Phân công công việcHọ và tên Nhiệm vụ Tỉ lệ tương đối Nghiêm Thu Trang - Dòng độc thoại nội tâm mang chiều sâu tâm lí nhân vật - Tổng kết - Thuyết trình 25% Nguyễn Hoàng Yến - Tác phẩm Ô
Trang 1TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM HÀ NỘI
Trang 2Mục lục
Mở đầu 4
A Khái quát chung 4
I Tác giả 4
1 Cuộc đời và sự nghiệp 4
1.1 Cuộc đời 4
1.2 Sự nghiệp sáng tác 5
2 Phong cách sáng tác 5
2.1 Quan niệm sáng tác 5
2.2 Nguyên lí “Tảng băng trôi” trong văn xuôi Hemingway 6
II Tác phẩm Ông già và biển cả 6
1 Hoàn cảnh sáng tác: 6
2 Nhan đề 6
3 Bố cục 7
4 Tóm tắt 7
B Nội dung 8
I Lời đối thoại trong Ông già và biển cả 22
1 Đặc điểm ngôn từ đối thoại trong Ông già và biển cả 22
2 Đối thoại giàu chất trữ tình 24
II Độc thoại nội tâm trong Ông già và biển cả 27
1 Độc thoại nội tâm - hiện tượng độc đáo của lời văn thế kỷ XX 27
2 Dòng độc thoại nội tâm mang chiều sâu tâm lý nhân vật 29
C Tổng kết 39
Tài liệu tham khảo 40
Trang 3Phân công công việc
Họ và tên Nhiệm vụ Tỉ lệ (tương đối)
Nghiêm Thu Trang - Dòng độc thoại nội tâm mang
chiều sâu tâm lí nhân vật
- Tổng kết
- Thuyết trình
25%
Nguyễn Hoàng Yến - Tác phẩm Ông già và biển cả
- Độc thoại nội tâm – hiện tượng độc đáo của lời văn thế
Trang 4Mở đầu
Cùng với Faulkner, Ernest Hemingway được xem là người đã khai sinh
ra nền văn xuôi hiện đại Hoa Kì Càng về cuối thế kỉ thì tầm ảnh hưởng của ôngcàng càng trở nên rõ nét Tên tuổi ông dần vang xa khắp năm châu Marquez gọi
ông là thầy và các tác giả Hoa Kì đương đại suy tôn ông là người khai sinh
trường phái chủ nghĩa cực hạn (Minimalism) Đây là trường phái văn học xuấthiện ở Hoa Kì từ những năm 1920 với phương châm sáng tạo cơ bản là tinhgiảm đến mức tối đa, kiệm lời và kiệm cả cảm xúc Nguyên lí “Tảng băng trôi”
lần đầu tiên xuất hiện trong tác phẩm Ông già và biển cả, coi “phần chìm” của
tác phẩm văn học là giá trị cốt lõi của tác phẩm Nhà văn không còn là ngườihiểu biết rõ về tâm lí, hành động của nhân vật để chi phối, dẫn dắt họ theo chủđích đã định trước Mà chuyện được phản ánh trong tác phẩm là chuyện củanhân vật Các chi tiết, diễn biến câu chuyện phát triển theo nội tâm của nhân vật
A Khái quát chung
Cha Hemingway là bác sĩ, mẹ là giáo viên dạy nhạc Lúc nhỏ, ông cónăng khiếu âm nhạc, bên cạnh đó ông có lòng yêu thiên nhiên sâu sắc Lòng yêuthiên nhiên đã đưa ông gần gũi với những chuyến câu cá, săn bắn,…
Từ khi học trung học, ông đã bắt đầu viết văn và tham gia vào các hoạtđộng báo chí của trường Năm 1917, ông rời trường trung học và tới thành phốKansas làm phóng viên cho tờ báo Kansas City Star
Năm 22 tuổi, ông bắt đầu sự nghiệp sáng tác và cho ra đời tập truyện
ngắn đầu tay “Trên miệt Michigan”
Năm 1952, cuốn tiểu thuyết "Ông già và biển cả" giúp cho tên tuổi của
ông xếp vào hàng số một thế giới Và năm 1953, ông nhận được giải thưởng báochí danh giá Pulitzer và năm 1954 ông được viện Hàn lâm Thụy Điển trao tặnggiải Nobel văn học
Trang 5Thời gian này người ta vẫn thấy ông tràn đầy sức sống nhưng thực tếông không có được hạnh phúc Ông phải dưỡng bệnh dài hạn tại bệnh việnMayo đến mức bị ám ảnh vì cao huyết áp và suy sụp tinh thần
Tháng 7 năm 1961, ông tự sát bằng một khẩu súng săn tại một nơi vắng
vẻ của thị trấn Ketchum, Idaho
1.2 Sự nghiệp sáng tác
Năm 22 tuổi, Hemingway lấy vợ và sang Pháp bắt đầu sự nghiệp sáng
tác Ông sáng tác trên nhiều thể loại như truyện ngắn, tiểu thuyết và cả thơ,
+ Truyện ngắn đầu tay của ông là “Trên miệt Michigan” Năm 1923, cuốn sách đầu tiên “Ba câu chuyện và mười bài thơ” được xuất bản Ông được đánh
giá rất cao trong lĩnh vực truyện ngắn Nhiều truyện của ông được đánh giángang tầm so với Poe, Chekhov,…và trở thành khuôn mẫu cho thể loại truyệnngắn
+ Tiểu thuyết: “Mặt Trời vẫn mọc ra đời” (1926), “Giã từ vũ khí” (1929),
“Có và không” (1937), “Chuông nguyện hồn ai”(1939) Năm 1952, tiểu thuyết
“Ông già và biển cả” ra đời, tên tuổi của ông được xếp vào những nhà văn số
một thế giới Năm 1953, ông nhận giải Pulitzer, giải thưởng nghệ thuật cao quý
nhất Hoa Kì, năm 1954 ông nhận giải Nobel văn chương.
+ Tập thơ 88 bài
+ Hồi kí: Những thác nước mùa xuân (1926), Chết trong chiều tà (1932),
Những ngọn đồi xanh Châu Phi (1935),…
Sau khi ông qua đời, vợ của ông là bà Mary đã biên tập và cho ra mắt hai
cuốn tiểu thuyết: Đảo giữa dòng (1970) và Vườn Eden (1986).
2 Phong cách sáng tác
2.1 Quan niệm sáng tác
Các nhà văn khi sáng tác sẽ coi cuốn sách là khởi đầu mới, nhằm hướng đến những giá trị mà các sáng tác ở trước đó chưa đạt được Theo
quan niệm này, từ tác phẩm đầu tay của Hemingway, người ta đã bắt đầu nhận ra
ở văn xuôi của Hemingway có những điểm mới Đó là không khí căng thẳng của
sự chờ đợi một điều gì mới mẻ nhưng không có, là những nhu cầu không thểthực hiện được Vì thế mà cách ứng xử và ngôn ngữ của nhân vật trở nên lấplửng, chỉ có những đoạn đối thoại vu vơ
+ Văn xuôi Hemingway viết về nhân vật hay sự kiện nhằm nói về mình, về
cảm xúc của mình trước cuộc sống Thế giới trong tác phẩm Hemingway có
phần chật hẹp, không bao quát được sự vô tận của đời sống Những trang văn
của ông đã trở thành những áng văn mẫu mực so với các nhà văn cùng thời.
Trang 6+ Nhân vật của ông không nói hết những điều bản thân mình nghĩ và từ đó
ta thấy ngôn ngữ trong sáng tác lấp lửng, nhiều sự ám chỉ, nhiều quãng im lặng.
Đó là lối viết theo nguyên lí “Tảng băng trôi” Từ đó mà sự ý thức của nhân vật
đã trở thành điểm tựa, để người đọc cùng tác giả nhìn nhận, khám phá
Hemingway sử dụng một lối văn ngắt khúc, ngắn gọn làm cho ta có cảmgiác hơi đơn điệu, thiếu sinh động song nhờ vậy mà nó vượt xa so với thứ vănxuôi viết theo mĩ cảm từ trước thế kỷ XIX Sự khô khan của văn Hemingwayphù hợp với kiểu nhân vật mang nhiều tâm trạng và sự tương ứng này, khi đạtđến mức hoàn chỉnh lại tạo một chất thơ riêng cho truyện của Hemingway
2.2 Nguyên lí “Tảng băng trôi” trong văn xuôi Hemingway
Hemingway nói: “Tôi muốn viết theo phương pháp “tảng băng trôi”.
Bảy phần tám khối lượng của nó còn chìm dưới nước, chỉ có một phần tám nổi lên trên cho mọi người thấy Nhờ thế tảng băng của anh sẽ tiến tới một cách chắc chắn và đáng sợ hơn”.
Thế giới của tác phẩm chỉ là một phần trong toàn bộ thế giới hoàn chỉnh
mà nhà văn định ra trong truyện của mình Hemingway luôn nỗ lực tạo dựng thếgiới tác phẩm với dung lượng ngôn từ kiệm lời nhưng khả năng biểu hiện đạtmức tối đa, để người đọc tự tiếp cận theo cảm quan của mình
Như vậy, giá trị một phần tám đang chìm của “tảng băng trôi” chi phối toàn bộ giá trị của tác phẩm Vận dụng nguyên tắc “tảng băng trôi” khi xây
dựng thế giới truyện ngắn của mình, Hemingway giả định những gì ông hiểutường tận cũng sẽ tìm được sự tương thông nơi người đọc
Cách miêu tả, trần thuật khách quan không bình luận, không giải thích, không bộc lộ cảm xúc về đối tượng và cả với thiên nhiên cũng là những phương
diện vận dụng các nguyên tắc “chỉ là hé mở một phần của cái toàn thể” trong
nghệ thuật xây dựng thế giới truyện ngắn củaông Đọc tác phẩm của ông ngườiđọc phát huy được hết tất cả những cảm xúc chủ quan của mình
II Tác phẩm Ông già và biển cả
1 Hoàn cảnh sáng tác:
Ông già và Biển cả (tên tiếng Anh: The Old Man and the Sea) - một tiểuthuyết ngắn được Ernest Hemingway viết ở Cuba năm 1951 và được xuất bảnmột năm sau đó Đây là tiếu thuyết viễn tưởng được xuất bản khi ông còn sống.Tác phẩm nổi tiếng và là đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn, khiếncho tên tuổi của ông được xếp vào hàng những nhà văn số một thế giới Năm
Trang 71953, ông nhận giải Pulitzer, giải thưởng nghệ thuật cao quý nhất Hoa Kì, vànăm 1954 là giải Nobel văn chương.
2 Nhan đề
Nhan đề Ông già và biển cả được viết theo nguyên lí “tảng băng trôi”.
Với dung lượng ngắn gọn nhưng nhan đề đã bao quát được toàn bộ nội dung củatác phẩm Trước hết nhan đề ấy gợi nhắc chuyến ra khơi ba ngày hai đêm củaông lão với hy vọng bắt được con cá to Thật may mắn sau đó đã có một con cákiếm khổng lồ cắn câu Qua đó ta thấy sự đối kháng quyết liệt giữa một bên làcon người, một bên là biển cả bao la, là thiên nhiên
Ông già và biển cả là một nhan đề có sức khơi gợi sâu xa, ẩn chứa
những khát vọng, hoài bão của con người trong cuộc đời rộng lớn Trước biểnđời muôn trùng gian lao, mỗi người cần biết tự mình vượt qua những thử thách,chông gai để vươn tới khát khao
Con người đối lập với biển khơi bởi một bên là con người, bé nhỏ tầmthường còn một bên lại là biển khơi bao la, rộng lớn khôn cùng Song,Hemingway lại sử dụng liên từ “và”, tức là muốn đem con người đặt nganghàng với thiên nhiên Qua đó, Hemingway muốn khẳng định tư thế chủ độngcủa con người trước thiên nhiên và trước cuộc đời đầy khó khăn, phức tạp, biếnhóa khôn lường
3 Bố cục
Phần 1: Từ đầu đến “Chúc cháu may mắn, - ông lão nói”: Cuộc sống của ông
lão trước khi ra khơi (Sự chuẩn bị)
Phần 2: Tiếp theo đến “Chẳng gì cả, - lão nói lớn – Ta đã đi quá xa”: Hành
trình ra khơi của ông lão
Phần 3: Phần còn lại: Ông lão kết thúc hành trình ra khơi
4 Tóm tắt
Nhân vật trung tâm của tác phẩm là “ông già” đánh cá người Santiago, 74 tuổi Suốt 84 ngày liền, ông lão Santiago không bắt được mộtmống cá nào, người dân làng chài cho rằng lão đã “đi đứt” vì gặp vận rủi Cậu
Cuba-bé Manolin vốn đi câu cùng lão cũng bị cha mẹ bắt đi câu cùng thuyền khác Một mình ra khơi, ông thả dây câu chờ đợi rất lâu, có lúc tưởng chừng hoàntoàn thất vọng Đêm, lão mơ về thời trai trẻ với tiếng sóng gào, hương vị biển,những con tàu và đàn sư tử
Vào ngày thứ 85, lão quyết định chèo thuyền ra khơi trước khi trời sáng.Lần này lão đi thật xa Trưa, một con cá lớn cắn câu và kéo cả ông lão lẫn conthuyền về hướng tây bắc
Trang 8Sáng ngày hôm sau, con cá nhảy lên Santiago biết là lão đã câu đượccon cá kiếm khổng lồ mà trước đây lão chưa từng nhìn thấy Rồi con cá lại lặnxuống, kéo thuyền chạy về hướng đông.
Khi Mặt Trời mọc ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng Dù đã kiệtsức, lão vẫn kiên trì thu ngắn dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết đượccon cá, buộc nó vào mạn thuyền dong về Santiago phóng lao vào tim con cákiếm đã khiến cho máu nó loang ra và thu hút đàn cá mập Lão cố hết sức chốngchọi với lũ cá mập: phóng lao, vung chày, thậm chí dùng cả mái chèo để đánh,giết được nhiều con, đuổi được chúng đi Nhưng lão biết rằng con cá kiếm củamình cũng chỉ còn trơ lại một bộ xương
Đến khuya, đưa được thuyền vào cảng, về đến lều, lão vật người xuốnggiường và chìm vào giấc ngủ, lão mơ về những con sư tử
B Nội dung
Trong lịch sử văn học Mỹ, Hemingway đã từng được Philip Young đánhgiá là “người làm sống lại nghệ thuật đối thoại” Có thể nói, Hemingway rất nổitiếng về đối thoại “điều nghịch lý là đối thủ của ông rất khó bắt chước xong ônglại viết nó dễ hơn những đoạn không đối thoại” Trong toàn bộ sáng tác của ôngphần nhiều được sáng tác bằng ngôn từ đối thoại Đó là những tác phẩm như:
Rặng đồi tựa đàn voi trắng, Những kẻ giết người, Một nơi sạch sẽ và sáng sủa, Giã từ vũ khí, Có và không,… Vì vậy không thể phủ nhận được rằng
Hemingway là nhà văn của nghệ thuật ngôn từ đối thoại
Đến Ông già và biển cả thì ngôn ngữ đối thoại chỉ còn chiếm một tỷ lệ
tương đối khiêm tốn Đối thoại chỉ chiếm 14,4% Song chỉ với 14,4% cũng đủ
để chúng ta có thể cảm nhận được tài năng bậc thầy của Hemingway trong việc
sử dụng ngôn từ đối thoại
Lý thuyết đối thoại:
- Khái niệm: Đối thoại được hiểu là “Các lời phát ngôn tham gia trực tiếp haygián tiếp vào quá trình giao tiếp và thực hiện giao tiếp” (Từ điển thuật ngữ vănhọc)
- Chức năng của đối thoại:
+ Đối thoại thực hiện chức năng giao tiếp, trao đổi thông tin
+ “Lời (đối đáp) trong cuộc giao tiếp song phương mà lời này xuất phátnhư là phản ứng đáp lại lời nói trước”
Trang 9+ Đối thoại thường kèm theo ngôn ngữ cơ thể: cử chỉ, ánh mắt,… Màn đốithoại thành công hơn khi có sự tiếp xúc trực tiếp, và quan hệ xã hội bình đẳng.Trong văn chương thì đối thoại bên cạnh chức năng giao tiếp còn là tín hiệunghệ thuật mà tác giả gửi gắm trong tác phẩm.
Ở tác phẩm này, nếu hiểu theo khái niệm đó thì lời đối thoại ở đây chủyếu diễn ra trong cuộc giao tiếp song phương giữa ông lão Santiago và cậu béManolin Ngoài ra ta còn nhận thấy trong tác phẩm có những thời điểm ông giàSantiago luôn tự đối thoại, có lúc đối thoại với Manolin mặc dù cậu bé khônghiện diện trước ông, có lúc đối thoại với cá, với chim,… có khi cả với chínhmình song thực chất đó là những lời đối thoại bên trong và là một dạng của độc
thoại nội tâm Cho nên đối thoại trong tác phẩm Ông già và biển cả sẽ bao gồm
đối thoại thông thường và độc thoại nội tâm
Dưới đây, chúng tôi có liệt kê các cuộc đối thoại và cả những đoạn độcthoại nội tâm mang tính chất đối thoại Đối thoại và độc thoại nội tâm chiếm tỷ
lệ rất lớn trong tác phẩm, những đoạn đối thoại và độc thoại nội tâm dưới đâychỉ là những đoạn tiêu biểu:
3 - Cháu đang đi với con thuyền may mắn Hãy ở lại với họ!
4 - Nhưng ông còn nhớ có hồi suốt tám mươi bảy ngày ta không bắt được cánhưng sau đó trong ba tuần lễ ngày nào ta cũng vớ được cá lớn
5 - Ông nhớ! - ông lão nói - Ông biết cháu đã không rời bỏ ông vì thiếu lòng tin!
6 - Tại cha cháu bắt làm như thế Cháu còn nhỏ, cháu phải nghe lời cha!
7 - Ông hiểu! - ông lão nói - Đấy là chuyện thường
8 - Cha cháu chẳng tin đâu!
9 - Phải! - ông lão nói - Nhưng chúng ta tin, đúng không?
10 - Cháu đi kiếm giúp ông mấy con cá mòi cho ngày mai nhé?
11 - Lần đầu tiên ông đưa cháu ra khơi, cháu lên mấy?
12 - Lên năm, và suýt nữa cháu bị chết khi ông lôi con cá quá lớn lên thuyền,
nó gần như quật tan con thuyền ra nhiều mảnh Cháu có còn nhớ không?
13 - Cháu vẫn nhớ cái đuôi quật mạnh; chỗ ngồi chèo thuyền bị gãy và tiếng
nện của cái chày Cháu nhớ ông ném cháu ra đằng mũi thuyền, nơi lùngnhùng những sợi dây ướt rồi cháu cảm thấy toàn bộ con thuyền chao đảo
và tiếng ông quật con cá nghe như thể đang đốn cây, máu nóng hổi bắn cả
Trang 10lên người cháu!
14 - Cháu nhớ mọi thứ kể từ cái lần đầu tiên ông cháu ta đi cùng nhau
15 - Nếu cháu là con ta thì ta sẽ đưa cháu đi cầu may một phen! - lão nói -
Nhưng cháu là con của cha mẹ cháu và cháu đang đi trên con thuyền may mắn
16 - Cháu có thể đi kiếm cá mòi chứ? Cháu còn biết nơi cháu có thể kiếm
được bốn con mồi
17 - Hôm nay ông vẫn còn mấy con Ông đã muối chúng trong thùng!
18 - Để cháu đi kiếm bốn con tươi
19 - Một thôi! ông lão nói
20 - Hai! - thằng bé nói
21 - Hai! - ông lão đồng ý
22 - Cháu không ăn cắp đấy chứ?
23 - Cháu không! - thằng bé đáp
24 - Cháu mua!
25 - Với con nước này, mai sẽ là một ngày tốt lành! - lão nói
26 - Ông sẽ đến đâu! - thằng bé hỏi
27 - Đi thật xa, khi gió trở thì mới quay về Ông muốn đến đấy trước khi trời
sáng!
28 - Cháu sẽ tìm cách để ông ấy cho ra câu xa! - thằng bé nói - Rồi khi ông
câu được một con gì đấy thật sự lớn, cháu sẽ có thể đến giúp
29 - Ông ấy không thích ra khơi xa đâu
30 - Vâng! - thằng bé nói
31 - Nhưng cháu sẽ thấy cái gì đó, một con chim săn mồi chẳng hạn, mà ông
ấy không thể thấy rồi giục ông ta bám theo bầy cá dorado
32 - Mắt ông ấy kém đến thế ư?
33 - Ông ấy gần như mù
34 - Lạ thật! - ông lão nói - Ông ấy chưa bao giờ đi săn rùa Đấy là lý do làm
mắt kém thị lực!
35 - Ta là một lão già kỳ lạ
36 - Nhưng giờ đây ông có còn đủ sức để dành cho con cá thật lớn không?
37 - Ông chắc thế Vả lại còn có nhiều mẹo nữa
38 - Ông có gì ăn không? - thằng bé hỏi
39 - Một niêu cơm gạo vàng với cá Cháu có muốn ăn không?
40 - Thưa không Cháu sẽ ăn ở nhà Ông có cần cháu nhóm lửa không?!
41 - Không! Để lát nữa ông nhóm Hoặc có lẽ ông sẽ ăn cơm nguội
42 - Cháu có thể mang cái lưới quăng đi chứ?
43 - Dĩ nhiên!
44 - Tám mươi lăm là con số may mắn! - ông lão nói
45 - Cháu có thích ông mang về con cá nặng gần nửa tấn không?
46 - Cháu sẽ lấy cái lưới quăng đi bắt cá mòi Ông ngồi sưởi nắng trên
Trang 11ngưỡng cửa chứ?
47 - Cháu sẽ quay lại khi kiếm được vài con cá mòi Cháu sẽ ướp đá mấy con
của ông cùng của cháu rồi sáng mai chúng ta chia nhau Khi cháu quay lại,ông nhớ kể cho cháu nghe chuyện đội bóng đấy!
48 - Hãy giữ ấm ông ạ! - thằng bé nói - Chúng ta đã qua tháng chín
49 - Tháng này là mùa cá lớn! - ông lão nói - Vào tháng năm thì ai cũng có
thể trở thành người đánh cá
50 - Ông ơi, dậy đi! - thằng bé gọi và đặt tay lên đầu gối lão
51 - Cháu có cái gì đấy! - lão hỏi
52 - Đồ ăn tối! - thằng bé nói - Chúng ta sẽ ăn tối!
53 - Ông không đói lắm đâu
54 - Thì cứ ăn vậy Ông không thể không ăn mà bắt cá được!
55 - Ông cứ quấn mền quanh người! - thằng bé nói - Trong lúc cháu còn
sống thì ông không phải nhịn đói mà đi câu cá!
56 - Vậy thì hãy sống cho thật lâu và quan tâm đến bản thân mình! - ông lão
nói - Ta ăn gì vậy?
57 - Món thịt hầm của cháu tuyệt lắm! - ông lão nói
58 - Khi bằng tuổi cháu, ông đã đứng trước cánh buồm, trên con tàu được
trang bị chu đáo đến châu Phi và ông đã nhìn thấy sư tử trên bờ biển vào lúc chiều tối
59 - Cháu biết Ông đã kể cho cháu nghe rồi
60 - Que va! thằng bé thốt lên - Có nhiều người đánh cá giỏi và vài người vĩ
đại Nhưng ông là người duy nhất
61 - Cám ơn! Cháu làm ông hạnh phúc Ông hy vọng sẽ không có con cá nào
cùng vĩ đại như thế để chứng minh rằng ông cháu ta sai!
62 - Sẽ chẳng có con cá nào như thế nếu ông vẫn còn khỏe như ông nói!
63 - Có lẽ ông không được khỏe như ông nghĩ đâu! - ông lão nói - Nhưng
ông biết nhiều mẹo và có cách xử lý!
64 - Giờ thì ông nên ngủ đi để sáng mai khỏe khoắn Cháu mang mấy thứ trả
Terrace!
65 - Vậy thì tạm biệt Sáng mai ông sẽ đến đánh thức cháu!
66 - Ông là cái đồng hồ của cháu! - thằng bé nói
67 - Tuổi tác là đồng hồ của ông! - ông lão nói - Tại sao người già lại thức
giấc quá sớm? Phải chăng là muốn có một ngày dài hơn?
68 - Chúc ông ngủ ngon!
69 - Ông ngủ có ngon không? - thằng bé hỏi
70 - Rất ngon, Manolin à! - ông lão đáp - Hôm nay ông cảm thấy tự tin
71 - Cháu cũng thế! - thằng bé nói - Bây giờ cháu phải đi lấy cá mòi của ông
cháu ta và số mồi tươi của ông
72 - Chúng ta thì khác! - ông lão nói - Ông để cháu mang đồ nghề kể từ lúc
Trang 12cháu lên năm
73 - Cháu biết điều đó! - thằng bé nói - Cháu sẽ về ngay ông cứ uống thêm tí
nữa Chúng ta có thể uống chịu ở đây
74 - Chúc ông may mắn!
75 - Chúc cháu may mắn! - ông lão nói
76 - Ông khoan ngồi dậy hãy! - thằng bé nói
77 - Cứ uống cái này đi đã!
78 - Chúng đánh bại ông, Manolin à! - lão nói - Chúng thật sự đã đánh bại
ông!
79 - Nó không đánh bại được ông Kể cả con cá! - Thằng bé nói
80 - Họ có tìm ông không?
81 - Dĩ nhiên Cả thuyền tuần tra bờ biển lẫn máy bay!
82 - Đại dương vô cùng vô tận, thuyền câu thì quá ư nhỏ bé nên khó nhìn
thấy! - ông lão nói
83 - Ông nhớ cháu! - lão nói - Cháu bắt được mấy con?
84 - Hôm đầu được một con Hôm thứ hai được một và hôm thứ ba được hai
85 - Giỏi lắm!
86 - Bây giờ ông cháu ta lại cùng đi câu!
87 - Đừng Ông không gặp may mắn Ông chẳng còn may chút nào
88 - Vứt quách cái chuyện may rủi ấy đi! - thằng bé nói - Cháu sẽ mang vận
may của cháu theo
89 - Ông nhớ chăm sóc hai bàn tay cho lành
90 - Ông biết cách chữa trị Hồi đêm ông khạc ra cái gì đó thật lạ và cảm
thấy cái gì đó trong ngực bị vỡ!
91 - Cũng để cái đó bình phục luôn! - thằng bé nói - Ông hãy nằm nghỉ đi,
ông ạ; cháu sẽ mang chiếc sơ mi sạch của ông đến cho ông Thêm cái gì
đó để ăn!
92 - Nhớ mang bất cứ tờ báo nào trong khoảng thời gian ông đi vắng đến
nhé! - ông lão dặn
93 - Ông phải khỏe lại thật nhanh vì còn nhiều thứ cháu cần phải học và ông
có thể dạy cháu mọi điều Chắc ông đã chịu đựng quá nhiều?
94 - Nhiều lắm! - ông lão đáp
95 - Cháu sẽ mang thức ăn và báo đến! - thằng bé nói - Ông cứ nghỉ cho lại
sức Cháu sẽ mua thuốc chữa tay từ hiệu thuốc nữa!
96 - Đừng quên bảo Pedrico cái đầu cá ông cho anh ấy đấy!
97 - Vâng Cháu nhớ!
98 - Cái gì kia? - bà ta hỏi anh bồi và đưa tay chỉ chiếc xương sống dài của
con cá khổng lồ, bây giờ chỉ là đồ rác thải đang đợi thủy triều cuốn đi
99 - Tiburon! - anh bồi đáp
100 - Cá mập ấy mà
Trang 13101 - Tôi không ngờ cá mập lại đẹp như thế, dáng đuôi thật duyên dáng!
102 - Anh cũng thế! - bạn trai của bà ta nói
1 - Nó tóm được con gì rồi! - ông lão nói lớn - Nó không chỉ nhìn đâu!
2 - Con chim được việc thật! - ông lão nói
3 - Cá thu! - lão nói lớn - Nó sẽ là con mồi tuyệt hảo Gần năm ki lô chứchẳng chơi!
4 Giờ là lúc chỉ nghĩ về một điều duy nhất Ta sinh ra để làm gì? Chắc là có
Trang 14một con lớn quẩn quanh đàn cá ấy, lão nghĩ Mình chỉ tóm được một tên
đi lạc trong đàn cá thu đang kiếm mồi
5 Nếu người khác nghe mình nói lớn thì chắc họ nghĩ mình điên mất! lão nói lớn - Nhưng vì không điên nên mình chẳng quan tâm Cánh nhàgiàu có radio để bầu bạn trên thuyền và ngay cả trên sân bóng nữa!
6 - Tiếp tục đi! - ông lão nói lớn - Hãy quay lại Thử ngửi xem Chúngkhông hấp dẫn sao? Ăn ngay đi, cả con cá thu nữa Đừng xấu hổ cá à, ănchúng đi!
7 - Nó sắp đớp mồi! - ông lão nói lớn - Xin Chúa hãy giúp nó đớp mồi!
8 - Nó không thể đi! - lão nói - Chúa biết là nó không thể đi Nó đang lượnvòng
9 - Nó đã đớp mồi! - lão nói - Giờ thì ta sẽ để cho nó nuốt hẳn!
10 - Nuốt thêm tí nữa đi! - lão nói - Nuốt ngay đi! Nuốt làm sao để mũi lưỡi
câu đâm vào tim và giết chết mày, lão nghĩ Hãy ngoan ngoãn trồi lên đểtao cắm phập mũi lao này Ổn thôi Mày sẵn sàng chưa? Đánh chén nhưthế là đã đủ rồi chứ?
11 - Giá mà ta có thằng bé! - ông lão nói lớn
12 Ta đang bị con cá kéo đi và ta là cái cọc kéo thuyền Ta có thể buộc sợi
dây lại Nhưng như thế con cá sẽ bứt đứt Mình phải giữ sợi dây cho đếnlúc sức tàn lực kiệt và nới thêm dây khi nó cần Đội ơn Chúa, …
13 Mình sẽ làm gì nếu nó quyết định lặn xuống, mình không biết Mình sẽ
làm gì nếu nó lặn xuống và chết, mình cũng không biết Nhưng mình sẽlàm cái gì đó Có nhiều thứ mình có thể làm! …
14 - Mình câu được nó vào quãng trưa! - lão nói - Nhưng mình chưa được
nhìn thấy nó!
15 Mình không bị chuột rút và mình cảm thấy khỏe mạnh Chính nó đã bị
lưỡi câu móc vào miệng… Ước chi mình có thể nhìn thấy nó dẫu chỉ mộtlần để biết đối thủ của mình là ai
16 - Ước chi mình có thằng bé Để giúp mình và chứng kiến cái cảnh này!
17 Con người ta không nên sống một mình khi tuổi đã xế bóng, lão nghĩ
Nhưng không thể nào tránh khỏi Mình phải nhớ ăn con thu trước lúc nóhỏng để giữ sức khỏe…
18 - Chúng thật đáng yêu! - lão nói - Chúng chơi đùa, nghịch ngợm và yêu
nhau Chúng là anh em của ta như đàn cá chuồn kia vậy!
19 - Giá mà thằng bé ở đây! - lão nói lớn
20 Một khi mình đã giở mẹo thì việc con cá chọn một lối thoát là rất thỏa
đáng, ông lão nghĩ … Lẽ ra ta đừng làm ngư dân, lão nghĩ
21 - Giá như mình có thằng bé!
22 Nhưng mày không có thằng bé đâu, lão nghĩ…
Trang 1523 - Cá này! - lão dịu giọng nói, - tao sẽ cầm cự với mày cho đến chết!
24 Nó cũng sẽ cầm cự với mình, mình chắc thế, ông lão nghĩ rồi đợi trời
sáng
25 - Cầu Chúa làm nó nhảy lên! - ông lão nói - Mình còn đủ dây để chinh
phục nó!
26 - Cá này! - lão nói, - tao rất yêu và ngưỡng mộ mày
27 Nhưng tao sẽ giết mày trước khi ngày kết thúc! Ta hãy hy vọng thế, lão
nghĩ
28 - Mày bao nhiêu tuổi rồi? - ông lão hỏi con chim - Có phải đây là
chuyến đi đầu tiên của mày không?
29 Đám diều hâu, lão nghĩ, sẽ ra khơi săn chúng Nhưng lão không nói điều
ấy với con chim bởi làm sao mà nó có thể hiểu được lão và đâu có thể lậptức hiểu ngay được lũ diều hâu
30 - Cứ nghỉ ngơi thoải mái đi, chú chim nhỏ! - lão nói - …
31 - Giờ thì mày sắp nếm mùi rồi đấy, cá à! - lão nói - Và lạy Chúa, cả tao
cũng vậy!
32 - Mình ước thằng bé ở đây và có một ít muối! - lão nói lớn
33 - Nó đã chậm lắm rồi! - lão nói
34 - Nào! - lão nói khi bàn tay đã khô - Mình phải ăn con thu nhỏ Mình có
thể lấy cái móc khều nó ra và cứ ngồi đây ăn cho thoải mái!
35 - Mình không chắc là có thể ăn hết cả miếng cá! - lão nói rồi đưa dao cắt
đôi một khúc thịt
36 - Tay tiếc quái quỉ gì mày! - lão nói - Nếu muốn thì mày cứ co quắp đi
Biến thành cái vuốt ấy Cũng sẽ chẳng làm mày tốt lành hơn gì đâu!
37 Thế đấy, lão nghĩ rồi nhìn làn nước đen ngòm chỗ sợi dây chếch xuống
Ăn cá ngay đi, nó sẽ lấy lại sức lực cho bàn tay Đấy không phải lỗi củabàn tay bởi mày đã cầm cự quá lâu với con cá Nhưng mày vẫn có thểđương đầu với con cá mãi mãi Ăn con thu đi thôi
38 - Mày cảm thấy thế nào rồi hở tay?! - lão hỏi bàn tay bị chuột rút cứng
đến mức gần như là bàn tay của cái xác chết lạnh ngắt - Vì mày, tao sẽ
cố ăn thêm một ít!
39 - Thế nào rồi hả tay? Hay hãy còn quá sớm để hoàn hồn?
40 Dẫu sao thì thực tiễn cũng luôn thắng mọi giả định, lão nghĩ Ước chi
mình có được ít muối Mình không rõ liệu mặt trời sẽ làm hỏng hoặc sấykhô số cá còn lại, vậy nên tốt hơn là chén tất dẫu cho cái bụng không đói.Con cá bình tĩnh và kiên cường Mình sẽ ăn hết cả chỗ cá này rồi mình sẽsẵn sàng
41 - Hãy kiên nhẫn, tay à! - lão nói - Tao làm điều này vì mày đấy!
42 Giá mà ta có thể cho con cá ăn, lão nghĩ Nó là người anh em của ta
Trang 16Nhưng ta phải giết nó và giữ gìn sức khỏe để làm điều đó
43 - Nào! - lão nói - Tay này, mày có thể buông sợi dây ra được rồi đó, tao
sẽ điều khiển nó với mỗi bàn tay phải cho đến khi mày từ bỏ cái trò ngớngẩn ấy!
44 Xin Chúa hãy giúp con trừ bỏ cái chứng chuột rút này đi! lão nói
-Bởi lẽ con không biết rồi đây con cá sẽ làm gì!
45 Nhưng dường như nó cứ điềm tĩnh, lão nghĩ, thực hiện kế hoạch của
mình Nhưng kế hoạch của nó là gì, lão thầm nhủ…
46 - Gió nhẹ! - lão nói - Cá này, thời tiết thuận cho ta hơn là cho mày!
47 Mình căm thù chứng chuột rút, lão nghĩ … Nhưng trò chuột rút, lão
nghĩ, rõ đúng là một calambre, lại đặc biệt nhục nhã khi xảy ra với kẻmột thân một mình
48 Nếu thằng bé ở đây thì nó sẽ xoa bóp cánh tay, bàn tay và làm nó duỗi ra,
lão nghĩ
49 - Nó đang trồi lên! - lão nói - Thôi nào tay Hãy cố lên!
50 - Mình vô thần! - lão nói - Nhưng mình sẽ đọc mười lần bài kinh Lạy
Cha và mười lần bài kinh Mừng Đức Mẹ để mình có thể bắt được con cánày và mình hứa mình sẽ hành hương đến nhà thờ Đức Mẹ Đồng Trinh
xứ Cobre nếu mình bắt được nó Mình xin hứa như thế!
51 - Kính Đức Mẹ Maria ơn sâu, Đức Chúa Trời ở cùng Bà Bà có phước lạ
hơn mọi phụ nữ và Jesus cùng Bà gồm nhiều phước lạ Thánh nữ Maria,Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội bây giờ và trong giờlâm tử Amen!
52 - Đức Mẹ Đồng Trinh đầy phép lạ, cầu cho con cá này chết đi Dẫu cho
nó có là chú cá siêu phàm!
53 - Nhưng ta sẽ giết nó! - lão nói - Dẫu cho con cá có vĩ đại và kiêu hãnh
đến nhường nào!
54 Dẫu sao thì cũng thật bất công, lão nghĩ Nhưng mình phải cho con cá
thấy những gì con người có thể làm và khả năng chịu đựng của hắn
55 - Mình đã bảo thằng bé, mình là lão già kỳ lạ! - lão nói - Giờ là lúc mình
phải chứng minh điều đó!
56 - Miễn là đừng gặp lũ cá mập! -lão nói lớn - Nếu cá mập đến, cầu Chúa
hãy rủ lòng thương lấy con cá và cả con nữa!
57 Mày có chắc Di Maggio vĩ đại sẽ cầm cự với một con cá lâu như tao đã
cầm cự với chú cá này không? Lão nghĩ Mình nghĩ anh ta có thể vàthậm chí có thể lâu hơn nữa bởi anh ta trẻ trung, cường tráng Cha anh tacũng là dân chài lưới Nhưng cái chứng nẻ cựa gà có làm anh ta đaunhiều không nhỉ?
58 - Ta không biết! -lão nói lớn - Ta không bao giờ mắc cái chứng ấy!
Trang 1759 Lúc này, mặt trời đã làm nó đủ ấm, lão nghĩ Nó sẽ không bị chuột rút
nữa nếu ban đêm không bị lạnh quá Mình không rõ, đêm nay chuyện gì
sẽ đến đây
60 - Nhiều cá chuồn đến thế thì ở đó chắc có cá dorado! - lão nói rồi trì sợi
dây lại xem thử có khả năng đoạt được đoạn dây nào từ con cá kiakhông
61 Ngồi trong máy bay chắc là lạ lắm, lão nghĩ Ở độ cao ấy, mình không
biết mặt biển trông ra sao? Họ có thể thấy rõ con cá nếu không bay caoquá Mình thích bay thật chậm ở độ cao hai trăm sải để quan sát cá từtrên cao…
62 - Nó chẳng thay đổi chút nào! - lão nói
63 - Ta sẽ buộc hai mái chèo sau lái chéo vào nhau để làm chậm con cá vào
ban đêm! - lão nói - Về đêm nó khỏe và ta cũng thế!
64 Mình biết cách rồi đấy, lão nghĩ … Mình đã ăn hết con cá thu Ngày mai
mình sẽ ăn con dorado Mình gọi loài dolphin này là dorado Có lẽ ta nên
ăn một ít khi đã mổ thịt…
65 - Mày cảm thấy thế nào hở cá? - lão hỏi lớn - Còn tao thì thấy khỏe, bàn
tay trái cũng đã khá hơn Tao có đủ thức ăn cho một đêm, một ngày nữa
Có giỏi thì cứ kéo thuyền đi, cá!
66 - Con cá cũng là bạn ta! lão nói lớn - Ta chưa hề được nhìn thấy hay
nghe nói về một con cá nào như thế Nhưng ta phải giết nó Ta lấy làmmừng vì chúng ta không phải cố giết những vì sao!
67 - Nhưng mày vẫn chưa ngủ, lão già ơi! - lão nói lớn - Đã nửa ngày và
một đêm còn bây giờ lại sang một ngày nữa mà mày vẫn chưa ngủ tí nào
cả
68 Đầu mình vẫn còn tỉnh táo, lão nghĩ Quá tỉnh táo nữa là đằng khác
Mình tỉnh như những vì sao anh em kia Nhưng mình phải ngủ Sao ngủ,mặt trăng, mặt trời ngủ và ngay cả đại dương đôi khi cũng ngủ vàonhững hôm nào đó khi dòng hải lưu ngừng trôi và mặt nước phẳnglặng…
69 - Thịt cá dorado này càng tuyệt vời khi nấu chín bao nhiêu! - lão nói, - thì
lại càng dở ẹc khi ăn sống bấy nhiêu Mình sẽ không bao giờ ra khơi màlại không mang theo muối hay quất nữa!
70 Nếu biết trù tính thì mình đã đổ nước biển lên ván mui phơi khô để lấy
muối, lão nghĩ Nhưng mãi cho tới lúc gần tối thì mình mới bắt được condorado
71 Tay phải của mình có thể giữ chắc sợi dây cho đến khi nó còn nắm chặt,
lão nghĩ Nếu trong lúc ngủ nó buông sợi dây ra thì tay trái sẽ đánh thứcmình dậy Tay phải sẽ chịu khổ đấy Nhưng nó đã quen chịu đựng rồi
Trang 18Dẫu cho mình có ngủ hai mươi phút hay nửa tiếng thì nó cũng khôngsao…
72 - Tốt hơn là mày không được sợ và hãy tự tin! - lão nói - Mày đã kìm
được nó nhưng chẳng thu về được tí dây nào Chẳng mấy nữa con cá sẽlượn vòng!
73 - Cũng không đến nỗi tồi! - lão nói - Và nỗi đau nhức thì chẳng hề gì đối
với một người đàn ông!
74 - Kể ra mày cũng được việc đấy! - lão nói với bàn tay trái - Nhưng có
lúc tao đã không tìm thấy mày!
75 Tại sao ta không được sinh ra với hai bàn tay khỏe? Lão nghĩ, … lão tự
nhủ, … lão tự mắng, … lão nghĩ
76 Mình phải dốc sức ra mà níu lại, lão nghĩ Độ căng sẽ dần thu hẹp các
vòng lượn Có lẽ độ tiếng nữa mình sẽ nhìn thấy nó Bây giờ mình phảikhuất phục nó rồi sau đó mình phải giết nó
77 Ta không thể lả người chết vì một con cá như thế này được! lão nói
-Bây giờ là lúc ta đưa nó lên một cách thật hoàn hảo, Chúa giúp ta chịuđựng Ta sẽ đọc một trăm lần kinh lạy Cha và một trăm lần kinh MừngĐức Mẹ…
78 Mình phải giữ cho nó đừng đau quá, lão nghĩ Nỗi đau của ta thì không
thành vấn đề Ta có thể chế ngự Nhưng nỗi đau của con cá thì có thểkhiến nó cuồng lên
79 - Ta không để bị chuột rút! - lão nói - Chốc nữa nó sẽ ngoi lên và ta có
thể cầm cự Mày phải cầm cự Chớ có nói lằng nhằng!
80 - Ta chỉ việc lái theo hướng Tây Nam! - lão nói - Người ta không bao
giờ lạc trên biển và xứ sở của mình lại là một hòn đảo dài!
81 - Không! - lão nói - Nó không thể lớn như thế được!
82 - Hãy bình tĩnh và giữ sức, lão già ạ! - lão nói
83 - Ta đã điều khiển nó! - ông lão nói - Ta đã điều khiển được nó rồi!
84 Mình khuất phục được nó, lão nghĩ Có lẽ lần này mình sẽ cho nó đi đứt
Kéo đi, tay ơi, lão thầm giục Hãy đứng vững, đôi chân kia Tỉnh táo vìtao, đầu à Hãy tỉnh táo vì tao Bọn mày chưa bao giờ bại trận Lần này ta
sẽ khử nó…
85 - Cá ơi! - ông lão nói - Cá này, dẫu sao thì mày cũng sẽ chết Mày muốn
tao cùng chết nữa à?!
86 Mày đang giết tao, cá à, ông lão nghĩ Nhưng mày có quyền làm như thế
Tao chưa bao giờ thấy bất kỳ ai hùng dũng, duyên dáng, bình tĩnh, caothượng hơn mày, người anh em ạ Hãy đến và giết ta đi Ta không quantâm chuyện ai giết ai Giờ thì đầu óc mày đang lú lẫn lên hết cả rồi, lãonghĩ Mày phải giữ đầu óc tỉnh táo Hãy giữ đầu óc tỉnh táo và biết cách
Trang 19chịu đựng như một con người
87 - Đầu ơi, hãy tỉnh táo! - lão nói bằng giọng mà bản thân hầu như không
còn nghe nổi - Hãy tỉnh táo!
88 - Hãy giữ đầu óc tỉnh táo! - lão nói khi tựa vào mạn thuyền - Ta là lão
già mệt mỏi Nhưng ta đã giết con cá này, người anh em ta, và bây giờ taphải làm cái việc nhọc nhằn!
89 - Ta cần một cái bút chì để tính! - lão nói - Đầu ta không thạo tính toán
Nhưng ta nghĩ Di Maggio vĩ đại sẽ tự hào về ta hôm nay Ta không mắcchứng nẻ cựa gà Nhưng đôi tay và lưng thì thực sự nhức nhối!
90 - Con người có thể bị hủy diệt chứ không thể bị khuất phục!
91 Dẫu sao thì mình cũng lấy làm ân hận vì đã giết chết con cá, lão nghĩ
Bây giờ sắp đến lúc vất vả và mình thì lại không có lấy một mũi lao …
Có lẽ mình chỉ giỏi giang khi còn vũ khí
92 Nhưng mình phải tư duy, lão nghĩ Bởi vì đấy là tất cả những gì mình còn
lại
93 - Nghĩ về chuyện gì vui vui đi, lão già ơi! - lão nói - Lúc này cứ mỗi
phút thì mày lại gần đến nhà hơn Mất đi hai mươi cân cá thì mày lướtnhẹ hơn!
94 - Ừ, phải đấy! - lão nói lớn - Ta có thể buộc lưỡi dao vào đầu một mái
chèo!
95 Có mà ngốc mới không hi vọng, lão nghĩ Thêm nữa, mình tin chắc đấy
là tội lỗi Đừng nghĩ về tội lỗi nữa, lão nghĩ Bởi vì không có gì để đọc
và chẳng có radio nên lão cứ nghĩ về mọi thứ có liên quan đến lão, lãonghĩ lan man và cứ tiếp tục nghĩ về tội lỗi Mày giết con cá không chỉ đểgiữ mạng sống và để đổi lương thực, lão nghĩ Mày còn giết nó vì lòngkiêu hãnh và vì mày là người đánh cá Mày yêu nó khi nó còn sống vàmày cũng yêu nó sau đó Nếu mày yêu con cá thì chẳng có tội lỗi gì khigiết nó Còn gì nữa không?
96 - Mày nghĩ quá nhiều, lão già ạ! - lão nói lớn
97 - Ta giết nó chỉ để tự vệ! - ông lão nói lớn - Và ta đã giết được nó!
98 Ngoài ra, lão nghĩ, bằng cách này hay cách khác thì vạn vật cũng sát hại
lẫn nhau Nghề câu cá hại ta y hệt như đã nuôi sống ta vậy Thằng bégiúp ta sống, lão nghĩ Ta chớ tự lừa dối mình quá nhiều
99 - Cút đi galanos! Cứ chìm sâu cả ngàn thước Đi mà gặp bạn mày, hay
gặp con mẹ mày ấy!
100 - Bọn chúng đã xơi hết một phần tư con cá, mà lại vào chỗ thịt ngon nhất
nữa cơ chứ! - lão nói lớn - Giá mà đây chỉ là giấc mộng và ta chưa hềcâu được nó Ta lấy làm tiếc về điều đó, cá à
101 - Lẽ ra ta đừng nên đi quá xa, cá à! - lão nói - Không nên đối với mày và
Trang 20cả đối với ta.
102 - Giá mà mình có hòn đá mài dao! - lão nói sau lúc kiểm tra xong sợi dây
buộc lưỡi dao vào mái chèo - Lẽ ra mình nên mang theo hòn đá ấy!
103 Lẽ ra mày phải mang theo nhiều thứ, lão nghĩ Nhưng mày đã không
mang, lão già ơi Giờ thì không phải lúc nghĩ về những thứ mày manghay không mang Hãy nghĩ về những việc mày có thể xoay xở với nhữngdụng cụ có sẵn ở đây
104 - Mày răn bảo tao quá nhiều lời hay hớm rồi đấy! - lão nói lớn - Tao mệt
mỏi lắm rồi!
105 Lạy Chúa, cái con cuối cùng ấy đớp mới nhiều làm sao! lão nói
-Nhưng bây giờ con thuyền đã nhẹ hơn nhiều!
106 mình phải không suy nghĩ và chờ đợi những con sắp đến Giá mà chuyện
này chỉ là giấc mơ thật, lão nghĩ Nhưng ai biết được? Không chừng nólại hóa ra tốt lành
107 - Bây giờ ta còn cây sào móc! - lão nói - Nhưng cây sào ấy chẳng giúp
ích gì nhiều Ta cũng còn hai mái chèo, tay lái và cái chày ngắn!
108 - Mày đã rã rời, lão già kia! - lão nói - Mày rã rời đến tận xương tủy!
109 - Nhào vô đi, Galanos! - ông lão nói - Hãy lại nhào vô xem!
110 Bây giờ mình không còn xa quá nữa, lão nghĩ Mình hy vọng không có ai
phải lo lắng nhiều Dĩ nhiên chỉ có mỗi thằng bé lo mà thôi Nhưng mìnhchắc nó vẫn tin tưởng
111 - Nửa con cá kia ơi! - lão nói - Cá à, trước khi mày là thế đấy Ta ân hận
vì đã đi quá xa Ta đã hủy hoại cả hai chúng mình Nhưng chúng ta đãtiêu diệt được nhiều cá mập, mày và ta, đã đánh trọng thương nhiều conkhác Mày đã từng giết được bao nhiêu con, hỡi anh bạn cá già kia? Cáilưỡi kiếm trên đầu mày chẳng phải vô cớ mà được sinh ra như thế!
112 - Chống lại chúng! - lão nói - Mình sẽ chống lại chúng cho đến lúc chết!
113 Mình còn một nửa, lão nghĩ Có lẽ vận may sẽ đến giúp mình mang nửa
con cá này vào bờ Ít ra thì mình cũng phải có chút may mắn nào đấy
114 - Không, - lão nói - Cứ đi quá xa thế này thì mày đã tự làm tổn hại cái
vận may của mày rồi
115 - Đừng có ngốc! - lão nói lớn - Cố mà thức và lái thuyền đi Không
chừng mày lại gặp may nhiều đấy!
116 - Ta muốn mua một ít may mắn nếu nó được bán ở bất cứ nơi nào! - lão
nói
117 - Thế ta lấy gì để mua nó đây? - Lão tự hỏi Ta có thể mua nó bằng ngọn
lao mất, con dao gãy và đôi tay bị thương ư?
118 Mình đừng nghĩ vớ vẩn nữa, lão nghĩ
119 - Đớp đi, lũ Galanos kia! Và hãy tưởng tượng rằng bọn mày đã giết chết