhưng rất lớn lao

vì nó mở ra nhiều kì vọng tốt đẹp cho con người và không phải ai cũng dễ dàng đạt được Với mỗi em, ước mơ đến trường hiện lên trong niềm khao khát và mong mỏi khác nhau Cô bé Bê đau khổ, luyến tiếc với ước mơ đã trở nên xa vời khi bị

đuổi học (Hành trình thời thơ ấu); những

học sinh Cao Bằng phải trải qua bao khó khăn thử thách để chinh phục con chữ

(Đường về với mẹ Chữ)… Không chỉ được

đến trường, ước vọng tuổi thơ còn mở ra

vô tận và niềm khát khao đủ lớn để trong mọi hoàn cảnh các em luôn nuôi dưỡng nó Những ngày trọ học khổ cực, thiếu thốn

nhưng các bạn nhỏ trong Miền xanh thẳm

vẫn không ngừng đeo đuổi những ước mơ bay bổng như trở thành kĩ sư địa chất để tìm ra những vỉa quặng lớn nhất nước, trở thành bác sĩ chữa bệnh cho mọi người, trở thành nhà văn viết những tác phẩm thật hay Khát vọng lớn nhất của trẻ thơ là vượt lên chính mình Trong những hoàn cảnh bất hạnh nhất các em vẫn không ngừng khao khát vươn lên Mong muốn có cuộc sống như bao đứa trẻ bình thường khác, Vững đã vượt qua mặc cảm thân phận con nuôi, là gánh nặng cho gia đình, kiên quyết đứng lên trên đôi chân gần như bại liệt Nỗ lực, kiên trì luyện tập, học tập trong đau đớn và chua xót, sau cùng cậu bé

ốm yếu, tật nguyền ngày nào đã tốt nghiệp đại học y khoa, rồi trở thành nhà văn nổi

tiếng (Tuổi thơ khát vọng)

Sẽ không hoàn thiện vẻ đẹp của trẻ thơ nếu không nhắc đến cái mạnh mẽ, dũng cảm của lứa tuổi đang muốn khẳng định

Trang 4

mình Chính sự trong sáng, hồn nhiên

khiến các em có sức mạnh và sự can đảm

kì lạ mà đôi khi người lớn không có được

Người đọc thật sự xúc động và ấn tượng

với một Vịnh-sưa đột nhập khu vực giặc

đóng, trèo lên nóc lầu chót vót, dùng cờ tín

hiệu báo cho quân ta về kho xăng đạn bí

mật của địch Em đã hi sinh và tạc một

tượng đài lịch sử “tưởng như chính lửa đã

tạc khắc nên” (Tuổi thơ dữ dội) Trong

Cơn giông tuổi thơ, những đứa trẻ chăn

trâu, ở đợ như Thắng, Tâm-đen đã rất gan

góc từ những lần đánh nhau với cá sấu đến

những trận chiến trực diện với kẻ thù…

Không chỉ anh dũng trong chiến đấu, cuộc

sống sinh hoạt bình thường cũng cho thấy

khí chất mạnh mẽ, can đảm của các em Cô

bé Bê một mình dám chống trả thầy Gia -

một con người giả dối, bất công (Hành

trình ngày thơ ấu) Bảy em học sinh Lư,

Hồng, Hỏn, Tập, Hoảnh, Tâm, Lạng phải

trèo đèo lội suối suốt chín ngày đêm, vượt

qua chặng đường dài gần 300 cây số,

thường xuyên chống lại trộm cướp, hổ báo,

rắn rết để đến trường (Đường về với mẹ

Chữ) Đó là những hình ảnh trẻ thơ cứng

cỏi, đầy nghị lực, tạo ấn tượng sâu đậm

trong kí ức nhà văn

Có thể nói, với cảm hứng hồi tưởng,

tiếc nhớ, sự ùa về của bao kỉ niệm khó phai

và cái nhìn tinh tế, nhập thân vào trẻ thơ,

hiểu các em, các nhà văn đã khắc họa khá

đầy đặn, sinh động vẻ đẹp tuổi thơ Kí ức

tuổi thơ mở ra một thế giới hồn nhiên,

trong sáng, đầy ắp tình yêu thương, sự

ngay thẳng, mạnh mẽ, những hoạt động sôi

nổi, những niềm vui bất tận Làm sống dậy

những hình ảnh đẹp đẽ về trẻ thơ, các tác

giả đã thể hiện sự nâng niu đối với tuổi

ngọc ngà, gửi gắm ước vọng về những điều

tươi sáng, tốt đẹp

2.2 Đề cao tình cảm gia đình và tình người ấm áp

Một phương diện thể hiện rõ giá trị nhân văn trong hồi ức về thời thơ ấu sau

1975 là ngợi ca phẩm chất, tình cảm tốt đẹp của con người Gia đình là nơi khởi đầu những phẩm chất đẹp đẽ, là cái nôi của

sự hình thành và phát triển nhân cách trẻ thơ Không phải ngẫu nhiên mỗi người trưởng thành đều nhớ da diết và biết ơn nơi nuôi dưỡng tâm hồn mình từ thuở ấu thơ Với tâm thế đó, các hồi ức về tuổi thơ thường nhớ lại những kỉ niệm gắn bó của các em với gia đình, tình cảm tốt đẹp của những người thân dành cho nhau Cuốn

tiểu thuyết tự truyện Miền thơ ấu cứ làm

người đọc nhớ đến một đại gia đình yêu thương, một cộng đồng gắn kết tối lửa tắt đèn có nhau Cậu bé Thư biết gắn bó với quê hương và hướng về tổ tiên nguồn cội chính là nhờ những năm tháng sống ở quê nội với người cô như được sinh ra với sứ mệnh gìn giữ “nếp nhà” Cái gốc rễ gia đình ở quê hương bé Thư vẫn còn sâu nặng

lắm Trong Miệt vườn xa lắm, cô bé Tám

Tiệp phác họa một cách dí dỏm cái tôn ti trật tự của gia đình mình mà “thủ lĩnh” Tư

Ràng cất công xây dựng để: “Bầy con của anh Ba tui lớn lên biết kính trên nhường dưới, biết ngó trước ngó sau, biết chân chỉ thật thà” (Dạ Ngân, 2012, tr.58) Trong gia

đình này ai cũng phải có nghĩa vụ lao động

và sống “thắt lưng buộc bụng” nhưng lại rộng rãi hay “cho chác” người khác, bởi

theo cô Tư Ràng thì: “Của ăn là của hết, của cho là của còn” (Dạ Ngân, 2012, tr.52) Đó là suy nghĩ sâu sắc, thể hiện lối

sống nghĩa tình, thơm thảo của người dân Nam bộ xưa

Trẻ thơ luôn được thừa hưởng những phẩm chất tốt đẹp của các thành viên

Trang 5

“người lớn” trong gia đình Đặc biệt, các

em rất gần gũi, quấn quýt với ông bà Với

trẻ con ngây thơ, bồng bột thì ông bà mới

là người có đủ trải nghiệm, thời gian và

lòng yêu thương để lắng nghe, chăm bẵm

chúng Những ngày đầu xa gia đình, cậu

bé Thư đã “nhớ mẹ thì ít mà nhớ bà thì

nhiều” Người bà của Thư như bước ra từ

chuyện cổ tích với đôi mắt hiền từ, gương

mặt phúc hậu, cái nhìn dịu dàng Bà dạy

bọn trẻ biết yêu thương, trân trọng người

kém may mắn quanh ta từ những việc nhỏ,

như cách giúp đỡ những người ăn mày:

“Bà cấm chúng tôi không được ném tiền

xuống đất để bắt người ăn mày mù sờ

soạng tìm, mà phải đặt tiền vào tận tay

hoặc bỏ vào đấu, bỏ chứ không được ném”

(Vũ Thư Hiên, 1988, tr.43) Tâm hồn giàu

tình cảm của Thư có lẽ ảnh hưởng từ người

bà nhân từ Côi cút giữa cảnh đời của Ma

Văn Kháng làm nổi bật phẩm chất của một

người bà nhân hậu, giàu đức hi sinh Với

hai đứa cháu côi cút, bé bỏng, bà như cây

sào mảnh mai mà cứng cỏi, cố gắng chèo

chống để nuôi nấng, bảo bọc, nhẫn nhịn

nhận về mình mọi cơ cực, khổ đau Cậu bé

Duy mãi nhớ về bà của mình với lòng biết

ơn vô hạn: “Ơn bà mãi mãi cháu để hai

vai Bà nhịn cho chúng cháu ăn Bà lạnh

cho chúng cháu ấm Bà bế bồng dìu dắt

chúng cháu đi qua những năm tháng cách

trở, lừa lọc, phản trắc, bất công” (Ma Văn

Kháng, 2006, tr.275) Nhà văn Vũ Đức

Nguyên viết cuốn tự truyện Tuổi thơ khát

vọng để tưởng nhớ công ơn người ông của

mình: “Tôi viết cuốn sách này là để tưởng

nhớ hương hồn ông ngoại và tặng con trai

tôi, cùng các em nhỏ tàn tật yêu thương”

(Lời đề từ tác phẩm Tuổi thơ khát vọng)

Người đọc không khỏi xúc động với hình

ảnh ông ngoại của Vững qua từng trang

sách Là người thâm trầm, sâu sắc, ông cảm thông cho đứa con gái một nách ba con vất vả nhưng cũng trách con cạn nghĩ, xốc nổi khi nỡ cay nghiệt với đứa con nuôi đang ốm liệt giường Chính ông đã thức trắng đêm để tìm cách cứu đứa cháu bất hạnh trong cơn thập tử nhất sinh rồi sắp đặt mọi việc để đỡ con nuôi cháu… Có thể nói, hình ảnh người ông, người bà qua màn sương hoài niệm được nâng lên thành những biểu tượng cho thiên tính, luôn là chỗ dựa tinh thần cho con cháu

Cha mẹ là hình tượng thể hiện rõ nhất tình cảm gia đình, bởi tình yêu thương họ dành cho con cái là nguồn tình cảm dạt dào nhất Người mẹ là đối tượng gắn bó đặc biệt với trẻ thơ Trong kí ức của cậu bé Khán, hình ảnh mẹ luôn hiện về với dáng

vẻ lo toan vất vả Tác giả không bao giờ quên đôi vai gầy chai sạn vì gánh gồng của

mẹ: “Đôi vai của mẹ thành chai từ bao giờ con không biết… Nhưng chính đôi vai xương xẩu, bé nhỏ, mỏng manh ấy lại gánh được bao thứ mà người thường không gánh nổi” (Duy Khán, 1985, tr.57) Cuộc đời

của mẹ gắn với bao công việc làm lụng tất bật: gánh củi đi bán, gánh thóc về xay giã, gánh gạo đến nơi con trọ học, những chuyến buôn bán chợ gần, chợ xa Ấn tượng sâu đậm nhất là những lần ngóng trông mẹ về Thật cảm động và vui sướng khi đi đâu về, mẹ cũng có quà cho con trẻ, như chim mẹ tha mồi về cho chim con Sống lại niềm vui nhỏ bé ngày xưa, tác giả

không nguôi nhớ thương, tiếc nuối: “Ước

gì mình cứ bé mãi để được reo lên: “U về!

U về!” Ước gì u cứ sống mãi để chúng tôi được reo lên “U về! U về!” (Duy Khán,

1985, tr.66) Trong cuốn tự truyện Miền xanh thẳm, mẹ của Thiện tuy ốm yếu

nhưng luôn lo lắng cho con hết mực Trí

Trang 6

nhớ trẻ con của em vẫn không bao giờ

quên được hình ảnh người mẹ hoảng hốt lo

sợ ngồi che chắn máy bay cho con: “Thật

giống cái cảnh gà mẹ xòe cánh che chở

cho bầy gà con khi có diều hâu chao liệng

trên đầu” (Trần Hoài Dương, 2000,

tr.130) Mẹ sinh nở tám lần, ốm đau mà

không có điều kiện chạy chữa thuốc thang,

trong lúc hấp hối mẹ đã khóc lặng lẽ vì

thương đàn con nhỏ dại Chính mẹ đã đặt

cho Thiện một cái tên thật ý nghĩa (sau này

trở thành bút danh: Trần Hoài Dương):

“Mẹ tôi rất yêu hoa, thích trồng hoa, đặc

biệt là hoa quỳ, tức hoa hướng dương

Chắc mẹ mong mỏi con trai mẹ cũng giống

loài hoa ấy, lúc nào cũng hướng về phía

mặt trời, hướng về phía ánh sáng, phía

ngay thẳng, chính trực, phía của cái đẹp,

hướng thiện” (Trần Hoài Dương, 2000,

tr.133)

Cùng là đấng sinh thành, hiện thân cho

tình yêu thương và đức hi sinh nhưng trong

văn học nói chung và hồi ức tuổi thơ nói

riêng, hình ảnh người cha thường không

được thể hiện nổi bật, phong phú bằng hình

ảnh người mẹ Hơn nữa, quá khứ được tái

hiện trong hồi ức sau 1975 thường là những

câu chuyện về một thời khó khăn của đất

nước, những người đàn ông phải xa gia đình

để gánh vác trọng trách xã hội, ít được trực

tiếp thể hiện tình cảm với con cái Điều này

giải thích vì sao xuất hiện nhiều ông bố “đi

vắng” đến vậy: ba của Tiệp Kiến Vàng giao

cả ba má, vườn tược và bầy con của mình

cho cô em gái để đi làm cách mạng rồi trở

thành tù chính trị thụ án hai mươi năm ở Côn

Đảo (Miệt vườn xa lắm); bố của Bê là thủ

trưởng một đơn vị bộ đội biên phòng ở Khậu

Phai, Cao Bằng, thuộc biên giới phía Bắc xa

xôi (Hành trình ngày thơ ấu); bố của Vững

tham gia cách mạng, làm công tác đoàn thể

nên cứ đi biền biệt (Tuổi thơ khát vọng); bố

của Thiện tham gia kháng chiến trong một đơn vị quân y nay đây mai đó khắp nhiều

miền đồi núi Thái Nguyên (Miền xanh thẳm)…

Tuy nhiên, hồi ức tuổi thơ cũng khắc họa được một số hình ảnh đẹp về người cha Nếu hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét với tình thương yêu, chăm sóc, đức hi sinh thì những người bố lại hiện thân cho chỗ dựa tinh thần, sự dạy dỗ, bảo ban con cái

Trong Tuổi thơ im lặng, tác giả luôn nhớ

về người cha nhọc nhằn với đôi bàn chân

dầm sương giãi nắng đã thành bệnh: “Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ…

Mu bàn chân mốc trắng, bong da từng bãi, lại có nốt lấm tấm” (Duy Khán, 1985,

tr.55) Ấy vậy mà cha luôn dạy con có ý thức giữ gìn đôi bàn chân để đi cho thật khỏe, thật xa! Cha của Khán hay dạy chữ, dạy con đọc sách và hay mang về những món quà để mở rộng hiểu biết và làm giàu tâm hồn con trẻ Qua hồi ức của Trần Hoài Dương, hình ảnh người cha hiện lên với vẻ đẹp truyền thống Ông có tấm lòng yêu thương, giúp đỡ mọi người, biết gắn kết mọi người trong gia tộc, chăm lo đến chuyện họ hàng, huyết thống, mồ mả đất cát ông bà Đó chính là những gì tốt đẹp

nhất ông “trang bị” cho con cái: “Tóm lại, chúng tôi đã thừa hưởng ở bố tôi một tình cảm cốt lõi và bậc nhất của nhân cách con người, đó là tấm lòng nhân hậu, khoan hòa…” (Trần Hoài Dương, 2000, tr.175)

Có thể nói, hồi ức tuổi thơ đã làm sống dậy truyền thống gia đình và hình ảnh bao người thân yêu như những biểu tượng đẹp

đẽ Màn sương hoài niệm và cảm xúc yêu thương càng tô đậm vẻ đẹp của mái nhà xưa, làm cho mỗi gương mặt thân thương hiện ra đẹp hơn, đáng nhớ hơn Ngợi ca vẻ

Trang 7

đẹp của tình mẫu tử, phụ tử và thấy được

sự tác động ở chiều sâu nhân cách trẻ thơ,

đó chính là sự thể hiện giá trị nhân văn sâu

sắc của hồi ức tuổi thơ sau 1975

Không chỉ đề cao tình yêu thương giữa

những người thân trong gia đình, tình cảm

cộng đồng cũng được thể hiện vô cùng ấm

áp, đặc biệt khi các nhà văn nói đến thầy cô

giáo, đối tượng rất gần gũi với lứa tuổi

thiếu nhi Hình ảnh thầy cô như một phần

kí ức đẹp đẽ luôn hiện về trong nỗi nhớ và

sự yêu thương, kính trọng của các em Một

điển hình cho vẻ đẹp nhân cách của người

thầy qua hồi ức tuổi thơ đó là “bố Thế”

trong Hành trình ngày thơ ấu Các em học

sinh gọi thầy là “bố” với tất cả tình yêu

thương, trìu mến và kính trọng, xem thầy

như người cha thứ hai của mình Đây là

cảm nhận của cô bé Bê về người thầy tuyệt

vời: “Công bằng và nhân hậu, nâng đỡ và

dìu dắt con người cho tới khả năng cuối

cùng, thành thực và chất phác, đó là những

đức tính chúng tôi nhận được ở thầy”

(Dương Thu Hương, 1985, tr.29) Thầy

giáo Khang trong Tuổi thơ khát vọng cũng

là một người thầy đáng kính Thầy rất

thương những học trò tật nguyền và luôn

quan tâm, động viên các em Thầy tìm từng

cuốn sách hay cho học trò đọc, vui mừng

mỗi khi các em đến lớp đầy đủ Chính thầy

là người khích lệ và nuôi dưỡng ước mơ

trở thành bác sĩ của người học trò có đôi

chân bại liệt Những lời nhắn nhủ và tin

tưởng của thầy là động lực để Vững biến

ước mơ thành hiện thực: “Nếu em khao

khát trở thành người thầy thuốc đem sức

lực và tài năng phục vụ nhân dân… thì

phải chuyên tâm học tập mới đạt được

Thầy tin là em sẽ vượt qua mọi khó khăn”

(Vũ Đức Nguyên, 2004, tr.194)… Có thể

nói, hình ảnh thầy cô trong hồi ức tuổi thơ

thường được khắc họa với góc nhìn truyền thống, đậm tính nhân văn Hiện lên trong nỗi nhớ, sự quý trọng cùng cảm hứng lí giải quá trình hình thành nhân cách của trẻ thơ, hình ảnh thầy cô càng được khắc sâu,

đề cao những phẩm chất đáng quý và sức ảnh hưởng sâu sắc của nó

Trong khi trở về tuổi thơ, các nhà văn còn đưa người đọc trở về làng quê, cội nguồn quê hương của người dân Việt để chứng kiến những mối quan hệ cộng đồng tốt đẹp còn lưu giữ Ở miền quê nghèo khó

của Duy Khán trong Tuổi thơ im lặng, con

người khắc khổ, lam lũ nhưng luôn đối xử với nhau bằng cái tình chân chất, đơn sơ nhưng nồng ấm Bà cả Tuệ với cái quán nghèo nhưng hào phóng đã che chở cho nhiều người cơ nhỡ; lòng nhân hậu của bác

Xa, lòng trắc ẩn của bác Dao; tình bạn của Khán với em Dị, của bà Vinh với bà Nụ…

Kí ức của cậu bé Thư cũng hiện rõ sự coi trọng tổ tiên họ hàng, tình làng nghĩa xóm như một nét đẹp văn hóa của quê hương

Sự mộ đạo thêm phần gắn kết mọi người Những buổi lễ sớm để lại hình ảnh thật

đẹp: “Con đường trước cổng nhà tôi bỗng nườm nượp bóng người và vang lên những lời chào hỏi niềm nở… Làng tôi bỗng trở thành một gia đình Mọi người đều bộc lộ lòng yêu thương đối với nhau và trong thâm tâm có dễ người ta chỉ mong cho nhau sự tốt lành” (Vũ Thư Hiên, 1988,

tr.102) Tình hàng xóm láng giềng thể hiện

rõ và cảm động qua những hành động cưu mang, giúp đỡ nhau lúc khó khăn, hoạn

nạn Trong Côi cút giữa cảnh đời, những

người hàng xóm tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn như cô Đại Bàng, cô Quyên, ông Vinh pháo, cụ Xương, cụ Tuệ, mỗi người một tay, cảm thông, chia sẻ đã giúp bà cháu Duy vượt qua cơn khốn khó Họ đã cho

Trang 8

Duy thấu hiểu: “Nỗi đau khổ được con

người nhân hậu nghiêng xuống lắng nghe,

thông cảm, cũng có thể được vợi bớt đi và

người ta vì thế có thể lại vui sống được”

(Ma Văn Kháng, 2006, tr.142)

Nhìn chung, kí ức của các nhà văn đã

mở ra cả quãng đời tuổi thơ với nhiều kỉ

niệm ngọt ngào và tình cảm ấm áp Truyền

thống gia đình tốt đẹp và phẩm chất đáng

quý của những người thân yêu, hình ảnh

những người thầy đáng kính và bao con

người tốt bụng luôn yêu thương, giúp đỡ

các em trên từng bước đường đời như

những mảng sáng lấp lánh trong hồi ức tuổi

thơ Sự nâng niu, ca ngợi quá khứ, ca ngợi

thế giới tuổi thơ cho thấy tinh thần lạc quan

và ý thức hướng đến giá trị nhân văn cao

đẹp của hồi ức về thời thơ ấu sau 1975

2.3 Tiếng nói bênh vực trẻ thơ

Chiều sâu của tư tưởng nhân văn là

chống lại những gì gây ra cảnh bất hạnh,

tội lỗi cho con người Thuộc dòng mạch

hồi thuật nói chung, các hồi kí, tự truyện,

tiểu thuyết có tính tự truyện về thời thơ ấu

cũng tỏ ra có ưu thế trong việc nhìn lại quá

khứ, đánh giá lại nhiều vấn đề xoay quanh

cuộc sống của trẻ thơ, qua đó thể hiện rõ

tiếng nói bênh vực trẻ thơ Hoài niệm về

một thời tuổi thơ khói lửa cho thấy các nhà

văn đã tình nguyện đứng về phía các em

khi nhìn rõ số phận trẻ thơ bị cuốn trong

chiến tranh vừa hùng tráng, vừa có cái bi

thương, thảm khốc như bản chất muôn đời

của nó Các em hoặc là chủ nhân hoặc là

nạn nhân của chiến tranh, ở góc độ nào

cũng ẩn sâu cái đau đớn của nhà văn khi

cuộc sống của trẻ thơ bị những cú va đập

dữ dội từ cuộc chiến

Sự tàn phá, hủy diệt của chiến tranh

không chừa một ai Những cái chết thương

tâm nhất trong bom đạn là cái chết của

những đứa trẻ ngây thơ vô tội Trong ám ảnh kinh hoàng về sự chết chóc luôn có

hình ảnh đau thương của trẻ thơ: “Một em

bé gái cổ chân đeo cái vòng bạc bị đại bác phanh ruột cạnh một gốc mít, ruồi nhặng bâu kín cả mặt em” (Phùng Quán, 2005, tr.211); “Ở xóm Bãi chúng bắn pháo lân tinh Một em nhỏ bị bỏng lân tinh gào thét thảm thiết” (Bùi Minh Quốc, 2006,

tr.173)… Những thiếu niên cầm súng ra trận cũng hi sinh rất nhiều Kết thúc tác

phẩm Tuổi thơ dữ dội, hầu hết các chiến sĩ

của đội thiếu niên trinh sát trung đoàn Trần Cao Vân đều nằm lại nơi chiến trường: Mừng, Vịnh-sưa, Quỳnh-sơn ca, Châu, Hiền, Hòa-đen… Những cái chết của các chiến sĩ nhỏ tuổi tạo một âm hưởng bi tráng cho cuộc chiến đấu

Vượt qua cái chết thì bom đạn chiến tranh luôn đưa đến những mất mát, thiệt thòi, để lại nhiều vết chai, vết sẹo trên thể xác và tâm hồn các em Tuổi thơ hồn nhiên

bị đánh cắp cùng cái yên bình của làng quê

khi bọn giặc “bắt mang đi tất cả những người trong làng để xóa dấu vết làng tôi Chúng giết tất cả những con trâu Trích, trâu Mỡ, trâu Ve để xóa nhòa đồng ruộng tuổi thơ và dĩ vãng của những đứa trẻ con làng quê” (Thu Bồn, 1978, tr.38) Không

còn cảnh đồng quê yên ả mỗi buổi chiều để

lũ trẻ thong dong lùa trâu về, không còn những dòng sông trong mát để trẻ thơ thỏa sức vẫy vùng và cũng không còn những ngày yên bình rong chơi Cuộc sống thời chiến vất vả, căng thẳng, hiểm nghèo in hằn lên dáng dấp, tâm trạng của những đứa

trẻ: “Em nào cũng đen nhẻm, gầy sắt, ánh mắt mệt mỏi vì đói ngủ, vì phải làm việc quá sức… Trên gương mặt trẻ thơ của các

em đều hằn lên khá rõ cái vẻ suy nghĩ, lo toan… Tính nết các em cũng thay đổi

Trang 9

nhiều, không một tiếng cười đùa, không

một lời trêu chọc” (Phùng Quán, 2005,

tr.174) Trẻ thơ vốn rất nhạy cảm, dễ tổn

thương nên bom đạn, chết chóc cùng áp lực

của cuộc chiến đấu không khỏi ảnh hưởng

nặng nề đến tâm lí của các em Những

đoạn kí ức như chùng xuống, trĩu nặng tâm

trạng đau xót của nhà văn Chiến tranh đã

không cho trẻ thơ sống đúng lứa tuổi hồn

nhiên, ngây thơ của mình Nhà văn Phùng

Quán không khỏi chua xót nhìn lại tuổi thơ

của mình cũng như những đứa trẻ trong

thiên sử thi hoành tráng Tuổi thơ dữ dội:

“Tuổi thơ tôi là một tuổi thơ nghiệt ngã…

13 tuổi tôi đã phải cầm lấy khẩu súng ra

trận cứu nước cùng với thế hệ cha anh

Vào cái tuổi chơi bi chơi đáo… thì tôi đã

phải nhìn thấy cảnh đầu rơi máu chảy,

phải trộm súng vượt ngục Tất cả những

điều này tôi đã kể lại trong tiểu thuyết Tuổi

thơ dữ dội” (Phùng Quán trả lời phỏng vấn

của báo Ấp Bắc) Đằng sau chiến công,

những tấm huy chương còn có cái xô bồ,

phức tạp, những trớ trêu, oan trái tác động

không nhỏ đến đời sống trẻ thơ Trong

Dòng sông thơ ấu, cậu bé Minh khổ sở vì

sự lôi kéo của ông Tư Khởi đang ngả

nghiêng theo giáo phái Hòa Hảo Tác phẩm

Tuổi thơ dữ dội cho thấy nỗi oan ức đến

tuyệt vọng của cậu bé Mừng khi bị lãnh

đạo nghi ngờ là Việt gian Trẻ thơ như cây

non mọc thẳng, các em không chịu được

bất cứ sự bẻ cong nào! Trong lúc hấp hối,

Mừng đã cầu xin khẩn thiết: “Anh ơi, anh

đừng nghi em là Việt gian nữa, anh hí”, lời

nói yếu ớt và nhỏ gần như một hơi thở

nhưng trong khoảnh khắc ấy “đã trùm lấp

cả tiếng bom đạn giặc” (Phùng Quán,

2005, tr.715) Đó thực sự là tiếng kêu

thống thiết của một tâm hồn trong trắng bị

nghi ngờ oan ức Chỉ bằng chiến công và

cái chết, Mừng mới lấy lại được sự trong sáng, ngay thẳng của mình

Nhìn chung, các nhà văn đã ngoái về quá khứ để nhìn rõ đời sống, số phận trẻ thơ trong chiến tranh, mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật mất mát, đau thương để chua xót cho những mảnh đời trẻ thơ đặt trong bối cảnh khốc liệt, vốn không phải là môi trường của các em Hồi ức về tuổi thơ trong chiến tranh như gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh nhân loại hãy chấm dứt chiến tranh, trả lại tuổi thơ cho tuổi thơ, trả lại cuộc sống bình yên cho những đứa trẻ Tiếng nói bênh vực trẻ thơ còn được thể hiện trong sự nhìn nhận lại mối quan hệ của các em với gia đình, nhà trường và xã hội Trong môi trường gia đình, quan hệ giữa người lớn và trẻ em thường đặt ra theo hướng người lớn bao giờ cũng tốt, cũng đúng và trẻ em là đối tượng để dạy bảo, phải tuân theo sự sắp đặt, hướng dẫn của

họ Với tinh thần nhân văn, đứng về phía trẻ thơ, các nhà văn đã có cái nhìn khác Giờ đây, các em không còn là đối tượng để sai khiến, dạy bảo của người lớn mà đã trở thành một nhân cách, một cá tính độc lập Tuy có liên quan chặt chẽ nhưng không phải lúc nào các em cũng phụ thuộc vào người lớn mà có sự chủ động, vận động riêng Nếu người lớn là một thế giới bí ẩn

mà trẻ em không thể nào hiểu được thì đến lượt mình, các em cũng là một thế giới khác lạ mà người lớn không khi nào hiểu hết Hồi ức tuổi thơ sau 1975 chỉ ra nguyên nhân của những mâu thuẫn, xung đột giữa

bố mẹ và con cái luôn là bố mẹ không hiểu hết tâm tư, tình cảm của những đứa trẻ

Trong Hành trình ngày thơ ấu, mẹ của

Bê rất thương em nhưng cũng hay dùng đòn roi với đứa con gái cứng đầu Mẹ không hiểu Bê bởi cô bé có tư tưởng “nổi

Trang 10

loạn” còn bà vẫn theo quan niệm cũ Khi

Bê chống lại thầy Gia, mẹ cho rằng: “Bất

luận là gì, thầy vẫn là thầy, trò vẫn là trò

Trò dám chống lại thầy là tội không dung

thứ” (Dương Thu Hương, 1985, tr.87) Bà

bắt buộc con phải kính trọng thầy dù đó là

người thầy vô đạo đức và ra sức ngăn chặn

tư tưởng phản kháng của con Phải chăng

việc dùng đến đòn roi chứng tỏ người mẹ

đã đuối lí, bất lực trước lời lẽ của Bê Quan

niệm phải kính trọng thầy một cách bất

chấp của bà có phần lung lay Quyết định

bỏ nhà lên biên giới tìm bố của Bê thực

chất là một phản ứng mạnh mẽ với mẹ, với

những gì bất công vô lí Trong sự việc

“trầm trọng” Bê gây ra, không chỉ có người

mẹ tức giận, đau khổ mà Bê cũng day dứt,

đau đớn khôn cùng Có thể thấy, Bê là một

đứa trẻ biết suy nghĩ sâu sắc, có ý thức trân

trọng nề nếp gia đình chứ không phải “hư

hỏng”, “bất trị” như lời của mẹ Không chỉ

trường hợp của Bê, trong cuộc sống đời

thường, còn bao ông bố bà mẹ không thấu

hiểu con trẻ dù họ cũng từng là trẻ con

Cậu bé Cao nhiều lần tủi thân, ấm ức giấu

kín trong tâm hồn thơ dại khi bị bố mẹ

thường xuyên mắng mỏ, đánh đập Bố mẹ

đã vô tình hắt hủi, tạo áp lực cho Cao mà

bỏ quên những xúc cảm, tình cảm tốt đẹp

của một đứa trẻ Cậu cảm thấy đau không

phải vì những cái “đét mông, tát má, cốc

đầu” mà vì bị mẹ bắt đi lấy mũ về khi cậu

đội cho thằng bù nhìn rơm, vì bị quát là

điên khi cho con chó Đốm một miếng thịt,

vì bị bắt đi đòi lại chiếc đèn ông sao cậu đã

cho bé Tâm, vì bị nghi ngờ là copy bài toán

đã cố gắng tự làm! Cái đau đớn, tổn thương

tinh thần của Cao lặng lẽ nhưng không dễ

nguôi quên: “Nước mắt tôi chảy ra Không

phải tôi khóc vì cái cốc đầu của mẹ… Và

cả sau này nữa, khi tôi đã lớn khôn, tôi vẫn

tiếp tục bị làm đau, những cái đau vô hình” (Kao Sơn, 2017, tr.98) Trong Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, bố mẹ của cu

Mùi và “những người bạn” cũng không hiểu hết suy nghĩ, hành động của chúng

Họ không hình dung ra bọn trẻ cảm thấy buồn tẻ và nhàm chán như thế nào khi ngày ngày lặp đi lặp lại từng ấy thứ: rửa mặt, ăn cơm, học bài, đi ngủ lại phải răm rắp tuân theo sự chỉ bảo và chịu sự giám sát của bố

mẹ Họ không hiểu trẻ thơ luôn thích những cái mới mẻ, khác lạ và hiếu động, nghịch phá gần như là bản chất Họ luôn đem những tiêu chí, chuẩn mực của người lớn để lí giải, đánh giá trẻ con Rốt cục, trong mắt người lớn, các em toàn là rồ dại, phá phách, hư hỏng, phải dùng đòn roi, trách phạt để “trị tội” chúng Nguyên nhân của những hành động “điên điên” kia chỉ

có các em mới hiểu và được giấu kín trong thế giới riêng của mình

Tình yêu thương, bênh vực trẻ thơ giúp các nhà văn soi rọi cả những ẩn khuất của số phận các em Với tâm hồn nhạy cảm, Thiện sớm nhận ra câu chuyện phức tạp của người lớn trong gia đình khi vợ kế của bố cũng là em ruột của mẹ Đằng sau cái êm ấm, hòa thuận là một sự rạn nứt, đổ

vỡ ngấm ngầm Điều này không khỏi gieo vào lòng cậu bé nỗi buồn chán, khổ tâm

(Miền xanh thẳm) Trong Tuổi thơ khát vọng, người đọc thật xót xa khi chứng kiến

cảnh cậu bé Vững tật nguyền thường xuyên

bị người mẹ nuôi gắt gỏng, cáu kỉnh đến cay nghiệt Em trở thành gánh nặng trong mắt người mẹ Áp lực cơm áo dường như che lấp tình cảm của bà Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt, đôi khi bố mẹ cũng không làm tròn trách nhiệm với con cái, như trường hợp mẹ của Duy đã bỏ rơi con

mà tâm hồn trẻ dại của em không thể nào

Ngày đăng: 24/10/2020, 19:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w