1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

chuyen thieu nhi nhi dong Em bé thông minh.doc

18 1,4K 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Em Bé Thông Minh
Trường học Trường Đại Học Quốc Gia Hà Nội
Chuyên ngành Giáo Dục Đạo Đức, Văn Học Truyện Cổ Tích
Thể loại Truyện cổ tích
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 18
Dung lượng 135 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hắn dư của ăn học, thường nói với mọi người trong làng: "Thầy tôi khi xưa làm một chức quan nhỏ; tôi nhất định sẽ làm to hơn".. Ðối với người hai thứ tóc hắn cũng mày tao, làm cho cả tổn

Trang 1

Em bé thông minh

Ngày xưa có một ông vua sai một viên quan đi dò la khắp nước tìm người tài giỏi Viên quan ấy đã đi nhiều nơi, đến đâu ông cũng ra những câu đố oái oăm để hỏi mọi người, nhưng tuy mất nhiều công mà chưa thấy

có người nào thật lỗi lạc

Một hôm, viên quan đi qua một cánh đồng làng kia, chợt thấy bên vệ đường có hai cha con nhà nọ đang làm ruộng: cha đánh trâu cày, con đập đất Ông bèn dừng ngựa lại hỏi:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha đứng ngẩn người ra chưa biết trả lời thế nào thì đứa con chừng bảy, tám tuổi nhanh miệng hỏi vặn lại quan rằng:

- Thế xin hỏi ông câu này đã Nếu ông trả lời được ngựa của ông đi một ngày được mấy bước tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường

Viên quan nghe nó hỏi lại như thế thì há hốc mồm sửng sốt, không biết đáp sao cho ổn Ông thầm nghĩ, nhất định nhân tài ở đây rồi, chả phải tìm đâu mất công, bèn hỏi tên họ làng xã quê quán của hai cha con rồi phi ngựa một mạch về tâu vua

Nghe nói, vua lấy làm mừng lắm Nhưng, để biết đích xác hơn nữa, vua sai thử lại Vua sai ban cho làng ấy ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội

Khi dân làng nhận được lệnh vua thì ai nấy đều tưng hửng và lo lắng không hiểu thế là thế nào Bao nhiêu cuộc họp làng, bao nhiêu lời bàn tán, vẫn không có cách gì giải quyết cả Từ trên xuống dưới, mọi người đều tin là tai vạ Việc đến tai em bé con nhà thợ cày Em liền bảo cha:

- Chả mấy khi được lộc vua ban, bố cứ thưa với làng làm thịt hai trâu và đồ hai thúng gạo nếp để mọi người

ăn một bữa cho sướng miệng Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho bố con ta trẩy kinh lo việc đó

- Ðã ăn thì còn lo liệu thế nào? Ðừng có làm dại mà mất đầu đó con ạ!

Nhưng đứa con quả quyết:

- Cha cứ mặc con lo liệu, thế nào cũng xong xuôi mọi việc

Người cha vội ra đình trình bày câu chuyện Cả làng nghe nói vẫn còn ngờ vực, bắt cha con phải làm giấy cam đoan, mới dám ngả trâu đánh chén

Sau đó mấy hôm, hai cha con khăn gói tìm đường tiến kinh Ðến hoàng cung, con bảo cha đứng ở ngoài, còn mình thì nhè lúc mấy tên lính canh vô ý, lẻn vào sân rồng khóc um lên Vua sai lính điệu vào, phán hỏi:

- Thằng bé kia, có việc gì? Sao lại đến đây mà khóc?

- Tâu đức vua - em bé đáp - mẹ con chết sớm mà cha con thì không chịu đẻ em bé để chơi với con cho có bạn, cho nên con khóc Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ

Nghe nói, vua và các triều thần đều bật cười Vua phán:

Trang 2

- Muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho bố mày, chứ bố mày là giống đực, làm sao mà đẻ được!

Em bé bỗng tươi tỉnh:

- Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được kia chứ!

Vua cười bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ

ăn mừng với nhau rồi

Vua và đình thần chịu chú bé là thông minh lỗi lạc Nhưng vua vẫn còn muốn thử một lần nữa Qua hôm sau, khi hai cha con đang ăn cơm ở nhà công quán, bỗng có sứ nhà vua mang tới cho một con chim sẻ, với lệnh bắt họ phải dọn thành ba cỗ thức ăn Em bé bảo cha lấy cho mình một cái kim may rồi đưa cho sứ giả, bảo:

- Phiền ông cầm lấy cái này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim

Vua nghe nói, từ đó mới phục hẳn

Lập tức, vua cho gọi cả hai cha con vào, ban thưởng rất hậu

Hồi đó, có một nước láng giềng lăm le muốn chiếm bờ cõi nước ta Ðể dò xem bên này có nhân tài hay không,

họ sai sứ đưa sang một cái vỏ con ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, yêu cầu xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc

Sau khi nghe sứ thần trình bày mục đích cuộc đi sứ, vua quan nhìn nhau Không trả lời được câu đó oái oăm

ấy tức là tỏ ra thua kém và thừa nhận sự thần phục của mình đối với nước láng giềng Các đại thần đều vò đầu suy nghĩ Có người dùng miệng hút Có người bôi sáp vào sợi chỉ cho cứng để cho dễ xâu v.v Nhưng, tất cả mọi cách đều vô hiệu, bao nhiêu ông Trạng và các nhà thông thái triệu vào đều lắc đầu bó tay Cuối cùng, triều đình đành mời sứ thần ra ở công quán để có thì giờ đi hỏi ý kiến em bé thông minh nọ

Khi một viên quan mang dụ chỉ của vua đến thì em còn đùa nghịch ở sau nhà Và khi nghe nói xâu chỉ vào vỏ

ốc, em bé hát lên một câu:

Tang tình tang! Tính tình tang Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng Bên thời lấy giấy mà bưng Bên thời bôi

mỡ, kiến mừng kiến sang Tang tình tang

Rồi bảo:

- Cứ theo cách đó là xâu được ngay!

Viên quan sung sướng, lật đật trở về tâu vua Vua và các quan triều thần nghe nói thì mừng lắm Quả nhiên con kiến càng đã xâu được sợi chỉ xuyên qua đường ruột ốc trước con mắt thán phục của sứ giả nước láng giềng

Rồi đó, vua phong cho em bé làm Trạng nguyên Vua lại sai xây dinh thự ở một bên hoàng cung cho em ở, để tiện hỏi han

Theo vi.wikibooks.org

Trang 4

Nghè hoá cọp

Ngày xưa, ở một làng kia, có một thanh niên bố chết từ hồi hắn còn nhỏ và để lại cho hắn một gia sản khá lớn Hắn dư của ăn học, thường nói với mọi người trong làng: "Thầy tôi khi xưa làm một chức quan nhỏ; tôi nhất định sẽ làm to hơn" Rồi đối với những người không ưa, hắn nói: "Ông mà đỗ ông nghè thì chúng bay chết với ông"

Ðến khoa thi, nhờ đút lót tiền cho quan trường, hắn đỗ hương cống Ðỗ hương cống, về làng hắn không còn coi ai ra gì Ðối với người hai thứ tóc hắn cũng mày tao, làm cho cả tổng lo ngay ngáy, chỉ sợ hắn mà đỗ ông nghè thì rồi dân hàng tổng không ai cất đầu lên được

Nhưng chẳng bao lâu, cứ lấy tiền mà rẫy, gã thanh niên ấy đỗ ông nghè thật Ðỗ tiến sĩ, hắn được vua ban áo

mũ, cờ biển, võng lọng về vinh quy, có lính theo hầu, có dân làng đón rước

Ðường từ Kinh về làng xa lắm, phải qua rừng, qua đèo, lội suối, lại đi trong mùa hè, nên nhân dân và binh lính phục dịch rất là vất vả Ðến một khu rừng rậm, binh lính và nhân dân dừng lại để nghỉ Mọi người mệt nhọc, nằm dưới bóng mát ngủ thiếp đi Nghè ta được người võng nên không mệt nhọc gì cả Thấy rừng xanh um, lại nghe tiếng suối chảy róc rách ở gần, hắn liền dạo chơi, lần đến bờ suối, tìm tảng đá ngồi nghỉ, định nghĩ mấy vần thơ vịnh cảnh vinh quy giữa núi cao rừng thẳm, nhân cũng để tỏ "chí thanh cao" của mình Thấy nước suối xanh trong và mát lạnh, lại vắng vẻ không người qua lại, nghè ta định tắm cho thân thể mát mẻ, tinh thần sảng khoái, để nghĩ cho ra những vần thơ hay

Hắn cởi quần áo lội xuống suối Chao ôi! Nước mát làm sao Nhưng tắm xong, hắn thấy ngứa ngáy khác thường, ngứa và nóng bỏng như rôm sẩy mọc lên khắp mình mẩy Hắn lấy tay gãi thì thấy da thịt bị xước, máu chảy ròng ròng Nhìn các đầu ngón tay, hắn thấy móng tay đã mọc dài từ bao giờ, nhọn và sắc, nhìn đến chân tay mình mẩy thì lông lá xồm xoàm Hắn thấy trong bụng cồn cào như hun, như đốt, cổ họng như bị bỏng, khát tưởng như có thể uống cạn giếng nước đầy Hắn đến bờ suối, cúi đầu xuống dòng nước trong mát

để uống thì thấy mặt mình đã hóa ra mặt hổ, thân hình mình cũng là thân hình hổ Hắn kinh hãi quá, lên tiếng gọi quân sĩ thật to, mong họ cứu chữa cho mình, thì tiếng của hắn đã trở nên những tiếng gầm của hổ Hắn càng gào thét thì những tiếng ở miệng hắn thốt ra đều là những tiếng gầm vang, chấn động cả khu rừng Nghè ta thấy mình đã hóa cọp, tức tối chạy rong một lúc, rồi cúp đuôi chạy thẳng vào hang sâu Quân sĩ và phu tráng đang ngủ say, bỗng nghe tiếng hổ gầm dữ dội, đều thức dậy Họ tìm khắp mọi nơi không thấy ông nghè đâu, yên trí là ông nghè đã bị hổ tha đi mất Mọi người đành nhặt nhạnh khăn gói, cùng nhau ra khỏi khu rừng, tìm đường quang đãng để đi, phu tráng thì trở về làng, còn quân lính thì trở về Kinh

Từ đấy, cứ cách vài ngày, người ta lại thấy một con hổ xám rất lớn gầm lên những tiếng ghê rợn trên một ngọn núi trọc Trong có ba tháng trời, con ác thú ấy đã ăn thịt hơn mười khách bộ hành Con đường tắt qua rừng dần dần thưa người qua lại Chỉ còn một số phường săn đến thăm dò, để giăng bẫy bắt con cọp xám Nhưng con ác thú tinh lắm, đặt mồi to và ngon đến đâu, cũng không lừa nổi nó Người ta nói: trong đêm thanh vắng, nó khóc thút thít như người Săn mãi không được, những người phường săn cũng chán nản, bỏ khu rừng ấy không đến nữa Câu chuyện ông nghè về vinh quy bị hổ tha mất cũng lu mờ dần trong trí nhớ mọi người

Năm sáu năm sau, có một anh nông dân cùng làng với nghè hóa cọp đi lính thú được trở về làng Anh đến địa đầu khu rừng thì trời đã xế chiều Anh tính nếu đi qua rừng thì sáng sớm hôm sau đã về đến nhà, còn nếu đi đường vòng qua đồi, qua các bản làng thì hai ngày nữa mới tới nơi Anh vào một cái quán bên đường uống nước, giở cơm nắm ra ăn, và đem việc tính toán đường đi nói chuyện với nhà hàng Mấy ông già bà già đều khuyên anh không nên qua rừng và nói cho anh biết con cọp xám mỗi ngày một hung dữ Anh vốn người gan

dạ, lại đi lính thú đã lâu năm, đang nóng gặp gia đình, nên anh quyết băng rừng ¡n đã chắc dạ rồi, anh vác một ngọn giáo, một bó nứa để phòng làm đuốc, đeo tay nải, bùi nhùi, mạnh dạn đi thẳng vào rừng

Trang 5

Lâu năm cỏ đã mọc kín đường mòn, phải tinh mắt lắm mới nhận ra lối đi Anh rảo bước để ra khỏi khu rừng trước khi mặt trời lặn Mới đầu nghe tiếng lá rơi, tiếng cành khô rơi, anh cũng nhìn trước nhìn sau, rồi càng đi sâu vào rừng, càng thêm hiu quạnh, âm u, nhưng lòng hăng hái của anh càng tăng lên Không những anh không sợ nữa, mà còn nghĩ thầm: "Thật người ta cũng nhát quá! Hổ xám họa hoằn mới ra, chứ có đâu lúc nào

nó cũng ngồi chồm chỗm bên đường để rình người!" Anh vừa nghĩ xong thì chợt có tiếng động ở một bụi rậm bên đường Tiếng sột soạt lúc nhẹ, lúc mạnh, như có người đang kéo cành khô Anh cầm chặt ngọn giáo, lắng tai nghe

Thốt nhiên có tiếng gọi, tiếng khàn khàn, ồ ồ, như kẻ rụt lưỡi, không hẳn là tiếng người, nhưng dùng lời thì thật sõi:

- Anh Lương đấy à? Hãy dừng lại, tôi hỏi một tí

Anh nông dân thấy gọi đúng tên mình, liền đứng lại Trong bụi có tiếng nói tiếp:

- Tôi là Bành đây, không biết anh có còn nhớ không? Tên Bành đã đốt nhà anh, làm cho anh phải bỏ làng đi mất mấy năm ấy mà!

Anh nông dân đáp:

- Tôi nhớ ra rồi Sao người ta lại nói anh bị hổ tha đi mất? Còn chuyện cũ kia, thôi đừng nhắc đến làm gì Nếu

có phải anh nhỡ độ đường thì ra đây, tôi đưa về làng Trời sắp tối rồi!

Có tiếng thở dài trong bụi; rồi có tiếng nói ra:

- Tôi chỉ lo anh chưa quên chuyện cũ Bây giờ thì tôi tôi không ra đi với anh được Anh hãy nán lại một chút, tôi xin kể nông nỗi của tôi anh nghe

Rồi Bành kể hết mọi việc của hắn từ ngày hắn đỗ ông nghè, về vinh quy và hóa cọp

Anh nông dân hỏi hổ xám:

- Thế bây giờ, muốn tôi giúp gì cho?

Hổ đáp:

- Tôi có đứa con trai, ngày tôi vào Kinh thi, nói mới lên hai; tôi lại còn mẹ già và vợ dại Không biết có còn cả hay không? Nếu còn, nhờ anh trông nom, giúp đỡ cho

Rồi hắn hỏi:

- Anh Lương ơi! Anh có thịt chín đấy không? Bao nhiêu năm nay, tôi ăn toàn thịt sống, những lúc tỉnh như lúc này, thèm thịt chín quá

Anh nông dân lục trong tay nải, rồi bảo con hổ:

- Còn một gói nem và một mẩu chân giò luộc đây Ra mà ăn!

Con hổ nói một giọng sung sướng:

- Xin anh ném vào bụi cho tôi Bây giờ khắp người tôi lông lá, hôi hám lắm, không dám đến gần anh

Trang 6

Anh nông dân ném mẩu chân giò và gói nem vào bụi, rồi dặn con hổ:

- Từ nay nên vào rừng sâu, tìm kiếm hươu nai mà ăn, không nên luẩn quẩn trên đường này mà hại người

Hổ đáp:

- Xin nghe lời anh

Từ đó, trong đêm tối, người ta không nghe thấy tiếng con hổ xám gầm trên ngọn đồi trọc nữa Con đường tắt qua rừng lại tấp nập người qua lại Và khắp miền ấy, ai ai cũng thuộc câu chuyện nghè hóa cọp

Trang 7

Con cóc là cậu ông trời

Ngày xửa ngày xưa, con cóc vẫn sần sùi xấu xí như ngày nay, nhưng cóc nổi tiếng giữa muôn loài là một con vật tuy bé nhỏ nhưng rất gan dạ Gan cóc tía mà lại Vào một năm không nhớ rõ năm nào, trời làm hạn hán khủng khiếp Nắng lửa hết tháng này đến tháng khác thiêu cháy cây cối, hút cạn nước sông ngòi, đầm hồ Muôn loài không còn một giọt nước để uống

Các con vật to lớn hùng mạnh xưa nay tác oai tác quái trong rừng đều nằm lè lưỡi mà thở để đợi chết, không

ai nghĩ được kế gì để cứu mình, cứu muôn loài Sức mạnh của chúng chỉ để bắt nạt nhau thôi chứ đâu có thể làm gì nổi ông trời Duy có anh chàng Cóc tía bé nhỏ, xấu xí kia là có gan to Anh tính chuyện lên thiên đình kiện Trời làm mưa cứu muôn loài Khởi đầu chỉ có một mình nhưng anh đâu có nản Ði qua một vũng đầm khô, Cóc tía gặp Cua càng Cua hỏi Cóc đi đâu Cóc bèn kể rõ sự tình, và rủ Cua cùng đi kiện Trời Ban đầu Cua định bàn ngang Thà chết ở đây còn hơn chứ Trời xa thế đi sao tới mà kiện với tụng Nhưng những con vật ở quanh Cua nghe Cóc nói lại tranh nhau mà bàn ngang bàn lùi, làm cho Cua nổi giận Nói ngang bàn ngang là chuyện ngang của Cua thế mà họ lại dám tranh mất cái quyền ấy, cái quyền được phép ngang như cua cơ mà Thế là Cua làm ngược lại, Cua tình nguyện cùng đi với Cóc

Ði được một đoạn nữa, Cóc lại gặp Cọp đang nằm phơi bụng thở thoi thóp Gấu đang chảy mỡ ròng ròng và khát cháy họng Cóc rủ Gấu và Cọp đi kiện trời Cọp còn lưỡng lự thì Gấu đã gạt đi mà nói rằng:

- Anh Cóc nói có lý, chẳng có lẽ chúng mình cứ nằm ở đây đợi chết khát cả ư Ta theo anh Cóc thôi Ðến ngang như anh Cua còn theo anh Cóc được thì tại sao chúng mình không theo

Cả bọn nhập lại thành đoàn Ði thêm một chặng nữa thì gặp đàn Ong đang khô mật và con Cáo bị lửa nướng cháy xém lông Cả hai con vật này cũng hăng hái nhập vào đoàn loài vật đi kiện Trời do Cóc dẫn đầu

Cóc dẫn các bạn đi mãi, đi mãi đến tận cửa thiên đình Khi đi trên đường cả bọn đều hăng hái nhưng đến trước cửa Trời oai nghiêm, bọn Cọp, Gấu, Cáo, Ong, Cua đều sợ, duy chỉ có Cóc là gan liền dõng dạc ra lệnh:

- Bây giờ các anh phải nghe lời tôi Kia là chum nước của Trời, anh Cua vào nấp trong ấy Anh Cáo nấp ở phía bên trái tôi, anh Gấu nằm ở phía bên phải tôi, còn anh Cọp chịu khó nằm đằng sau tôi Các anh có nghe

Tất cả đều nghe lệnh của Cóc Sắp đặt xong đâu đấy Cóc mới nhảy lên mặt trống trờ đánh ba hồi trống ầm

Ngọc Hoàng đang ngủ trưa một cách lười biếng bị tiếng trống lôi đình đánh thức dậy nên bực tức, bắt Thiên lôi ra xem có chuyện gì Thiên lôi lười biếng vội phủi bụi và mạng nhện giăng đầy trên lưỡi búa tầm sét cắm cổ chạy ra Thiên lôi ngạc nhiên vì ở ngoài cửa thiên đình chẳng thấy có một người nào cả chỉ thấy mỗi một con Cóc xù xì xấu xí đang ngồi chễm trệ trên mặt trống của nhà Trời Thiên lôi hết nhìn con Cóc lại nhìn lưỡi búa tầm sét khổng lồ của mình và thở dài vì cái búa to quá mà Cóc bé quá đánh chưa chắc đã trúng được Thiên lôi bèn cắm cổ vào tâu Ngọc hoàng Ngọc hoàng nghe xong bực lắm bèn sai con gà trời bay ra mổ chết chú

Gà trời vừa hung hăng bay ra thì Cóc đã nghiến răng ra hiệu, lập tức chàng Cáo nhảy ra cắn cổ gà tha đi mất Cóc lại đánh trống lôi đình Ngọc hoàng càng giận giữ sai Chó nhà trời xổ ra cắn Cáo Chó vừa xồng xộc chạy

ra thì Cóc lại nghiến răng ra hiệu Lập tức anh Gấu lừng lững xổ ra đón đường tát cho chó một đòn trời giáng

Cóc lại thúc trống lôi đình đánh thức Ngọc hoàng Ngọc hoàng bèn sai Thiên lôi ra trị tội gấu Thiên lôi là vị thần trời có lưỡi tầm sét mỗi lần vung lên thì thành sét đánh ngang trời, thành sấm động bốn cõi Sức mạnh của Thiên lôi không có ai bì được Ngọc hoàng yên trí lần này cử đến ông Thiên lôi ra quân thì cái đám Cóc,

Trang 8

Cáo ắt hẳn là tan xác Vì thế khi ông Thiên lôi vác lưỡi tầm sét đi là Ngọc hoàng lại co chân nằm trên ngai

Thiên lôi vừa hùng hổ vác búa tầm sét ra đến cửa thiên đình thì Cóc đã nghiến răng ra lệnh, lập tức chàng Ong nấp trên cánh cửa bay vù ra và cứ nhè vào mũi Thiên lôi mà đốt Nọc ong đốt đau lắm, mũi Thiên lôi rát như phải bỏng Nhớ là ở cửa trời có một chum nước Thiên lôi vội vàng vứt cả búa tầm sét nhảy ùm vào chum nước chạy trốn Nào ngờ vừa nhảy ùm vào trong chum nước thì anh Cua càng nấp trong đó từ bao giờ đã chờ sẵn để giương đôi càng như đôi gọng kìm cắp chặt lấy cổ Thiên lôi đau quá gào thét vùng vẫy vỡ cả chum nước nhà Trời Thiên lôi tìm đường chạy trốn thì Cóc tía lại nghiến răng ra lệnh Lập tức Cọp nấp sau Cóc tía nhảy bổ ra gầm lên một tiếng vang động xé tan xác Thiên lôi thành hai mảnh

Ngọc hoàng thấy thế sợ quá bèn xin giảng hoà với Cóc, và xin Cóc cho nhận lại xác của Thiên lôi để cứa chữa Cóc bằng lòng ngay Theo lệnh nghiến răng của Cóc, Cọp và Gấu vác xác Thiên lôi về xếp lại ở giữa sân điện thiên đình Ngọc hoàng phải ra tay làm phép tưới nước cam lồ vào cái xác đầy thương tích đó Nhờ phép của Ngọc hoàng, Thiên lôi mới được sống lại Ngọc hoàng nghĩ mình đường đường là một ông Trời mà lại chịu thua Cóc thì thật là điều sỉ nhục, nên tính lật lọng, sai Thiên lôi vác búa tầm sét chống lại Cóc và các bạn của Cóc Biết thế nào Ngọc hoàng cũng tính chuyện lật lọng nên Cóc lại nghiến răng Lập tức các bạn của Cóc dàn trận Ong giương nọc, Cáo giương nanh, Cọp giương vuốt, Cua giương càng, Gấu giương cánh tay đầy sức mạnh Thiên lôi vừa mới thoát chết hoảng quá lui lại không dám tiến lên, mà thụt vào nấp sau chiếc ngai vàng của Ngọc hoàng Các tướng nhà Trời oai phong lẫm liệt thấy đến ông Thiên lôi còn sợ sệt như thế

Thấy tướng nhà trời của mình như vậy, Ngọc hoàng biết không thể thắng nổi Cóc và các bạn của Cóc Ðến lúc bấy giờ Ngọc hoàng mới thực bụng giảng hoà, và hỏi Cóc lên tận thiên đình có việc gì Cóc oai phong nhảy hẳn lên tay ngai vàng và dõng dạc thưa:

- Ðã bốn năm nay ở dưới trần gian hạn hán kéo dài, không một giọt mưa Muôn cây khô héo, vạn vật chết khát Tưởng Ngọc hoàng bận gì hoặc là Ngọc hoàng giận gì trần gian mà ra phúc hoạ, ai ngờ lên đây mới biết Ngọc hoàng và các tướng nhà trời ngủ quên không nhớ đến việc làm mưa cứu muôn vật muôn loài dưới trần thế Chúng tôi phải lên tận đây đánh thức Ngọc hoàng, xin Ngọc hoàng làm mưa ngay cho trần gian

Thấy Cóc nói giọng oai phong và bạn bè Cóc lại đằng đằng sát khí, Ngọc hoàng vội cuống quýt chống chế:

- Cóc với ta là chỗ thân thích, việc gì mà cậu phải mất công đến như vậy, ta sẽ sai thần mưa, thần gió xuống

hạ giới làm mưa ngay bây giờ Cậu Cóc có bằng lòng thế không nào

- Muôn tâu Ngọc hoàng trần gian được một trận mưa cứu khát thì còn gì bằng nữa Anh em tôi vô cùng đội

ơn Ngọc hoàng Nhưng nếu ở hạ giới mà hễ bị hạn hán là bọn anh em chúng tôi lại lên đây kêu với Ngọc

Nghe Cóc hẹn lại lên thiên đình, Ngọc hoàng hoảng hồn rối rít lắc đầu xua tay:

- Thôi khỏi, thôi khỏi phải bận đến cậu như thế Chỗ cậu và ta là tình thân thích, cậu chả nên bầy vẽ vất vả mệt nhọc như vậy làm gì Cậu không phải lên thiên đình nữa Khi nào có hạn hán cậu muốn ta làm mưa, cậu chỉ cần ngồi dưới đất nghiến răng là ta nghe thấy liền

Ðể chứng tỏ lòng thành thật không lật lọng của mình, Ngọc hoàng sai rồng đen bay xuống phun mưa, và đưa Cóc cùng các bạn về hạ giới Cơn mưa cứu hạn làm cây cối tươi tốt, muôn loài nhảy múa chào đón anh em Cóc trở về Từ đó hễ Cóc nghiến răng là trời lập tức đổ mưa; nên đồng dao của trẻ nhỏ ngàn năm vẫn có câu

Trang 9

hát rằng:

Ai mà đánh nó thì Trời đánh cho

Trang 10

Sự tích bánh chưng - bánh dày

Ngày xưa, vua Hùng Vương có 18 người con Riêng hoàng tử thứ 18, tên là Lang Liêu, mồ côi mẹ rất sớm Tết năm đó, vua cha truyền lịnh cho các con trai, rằng ai mang đến cho nhà vua loại bánh nào tuyệt hảo nhất,

sẽ được vua truyền ngôi

Những hoàng tử kia còn có mẹ bên cạnh Các bà mẹ ra sức chuẩn bị làm các thứ bánh tuyệt hảo cho con trai mình

Riêng hoàng tử Lang Liêu vì mồ côi mẹ nên chàng rất lo lắng Lang Liêu về nhà, trằn trọc suy nghĩ suốt đêm Mệt quá, nên chàng ngủ thiếp đi

Trong cơn mê, có một bà tiên xuất hiện và khuyên Lang Liêu rằng : "Con hãy nghĩ đến một thứ bánh nào tượng trưng cho công lao của cha mẹ đã dành cho con cái Lang Liêu sực tỉnh Công ơn của cha mẹ nuôi dưỡng con cái thật là lớn lắm thay

Suy nghĩ mãi, cuối cùng, hoàng tử Lang Liêu lấy đậu và nếp, làm ra bánh dầy và bánh chưng

Đến kỳ hạn, các hoàng tử lần lượt đem những loại bánh mà mình đã đi khắp nơi, nhờ cậy nhiều người làm giúp đến Vua cha nếm qua các thứ bánh, gật gù khen thưởng

Cuối cùng, vua nếm thử loại bánh của hoàng tử Lang Liêu tự mình làm lấy Vua lấy làm ngạc nhiên, hỏi Lang Liêu :

- Loại bánh này vị ngon và lạ quá Con hãy giải thích cho ta xem

- Thưa vua cha, bánh này tượng trưng cho công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ đối với con cái Bánh dầy hình tròn, tượng trưng cho trời Bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất Bởi vì, công ơn cha

mẹ lớn tựa trời đất Đậu, nếp, và thịt heo tượng trưng cho công lao nuôi dưỡng, chăm sóc của cha mẹ đã dành cho con cái bằng những món ăn mà bất cứ ai cũng cần để lớn lên

Vua nghe thấy chí lý, lại thấy bánh ăn mặn mà hương vị, bèn truyền ngôi cho hoàng tử Lang Liêu Sau khi lên ngôi, Lang Liêu truyền lịnh cho cả nước giữ tập tục ăn bánh dầy, bánh chưng vào dịp đầu năm để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ

Ngày đăng: 29/09/2013, 09:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w