1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Kể lại một giấc mơ em gặp lại bạn thời tiểu học đã xa cách lâu ngày

3 102 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 16,73 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thường ngày, hai tiếng ấy với tôi quá đỗi thân quen vì ngày nào tôi cũng được nghe, nhưng sao hôm nay tôi thấy thân thương quá.. Không biết lúc đó tôi nghĩ gì mà lại chạy đến ôm chầm lấy

Trang 1

BÀI VIẾT SỐ 2

*ĐỀ: Hãy kể lại một giấc mơ ở đó em gặp lại một người bạn thời tiểu học đã xa cách lâu ngày.

BÀI LÀM

Xung quanh tôi không một bóng người Lòng tôi bắt đầu trào dâng một cảm giác

lo sợ Bỗng đằng xa kia có bóng dáng của một người con trai Người ấy cao khoảng 1m6, thân hình gầy gò “Ai mà giống Hoàng Linh vậy nhỉ?” – tôi tự hỏi Đang suy nghĩ câu trả lời cho câu hỏi tôi vừa đặt ra trong đầu thì … Linh đang đứng trước mặt tôi Người con trai khi nãy đích thị là cái Linh bạn tôi rồi Bất thình lình, Linh cất tiếng gọi tôi “Nhi ơi!” Tôi giật mình đứng sững người ra Thường ngày, hai tiếng ấy với tôi quá đỗi thân quen vì ngày nào tôi cũng được nghe, nhưng sao hôm nay tôi thấy thân thương quá Cái Linh vẫn thế, làn da nó vẫn ngăm đen, đôi mắt đen láy đi cùng khuôn mặt chữ điền Tôi mừng lắm khi thấy nó Không biết lúc đó tôi nghĩ gì mà lại chạy đến ôm chầm lấy nó, tôi bật khóc Vừa khóc, tôi vừa thút thít:

- Cậu đi đâu mấy năm nay thế? Tớ tìm mãi mà chẳng thấy cậu đâu cả Cậu chuyển nhà đi đâu vậy?

- Tớ phải sang Pháp định cư cậu à Bố tớ là người gốc Pháp, cậu cũng biết mà Tớ phải về quê hương sinh sống – Mặc cho tôi đứng khóc, nó vẫn tươi cười kể lại

Tôi vội vàng đáp:

- Thế à? Sao cậu không báo cho tớ một tiếng để tớ yên tâm? Cậu không xem tớ là bạn thân của cậu à?

Nó trả lời:

- Đâu có Hôm ấy tớ có qua nhà cậu nhưng mẹ cậu bảo cậu đi chơi với nhà ngoại chưa về nên tớ chưa kịp báo Thôi cho tớ xin lỗi nhé!

Tôi “Ừ” vài tiếng rồi nó tiếp lời tôi:

- À mà cậu sang đây làm gì thế?

Nghe nó nói tôi mới sực nhớ là mình đang ở Pháp Ôi nước Pháp mới đẹp làm sao

“Có mơ mình cũng chẳng thể thấy được cảnh đẹp như thế nhỉ.” – tôi nghĩ thầm

Tôi trả lời nó:

- Tớ sang Pháp để tận hưởng mùa hè cùng gia đình À, nhà cậu khỏe cả chứ?

- Ừ Nhà tớ khỏe cả Còn cậu?

Trang 2

- Tớ cũng vậy.

Tôi với nó trò chuyện một hồi lâu rồi nó ngỏ ý muốn làm “tour guide” cho tôi Tôi đồng ý ngay

Rồi Linh dắt tôi qua những con phố lộng lẫy Nó dẫn tôi đi chiêm ngưỡng thứ đẹp nhất của Pháp mà trong đầu tôi chưa định hình ra được: tháp Ét-phen Những thứ xa vời, đẹp đẽ, là biểu tượng của một đất nước lớn đến thế, giờ đây tôi lại được tận mắt chứng kiến Thật là hạnh phúc biết bao nhiêu!

Linh đưa tôi qua những con đường rộng lớn, xe cộ tấp nập Nó đưa tôi qua quầy hàng ăn uống Những món ăn ngon, những thức uống đặc biệt được tôi nếm thử Ôi những thứ ấy thật “xa xỉ” với tôi

Màn đêm buông xuống, thành phố bắt đầu lên đèn Tôi ngỏ ý mời Linh về nhà đêm nay, nhưng nó từ chối và rủ tôi về nhà nó Tôi gọi điện về nhà xin bố mẹ ở lại nhà Linh Mẹ tôi đồng ý

“Đêm nay tha hồ mà tâm sự rồi đây” – tôi nghĩ thầm Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà cũng đã mười một giờ đêm Tôi và Linh nằm cùng giường và nói chuyện cùng nhau Không hiểu lúc đó tôi có bị gì không nhưng chẳng hiểu sao tôi tâm sự với Linh nhiều đến thế Nói về chuyện học này, chuyện ở trường mới này, chuyện riêng

tư từ tận đáy lòng tôi Tôi kể hết cho nó nghe và nó cũng vậy Đã hai giờ sáng, cả hai bắt đầu chìm vào giấc ngủ, đánh một giấ cho đến sáng

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi chẳng thấy Linh đâu nữa Bên cạnh tôi không phải

là Linh mà là một chiếc hộp gỗ sơn mài Tò mò nên tôi mở ra xem Một cây bút máy nhỏ, khắc tên tôi cùng dòng chữ “Cố lên nhé!” nằm gọn trong chiếc hộp Rồi Linh xuất hiện trong chiếc hộp, nó nói với tôi:

- Nhi à! Đã đến lúc tớ phải đi rồi Cậu ở lại mạnh khỏe nhé! Cố gắng học nốt phần của tớ nhé! Đừng làm tớ thất vọng về cậu Tớ đi đây

Tôi chưa kịp nói tiếng nào thì bóng Linh nhạt dần rồi biến mất

“Không” – tôi kêu lên rồi giật mình tỉnh giấc “Nằm im đi con, không khéo lật trật ven truyền bây giờ” “À thì ra đêm qua chỉ là một giấc mơ Buổi gặp cái Linh chỉ là giấc

mơ mà thôi!” Hoàng Linh đã ra đi mãi mãi Nó đã ra đi và để lại một bầu trời thương nhớ khi chúng tôi vừa tròn mười tuổi Căn bệnh quái ác đã hành hạ nó suốt mấy năm qua Sinh nhật năm ấy của tôi không vui vì không có sự góp mặt của nó Đó như một điều báo trước Mười ngày sau đó là giấy phút Linh trút hơi thở cuối cùng Bố mẹ đang bên tôi, mĩm cười:

Trang 3

- Con còn nhớ chiếc hộp gỗ con đang giữ trên tay không? Đó chính là món quà Linh tặng con khi con mười tuổi đấy!

Ôi chiếc hộp gỗ của tôi, nó mãi là một kỉ niệm đẹp Kiệt sức vì bài vở quá nhiều nên tôi phải vào viện truyền dịch Nhưng giờ đây tôi đã sẵn sàng về nhà và chiến đấu cho

kì thi quan trọng sắp tới

Bây giờ, Linh đã rời xa tôi mãi mãi nhưng tôi sẽ không buồn nếu đó là sự giải thoát cho nỗi đau thân xác của Linh Tôi tin rằng nó sẽ bên tôi, dõi theo từng bước chân của tôi, xem tôi học nốt phần của nó và nhìn thấy thành công của đời tôi Bài văn này cũng là món quà nhỏ tôi dành cho cái Linh “Linh ơi, tớ nhớ cậu rất nhiều!”

Ngày đăng: 04/08/2020, 23:47

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w