Văn tế nhà giáo Hỡi ôi vật gia leo thang đông lương vẫn vậy mươi năm đi day học thân thể gầy còm tồn tiếng hao hơi mơi qua trận bệnh chứng lao mà đồ đạc trong nhà rủ nhau đi gần hết nhớ
Trang 1Văn tế nhà giáo
Hỡi ôi vật gia leo thang đông lương vẫn vậy
mươi năm đi day học thân thể gầy còm tồn tiếng hao hơi mơi qua trận bệnh chứng lao
mà đồ đạc trong nhà rủ nhau đi gần hết
nhớ khi xưa
còn lúc sinh viên bao nhiêu là mộng chưa quen lao động đâubiết lam ăn chỉ biêt học chăm sách đèn mai miệt
nghẻ đẹp nghề vinh nghề cao nghề quý nghi vậy quen rồi bán kem bán thuốc bán bánh
bán chè tay chưa hề rớ
quân áo trước sau hơn mươi mảnh trông lãnh lương như hôi nghị trông chuông, gạo trong
thung hết nhẫn đã ba hôm ghét hứa hẹn như ghét trò dạy mẫu
bua thay xe con dông khăp phó , nghĩ thật ứa gan ngày xem hôi nghị tiệc linh đình vô cùng xót ruột
nào đợi vợ con kêu khóc phen nay đanh nghi dạy đi buôn chẳng cần xin x6 tới lui chuyên
nay phai đạp xe độ nhậy
khá thương thay
von chắng phai muốn giàu muốn có mà bung ra di kiém chac lang nhang, chang qua 1a đời sông khó khăn đành cải thiện cho vợ con tạm sống
Cái giọng giảng bài cũng đủ sức giao món nọ hàng kia, thân thể gày còm cũng được vải cuốc xe chở khách
Chi nhục hai buồi sáng đến trường, lên lớp, bài không coi trước có cũng như không, chiều về trồng rau phải tưới nước bón phân, sách báo trong nhà coi như chăng có
Kẻ buôn xuôi người bán ngược làm cho học trò nghỉ học vài hôm; dạy giờ trước nghỉ ø1ờ sau, kệ kỳ thi kiểm tra chất lượng,
Giáo viên cứ phải chạy ngoài, chất lượng giảm là điều chắc chắn
Đoái trông thây ôm xóm làng cũng động từ tâm, nhìn trường lớp đồ siêu, già trẻ hai hang
lệ nhỏ
Chắng phải đâu biếng nhác xưa nay, mà cấp lương trễ hẹn bấy nhiêu ngày, chăng qua vì
nân sách “khó khăn” nên tiền bạc “ưu tiên” làm kinh tế
Nhưng nghĩ răng:
Chiến lược con người muốn giũ vững, giáo dục cần đầy mạnh đầu tư chớ đem tiền của ra ngoài đi buôn những hàng khỉ gió
Cơ chế lỗi thời khiến giáo viên cuộc sống lắt lay, tư duy cũ xui nhà trường cột xiêu mái thủng
Có người bảo:
Dạy làm chi quanh năm dưa muối, cửa nhà dột nát, thiếu trước hụt sau, thay lai thém buôn, dạy làm chi công cha dưỡng dục, ơn mẹ sinh thành, chăng thể đáp đền nghe càng thêm hỗ
Thả bỏ đi mà kiếm nghề khác sống, có nghèo nàn cũng đủ nuôi thân, còn hơn là bám mãi
mớ văn chương, chờ đông lương như chờ phát chuẩn
Ôi thôi thôi!
Làm nhà giáo luôn “nhào” vì giá, chất xám sao coi rẻ như bùn, bao công lao vun xới trồng người, nghiệp nhà giáo suốt đời húp cháo
Đau đớn lắm uống công đèn sách, mười may năm học tập chuyên cân, não ning thay van mệnh nước nhà khi những kẻ xem thường giáo dục
Trang 2Ôi xứ mệnh vinh quang giờ đây là thế Dạy mà trả đồng lương đủ sống, ai đành bỏ lớp
ma di
Dạy mà trên thực sự quan tâm khó khăn may vui long cting day
Nước muốn mạnh phải tăng cường giáo dục không thày không thể làm nên, dẫu có bạc
vạn tiền, muôn dân muốn giàu mà chăng chịu học hành , chỉ lo phe phẩy lăng nhăng, thì muôn kiếp cũng không giàu nồi
Có réo có gảo chi cũng thế, không ai đâu thương xót đoái hoài Vậy thì tự ta, ta phải lo toan quyết giữ vững tâm lòng nhà giáo
Suu tam