Đầu xanh lận đận cùng xót thương càng nhớ thương, Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa thề tình nay sao héo!... Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió,Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa,
Trang 1100 bài thơ hay nhất Việt Nam thế kỷ XX (trích 9 bài)
Trang 2Hành quân qua tắt đường sang huyện
Trang 3Đã chết vì dân giữa đất này?
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm
Đầu xanh lận đận cùng xót thương càng nhớ thương, Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa thề tình nay sao héo!
Trang 4Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió,
Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa, Tay mềm mại bước còn chưa chuếnh choáng Chưa cuối xứ Mê Ly chưa cùng trời Phóng đãng,
Cho cung bậc ngả nghiêng, điên rồ xác thịt
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
Trang 5Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Còn hai con mắt khóc người một con
Đạp trên lá vàng khô?
Nhớ rừng - Thế Lữ
Thuở tung hoành, hống hách những ngày xưa
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Trang 6Với khi thét khúc trường ca dữ dội
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Trang 7Để hồn ta phảng phất được gần ngươi Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!
Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ
Trang 8- Bác có lạnh lắm không?
Trang 9Trời thì mưa lâm thâm
Bác là Hồ Chí Minh
Trang 10Chen hội công danh nhỡ lạc đường.
Trăm năm ai lại biết ai mà!
Trang 11Tôi chờ người đến với yêu đương
Trang 12Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
Đường khuya trở bước - Đinh Hùng
Sao biếc rơi tàn mộng phấn hương