Bệnh tật – đó là một bóng ma bất tử đã đeo đuổi con người từ ngàn xưa tới nay chưa từng gián đọan. Cho dù hiện nay, với nền khoa học thế kỉ 21 được xem là đỉnh điểm của sự tiến bộ nhân loại, khi mà các nhà khoa học đã phóng được tàu vũ trụ, lập được bản đồ gen, chế tạo được đủ thứ máy móc tinh vi nhất... dù thế nhưng họ chẳng thể đẩy lui bệnh tật vào dĩ vãng
Trang 1BỆNH VIỆN TRẢ VỀ PHẬT PHÁP CỨU SỐNG
Quang Tử
Chủ biên
* Lưu ý : trong sách có chứa những thần chú linh thiêng, không nênquăng vứt bừa bãi, ngồi đè lên, xé đốt Sau khi đọc nên cất sách tại nơi caoráo, sạch sẽ và trân trọng sách Xin cảm ơn !
LỜI TỰA
Bệnh tật – đó là một bóng ma bất tử đã đeo đuổi con người từ ngàn xưatới nay chưa từng gián đọan Cho dù hiện nay, với nền khoa học thế kỉ 21được xem là đỉnh điểm của sự tiến bộ nhân loại, khi mà các nhà khoa học đãphóng được tàu vũ trụ, lập được bản đồ gen, chế tạo được đủ thứ máy móctinh vi nhất dù thế nhưng họ chẳng thể đẩy lui bệnh tật vào dĩ vãng
Nhân loại vẫn luôn sống chung với bệnh tật Những bác sĩ giỏi nhất củanhững bệnh viện tối tân nhất thế giới vẫn thường ngậm ngùi mà nói với bệnhnhân rằng :
“ Chúng tôi đã cố gắng hết sức ”
Vì rằng, luôn có những căn bệnh được liệt vào dạng vô phương cứuchữa, và hơn nữa, khi y học chưa kịp chế ra các phương pháp trị dứt các cănbệnh có từ trước, thì các căn bệnh mới đã phát sinh Y học luôn luôn khôngtheo kịp bệnh tật Trong thực tế, sự thật còn phũ phàng hơn, vì cho dù có
Trang 2thuốc chữa , nhưng không phải bệnh nhân nào cũng có đủ tiền để chữa Nhânloại vẫn ngày ngày bị hành hạ bởi bệnh tật, ngày ngày chết đau đớn vì bệnhtật.
Vậy nguyên nhân gì đưa tới bệnh tật ?
Khoa học trả lời rằng , đó là do vi khuẩn, virus, độc tố, các yếu tố môitrường khác.v.v Nhưng nếu hỏi tiếp: vậy tại sao những người sống chungmột môi trường, hít thở chung một bầu không khí chứa các loại vi khuẩngiống nhau, điều kiện như nhau thì có người bị bệnh này, có người bị bệnhkhác, có người không bệnh gì cả, thật sự có một quy luật khoa học nào xácđịnh được một người – với tố chất như thế nào , điều kiện như thế nào thì sẽ
bị bệnh gì hay không bị bệnh gì không ?
Đây là một thách thức không có lời giải đáp đối với khoa học Vì chẳng
có định luật khoa học nào xác định chính xác được với người như thế này,điều kiện môi trường như thế sẽ bị hay không bị bệnh gì Với khoa học, mọichuyện đều có thể xảy ra Cùng lắm thì họ chỉ phỏng đóan được xác xuất baonhiêu phần trăm đó mà thôi
Vậy do đâu? Nguyên nhân gốc rễ thật sự của bệnh tật là do đâu ?
Đây là câu trả lời, nghe rất khó tin nhưng đây mới là sự thật : do Nhânquả Nghiệp báo Có một quy luật đứng đằng sau tất cả các bệnh tật và đaukhổ Nó quy định người này sẽ bị bệnh gì, người kia sẽ bị bệnh gì, có chữađược không v.v Và cũng chính từ trong quy luật này, mà ta sẽ có được cáchtrị hết bệnh Đó chính là quy luật Nhân quả Nghiệp báo
Nhiều người nghĩ rằng luật Nhân quả là do Đức Phật chế ra để răn dạycon người Nhưng không phải, trước Đức Phật , đạo Bà – la – môn đã nói đếnNhân quả, sau Đức Phật , Chúa Jesus cũng nói đến Nhân quả, ví dụ như “ Aidùng gươm sẽ phải chết vì gươm”, bàng bạc trong nền văn hóa dân gian khắpthế giới đều nhắc tới luật nhân quả, như ở Việt Nam , thì đó là “ Gieo nhânnào gặp quả nấy”.v.v Bởi vì rằng, luật Nhân quả là quy luật phổ cập khắp
vũ trụ, mọi lúc, mọi nơi và chỉ cần là người có trí tuệ, đều sẽ nhận ra sự cómặt của quy luật này
Sự khác biệt nằm ở chỗ, Đức Phật là người hiểu rõ ràng nhất, sâu xanhất về Nhân quả Nghiệp báo, và cũng chính Đức Phật là người chỉ ra nhữngphương pháp dùng luật Nhân quả để điều trị những căn bệnh mà Đông y hayTây y đều bó tay Đó mới là điều quan trọng nhất
Cuốn sách này, là một tập hợp ít ỏi trong vô số những trường hợp màĐông Tây y đều đã chịu thua, nhưng cuối cùng được lành bệnh nhờ nhữngphương pháp tu của Đạo Phật
Thông qua sách, bạn sẽ tìm ra cho mình cách để tự bản thân mỗi người
Trang 3có thể chữa lành bệnh tật, có lẽ trừ bệnh HIV và trường hợp mạng số đã tận
ra, thì từ bệnh nan y như ung thư cho đến các bệnh thông thường khác đều cóthể khỏi, mà chẳng hề tốn kém như cách chữa trị của bệnh viện Và trong một
số trường hợp, những phương pháp trong sách này đề cập, chính là niềm hivọng cuối cùng cho bệnh nhân để chiến thắng được bệnh tật
_ Quang Tử_
Đầu năm 2016, chúng tôi lần đầu tiên cho phát hành cuốn sách này, vàitháng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ một bệnh nhân xương khớp.Bác ấy kể rằng, bệnh của bác đã lành hẳn từ sau khi đọc, và thực hành theonhững phương pháp trong sách này
Điều đó cho ta thấy rằng, những gì nói trong cuốn sách này, không phảichỉ là “ lí thuyết suông”, mà đó là một quy luật được kiểm chứng bằng thực
tế Câu chuyện này, cũng như rất nhiều chuyện khác trong sách, đều có ghi rõ
họ tên, địa chỉ của nhân vật chính, bạn có thể kiểm chứng nếu muốn Ngaysau đây là câu chuyện của bác
TÔI ĐÃ KHỎI BỆNH NHƯ THẾ.
“Tôi tên Phạm Thị Hiền, sinh năm 1934, hiện sống tại số 9 ngõ 78 PhốThái Thịnh, Hà Nội Gần hai mươi năm nay, tôi bị chứng bệnh xương khớp,đau đầu gối, đau lưng dày vò, dù đã chạy chữa khắp nơi, nào bệnh viện tư,nào thầy thuốc danh tiếng, nào là lương y gia truyền, cứ nơi nào báo đăng là
có thầy thuốc giỏi là tôi tìm đến, có khi mấy trăm ngàn một thang thuốc màuống chỉ đỡ được vài hôm là bị lại như cũ, không tài nào khỏi được
Mà bệnh xương khớp ai bị rồi thì đều biết, nó hành hạ con người ta khổ
sở tới mức nào, ngày đêm đau nhức, ăn không ngon, ngủ không yên với cáicơn đau dai dẳng ấy, cứ như có người cưa cắt, đục đẽo gì trong xương tủymình vậy Nhiều khi chỉ muốn tháo hẳn cái khớp này mà vứt quách đi choxong, thế mà tôi cứ bị liên miên như thế suốt mười mấy hai chục năm trời
Mới gần đây, con gái tôi thông qua facebook, có xin về một cuốn sách,tựa là “Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống” ( năm 2016, cuốn sách nàyđược phát hành với tựa là “ Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống”), tôi xemqua và như bừng tỉnh Hóa ra trên đời này quả thực có báo ứng, có nhân, cóquả , chi ly từng chút không hể sai sót Đáng sợ thật !
Và cứ thế tôi vừa đọc, vừa hồi tưởng lại những sai lầm suốt hơn támmươi năm cuộc đời của mình Có những câu truyện tôi xem qua mà như thấychính mình trong đó, cũng tội lỗi như thế, cũng báo ứng như thế, khiến tôithực sự thấm thía cái đạo lí nhân quả , nghe thì thấy thường, vì tôi từng này
Trang 4tuổi thì cũng đã nghe người ta nói chán rồi, nhưng để thấm thía thì lại làchuyện khác.
Thế là, tôi bắt đầu thực hành theo những phương pháp trong cuốn sách
ấy Đầu tiên là sám hối Tôi lần lượt nhớ lại những sai lầm thủa xưa mình đãtrót phạm
Tôi đã từng mang thai hai mươi tư lần, sinh ra chín người con, sẩy hailần, và phá bỏ mười ba cái thai nhi Đối với một người phụ nữ ở thế hệ củatôi, thì có lẽ chuyện này bình thường, vì khi ấy đất nước còn nghèo, cácphương pháp tránh thai rất hạn chế Nhưng không ngờ đó là nguyên nhânchủ yếu khiến tôi bị dày vò bệnh tật như thế này Chính các vong linh thainhi đó ôm mối căm hận, bám theo tôi mà hành hạ, thành ra bệnh tật như thế.Chừng nào các vong linh ấy chưa siêu thoát, thì sao mà khỏi bệnh được
Trước kia tôi theo Tứ Phủ , hầu đồng cũng nhiều, nhưng việc ấy không
có kết quả gì Cũng từng sám hối chung chung các tội, nhưng chưa cụ thể.Đến giờ tôi nhận ra tội lỗi to lớn của mình, theo như hướng dẫn trong sách,tôi hướng tâm đến những oan gia trái chủ của mình , chính là mười ba vonglinh thai nhi đã phá bỏ, thành tâm sám hối, thành khẩn nói lên lời xin lỗi, rồixin được tụng kinh, niệm Phật cầu cho các vong thai ấy đều được siêu sinh
về Tây Phương Cực Lạc
Tôi kiên trì niệm Phật hơn một tháng, kết hợp với tụng kinh Kim Cang,chú Đại Bi, hết thảy công đức đều xin hồi hướng cho các thai nhi đã phá bỏ,cùng với các vị oan gia trái chủ khác Kì diệu thay, chứng đau nhức gần haichục năm qua, bao nhiêu thuốc không khỏi, thế mà nay đỡ dần, đỡ dần, rồikhỏi hẳn Chẳng phải uống thuốc gì cả, mà chính cái tâm thành sám hối, ănnăn, cùng với câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, với những bài kinh chúcủa Đức Phật là liều thuốc thần diệu, chữa lành căn bệnh trên thân tôi, và cảtrong tâm hồn tôi
Bỗng dưng một đêm, khi mà bệnh đã đỡ hẳn, tôi đột nhiên bị đau trở lại
Từ chỗ đầu gối trở xuống bị đau nhức dữ dội, không tài nào ngủ được Tôiliền kiểm lại, không biết còn tội gì mà mình chưa sám hối không ? Được mộtlúc, tôi chợt nhớ ra Thôi chết , còn một tội này tôi đã bỏ sót !
Hồi trẻ, trong lúc kinh tế khó khăn, sợ mấy đứa con còn nhỏ thiếu dinhdưỡng, tôi hay đi bắt những con cóc về, đặt lên thớt, chặt đứt đôi chân rồinấu nướng Còn thân mình thì quăng bỏ Để cải thiện bữa cơm cho đám conthơ, mà tôi đã gieo rắc kinh hoàng, đau đớn cho rất nhiều chú cóc tội nghiệpnhư thế Có lẽ vì nay tôi đã biết ăn năn, tu tập, nên các vị oan gia “Cóc” ấytìm về đòi nợ một thể
Thế là, tôi liền khấn với các vị “ Cóc” ấy, xin sám hối tội giết hại, chặtchân các vị, xin các vị ấy tha cho tôi Sau đó thì tôi niệm Phật cầu cho các
vị ấy siêu thoát, và cơn đau từ từ lắng xuống rồi biến mất
Đến nay, tôi có thể đi lại bình thường, không còn đau đớn nữa Trongkhi bao nhiêu người trẻ hơn tôi, trong cái lạnh mùa Đông ở Bắc Bộ cắt dacắt thịt cũng còn thấy đau nhức, mà tôi giờ lại chẳng hề hấn gì, sức khỏengày càng tốt hơn Tôi cũng thường đem cuốn sách “Bệnh viện trả về, PhậtPháp cứu sống” ấy, photo ra nhiều bản, tặng cho những người bị bệnh nặng,
Trang 5tự tin mà nói với họ rằng : ‘ Cứ theo đó mà thực hành , nhìn tôi đây này ”Mong rằng họ cũng sẽ được Phật Pháp cứu chữa, như tôi đã từng được cứuchữa, cả về thể xác lẫn linh hồn.
Phật Pháp quả thật nhiệm màu, lời Phật dạy quả thật là chân lí Trămngười thực hành, trăm người thấy linh ứng Ngàn người tu tập , ngàn ngườiđều được an vui.”
UNG THƯ LƯỠI
- NGUYÊN NHÂN VÀ CÁCH TRỊ
Cô Đàm Thị Hoa, pháp danh Diệu Phước, sinh năm 1970, sống ở quận
12, TP.HCM Cô sinh ra trong một gia đình miền quê, thuộc tỉnh Thanh Hóa
Năm 1984 cô theo cha vào Nam sống chung với chú thím Thấy hoàncảnh chú thím khó khăn, nên cô bắt đầu xin đi làm ở hãng kem ăn để kiếmtiền phụ giúp thêm gia đình Làm việc được hai năm, cô thấy lương quá ít,nên chuyển sang cắt cổ gà cho nhà hàng bán Hambuger Sau ba năm nhà hàngphá sản, cô lại chuyển sang phụ bếp tại các nơi khác, công việc vẫn là cắt cổ
gà
Ngày tháng trôi qua, cô vẫn sống bình yên như vậy, cho đến khi cô lậpgia đình và sinh em bé Chồng cô làm việc ở xa thỉnh thoảng mới về nhà, mộtmình cô vừa đi làm, vừa nuôi con nhỏ Nhưng vì em bé ốm yếu, bệnh tật liênmiên, và cô cũng phát bệnh liên tục, nên cô đành phải bỏ việc phụ bếp Cô ởnhà, nhận vài đứa trẻ chăm sóc để có tiền chi phí hàng ngày, vừa tiện lo chocon
Năm 2007, lưỡi cô bắt đầu lở bên phải Cô đã đi khắp các bệnh việnnhư Tai Mũi Họng, Da Liễu, Thống Nhất, Hòa Hảo, Hoàn Mỹ v.v… Nhưngcác bác sĩ đều bảo, lưỡi cô bị viêm nóng và mọc nấm, chỉ cho thuốc uống Côuống suốt mấy tháng vẫn không hết bệnh
Năm 2008, lưỡi cô đã bị thủng một lỗ lớn bằng đầu ngón tay Côthường khóc vì rất đau nhức, ăn cơm không được, chỉ ăn cháo và ngày nàocũng phải ghé bác sĩ gần nhà để xin chích thuốc giảm đau Cô hoàn toànkhông biết bịnh này là do nghiệp sát sinh trước đây chiêu cảm Sau đó, cô đếnbệnh viện Da Liễu tái khám Bác sĩ bảo chữa không khỏi, nên chuyển sangbệnh viện Ung Bướu Sang bệnh viện này, cô bị cắt một ít ở lưỡi để sinh thiết.Sau một tuần có kết quả, bác sĩ không giấu mà báo thẳng cho biết cô đã bị
Trang 6ung thư lưỡi nên phải nhập viện mổ gấp Vừa nghe xong, cô bủn rủn tay chân,giống như người mất hồn; cô đi lang thang mãi về đến nhà, cô chỉ biết khóc
và thở than với người thân
Đến tháng 3 năm 2009, cô bị mổ nguyên đường vòng ngang cổ, giốngnhư cô từng cắt cổ gà, lưỡi cũng bị cắt một nửa, hành cô đau đớn quằn quại;lại không nói được, không ăn được, thức ăn loãng xay nhuyễn lỏng mà phảiđưa ống dẫn vào đường mũi, đau đớn vô cùng
Cô lâm vào tình cảnh đúng như trong kinh nói, sống không được màchết cũng không xong Mổ hơn một tuần thì bác sĩ điều trị yêu cầu cô phảinhổ năm cái răng cấm mới tiến hành xạ trị ung thư Cơn đau này chưa dứt thìcơn đau khác lại đến, sức khỏe suy yếu, cô phải chịu nỗi đau không thể nàodiễn tả được, miệng lúc nào cũng đầy máu, đêm không ngủ được Bệnh tật ậpđến khiến cô tuyệt vọng không còn tha thiết sống, nhưng phải cố vì đứa connhỏ
Sau khi nhổ răng xong được hai tuần thì cô đi xạ trị Xạ đến tia thứmười lăm thì mặt cô đen thui giống như da con gà ác, miệng và cổ cứng ngắc,không ăn, không nói được, cô quyết định bỏ cuộc
Lúc cô lâm vào tình cảnh đau đớn thể xác cần người động viên, an ủithì chồng cô lặng lẽ chạy theo bóng hồng khác Lần này, chồng chất lên đauđớn thể xác là nỗi đau tinh thần, cô chỉ biết ôm con mà khóc
Ba tháng cô ăn cháo liên tục, có uống chút sữa nào cũng ói ra, cô nằmthiêm thiếp một chỗ Cô phải dùng thuốc ngủ nhiều lần, vẫn không thể ngủđược, thức trắng suốt ngày đêm, bị suy nhược thần kinh
Cũng may, cô còn một chút duyên lành, bà Phật tử gần nhà biết chuyệncủa cô Bà đến động viên, khích lệ cô ăn chay, niệm Phật Ban đầu cô khôngnghe, bà vẫn kiên nhẫn khuyên bảo, mang các loại đĩa giảng về Phật pháp, đĩa
“Niệm Phật chuyển hóa tế bào ung thư” tặng cho cô và muốn dẫn cô đi chùa,
cô vẫn không chịu đi
Một hôm ở chùa gần bên nhà, có mở khóa tu một ngày, bà dìu cô đi Côvào nghe quý Thầy giảng kinh, niệm Phật, cũng không hiểu nhiều Cứ nhiềulần đi như vậy, dần dần cô được bà hướng dẫn quy y Tam bảo Nhờ đó cô mớibiết rõ quả báo, mình mắc bệnh là do sát sinh, vì cắt cổ gà quá nhiều, khiến cô
sợ hãi vô cùng Bà tiếp tục hướng dẫn cô thỉnh Phật về nhà, hàng ngày tụngkinh, niệm Phật, lạy sám hối
Từ đó, ngày nào cô cũng đến trước Bồ-tát Quán Thế Âm chí thành sámhối, phát nguyện ăn chay, niệm Phật, không dám sát sinh Tâm cô bắt đầuchuyển biến tốt, không còn nghĩ đến chuyện tự tử, mà biết chấp nhận trảnghiệp, đi phóng sinh chung với các Phật tử ở chùa Hoằng pháp, khuyên
Trang 7người phóng sinh v.v…
Ban đầu, cô ăn chay kỳ, dần dần về sau cô ăn chay trường Từ khi côphát tâm sám hối, ăn chay, tụng kinh, niệm Phật thì sức khỏe cô ngày càngtiến triển tốt Cô tăng lên được mười mấy ký và bệnh cô từ từ thuyên giảm, côkhông còn nghĩ đến bệnh tật và người chồng bội bạc nữa Cô dạy cho conkhông được sát sinh, ngay cả con kiến cũng thương nó mà không nỡ giết, bởi
vì trải nghiệm từ bản thân mình mà cô sợ hãi
Đến tháng 9 năm 2011, cô khi đi xét nghiệm máu ở bệnh viện thì bác sĩbáo sức khỏe cô hoàn toàn bình phục và không còn một chút tế bào ung thư
Cô cảm động mừng rỡ khóc nức nở Nhờ cô chí thành sám hối mà được cảmứng đến Bồ-tát Quán Thế Âm Thật đúng như trong kinh dạy:
Tội từ tâm khởi đem tâm sám
Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu
Tội tiêu tâm tịnh thảy đều không
Thế mới thật là chân sám hối
Phật pháp đã cứu cuộc đời cô như thế Phật pháp thật sự không thể nghĩbàn Hiện nay cô trở thành một Phật tử tin theo Phật pháp tuyệt đối
Con người sinh ra ở cõi đời này ai cũng phải làm việc để mà tồn tại,nhưng phần đông hàng phàm phu chúng ta đều tạo nghiệp ác Có người vìchén cơm manh áo mà tạo nghiệp nói dối; có người vì cơm áo gạo tiền bứcbách mà tạo nghiệp sát sinh v.v… khi nhân duyên chín muồi thì quả báo đếnchúng ta phải nhận lãnh
Vì thế trong kinh Đức Phật thường nói: “Bồ-tát sợ nhân, chúng sinh sợquả” Câu chuyện của Phật tử Diệu Phước trả quả báo ngay đời hiện tạido côtạo nghiệp sát sinh, là bài học quý giá giúp chúng ta cảnh tỉnh chính mình
(Diệu Âm Lệ Hiếu kính ghi lại từ “Phật pháp nhiệm mầu” kỳ 27 tháng4/2014)
THOÁT CHẾT NHỜ CÂU NIỆM PHẬT
Nguyễn Ngọc Mỹ Hạnh (sinh năm 2002), cha của cháu là anh BùiNgọc Châu và mẹ là chị Nguyễn Thị Hương (bé lấy họ mẹ, tên lót của cha) cưngụ tại phường 11, Quận Bình Thạnh, TP.HCM
Trang 8Như mọi ngày bình thường cháu Hạnh vẫn mạnh khỏe vui chơi, nhưnghôm đó vào ngày 8/9/2010 khoảng gần 11 giờ đêm, đang xem Tivi bỗngnhiên bé bị ngất xỉu Sau một lúc sơ cứu không hiệu quả gia đình và bà conchòm xóm vội chở đi cấp cứu ở bệnh viện Nhân Dân Gia Định, các bác sĩ đãchẩn đoán là chứng bệnh “Viêm não nhật Bản”.
Một ngày nằm ở phòng cấp cứu thấy không khả quan, các bác sĩ nơiđây cho chuyển bé Hạnh đến bệnh viện Nhi Đồng 2 và được nhập viện vàongày 09 tháng 9 năm 2010, trong sự thương yêu tận tình chăm sóc của tất cảcác Y bác sĩ, hộ lý…
Qua 21 ngày hôn mê sâu, không ăn uống, dù cho nền y học hiện đạicộng với tình thương yêu và dốc hết sức cứu chữa của các Y bác sĩ nơi đây,nhưng sức khỏe của bé Hạnh mỗi ngày mỗi cạn kiệt và suy hô hấp nặng, cuốicùng các bác sĩ đành phải bó tay… rút ống dưỡng khí và cho xuất viện về nhà
lo phần… hậu sự
Hôm đó là ngày 29/10/2010 trước khi gia đình đưa bé về nhà, vị bác sĩTrưởng khoa nhân từ đã nói với Ba mẹ cháu “Người ta bảo còn nước thì còntát, nhưng cháu nó đâu còn giọt nước nào nữa mà tát !”
Bác sĩ còn nói : “Nếu tôi mà có phép nhiệm mầu, tôi cũng phải cứucháu nhưng rất tiếc… Chỉ có Phật Trời mới cứu được cháu !”
“Chỉ có Phật Trời mới cứu được cháu!”
Vâng! Vị bác sĩ này đã nói đúng! Cháu Hạnh từ bệnh viện về đến nhàchỉ còn là một bộ xương cách trí, thoi thóp trong hơi thở như một con mèoquặt quẹo sắp sửa ra đi
Bà con lối xóm người người đến thăm, ai ai cũng xót xa thương cảm(nhìn trong nhà giấy báo che hết bàn thờ, tủ rương, hình ảnh thờ lật úp vàotrong, cảnh tang tóc mà ta thường thấy khi nhà có người chết)
Ông ngoại cháu đã mua đất xong, mướn người đào huyệt mộ, và đã loxong hòm, vải, trà khô ….những thứ cần thiết cho hậu sự
Nhưng mọi việc đổi thay khi tôi (ở cạnh nhà) nghe cháu Hạnh từ bệnhviện trả về cũng qua thăm Là một người Phật tử sau khi xem xét cháu Hạnh,tôi nói với ba mẹ cháu: “ Nếu anh chị đồng ý tôi sẽ mời Ban Hộ Niệm đếnniệm Phật cho cháu, nếu cháu hết số thì sẽ về với Phật, nếu còn phước thì taiqua nạn khỏi.”
Ba mẹ cháu đồng ý, thế là tôi gọi điện thoại, một lát có một nhóm Phật
tử đến cùng tôi thiết lễ bàn Phật Sau 1 giờ tụng “Kinh Sám Hối” và niệmPhật hồi hướng cầu nguyện cho cháu Hạnh xong ai nấy từ giã trở về nhà, cònlại những người gia đình, bỗng thấy bé chớp mắt và sau đó cháu mở cặp mắt
Trang 9yếu ớt nhìn mọi người.
Ngạc nhiên và mừng rỡ, gia đình cháu Hạnh chạy qua gặp lại tôi mongsao mời được Phật tử tiếp tục đến niệm Phật
Thế là chỉ mấy cú điện thoại của tôi mà gần cả trăm người đến thaynhau niệm Phật vang trời, niệm suốt mấy ngày mấy đêm Nào là Đoàn Phật tửBan trợ niệm Chùa Vạn Đức Thủ Đức, cô Thanh Lý làm trưởng ban; đoànPhật tử Ban Hộ niệm ở Gò Vấp, bác Huệ Nguyện dẫn đầu Các Phật tử chùaHoằng Pháp, Phật tử các chùa ở Bình Thạnh, các chị tiểu thương chợ Gò vấp,Phật tử chùa Như Lai và các Phật tử khắp nơi trong các quận huyện trongThành phố Hồ Chí Minh, thông tin nhau qua điện thoại, tự túc mang theolương thực, không quản ngày đêm cùng niệm câu “Nam mô A Di Đà Phật”-những người mà trước giờ gia đình cháu Hạnh chưa hề quen biết!
Khu phố nơi đây mọi ngày bình yên nay bỗng ồn ào hẳn lên, ngày cũngnhư đêm rất khuya thế mà không biết Phật tử từ đâu ùn ùn kéo đến tay cầmchuỗi, đồng phục áo dài lam từng tốp thay nhau niệm Phật vang trời, bà conlối xóm vui mừng đến thăm cháu Hạnh cũng chắp tay đồng thanh niệm Phật
…
Sau một tuần, Bé tỉnh táo lại nhưng đôi lúc co giật làm kinh Để tiếp tụcđiều trị cho cháu Hạnh, ngày 04 tháng 11 năm 2010 ba mẹ cháu đến bệnhviện Nhi đồng 2 xin hồ sơ bệnh án về, mục đích là chuyển bé đến khoa ThầnKinh bệnh viện Chợ Rẫy
Thấy ba mẹ cháu Hạnh vừa đến mọi người ùa ra hỏi han ( ai cũng nghĩrằng bé Hạnh đã chết ) nhưng khi nghe bé Hạnh đã khỏe, và ăn uống lại rồi, ainấy thật sự không tin, cứ tưởng đùa !
Mọi người ngỡ ngàng khi nghe ba mẹ cháu Hạnh nói bé đã sống lại rồi.Điều kỳ diệu nào đã làm cho bé Hạnh từ cõi chết trở về?
Bác sĩ trưởng khoa khi cho cháu Hạnh xuất viện cũng đã có nói “Chỉ cóPhật Trời mới cứu được cháu!”
Vâng ! Nhờ Phật Trời cháu Hạnh đã sống lại ngay buổi niệm Phật đầutiên và tỉnh dần sau những buổi niệm Phật tiếp theo, thật sự cháu Hạnh đãsống lại nhờ câu niệm: “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” của số đông Phật tử quamấy ngày đêm
Khi không còn phương điều trị được nữa, Bệnh viện cho cháu Hạnhxuất viện về nhà là sẽ chết, điều đó tập thể Y, Bác sĩ tại khoa Nhiễm Bệnhviện Nhi Đồng 2 và tất cả mọi người không ai chối cãi
Nhưng tại sao niệm Phật mà cháu Hạnh sống lại?
Việc này giống như chiếc đèn kia ít dầu quá, sắp cạn rồi đèn sẽ tắt
Trang 10Nhưng nhờ nhiều người thương tình đến, mỗi người tiếp cho một ít dầu, thìđèn sẽ đầy dầu lại và tiếp tục sáng!
Người sống thọ, sống khỏe, sống vui là nhờ cái Phước Nhân đời trước
đã tạo Cháu Hạnh kiếp trước thiếu tu nên thiếu phước, giờ mạng sống đã cạn,nhưng còn chút duyên nào đó đối với Phật Pháp nên được nhiều người đếnniệm Phật để tiếp phước, nhờ phước đó mà cháu Hạnh thoát cơn nguy hiểm,mạng sống tăng thêm
Vậy cho nên chúng ta, ngay từ bây giờ ai nấy cũng nên thành tâm niệmcâu “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” để tăng thêm phước thọ Nếu đang bệnh tật,ngoài thuốc men điều trị, cũng nên niệm Phật hằng ngày
Mà cháu Hạnh đây đã trải qua bao nhiêu kiếp trước tạo nghiệp gì đókhông lành nên giờ bị chứng bệnh nặng ( nghiệp bệnh ), mạng sống sắp tàn,may nhờ còn chút duyên lành nên gặp số đông Phật tử đến trợ niệm tiếpphước cho ( mà phần đông là Phật tử ở xa không ai là người quen với gia đìnhmới lạ chứ, thậm chí tôi cầm máy gọi cũng đâu có quen nhiều người, chỉ biết
số điện thoại đó là của Ban hộ niệm thôi)
Đã qua rồi cơn nguy hiểm, gia đình tiếp tục xin nhập viện Nhi Đồng 1,gần một tháng nằm viện và được trở về nhà, tuy thần kinh còn co giật liên tục,nhưng gia đình mong tôi ghé châm cứu mỗi ngày
Cháu Hạnh giờ hoàn toàn tỉnh táo, hết co giật, nói được, ăn ngủ tốt, đùagiỡn suốt ngày Tuy nhiên vẫn phải thường xuyên đến Bệnh viện tái khámtheo dõi
Hôm nay, ngoài sự tri ơn Phật đã cứu sống con mình, ba mẹ cháu Hạnh
tỏ lời biết ơn đến với quý Phật tử trong các Ban Hộ Niệm không quản ngàyđêm mưa gió đến niệm Phật cầu an cho cháu
Cám ơn các Y -bác sĩ đã tận tâm chăm sóc cháu Hạnh thời gian qua.Riêng ba cháu Hạnh, lúc mọi người đang chuẩn bị lo hậu sự cho cháu, thì bacháu vì quá thương con gái út, ba cháu có tự đập đầu vào tường và ngất xỉu,anh tự vận để theo con, nhưng mọi người ngăn cản kịp thời
Giờ đây, đã qua rồi cơn biến cố gia đình và thấy sự nhiệm mầu quá sứctưởng tượng của câu “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”
Ba của cháu - anh Châu đã từng vô tù ra tội vì tánh khí hung hăng quậyphá… nên có biệt danh “Châu điên” (dân Sở Thùng ấy mà) nay đã nguyệnQuy y, tại gia thờ Phật A Di Đà, bỏ ác làm lành, tập ăn chay, tu học
Câu niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” đến nơi đâu sự mầu nhiệm đếnđó
(Lương y Phan Văn Sang - 87 Nguyễn Văn Nghi, P.7, Q Gò
Trang 11bê nguyên nồi nước sôi tưới lên mình khiến chúng sinh đau đớn cong mìnhmẩy Tất cả chỉ để phục vụ cho chuyện nhậu nhẹt của khách hàng, kiếm tiềnnuôi con.
Kết quả ra sao? Bà vẫn nghèo khổ, dù mưu mẹo đủ thứ Tính tình bàtrước đây cộc cằn, hung dữ, ngay cả với con cháu bà cũng vậy, thích ăn thuavới người khác Con cái bà đi làm xa cũng nghèo, nhưng không gởi tiền vềcho bà là bà mắng chửi té tát Chồng chết thì rủa chồng ác nhân, làm cho bà
đẻ nhiều rồi chết trước bỏ con cho bà nuôi cực khổ Đã vậy bà còn thích đồngbóng, bỏ tiền ra vô coi đồng bóng, họ về nhập vô bà nhảy múa lung tung Bàkhông tin Phật, không tin nhân quả báo ứng
Bà mang chứng bệnh lắc cổ kinh niên do quả báo từ nghề nghiệp, đầulắc liên tục cả ngày lẫn đêm mười mấy năm, thêm chân có tật đi đứng khôngđược rất khó khăn do tai biến sinh nở Bà mang chứng bệnh này chỉ muốnchết thôi Tiền không có, chạy chữa đủ bệnh viện vẫn không hết, rồi họchuyển bà vô bệnh viện tâm thần Sau cùng về nhà, vẫn cứ lắc đầu không dứt,rất khổ sở bức bách, tâm thì luôn nghĩ muốn tự sát
Sau này có người hướng dẫn bà lên Tịnh Thất Quan Âm để niệm Phật
Bà không chịu, bà bảo lên đó làm chi, nếu niệm thì ở nhà niệm Phật cũngđược Thế là bà trải chiếu ra ngồi trước hình Quan Âm Bồ Tát bắt đầu niệmPhật Bà niệm Phật từ 1 giờ sáng đến 10 giờ trưa, “niệm Phật để chết” chứkhông phải để hết bệnh
Sáng hôm sau, con bà đợi hoài không thấy bà mở cửa đi ra, nghĩ chắc
Trang 12bà bệnh rồi té Điện thoại vào thì bà nghe mà không bắt được điện thoại, ngồiniệm tê cứng toàn thân, không còn cảm giác Bà cứ “Nam Mô A Di Đà Phật”nhắm mắt, mở mắt niệm Đến gần 11 giờ thì cử động lại được, đói bụng nấucháo ăn sau đó lên giường nằm nghỉ nhưng cái miệng vẫn niệm Phật Bệnhlắc đầu hết lúc nào không biết.
Đến bệnh viện kiểm tra lại nhiều lần,thì đầu không còn lắc nữa, hếtbệnh mà hoàn toàn không uống một thang thuốc hay viên thuốc nào Lạ mộtđiều nữa là kể từ khi hết bệnh nhờ niệm Phật thì bà không còn thèm ăn mặnnữa, thấy thịt bà sợ hãi
Bây giờ tuy bệnh lắc đầu hết rồi, kể cả cái chân bị tật 41 năm cũng hếtluôn nhưng bà vẫn còn sợ bị “lắc đầu” lại Bà không dám buông lơi tiếngniệm Phật, trở thành tinh tấn niệm khẩn thiết, ngày nào cũng niệm liên tụcnăm tiếng đồng hồ
Câu “A Di Đà Phật” đã chuyển hóa thân tâm bà Thân hết bệnh, tâmchuyển biến trở thành một người mới biết cảm thương, đồng cảm với ngườikhác hơn Giờ hễ có chút tiền thì bà mua đủ con vật để phóng sinh chuộc lạilỗi lầm Ngoài bản thân mình có được lợi ích bà còn khuyên người khác niệmPhật Bà bảo hồi xưa ham ăn lắm, bây giờ càng niệm Phật càng thấy hoan hỷ,không còn muốn ăn nữa, ăn rất ít Đây nhà Phật gọi là “Thiền duyệt vi thực”,niệm Phật đến pháp hỷ sung mãn, một câu “A Di Đà Phật” hoan hỷ nênkhông còn thấy đói nữa, mà thân an lạc khỏe mạnh Bà nói 79 năm rồi toànđau khổ, đến nay niệm Phật bà mới thấy sự sung sướng nhất trong cuộc đời
Cho nên Hòa thượng Tịnh Không dạy chúng ta đừng coi thường mấyngười hay làm việc ác Bởi vì khi họ hồi đầu sám hối, công phu niệm Phật của
họ sẽ tinh tấn hơn chúng ta rất nhiều lần, cơ hội vãng sinh cũng rất cao Cũng
có khi là Bồ tát nghịch hạnh thị hiện cho chúng ta xem mà thức tỉnh
Trang 13Xin hãy thường niệm A Di Đà Phật!
( Diệu Âm Lệ Hiếu kính ghi lại 04/2014.)
NHỜ CÂU NIỆM PHẬT MÀ THOÁT KHỎI TỬ THẦN
( Diệu Âm Phúc Cường)
Đây là một câu chuyện có thật xảy ra vào tháng 6 năm 2014 tại HảiPhòng Nhờ lòng thành kính, chí tâm niệm A Di Đà Phật cùng danh hiệuQuán Thế Âm Bồ-tát tha thiết mới có được sức cảm ứng không thể nghĩ bàn,
đã giúp hai mẹ con chị Thu khởi tử hồi sinh
Sư tỉ Ngọc là một Phật tử thuần thành, ngoài công phu hằng ngày còn
là một thành viên tinh tấn trong Ban trợ niệm Hải Phòng Sư tỉ có một ngườicháu gái tên là Nguyễn Thị Thu sinh năm 1982, nhà ở ngõ 96 Dư Hàng Kênh,Quận Lê Chân, TP Hải Phòng Chị Thu cũng là một Phật tử, từ nhỏ đã có tấmlòng nhân hậu, tin sâu Nhân Quả Chị vẫn thường đến chùa lễ Phật tụng kinh,nhất là kinh Dược Sư
Vào năm 16 tuổi chị bắt đầu có các biểu hiện: ăn uống nhiều, đi tiểunhiều, sụt cân, mệt mỏi, Sau này đi khám mới phát hiện bản thân còn rất trẻlại mắc bệnh tiểu đường, đây là sự trở ngại lớn trong đời của Thu
Sau khi tốt nghiệp THPT, do sức khỏe yếu kém chị không đi học tiếp
mà xin làm công nhân giày da Năm 2006, chị gặp và kết hôn với anh Hải saumột năm tìm hiểu, dù cho hai bên gia đình phản đối vì bệnh tình của chị
Năm 2007 chị Thu sinh đứa con đầu lòng Sau khi sinh, sức khỏe chị cósuy giảm đáng kể nhưng đời sống gia đình vẫn ổn định Đến cuối năm 2013,chị mới biết mình vỡ kế hoạch đứa con thứ hai Là một Phật tử, lại tin vào lýNhân Quả nên chị Thu càng không nỡ phá thai như những người khác mà cốgắng sinh con ra cho tròn vẹn
Từ khi mang thai bé, hằng ngày chị đều nghe theo lời dặn của sư tỷNgọc đọc kinh Địa Tạng và niệm Phật, lấy công đức chuyển nghiệp cho mình
và thai nhi Sư tỷ Ngọc cũng rất từ bi, hằng ngày đều công phu sớm lạy Phật,niệm “A Di Đà Phật” đem công đức hồi hướng cho hai mẹ con chị Thu Bảnthân chị Thu trong thời gian này cũng hay tham gia tụng kinh, niệm Phật trợduyên cho một số người bệnh và trợ niệm cho người sắp lâm chung
Khi thai càng phát triển lớn thì thận chị càng hỏng đi Đến tuần thứ 28,
Trang 14chị Thu không thể thở được nữa nên tình trạng hết sức nguy kịch Lúc nàyngười nhà chị đưa đi cấp cứu ở Viện sản Hải Phòng Tại đây, bác sĩ có chuyênmôn kết luận: “Cơ thể chị Thu ngoài bệnh tiểu đường còn có những biếnchứng: suy thận, tràn dịch màng phổi, nhịp tim không đều, huyết áp cao, thai của chị không thể giữ được và phải chuyển chị sang Viện Tiệp Hải Phòngtiếp tục cấp cứu”.
Hành trình gian nan của gia đình lại tiếp tục đưa hai mẹ con chị đếnbệnh viện Tiệp Nơi đây bác sĩ cũng kết luận đứa bé không thể giữ được,thậm chí nếu phẫu thuật cứu người mẹ cũng chỉ có xác suất 20% thành công
Hi vọng sống mong manh như ngàn cân treo sợi tóc
Ngày lên bàn mổ, không khí quá nặng nề, một lúc hai sinh mạng tronggia đình, sư tỷ Ngọc còn liên hệ trước với hơn 20 vị liên hữu trong Ban HộNiệm nếu như có tình huống xấu xảy đến, mọi người đều phát tâm đến trợduyên cho hai mẹ con
Bên ngoài phòng mổ, cả gia đình sư tỷ Ngọc đều đứng ngoài thành kínhnhất tâm niệm Thánh hiệu A Di Đà Phật, khẩn thiết xin chư Phật, chư Bồ Tát
từ bi gia trì, đến mức các bác sĩ bệnh viện cũng lấy làm lạ đối với trường hợp
hi hữu này Bệnh nhân còn chưa chết, cớ sao người thân lại niệm Phật?
Ngay trong phòng mổ, chị Thu nhớ lời sư tỷ Ngọc dặn dò, dùng hết tâmlực, tha thiết niệm Quán Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Chođến khi gây mê, dù tay chân không cử động được nhưng trong tiềm thức chịvẫn vang danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát không ngừng, không ngừng mãiđến khi thuốc mê dần hết tác dụng, có thể nói lúc ấy tiếng niệm gần như
“Nhất tâm bất loạn” Dường như chỉ trong phút giây cận kề sinh tử, chúng tamới có cái tâm chí thành chí thiết này mà nương tựa Phật lực, cầu Phật gia bị
Cửa phòng mổ vừa mở, bác sĩ từ trong bước ra thắc mắc với gia đình,bệnh nhân này đã tiêm thuốc mê mà sao miệng vẫn còn lẩm bẩm cái gì đókhông dứt vậy? Gia đình và sư tỷ Ngọc thành thật trả lời, chị Thu đang niệmPhật xin gia trì Các bác sĩ nghe xong ai nấy đều vui mừng hoan hỉ; có ngườinói, ngoài này niệm Phật, bên trong người mẹ cũng niệm, thảo nào cháu béđược sinh ra có 8 lạng (800 gram) mà lại khóc rất to, kỳ tích trong kỳ tích
Từ một thai nhi chắc chắn không giữ được mạng cho đến người mẹ tỷ
lệ sống còn cũng chỉ 20%, vậy mà nhờ sự nỗ lực tận tâm của các Bác sĩ, tiếngniệm Thánh hiệu Phật nhất tâm tha thiết của cả gia đình và chính bản thânngười mẹ mà cuối cùng mẹ tròn con vuông, cả hai mạng người khởi tử hồisinh! Sau đó, chị Thu được chuyển sang phòng hồi sức, còn cháu bé thìchuyển lên phòng cấp cứu đặc biệt tại bệnh viện Nhi Đức
Trong phòng mổ này, 10 đứa bé thì 9 bé đều không cứu được mà trả về
Trang 15cho cha mẹ Người chú ruột của đứa bé là một thanh niên trẻ không tin PhậtPháp, nhưng nhìn cảnh cứ một vài tiếng lại có một đứa trẻ chết, lại nhìn sangcháu gái đáng thương mặt đang đen xuống cuối cùng cũng khai duyên niệmniệm không dứt: “A Di Đà Phật ! A Di Đà Phật ! A Di Đà Phật ! ” cho cháumình.
Sau 4 ngày chăm sóc, cháu khỏe mạnh trở lại gia đình Người chú cũngnhờ vị Bồ Tát nhỏ này mà lần đầu tiên cảm nhận được hai chữ “nhiệm mầu”của Phật Pháp Cho đến nay là tháng 9 năm 2014, cháu đã được 3 tháng tuổi,nặng được gần 3kg nhưng rất khỏe mạnh, hằng ngày đều được mẹ cho ngheđĩa giảng của thầy Thích Giác Nhàn, nghe niệm “A Di Đà Phật ! A Di ĐàPhật ! A Di Đà Phật ! ”không ngơi nghỉ
Kỳ lạ là mỗi lần nghe người khác niệm Phật thì đều nhoẻn miệng cười,lại còn được người thân như ông bà, cha mẹ hằng ngày công phu lễ Phật,niệm Phật hồi hướng công đức cho nữa.Gia đình đặt tên cháu là Tâm An,nghĩa là tâm luôn bình an
Trong kinh có dạy rằng: “Chí tâm niệm một câu A Di Đà Phật có thểtiêu trừ 80 ức kiếp sinh tử trọng tội” Chỉ cần xem người niệm Phật có phải là
“chí tâm” niệm hay không, nếu như chí tâm, niệm Phật ắt sẽ có cảm ứng
Trường hợp vi diệu của gia đình sư tỷ Ngọc cũng vậy, chị Thu niệmQuán Âm Bồ Tát đến tâm tâm không dứt Dù cho có thuốc mê làm mê man,tinh thần vẫn bám chắc lấy Thánh hiệu này đến “bất loạn” Cả gia đình ngoàiphòng mổ cũng niệm niệm thành kính, niệm niệm tha thiết ắt sẽ cảm đượcánh sáng từ bi luôn hiện hữu của chư Phật, chư Bồ Tát
Qua câu chuyện cảm ứng Phật pháp nhiệm mầu mắt thấy tai nghe này,nguyện cho những người chưa tin Phật, niệm Phật, sớm biết tin Phật niệmPhật Nguyện cho những người đã tin Phật niệm Phật rồi sẽ càng gắng nỗ lựchơn, tinh tấn hơn gấp bội; những ai thấy nghe đều có được lợi ích
Trang 16Việc chia sẻ câu chuyện trên nếu có chút công đức xin hồi hướng cho
cả gia đình của bé Tâm An hết thảy tội chướng tiêu trừ, căn lành tăng trưởng,phát Bồ đề tâm kiên cố, niệm Phật chuyên cần quyết lòng một đời này vãngsinh Tây Phương Cực Lạc Thế Giới
* Khi bạn gieo Nhân đi hộ niệm lâm chung cho người khác, thì đến khibạn hữu sự, Quả báo tự nhiên có người đến giúp bạn, trợ niệm cho bạn NhânQuả không hề sai dịch mảy may Mong bạn ghi nhớ kỹ điều này để tăngtrưởng tín tâm, tích đức tu thiện ăn chay, phóng sinh, niệm Phật và phát tâm
hộ niệm giúp đỡ người khác lúc lâm chung, công đức này vô lượng
Xin hãy thường niệm A Di Đà Phật
(Tác giả: Diệu Âm Phúc Cường Biên tập: Diệu Âm Lệ Hiếu.)
ĐẾN BÁC SĨ CŨNG PHẢI NHỜ PHẬT PHÁP MỚI LÀNH BỆNH
Trang 17Tôi tên Phạm Thị Minh Yến, pháp danh Từ Tâm Đạo, hiện cư ngụ tạiđịa chỉ 104 lô P Cư xá Thanh Đa, Phường 27, Quận Bình Thạnh, Thành phố
Hồ Chí Minh
Năm 1975, lúc đó tôi được 25 tuổi Khi mang thai đứa con thứ hai, tôi
đi khám thai định kỳ, bác sĩ cho biết là tôi hở van tim khá nặng, chỉ đượcphép sinh cháu này xong thì phải đoạn sản Từ đó, tôi biết tôi mang bệnh timnặng và cứ sống chung hòa bình với bệnh của mình Nếu khỏe thì tôi làmviệc; nếu mệt, tôi nghỉ và cứ uống thuốc đều đặn, hết năm này đến năm khác
Cho đến năm 2010, tôi cảm thấy bệnh trở nặng, tim nhói đau như châmchích từng cơn, có lúc nóng ran và choáng váng, thường ngất đi rồi tỉnh lại,
áp huyết tuột thường xuyên, sinh hoạt không còn bình thường như trước, yếu
ớt chậm chạp Ngồi rửa chén xong, đứng dậy tối đen như mực, tay chân lỏnglẻo, đi nhiều chân đau nhức, gối mỏi nhừ !
Vào ngày 14/6/2010, tôi buộc lòng phải đi siêu âm tim, và đo Điện tâm
đồ tại Bệnh viện Bình Thạnh Kết luận như sau :
- ĐÓNG VÔI HAI LÁ VAN , DÀY DÍNH MÉP VAN, HẸP MỨC ĐỘNHẸ
- HỞ VAN 2 LÁ 2/4 - HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/ 4, HỞ VAN
3 LÁ < 1/4
- THIẾU MÁU CƠ TIM CỤC BỘ
Bác sĩ chuyên khoa : Lê thị Kim Hồng
Nhìn vào bệnh án : " đóng vôi hai lá van ", tôi nghĩ thường thì vôi đóngvào cột sống cổ, cột sống lưng , hay khớp gối, khớp tay , tại sao lại đóngvào hai lá van?
Thảo nào tôi chống chọi, chiến đấu với cơn đau thật là vất vả, kinhhoàng không thể tà được ! Theo tôi được biết, đóng vôi hai lá van làm cho cơtim cứng, hoạt động khó, chức năng của van bị giảm dần những khi huyết lưuthông lên não bộ Trong trường hợp van cố gắng đàn hồi bị cứng thì có thểđưa đến đột tử bất cứ lúc nào! Thật là nghiệt ngã đến buồn cười vì tôi lại làbác sĩ ! Trong thời gian này tôi còn học ngày học đêm để còn thi Lương Y
Có những người bạn thân thiết trong nghề, vừa lấy làm lạ về việc "đóngvôi", vừa tỏ ra buồn và lo ngại cho tôi về hiện tượng kỳ dị nầy Bác sĩ chuyênkhoa tim ngạc nhiên không kém và cũng cho tôi biết là trường hợp nầy hiếmhoi với bệnh tim, mà họ đảm nhiệm mấy chục năm nay
Trang 18Ngày 3/4/2011, tôi ráng cho hết buổi học chứng chỉ Nội khoa Đúng 10giờ trưa tan trường, cơn đau xé ngực và đầu óc lơ mơ tay chân bủn rủn, tôigiục xe ôm đi thẳng vào cấp cứu bệnh viện Bình Thạnh, và không còn biết
gì nữa Đến hai hôm sau tôi mới tỉnh lại và điều trị ở đây 15 ngày Tôi lạiđược siêu âm và đo Điện tâm đồ ngày 4/5/2011:
- CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF 50%
- VÔI HÓA LÁ TRƯỚC VAN HAI LÁ, HẸP VAN 2 LÁ, MVA= 1,9cm2
- HỞ VAN 2 LÁ 1, 5 /4 - HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5 /4
Bác sĩ chuyên khoa : Lê Quang Thạnh
Lần nầy tôi mê man ở phòng săn sóc đặc biệt ba ngày hai đêm, tưởngnhư là không tỉnh lại nữa Tôi mơ thấy hồn mình bay lên trên nóc nhà bệnhviện, thấy xác mình nằm bất động tái xanh không còn chút máu Tôi cứ baybay lơ lửng và nhìn cảnh các bệnh nhân la hét rên rỉ giống như là cảnh của địangục mà tôi đã đọc qua
Và sau đó thì thấy có một bác sĩ và hai y tá vào phòng tôi, họ reo lênmừng rỡ :"Tỉnh rồi !Tỉnh rồi ! Tôi giật mình, giấc mơ chấm dứt! Khắp ngườitôi, từ ngực cho đến chân toàn là những dây thiết bị điện tâm đồ chằng chịt,khắp người đau nhức Cơn mệt rồi cũng qua, cơn nhức nhối rồi cũng giảmnhờ thấm thuốc giảm đau
Tôi chợt nhớ năm 2010, tôi có hỏi một Bác sĩ về hiện tượng "vôi hóa",bác sĩ bảo đây là một hiện tượng lạ, hiếm thấy ở vùng tim Tôi hỏi có mổđược không ? Câu trả lời là không giải phẫu được, trừ khi ra nước ngoài thaytim do một Mạnh Thường Quân nào đó hiến tim, nhưng hy vọng sống chỉ 4%thôi, vì bệnh được phát hiện ở thời kỳ thứ ba rồi
Vào bệnh viện lần này, tôi có cảm giác của người sắp từ giã cõi đời:Khó thở nên phải trợ oxy, thường lấy hơi lên như ngáp cá, sưng khớp gối, đilại khó khăn phải chống gậy, không ngủ được, nhắm mắt mà thức thâu đêm,suốt sáng, không ăn được vì miệng đắng chát, người gầy như que tăm, mặtmày xanh mướt
Tôi nghĩ, chắc là không qua khỏi rồi Vô thường tới rồi! Thôi thì chuẩn
bị cho ngày cuối thì tốt hơn, và lo cho phần hồn là chính Khi xưa, đã nhiềunăm, tôi là Trưởng Đoàn dẫn chúng đi tụng kinh Pháp Hoa, đi tụng Chú Đại
Bi ở vùng sâu, vùng xa Tôi tụng kinh Pháp Hoa và thuộc lòng chú Đại Bi rấthay Nhưng bây giờ thì ngày thi Lương y gần kề, sức đã yếu rồi, làm sao hoàntất quyển kinh thật lớn, trì tụng bài chú dài như vậy
Trang 19Tôi cũng là đệ tử của thầy Chân Quang, nên cũng biết chút chút Thiền.Nhưng hiện tai, đau nhức hai đầu gối quá không thể ngồi kiết già mà Thiềnđược Cuối cùng, tôi thấy niệm có sáu chữ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT ngắngọn, dễ dàng nhất, đi, đứng, nằm, ngồi gì cũng được Vả lại, bệnh tôi đe dọađột quỵ bất cứ lúc nào Tôi phải gấp lên, thật mau niệm Phật, may ra cònđược 10 tiếng trước khi chết, để được nương theo ánh hào quang của Đức A
Di Đà !
Tôi bắt đầu niệm Phật, không phải cầu Phật cho sống mà để cho đừng
bị hành xác Tôi chỉ mong một cái chết bình an trong tiếng niệm Phật mà thôi.Tôi sẵn sàng đón nhận cái chết mà không hề sợ
Thật ra, người như tôi, có rất nhiều số không nên chẳng có gì để lưuluyến, tiếc thương cõi đời ô trọc nầy Không chồng dù có chồng, không con
dù có con, không nhà dù có nhà, không tiền dù có nhiều khả năng để kiếm ratiền ! Quanh năm suốt tháng, tôi cứ đi chữa bệnh từ thiện ở chùa và các điểm
từ thiện
Bệnh nhân, gọi là "chữa chùa ", nên khi phục hồi sức khỏe chỉ cám
ơn hay thơm thảo lắm thì cho vài chục bạc không đủ đi xe ôm, thì lấy đâu ratiền những lúc thắt ngặt như thế nầy để chữa bệnh Gia đình tôi, không aiquan tâm đến tôi , có lẽ họ đã quen với bệnh tim của tôi rồi Cái chết mà đếnmau với tôi cũng như giải phóng kiếp đọa đày sớm, điều đáng mừng hơn đángbuồn Tôi có thể thoát ly được cái xác bệnh tật nặng nề, cái tâm hồn u uất nầythật là có phước! Cay đắng quá phải không bạn ?
Khi xuất viện, tôi vẫn sinh hoạt bình thường, đi học, đi chữa bệnh từthiện, tư vấn miễn phí cho bệnh nhân, viết mail, và trong thời khóa biểuhằng ngày tôi thêm niệm NAM MÔ A MI ĐÀ PHẬT Thời gian cũng không
cố định, lúc nào rảnh tôi cũng niệm với lòng thành và tin tưởng, siêng năng,
Không hiểu vì tôi gặp may mắn hay gặp thầy, gặp thuốc mà tình trạng bệnhtật có cải thiện thấy rõ, bạn ạ!
Tôi thấy có giảm những triệu chứng mệt mỏi, ngất xỉu khoảng 60% !Thuốc thì tôi chỉ uống thuốc theo bảo hiểm y tế, có gì uống đó trong nửatháng Toa thuốc đặc trị của Bác sĩ cho tôi thì đắt quá, cả bạc triệu Tôi cũngđón nhận toa thuốc vui vẻ, nhưng để chơi thôi, chứ cơm ngày hai bữa chưachắc đã đủ, tiền có đâu mà mua thuốc ! Với lại, tôi biết mình khó cứu được,suy tim kỳ 3 rồi, trước sau gì cũng ra đi, nên tôi không bận tâm, và cũngkhông tái khám, uống thuốc cũng vậy thôi
Tôi là Phật tử, tôi chỉ muốn niệm Phật lo cho phần hồn thôi ! Còn xácnày để hiến cho Y học, không cần thiết để chạy chữa Tính đến nay tôi đãmang bệnh tim gần 40 năm Vì mặc cảm bệnh nan y , nên tôi thường giấubệnh mình, chỉ khi nào bị mệt xỉu thì người ta đoán biết ra mà thôi Mười năm
Trang 20qua, tôi là thầy thuốc, nếu để cho người ta biết mình đau tim thì việc chữa trịcho bệnh nhân, người ta không tin tưởng mình thì sao? Cho nên, tôi càng giữkín hơn nữa.
Bây giờ, có nhiều người biết, chắc là đã đến lúc tôi phải từ giã mọingười rồi Thường thì lãnh thuốc Bảo hiểm Y tế chỉ uống lâu nhất là 15 ngày,hết thuốc Sau 15 ngày, tôi không tái khám nữa , vì " chuẩn bị cho ngày cuối "rồi, uống làm chi nữa, để dành phần thuốc cho người khác, có phước hơn Tôi
cứ niệm Phật đều đặn, không dám bê trễ ngày nào, giống như người làm chấmcông , giống như học trò đi học, không hề bỏ sót một bài học nào Càng ngàytôi cảm thấy sức khỏe càng tăng, tôi không bị mệt nhiều như trước Tôi hoàntoàn đổi tướng, trẻ ra, tóc đen, thấy khỏe và hăng hái làm việc nhiều, chân tôikhông còn đau khớp nữa
Tôi tăng cân và hồng hào, tươi tắn, học giỏi nên đã thi đậu Lương Y Đakhoa rồi Thỉnh thoảng tôi ngồi niệm Phật và thấy Đức Phật A Di Đà hiện ra,mặc áo đỏ giống như những tượng ở chùa mà tôi thường đắp y ! Tôi có kể cho
An, là người bạn học chung với tôi ở Viện Đại học Hùng Vương Tôi nghĩ, có
lẽ Phật A Di Đà đã chứng minh cho lòng thành của tôi rồi Mừng quá! Tôi rấtphấn khởi, và ngày 24/11/2011, tôi đi siêu âm tim và đo điện tâm đồ để xemsao, kết luận :
Bác sĩ chuyên khoa : Nguyễn thị Mỹ Dung
Tiếp theo mấy tuần lễ sau:
Ngày 15/12 /2011, tôi đi siêu âm và đo điện tâm đồ , kết luận :
- DÃN BUỒNG NHĨ TRÁI
- CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF=55%
- HỞ VAN 2 LÁ 2.5/4 HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/4 HẸPVAN 2 LÁ MỨC ĐỘ TRUNG BÌNH MVA /PHT= 1,4 cm2
Trang 21Bác sĩ chuyên khoa : Lê Quang Thạnh.
Kính thưa quý vị
Từ ngày 4/5 đến ngày 15/12/2011, đếm được 7 tháng 11 ngày, tôi niệmNAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT mà đã tan hết vôi hóa van tim, cũng có nghĩa làbệnh tim hơn 40 năm trời nay không chữa trị được, đã có thể lành mạnh nhưxưa Đây là một sự mầu nhiệm không thể nghĩ bàn của tiếng niệm Phật
Như tôi đã nói với các bạn, tôi không mong niệm Phật để hết bệnh nan
y của tôi Tôi niệm Phật cho linh hồn tôi, bởi tôi quá bất hạnh, khi chết con tôi
sẽ không có rước thầy chùa tụng kinh như các đám ma khác Nó giàu cónhưng nó chạy theo vật chất kim tiền, không biết Đạo là gì đâu Như vậy, lúcsống tôi tự tụng cho tôi, tôi tự niệm cho tôi thì tốt hơn
Nào ngờ, tôi gần như hết bệnh, như các bạn đã xem kết quả siêu âmngày 15/12/2011 Hiện tại, tôi thấy như mình đã bình phục, chất lượng sốngtăng lên nhiều, làm việc nhiều không bị mệt Những lời Phật dạy không hềsai Những lời Phật dạy bao giờ cũng đúng
Ngày hôm nay, tôi mạn phép viết ra tâm sự đời tôi cho các bạn có thêmniềm tin
Nếu bạn là bệnh nhân có chứng bệnh nan y Xin bạn hãy bình tĩnh vàđừng tuyệt vọng Có thể, ngoài trường hợp đặc biệt của tôi, đa phần sự sốngcủa bạn là cần thiết cho xã hội, cho bạn bè, gia đình, chồng, vợ , con cái Bởivậy, bạn cần phải sống
Xin bạn đừng để cho sự chữa trị bó tay rồi mới nghĩ đến niệm Phật.Hãy niệm Phật ngay từ bây giờ Hãy niệm Phật ngay khi có duyên đọc bàinầy Mau lên, kẻo trễ !
Là Lương Y, tôi đã từng chứng kiến rất nhiều người muốn niệm Phật,muốn thốt lên sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật”, nhưng bị tai biến mạch máunão nên không há miệng, không nói thành tiếng được Thật là đau khổ vôcùng Vậy thì đang còn có thể nói được, hãy tha thiết với câu “Nam Mô A Di
Đà Phật”, bạn nhé !
Tôi xin nói thêm :
- Không phải niệm Phật một ngày một buổi mà được cứu hết bệnh.Cũng có người niệm thời gian ngắn mà đạt, cũng có người niệm lâu chưa thấy
gì Đó là do căn cơ, trình độ , nghiệp quả khác nhau Có bạn sẽ hỏi tôi, tại saotôi niệm trong vòng chưa tới một năm, mà bạn niệm hai năm vẫn còn bệnh ?
Trang 22Thí dụ: Tôi thiếu nợ một tỷ, mà thời gian một năm tôi góp chỉ được mộttriệu để trả, như vậy còn thiếu nhiều lắm, phải cố lên !
Sau đây, tôi xin góp một chút ít kinh nghiệm từ riêng bản thân tôi, hivọng có thể trợ giúp bạn đạt kết quả mau hơn như sau :
1/Sáng dậy sớm, cúng nước, đốt nhang , khấn : ÔM LAM ÔM SỈLÂM: (7 lần )
- Con tên xin niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, hồi hướng oan giatrái chủ, Cửu Huyền Thất Tổ, các chúng sanh khắp pháp giới (Một ngày thựchiện 1 lần, rồi trong ngày lúc nào rảnh thì niệm hoài)
- Tụng chú vãng sanh 10 lần (hay hơn nữa ) lúc sáng Bạn tụng tối , khi
đi ngủ và dứt tiếng niêm Phật
3/ Bạn hãy KIÊN NHẪN, có công mài sắt, có ngày nên kim Nếukhông phải là Phật tử như tôi, chưa biết niệm Phật là gì, thì có lúc bạn bị machướng quấy phá như là buồn ngủ, như là thấy chán, như là bị những lời nóichê bai, châm chọc Xin bạn đừng chán, cố lên và cố lên Bạn cũng có thểcho tôi biết và tôi sẽ niệm cùng với bạn, tôi xin hồi hướng để trợ giúp bạn lúcban đầu gặp khó khăn
Kính thưa quý vị ,sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” là một sự mầunhiệm tuyệt vời Không phải chỉ dành cho bệnh nhân, cho người Phật tử.Niệm Phật không phân biệt tôn giáo, màu da, sắc tộc đều có thể niệm được
Sau khi đọc bài nầy thì các bạn hãy củng cố niềm tin Niệm Phật tronglúc khỏe mạnh, bình an, trong lúc giàu có, may mắn cũng như lúc đau khổ tậncùng như tôi, bạn nhé Rồi bạn sẽ thấy sự mầu nhiệm
Trang 23(Phật tử Từ Tâm Đạo.)
P/s: Thưa quý vị, tất cả hồ sơ bệnh án, siêu âm, điện tâm đồ của tôiđều có đầy đủ, cần xem cho biết thì bạn có thể email cho tôi Chúc quý vịthường tinh tấn và an lạc
Từ khi nhận hung tin, không khí trong gia đình tôi nặng nề như bị đèdưới núi đá Sau giờ làm việc ở cơ quan, hai vợ chồng cứ nhìn nhau, rồi nhìnvào bụng vợ - nơi có đứa bé không bình thường ấy Im lặng, im lặng, một sự
im lặng thật đáng sợ! Thế rồi, tôi cũng tìm được hướng đi cho chính mình
Gia đình tôi theo Phật, có người đi xuất gia Đêm đến, tôi chắp tay niệmPhật A Di Đà, vừa niệm Phật vừa hướng tâm về đứa bé đang nằm trong bụng
mẹ, đồng thời liên tục thắp hương khấn nguyện các vị chư thiên, thiện thần từ
bi gia hộ
Hai tháng sau, nhà tôi đi kiểm tra thai nhi lần nữa và cũng nhận một kếtquả tương tự như lần trước Không tiến thoái lưỡng nan, những lúc ở cơ quan,giờ rảnh rỗi, lúc ra chơi, tôi cũng tranh thủ tìm nơi yên tĩnh để niệm Phật vàicâu Trước khi ngủ tôi niệm Phật, có đêm trong giấc mộng, tôi nghe thấytiếng niệm Phật vang dội cả đất trời, tỉnh dậy lòng thấy vui, phấn chấn, nhẹnhàng và càng nung nấu ý chí, quyết tâm niệm Phật cầu nguyện cho con anlành
Thật linh ứng và vi diệu tuyệt vời! Có cầu ắt sẽ có ứng Tháng 3-2013vừa qua, nhà tôi đã sinh một bé trai 3,5 kg, mặt mày khôi ngô tuấn tú, và đặcbiệt các bác sĩ sau khi kiểm tra kỹ đã cho biết, bé không có dấu hiệu của bệnhDown
Trang 24Thế là, không khí nặng nề, phủ trùm bóng tối lâu nay trong gia đình tôi
đã biến mất, niềm vui như vỡ òa, bà con nội ngoại đến chúc mừng xúm xít
Có được niềm vui ấy là nhờ suốt hơn 4 tháng qua tôi đã thành tâm,kiên trì niệm Phật Còn vợ tôi từ khi nhận hung tin, tinh thần sa sút, mặt mày
ủ rũ, nay đã lấy lại tinh thần, sắc thái tươi vui
Trước hiện tượng trên, mọi người trong gia đình tôi ai nấy đều lấy làmngạc nhiên, có người nghi ngờ bệnh viện: “Máy móc thiết bị hiện đại mà siêu
âm không chính xác” Còn vợ chồng tôi chỉ nhìn nhau mỉm cười và thành thậtchia sẻ với mọi người: “Bé trai kháu khỉnh này là do tụi con chí thành niệmPhật đấy!”
( Theo : kienthuc.net.vn.)
GIẢI NGHIỆP SÁT SINH
Tôi là Thích Minh Hòa, trụ trì chùa Phước Hưng, ấp Thạnh Hiệp, xãHòa Thạnh, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long Tôi xin kể lại câu chuyện nhânquả thực tế của tôi và mẹ tôi, bị quả báo do những ác nghiệp mẹ con tôi đãgây ra
Do thiếu phước, tôi sinh ra đời không có cha và sống trong sự nghèokhổ dưới sự bảo bọc của người mẹ Theo lời mẹ tôi kể lại, để sinh sống, mẹtôi bán khoai mì Một đầu thì gánh tôi, một đầu thì gánh khoai mì ra chợ bán.Cuộc sống vẫn không đủ cho hai mẹ con, mẹ tôi phải đi làm vợ bé cho mộtgia đình giàu có ở trong xóm Tôi bị ngược đãi
Lúc 6 tuổi, ban ngày tôi phải đi chăn bò Nhiều lúc, tôi bị bò húc ngaytrước ngực, thậm chí còn bị đá lăn mấy vòng Có một ngày, người con củaông chủ đi câu cá, thấy bò đói thì lấy cần câu quất vào lưng tôi Tôi chỉ chịuđựng và khóc Chưa hết, ban đêm, tôi phải đi soi ếch, nhái, cá… đem về cho
mẹ tôi làm thịt để phục vụ cho gia đình đó Bởi vì sát sinh quá nhiều cho nêntôi bị bệnh thường xuyên
Mẹ tôi phải bán hết đồ đạc của bà để chữa trị cho tôi Mỗi lần bệnh nhưvậy, không có bác sĩ nào chữa lành bệnh cho tôi Mẹ tôi đưa tôi về chùa, xincơm thừa và áo thừa của chùa để mặc thì hết bệnh Có một lần tôi trải qua mộtcơn bạo bệnh rất nặng, mẹ tôi hứa với Tam Bảo khi tôi hết bệnh sẽ cho tôi
Trang 25vào chùa làm công quả 3 tháng Kết quả là tôi qua được cơn bệnh Khi tôi vàochùa làm công quả được một tháng thì thầy cho tôi xuất gia năm 6 tuổi.
Lúc 13 tuổi, tôi thấy cuộc sống của mẹ tôi quá khổ cực, phải chăn bò,nghèo quá thiếu gạo ăn Tôi phải xin Sư phụ cho về nhà hoàn tục để phụ giúpđời sống cho mẹ Vì không biết phải làm nghề gì cho cuộc sống, tôi phải đisoi bắt ếch, nhái, ốc, cá
Từ lúc đó, tôi trở thành người sát sinh số một Con ếch, nhái nào màmạnh thì tôi bẻ chân, rồi mẹ tôi cắt đầu, lột da đem ra chợ bán Khi mẹ tôi cắtđầu lột da chúng ra, chúng chắp hai chân trước lại như đang van xin thamạng Còn cá thì tôi chích điện Con lớn đem ra chợ bán, con nhỏ thì ăn.Đồng thời, tôi cũng ác lắm, con nào tôi muốn bắt mà nhảy nhót lung tung làmtôi bực mình, tôi lấy kim hay gai nhọn đâm vào mắt cho đui luôn, máu từ haimắt chúng chảy ra
Hai mẹ con tôi đã sát sinh không biết là bao nhiêu Mỗi ngày đem rachợ bán khoảng 1.000 con Quí vị thử tính đi một tháng là bao nhiêu? Rồi mộtnăm là bao nhiêu? Hai mẹ con tôi làm như vậy suốt 8 năm trường tính ra giếtkhoảng hơn 3 triệu con
Năm 17 tuổi, tôi lên thành phố Hồ Chí Minh đi làm Khi bắt đầu cótiền, tôi ăn chơi sa đọa Trong thời gian kiếm tiền, tôi lại phạm tội sát sinh khilàm việc tại Làng Nướng Tôi phải giết rắn, tôm, heo, kỳ nhông rất là tàn ác
Năm 22 tuổi, tôi có dư được một số tiền Tôi bắt đầu bị quả báo Bệnhtật đến với tôi Tôi bị viêm khớp chân, đi đứng không nổi Bao nhiêu tiền bạctôi kiếm được đều tiêu hết cho căn bệnh này Lúc đó tôi cảm thấy chết cònsướng hơn, cuộc đời này quá chán chường
Tôi trả quả khủng khiếp Ai đã từng trải qua viêm đau khớp, nhứckhớp, sưng hai quả thận thì biết nỗi khốn khổ này Các bác sĩ đều bó tay bỏchạy Ban đêm, quí vị lấy dao chặt tay của tôi còn nhẹ hơn cái đau nhức này
Có nhiều khi tôi lấy lưỡi lam rạch da thịt tôi cho máu chảy ra để đỡ nhứcnhưng không hiệu quả Khi nó nhức lên, cảm giác như ai đó lấy con dao cắtxương thịt của mình Mỗi lần bệnh là bán sống bán chết Càng ngày cơ thể tôicàng đau đớn Khớp giò của tôi sưng lên, các cơ teo lại và ra mùi hôi thúi.Trong cơn bệnh, thân thể tôi phát nhiệt nóng thiêu đốt cơ thể Tôi có cảm giáchàng ngàn mũi kim đâm lên cơ thể tôi nhức nhối, đau đớn vô cùng
Tôi cảm thấy trả nghiệp hết nổi và sắp mất mạng Tôi quỳ trước Phậtsám hối và xin:
“Phật ơi, cho con xin trả quả báo từ từ - rồi tôi phát nguyện - Nếu con
đi tu, suốt cuộc đời con sẽ bán thân này cho Phật, cho Trời, cho Đất Conkhông nghĩ gì về cho bản thân con hết Con sẽ cố gắng tu hành cho tốt Nếu
Trang 26con làm thầy thuốc thì xin cho con được tay phục dược để chữa bệnh cứugiúp chúng sinh”.
Kết quả của lời phát nguyện này rất là nhiệm mầu Tôi gặp được mộtông thầy thuốc Nam trị lành bệnh khớp Sau đó tôi xuất gia
Quả báo kế tiếp, tôi bị mù mắt ba tháng Đêm đó tôi cảm thấy bứt rức,khó chịu, cơ thể phát nóng đến sáng tự nhiên đôi mắt tôi đỏ hoe hầu nhưkhông tiếp xúc được ánh sáng nữa Nếu tiếp xúc ánh sáng, cặp mắt tôi đauđớn vô cùng Đúng là nhân quả, bác sĩ dùng kim châm vào mắt tôi để chữa trịnhưng không khỏi Cặp mắt của tôi đau đớn vô cùng, hai hàng máu chảy ra từcặp mắt
Vì mới xuất gia nên tôi chưa biết chú Đại Bi là gì, chưa biết con đườngnào đi cho đúng Lúc đó thầy Trí Thông đang là tăng sinh học chung với tôi,trong một cuộc trò chuyện thầy khuyên tôi nên trì chú Đại Bi để giải nghiệp
Tôi trì tụng chú Đại Bi ngày đêm không ngừng nghỉ Nhiệm mầu thay!Trong vòng 7 ngày, đôi mắt tôi giảm đau và máu bớt chảy Tôi nhìn thấy ánhsáng lổm chổm như tổ ong Tôi đến bác sĩ để chữa trị tiếp Bác sĩ chữa bằngcách dùng kim chích vào mắt tôi rồi bơm thuốc vào
Tôi đã thấy quả báo mà tôi gánh chịu Khi xưa tôi dùng kim chích làm
mù mắt chúng sinh, bây giờ tôi bị các bác sĩ lấy kim chích vào mắt nhiều lần
để trị bệnh Vừa trị bệnh tôi vừa thành tâm niệm chú Đại Bi, sống chết vớichú Đại Bi, đi đứng nằm ngồi đều trì chú Đại Bi Vi diệu thay! Trong vòngmột tháng cặp mắt của tôi trở lại bình thường
Mẹ tôi cũng bị quả báo, đang sinh hoạt bình thường thì tự nhiên rùngmình và hai tay bắt đầu rung lên không ai có thể giữ lại được y chang như connhái đang bị cắt đầu và xin tha thứ Gương mặt của bà thì tròn trịa nhưng thânmình y như một con nhái Bà bị rút gân vô cùng đau đớn Mẹ tôi không điđứng được, nằm một chỗ trả quả
Mẹ tôi ý thức được tội ác mà mình đã tạo ra, bà chấp nhận trả nghiệp.Trong thời gian trả quả báo, mẹ tôi muốn ra khỏi cõi Ta Bà (tức trần gian) đầykhổ đau này, nên bà luôn niệm hồng danh Phật A Di Đà để cầu được vãngsinh về cõi Cực Lạc
Công phu niệm Phật của mẹ tôi trải qua 8 năm thì bà đã vãng sinh vàotháng 9 - 2013 Khi hỏa táng, mẹ tôi để lại hai viên Xá lợi, một viên màu vàng
và một viên màu trắng từ tủy Riêng đôi mắt và 2 cái răng không bị cháy Mộtđiều vi diệu là trước khi vãng sinh, thân thể của mẹ tôi đang co rút thì trở lạibình thường Bà vẫy tay chào mọi người đang hộ niệm xung quanh với nụcười rồi vãng sinh về cõi Phật
Vì nhận thức được những nghiệp ác của mình nên sau khi xuất gia tu
Trang 27tập, tôi nhận chùa Phước Hưng và phát nguyện làm nghề thuốc Nam chữabệnh cho người nghèo để bù đắp phần nào những nghiệp ác đã tạo ra Khi bắtđầu trụ trì chùa Phước Hưng, tôi hái những lá thuốc chữa những căn bệnhviêm khớp, nhức khớp cho đồng bào sống chung quanh chùa Vừa hành nghề,tôi vừa học thêm về ngành thuốc Tiếng lành đồn xa, càng ngày càng có nhiềubệnh nhân đến với tôi Tôi phải đi học một khóa ở trường thuốc Đông Y,được hội Đông Y cho phép chữa bệnh và chính quyền địa phương cấp giấyphép vào rừng tìm cây thuốc Nam về chữa bệnh cho đồng bào mình
Trong quá trình điều trị có nhiều câu chuyện thương cảm về nhữngbệnh nhân đang bị trả nghiệp mà họ không biết Nhiều bệnh nhân gặp tôikhóc lóc và than: “Thầy ơi, cứu con, con bệnh riết rồi chồng con bỏ con” hoặc
là “Thầy ơi, tôi nuôi hai đứa con, vợ tôi bỏ trốn mất tiêu” Có nhiều bệnhnhân kinh ngạc không tin khi tôi chẩn đoán bệnh và nói: “Bệnh này uốngthuốc một tuần là hết”, người bệnh kêu lên: “Trời ơi! Tôi chạy chữa hết tiền,hết của mới tìm đến thầy đó” Những bệnh nhân này đã được tôi trị lành trongmột thời gian ngắn
Có nhiều bệnh nhân bị những căn bệnh nan y mà các bác sĩ Tây y,Đông y trả về sau khi dùng đủ cách điều trị cho họ Nghiệp sát của họ rấtnặng, chuyên bán giết gà, vịt, heo Có lẽ có cùng cộng nghiệp với tôi nên họ
đã tìm đến tôi và được trị lành bệnh Đồng thời có những bệnh nhân là ngườitrong xã hội đen bị bệnh nặng được tôi chữa lành Sau này, những vị này trở
về cuộc sống lương thiện
Nhiều bệnh chữa trị ở các bệnh viện Tây y không thuyên giảm như:bướu đại tràng, sơ gan, khối u gan, viêm đa khớp, thoái hóa khớp, tiểu đường,bệnh về tim và những bệnh nan y khác nhưng khi họ đến chùa chữa trị thìkhỏi bệnh
Đa số những bệnh nhân đến với tôi là những người bệnh ung thư vàothời kỳ cuối Họ bị bệnh viện Ung Bướu thải ra về nhà chờ chết Khi tôi coibệnh án và nói: “người này có thể sống” thì họ được chữa lành và sống Khibệnh án của họ không thể chữa được, tôi khuyên họ trì chú Đại Bi Nhiềungười nghe lời tôi, trì tụng chú Đại Bi mà được lành bệnh
Có một trường hợp thương cảm là một người mẹ trẻ có một đứa conmới sinh 11 tháng bị bệnh ung thư máu Người mẹ này rất khổ đau lo lắng,ẵm đứa con thân yêu đến khóc lóc cầu cứu, xin được trị lành bệnh Tôi bắtmạch và cho thuốc, sau một thời gian ngắn đứa trẻ khỏi bệnh Người mẹ cám
ơn tôi rối rít
Công việc trị bệnh được thuận lợi là tôi nhờ trì chú Đại Bi mỗi ngày vớilời nguyện là cứu giúp mọi người Chú Đại Bi quả rất linh nghiệm Nhờ chúĐại Bi mà tôi được giải nghiệp và thành tựu những lời phát nguyện
Trang 28Tôi xin chia sẻ câu chuyện nhân quả của mình với mọi người như vậy.Mong rằng những ai đang rơi vào trường hợp như tôi có thể hiểu được nhânquả nghiệp báo của mình mà phản tỉnh quay đầu sám hối.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !
Từ tháng 4 năm 2000, sức khỏe tôi suy yếu dần dần… Khi đến bệnhviện Chợ Rẫy khám, Bác sĩ chẩn đoán là bị ung thư đường ruột Tôi khôngtin, lại tiếp tục khám tại bệnh viện Hòa Hảo, cũng là ung thư đường ruột, đầu
óc tôi quay cuồng, và nghĩ vướng vào bệnh nầy thì có mà chết thôi! Được sựhướng dẩn của Chư tôn Thiền Đức, tôi quyết định nhịn đói, nhập thất: pháttâm trì tụng CHÚ ĐẠI BI và niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Mỗi ngày tôi chỉ uống nước, không ăn, chuyên niệm Thần Chú Đếnđêm thứ 7, tôi mằm mộng thấy hai Ni sư, một lớn, một nhỏ hiện đến đưa chotôi một viên thuốc rất to, và bảo nên uống đi sẽ hết bệnh để tiếp tục làm Phật
sự
Đến sáng thức dậy, tôi nghe trong người rất khỏe, bụng tôi bớt sôi Tôitiếp tục hành trì cho đến ngày thứ 9, và ngưng nhịn đói Khoảng vài ngày sau,tôi tái khám tại bệnh viện Chợ Rẫy, và sau khi xét nghiệm lại được Bác sĩ chobiết chứng ung thư ruột đã được lành tính, viêm xoang, viêm họng, đau bao tửmãn tính , đều không còn nửa Sức khỏe tôi dần dần hồi phục Hiện nay tôimập mạp ra, khỏe mạnh lên, làm việc nhiều không biết mệt là gì…
Đây quả là một sự mầu nhiệm không thể nghĩ bàn Kể từ đó tôi luôntụng trì Thần Chú Đại Bi không biết nhàm mỏi
Trang 29MỘT TRƯỜNG HỢP KHÁC
Tôi là một Phật tử, pháp danh Diệu Đài Tôi phát bệnh ung thư tuyếngiáp trong vòng 3 năm Vào năm 2008 ,sau khi đã uống thuốc, xạ trị, dùng hếtcách mà bệnh càng trầm trọng Tôi rất sợ mổ, giải pháp cuối mà Bác sĩ Bệnhviện Ung Bướu đưa ra là phải lên bàn mổ, nhưng hy vọng cũng khoảng 50%,
vì tôi để lâu quá
Tôi thường xuyên niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm , và suốt ngàythan thở năn nỉ Ngài về bệnh trạng đau khổ của tôi… cùng với trì chú Đại Bimỗi ngày 5 biến Sau khi từ bàn mổ của bệnh viện chạy về nhà, tôi hoangmang như người mù trong đêm tối, và suy đi nghỉ lại không biết làm sao màcho hết bệnh để tiếp tục tôi đường tu trì còn dang dở
Tôi thường tâm sự với Bồ tát Một ánh sáng đã lóe trong đầu tôi: đó là
sự linh ứng của Thần chú Đại Bi Trong 12 nguyện của Bồ Tát, chỉ duy nhấtThần Chú nầy mới mong giành lại sự sống cho tôi
Thế là tôi phát nguyện tụng 12.000 biến (1 biến tức là 1 lần đọc) Cứmỗi ngày, từ 5 biến, tôi tăng lên 10, 15… tăng dần… cứ mệt là tôi tụng chú
và lại thấy khỏe ra Tôi ăn chay trường đã được 8 năm và dù có bệnh tôi vẫnkhông phá giới Như bòn mót từng hạt cát cứ mỗi lần tụng tôi đều ghi ra
Khi tụng đến 2000 biến, tôi đi xét nghiệm, khám lại và kết quả Bác sĩkết luận: TÔI ĐÃ HẾT UNG THƯ TUYẾN GIÁP
Vừa qua, vào năm 2010, tôi cùng quý vị Phật tử của chùa Châu Ancùng với sự hướng dẩn của Đại Đức Thích Thiện Từ, leo núi Yên Tử với phátnguyện “nhất bộ, nhất bái”, cầu hòa bình thế giới và thái bình thịnh trị của đấtnước Việt Nam Lúc nầy tôi vừa khỏi bệnh, sức khỏe còn yếu, nhưng khôngthể chối từ vì lâu lắm mới có chuyến đi Yên Tử Tôi mạnh dạn đòi theo, vàkhông biết phép lạ nào đã giúp tôi lên tận chùa Đồng và đánh được 3 tiếngchuông vàng
Lời Phật dạy không sai, và Thần chú mầu nhiệm không thể nghĩ bàn,đúng như lời của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát từng bạch với Phật Thích CaMâu Ni từ hơn hai ngàn năm trước rằng:
“Bạch Đức Thế Tôn, nếu chúng sinh nào tụng trì Thần Chú Địa Bi màcòn bị đọa vào ba đường ác, tôi thề không thành chánh giác Tụng trì Thầnchú Đại Bi mà không về cõi Phật tôi thề không thành chánh giác Tụng trìThần chú Đại bi, tất cả mọi mong cầu trong đời hiện tại nếu không được vừa
ý, thì chú nầy không được gọi là Đại Bi Tâm Đà-la-ni Chỉ trừ kẻ cầu việc bất
Trang 30thiện và tâm không thành, cũng như lòng còn nghi ngờ thì không được toạinguyện mà thôi !”…
Phật tử Diệu Đài
( Địa chỉ: 65/57 D1 Tăng Nhơn Phú – Phường Phước Long Bình – Quận 9,
điện thoại: 08.62791915 )
SỐNG LẠI NHỜ KINH ĐỊA TẠNG
Tôi tên Thu Hương, là một Phật tử ở DakLak ( thôn 14 xã Eadar, huyệnEakar, Daklak), hôm nay xin được tâm sự với mọi người về sự linh ứng vidiệu của Kinh Địa Tạng mà bản thân tôi từng được trải nghiệm
Truyện là về bà ngoại tôi, bà là người có niềm tin sâu chắc vào PhậtPháp, thường ngày bà hay tụng Chú Đại Bi và niệm Phật
Gần đây, bà lâm bệnh nặng, gia đình tôi đưa bà lên bệnh viện theo dõithì bà đã hôn mê, bất tỉnh Tay chân và người bắt đầu lạnh, lưỡi bắt đầu cứnglại Bệnh viện họ quyết định trả bà về, gia đình tôi ai cũng nghĩ là bà sẽ khôngqua khỏi Ba và chị gái tôi ở xa cũng đã về để gặp bà lần cuối
Những ngày đó tâm trí tôi rối bời, không hiểu vì sao một Phật tử tinhtấn như vậy, khi lâm chung lại hôn mê đến thế ?
Tôi liền phát tâm tụng kinh Địa Tạng hồi hướng công đức cho bà Khitụng hết quyển Trung ( Kinh Địa Tạng chia làm 3 phần: quyển Thượng,Trung và Hạ ), thì lưỡi bà đã thấy ướt và cử động được, đến chiều tay châncũng cử động được, thật vi diệu Cũng hôm đó, tôi có nói với bà nên sám hối,
và nhờ thêm người dì sám hối thay cho bà những nghiệp chướng sát sinhtrong quá khứ khiến bà bị hôn mê lúc này
Sang hôm sau, tôi tụng hết quyển Hạ, hoàn tất kinh Địa Tạng, thì bác sĩcho rút ống ở mũi ra, bà bắt đầu ăn được nửa chén cháo, và có thể nhờ ngườinhà đỡ dậy Cũng từ đó bà khỏe dần lên
Trang 31Cho đến hôm nay (5 /6 /2016 ) từ một người Bệnh viện quyết định trả
về, bà tôi đã bình phục và có thể đi lại được Gia đình tôi ai cũng vui mừngkhôn siết, và hết lòng cảm ân Phật Pháp đã cứu sống bà Kinh Địa Tạng quả
là vi diệu không thể nghĩ bàn
SÁM HỐI VỚI HEO
Tôi tên Thùy Hương , pháp danh Diệu Lan, hiện tôi 38 tuổi (2017),sống tại TP HCM Tôi có nhân duyên rất lớn với Bồ Tát Địa Tạng Câuchuyện tôi sắp kể ra đây cũng nhờ trì tụng kinh Địa Tạng và thành tâm sámhối nên căn bệnh viêm họng hạt, biến chứng sang bệnh xoang của tôi đã lànhhẳn, không những thế, còn giúp tôi nhớ lại được một tiền kiếp của mình
Vào năm tôi 18 tuổi, khi vừa tốt nghiệp PTTH, tôi phát hiện ra mình
bị một chứng bệnh lạ, khoảng từ 3-5h sáng mỗi ngày, khi giấc ngủ say nhất
Tôi ngứa đến nỗi phải thò tay vào trong họng để gãi, hoặc khọt khẹt rất mạnh
Vì lười biếng đi khám nên tôi toàn ra hiệu thuốc tây nói triệu chứng vàmua thuốc về uống
Nhưng cuối cùng, tôi cũng phải đi bệnh viện khám vì quá khó chịu.Bác sĩ của bệnh viện Tai –Mũi –Họng TP.HCM chuẩn đoán tôi bị viêm họnghạt mãn tính, cả đời phải sống chung với nó, dù có chữa cũng không khỏi
Nghe vậy, tôi đành chấp nhận vì bác sĩ đã nói vậy thì làm sao màchữa hết được Cứ thế tôi uống thuốc ngày này qua tháng nọ, một năm có 365ngày thì tôi uống không sót một ngày nào Nếu như quên thuốc chỉ một ngàythì tờ mờ sáng hôm đó lại ngứa cổ ngay
Đến năm 23 tuổi, một người bạn chỉ tôi đi đốt những nốt hạt tronghọng Tôi cũng đi, và đây quả thật là khoảng thời gian khá thoải mái vì tôikhông còn cảm giác ngứa nữa
Nhưng cũng chẳng bao lâu sau Tôi lại trở lại triệu chứng ngứa cuốnghọng như lúc trước Một lần nữa tôi lại đi đốt các hạt viêm trong họng.Cũng như lần trước, sau khoảng thời gian ngắn là bệnh của tôi lại tái phát.Lần này, tôi lại đến bệnh viện xin đốt hạt viêm, sau khi thăm khám, bác sĩ bảo
Trang 32rằng không thể và cũng không nên đốt vì cuống họng bên trong của tôi đãmỏng lắm rồi.
Nghe vậy, tôi rất buồn vì lại phải làm bạn với thuốc cả đời Tôi luôn
tự hỏi tại sao người khác bệnh chữa hết, còn tôi lại không hết?Khi lập gia đình, sinh đứa con đầu lòng, trong thời gian ở cữ, tự dưng tôi nghehơi thở của mình có vị tanh
Vì nghĩ cơ thể vừa trải qua sinh nở nên còn yếu, tôi để mặc nó với
Nhưng không, tôi vẫn ngứa cuống họng và hơi thở vẫn thấy mùi tanh Tôi liền
đi khám và lần này bác sĩ thông báo với tôi rằng, tôi bị vẹo vách ngăn, bệnhviêm họng hạt đã biến chứng sang bệnh xoang
Vậy xem như cả đời này tôi phải sống chung với bệnh viêm xoang,
vì có lẽ ai cũng biết viêm xoang khó mà chữa lành bệnh Tôi uống đủ thứthuốc, ai chỉ gì uống nấy, bệnh tuy không nặng hơn nhưng cũng không thuyêngiảm chút nào
Cho đến khi hội đủ duyên lành, tôi biết đến kinh Địa Tạng Ban đầu,tôi chỉ đơn giản trì tụng xong là hồi hướng cho chúng sanh Nhưng về sau, vìbệnh tật bức bách, tôi muốn đem công đức tụng kinh để cầu được gặp thầyhay thuốc giỏi để chữa lành bệnh viêm xoang
Khi tìm hiểu giáo lí nhân quả, tôi tự suy diễn rằng những kiếp trướcmình buộc mũi trâu nên kiếp này bị bệnh xoang hành hạ Tôi tự suy nghĩ vậynên ung dung trì tụng kinh Địa Tạng và hồi hướng cho chúng Bây giờ, mỗilần nghĩ lại thì tự mắc cười vì suy diễn của mình
Có lẽ do nhân duyên nhiều đời nhiều kiếp đã trì tụng kinh Địa Tạng, nên tôithường gặp cảm ứng khi trì tụng
Ngày nào như ngày nấy, tôi trì tụng đều đặn, cứ sắp xếp được giờnào thì tôi tụng theo giờ ấy Ngày nào cũng tỏ lòng kính ngưỡng với Bồ tátĐịa Tạng
Cho đến một buổi trưa năm 2012, như thường lệ, tôi đang cung kínhtụng kinh, thì có một hiện tượng rất lạ xảy đến với tôi
Giữa ban ngày ban mặt, tôi đang rất tỉnh táo tụng kinh, bỗng dưng nhìnthấy chung quanh mình rất, rất nhiều heo Nằm kế bên tôi là con heo nái nhưđang mang thai Xung quanh là các con heo khác nhiều vô kể Tôi định thần,nhìn kĩ lại, rõ ràng chúng đang nằm ngoan ngoãn nghe tôi trì kinh, hình ảnhrất thực
Cho là mình đang bị ảo giác, tôi xếp bằng theo thế kiết già, nhắm mắt,tĩnh tâm hầu xua đuổi những vọng tưởng không mong muốn
Lạ kì thay, khi tôi định thần, tâm như nhập vào cõi hư không thì thấymột hình ảnh rất rõ Tôi thấy một người đàn ông mập mạp, đeo tạp dề, chânmang ủng, có râu quai nón Tạp dề vấy đầy máu Ông ấy đang thoăn thoắtdùng con dao cắt cổ những con heo
Trang 33Có một con heo con, vì biết mình sắp chết nên ghì chặt hai chân sauxuống nên nhà, miệng kêu éc éc nghe rất thê lương Nhưng với sức mạnh củamột người đàn ông vạm vỡ, ông lôi hai chân trước của nó đi một đoạn, vàcuối cùng con heo ấy cũng bị giết chết.
Tôi thấy rất rõ và chân thật như đang ở đó vậy Trong cái cảnh tôiđang thấy thì thời gian tầm 4-5h sáng
Nhưng sau khi nhìn thấy cảnh đó, tôi lại chìm vào an nhiên, để chotâm thanh tịnh khoảng gần 20 phút, tôi mở mắt ra, thật lạ kì, bầy heo chúngvẫn nằm đó, rất ngoan Không ồn ào gì cả
Chợt hiểu ra, nhờ oai thần của kinh, tôi vừa thấy kiếp trước của chínhmình – là một gã đồ tể chuyên mổ heo - lúc này tôi chấn động thật sự
Buông quyển kinh đang còn trì tụng dở dang Tôi quay lại vừa dậpđầu khóc, vừa sám hối tội lỗi Chưa bao giờ trong cuộc đời của tôi khóc tođến như vậy Tôi lạy không biết bao nhiêu lạy, sự ân hận lên đến cực điểm.Tôi cứ lạy, miệng thì liên tục sám hối và nước mắt tuôn ra không ngớt
Và thế là từ từ đàn heo như tan dần vào không trung Do tôi quá nhậptâm lạy và sám hối, nên cũng không để ý là tôi đã không còn trông thấy đànheo nữa
Kể từ đó, ngày lại ngày, tôi đều đặn chân thành sám hối tội lỗi củamình, không những với bầy heo mà với tất cả những loài vật mà tôi đã từnggiết hại
Thời gian sau đó, cũng trong những khi tụng kinh Địa Tạng, nhữnghình ảnh tiền kiếp lại hiện lên trước mắt tôi, đều là về kiếp làm đồ tể Tôi thấy gã đồ tể đó là người Trung Quốc, xem xét trang phục thì chỉ cáchthời nay khoảng một thế kỉ là cùng Tuy sát sanh nhiều, nhưng đôi khi gãcũng thắp nhang bái Phật Gã cũng giúp vài người no bụng, ai lỡ đườngnhưng hết tiền lộ phí, gã sẵn sàng thết đãi bữa cơm ngon Có lần, khi đangchặt thịt để bán, gã nhìn thấy một người co rúm vì lạnh, gã cởi phăng cái áođang mặc, choàng lên người ấy
Một lần, gã đang say sưa làm công việc giết mổ Bỗng nhiên tôi nghe
"hự" một tiếng, gã ngã lăn ra đất Tay chân cứng đờ, toàn thân không cử độngđược Thì ra gã đã chết, chết ngay trong lò giết mổ của gã, có lẽ bị đột quỵhay đại loại thế Gã chết mà máu mồm ọc ra liên tục, mắt cứ trợn trừng không
Tôi giật mình, mồ hôi tứa ra đầm đìa, sự sợ hãi tột độ Sau lần đó, tôikhông còn thấy những cảnh tiền kiếp ấy hiện ra nữa
Quay trở lại căn bệnh viêm xoang của tôi Tôi uống thuốc quả thậtrất là ngán, uống từ 18 tuổi đến năm 34 tuổi (chỉ nghỉ được một thời gianngắn khi đốt những hạt viêm họng) Số tiền tốn vào tiền thuốc không biết bao
Nếu không uống thì lại ngứa cuống họng vào khoảng thời gian 3-5h sáng –chính là khoảng thời gian đồ tể giết heo
Trang 34Sau gần hai năm tụng kinh sám hối tội lỗi kiếp xưa, nghiệp xấu tiêutan, oán thù với bầy heo chắc đã được hóa giải, khiến tôi gặp một duyên lành.
Có một người chỉ tôi dùng cây xương cá (hay còn gọi là cây giao) nấu lên vàhít Tôi cũng thử hít, tuy nhiên không hi vọng bệnh mình khá hơn vì tôi đã thửquá nhiều cách rồi, hơn nữa đâu phải ai dùng cách này cũng khỏi bệnh đâu.Tôi nấu nước và hít đúng 21 ngày Ban đầu rất khó hít, nhưng sau quen dần,tôi liều bỏ thuốc không uống nữa
Theo dõi vài hôm sau, tôi đã không còn bị ngứa cuống họng nữa Hơithở cũng không nghe tanh Tôi đi chụp hình xoang thì bác sĩ báo cho tôi mộttin rất vui, lỗ xoang đã được thông – tôi đã hết bệnh
Khi nghe bác sĩ nói như vậy, tôi chạy nhanh về nhà, vội quỳ trướcbàn thờ và cám ơn những con heo đã tha thứ cho tôi Cám ơn sự linh ứng,màu nhiệm của Phật pháp đã hoá giải mối oán thù từ nhiều đời nhiều kiếp
Cho đến nay ( 2017) là đã gần 4 năm Tôi không bệnh lại, nhưng thỉnh thoảngvẫn chảy nước mũi, xong chỉ cần nghỉ ngơi vài tiếng là khỏi.Hiệu lực sám hối và trì tụng kinh thật không thể nghĩ bàn Chỉ cần thành tâm
y giáo phụng hành, thì khi đủ nhân duyên, mọi điều mong cầu tất sẽ linh ứng
Cho đến thời điểm này, mỗi ngày tôi đều mỗi sám hối Lòng luônkính thờ, quy ngưỡng Địa Tạng Vương Bồ tát Đối với Ngài, tôi quả thật cónhân duyên rất sâu đậm, bản thân tôi có nhiều chuyện linh ứng liên quan đếnNgài
Mong rằng những ai có nhân duyên với Tam Bảo, đều hiểu sâu nhân quả,ngoài việc tu tập, làm thiện, còn luôn biết hồi hướng phước báu cho oan giaquá khứ, sám hối chân thành mọi ác nghiệp, để nghiệp nặng hoá nhẹ, nghiệpnhẹ hoá lành
BỊ TAI NẠN GIAO THÔNG, NHỜ CẢ NHÀ NIỆM PHẬT MÀ
SỐNG LẠI
( Trích "Khuyên Người Niệm Phật"- Diệu Âm cư sĩ)
Người có lòng thành tín, có tâm lễ kính, biết y giáo phụng hành, trường
kỳ chuyên tâm tu học thì người đó sẽ dễ đạt đến công phu thành thục Trong
đó sự thành kính là chìa khóa khai đạo Thành tất linh Thành kính sẽ đượclinh ứng Đây là điều tối quan trọng chúng ta cần nên chú ý
Xin kể ra đây một chuyện vừa mới xảy ra năm ngoái (2004) về một sựlinh ứng bất khả tư nghì Câu chuyện do ông Lâm Tâm Nhuận, một thànhviên trong Ban-Trị-Sự hội Tịnh Tông ở Sydney Úc châu kể lại về một sự cóliên quan đến đứa cháu trai, con người anh thứ tư của ông Khi đó, người cháutrai 29 tuổi, có vợ và một con mới 18 tháng, là nạn nhân trong một tai nạngiao thông khá nặng vào ngày 28/2/2004 tại Malaysia
Trang 35Sau khi bị tai nạn, người cháu của ông được đưa về bệnh viện cấp cứu,nhưng đã bị chấn thương sọ não, nên đã hoàn toàn mê man bất tỉnh Trongsuốt ba ngày liền bác sĩ Tây y và Đông y đều liên tục theo dõi và chữa trị,nhưng sau cùng họ xác định rằng khó có hy vọng tỉnh lại, và báo cho gia đìnhbiết rằng nạn nhân có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Biết được bác sĩ đã vô phương cứu chữa, người anh của ông quyết địnhđem con về nhà niệm Phật hộ niệm, việc sống chết quyết lòng giao trọn choPhật Bồ tát gia trì Cháu ông được đưa về nhà và đặt nằm trong phòng thờPhật Trước thân thể bất động của con, người cha đã khai thị như vầy:
– Con à, hiện tại, vì một tai nạn xe mà khiến con bị ảnh hưởng và lâmvào tình trạng vô cùng nguy kịch, tánh mạng như chỉ mành treo chuông Cácbác sĩ ở bệnh viện đều phải bó tay chịu thua, cho nên ba mới đem con về đâyniệm Phật Nếu duyên thọ của con chưa dứt, thì hãy mau mau tỉnh dậy Bằngngược lại, thì ba đây vì con mà niệm Phật, niệm cho đến khi nào được đứcPhật A Di Đà tới tiếp dẫn thì con mới đi Bằng không, nếu có ai khác tới dụdẫn con, con cũng mặc kệ, nhất định không theo Nhớ lời dặn dò của ba vànương vào Phật mà liễu thoát sinh tử Nhớ nhé! Nhớ nhé!
Nói xong, anh của ông bắt đầu đem hết tâm thành ra niệm từng câuPhật hiệu Cả nhà cũng đều dốc lòng kiên trì thành tâm hộ niệm Họ thànhtâm niệm Phật, khẩn thiết cầu Phật Bồ-tát gia bị Tất cả đều niệm Phật nhiếptâm đến nỗi dường như quên cả thời gian và thực tại bên ngoài Họ cứ niệmmãi, niệm mãi… không ngừng Niệm cho đến sáng ngày thứ ba, (nghĩa làthêm ba ngày nữa, tất cả là sáu ngày trong cảnh mê man bất tỉnh), thì đứacháu ông tỉnh dậy, tỉnh hẳn như người bình thường và có thể trở lại sở làmviệc Thật ngoài sức tưởng tượng!
Ai đã cứu cháu của ông thoát cái chết ? Ông viết tiếp:
– Tôi hỏi đứa cháu: “Trong lúc hôn mê con có thấy gì đặc biệt không?Con đã thấy gì, và đi đâu? Cháu tôi kể ra hết, đặc biệt nó nói là nó đã thấy đứcQuán Thế Âm Bồ tát (giống y như bức Thánh dung mà ba mẹ đang thờ trongnhà) nhưng cao lớn lạ thường Ngài được vây quanh bởi nhiều Thánh chúng,xuất gia có, tại gia có, số lượng đông đến không thể kể hết Và đặc biệt trong
số đó nó thấy có cả ông nội nữa Quán Thế Âm Bồ-tát tay cầm nhành dươngliễu đã rảy nước lên người con ba vòng Khi con vừa chợt phát khởi lên ý gọiNgài, thì ngay lúc ấy con đã tỉnh dậy”
Câu chuyện này có thật , mới vừa xảy ra Như vậy, tụng kinh Địa TạngBổn Nguyện có thể giải nạn, thì niệm Phật cũng được tiêu tai giải nạn… Cũngxin nói thêm là, người cháu có nhắc đến ông nội của anh ta đã cùng đến vớiQuán Thế Âm Bồ tát, đây chính là cụ Lâm Đạo Truyền đã vãng sinh lúc 11giờ 20, ngày rằm tháng 2 năm Giáp-Thân (2004), nghĩa là trước đó không lâu
Cụ đã biết trước ngày ra đi ba tháng và âm thầm chuẩn bị tất cả những gói
Trang 36quà cùng tiền bạc chia phần cho từng người, nhưng việc vãng sinh thì chỉ báocho người nhà biết trước khi ra đi 30 phút Cụ nói cho người con trai trưởngbiết rằng vào giờ phút đó A Di Đà Phật sẽ tới tiếp dẫn, rồi cụ an nhiên nằmtheo thế kiết tường vãng sinh, hưởng thọ 101 tuổi.
LIỆU PHÁP TRỊ UNG THƯ CỦA BỆNH VIỆN HÀNG ĐẦU NƯỚC
MĨ: ĂN CHAY !
Thân gởi quý bằng hữu, tôi nghĩ các bạn nên bỏ ra vài phút để đọc bàiviết này và hãy chia sẻ nó cho người thân của bạn hay những người đang bịbệnh ung thư, vì đôi khi có người được cứu sống trong cơn tuyệt vọng vì bệnhtật như bạn của tôi và có thể lúc nào đó ta cần đến nó cho chính mình, bạn bèhoặc người thân
Có thể câu chuyện tôi kể dưới đây nghe có vẻ khó tin đối với một sốngười nhưng nó hoàn toàn là sự thật
Tôi có một người bạn thân, anh ta mắc chứng bệnh ung thư cuống phổi,cục bướu ác tính to bằng cái chén nằm ở cuống phổi Bác sĩ nói về nhà ănuống chờ chết chứ hết cách để chữa trị rồi, và không thể cắt bỏ vì nó nằm sátvới động mạch chủ Rồi tôi lại đến chơi hỏi thăm anh bạn, anh rất tuyệt vọng
và anh cho tôi xem hình chụp X-Ray của cục bướu
Thấy cơn tuyệt vọng của anh nên tôi có tặng anh bộ sách về nhân quảbáo ứng để xem lúc rảnh rỗi Rồi tình cờ anh đọc được một bài pháp về Thânbệnh, Tâm bệnh và Nghiệp bệnh
Trong sách nói nhiều về Nghiệp bệnh và có đoạn như sau: “ ung thưphần nhiều là linh hồn của động vật sống bị người ta làm thịt và khi bạn hếtphước và hội đủ nhân duyên thì nó sẽ hình thành tế bào ung thư để giết chếtbạn” ( còn gọi là oan gia trái chủ)
Anh nghe như đang nói chính mình vậy vì hàng ngày anh thường sátsinh và ăn thịt động vật rất nhiều, và có lẽ bây giờ phước anh đã tận và hội đủnhân duyên nên tế bào ung thư phát triển để giết chết anh, nghe vậy anh quyếtđịnh ăn chay từ đó vì ăn chay là cách tốt nhất để hạn chế ung thư và kéo dàithêm sự sống, nên anh ăn chay để chữa bệnh coi ra sao, có lẽ đây là cơ hộicuối cùng dành cho anh cũng nên
Và anh ta đã chữa trị bệnh ung thư bằng phương pháp dưới đây: Anh
Trang 37không ăn đường, không ăn động vật (thịt, cá…) chỉ ăn và uống nước xay bằngrau, củ, hạt như đậu nành, củ cà rốt, củ cải, củ dền, cam, táo…
Sau ba tháng uống liên tục cục bướu to bằng cái chén thu nhỏ lại chỉcòn bằng cái khu chén, sau chín tháng bướu ung thư biến mất Bây giờ anh takhoẻ mạnh làm việc và ăn uống bình thường nhưng từ giờ anh chỉ muốn ănchay mà thôi Bốn người cùng chứng bệnh ung thư như anh ta ở bệnh việnchữa bằng phương pháp chemical therapy đã chết hết rồi
Và chỉ một câu trong bài pháp mà đã cứu sống mạng của anh, liệu bạn
có tin đây là sự thật không thì hãy đọc tiếp bài viết trích dẫn dưới đây Còn tôithì tin đó hoàn toàn là sự thật, vì bệnh của anh là nghiệp bệnh
Anh cám ơn tôi vì đã tặng anh bộ sách quý ấy, nhưng tôi biết tôi khôngphải là người cứu anh, tôi chỉ là người gieo duyên, mà cũng do anh có duyênvới Phật Pháp, Phật Pháp đã cứu sống anh và cho anh thêm cơ hội sống đểsửa sai !
Những chi tiết của bài viết dưới đây rất đúng, tế bào ung thư khi đãkhông được nuôi dưỡng bằng thịt (bò, gà…) đường, sữa thì nó sẽ chết dần
đi Nên tôi muốn phổ biến tài liệu này cho mọi người cùng biết
Đây là một tài liệu nói về bệnh Ung thư của Bệnh viện Johns Hopkins,trường đại học Baltimore, Maryland ở Hoa Kỳ Bài viết rất ngắn, có nhiềuđiểm rất thú vị, quí vị đọc thử coi thấy sao?
TÀI LIỆU THẢO LUẬN CỦA CFQ (Cercle Francophone à Quinhon)ngày 21/3/2013
(Xuân Phong dịch từ bản tiếng Pháp)
Một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới thay đổi quanđiểm của mình về bệnh ung thư Bệnh viện Johns Hopkins là một bệnh việntrường đại học nằm ở Baltimore, Maryland ở Hoa Kỳ
Được thành lập nhờ tài trợ từ John Hopkins, ngày hôm nay nó là mộttrong những bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới và năm thứ 17 liên tiếpđược phân loại ở vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng của các bệnh viện tốtnhất tại Hoa Kỳ
Sau nhiều năm nói với mọi người hóa trị liệu là cách duy nhất để điềutrị và loại bỏ ung thư, Bệnh viện Johns Hopkins đã bắt đầu nói với mọi ngườirằng có những lựa chọn thay thế khác với hóa trị liệu: một cách hiệu quả đểchống lại ung thư là không nuôi các tế bào ung thư với các chất dinh dưỡngcần thiết cho nó để nó không phát triển được
THỨC ĂN CỦA TẾ BÀO UNG THƯ LÀ THỊT, ĐƯỜNG VÀ SỮA
Trang 38A/- ĐƯỜNG là một loại thực phẩm của bệnh ung thư Không tiêu thụđường là cắt bỏ một trong những nguồn quan trọng nhất của các tế bào ungthư Có sản phẩm thay thế đường như saccharin, nhưng chúng được làm từAspartame và rất có hại Tốt hơn nên thay thế đường bằng mật ong Manukahay mật đường nhưng với số lượng nhỏ Muối tinh luyện có chứa một hóachất phụ gia để xuất hiện màu trắng Một lựa chọn tốt hơn cho muối trắng làmuối biển hoặc các loại muối thực vật.
B/- SỮA làm cho cơ thể sản xuất chất nhầy, đặc biệt là trong đườngruột Tế bào ung thư ăn chất nhầy Loại bỏ sữa và thay thế bằng sữa đậu nành,các tế bào ung thư không có gì để ăn, vì vậy nó sẽ chết
C/- Các tế bào ung thư trưởng thành trong môi trường axit Một chế độ
ăn uống là THỊT có tính axit, tốt nhất là ăn rau, củ, quả, hạt thay vì các loạithịt như thịt bò, thịt heo, cá… Hơn nữa, thịt chứa kháng sinh, hormon và kýsinh trùng, rất có hại, đặc biệt đối với những người mắc bệnh ung thư Proteinthịt khó tiêu hóa và đòi hỏi nhiều enzym Thịt không tiêu hóa ở lại và hư hỏngtrong cơ thể dẫn tới tạo ra các độc tố nhiều hơn
GÓP PHẦN GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
a) Một chế độ ăn uống gồm hơn 80% rau quả tươi và nước ép, ngũ cốc,hạt, các loại hạt quả, quả hạnh nhân và một ít loại trái cây đặt cơ thể trongmôi trường kiềm Chúng ta chỉ nên tiêu thụ 20% thực phẩm nấu chín, baogồm cả đậu Nước ép rau tươi cung cấp cho cơ thể co-enzyme có thể dễ dànghấp thu và ngấm vào các tế bào 15 phút sau khi được tiêu thụ để nuôi dưỡng
và giúp định hình các tế bào khỏe mạnh Để có được các enzyme sống, giúpxây dựng các tế bào khỏe mạnh, chúng ta phải cố gắng uống nước ép rau (tất
cả, bao gồm cỏ linh thảo) và ăn nhiều rau quả tươi 2 hoặc 3 lần mỗi ngày
b) Không nên dùng CÀ PHÊ, TRÀ và SÔ CÔ LA có chứa nhiềucaffeine TRÀ XANH là một lựa chọn tốt hơn vì có chất chống ung thư Tốtnhất là uống nước tinh khiết hoặc nước lọc để tránh các chất độc và kim loạinặng trong nước thường Không uống nước cất vì nước này có chứa axit
c) Các thành các tế bào ung thư được bao phủ bởi một loại protein rấtcứng Khi không ăn thịt, những thành tế bào phóng thích nhiều enzim hơn, tấncông các pro-tê-in của các tế bào ung thư và cho phép hệ thống miễn dịch tiêudiệt các tế bào ung thư
d) Một số chất bổ sung giúp xây dựng lại hệ thống miễn dịch:Floressence, Essiac, chất chống oxy hóa, vitamin, khoáng chất, EPA, dầu cá
… giúp các tế bào để chiến đấu và tiêu diệt các tế bào ung thư Các chất bổsung khác như vitamin E được biết đến bởi vì nó gây ra apoptose, cách bình
Trang 39thường của cơ thể để loại bỏ các tế bào vô dụng hoặc bị lỗi.
e) Ung thư là một căn bệnh của cơ thể, tâm trí và tinh thần Một thái độhoạt động và tích cực hơn sẽ giúp các bệnh nhân ung thư chiến đấu và sốngcòn “Giận dữ và không hiểu biết, không tha thứ sẽ đặt cơ thể vào tình trạngcăng thẳng và một môi trường axit”
Học để có tâm hồn khả ái và yêu thương với một thái độ sống tích cực làrất có lợi cho sức khỏe
f) Các tế bào ung thư không thể sống trong một môi trường dưỡng khí(oxygénée) Luyện tập thể dục hàng ngày, hít thở sâu giúp lấy thêm nhiều oxyvào các tế bào Liệu pháp oxy là một yếu tố giúp tiêu diệt các tế bào ung thư
g) Các hoá chất như dioxin gây ung thư, đặc biệt là ung thư vú Dioxinrất có hại, đặc biệt là đối với các tế bào cơ thể
Đừng để trong tủ lạnh chai nước nhựa bởi vì nhựa sẽ “đổ mồ hôi”dioxin và làm nhiễm độc nước uống
Gần đây, Tiến sĩ Edward Fujimoto, Giám đốc chương trình Wellness ởbệnh viện Castle, xuất hiện trong một chương trình truyền hình giải thích sựnguy hiểm của dioxin
Ông nói rằng chúng ta không nên đặt hộp nhựa trong microwave, đặcbiệt là các loại thực phẩm có chứa chất béo Ông nói rằng do sự kết hợp củachất béo và nhiệt lượng cao, nhựa sẽ truyền dioxin vào thực phẩm và do đóvào cơ thể chúng ta Thay vào đó, bạn có thể sử dụng thủy tinh như Pyrexhoặc gốm sứ để đun nấu
LẠY PHẬT DIỆT UNG THƯ
Triệu Lệ Bình
(Trích Nhân quả giải theo Phật giáo- sưu tầm & biên dịch: Hạnh Đoan)
Tôi ở huyện Bảo Thanh, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, là một phụ
nữ mắc bệnh ung bướu nan y
Vào năm 37 tuổi, tôi bị bướu mật thời kỳ cuối Mật của tôi hiện đãđược cắt bỏ, nhưng do cắt bỏ mật vào giai đoạn bệnh đến thời kỳ cuối, nên
Trang 40tình trạng không ổn như lúc mới phát Bởi vào thời kỳ cuối, những tế bào ungbướu đã phát tán khắp thân, nên dễ tái phát tràn lan Sau khi cắt bỏ túi mật rồi,thì tử cung tôi lại mọc thêm ba ung bướu, tiếp đến buồng trứng bên trái sinhmột bướu, chưa đầy nửa năm buồng trứng bên phải cũng có một bướu nữa.Tiếp theo là cổ họng lại sinh bướu, mọi người nghe tôi nói chuyện giọng khànkhàn.
Sức khoẻ tôi cực suy, không thể tiếp nhận những cuộc đại phẫu thuật,
do vậy mà chẳng thể mổ tử cung, buồng trứng v.v… Riêng yết hầu tôi bịbướu, chỉ cần hả miệng dùng kính soi cũng thấy rõ, nhờ vậy mà bướu ở yếthầu đã cắt được Hiện tại giọng nói vẫn còn khàn khàn Sau đó bao tử cũngsinh bướu, trực tràng cũng bị bệnh, mọi người cho là bệnh trĩ, nhưng thựcchất không đúng, nơi đó cũng bị ung bướu nốt
Những thống khổ tôi phải chịu vẫn chưa hết, vì bệnh lại lan đến phổi,cực kỳ ác liệt: nửa phần trên phổi trái có tới 5 ung bướu Tôi bị bệnh khổ hành
hạ, giày vò… đến hôn mê bất tỉnh
Tôi thường ho ra máu, máu lẫn đầy tạp chất lợn cợn, ho ra từng bụm,từng bụm máu Tất cả bệnh này của tôi đều do ác nghiệp sát sinh tạo thành.Tôi chuyên bán các ngư cụ đánh bắt hải sản và buôn bán đủ loại thuỷ tộc chomọi người dùng
Tôi làm việc từ năm 1981, tuy hộ khẩu ở huyện Bảo Thanh, nhưngphạm vi buôn bán mở rộng đến khắp nơi, từ miền quê cho đến thành thị…
Khắp người tôi giờ mắc bệnh ung bướu thống khổ, thảy đều do sátnghiệp (sau này học Phật pháp rồi tôi mới hiểu)
Lúc chưa biết đạo, tôi đã phá thai hai lần, đây là đại ác nghiệp Khibệnh vật tôi ngã quị trên giường, nằm thở thoi thóp… Tôi nếm đủ mùi khổ, vì
hễ phía trên vừa ho sù sụ, là phía dưới nước tiểu bắn ướt ra quần, do vậy màtôi phải lót băng, bởi vừa ho là són tiểu ngay, hơn nữa còn bị các bệnh khácgiày vò hành hạ, khổ hết chỗ nói
Lúc này bác sĩ tuyên bố tôi chỉ còn sống được một tháng
Tóc tôi bạc trắng hết, do dùng thuốc và trị hoá chất Sau đó không thểhoá trị nữa, bởi tôi quá suy yếu hết tiếp nhận nổi Do hoá trị một nửa diệt tếbào ung bướu, một nửa là diệt tế bào lành Mà tình trạng sức khoẻ tôi như thế,không thể trị hoá chất tiếp được nữa Tôi yếu đến không thể đi đứng, chỉ cầnnói chuyện vài câu là chóng mặt muốn xỉu Tôi không thể nói mà cũng khôngcòn sức lực chi
Sau đó, nghe con tôi kể có Hoà Thượng Thể Huệ đang tổ chức Phậtthất, nghe đồn gia trì của Phật thất này rất mạnh… thế là tôi ngỏ ý muốn tham
dự thử… Nhưng ông xã và mẹ chồng lẫn mẹ ruột tôi đều không cho đi Nhất