Cha oằn lng cày ruộngMẹ uốn mình cuốc nơng Giãi nắng và rầm sơng Suốt quanh năm lam lũ Mùa xuân ma lất phất Mẹ tra hạt reo mầm Cha vun xới bón chăm Lúa, ngô ,khoai xanh tốt Mùa hạ năng c
Trang 1Chïm th¬ su tÇm
Chóc mõng ngµy nhµ gi¸o ViÖt Nam 20-11
Bèn mïa mÑ cha lam lò
Trang 2Cha oằn lng cày ruộng
Mẹ uốn mình cuốc nơng
Giãi nắng và rầm sơng
Suốt quanh năm lam lũ
Mùa xuân ma lất phất
Mẹ tra hạt reo mầm
Cha vun xới bón chăm
Lúa, ngô ,khoai xanh tốt
Mùa hạ năng chói chang
Lúa chín vàng mẩy hạt
Đồi nơng vang tiếng hát
Lúa ngào ngạt đa hơng
Mùa thu ma dầm dề Nớc lũ ngập chàn đê Bão giông đâu ấp đến Bản mờng bao khó khăn Mùa đông rét căm căm Cây thu mình trơ trọi
Mẹ cha bao tất tởi Thu lúa mùa nhanh hơn Tất cả vì đời con
Bốn mùa luôn trăn trở
mẹ lo con đói cơm Cha lo con ngắn chữ
Trang 3Nhớ trờng làng
Trờng làng ở giữa đất quê Tuổi thơ tôi đẫ rất mê trờng làng Cột luồng kè lá tuyềnh toàng Nghế ngồi cao thấp, cái bàn nghiêng nghiêng
Thớc thầy đập nhịp bảng đen
Đồng thanh cả lớp đọc lên đều đều Học trò cũng cảnh nhà nghèo
áo vá chân đất mà nhiều mộng mơ
Đứa thì thích tật làm thơ
Đứa mơ bác sỹ, kĩ s đủ nghề Tập viết ngòi bút lá tre Mực mồng tơi tím một be đất đầy
Ai ai cũng kính trọng thầy Gặp thầy ngã mũ, khoanh tay cúi đầu Thầy thì chẳng bắt thế đâu Học trò cũng chẳng bảo nhau phải làm Bây giờ nhớ mãi trờng làng Tuổi thơ neo đậu muôn vàn ớc mơ
Nhớ ngời đa những chuyến đò
Để ta đến những bến bờ sông xa
Tiếng trống gọi
Gặp trờng sa đầy nắng
Gió qua sân bời bời Ngàn dâu chân in lối Nâng bớc đi bồi hồi Lại trở về bến cũ
Ta nh con thuyền trôi Qua tháng năm dằng dặc Lòng ngổn ngang mây trời Gặp lại thờ thơ bé
Cái đợc mất rõ ràng
Đã qua đợc sông rộng Thầy bắc cầu ta sang
Nghỉ hu không còn trẻ Làm khuyến học đêm ngày Lòng bỗng vui trẻ lại
Việc làm vẫn hăng say
Nh nghe tiếng trống gọi Lớp cháu con bây giờ Nghe thầy cô dăn dạy
Nh chúng mình ngày sa
Lời thầy cô giảng chấp cánh thành chim
Mùa thu niu tóc sau lng
Trang 4Tiếng ve lịm ngủ lng chừng heo may Lá vàng rơi khỏi cành cây Nâng là áo trắng bay bay trên đờng Nhón gót hồng em tới trờng Ríu ran nh tiếng chim vơng đầu cành
Mai này bay vút trời xanh Lời thầy cô giảng chấp thành cánh chim
Nghĩ về em _ giáo
Sang đông rồi vẫn còn giông bảo Gió ma hoài ngập mãi lối đi Giờ lên lớp em vẫn không nghỉ Tan trờng về ớt lạnh anh thơng Nghĩ vể em anh cứ vấn vơng Tằm nhả tơ đớn đau nên kén
Em trăn trở nhiều để ớc hẹn Những mùa vui của việc trồng ngời Tựa cô Tấm của tuổi đôi mơi Nơi quê màu vẫn đầy hạnh phúc Giữa dòng đời bộn bề khó nhọc
Em giữ chọn nghĩa của chữ TÂM Chiều trở lạnh gió bấc, ma dầm
Em lên say cùng bài giảng Cánh cò mềm bay qua năm tháng Giọt lệ kiều lặn vào trang thơ Hai mơi tháng mời một đợi chờ Nhớ đừng dận anh nhiều em nhé
ơi ngời anh thơng – cô giáo trẻ Hẹn ngày về tay lại nắm tay