1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Luận văn thạc sỹ - Quản lý nhà nước du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên

129 22 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 129
Dung lượng 1,36 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

“Điện Biên là một trong những tỉnh miền núi Tây bắc có tiềm năng lớn đối với sự phát triển du lịch, trong đó nổi bật nhất là các sản phẩm du lịch lịch sử, sinh thái, văn hóa.” “Trong giai đoạn qua, du lịch của tỉnh Điện Biên đã có những phát triển nhất định nhưng vẫn còn chưa xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương., Ðiện Biên có nhiều lợi thế đối với phát triển du lịch, đó là có 18 di tích lịch sử được xếp hạng, bốn di sản văn hóa phi vật thể nằm trong danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, trong đó có di tích lịch sử quốc gia đặc biệt chiến trường Ðiện Biên Phủ. Bên cạnh đó, Ðiện Biên còn sở hữu hệ sinh thái rừng, hang động, hồ nước, điểm nước khoáng nóng, thuận lợi cho phát triển du lịch nghỉ dưỡng.” “Nhờ có sự ưu đãi của thiên nhiên, Ðiện Biên đang là nơi thu hút khách du lịch trong nước và ngoài nước. Chỉ tính riêng trong mười tháng đầu năm 2018, tỉnh đã đón hơn 600 nghìn lượt khách, trong đó gần 67 nghìn khách quốc tế; ước tính cả năm sẽ đạt hơn 800 nghìn lượt. Dự kiến, doanh thu ngành du lịch năm 2018 sẽ đạt trên 1.000 tỷ đồng góp phần tạo việc làm cho hơn 12 nghìn lao động, trong đó có hơn 5.000 lao động trực tiếp. Do đó, rất cần có những nghiên cứu, giải pháp để du lịch Điện Biên phát triển tốt hơn.” “Theo Quyết định Số: 555/QĐ-TTg ngày 16/5/2018 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệt điều chỉnh quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế - xã hội tỉnh Điện Biên đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 đã đặt ra mục tiêu phát triển du lịch là: Xây dựng triển khai có hiệu quả Đề án bảo tồn, phát huy giá trị quần thể tích lịch sử đặc biệt chiến trường Điện Biên Phủ theo quy hoạch tổng thể phát triển khu du lịch quốc gia Điện Biên Phủ - Pá Khoang. Phát triển du lịch nhanh, bền vững, gắn với an ninh quốc phòng và trật tự an toàn xã hội. Phát triển du lịch của tỉnh phải đặt trong mối quan hệ với du lịch của các tỉnh trong vùng trung du miền núi Bắc Bộ, với thủ đô Hà Nội và các tỉnh biên giới nước bạn. Phát triển các loại hình du lịch chủ yếu: Du lịch lịch sử, du lịch văn hóa, du lịch sinh thái và du lịch tâm linh.” Những năm vừa qua, tỉnh Điện Biên đã tích cực triển khai các chính sách mang tính đồng bộ, đồng thời thực hiện tốt các giải pháp phù hợp của Nhà nước của Nhà nước nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lý nhà nước về Du lịch, góp phần đưa Du lịch của tỉnh Điện Biên ngày càng hấp dẫn và cạnh tranh hơn so với các tỉnh lân cận trong khu vực. Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước về Du lịch tại tỉnh Điện Biên vẫn còn gặp những bất cập trong công tác quản lý điểm đến, duy trì chất lượng dịch vụ chưa thường xuyên, công tác xúc tiến quảng bá còn thiếu chuyên nghiệp, sản phẩm du lịch chưa được đầu tư tương xứng với tiềm năng và thiếu bền vững, du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên vẫn chưa có sự đột phá, tạo dấu ấn riêng, tương xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương. Do đó, rất cần có những nghiên cứu, giải pháp để du lịch Điện Biên phát triển tốt hơn. Vì vậy việc nghiên cứu một cách khoa học và có hệ thống để tìm ra những giải pháp Quản lý nhà nước nhằm thúc đẩy sự phát triển ngành du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên thực sự trở thành lĩnh vực kinh tế mũi nhọn trong thời gian tới và góp phần thúc đẩy nhành quá trình phát triển kinh tế xã hội của tỉnh Điện Biên là yêu cầu, nhiệm vụ cấp thiết. Xuất phát từ những vấn đề nêu trên tác giả của Luận văn đã mạnh dạn lựa chọn đề tài: “Quản lý nhà nước du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên” để nghiên cứu là cần thiết và có ý nghĩa về lý luận và thực tiễn để nâng cao hiệu quả công tác quản lý Nhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên trong thời gian tớ

Trang 1

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

HOÀNG THẾ SƠN

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

LUẬN VĂN THẠC SĨ QUẢN LÝ KINH TẾ

Trang 3

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

HOÀNG THẾ SƠN

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

CHUYÊN NGÀNH: QUẢN LÝ KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH

Trang 4

Tôi đã đọc và hiểu về các hành vi vi phạm sự trung thực trong học thuật Tôi cam kết bằng danh dự cá nhân rằng nghiên cứu này do tôi thực hiện và không vi phạm yêu cầu về sự trung thực trong học thuật.

Tác giả luận văn

Hoàng Thế Sơn

Trang 5

Trước hết, tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới thầy hướng dẫn luận văn của tôi,Tiến sĩ Nguyễn Lâm Thành Thầy đã giúp tôi hình thành nên ý tưởng tên đề tài cũngnhư phương hướng thực hiện đề tài Trong suốt quá trình nghiên cứu, thầy đã dànhrất nhiều thời gian và tâm huyết để hướng dẫn và động viên tôi rất nhiều Sự hiểubiết sâu sắc về khoa học và kinh nghiệm quý báu của thầy sẽ là hành trang giúp tôiđạt được những thành tựu sau này.

Tôi cũng xin chân thành cảm ơn các quý thầy, quý cô trong Khoa Khoa họcquản lý, Trường Đại học Kinh tế Quốc dân, các quý thầy cô đã tận tình giảng dạy,chỉ bảo và đóng góp ý kiến giúp tôi hoàn thiện luận văn

Tác giả luận văn

Hoàng Thế Sơn

Trang 6

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

DANH MỤC BẢNG BIỂU, HÌNH

TÓM TẮT LUẬN VĂN

LỜI NÓI ĐẦU 1

CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN CẤP TỈNH 6

1.1 Du lịch 6

1.1.1 Khái niệm về du lịch 6

1.1.2 Các loại hình du lịch 7

1.1.3 Đặc điểm của du lịch 10

1.2 Quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh 12

1.2.1 Khái niệm, vai trò, mục tiêu quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh 12

1.2.2 Nội dung quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh 16

1.2.3 Các nhân tố ảnh hưởng đến quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh 25

1.3 Kinh nghiệm quản lý nhà nước về du lịch của một số địa phương và bài học kinh nghiệm cho chính quyền tỉnh Điện Biên 28

1.3.1 Kinh nghiệm quản lý nhà nước về du lịch của một số địa phương 28

1.3.2 Bài học kinh nghiệm cho chính quyền tỉnh Điện Biên 31

CHƯƠNG 2: PHÂN TÍCH THỰC TRẠNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN 32

2.1 Tiềm năng và thế mạnh của tỉnh Điện Biên về phát triển du lịch 32

2.2 Thực trạng phát triển du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên giai đoạn năm 2014- 2018 42

2.3 Thực trạng quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên 46

2.3.1 Thực trạng xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch 46

Trang 7

2.3.3 Thực trạng kiểm soát về du lịch 55

2.4 Đánh giá chung quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên 56

2.4.1 Ưu Điểm 56

2.4.2 Hạn chế 58

2.4.3 Nguyên nhân của những hạn chế 60

CHƯƠNG 3: PHƯƠNG HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN 63

3.1 Mục tiêu và phương hướng hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên 63

3.1.1 Mục tiêu phát triển du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên đến năm 2025 63

3.1.2 Phương hướng hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên đến năm 2025 65

3.2 Giải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên 67

3.2.1 Giải pháp hoàn thiện xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch 68

3.2.2 Giải pháp hoàn thiện tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch 70

3.2.3 Giải pháp hoàn thiện kiểm soát về du lịch 78

3.2.4 Các giải pháp khác 80

3.3 Kiến nghị 85

3.3.1.Đối với Trung ương 85

3.3.2 Đối với UBND tỉnh Điện Biên 86

KẾT LUẬN 88 DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Trang 8

Bảng 2.1: Một số chỉ tiêu kinh tế - xã hội chủ yếu của Điện Biên đến năm 2030 36Bảng 2.2 Kết quả hoạt động du lịch Điện Biên giai đoạn 2016-2018 44Bảng 2.3: Một số văn bản về quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điên Biên 47Bảng 2.4 Kết quả đào tạo về nghiệp vụ du lịch giai đoạn 2016-2018 52

BIỂU ĐỒ

Biểu đồ 2.1: Kết quả điều tra về hoạt động xây dựng và phổ biến quy hoạch, kế hoạch 48Biểu đồ 2.2 Hoạt động tuyên truyền quảng bá du lịch của tỉnh Điện Biên 51Biểu đồ 2.3 Đánh giá hoạt động đào tạo nâng cao chuyên môn du lịch, ngoại ngữ 53Biểu đồ 2.4 Kết quả đánh giá nội dung hơp tác về du lịch 55

HÌNH

Hình 2.1: Bản đồ hành chính tỉnh Điện Biên 33

Trang 9

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

HOÀNG THẾ SƠN

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

CHUYÊN NGÀNH: QUẢN LÝ KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH

MÃ NGÀNH: 8340410

TÓM TẮT LUẬN VĂN THẠC SĨ

HÀ NỘI – 2019

Trang 10

LỜI NÓI ĐẦU

“Điện Biên là một trong những tỉnh miền núi Tây bắc có tiềm năng lớn đốivới sự phát triển du lịch, trong đó nổi bật nhất là các sản phẩm du lịch lịch sử, sinhthái, văn hóa.”

“Trong giai đoạn qua, du lịch của tỉnh Điện Biên đã có những phát triển nhấtđịnh nhưng vẫn còn chưa xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương., Ðiện Biên

có nhiều lợi thế đối với phát triển du lịch, đó là có 18 di tích lịch sử được xếp hạng,bốn di sản văn hóa phi vật thể nằm trong danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốcgia, trong đó có di tích lịch sử quốc gia đặc biệt chiến trường Ðiện Biên Phủ Bêncạnh đó, Ðiện Biên còn sở hữu hệ sinh thái rừng, hang động, hồ nước, điểm nướckhoáng nóng, thuận lợi cho phát triển du lịch nghỉ dưỡng.”

“Nhờ có sự ưu đãi của thiên nhiên, Ðiện Biên đang là nơi thu hút khách dulịch trong nước và ngoài nước Chỉ tính riêng trong mười tháng đầu năm 2018, tỉnh

đã đón hơn 600 nghìn lượt khách, trong đó gần 67 nghìn khách quốc tế; ước tính cảnăm sẽ đạt hơn 800 nghìn lượt Dự kiến, doanh thu ngành du lịch năm 2018 sẽ đạttrên 1.000 tỷ đồng góp phần tạo việc làm cho hơn 12 nghìn lao động, trong đó cóhơn 5.000 lao động trực tiếp Do đó, rất cần có những nghiên cứu, giải pháp để dulịch Điện Biên phát triển tốt hơn.”

“Theo Quyết định Số: 555/QĐ-TTg ngày 16/5/2018 của Thủ tướng Chínhphủ phê duyệt điều chỉnh quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế - xã hội tỉnh ĐiệnBiên đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 đã đặt ra mục tiêu phát triển du lịch là:Xây dựng triển khai có hiệu quả Đề án bảo tồn, phát huy giá trị quần thể tích lịch sửđặc biệt chiến trường Điện Biên Phủ theo quy hoạch tổng thể phát triển khu du lịchquốc gia Điện Biên Phủ - Pá Khoang Phát triển du lịch nhanh, bền vững, gắn với anninh quốc phòng và trật tự an toàn xã hội Phát triển du lịch của tỉnh phải đặt trongmối quan hệ với du lịch của các tỉnh trong vùng trung du miền núi Bắc Bộ, với thủ

đô Hà Nội và các tỉnh biên giới nước bạn Phát triển các loại hình du lịch chủ yếu:

Du lịch lịch sử, du lịch văn hóa, du lịch sinh thái và du lịch tâm linh.”

Trang 11

Những năm vừa qua, tỉnh Điện Biên đã tích cực triển khai các chính sáchmang tính đồng bộ, đồng thời thực hiện tốt các giải pháp phù hợp của Nhà nước củaNhà nước nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lý nhà nước về Du lịch, góp phầnđưa Du lịch của tỉnh Điện Biên ngày càng hấp dẫn và cạnh tranh hơn so với các tỉnhlân cận trong khu vực Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước về Du lịch tại tỉnhĐiện Biên vẫn còn gặp những bất cập trong công tác quản lý điểm đến, duy trì chấtlượng dịch vụ chưa thường xuyên, công tác xúc tiến quảng bá còn thiếu chuyênnghiệp, sản phẩm du lịch chưa được đầu tư tương xứng với tiềm năng và thiếu bềnvững, du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên vẫn chưa có sự đột phá, tạo dấu ấn riêng,tương xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương Do đó, rất cần có nhữngnghiên cứu, giải pháp để du lịch Điện Biên phát triển tốt hơn Vì vậy việc nghiêncứu một cách khoa học và có hệ thống để tìm ra những giải pháp Quản lý nhà nướcnhằm thúc đẩy sự phát triển ngành du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên thực sự trởthành lĩnh vực kinh tế mũi nhọn trong thời gian tới và góp phần thúc đẩy nhành quátrình phát triển kinh tế xã hội của tỉnh Điện Biên là yêu cầu, nhiệm vụ cấp thiết.Xuất phát từ những vấn đề nêu trên tác giả của Luận văn đã mạnh dạn lựa chọn đề

tài: “Quản lý nhà nước du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên” để nghiên cứu là

cần thiết và có ý nghĩa về lý luận và thực tiễn để nâng cao hiệu quả công tác quản lýNhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên trong thời gian tới

Mục tiêu nghiên cứu

Thứ nhất, hệ thống hoá những vấn đề lý luận về quản lý nhà nước trong lĩnhvực du lịch

Thứ hai, Phân tích, đánh giá được thực trạng quản lý nhà nước trong lĩnh vực

du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên thời gian qua

Thứ ba, Đưa ra được các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lý Nhànước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên trong thời gian tới

Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

Đối tượng: Hoạt động quản lý Nhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh

Điện Biên

Trang 12

Phạm vi nghiên cứu: - Về không gian: Nghiên cứu công tác quản lý Nhà

nước về lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên; Về thời gian: Từ năm 2014 đếnnăm 2018; Nội dung nghiên cứu: Nghiên cứu các hoạt động quản lý Nhà nước được thựchiện bởi chính quyền tỉnh Điện Biên như nghiên cứu việc triển khai thực hiện các chínhsách, công cụ, hoạt động quản lý Nhà nước về lĩnh vực du lịch, công tác quản lý Nhànước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên

Phương pháp nghiên cứu

Thống kê, tổng hợp và phân tích tài liệu, số liệu, các phương pháp so sánh

Phương pháp thu thập số liệu

- Sử dụng số liệu thứ cấp: Số liệu thứ cấp được sử dụng từ báo cáo tổng kếtnăm của tỉnh Điện Biên giai đoạn 2014 - 2018

- Sử dụng số liệu sơ cấp: Số liệu sơ cấp được sử dụng từ các cuộc phỏngvấn các cán bộ, công chức và công nhân viên công tác trong lĩnh vực quản lý nhànước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên, thời gian khảo sát tháng 4 năm 2019 Tác giả sẽ lập phiếu khảo sát, tiến hành khảo sát 60 cán bộ và viên chức, người laođộng làm du lịch thuộc Sở Văn hoá thể thao và du lịch tỉnh Điện Biên quản lý

CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN QUẢN

LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN CẤP TỈNH

Theo Luật Du lịch 2017 thì “Du lịch là các hoạt động có liên quan đếnchuyến đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên trong thời gian không quá

01 năm liên tục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡng, giải trí, tìm hiểu,khám phá tài nguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác”

Du lịch đã và đang ngày càng trở thành hoạt động khá phổ biến của conngười trong thời đại ngày nay Khái niệm du lịch đã được sử dụng rộng rãi trên sáchbáo và các phương tiện thông tin đại chúng Tuy nhiên, qua mỗi thời kỳ phát triển,

Trang 13

khái niệm về du lịch cũng mang những nét đặc trưng khác nhau và được nhận thứcngày càng đầy đủ hơn Khái niệm du lịch có thể được được định nghĩa theo quanniệm sản phẩm - dịch vụ du lịch hoặc theo hoạt động du lịch Theo Liên hiệp quốc

tế các tổ chức lữ hành (International Union of Official Travel Oragnization IUOTO): “Du lịch được hiểu là hành động du hành đến một nơi khác với địa điểm

-cư trú thường xuyên cuả mình nhằm mục đích không phải để làm ăn, tức khôngphải để làm một nghề hay một việc kiếm tiền sinh sống

Theo Liên hiệp quốc tế các tổ chức lữ hành chính thức (International Union

of Official Travel Oragnization: IUOTO): “Du lịch được hiểu là hành động du hànhđến một nơi khác với địa điểm cư trú thường xuyên của mình nhằm mục đích khôngphải để làm ăn, tức không phải để làm một nghề hay một việc kiếm tiền sinh sống,

…”

CHƯƠNG 2: PHÂN TÍCH THỰC TRẠNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ

DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

Điện Biên là một tỉnh biên giới miền núi thuộc vùng Tây Bắc của Tổ quốc,

có tọa độ địa lý 20o54’ – 22o33’ vĩ độ Bắc và 102o10’ – 103o36’ kinh độ Đông Nằmcách Thủ đô Hà Nội 504 km về phía Tây, phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La,phía Bắc giáp tỉnh Lai Châu, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), phíaTây và Tây Nam giáp CHDCND Lào Là tỉnh duy nhất có chung đường biên giớivới 2 quốc gia Lào và Trung hơn 455 km, trong đó: Đường biên giới tiếp giáp vớiLào là 414,712 km; với Trung Quốc là 40,86 km; có đường giao thông đi các tỉnhBắc Lào và tỉnh Vân Nam của Trung Quốc, có đường hàng không từ Điện Biên Phủ

đi Hà Nội với tần suất bay bình quân ngày 02 chuyến Tỉnh có 10 đơn vị hành chínhcấp huyện với 130 xã, phường, thị trấn (trong số đó có 29 xã biên giới); dân số gần

55 vạn người, gồm 19 dân tộc anh em Trên tuyến biên giới Việt – Lào, ngoài 2 cửakhẩu đã được mở là Huổi Puốc và Tây Trang, còn 3 cặp cửa khẩu phụ khác sắp tới

sẽ được mở Trên tuyến biên giới Việt - Trung có cặp cửa khẩu A Pa Chải - LongPhú Đặc biệt, cửa khẩu Tây Trang từ lâu đã là cửa khẩu quan trọng của vùng TâyBắc và cả nước, được Chính phủ hai nước Việt Nam - Lào thỏa thuận nâng cấp

Trang 14

thành cửa khẩu quốc tế và Khu kinh tế cửa khẩu đang được xây dựng Đây là điềukiện và cơ hội rất lớn để Điện Biên đẩy mạnh thương mại quốc tế, tiến tới xây dựngkhu vực này thành địa bàn trung chuyển chính trên tuyến đường xuyên Á phía Bắc,nối liền vùng Tây Bắc Việt Nam với khu vực Bắc Lào - Tây Nam Trung Quốc vàĐông Bắc Mianma.

Thực trạng xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch

“Với mục tiêu phát triển du lịch bền vững theo đúng định hướng phát triển kinh

tế xã hội và qui hoạch phát triển kinh tế xã hội Điện Biên đến 2030, Thực hiện Quyết

định số 201/QĐ-TTg ngày 22 tháng 01 năm 2013 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệtQuy hoạch tổng thể phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm

2030 UBND tỉnh Điện Biên đã xây dựng các quy hoạch liên quan đến phát triển dulịch của tỉnh Giai đoạn vừa qua, công tác xây dựng quy hoạch, ban hành các chươngtrình, đề án phát triển du lịch được chú trọng triển khai thực hiện, UBND tỉnh”đã có kếhoạch triển khai để thực hiện hiệu quả các Quy hoạch như Quy hoạch tổng thể pháttriển Khu du lịch quốc gia Điện Biên Phủ - Pá Khoang đến năm 2020, tầm nhìn đếnnăm 2030 đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt

“Tỉnh Điện Biên cũng đã ban hành Chương trình phát triển du lịch tỉnh ĐiệnBiên đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 theo quyết định số 1421/QĐ-UBNDban hành Chương trình phát triển du lịch tỉnh Điện Biên đến năm 2020, tầm nhìnđến năm 2030 ký ngày 11/11/2016 Chương trình phát triển du lịch tỉnh Điện Biênđến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 sẽ là cơ sở quan trọng để các ngành, địaphương phối hợp triển khai thực hiện nhằm thúc đẩy sự phát triển ngành du lịchtỉnh, thiết thực cụ thể hóa các chính sách, chủ trương phát triển du lịch của Chínhphủ; các Nghị quyết của Tỉnh ủy, HĐND tỉnh về phát triển du lịch tỉnh Điện Biêntrong giai đoạn đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030.”

Thực trạng tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch

- Về tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch

- Tuyên truyền quảng cáo

- Về đào tạo, bồi dưỡng quản lý nhà nước về du lịch

Trang 15

- Về hợp tác trong nước và quốc tế về du lịch

- Thực trạng kiểm soát về du lịch

Sở văn hóa thể thao và du lịch theo chỉ đạo của UBND tỉnh đã thường xuyênchỉ đạo“Thanh tra Sở phối hợp với các ngành tiến hành kiểm tra và xử lý vi phạmtrong hoạt động du lịch, luôn bám sát quy định pháp luật của Nhà nước về xử lý viphạm trên lĩnh vực du lịch để thực hiện đúng quy định Tuy nhiên vẫn còn mộ số

vi“phạm như: còn một số cơ sở kinh doanh lưu trú du lịch có hành vi vi phạm hànhchính trên lĩnh vực du lịch

Ưu Điểm: Công tác quản“lý nhà nước về du lịch tại Điện Biên ngày càng pháthuy tác dụng trong việc định hướng, thúc đẩy, phối hợp và giải quyết các vấn đề phátsinh trong phát triển du”lịch Các hoạt động về xây dựng và ban hành quy hoạch, kếhoạch, văn bản quy phạm liên quan đến quản lý nhà nước về du lịch trên địa bànđược quan tâm và triển khai đúng kế hoạch

Hạn chế: Về Xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch: việc

hoạch định phát triển du lịch và công tác qui hoạch vẫn còn hạn chế, do đó, hoạtđộng du lịch của Điện Biên có phát triển nhưng chưa xứng tầm với tỉnh, chưa pháthuy, khai thác tốt lợi thế, tiềm năng du lịch của tỉnh, thiếu những khu vui chơi giảitrí tầm cỡ, hiện đại, những công trình tạo điểm nhấn nhằm thu hút khách du lịch

- Tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch chính sách về du lịch: Việc phối hợp giữa

các cơ quan quản lý nhà nước để hỗ trợ, thúc đẩy phát triển du lịch chưa được triển khaiđồng bộ và quyết liệt, năng lực tổ chức quản lý hoạt động du lịch còn yếu kém ở tầm nhìndài hạn về phát triển du lịch bền vững; chưa khai thác hết tiềm năng du lịch

- Về hợp tác phát trong nước và quốc tế về du lịch: hoạt động đầu tư, hợp tác

phát triển du lịch nhằm tạo sự liên kết với các địa phương trong nước và nước ngoàituy được thực hiện nhưng nhìn chung còn khá ít các văn bản được ký kết

- Về kiểm soát về du lịch: Việc quản lý bảo vệ, tôn tạo các di tích lịch sử văn

hóa còn chưa bắt kịp với phát triển của hoạt động du lịch của tỉnh nói chung và cácđiểm du lịch nói riêng còn thiếu các khu vệ sinh đạt chuẩn

Nguyên nhân của những hạn chế

- Về xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch

- Về tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch chính sách về du lịch

- Về hợp tác về du lịch

Trang 16

- Về kiểm soát về du lịch

Trang 17

CHƯƠNG 3: PHƯƠNG HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

Phương hướng hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh ĐiệnBiên Để tăng cường hiệu lực quản lý nhà nước, tạo bước chuyển biến mới, nâng caosức cạnh tranh, đẩy mạnh phát triển du lịch Điện Biên, quản lý nhà nước về du lịch ởĐiện Biên phải được hoàn thiện với phương hướng như sau:

Một là, nâng cao hiệu lực, hiệu quả của bộ máy quản lý nhà nước về du lịch Hai là, phát huy tính chủ động, sáng tạo trong quản lý nhà nước củachính quyền

Ba là, Nâng“cao năng lực quản lý điều hành của bộ máy và đội ngũ cán bộ quản lýnhà nước về du lịch

Bốn là, nâng cao, tăng cường hợp tác, liên kết trong quản lý nhà nước về dulịch Tăng cường hợp tác giữa các cơ quan và các địa phương trong quản lý để thúcđẩy phát triển du lịch Đầu tư phát triển hạ tầng du lịch trên địa bàn tỉnh

Năm là, hiện đại hóa quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh chú trọng chuẩnmực quốc tế, chú trọng công cụ quản lý du khách, đặc biệt khách quốc tế

Giải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên: Giải pháp hoàn thiện xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du

lịch;Giải pháp hoàn thiện tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du

lịch; Giải pháp hoàn thiện kiểm soát về du lịch; Các giải pháp khác

KẾT LUẬN

Du“lịch là ngành công nghiệp không khói, có vai trò quan trọng trong phát triểnbền vững và bao trùm Phát triển các hoạt động du lịch không chỉ tạo thêm việc làm, tăngthu nhập dân cư, góp phần tăng trưởng kinh tế, mà còn góp phần quan trọng vào việc đadạng hóa thu nhập, đa dạng hóa ngành nghề, sản phẩm” dịch vụ

Trong“những năm qua, ngành du lịch tỉnh Điện Biên đã đạt được nhữngthành quả đáng khích lệ Tuy nhiên, vẫn còn những bất cập hạn chế cần được tháo

gỡ, như: chưa thu hút được đông đảo du khách đến Điện Biên, thời gian lưu trú của

du khách còn ngắn, chi tiêu của du khách còn thấp, các tỉnh địa phương trong vùng

Trang 18

còn cạnh tranh nhau với các sản phẩm du lịch giống nhau, chồng chéo, chưa tạođược kết nối trong du lịch Hơn nữa, hoạt động quản lý nhà nước trong lĩnh vực dulịch của tỉnh Điện Biên thời gian qua vẫn còn nhiều hạn chế, qui hoạch du lịch, tầmnhìn phát triển du lịch và hoạt động quản lý nhà nước vẫn chưa phát huy được hếttiềm năng, lợi thế của tỉnh Do đó cần phải hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch,kết nối với các địa phương trong vùng để thúc đẩy phát triển hoạt động du lịch, thuhút ngày càng nhiều du khách, phát huy vai trò trung tâm dịch vụ du lịch và điềuphối khách cho toàn vùng là cần thiết Trước thực tế đó, việc nghiên cứu đề tài

"Quản lý nhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên" có ý nghĩaquan trọng đối với phát triển du lịch tỉnh Điện”Biên thời gian tới

Từ đó, tác“giải đã đưa ra được các nhóm giải pháp đó là: Hoàn thiện tổ chức

bộ máy, nâng cao năng lực quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên;nâng cao năng lực hoạch định và hiệu lực của chiến lược, quy hoạch, kế hoạch pháttriển hoạt động du lịch; hoàn thiện xây dựng và triển khai thực hiện các quy định,chính sách về hoạt động du lịch trên địa bàn; khuyến khích, hỗ trợ các cơ sở kinhdoanh du lịch; tăng cường kiểm tra, kiểm soát hoạt động du lịch; hiện đại hóa quản

lý nhà nước về du”lịch

Trang 19

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

HOÀNG THẾ SƠN

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA CHÍNH QUYỀN TỈNH ĐIỆN BIÊN

CHUYÊN NGÀNH: QUẢN LÝ KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH

Trang 20

LỜI NÓI ĐẦU

1 Tính cấp thiết

“Điện Biên là một trong những tỉnh miền núi Tây bắc có tiềm năng lớn đốivới sự phát triển du lịch, trong đó nổi bật nhất là các sản phẩm du lịch lịch sử, sinhthái, văn hóa.”

“Trong giai đoạn qua, du lịch của tỉnh Điện Biên đã có những phát triển nhấtđịnh nhưng vẫn còn chưa xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương., Ðiện Biên

có nhiều lợi thế đối với phát triển du lịch, đó là có 18 di tích lịch sử được xếp hạng,bốn di sản văn hóa phi vật thể nằm trong danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốcgia, trong đó có di tích lịch sử quốc gia đặc biệt chiến trường Ðiện Biên Phủ Bêncạnh đó, Ðiện Biên còn sở hữu hệ sinh thái rừng, hang động, hồ nước, điểm nướckhoáng nóng, thuận lợi cho phát triển du lịch nghỉ dưỡng.”

“Nhờ có sự ưu đãi của thiên nhiên, Ðiện Biên đang là nơi thu hút khách dulịch trong nước và ngoài nước Chỉ tính riêng trong mười tháng đầu năm 2018, tỉnh

đã đón hơn 600 nghìn lượt khách, trong đó gần 67 nghìn khách quốc tế; ước tính cảnăm sẽ đạt hơn 800 nghìn lượt Dự kiến, doanh thu ngành du lịch năm 2018 sẽ đạttrên 1.000 tỷ đồng góp phần tạo việc làm cho hơn 12 nghìn lao động, trong đó cóhơn 5.000 lao động trực tiếp Do đó, rất cần có những nghiên cứu, giải pháp để dulịch Điện Biên phát triển tốt hơn.”

“Theo Quyết định Số: 555/QĐ-TTg ngày 16/5/2018 của Thủ tướng Chínhphủ phê duyệt điều chỉnh quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế - xã hội tỉnh ĐiệnBiên đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 đã đặt ra mục tiêu phát triển du lịch là:Xây dựng triển khai có hiệu quả Đề án bảo tồn, phát huy giá trị quần thể tích lịch sửđặc biệt chiến trường Điện Biên Phủ theo quy hoạch tổng thể phát triển khu du lịchquốc gia Điện Biên Phủ - Pá Khoang Phát triển du lịch nhanh, bền vững, gắn với anninh quốc phòng và trật tự an toàn xã hội Phát triển du lịch của tỉnh phải đặt trongmối quan hệ với du lịch của các tỉnh trong vùng trung du miền núi Bắc Bộ, với thủ

đô Hà Nội và các tỉnh biên giới nước bạn Phát triển các loại hình du lịch chủ yếu:

Du lịch lịch sử, du lịch văn hóa, du lịch sinh thái và du lịch tâm linh.”

Trang 21

Những năm vừa qua, tỉnh Điện Biên đã tích cực triển khai các chính sáchmang tính đồng bộ, đồng thời thực hiện tốt các giải pháp phù hợp của Nhà nước củaNhà nước nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lý nhà nước về Du lịch, góp phầnđưa Du lịch của tỉnh Điện Biên ngày càng hấp dẫn và cạnh tranh hơn so với các tỉnhlân cận trong khu vực Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước về Du lịch tại tỉnhĐiện Biên vẫn còn gặp những bất cập trong công tác quản lý điểm đến, duy trì chấtlượng dịch vụ chưa thường xuyên, công tác xúc tiến quảng bá còn thiếu chuyênnghiệp, sản phẩm du lịch chưa được đầu tư tương xứng với tiềm năng và thiếu bềnvững, du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên vẫn chưa có sự đột phá, tạo dấu ấn riêng,tương xứng với tiềm năng và lợi thế của địa phương Do đó, rất cần có nhữngnghiên cứu, giải pháp để du lịch Điện Biên phát triển tốt hơn Vì vậy việc nghiêncứu một cách khoa học và có hệ thống để tìm ra những giải pháp Quản lý nhà nướcnhằm thúc đẩy sự phát triển ngành du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên thực sự trởthành lĩnh vực kinh tế mũi nhọn trong thời gian tới và góp phần thúc đẩy nhành quátrình phát triển kinh tế xã hội của tỉnh Điện Biên là yêu cầu, nhiệm vụ cấp thiết.Xuất phát từ những vấn đề nêu trên tác giả của Luận văn đã mạnh dạn lựa chọn đề

tài: “Quản lý nhà nước du lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên” để nghiên cứu là

cần thiết và có ý nghĩa về lý luận và thực tiễn để nâng cao hiệu quả công tác quản lýNhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên trong thời gian tới

2 Tổng quan nghiên cứu

Có nhiều nghiên cứu trong và ngoài nước liên quan đến quản lý nhà nước về dulịch như: Nguyễn Tấn Vinh (2007), luận án tiến sĩ tại Đại học Kinh tế quốc dân với đềtài “Hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng” luận án đãđánh giá được thực trạng QLNN đối với ngành du lịch trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng, từ

đó có những giải hoàn thiện QLNN về du lịch góp phần phát triển ngành du lịch tỉnhLâm Đồng; Phạm Thị Hà (2010) với luận văn thạc sĩ tại Đại học kinh tế quốc dân với

đề tài “Hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Ninh Bình” cũng đãtổng kết được cơ sở lý luận về quản lý nhà nước trong lĩnh vực du lịch, đề xuất nhữnggiải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước trong lĩnh vực này tại Ninh Bình; hay Trần ThịPhương Thảo (2017), với luận văn thạc sĩ tại Đại học kinh tế quốc dân với đề tài “Quản

Trang 22

lý nhà nước về du lịch của chính quyền tỉnh Sơn La” cũng đã đánh giá được hoạt độngquản lý nhà nước tại Sơn La có những đặc thù, và phải đổi mới thời gian tới.

Nguyễn Đình Sơn (2002) cho rằng du lịch là hoạt động của con người mà trongquá trình đó đồng thời diễn ra cả hai mặt: sản xuất và tiêu dùng các sản phẩm du lịch,người đi du lịch là những người tiêu dùng các sản phẩm du lịch, người kinh doanh dulịch là người cung cấp các sản phẩm du lịch, chỉ có hoạt động diễn ra đồng thời thì mớiđảm bảo được một tour du lịch hoàn chỉnh Để phát triển kinh tế du lịch ở vùng Bắc Bộkết hợp với tăng cường củng cố quốc phòng an ninh trong thời gian tới nhằm góp phầntăng trưởng KT-XH, giải quyết việc làm và tăng thu nhập người dân, tác giả đã đề xuấtphương hướng, mục tiêu và những giải pháp cơ bản để giải quyết những tồn tại, hạnchế và nguyên nhân của những tồn tại, hạn chế của kinh tế du lịch

Hoàng Văn Hoa (2017) cho rằng liên kết phát triển du lịch theo hướng bềnvững là giải pháp tạo sự phát triển mang tính thúc đẩy du lịch toàn Vùng Liên kếtphát triển trên phạm vi toàn vùng và từng tiểu vùng có mối quan hệ mật thiết vớivấn đề phát triển bền vững Muốn xây dựng được sự liên kết du lịch vùng theohướng bền vững đòi hỏi phải thực hiện các nội dung, hình thức, giải pháp liên kếthiệu quả Trong đó, đặc biệt chú ý sự liên kết trong từng tiểu vùng, tránh các rào cản

về hành chính, điều kiện tự nhiên Liên kết đòi hỏi phải có sức mạnh tổng thể, phốihợp công tư, hợp tác đa bên

Trần Thị Vân Hoa (2017) cho rằng để phát triển du lịch như một ngành mũinhọn, cần có chiến lược phát triển du lịch tổng thể gắn với chiến lược phát triểnquốc gia và một triết lý phát triển du lịch rõ ràng Đặc biệt cách thức để đạt mụctiêu phải nhất quán từ việc lựa chọn sản phẩm, lựa chọn khách cũng như nhữngchính sách bảo tồn, giữ gìn tiềm năng du lịch của mình nhằm đảm bảo phát triển dulịch bền vững trong dài hạn; hay Bùi Thanh Thuỷ (2017) cho rằng Liên kết pháttriển du lịch là xu thế tất yếu, mang tính quy luật khách quan đối với phát triển dulịch nói chung và phát triển vùng du lịch nói riêng Trong đó hiệu quả du lịch vàhoạt động của doanh nghiệp luôn được đánh giá cao và có vai trò quyết định đối với

sự liên kết và phát triển du lịch Với tiềm năng sẵn có về truyền thống văn hoá lịch

sử và điều kiện tự nhiên, các tỉnh Tây Bắc nếu giải quyết tốt bài toán liên kết cùng

Trang 23

phát triển du lịch sẽ tạo nên sự đột biến, chuyển mình mạnh mẽ trong công cuộcphát triển kinh tế của các địa phương trong vùng cũng như du lịch.

Ngoài ra các sách chuyên khảo như Nguyễn Văn Đính, Phạm Hồng Chương(2000), với Giáo trình hướng dẫn du lịch, NXB Thống kê, Ấn phẩm định kỳ “Dulịch Việt Nam”; Lanqnar, R (1993), Kinh tế du lịch; Sawart Shirley B (1982)Tourism in the caribbean: The economic impact, cũng được tác giả tham khảo trongquá trình nghiên cứu luận văn

3 Mục tiêu nghiên cứu

Thứ nhất, hệ thống hoá những vấn đề lý luận về quản lý nhà nước trong lĩnhvực du lịch

Thứ hai, Phân tích, đánh giá được thực trạng quản lý nhà nước trong lĩnh vực

du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên thời gian qua

Thứ ba, Đưa ra được các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lýNhà nước trong lĩnh vực du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên trong thời gian tới

4 Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

- Về thời gian: Từ năm 2014 đến năm 2018

- Nội dung nghiên cứu: Nghiên cứu các hoạt động quản lý Nhà nước đượcthực hiện bởi chính quyền tỉnh Điện Biên như nghiên cứu việc triển khai thực hiệncác chính sách, công cụ, hoạt động quản lý Nhà nước về lĩnh vực du lịch, công tácquản lý Nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên

5 Phương pháp nghiên cứu

Thống kê, tổng hợp và phân tích tài liệu, số liệu, các phương pháp so sánh

5.1 Phương pháp thu thập số liệu

- Sử dụng số liệu thứ cấp: Số liệu thứ cấp được sử dụng từ báo cáo tổngkết năm của tỉnh Điện Biên giai đoạn 2014 - 2018

Trang 24

- Sử dụng số liệu sơ cấp: Số liệu sơ cấp được sử dụng từ các cuộc phỏngvấn các cán bộ, công chức và công nhân viên công tác trong lĩnh vực quản lý nhànước về du lịch trên địa bàn tỉnh Điện Biên, thời gian khảo sát tháng 4 năm 2019 Tác giả sẽ lập phiếu khảo sát, tiến hành khảo sát 60 cán bộ và viên chức, người laođộng làm du lịch thuộc Sở Văn hoá thể thao và du lịch tỉnh Điện Biên quản lý.

về thực trạng công tác quản lý Nhà nước trong lĩnh vực du lịch, đánh giá được mức

độ tác động bởi các nhân tố ảnh hưởng đến công tác quản lý Nhà nước trong lĩnhvực du lịch Từ đó giúp người nghiên cứu nhận thấy một số điểm mạnh, các điểmyếu và tìm ra nguyên nhân của điểm yếu trong công tác quản lý Nhà nước trong lĩnhvực du lịch tại địa bàn tỉnh Điện Biên giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2018

6 Kết cấu luận văn

Ngoài các phần mở đầu, phần kết luận và danh mục tài liệu tham khảo, nộidung chính của luận văn sẽ được trình bày bao gồm có 3 chương:

- Chương 1: Cơ sở lý luận và kinh nghiệm thực tiễn quản lý nhà nước về du

lịch của chính quyền cấp tỉnh

- Chương 2: Phân tích Thực trạng quản lý Nhà nước về du lịch của chính

quyền tỉnh Điện Biên

- Chương 3: Phương hướng và giải pháp hoàn thiện quản lý nhà nước về du

lịch của chính quyền tỉnh Điện Biên

Trang 25

CHƯƠNG 1

CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN

QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH CỦA

CHÍNH QUYỀN CẤP TỈNH

1.1 Du lịch

1.1.1 Khái niệm về du lịch

Theo Luật Du lịch 2017 thì “Du lịch là các hoạt động có liên quan đến chuyến

đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên trong thời gian không quá 01 năm liêntục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡng, giải trí, tìm hiểu, khám phá tàinguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác”

Du lịch đã và đang ngày càng trở thành hoạt động khá phổ biến của conngười trong thời đại ngày nay Khái niệm du lịch đã được sử dụng rộng rãi trên sáchbáo và các phương tiện thông tin đại chúng Tuy nhiên, qua mỗi thời kỳ phát triển,khái niệm về du lịch cũng mang những nét đặc trưng khác nhau và được nhận thứcngày càng đầy đủ hơn Khái niệm du lịch có thể được được định nghĩa theo quanniệm sản phẩm - dịch vụ du lịch hoặc theo hoạt động du lịch Theo Liên hiệp quốc

tế các tổ chức lữ hành (International Union of Official Travel Oragnization IUOTO): “Du lịch được hiểu là hành động du hành đến một nơi khác với địa điểm

-cư trú thường xuyên cuả mình nhằm mục đích không phải để làm ăn, tức khôngphải để làm một nghề hay một việc kiếm tiền sinh sống

Theo Liên hiệp quốc tế các tổ chức lữ hành chính thức (International Union

of Official Travel Oragnization: IUOTO): “Du lịch được hiểu là hành động du hànhđến một nơi khác với địa điểm cư trú thường xuyên của mình nhằm mục đích khôngphải để làm ăn, tức không phải để làm một nghề hay một việc kiếm tiền sinh sống,

…”

Theo Tổ chức Du lịch thế giới (World Tourism Organization): “Du lịch baogồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành tạm trú với mục đích thamquan, khám phá và tìm hiểu, trải nghiệm hoặc với mục đích nghỉ ngơi, giải trí, thư

Trang 26

giãn cũng như mục đích hành nghề và những mục đích khác nữa trong thời gian liêntục nhưng không quá một năm ở bên ngoài môi trường sống định cư nhưng loại trừcác du hành mà có mục đích chính là kiếm tiền”.

“Tại Việt Nam, mặc dù du lịch là một lĩnh vực khá mới mẻ nhưng các nhà nghiên cứucủa Việt Nam cũng đưa ra các khái niệm xét trên nhiều góc độ nghiên cứu khác nhau:”

Các học giả biên soạn Từ điển Bách khoa toàn thư Việt Nam (1966) đã tách

2 nội dung cơ bản của du lịch thành 2 phần riêng biệt:

“- Thứ nhất, du lịch là một dạng nghỉ dưỡng sức, tham quan tích cực của conngười ngoài nơi cư trú với mục đích: nghỉ ngơi, giải trí, xem danh lam thắng cảnh,

di tích lịch sử, công trình văn hóa nghệ thuật Theo nghĩa này, du lịch được xem xét

ở góc độ cầu, góc độ người đi du lịch.”

“- Thứ hai, du lịch là một ngành kinh doanh tổng hợp có hiệu quả cao vềnhiều mặt: nâng cao hiểu biết về thiên nhiên, truyền thống lịch sử và văn hóa dântộc, từ đó góp phần làm tăng thêm tình yêu đất nước; đối với người nước ngoài làtình hữu nghị với dân tộc mình; về mặt kinh tế du lịch là lĩnh vực kinh doanh manglại hiệu quả rất lớn; có thể coi là hình thức xuất khẩu hàng hóa và dịch vụ tại chỗ.Theo nghĩa này, du lịch được xem xét ở góc độ một ngành kinh tế.”

“Từ những khái niệm trên, có thể rút ra những luận điểm cơ bản về du lịchnhư sau:

- Du lịch là hoạt động của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên;

- Chuyến du lịch ở nơi đến mang tính tạm thời, trong một thời gian ngắn;

- Mục đích của chuyến du lịch là thỏa mãn nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡnghoặc kết hợp đi du lịch với giải quyết những công việc của cơ quan và nghiên cứuthị trường, nhưng không vì mục đích định cư hoặc tìm kiếm việc làm để nhận thunhập nơi đến viếng thăm

- Du lịch là thiết lập các quan hệ giữa khách du lịch với nhà cung ứng cácdịch vụ du lịch, chính quyền địa phương và cư dân ở địa phương”

1.1.2 Các loại hình du lịch

Căn cứ vào nhu cầu của thị trường và trên cơ sở của tài nguyên du lịch cókhả năng khai thác và các điều kiện phát triển du lịch, người ta thường kết hợp các

Trang 27

yếu tố này với nhau để xác định các loại hình du lịch Mục đích của việc xác địnhcác loại hình du lịch” “nhằm vào việc xây dựng chiến lược phát triển du lịch củaquốc gia, của địa phương và định hướng chiến lược kinh doanh” cho các doanhnghiệp du lịch Hoạt động du lịch “diễn ra rất phong phú và đa dạng Tùy thuộc vàocách phân chia mà có các loại hình du lịch khác nhau Mỗi loại hình du lịch đều cónhững tác động nhất định lên môi trường.”Tuy nhiên, trong thực tế hoạt động dulịch có sự đan xen giữa các loại hình du lịch trong quá trình phục vụ khách du lịch.”

Việc phân chia các loại hình du lịch căn cứ vào những tiêu chí sau đây:

- Căn cứ vào phạm vi địa lý lãnh thổ:

+ Du lịch nội địa: “là khách du lịch thực hiện chuyến đi du lịch trongphạm vi quốc gia của mình Ví dụ: Người Việt Nam đi du lịch tới các điểm dulịch trong nước như Đà Nẵng, Nha trang, Đà Lạt, SaPa,…v.v.”

+ Du lịch quốc tế: “là sự di chuyển từ nước này sang nước khác, du kháchphải ra khỏi vùng lãnh thổ biên giới và tiêu bằng ngoại tệ nơi họ đến du lịch Ví dụ: người Việt Nam đi sang các nước khác du lịch như Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật Bản,

…v.v Trong loại hình du lịch quốc tế, người ta lại chia ra làm hai loại hình du lịchquốc tế chủ động và du lịch quốc tế thụ động.”

- Căn cứ vào mục đích của chuyến đi:

+ Du lịch tham quan văn hóa – lịch sử: “Đây là một loại hình du lịch mangtính phổ biến nhất và cốt lõi của các chương trình du lịch Con người khi đi du lịchvới những mục đích khác nhau, nhưng cái chủ yếu vẫn là tìm hiểu truyền thống vănhóa, phong tục tập quán, nếp sống của cộng đồng dân cư nơi họ đến du lịch Vì thế,việc khai thác tài nguyên du lịch nhân văn và xã hội ở đây để phục vụ du khách(trong đó có cả khách du lịch trong nước lẫn khách du lịch quốc tế) đóng một vai tròquyết định.”

+ Du lịch nghỉ dưỡng: Du lịch được coi như một phương tiện nhằm tái hồisức lao động của con người sau những ngày tháng lao động vất vả Loại hình dulịch nghỉ dưỡng được phân ra thành ba loại khác nhau theo tiêu thức địa lý, đó là:

Du lịch nghỉ dưỡng ven biển và đảo; du lịch nghỉ dưỡng ở vùng núi và du lịch nghỉdưỡng ở vùng nước khoáng

Trang 28

Du lịch công vụ: Đây là loại hình du lịch của những người đi công tác, dựhội nghị, hội thảo, thăm dò đầu tư, thương mại và kết hợp với mục đích du lịch Sốlượng khách đi theo loại hình du lịch này rất lớn và nhiều nước đặt ra mục tiêu làtrung tâm hội nghị, hội thảo và triển lãm của thế giới và khu vực.”

Du lịch thăm thân nhân: Đây là loại hình du lịch phát triển mạnh mẽtrong điều kiện thế giới rộng mở, con người có thể đi làm việc và định cư ởbất cứ nơi nào trên trái đất, họ mong muốn trở về quê hương để thăm ngườithân kết hợp với du lịch.”

Du lịch chữa bệnh: Là một trong những loại hình du lịch phát triển từ xa xưa,loại hình du lịch này chủ yếu phát triển tại những nơi có nguồn nước khoáng, vùngnúi và vùng ven biển với mục tiêu khai thác các tài nguyên thiên nhiên (đất, nước,không khí, cỏ cây…) phục vụ việc điều dưỡng và chữa bệnh cho con người.”

Du lịch thể thao: Loại hình du lịch này gồm hai nhóm, đó là du lịch thể thaodành cho các vận động viên thi đấu và khách du lịch đi xem các sự kiện thi đấu thểthao Đối với loại thứ nhất, du lịch phục vụ các đoàn vận động viên đi thi đấu trongcác giải thế giới, khu vực hoặc đi tập huấn kết hợp với tham quan du lịch Loại thứhai là các cổ động viên, khán giả đi xem các cuộc thi đấu thể thao kết hợp với thamquan du lịch.”

Du lịch tôn giáo: Tôn giáo, tín ngưỡng đã hình thành và tồn tại hàng ngàn nămnay Con người ngoài đời sống vật chất còn có đời sống tinh thần, trong đó có vấn đề tâmlinh Một bộ phận dân cư đã hình thành các tôn giáo: thiên chúa giáo, phật giáo, đạo hồi,

…Các tín đồ đạo giáo hình thành nhu cầu tín ngưỡng được bộc lộ rõ nét trong các cuộchành hương đến nơi có ý nghĩa tâm linh Xuất phát từ nhu cầu trên, loại hình du lịch tôngiáo đã hình thành, tồn tại lâu đời và phổ biến ở các quốc gia.”

“+ Du lịch giải trí: Là một nhu cầu không thể thiếu được của du khách, vìvậy, ngoài thời gian tham quan du khách còn phải được thư giãn, nghỉ ngơi để phụchồi sức khỏe sau khoảng thời gian làm việc căng thẳng, do đó các khu vui chơi cầnphải có các chương trình vui chơi giải trí cho du khách.”

“+ Du lịch mạo hiểm Đây là loại hình du lịch giành cho những người yêuthích mạo hiểm để chứng tỏ lòng cam đảm và ý chí kiên cường như: trèo cao, vượt

Trang 29

thác, vượt sóng đại dương,…v.v Loại hình du lịch này chủ yếu phát triển ở nhữngnước Châu Âu và Châu Mỹ.”

“+Du lịch sinh thái: Là loại hình du lịch dựa vào thiên nhiên, gắn với bản sắcvăn hóa địa phương với sự tham gia của cộng đồng nhằm phát triển bền vững.Khách du lịch lựa chọn loại hình du lịch này nhằm thưởng thức phong cảnh thiênnhiên đẹp đẽ và trở về với đời sống tự nhiên hoang dã.”

- Căn cứ vào việc sử dụng các phương tiện vận chuyển khách du lịch, người

ta đưa ra hai tiêu chí để xác định loại hình du lịch:

+ Căn cứ việc sử dụng phương tiện vận chuyển khách du lịch đến điểm dulịch: gồm du lịch bằng đường không, du lịch bằng đường bộ, du lịch bằngđường sắt, du lịch bằng tàu biển và du lịch bằng tàu thủy

+ Căn cứ vào việc khách du lịch sử dụng phương tiện vận chuyển tại điểmđến du lịch Các phương tiện vận chuyển khách du lịch tại các khu du lịch, các điểm

du lịch rất phong phú và đa dạng, trước hết bằng ô tô, sau đó là các loại xe thô sơnhư: xích lô, ngựa kéo, trâu, bò kéo hoặc bằng thuyền, bằng xe kéo bằng ắc quy, cáptreo,…v.v”

1.1.3 Đặc điểm của du lịch

Từ những quan niệm trên đây về du lịch, chúng ta có thể đưa ra một số đặcđiểm cơ bản về hoạt động du lịch như sau:

Thứ nhất, hoạt động du lịch mang tính chất của ngành dịch vụ

Đặc trưng nỗi bật nhất là sản phẩm của các ngành dịch vụ được coi là hànghóa vô hình, và luôn là hàng hóa cuối cùng Do đó, kinh doanh du lịch đòi hỏi sựhoàn hảo từ những khâu nhỏ nhất bởi nó không có cơ hội sửa chữa hay bảo hànhnhư các hàng hóa thông thường khác Đặc điểm đó cũng đưa tới yêu cầu riêng đốivới công tác quản lý nhà nước trong lĩnh vực này

Trước đây, quan niệm về ngành dịch vụ còn khá hạn hẹp, nó chỉ bao gồm cáchoạt động kinh tế nhằm thỏa mãn nhu cầu đơn giản của con người như: Sửachữa đồ dùng gia đình, chăm sóc sức khỏe, mang tính phục vụ một cá nhân haymột nhóm nhỏ dân cư và được coi là một hoạt động phụ, chủ yếu có tính phục vụđơn thuần

Trang 30

Hiện nay, với sự phát triển mạnh mẽ của nền khoa học kỹ thuật, nền sản xuấtcủa cải vật chất phát triển với tốc độ cao, gia tăng quá trình phân công lao động xãhội rõ rệt, nảy sinh ra các hoạt động dịch vụ sản xuất, cung ứng nhu cầu lao động cótính chất phục vụ hoạt động sản xuất, hoạt động phục vụ đời sống con người.

Trước thực tiễn đó, ngành kinh tế dịch vụ đã phát triển song song với sự pháttriển kinh tế, xã hội nhằm đáp nhu cầu chung cho nhân loài đóng vai trò là cầu nốigiữa sản xuất với sản xuất; sản xuất với khoa học kỹ thuật và đời sống con ngườitrong môi trường nhân loại ngày càng văn minh, hiện đại

Thứ hai, Hoạt động du lịch vừa phải thỏa mãn nhu cầu vật chất, vừa thỏa

mãn nhu cầu tinh thần của khách hàng.

Song song với sự tiến bộ xã hội, đời sống con người ngày càng cao và nhucầu cuộc sống cũng ngày càng lớn Du lịch là một trong những nhu cầu không thểthiếu tỏng đời sống hiện đại, với ý nghĩa là yếu tố cần thiết trong việc nghỉ ngơi,nhằm tái tạo sức lao động của con người Khi tham gia quá trình du lịch, khách dulịch thường có nhu cầu nhiều hơn thường ngày do tâm lý hưởng thụ để bù đắp xứngđắp xứng đáng cho thời gian làm việc

Ngành kinh doanh du lịch và địa chỉ để khách hàng chuyển yêu cầu của họđến Việc cung cấp các sản phẩm vật chất để thỏa mãn nhu cầu ăn, ở, nghỉ ngơicủa khách sạn luôn gắn liền với sự tiện nghi và bản sắc văn hóa quốc gia, địaphương Tính độc đáo ở mỗi nơi khách đến là một trong những động lực tạo nênchuyển du lịch

Để khách hàng được thỏa mãn các nhu cầu khi đi du lịch, nhà kinh doanh vànhà quản lý cần quan tâm tới việc phối hợp với các nghành sản xuất vật chất,thương mại, vận tải, các cơ sở văn hóa Đến lượt nó các ngành phụ trợ này lại mang

về nguồn thu ngoại tệ cho quốc gia cũng như góp phần thu hút nhiều khách hơn cho

du lịch

Một số nhà nghiên cứu cho răng du lịch vừa có tính chất như một ngành dịch

vụ khi nó tạo ra sản phẩm vô hình thỏa mãn trực tiếp nhu cầu từng khách hàng cụthể, vừa có tính chất của một ngành sản xuất vật chất khi nó cung cấp các sản phẩmhàng hóa hữu hình cho cuộc du lịch của khách hàng như thế biến các món ăn chẳng

Trang 31

hạn, vừa có tính chất của ngành văn hóa khi thỏa mãn nhu cầu vật chất và tinh thầncủa khách hàng bằng những nét văn hóa dân tộc hay địa phương.

Thứ ba, hoạt động du lịch có ảnh hưởng ngoại biên đa chiều tới phát triển

kinh tế - xã hội.

Hiện nay, ở những nước, hoạt động du lịch không chỉ đem lại lợi ích kinh tế

mà còn đem lại giá trị chính trị, văn hóa, xã hội to lớn Đơn cử, ở Việt Nam, vàonhững năm của thập kỷ 90 thế kỷ trước, trong chương trình mục tiêu xúc tiến dulịch tại các quốc gia trên thế giới, tại một số nước phát triển của châu âu, có những

cá nhân đã từng đặt câu hỏi rằng: “đất nước Việt Nam của các bạn còn chiến tranhkhông” Điều này cho thấy rằng với cách tiếp cận thông qua hoạt động du lịch, sẽđem lại những nhìn nhận, hiểu biết chính trị, xã hội, thậm chí, về thế chế và nướccủa các quốc gia mà các hoạt động kinh tế khác không đem lại

Du lịch còn được gọi là ngành công nghiệp không khỏi với hàm ý ít gây ônhiễm môi trường sống Trong những năm 1960, với chiến lược “xanh”, Thái Lan

đã có khởi động hệ thống du lịch một cách rầm rộ và mang về cho quốc gia nàynguồn thu ngoại tệ lớn Tuy nhiên, không thể không kể đến những ảnh hướng tiêucực cho xã hội và môi trường do đẩy mạnh quá đà hay buông lỏng quản lý hoạtđộng ngành công nghiệp này Bài học đắt giá của các nước đi trước là cánh báo choViệt Nam về công tác QLNL trong lĩnh vực du lịch

1.2 Quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh

1.2.1 Khái niệm, vai trò, mục tiêu quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh

Quản lý Nhà nước về du lịch được hiểu là quá trình tác động của Nhà nướcđến hoạt động du lịch thông qua hệ thống chính sách pháp luật, qui hoạch, kế hoạchvới mục tiêu phát triển du lịch đúng định hướng của Nhà nước.”

Từ khái niệm trên có thể thấy quản lý“Nhà nước là sự tác động của cơ quannhà nước có thẩm quyền đến đối tượng chịu sự quản lý, nhằm hướng hành vi của họđến các mục tiêu nhà nước mong muốn thực hiện.”Các thành phần tham gia vàohoạt động du lịch bao gồm: khách du lịch; các doanh nghiệp cung cấp hàng hóa,dịch vụ cho khách du lịch; chính quyền sở tại; cộng đồng dân cư địa phương Từ đó,

Trang 32

ta có thể thấy rằng các thành tố trong hoạt động quản lý Nhà nước về du lịch, gồm:Chủ thể quản lý (các cơ quan quản lý Nhà nước về du lịch); đối tượng quản lý (cáchoạt động trong lĩnh vực du lịch); công cụ quản lý (chiến lược, quy hoạch, chínhsách, kế hoạch phát triển du lịch) Từ những phân tích trên có thể đưa ra khái niệmquản lý Nhà nước về du lịch là sự tác động có tổ chức vào các hoạt động du lịchnhằm định hướng các hoạt động này theo các mục tiêu đề ra trong từng giai đoạn.quản lý Nhà nước về du lịch cấp thành phố trực thuộc trung ương đó là sự tác độngcủa chính quyền thành phố tới hoạt động du lịch theo phân cấp chức năng, nhiệm

vụ quản lý tới hoạt động du lịch để đạt mục tiêu KT-XH của địa phương và quốcgia đề ra trong từng giai đoạn

Như vậy, chủ thể quản lý Nhà nước về du lịch gồm: Cơ quan quản lý Nhànước về du lịch cấp thành phố trực thuộc trung ương là Hội đồng nhân dân(HĐND) và Ủy ban nhân dân (UBND) thành phố cùng với các cơ quan tư” vấn,giúp việc như” Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL), các sở ngành có liênquan Cơ quan quản lý Nhà nước về du lịch cấp thành phố trực thuộc trung ươngthực hiện quản lý theo phân cấp được quy định, dưới sự chỉ đạo của các cơ quanquản lý cấp trung ương và chịu sự giám sát của nhân dân.”

Đối tượng quản lý: “là các hoạt động du lịch và các hoạt động liên quan đến

du lịch trên địa bàn của thành phố trực thuộc trung ương Công cụ quản lý: các cơquan, tổ chức có thẩm quyền ở thành phố trực thuộc trung ương thực hiện quản lýcác hoạt động du lịch bằng hệ thống các công cụ quản lý kinh tế như các chiếnlược, quy hoạch, chính sách, kế hoạch phát triển hoạt động du lịch, các quy định củapháp luật trong phạm vi thẩm quyền được phân cấp Từ các phân tích trên, quản lýNhà nước về du lịch cấp thành phố trực thuộc trung ương là sự tác động có tổ chứccủa chính quyền nhà nước cấp thành phố trực thuộc trung ương tới hoạt động dulịch trên địa bàn nhằm thúc đẩy hoạt động du lịch phát triển bền vững và có hiệuquả, góp phần thực hiện các mục tiêu KT-XH đề ra của địa phương.”

Quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền thành phố trực thuộc trungương là sự tác động có tổ chức của chính quyền cấp tỉnh trong phạm vi thẩm quyềncủa mình lên hoạt dộng du lịch trên địa bàn, đáp ứng các yêu cầu, tiêu chuẩn ngành

Trang 33

nhằm đạt mục tiêu của ngành và mục tiêu của địa phương trong từng giai đoạn pháttriển Đó là mô hình quản lý theo ngành dọc kết hợp với quản lý theo lãnh thổ trên

cơ sở phát huy tính chủ động, sáng tạo của chính quyền cấp tỉnh trong khung khổđược phân cấp

Trong bối cảnh hiện nay, quản lý nhà nước về du lịch tại các tỉnh, thành phốcần đổi mới, hoàn thiện đáp ứng được yêu cầu của sự phát triển, bởi các lý do sau:

Thứ nhất, “đó chính là những hạn chế, yếu kém nội tại trong quản lý nhànước về kinh tế nói chung và quản lý nhà nước về du lịch nói riêng, nên cần thiếtphải đối mới nhanh chóng Việt Nam đang trên con đường đổi mới nền kinh tế từnền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hộichủ nghĩa, cơ chế quản lý của nhà nước vẫn chịu ảnh hưởng nhiều bởi cơ chế “xin -cho”, quản lý nhà nước vẫn can thiệp quá sâu vào thị trường nhưng chưa chắc đãmang lại những kết quả tốt đẹp, có khi còn kìm hãm sự phát triển và làm chệchhướng của cơ chế thị trường Hệ thống thể chế thị trường còn thiếu, yếu và khôngđồng bộ; Bộ máy tổ chức còn cồng kềnh, chồng chéo, năng lực quản lý còn yếu;công tác cán bộ còn nhiều hạn chế; công tác cải cách hành chính chưa đạt hiệu quảmong muốn, thủ tục hành chính còn rườm rà, gây cản” “trở đối với các hoạt độngsản xuất kinh doanh và thu hút đầu tư nước ngoài Đổi mới thể chế và hệ thốngchính sách du lịch đòi hỏi phải cải cách rộng khắp trong toàn bộ nền kinh tế, khôngnhững chỉ là đổi mới chính sách du lịch mà còn là đổi mới về mặt hoạch định chínhsách và đổi mới tư duy quản lý Chính sách trong chiến lược tăng trưởng và pháttriển là tổng thể biện pháp mà Nhà nước sử dụng trong chiến lược để thực hiện cácnhiệm vụ nhằm đạt được các mục tiêu Chính sách được xem như những giải pháp

để đưa chiến lược tới thành công.”

Năm 2006 được đánh dấu là năm đầu tiên Việt Nam chính thức trở thànhthành viên chính thức của WTO, và sẽ phải tuân thủ tất cả các cam kết cũng nhưluật lệ của WTO, và đến nay Việt Nam đã ký kết và đang đàm phán 16 Hiệp địnhthương mại tự do (FTA) Do môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt cũng nhưcác nguyên tắc du lịch đa phương được mở rộng trong phạm vi lớn nên những tranhchấp giữa các thành viên trong WTO ngày càng tăng lên, và các tổ chức phi chính

Trang 34

phủ, chính quyền địa phương và cả những doanh nghiệp tư nhân sẽ muốn tham gia

bộ máy giải quyết tranh chấp Do đó, nếu không đổi mới trong quá trình xây dựngthể chế sẽ dẫn đến sự không nhất quán về chính sách cũng như vi phạm các cam kết

và luật lệ của WTO Ngoài ra, trong quá trình toàn cầu hoá hiện nay, việc hoạchđịnh các chính sách du lịch cũng đã khác trước rất nhiều Tư duy về phát triển đãtrải qua một quá trình tương đối dài, kinh tế học về thể chế đã chứng minh được tầmquan trọng trong lý luận và thực tiễn Thể chế được coi là những luật lệ; luật lệ cóthể coi là chính thức, theo hình thức hiến pháp, pháp luật, những quy định và nhữnghợp đồng, hoặc những thể chế không chính thức như những giá trị và tiêu chuẩn xãhội Các cuộc cải cách thể chế thành công thường kết hợp các bản thảo được dunhập từ bên ngoài với sự điều chỉnh phù hợp (Bernard Hoekman, 2001) và hội nhậpkinh tế quốc tế đi kèm với “nhập khẩu” các thể chế từ bên ngoài là tất yếu Ngoài

ra,“kinh tế thị trường tại Việt Nam đã phát triển lên một cấp độ mới, cao hơn nênđứng trước nhiều đòi hỏi gay gắt về việc hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường, nângcao năng lực quản lý của Nhà nước trong hoạch định chính sách và điều tiết nềnkinh tế.”

Thứ hai, “Thế giới đang bắt đầu cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đi kèm là

sự phát triển mạnh mẽ của khoa học công nghệ, đặc biệt là công nghệ thông tin vàtruyền thông đã làm thay đổi toàn diện bộ mặt của nền kinh tế thế giới, một mặtđem lại nhiều cơ hội, thách thức đối với tăng trưởng, phát triển và đảm bảo côngbằng xã hội Do vậy, công tác đổi mới quản lý của nhà nước sẽ đương đầu vớinhững khó khăn, thách thức cũng như đón bắt được những cơ hội do quá trình hộinhập đem lại.”

Thứ ba, “Có nhiều các khiếm khuyết của thị trường mà chính phủ phải canthiệp để đảm bảo một môi trường cạnh tranh công bằng, minh bạch cũng như đảmbảo công bằng xã hội Đối với một quốc gia đang phát triển như Việt Nam thì cácthất bại của thị trường càng trở nên phổ biến và trách nhiệm của chính phủ hết sứcnặng nề Do đó, việc đổi mới quản lý nhà nước về du lịchcàng trở nên cấp thiếtnhằm nâng cao năng lực quản lý nền kinh tế của chính phủ nhằm đạt được nhữngmục tiêu tăng trưởng và phát triển của Việt Nam trong quá trình đổi mới.”

Trang 35

Tóm lại,“du lịch luôn là ngành quan trọng và sẽ càng trở nên quan trọngtrong quá trình hội nhập của Việt Nam vào nền kinh tế thế giới Do đó, đổi mớiquản lý nhà nước đối với sự phát triển du lịch là vấn đề cấp thiết cả về lý luận vàthực tiễn nhằm đạt được các mục tiêu chiến lược về tăng trưởng và phát triển kinh

tế xã hội mà Đảng và Nhà nước đặt ra Do vậy, trong thời gian tới quản lý nhà nước

về du lịch cần đổi mới quản lý một cách toàn diện, xác định rõ chức năng, nhiệm vụcủa bộ máy chính quyền các cấp, các cơ quan chuyên môn Điều chỉnh và khắcphục sự chồng chéo, trùng lắp về chức năng, nhiệm vụ; đẩy mạnh công tác phâncông, phân cấp trong quản lý Cải cách hành chính là nhiệm vụ trọng tâm của cảnước trong nhiều năm vừa qua với mục tiêu hiện đại hoá, minh bạch hoá và nângcao hiệu quả nền hành chính quốc gia Hoàn thiện các thể chế kinh tế thị trường vànâng cao năng lực quản lý và hoạch định chính sách Một trong những công cụ giúpđổi mới quản lý nhà nước đó là ứng dụng công nghệ thông tin và truyền thông vàoquản lý nhà nước song hành với xây dựng chính phủ điện tử Các chính sách kinh tế

vĩ mô và thể chế phù hợp sẽ tạo điều kiện” thuận lợi cho việc sử dụng và tái sửdụng các nguồn lực trong nước nhằm đạt được các mục tiêu tăng trưởng, phát triển

và thích ứng với môi trường kinh tế và khoa học công nghệ đang phát triển hiệnnay

1.2.2 Nội dung quản lý nhà nước về du lịch của chính quyền cấp tỉnh

Chính quyền cấp tỉnh“có trách nhiệm thực hiện quản lý Nhà nước về du lịchtại địa phương theo sự phân cấp, cụ thể hóa chính sách phát triển họat động du lịchphù hợp với thực tế địa phương, có biện pháp bảo vệ an ninh, trật tự, an toàn xã hội,

vệ sinh môi trường tại khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch.”

Quản lý Nhà nước về du lịch dưới giác độ chính quyền cấp tỉnh được phâncấp thực hiện, gồm các nội dung cụ thể như sau: xây dựng, hoạch định phát triểnhoạt động du lịch; xây dựng và thực hiện chính sách về hoạt động du lịch trên địabàn; tổ chức hoạt hoạt động du lịch trên địa bàn; phát triển kết cấu hạ tầng du lịchtrên địa bàn; khuyến khích, hỗ trợ các cơ sở kinh doanh du lịch trên địa bàn; kiểmtra, kiểm soát hoạt động du lịch trên địa bàn

1.2.2.1 Xây dựng quy hoạch, kế hoạch, chính sách về du lịch

Trong nền kinh tế thị trường, hoạt động du lịch“diễn ra hết sức phức tạp, do

Trang 36

đó, nhà nước phải đề ra các chính sách, chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển

du lịch và dùng công cụ này tác động vào lĩnh vực du lịch”để thúc đẩy du lịch pháttriển nhanh và bền vững, trở thành kinh tế mũi nhọn của quốc gia Đề làm đượcđiều này, nhà nước phải xác định được chiến lược tổng thể phát triển du lịch phùhợp với điều kiện đất nước, vừa phát huy được tính đặc thù, huy động được nội lực

để tăng khả năng hấp dẫn khách du lịch, vừa phù hợp với thông lệ quốc tế, vừatranh thủ được nguồn lực bên ngoài.“Quy hoạch là việc sắp xếp, phân bố khônggian các hoạt động du lịch gắn với phát triển kết cấu hạ tầng, sử dụng tài nguyên vàbảo vệ môi trường trên lãnh thổ xác định để sử dụng hiệu quả các nguồn lực của đấtnước phục vụ mục tiêu phát triển bền vững cho thời kỳ xác định.”

“Với mục tiêu phát triển du lịch và nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về

du lịch thì cần thiết phải có hoạch định phát triển du lịch, đây là một trong nhữngnội dung quản lý nhà nước có tính quyết định đối với sự phát triển hoạt động du lịchtrên địa bàn của chính quyền cấp tỉnh Hoạch định phát triển du lịch để định hướnghoạt động du lịch địa phương phát triển theo quỹ đạo và mục tiêu KT-XH đã đượcđịnh ra, hướng dẫn các nhà kinh doanh, các tổ chức kinh tế hoạt động hướng đíchtheo các mục tiêu chung Việc định hướng phải đảm bảo theo các nguyên tắc của thịtrường,”mang tính mềm dẻo, uyển chuyển, vừa đảm bảo tính tự chủ vừa thực hiệnmục tiêu chung

Nguyên tắc lập quy hoạch về du lịch:

“- Phù hợp với chiến lược và quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội, quốcphòng, an ninh của đất nước; chiến lược phát triển ngành du lịch và các quy hoạchkhác đã được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt theo từng thời kỳ

- Khai thác, sử dụng hợp lý, hiệu quả tài nguyên du lịch và bảo tồn các ditích lịch sử - văn hóa, di sản thiên nhiên hướng tới mục tiêu phát triển bền vững gắnvới bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu

- Bảo đảm tính liên kết giữa các địa phương trong vùng, giữa các vùng trong

cả nước; khai thác, sử dụng tối đa kết cấu hạ tầng hiện có; phát huy tối ưu tiềmnăng, lợi thế của từng vùng, từng địa phương để phát triển sản phẩm du lịch

- Giảm thiểu các tác động tiêu cực do phát triển du lịch đến kinh tế - xã hội

Trang 37

và môi trường.

- Bảo đảm sự tham gia của cơ quan, tổ chức, cộng đồng dân cư và cá nhântrong quá trình lập quy hoạch; kết hợp hài hòa giữa lợi ích của Nhà nước và lợi íchcủa cộng đồng, giữa lợi ích của vùng và địa phương

- Bảo đảm tính khoa học, ứng dụng công nghệ hiện đại trong quá trình lậpquy hoạch; đáp ứng tiêu chuẩn, quy chuẩn và phù hợp với yêu cầu phát triển kinh tế

- xã hội và hội nhập quốc tế của đất nước.”

“ Nội dung quy hoạch về du lịch:

- Xác định vị trí, vai trò và lợi thế của du lịch trong phát triển kinh tế - xã hộicủa quốc gia, vùng và địa phương

- Phân tích, đánh giá tiềm năng, hiện trạng tài nguyên và môi trường du lịch,thị trường du lịch; khả năng thu hút đầu tư, nguồn lực phát triển du lịch

- Xác định quan điểm, mục tiêu phát triển du lịch; dự báo các chỉ tiêu và luậnchứng các phương án phát triển du lịch

- Định hướng tổ chức không gian du lịch, hệ thống cơ sở vật chất kỹ thuật

du lịch

- Định hướng phát triển sản phẩm du lịch, thị trường du lịch

- Định hướng đầu tư phát triển du lịch; xác định danh mục các khu vực, các

dự án ưu tiên đầu tư, vốn đầu tư

- Định hướng bảo vệ tài nguyên du lịch và môi trường theo quy định củapháp luật.”

- Đề xuất chính sách, giải pháp quản lý, phát triển du lịch theo quy hoạch.(Theo Luật du lịch 2017, Điều 20, 21)

“Việc hoạch định phát triển các hoạt động du lịch ở địa phương phải đảm bảophù hợp với chiến lược, quy hoạch phát triển chung của vùng và cả nước, phù hợpvới nhu cầu hội nhập ngày càng sâu, rộng vào nền kinh tế thế giới gắn với tiến trìnhphát triển đất nước Xây dựng và công khai các chiến lược, quy hoạch, kế hoạchphát triển các hoạt động du lịch là công việc rất quan trọng quyết định định hướngphát triển và có tác dụng định hướng dài hạn cho các cá nhân, tổ chức tham gia hoạtđộng du lịch phát triển Chính quyền địa phương xác định rõ xu hướng chung pháttriển hoạt động du lịch, mục tiêu phát triển dài hạn, đồng thời cân đối đủ các nguồn

Trang 38

lực cần thiết và xác định rõ lộ trình thực hiện mục tiêu.”

“Cần xây dựng các kế hoạch trung hạn, ngắn hạn về phát triển du lịch Quyhoạch phát triển các hoạt động du lịch trên địa bàn thành phố bao gồm quy hoạchtổng thể và quy hoạch cụ thể: Quy hoạch tổng thể phát triển các hoạt động du lịchđược lập cho phạm vi toàn thành phố, bao gồm các nội dung: Xác định vị trí, vaitrò, lợi thế của các hoạt động du lịch trong phát triển KT-XH của”địa phương,“vùng

và cả nước; đánh giá tiềm năng, thực trạng tài nguyên và các nguồn lực để pháttriển; xác định quan điểm, mục tiêu, tính chất, quy mô phát triển khu vực quyhoạch, dự báo các chỉ tiêu phát triển, luận chứng các phương án phát triển; tổ chứckhông gian lãnh thổ du lịch, cơ sở vật chất, hạ tầng du lịch (thường là từ 5 năm, 10năm hoặc lâu hơn nữa); chọn các khu vực và đối tượng ưu tiên phát triển, hìnhthành danh mục các chương trình và dự án đầu tư, cân đối yêu cầu vốn đầu tư,nguồn nhân lực; đánh giá tác động môi trường, các giải pháp bảo vệ tài nguyên môitrường du lịch; kế hoạch thực hiện kèm theo chính sách, cơ chế, biện pháp quản lýđầu tư theo quy hoạch được duyệt Chẳng hạn, ở một số tỉnh đã xây dựng "Quyhoạch tổng thể phát triển du lịch thành phố của họ đến năm 2020 và định hướngđến 2030" và phê duyệt "Điều chỉnh quy hoạch tổng thể phát triển du lịch tỉnh,thành phố đến năm 2025, định hướng đến 2030".”

Quy hoạch hệ thống “các điểm du lịch, khu du lịch, tuyến du lịch của địaphương, trên cơ sở đó đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất kỹ thuật đặctrưng cho các hoạt động du lịch Tổ chức hệ thống doanh nghiệp tham gia hoạt động

du lịch: đảm bảo hiệu quả phục vụ và lợi ích của doanh nghiệp Doanh nghiệp thamgia vào kinh doanh du lịch gồm các doanh nghiệp ở các khu vực tư nhân, khu vựcnhà nước và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài Ngoài ra, trong khu vực phi kết cấu,còn có loại hình hộ gia đình, trang trại, hoặc cá nhân, nhóm kinh doanh Các doanhnghiệp ở khu vực tư nhân cần được chú trọng, sự tham gia của khu vực tư nhân có ýnghĩa huy động nguồn lực và ý nghĩa về mặt quản lý (kiểm chứng hiệu quả cácquyết định và chính sách của chính quyền) Chú trọng sắp xếp, củng cố lại cácdoanh nghiệp nhà nước, đây là việc cấp thiết Đối với doanh nghiệp có vốn nhànước tùy theo sự phân cấp và ủy quyền của Chính phủ mà UBND tỉnh, thành

Trang 39

phố“có trách nhiệm đại diện chủ sở hữu nhà nước đối với các doanh nghiệp trênmột số chức năng nhất định nhưng phải tôn trọng quyền tự chủ,”tự do kinh doanhcủa doanh nghiệp, không can thiệp sâu vào hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.Đối với hệ thống doanh nghiệp du lịch, Nhà nước tác động vào hoạt động của doanhnghiệp thông qua các công cụ kinh tế và hành chính, định hướng hoạt động củadoanh nghiệp theo các mục tiêu chiến lược, quy hoạch và kế hoạch phát triển hoạtđộng du lịch

Xây dựng và thực thi chính sách về hoạt động du lịch trên địa bàn bao gồmtriển khai việc thự hiện pháp luật, chính sách của trung ương và xây dựng, triển khaichính sách đặc thù về hoạt động du lịch thuộc thẩm quyền phân cấp cho tỉnh Xâydựng và thực thi các chính sách nhằm tạo lập môi trường thuận lợi cho các doanhnghiệp và các hoạt động du lịch hoạt động hiệu quả Tạo lập môi trường thuận lợi,bao gồm: môi trường chính trị ổn định; môi trường văn hóa xã hội phù hợp nền kinh

tế thị trường; xây dựng và hoàn thiện kết cấu hạ tầng; môi trường an ninh trật tự, kỷluật, kỷ cương; môi trường thông tin Thực hiện nội dung này, chính quyền địaphương có chức năng tạo ra các dịch vụ công về môi trường chính trị, pháp lý, anninh, thủ tục quản lý, điều kiện kinh doanh, thông tin, an toàn xã hội Đồng thời,ban hành và bảo đảm thi hành pháp luật, bảo đảm các điều kiện và nguyên tắc cơbản như: quyền sở hữu, tự do kinh doanh, xử lý tranh chấp, bảo đảm xã hội pháttriển lành mạnh, có văn hóa

1.2.2.2 Tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch chính sách về du lịch

Với mục tiêu đẩy mạnh hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch, xây dựng cơchế thông thoáng cho thu hút đầu tư du lịch, hoàn thiện công tác quy hoạch du lịchlàm cơ sở thu hút đầu tư vào các dự án khu, điểm du lịch; củng cố và chỉnh trangcác điểm du lịch hiện có, duy trì và nâng cao chất lượng tổ chức các sự kiện vănhoá, thể thao và du lịch của tỉnh; tuyên truyền, quảng bá và nâng cao nhận thức vềcông tác du lịch; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực du lịch

“Đối với các sơ ngành, địa phương liên quan sẽ kêu gọi đầu tư xây dựng kệthống hạ tầng, đơn giản hóa thủ tục, rút ngắn thời gian giải quyết thủ tục hànhchính trong đó có xác định quỹ đất các dự án du lịch - thể thao biển, xây dựng các

Trang 40

hệ thống xử lý rác thải, xử lý nước thải tập trung, đảm bảo an ninh, an toàn cho dukhách, ứng dụng khoa học, công nghệ vào quản lý, đào tạo, nghiên cứu thị trường,xúc tiến, quảng bá phát triển du lịch.”

Nguyên tắc tổ chức triển khai thực hiện phải bám sát và tuân thủ qui hoạch

đã được phê duyệt để có căn cứ đánh giá và kiểm soát thực hiện qui hoạch

Việc quản lý và tổ chức thực hiện quy hoạch, kế hoạch chính sách về du lịchthường tập trung vào các nội dung:

-“Sau khi quy hoạch phát triển du lịch được phê duyệt, quyết định, cơ quanlập quy hoạch phát triển du lịch có trách nhiệm công bố, cung cấp thông tin về quyhoạch để các tổ chức, cá nhân liên quan triển khai thực hiện và tham gia giám sátviệc thực hiện quy hoạch.”

- Việc lập,“thực hiện dự án phát triển du lịch, dự án có ảnh hưởng đến tàinguyên du lịch và các dự án khác có liên quan đến du lịch phải phù hợp với quyhoạch phát triển du lịch đã được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt, quyếtđịnh và phải có ý kiến của cơ quan nhà nước về du lịch có thẩm quyền.”

-“Uỷ ban nhân dân“cấp tỉnh xác định quỹ đất dành cho công trình, kết cấu hạtầng du lịch, cơ sở vật chất - kỹ thuật du lịch trong đô thị du lịch, khu du lịch, điểm

du lịch theo quy hoạch đã được phê duyệt, quyết định và công bố; không giao, chothuê đất đối với dự án đầu tư trái quy hoạch, dự án đầu tư có ảnh hưởng tiêu cựcđến tài nguyên du lịch và môi trường.”

- Mọi tổ chức,“cá nhân có trách nhiệm thực hiện nghiêm chỉnh quy hoạchphát triển du lịch đã được phê duyệt, quyết định; không lấn chiếm mặt bằng, sửdụng trái phép đất đã được quy hoạch cho phát triển du lịch.””

Đối với các tỉnh, để thực hiện,“các sở ngành liên quan đều được phân công

cụ thể nhiều nhiệm vụ khác nhau, trong đó, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch bêncạnh phối hợp triển khai thực hiện Quy hoạch theo phân kỳ và công bố công khaiquy hoạch sẽ tổ chức đào tạo, phát triển các môn thể thao biển gắn với việc thamgia thi đấu, tổ chức thi đấu các giải thể thao biển, sớm đưa Bình Thuận ở thànhtrung tâm Du lịch, Thể thao biển mang tầm quốc gia, xây dựng kế hoạch phát triểncác điểm đến, sản phẩm du lịch và mở rộng thị trường khách du lịch phù hợp với

Ngày đăng: 05/08/2020, 06:21

Nguồn tham khảo

Tài liệu tham khảo Loại Chi tiết
19. WTTC (2016), Travel and Tourism Economic Impact 2016:Vietnam, WTTC 20. Các trang Web: http://svhttdldienbien.gov.vn; http://svhttdldienbien.gov.vn;https://bvhttdl.gov.vn; http://vietnamtourism.gov.vn/ Sách, tạp chí
Tiêu đề: WTTC (2016), Travel and Tourism Economic Impact 2016:Vietnam, WTTC
Tác giả: WTTC
Năm: 2016
13. Lanqnar, R (1993), Kinh tế du lịch, NXB Thế giới. Hà Nội Khác
14. Bùi Thanh Thuỷ (2017), Nhận diện mô hình liên kết phát triển du lịch giữa các địa phương vùng Tây Bắc, Hội thảo phát triển du lịch bền vững Vùng Tây Bắc, Đại học KTQD Khác
16. Tổ chức Du lịch Thế giới (UNWTO), Tourism hightlights 2015 Khác
17. UBND tỉnh Điện Biên (2016), Quyết định số 1421/QĐ-UBND ban hành Chương trình phát triển du lịch tỉnh Điện Biên đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 Khác
18. Shirley B.Sawart (1982), Tourism in the caribbean: The economic impact canada.: International Development Research Centre, 1982 Khác

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w