Tac gia : Giang Nam Thuở còn thơ ngày hai buỗi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: “Ai bảo chăn trâu là khổ ?” Tôi mơ màng nghe chìm hót trên cao Những ngày trôn học Đuôi
Trang 1Tac gia : Giang Nam
Thuở còn thơ ngày hai buỗi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
“Ai bảo chăn trâu là khổ ?”
Tôi mơ màng nghe chìm hót trên cao
Những ngày trôn học Đuôi bướm câu ao
Mẹ bắt được
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khích
Cách mạng bùng lên
R6i khang chiến trường kỳ Quê tôi đây bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên (có aI ngò!)
Cũng vào du kích Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mặt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Gitta cudc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua tôi ngoái đâu nhìn lại
Mưa đây trời nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chông con (khó nói lăm anh ơi)!
Trang 2Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phân xương thịt của em tôi
1960
BAI HOC DAU CHO CON
Tác giả : Đồ Trung Quân
Quê hương là gi ha me
Mà cô giáo dạy hãy yêu?
Quê hương là gi ha me
Ai đi xa cũng nhớ nhiêu?
Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diễu biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Em dém khua nước ven sông
Trang 3Quê hương là câu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đông cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thêm Tiếng ếch râm ran bờ ruộng Con năm nghe giữa mưa đêm
Quê hương là bàn tay mẹ Diu dàng hái lá mông tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói Sau chiều tan học mưa rơi
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mông tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt Màu hoa sen trăng tỉnh khôi
Quê hương mỗi người đều có Vừa khi mở mắt chào đời Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người