1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

NHỮNG CÂU CHUỴỆN CHON LOC 21 CAU CHUYEN THI GIAO VIEN CHU NHIEM GIOI

51 515 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 51
Dung lượng 264 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đây là tuyển tập 21 câu chuyện thi giáo viên chủ nhiệm giỏi hay, cảm động về các học sinh của các thày cô trên mọi miền Tổ quốc khi tham gia thi GVCN giỏi và đạt giải Nhất, Nhì, Ba... và được đánh giá rất cao về xây dựng cốt truyện,cách xử lý hay, mang tính giáo dục cao, được giám khảo đánh giá tốt.

Trang 1

NHỮNG CÂU CHUYỆN DỰ THI GIÁO VIÊN

CHỦ NHIỆM GIỎI CHỌN LỌC (Đây là 21 câu chuyện hay, chọn lọc của các thày cô dự thi được chọn lọc trên cả

nước, đèu rất cảm động và đạt giải cao).

Câu chuyện 1: KÝ ỨC KHÔNG THỂ QUÊN

Kính thưa BGK, thưa các bạn đồng nghiệp, là nghề giáo, chắc hẳn ai cũng cónhững kỷ niệm đáng nhớ với học trò của mình Bản thân tôi đã có hơn 7 năm công táctrong ngành giáo dục Thời gian đó chưa phải là nhiều nhưng nó giúp tôi đúc rút đượcnhiều kinh nghiệm trong giảng dạy, đặc biệt là trong công tác chủ nhiệm lớp Đến vớihội thi hôm nay, tôi rất vinh dự được chia sẻ một câu chuyện - một kỷ niệm khó quêntrong sự nghiệp trồng người của mình

Năm tôi ra trường, tôi được phân công giảng dạy và chủ nhiệm lớp 6D, lớp có

30 HS Ngay ngày đầu tiên bước vào lớp tôi thật sự thấy ngỡ ngàng vì em nào em nấyđều có dáng người nhỏ nhắn, nước da đen nhẻm đúng đặc trưng của trẻ em vùngnông thôn thường dầm sương dãi nắng, nhưng trong số đó có một cô học trò cao lớn

da ngăm đen,mái tóc chẻ làm hai, mặt đầy tàn nhang, em tên là NguyễnThị Vy Quathời gian giảng dạy tôi thấy Vy là một cô học trò có học lực trung bình,tích cực laođộng, nhưng có vẻ ít nói và không hòa đồng với bạn bè.Vy có nhiều biểu hiện khácthường ,em thường ko chú ý nghe giảng, ngáp ngắn ngáp dài,đôi khi tôi gọi em lênphát biểu em như người mất hồn giật mình dứng dậy không biết tôi nói gì để trả lời

Một hôm nọ, vừa bước vào lớp tôi nghe em lớp trưởng thưa: “Thưa cô bạn Vynói tục ạ!”Tôi gọi:Vy lên đây cô bảo.Lúc đó tôi đứng trên bục giảng , Vy đi lên nhìnxuống có lẽ Vy cao bằng tôi vì em ấy lớn hơn các bạn trong lớp đến 3 tuổi.Đây là lầnđầu tiên một cô giáo trẻ mới ra trường kinh nghiệm chưa nhiều, dáng người tôi lạinhỏ nhắn không biết xử lí ra sao một cảm giác ngại ngùng ẩn chứa trong tôi Tôi hỏi:

Vy tại sao em lại nói tục?Đây là lần đầu cũng là lần cuối nhé! Một tiếng “Vâng” làmlòng tôi ấm lại, rồi tôi tiếp tục giảng bài

Hôm sau, khi đang dạy môn tập làm văn, tôi cố ôn lại kiến thức để chuẩn bịcho kì kiểm tra cuối học kì I, thì nhìn xuống cuối lớp tôi thấy Vy nằm gục trênbàn.Tôi nghĩ thầm trong bụng chắc cô bé đang ngủ gục đây Tôi đi thẳng xuống cuối

Trang 2

lớp , tôi đến bên mà em không hề hay biết, thấy vậy Hùng - cậu học trò ngồi cùng bàngọi: Vy, cô kìa Thấy vậy Vy mở to đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi,một sự nóng giận khôngcần thiết trong lúc đó, một cách giải quyết còn thiếu kinh nghiệm của một cô giáomới ra trường Hàng loạt câu hỏi nhảy múa trong tôi.Giận quá tôi hỏi lớn: Vy, tại saongày nào em cũng ngủ gật vậy?Tại sao ngày nào em cũng đến lớp muộn vậy? Vàhàng loạt câu hỏi tại sao được đặt ra mà em chỉ yên lặng, khuôn mặt nhợt nhạt, dáng

vẻ uể oải Bực quá tôi lên và tiếp tục giảng bài, bỏ em đứng đó với hai hàng nước mắtchảy dài

Ngày hôm sau Vy không đến lớp, tôi hỏi: Bạn nào gần nhà Vy? Tiến đứng lên:Thưa cô, em ạ!Em có biết vì sao Vy nghỉ học không?Tiến nói: Thưa cô bạn Vy ngàynào cũng phụ mẹ đi chợ rau từ 3- 4h sáng cô ạ, chắc bạn ấy mệt quá ngủ quên cô ạ!Vừa nghe hết câu nói của Tiến tôi thấy lòng mình thắt lại, vậy mà tôi không biết Kếtthúc buổi học hôm đó, tôi bảo Tiến dẫn tôi đến nhà Vy một hình ảnh mà đến bây giờvẫn còn in đậm trong tâm trí tôi: Một cô bé mặc chiếc áo màu nâu, với đôi dép lê đã

cũ, cái nón lá sứt vành dường như mưa gió đã làm chiếc nón lá không còn hình dángcủa chính nó, nó tả tơi, dáng vẻ của một phụ nữ lam lũ, theo tay chỉ của Tiến tôikhông nghĩ đó là em ấy, nhưng đó là Vy- cô học trò tội nghiệp của tôi đang ngồi bó rau trong dáng vẻ khắc khổ Cố gắng lắm tôi mới gọi được 2 tiếng: Vy ơi! Vy quay lạivới ánh mắt ngạc nhiên nhìn tôi.Em đứng lên và mời tôi vào nhà, vừa bước vào nhà

em tôi không còn tin vào mắt mình nữa, một hình ảnh hết sức đau lòng, tôi không biếtnên nói gì lúc đó nên chỉ lặng im nhìn em đầy thương cảm Em nói trong nước mắt:

Bố em mất cũng lâu rồi cô à Hỏi thăm được gia đình vài câu lúc này em mới cởi mởvới tôi, cách nói của em già giặn hơn chứ không phải là cách nói của một cô học tròlớp 4 Thưa cô, gần đây sức khỏe của mẹ em không tốt, em phải phụ mẹ kiếm tiềnnuôi hai em ăn học , tới đây có lẽ em không còn có lẽ em nghỉ học cô à Nghe vậy tôithấy lòng mình thắt lại, dường như có ai đang bóp nghẹt tim tôi, một sự ân hận len lóitrong tôi, phải chi tôi biết hoàn cảnh của em ấy sớm hơn,

Nói chuyện một lúc tôi phải về để em tiếp tục công việc Trên đường về tôinghĩ rất nhiều, là GVCN mà không nắm rõ hoàn cảnh của em tôi thấy ân hận, giánhư ,giá như tôi đến thăm gia đình em sớm hơn, giá như tôi hiểu hoàn cảnh của emsớm hơn thì đâu có hàng loạt câu hỏi tại sao dành cho em vào buổi học hôm ấy!

Suy nghĩ cả đêm tôi quyết định đến thăm nhà Vy lần nữa Tôi thuyết phục mẹ

em cho em đi học lại và mẹ em đã đồng ý Từ đó tôi thường xuyên quan tâm Vy

Trang 3

tôi luôn gần gũi động viên em vươn lên trong học tập nhờ thế mà em tiến bộ hơn , đặcbiệt trong kì kiểm tra cuối năm em được điểm khá, em cũng đã hòa đồng hơn với bạn

bè trong lớp.Cuối năm em cầm giấy khen học sinh tiên tiến, cô bé mừng thầm đếnbên tôi.: Cám ơn cô! Rồi vội vàng quay đi gương mặt bừng lên niềm vui sướng Tôithầm chúc cho Vy, cô học trò nhỏ của tôi sẽ vững vàng tiếp bước dù trước mắt em sẽ

có vô vàn khó khăn đang chờ

Kính thưa ban giam khảo, thưa các bạn đồng nghiệp, thấm thoắt cũng đã 7năm trôi qua – một khoảng thời gian không ngắn cũng không dài để bản thân tôi cóthêm kinh nghiệm quý báu và tự tin hơn trong công tác chủ nhiệm, tôi cũng nhận thứcđược điều vô cùng quý giá: chỉ có tình yêu thương, sự chia sẻ, cảm thông và tráchnhiệm với học trò mới giúp chúng ta vượt qua được khó khăn vất vả và đạt đượcnhững thành công trong công tác chủ nhiệm lớp

Công việc của ng GVCN thật không dễ dòi hỏi mỗi thầy cô phải linh hoạt sángtạo trong từng thời điểm Có lúc, ta là cô, là mẹ mẫu mực;có lúc lại giống như một vịthẩm phán công minh; song có lúc lại như một người bạn thân tình Nhưng dù bạn

là ai trong số những vai trò ấy thì tình yêu thương, sự chia sẻ và tinh thần tráchnghiệm sẽ mãi là chìa khóa vạn năng có thể giúp bạn mở cánh cửa những tâm hồn thơdại Đó chính là bí quyết thành công trong công tác của người GVCN

Câu chuyện đến đây là khép lại

Xin chân thành cảm ơn BGK, quý thầy cô đã chú ý lắng nghe.Tôi xin chânthành cảm ơn!

Câu chuyện 2: CÂU CHUYỆN VỀ HAI ANH EM SINH ĐÔI

Là một giáo viên, chắc hẳn trong suốt quá trình giảng dạy của chúng ta sẽ cónhiều việc làm để lại ấn tượng sâu sắc nhất Những việc làm đó có thể theo chúng tađến suốt cuộc đời Với riêng tôi, là một giáo viên đã gần 20 năm công tác, cũng đã cóbiết bao kỉ niệm buồn vui nhưng ấn tượng để lại sâu sắc nhất trong tôi đó là câuchuyện về hai anh em sinh đôi mà tôi đã chủ nhiệm trong năm học vừa qua

Năm học 2014-2015, tôi nhận chủ nhiệm lớp 5/5 trường Tiểu học Trần CaoVân Ngày đầu tiên bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào tôi với ánh mắt rất ngỡngàng Tôi chào lại các em và cô trò làm quen với nhau Nhìn xuống lớp, tất cả bàn

Trang 4

đều kín chỗ, duy nhất chỉ có bàn đầu tiên còn trống cả hai chỗ ngồi Sau khi ổn địnhlớp khoảng 15 phút thì hai học sinh mới xách cặp bước vào, miệng lí nhí chào cô.Điều ngạc nhiên là hai em giống nhau như hai giọt nước, tôi không thể phân biệt được

em này với em kia Tôi hỏi tên em và được biết đây là anh em sinh đôi: Phan Đặng

Bá Hiền- Phan Đặng Bá Hậu Ngạc nhiên hơn là cách ăn mặc của các em quá lôi thôi,hai thân hình gầy guộc, mặt mày không mấy sáng sủa, ngày đầu đi học mà áo quần đã

cũ, nhăn nhúm, gài khuy áo lệch nhau,…tôi biết ngay các em đã không được sự quantâm của gia đình Những ngày sau đó, các em vẫn đi học trễ, đến lớp, khi tôi giảng bàinhìn xuống thì thấy các em ngủ gật hoặc không tập trung

Đặc biệt hơn nữa, cả hai em không bao giờ học bài cũ và làm bài tập về nhà,thậm chí luôn quên sách, vở Nhiều lần, vào buổi tối, tôi điện thoại trao đổi về việchọc của các em với phụ huynh thì gặp mẹ các em với giọng nói trông rất mệt mỏi vàmiễn cưỡng: “Dạ, dạ!” cho qua chuyện nhưng sau đó việc đi học muộn vẫn tái diễn,tình hình học tập của các em cũng chẳng khá nơn Qua nhiều đêm suy nghĩ, tôi đã tìmđến gia đình các em vào một buổi tối cuối tuần Ngôi nhà các em ở nằm sâu trong conhẻm của tổ 30, phường Tân Chính Ngôi nhà cấp 4 xây bằng gạnh nhưng không tô,

ẩm thấp và chật chội Trên chiếc giường cũ kĩ là một người đàn ông nhỏ thó, ốm yếuđang nằm Khi thấy tôi vào chào, mẹ em ở dưới bếp chạy vội lên mời tôi vào nhà.Qua cuộc tiếp xúc với gia đình, tôi mới thật sự hiểu được hoàn cảnh của các em

Các em được sinh ra trong một gia đình có 4 người con: người anh đầu đanghọc lớp 10, hai anh em sinh đôi và còn một đứa em 3 tuổi Ba em là trụ cột chínhtrong nhà, mẹ thì hay đau ốm Trong một lần đang xây dựng nhà cho họ thì tai nạn laođộng xảy ra, rớt từ trên giàn xuống, sức khỏe giảm sút, đi lại khó khăn Mẹ em lạiphải đi phụ hồ để lo cho gia đình Ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt mới về nhà

Về đến nhà thì chân tay rã rời còn thời gian đâu mà quan tâm đến việc học của các

em, mặc sức các em tha hồ đi chơi và lơ là việc học Sáng nào cũng đi bộ đến trườngnên luôn đi học muộn Sau khi gặp gia đình, tôi đã trao đổi hoàn cảnh của em với Bangiám hiệu, đại diện cha mẹ học sinh trường, CMHS lớp để tìm cách giúp các em.Nhà trường cũng đã báo với Hội khuyến học phường xin hỗ trợ kinh phí học tập chocác em Bản thân tôi cũng hỗ trợ cho các em thêm sách, vở và dụng cụ học tập.CMHS lớp cũng mua áo quần mới cho các em

Mặc khác, một tuần hai buổi, tôi gọi các em đến để phụ đạo cho các em, giảnglại những kiến thức mà các em chưa hiểu, động viên các em về nhà học bài và làm

Trang 5

phục vụ bản thân, dậy sớm chuẩn bị sách vở đến trường đúng giờ để khỏi ảnh hưởngđến phong trào thi đua của lớp, ảnh hưởng đến các bạn, tập trung chú ý trong giờ học.Bằng tình thương, trách nhiệm, tấm lòng bao dung, biết cảm thông chia sẻ, luôn gầngũi lắng nghe và quan tâm, động viên, giúp các em vượt qua khó khăn trong học tậpcũng như trong cuộc sống từ đó, các em học hành tiến bộ hơn và cũng không còn tìnhtrạng đi học muộn Các em đã tự tin hẳn trong học tập và giao tiếp với bạn Cuối năm,các em đã Hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập Tôi cũng đã xin giúp cho mẹ em vào làmcông nhân tạp vụ tại một khách sạn do bạn tôi quản lí để công việc nhẹ nhàng hơn và

có thời gian chăm sóc chồng con và lo cho gia đình

Vào cuối năm học, thầy Hiệu trưởng dành tặng cho hai em một suất học bổng “Học sinh nghèo vượt khó” với một chiếc xe đạp Nhật Đó là ước mơ, là phần thưởngxứng đáng cho bao ngày học tập và rèn luyện vất vả của hai em Nhìn nét mặt rạngngời của các em, tôi và cả lớp nhìn các em trong niềm hạnh phúc và cùng chia sẻniềm vui với các em

Qua câu chuyện trên, những năm học sau này, tôi rút kinh nghiệm cho bản thân

là muốn làm tốt công tác chủ nhiệm lớp thì cần phải gần gũi, hiểu tâm lí của các em,nắm bắt kịp thời hoàn cảnh gia đình của từng em thì mới đưa ra những biện pháp giáodục phù hợp cho từng em

Cô giáo Chu Thị Thanh Loan

Câu chuyện 3: TỜ MƯỜI NGHÌN ĐỒNG

Tuổi mười tám, như bao bạn bè cùng trang lứa tôi thi đỗ vào Đại học Sư phạm.Cái duyên với nghề lái đò cho biết bao em nhỏ đến với tôi nhẹ nhàng như vậy:

Ai bảo mắc vào duyên bút mực

Để suốt đời phấn trắng bảng đen.

Biết vậy mà tôi vẫn tin mình chọn đúng nghề Cũng đã hơn 2 năm, kể từ khicầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay, bước ra khỏi giảng đường đại học với đầy nhiệthuyết của tuổi trẻ để đến với ngôi trường Tiểu học Trần Cao Vân thân yêu này

Tôi còn nhớ như in buổi đầu tiên tôi nhận lớp cũng là buổi đầu tiên tôi đượcphân công giảng dạy và chủ nhiệm lớp 4/8 Giữa các em và tôi đã có biết bao nhiêu kỉ

Trang 6

niệm nhưng đọng lại sâu sắc, ấn tượng nhất là câu chuyện về một cô bé học trò nhỏmang tên Trần Phương Nhi Tôi gọi câu chuyện đó là “Tờ 10.000 đồng và một sự tintưởng”.

Câu chuyện bắt đầu từ sau giờ ra chơi ngày thứ năm hôm ấy, bước vào lớp tôithấy Linh gục mặt xuống bàn khóc nức nở Cả lớp thì xôn xao cả lên khác hẳn khôngkhí im lặng, nghiêm túc của một buổi học Có em thì lục tung sách vở, có em lụcngăn bàn, không những vậy có em còn bò cả xuống gầm bàn ngó ngó, nghiêngnghiêng như đang tìm cái gì đó Nguyên nhân của sự việc trên là Linh bị mất 10.000đồng Đây là số tiền em để dành từ những buổi ăn vặt để ủng hộ cho học sinh nghèo ởmiền núi

Sau khi đã xác định rõ ràng số tiền Linh báo mất không phải để quên ở nhà hayđược dùng vào việc gì, tôi liền yêu cầu cả lớp trật tự và mời lớp trưởng cho ý kiến:

– Thưa cô! Cô cho kiểm tra cặp lớp mình đi cô ạ!

Tôi không đồng ý và hỏi:

– Ra chơi hôm nay ai ở lại lớp?

Mọi ánh mắt của cả lớp đổ dồn về phía Nhi Ánh mắt xen lẫn sự hoài nghi, chorằng vì nhà nghèo nên em đã ăn cắp số tiền đó Tôi nhìn thấy Nhi đỏ bừng mặt, cô bégiơ hai tay và lắc đầu như muốn nói “Em không biết”

Nhi là một cô bé có gia cảnh không được khá giả như các bạn cùng trang lứa

Cô bé nhỏ người, da ngăm đen với chiếc áo sơ mi đã ngả sang màu vàng nhưng đôimắt của em như hai hòn bi ve đen láy sáng lấp lánh Ngay bây giờ đây, khi nhìn vàođôi mắt chân thành của em thì trực giác của tôi lại tin chắc rằng thủ phạm không phải

là Nhi

Tôi nói với cả lớp bằng giọng chắc nịch:

– Cô biết bây giờ trong lớp đang có một số bạn có suy nghĩ Nhi là người đã lấy

số tiền của Linh Nhưng thứ nhất, các em không có chứng cứ nên cũng không thể nói

là bạn đã làm việc này Thứ hai, với tư cách là một giáo viên chủ nhiệm, là người đãquan tâm, tìm hiểu các em trong suốt một học kì qua, cô có thể đảm bảo rằng Nhikhông phải là người đã lấy cắp số tiền của Linh Nếu các em nghi ngờ bạn như vậythì sẽ làm gây mất đoàn kết trong lớp và nếu Nhi bị oan thì đây là một sự xúc phạmđến danh dự của bạn

Trang 7

Cả lớp dường như cũng đồng tình với suy nghĩ của tôi, một số bạn còn quay vềphía Nhi tỏ vẻ xin lỗi vì đã nghi ngờ, trách nhầm bạn.

Dường như cảm thấy sự việc đã lắng xuống tôi tiếp tục giờ học, nhưng Linh vẫn cònbuồn, thỉnh thoảng tôi còn nghe thấy tiếng nấc nhẹ của em

Giờ học sinh làm bài, tôi bước ra khỏi lớp một lúc và quay vào, trên tay tôi cầm

tờ tiền mệnh giá 10.000 đồng Tôi hỏi Linh:

– Đây có phải là tiền của em không ?

– Dạ thưa cô, đúng rồi ạ!

Tôi nói tiếp:

– Cô vừa gặp bác bảo vệ, bác nói có bạn nhỏ nào ở lớp mình làm rớt 10.000đồng trong giờ ra chơi và được em học sinh lớp 1 nhặt được Lần sau cần cẩn thậnhơn, không để lại làm mất hay đánh rơi tiền em nhé!

Linh gật đầu Khuôn mặt em ánh lên niềm vui khi tìm lại được số tiền đã mất.Khi tiếng trống cuối giờ vang lên, Nhi bước đến bàn, nhìn tôi với ánh mắt cảmđộng không nói lên lời Em nức nở:

– Em cảm ơn vì cô đã tin tưởng em

Tôi nhìn em đầy trìu mến :

– Đối với cô, em là một đứa học trò ngoan, cô hiểu em sẽ không bao giờ làmnhững việc như vậy và sự thật đã chứng minh điều đó là đúng Cô rất mừng vì em đãkhông làm cho cô thất vọng

Ngày hôm đó, dưới ánh nắng chiều sắp tắt, khoảng cách giữa hai cô trò chúngtôi trở nên gần nhau hơn bao giờ hết

Qua câu chuyện, tôi muốn nhắn nhủ đến các bạn rằng Khi ta trao yêu thương

sẽ nhận lại yêu thương Sự bao dung, lòng nhân ái của người thầy luôn có sức mạnh

to lớn để giáo dục và cảm hóa học sinh Thật hạnh phúc biết bao khi mỗi chuyến đòqua sông chúng ta lại có thêm nhiều niềm vui mới vì đã góp sức mình đào tạo ranhững nhân cách tốt đẹp cho đời

Câu chuyện 4: NƠI CÓ ĐÀN EM

Trang 8

Sau khi tốt nghiệp sư phạm, tôi đăng ký đi miền núi, nơi mà trước đó ai cũngbảo là : “rừng sâu nước độc”, rồi kèm theo mấy lời.

“Trà Mi đi dễ khó về Lúc đi trai tráng khi về bủng beo”

Cũng trong thời gian này, tôi và Châu quen nhau đã tròn một năm Chọn nghềgiáo viên mà còn lên núi nên Châu hờn dỗi trách chấp vô ngần Tối hôm ấy, chuẩn bịhành trang xong, tôi đến nhà cô để tạm biệt lên đường Vừa đến cổng, nghe tiếngChâu vọng ra, hình như cô đứng đó từ bao giờ

– Tưởng đâu anh không đến chứ – Châu nói dỗi

– Nào vui lên cho anh đi nhé ! – Tôi vờ không để ý

– Có buồn họ cũng đi rồi kia mà … Tôi đang lúng túng thì cô nói tiếp

– Ít nhất cũng là một niên khóa phải không ?

Tôi khẽ cười, còn Châu thì đứng lặng im, tay vê mãi cái đuôi tóc vắt qua vailăn trước ngực Qua ánh trăng tôi nhận rõ nỗi buồn vô tận phủ lên gương mặt trắnghơi tái xanh của Châu Đứng nhìn nhau mãi rồi chúng tôi cũng ngồi lại bên nhau,trong sự im lặng phủ vây

*

* *

Hơn hai tháng qua, tôi mới nhận được thư Châu Cô kể những sinh hoạt ở nhà

và đôi lời kín đáo nói đến nhớ thương lúc xa nhau Riêng có dòng này làm tôi khôngđược vui mấy “ Má em nói anh bỏ nghề giáo viên đi, lương bao nhiêu lắm mà còndạy nơi xa xôi, hẻo lánh …” Hai mươi ngày sau, tôi nhận được của Châu lá thư khác,trong đó có những đoạn thật quyết liệt “Anh thương, đã khuya lắm rồi mà em khôngsao chợp mắt được, chẳng có ai vỗ về em ngoại trừ nước mắt và lòng hy vọng anh sẽ

bỏ nghề giáo viên Còn không anh thông cảm cho em …” Hôm sau tôi mới hồi âmcho Châu Biên thư xong, tôi đọc lại nhiều lần, tôi bỏ vào phong bì để trên xấp bài tậpcủa học sinh, tắt đèn đi ngủ Chẳng may, cậu Quảng, bạn đồng nghiệp, dạy thêm toáncho học sinh ở lớp, khi về thấy thư mở ra duyệt lại rồi trổ nghề giả chữ của tôi đểthêm vào mấy dòng

Trang 9

Xa hẳn em yêu xa phố phường

Tôi vẫn đem lòng yêu xứ núi

Nơi có đàn em có mái trường …”

Kể từ đó tôi không còn nhận được thư Châu Mùa xuân năm ấy tôi xung phong

ở lại trực trường mãi đến gần hè tôi cũng chưa có ý định về thăm Châu và gia đình.Một hôm, tôi nhận một tin như sét đánh, cậu Quảng nói với tôi vừa đùa vừa thật.– Có quà gì không đưa đây mình cho cậu cái tin này

– Tin gì nói rồi mình tìm quà cho ngay

– Vừa nói xong, cậu Quảng rút từ trong túi ra trao cho tôi một cái thiệp củaChâu Châu mời tôi về dự lễ cưới của cô Nhìn nét chữ thân thương của cô, một nỗibuồn dâng lên tràn ngập người tôi Qua một đêm trăn trở không ngủ được, sáng hômsau, ngồi trên chiếc xe đò về quê mà lòng tôi ngổn ngang những câu hỏi, mình còngặp Châu được không ? Vì sao cô phải vội vã như vậy ? Tôi cố nhớ lại lần cuối biênthư cho Châu đã có gì làm cô hiểu nhầm chăng ? Tôi mãi mê suy nghĩ thì đột nhiênchiếc xe đò dừng lại Một thiếu nữ bước lên xe Đó là Thủy, con của bác Năm dễthương nhất ở xóm tôi Thủy mặc chiếc áo màu cà phê, khuôn mặt trái xoan không tôđiểm như thường thấy ở những cô thiếu nữ xinh đẹp Tôi nhìn Thủy rồi nghĩ tới Châu,

tự dưng thấy buồn, thấy tôi lặng yên Thủy hỏi

– Anh đăm chiêu việc gì dữ vậy ?

Thủy nhìn tôi với vẻ thông cảm, rồi nói tiếp

– À biết rồi, nhớ chị Châu phải không? Chị ấy có người yêu khác rồi, …

– Cưới nhau rồi chứ yêu gì nữa

– Nghe đâu còn chờ anh về kia mà

Tôi không biết mình vui hay buồn trước cái tin mới này

– Ban đầu chị đâu thương anh Tâm, – Thủy kể – nhưng bị động lực của gia đình Máchị nói “không lấy Tâm, thì lấy ai ? Chờ gì cái cậu đó mà chờ Sống trên núi khi vềmang bệnh sốt rét kinh niên với nghề dạy học mỗi tháng có vài chục nghìn không đủuống thuốc, có đâu nói đến vợ con, gia đình Không thấy mấy người làm giáo viên ởxóm mình họ bỏ ngành hết hay sao Thời buổi này mà cứ khư khư với cái lý tưởng,yêu nghề mến trẻ ấy” Sau đó chị đồng ý lấy anh Tâm Chị tâm sự với em : “Khôngbiết sao mà cái nghề gọi là cao quý ấy nó lại khổ vậy”

Trang 10

– Châu và gia đình cô ấy nghĩ vậy, còn Thủy thì thế nào ?.

– Mỗi người có quan niệm sống khác nhau chứ anh Cuộc sống của nghề giáoviên tuy nghèo nhưng cũng có người yêu nó, trong đó có em thì sao Đâu phải ai giàusang là có tất cả Trong giọng nói hồn nhiên của Thủy có cái gì sâu sắc, tự tin và thậtđáng yêu Giá như Châu và gia đình có được những suy nghĩ như vậy, thì giây phútnày tôi hạnh phúc biết bao Nói chuyện với Thủy mãi đến khi xe tới bến lúc nàokhông hay biết

*

* *

Đêm hôm ấy, Châu đến nhà tôi

– Sao tệ vậy, không về dự ngày cưới của em – Châu nói : mới quen thôi chưacưới đâu Anh mừng phải không ? Hồi anh biên thư cho em có cả lẫn thơ nữa kia

Môi Châu hơi trề ra, khóe mắt buồn rượi ánh lên một chút mỉa mai : Tôi cayđắng nhận thấy cái thư tôi viết cho cô ngày nào, có cả những dòng thơ của cậuQuảng

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể trách Châu được Có lẽ đây là một lý do

để tôi không còn Châu kia mà

– Khi nhận được mấy dòng này của anh em yêu người khác phải không

– Thôi đi, đừng hỏi việc ấy nữa, em khổ lắm rồi ! Nói vậy nhưng Châu vẫn kể cho tôinghe mọi chuyện ở nhà Kể xong Châu xin tôi tấm ảnh làm kỷ niệm

– Không yêu người ta nữa mà xin ảnh làm gì, về nhà chồng lại xé đi – Tôi nói

Gớm ! mỗi người đều có kỷ niệm riêng chứ đâu phải có người yêu khác là bắtbuộc xóa những gì trước đó Vừa nói Châu vừa với tay lấy quyển nhật ký của tôi đểtrên góc bàn, lật từng trang xem chăm chú Thỉnh thoảng Châu reo lên vẻ thích thú vềnhững tấm ảnh tôi chụp ở bờ sông, khe suối Dưới những tấm ảnh ấy, tôi đều ghinhững dòng chữ, đại loại là ước gì có Châu bên cạnh để chia sẽ niềm vui và cảnh đẹpnày Số là năm đầu mới lên, nhà trường phân công cho tôi làm giáo viên chuyên trách

bổ túc văn hóa Ba tháng đầu chỉ dạy một lớp là xong Thời gian còn lại tôi đi côngtác phổ cập cho các trường vùng trung cao trong huyện

Tôi có đem theo máy hình nơi nào có cảnh đẹp là chụp để làm kỷ niệm, hầu hếtquyển nhật ký ghi những phút nhớ thương của tôi khi xa Châu Những dòng nguệch

Trang 11

ngoạc không được sửa lại nhưng rất chân thực của lòng mình dành cho cô Thỉnhthoảng tôi có ghi đôi dòng về đồng đội khi đi công tác “Sên cắn, vắt bao vây, cơmđộn sắn khô, rau rừng chấm muối” Xem vừa hết thì Châu vội đứng dậy bước thậtnhanh ra ngoài Tôi hơi kỳ lạ về thái độ và cử chỉ của Châu.

– Vừa nói Châu vừa đi, anh vào ngủ đi, em về một mình cũng được Tôi theosau Không gian lúc này hình như chìm đắm trong suy nghĩ của mỗi người Những cáilạnh lùng khó hiểu thì đọng lại đẫm vào sương đêm Bỗng nhiên, Châu quay lại ômchầm lấy tôi, rồi những dòng nước mắt nóng hổi của cô thấm vào thân áo mỏng Tôimuốn ghì chặt Châu vào lòng mình, nhưng rồi không làm như vậy

– Em không ngờ được rằng anh viết những dòng thương em như vậy Nhưngsao anh biên thơ lại khác ?

– Chính cái khác ấy là dịp tốt để em xử anh, đúng không ? Châu ơi, em đến vớiTâm đi, anh ấy có đủ điều kiện hơn, đáp ứng được cuộc sống và những gì em thích,còn anh lẽ nào lại chạy trốn khỏi đồng đội để lo lấy hạnh phúc riêng tư của mình như

em và má em quan niệm

Tôi thì thầm với Châu những lời cuối cùng Còn Châu vẫn im lặng, rồi buôngtôi ra đi tiếp Bỗng nhiên, có chiếc xe máy pha đèn từ xa đi tới dừng lại đón Châu vàgiúp chúng tôi xa nhau mãi mãi

Làn gió dìu dịu từ biển vào không lay nổi một cành cây nhỏ, nhưng cũng đủ laukhô dòng nước mắt Châu còn trên tà áo của tôi

Câu chuyện 5: ƯỚC MƠ CỦA EM

Gần 20 năm gắn bó với nghề, tôi đã trải qua biết bao tâm trạng, bao cảm xúcvui buồn, ấn tượng, có cả sự trăn trở… Trong mối quan hệ với phụ huynh, học sinh,đồng nghiệp… có bao điều để nhớ

Năm học 2002- 2003 tôi được chuyển công tác từ Trường Tiểu học số 2 HòaTiến, huyện Hòa Vang về Trường Tiểu học Trần Cao Vân Được về một trường điểm

của quận Thanh Khê là mơ ước của bao giáo viên Tôi luôn thầm nghĩ: “Chắc về

Trang 12

trường thành phố sẽ không còn nhiều vất vả, khổ cực như khi dạy ở vùng quê Đối tượng học sinh, phụ huynh và đồng nghiệp sẽ khác hơn rất nhiều.”

Năm đầu tiên về trường, tôi được phân công chủ nhiệm lớp 2/4 với 44 học sinh.Ngày đầu tiên làm quen với lớp, tôi cảm thấy rất vui vì học sinh em nào áo quần cũng

tươm tất, sách vở, đồ dùng học tập đầy đủ Tôi thầm nghĩ: “ Học sinh thành phố có

khác.” Công việc giảng dạy của tôi cứ thế trôi qua cho đến tuần thứ 12 của chương

trình, hôm đó tôi dạy tiết Tập làm văn bài Kể về người thân.Tôi yêu cầu cả lớp: “Các

em nên viết về mẹ, bởi đó là người em yêu thương nhất, em sẽ có nhiều cảm xúc khi viết” Hôm ấy, tất cả học sinh đều tập trung làm bài Đến khi thu bài để chấm, tôi

thảng thốt khi bài viết của em Đặng Như Quỳnh chỉ vỏn vẹn một câu: “ Thưa cô, emkhông có mẹ nên em không biết viết.” và dưới dòng chữ đó em vẽ thêm một khuônmặt buồn với biểu tượng hai hàng nước mắt Tôi giật mình vì chưa bao giờ gặp tìnhhuống này Mắt tôi nhòe đi, dòng cảm xúc đang dâng trào trong mình

Buổi trưa hôm đó, tôi ở lại bán trú cùng các em Tôi hỏi han em về hoàn cảnhgia đình.Em kể về gia đình mình với ánh mắt đượm buồn: “Em đang ở cùng bà nội vàcác chú Em chưa một lần nhìn thấy mẹ, chỉ nghe ông bà và các cô bảo rằng mẹ bỏ bố

và em từ lúc em chưa biết đi Cô ơi, con chưa bao giờ được gọi mẹ, các bạn có mẹsướng quá cô ơi!” Mắt tôi lại nhòe đi, cổ họng nghẹn cứng Ngẫm lại, tôi thấy mình

vô tình quá! Có đôi lần em đến lớp muộn, lại mang dép đi học Nước mắt chảy dài,tôi đã ôm em vào lòng Hôm ấy, tôi rời trường với nhiều cảm xúc, thương em thậtnhiều Từ đó tôi hiểu thêm: học trò thành phố đâu phải em nào cũng đủ đầy về vậtchất, còn có nhiều em có hoàn cảnh thật đáng thương

Bốn năm em học ở trường, tôi cố gắng giúp em trong khả năng có thể Lúc thìvài bộ áo quần mới, quà mỗi khi đến ngày sinh nhật của em Tôi cũng có cô con gáibằng tuổi em, nên mua cho con gái món gì, thỉnh thoảng tôi cũng mua cho em Thithoảng, khi có dịp đưa con gái đến khu vui chơi, tôi chở em đi cùng Em thích vôcùng, nhưng sao tôi vẫn nhận ra sự không mạnh dạn ở em Phải chăng, những đứa trẻthiếu sự yêu thương của bố mẹ luôn mặc cảm, không tự tin Em học lớp nào tôi cũngnhờ các đồng nghiệp lưu tâm đến em Thương lắm là những khi ra chơi, em cứ tìmxuống lớp.Tôi nhớ có lần, em đau răng nhưng không dám khóc, có lẽ em biết thânphận mình thì phải

Ngày bế giảng cuối cùng ở trường tiểu học, em dúi vào tay tôi một mảnh giấy

nhỏ và nói: “ Cô về nhà rồi hãy mở ra xem” Tò mò, tôi lật giở mẩu giấy em đưa.

Trang 13

Hiện ra trước mắt tôi dòng chữ nắn nót:“Sau này em sẽ học thật chăm, thật giỏi để

trở thành một cô giáo như cô” Tự dưng nước mắt tôi trào ra Tôi thật sự hạnh phúc,

hạnh phúc đến nghẹn ngào vì cô học trò bé bỏng

Ngày em trúng tuyển vào trường Trung học, em có đến trường báo tin mừng.Ngày tháng cứ thế trôi qua, tôi vẫn luôn nhớ đến em Tôi vẫn thường kể cho học trònghe câu chuyện về cô học trò bị bố mẹ bỏ rơi nhưng vẫn nỗ lực phấn đấu vươn lêntrong học tập

Ngày em thi đại học, tôi cũng hồi hộp mong chờ kết quả Em đã thi đỗ vàotrường đại học mà mình mong ước Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, em đã tìmđến tôi trong niềm vui hân hoan khó tả Tâm trạng của tôi cũng hạnh phúc không kém

vì trong bước ngoặc lớn của cuộc đời mình, em vẫn nhớ đến tôi Em đã giữ đúng lờihứa của mình- thi đậu vào trường sư phạm Bây giờ , em hiện đang là sinh viên nămthứ hai khoa Ngữ văn, trường đại học sư phạm Đà Nẵng Nhân Ngày Nhà giáo ViệtNam 20 tháng 11 năm ngoái, em về trường thăm tôi Em tặng tôi thiệp chúc mừng

Em viết về những gì em nghĩ về tôi, nhờ tôi mà em có động lực, quyết tâm để trởthành một cô giáo Em viết rằng nếu được học lại bài Tập làm văn viết về mẹ ngàyhôm đó em vẫn sẽ viết như những gì em viết, em không lấy gì làm hối hận Cuối thư,

một dòng chữ khiến tôi rơi lệ: “Ngày hôm đó em viết trong bài làm là em không có

mẹ nhưng nhờ những dòng chữ đó mà em đã tìm được người mẹ thứ hai của mình… Con yêu mẹ rất nhiều!” Tôi hi vọng trong tương lai, em sẽ là một cô giáo biết yêu

thương, chia sẻ

Những khi có dịp, em ghé thăm tôi Vài ngày, tôi và em gặp nhau trênFacebook, em lại nhắc đến cái ôm ngày ấy Cái ôm đã truyền hơi ấm cho em, tiếpthêm cho em nghị lực để em vững bước trên con đường em đã lựa chọn

Trong dòng chảy cuộc đời, những khi tĩnh lặng, tôi miên man nghĩ: “Chúng ta

là cô giáo, nghề cao quý trong những nghề cao quý Hãy yêu nghề bằng tình thương

và trách nhiệm, đời sẽ cho ta nhiều quả ngọt!

Cô giáo Trần Thị Mỹ Hòa

Câu chuyện 7 CẬU HỌC TRÒ TINH NGHỊCH CỦA TÔI

Trang 14

Tôi là một giáo viên trẻ mới vào ngành chỉ có ba năm Ba năm không phải làmột khoảng thời gian dài nhưng cũng đủ để tôi có rất nhiều kỉ niệm với nhiều cungbậc của cảm xúc Có những lúc như vỡ òa trong hạnh phúc khi những học trò củamình đạt được các thành tích cao trong các cuộc giao lưu cấp trường, cấp quận vàthành phố Có lúc lại phiền lòng vì học trò của mình chưa ngoan Nhưng việc làm đểlại ấn tượng sâu sắc nhất trong hoạt động chủ nhiệm là trong năm học 2015 – 2016 Năm nay, tôi được phân công giảng dạy lớp 4/1 Trước khi nhận lớp, tôi đãđược biết đôi chút về tình hình của lớp thông qua lời gửi gắm của thầy Hiệu trưởngtrong cuộc họp hội đồng sư phạm: “Đây là một lớp cần rất nhiều tình thương củangười giáo viên” Quả nhiên, trong ngày đầu nhận lớp, tôi thật sự bất ngờ khi thấynhững cô cậu học trò của mình ngồi lọt thỏm trên những chiếc ghế học sinh Hình ảnh

mà tôi nghĩ rằng nó chỉ có ở những vùng quê xa xôi, nghèo khó nào đó Trong nhữngngày đầu dạy lớp, tôi thấy rằng có rất nhiều em khả năng tiếp thu còn chậm, có nhiều

lỗ hổng trong kiến thức Trong đó Đức Huy là cậu học trò tôi chú ý nhiều nhất Bởiđằng sau khuôn mặt hiền lành là những trò quậy phá hết sức tinh nghịch Hôm thì lấybút chì đâm vào tay bạn, hôm thì đưa chân ra ngáng các bạn nên bạn làm bài làm cácbạn suýt té, hôm thì xô các bạn vào cạnh bàn… Trong hầu hết các tiết học, em đềukhông tập trung chú ý vào bài giảng

Trong giờ học Toán hôm nọ, tôi mời em đứng dậy để trả lời kiến thức cũ Em đãkhông trả lời được lại còn nhún nhảy, lắc hông, đánh tay khi tôi vừa quay lưng lênbảng Vốn đã nhiều lần nhắc nhở nhưng chưa có sự cải thiện, lần này, tôi nghiêmgiọng hỏi:

o Đức Huy, em còn muốn học nữa không?

Đáp lại câu hỏi của tôi là một sự im lặng Phải để tôi lặp lại câu hỏi đến lần thứ

ba em mới lí nhí trả lời có Nghe vậy, tôi tiếp tục hỏi lí do vì sao em không chịu khóhọc tập, hay chọc phá các bạn trong lớp và không tập trung nghe giảng Em trả lời tôivới đôi mắt ướt lệ:

o Thưa cô, em không biết học

Biết đây là học sinh gặp khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức mới vì những lỗhỏng trước đó, tôi hỏi ngay:

Sao em không biết học?

Trang 15

o Thưa cô, ở nhà không ai hướng dẫn em học Mẹ em học ít nên không bày

em được

o Sao em không hỏi thêm chị, em có chị học lớp 8 mà?

o Chị em không bày em

Vậy sao em không hỏi cô?

o Thưa cô vì em không biết chi cả

o Thôi em ngồi xuống đi, đừng quậy phá nữa Hãy tập trung nghe giảng thì

em mới hiểu được

Hình ảnh rưng rưng nước mắt và những câu nói của em cứ ám ảnh tôi suốt buổichiều hôm đó và đến tận những ngày sau Cuối tuần, tôi sắp xếp thời gian đến thămgia đình em Ngôi nhà nằm khuất sau trong con hẻm nhỏ đường Lê Duẩn Hôm nay,

em không có nhà vì được ba chở về quê ăn giỗ Vào gặp mẹ Huy, tôi giới thiệu mình

là giáo viên chủ nhiệm đến thăm gia đình và trao đổi việc học của em Qua câuchuyện, tôi biết gia đình em là tuy không được xếp vào hộ nghèo nhưng cũng có hoàncảnh khó khăn Mẹ em làm công nhân vệ sinh, ba đi xe thồ ngày được ngày mất vìcăn bệnh thoái hóa cột sống mà phải nuôi Huy và một chị gái lớp 8 ăn học Từ nhỏ,

em đã rất hoang nghịch: lấy kéo đâm vào ổ cắm điện, qua nhà hàng xóm nhảy từ trêngác nhảy xuống, … Tuy biết, nhưng gia đình lại không có điều kiện chăm lo đến em.Nghe câu chuyện, tôi mới hiểu ra vì sao em lại có những trò quậy phá như vậy trênlớp Tôi quyết định cho em đến nhà tôi học kèm vào các buổi sáng không học phụ đạo

ở trường để giúp em lấy lại những kiến thức cơ bản trước khi tiếp thu kiến thức mới

Và cái bắt tay thật chặt, những lời nói cảm ơn của mẹ Huy đã tiếp thêm cho tôi nănglượng

Hai tuần sau, em đã chăm chỉ học hành hơn tuy đôi lần vẫn chưa hoàn thành bàitập Em cũng đã tích cực phát biểu hơn dù chỉ đúng được đôi lần Cái giọng nóingọng ngịu nhưng dễ thương đó cũng tạo nên nhiều trận cười sảng khoái trong lớp.Nhìn vào đôi mắt biết cười ngày hôm nay, thay cho những giọt nước mắt ngày hômqua, tôi tin rằng với sự hướng dẫn, sự cố gắng nỗ lực của chính bản thân, em sẽ trởthành một học trò ngoan Quả thật, qua ba năm làm chủ nhiệm, tôi nhận thấy rằngkhông có học sinh nào là yếu, là chưa tốt Có chăng là chúng ta có hiểu, có thời gianquan tâm dành em cho em hay không mà thôi

Trang 16

Câu chuyện tuy không có gì đặc biệt nhưng với tôi đó là nguồn động lực phấnđấu vươn lên trong sự nghiệp trồng người Bởi lẽ, mang đến cho các em tình yêuthương, niềm vui, niềm tin vào cuộc sống thì chính tôi cũng được nhận gấp bội phần.

Đó chính là tình yêu thương mà các em dành tặng tôi

Cô giáo Phan Thục Uyên

Câu chuyện 8: CẬU HỌC TRÒ BÉ NHỎ

Tám năm làm “ người lái đò”, đây không phải là một thời gian quá dài nhưngcũng đủ đọng lại trong tôi biết bao nhiêu là kỉ niệm Có kỉ niệm vui nhưng cũng cónhững kỉ niệm buồn, có những kỉ niệm lắng đọng mãi trong tim Và đặc biệt, cứ mỗikhi học đến bài Đôi giày ba ta màu xanh ( tập đọc lớp 4) thì hình ảnh cậu học trò nhỏ

ấy lại ùa về nguyên vẹn

Năm ấy, tôi được phân công giảng dạy và làm công tác chủ nhiệm lớp 4 Vàođầu năm học do mới làm quen học sinh và bận bịu những công việc đầu năm nên tôichưa thể tìm hiểu kĩ hoàn cảnh của từng học sinh Tuần đầu của năm học mới, Tuấnluôn đi học muộn Khi tôi hỏi lí do thì em ấy bảo do mẹ bận nên không có ai đưa đihọc Lần thứ hai em ấy lại bảo do mẹ em ngủ dậy trễ Lần thứ ba, em ấy viện lí dohôm nay nhà có việc nên đi học muộn Lúc ấy tôi chỉ khuyên em nên đi học đúng giờnhưng thật sự trong lòng tôi có chút gì đó khó chịu, bực bội vì người mẹ không quantâm đến con Không những thế, trong giờ học em ấy không tập trung và kiến thức bịhổng rất nhiều Có lúc không kìm nén được, tôi đã mắng em ấy Tôi dự đinh cuối tuần

sẽ gặp và trao đổi với gia đình em

Tuy nhiên,vào một buổi chiều tôi về muộn, sân trường vắng vẻ không còn ai,chỉ còn tiếng xe cộ qua lại của dòng người hối hả về nhà sau một ngày làm việc.Thoáng chốc tôi nghe tiếng khóc của một ai đó Tội lại gần thì thấy Tuấn đang ngồi

co ro bên góc sân trường nức nở Tôi vội vàng lại hỏi han và phút chốc bỗng cảmthấy giận bản thân mình Thì ra, không có ai tới đón em về Qua tâm sự của em, tôi mới biết ba mẹ em li hôn khi em mới tròn bốn tuổi Em ở với mẹ, ba đi làm ăn xa

Mẹ em không có nghề nghiệp ổn định, lúc đi làm thuê, lúc đi giúp việc nhà cho người

ta Hoàn cảnh khó khăn vô cùng Nhưng khó khăn lại chất chồng hơn nữa khi cáchđây một tháng mẹ em bị tai nạn giao thông phải nằm một chỗ không đi làm gì được

Trang 17

và cũng không có ai chăm sóc, đỡ đần Hằng ngày, Tuấn phải chăm sóc cho mẹ củamình Nghe em kể mà sóng mũi cay cay, tôi cố quay mặt giấu đi những giọt nước mắtcủa mình Tôi trách mình vô tâm quá! Tôi thấy thương em vô cùng Sau đó, tôi đưa

em về nhà

Ngay sáng hôm sau, tôi liên lạc với ban đại diện học sinh lớp trao đổi về trườnghợp của Tuấn Cũng may chị Hội trưởng Hội Cha mẹ học sinh lớp cũng đang có ýđịnh tặng vài phần quà cho học sinh khó khăn trong lớp Chiều hôm đó tôi cùng chịđến thăm gia đình Tuấn Nhận món quà từ tay chị Hội trưởng , mẹ em nghẹn ngàocảm ơn khiến tôi xúc động vô cùng

Từ hôm ấy trở đi tôi dành nhiều sự quan tâm hơn đến em Tôi động viên, khuyếnkhích em nhiều hơn trong học tập, tâm sự chia sẻ với em nhiều hơn để em tự tintrong cuộc sống Em cũng vui hơn và có nhiều cố gắng hơn trong học tập Buổi chiềuhôm ấy, tôi bảo em ở lại gặp tôi có chuyện Đợi học trò ra về hết tôi lấy đôi giày ratặng em Mấy hôm nay tôi thấy em mang dép không có quai sau đi học Hỏi ra thìgiày em đứt mất rồi Nhìn vẻ mặt vui sướng của em khi nhận đôi giày mà tôi khôngthấy không khác gì tâm trạng của cậu bé Lái trong câu chuyện Đôi giày ba ta màuxanh trong bài Tập đọc lớp 4 Thay vì cột đôi giày mới vào cổ nhảy tưng tưng nhưcậu bé Lái trong câu chuyện, Tuấn lại cho đôi dép cũ vào cặp, mang đôi giày mớichạy ra về với một tâm trạng rất hân hoan Nhìn em vui mà lòng tôi tràn ngập hạnhphúc !

Bốn năm đã trôi qua, giờ em đã là một cậu học sinh cấp 2 rồi Thi thoảng emgọi điện cho tôi Cô trò nói chuyện với nhau thật ấm áp, thân thương

Thế đấy, câu chuyện của tôi chỉ nhỏ bé vậy thôi nhưng đã giúp tôi trưởng thànhhơn rất nhiều Nó giúp tôi yêu nghề hơn, yêu những đứa trẻ hồn nhiên vô tư Tìnhthương, trách nhiệm là kim chỉ nam hành động, tiếp thêm cho tôi sức mạnh để thựchiện trọng trách cao cả của mình “người lái đò” thầm lặng cho biết bao thế hệ họcsinh

Câu chuyện 9: : “HỌC TRÒ ĐÃ LỚN KHÔN”

Tôi đã công tác trên 12 năm, thời gian đó cũng đủ cho tôi học hỏi vàđúc rút ra kinh nghiệm cho bản thân trong công tác, nhất là công tác chủ nhiệm Câuchuyện sau đã trôi qua 2 năm nhưng hình ảnh của một em học sinh làm cho tôi thay

Trang 18

đổi cách nhìn về học sinh Các em đã thật sự lớn khôn mà tôi không biết, nhân cáchcủa các em đã được hình thành từ lâu mà bản thân tôi cứ nghĩ các em đang là một đứa

trẻ Câu chuyện như sau:

Năm học 2012 – 2013 đã đi được ¼ chặng đường, lớp tôi chủ nhiệm là lớp 5,tôi được phân công dạy lớp có nhiều học sinh yếu, gánh nặng trên vai tôi là phải giúp

đỡ các em hoàn thành chương trình, khi bàn giao học sinh lớp 5 với giáo viên THCS.Tôi lo lắng bức xúc muốn dồn ép các em học được thật nhiều kiến thức Nhưng sựdồn ép của tôi chưa đưa lại kết quả tốt khi điểm kiểm tra định kỳ lần 1 quá thấp Nhàtrường cho phép giáo viên họp phụ huynh lần 2 để có sự phối kết hợp giữa gia đình

và nhà trường Sau buổi học hôm đó, khi tôi thông báo lịch họp phụ huynh và cũng làlúc trống đánh hết giờ Tôi xách cặp lên văn phòng để ra về Trên nữa quảng đường

đi, tôi nghe tiếng chân nhỏ bé chạy theo và tiếng nói nhỏ nhẹ sợ sệt nói theo:

- Thưa cô, cho em gặp cô một tý

Tôi dừng lại, người gặp tôi là em Kim Anh, học sinh của tôi, em là một trong số họcsinh thuộc diện học sinh kém đang phải phụ đạo

- Tôi hỏi em gặp cô có việc gì không?

Em ngập ngừng trong giây lát, rưng rưng nước mắt, miệng ấp úng không dám nói.Tôi gặng hỏi:

- Có chuyện gì vậy, em cứ mạnh dạn nói với cô nào!

Em lấy lại bình tĩnh, nói với tôi giọng lí nhí:

- Thưa cô, chiều nay họp phụ huynh, cô có thể nói với mẹ em điểm thi Toán và Tiếngviệt của em đạt điểm trung bình được không cô?

Em Kim Anh điểm thi định kỳ lần 1 đều bị thiếu điểm Em lo lắng và mạnh dạn xintôi như vậy để mục đích gì đây? Tôi hỏi em:

- Tại sao em phải xin như vậy?

Em trả lời:

Em sợ mẹ buồn, em hứa với cô em sẽ cố gắng để vươn lên trong học tập

Trước lời nói đó của một em học sinh 11 tuổi mà tôi cứ ngỡ là mình đang nói với mộtngười bạn của tôi Tôi cũng hứa với em: Cô sẽ suy nghĩ, xin ý kiến của Ban giámhiệu, nếu được cô sẽ giúp em nhưng phải có một điều kiện là: “Em phải cố gắng hơn

Trang 19

Sau đó tôi lên văn phòng gặp cô hiệu phó trao đổi câu chuyện này, được sự nhất trícủa hiệu phó, tôi làm theo lời xin của học sinh và gặp riêng phụ huynh em Kim Anhnhắc nhở nhẹ nhàng, tạo điều kiện cho con học thêm ở nhà.

Từ sau cuộc họp phụ huynh đó, không những em Kim Anh mà các bạn cũng tiến bộhẳn lên Từ những lời nói, suy nghĩ đó của em học sinh đã làm cho tôi thức tỉnh về sựnhìn nhận của các em, coi học sinh như bạn bè cùng chia sẽ, động viên các em cùngtiến bộ Từ đó đến nay lớp tôi chủ nhiệm luôn dẫn đầu trong mọi phong trào nhờ vàoviệc nắm bắt tâm lý của các em, ta xem các con là bạn, là con để gần gũi với các emhon giúp các em có điều kiện tâm sự sẽ chia những lúc các em cần Tôi được nhàtrường bình chọn giáo viên chủ nhiệm giỏi cấp trường và được đại diện cho tập thểgiáo viên Trường Tiểu học Nga Lộc dự thi hôm nay

Tuy câu chuyện rất đỗi bình thường nhưng đã có những thay đổi trong cách nghĩ,cách làm của tôi và để lại dấu ấn tốt đẹp cho tôi Các bạn ạ : lòng bao dung, sự độlượng của thầy cô sẽ giúp các em tiến bộ rất nhiều Nếu ta làm được điều đó thì côngtác chủ nhiệm của ta sẽ thành công

Câu chuyện 10: BÀI DỰ THI KỂ CHUYỆN VỀ CÔNG TÁC CHỦ NHIỆM

Kính thưa Ban giám khảo,

Kính thưa quý vị đại biểu cùng toàn thể các thầy cô giáo!

Tôi tên là Nguyễn Thị Hiền, hiện đang công tác tại trường Đến với với hội thihôm nay, tôi xin kể một câu chuyện đã gắn liền trong quãng đời làm công tác chủnhiệm của mình

Comenxki đã từng nói: “Dưới ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằngnghề dạy học” Thế nhưng, bên cạnh phấn trắng, bảng đen để trao cho các em nhữngtri thức màu hồng; vẫn còn đó những nỗi băn khoăn, trăn trở của người làm công tácchủ nhiệm như chúng ta Câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ với tất cả quý vị là kỷ niệm

về một em học sinh cá biệt đã gây cho tôi một ấn tượng sâu sắc mà cho mãi đến bâygiờ tôi vẫn không thể nào quên

Kính thưa quý vị! Tôi là người đã được sinh ra ở ……… , hiện nay đang sốngtại……… nên hằng ngày phải vượt trên hai mươi cây số mới đến nơi công tác Ngôitrường Quang Trung nơi tôi công tác thuộc xã ………, một xã miền núi lại là một xãcuối cùng phía tây của Huyện ……… nên kinh tế ở đây còn rất nhiều khó khăn Đa

số người dân đi làm xa nên việc quan tâm tới chuyện học tập của con em còn rất hạn

Trang 20

chế Từ khi về trường công tác, tôi được liên tiếp chủ nhiệm lớp …., lớp … Nhưngđến năm học ……… thì tôi lại được phân công chủ nhiệm lớp …, ban đầu, tôi rất bỡngỡ và hết sức lo lắng vì đây là lớp cuối cấp, các em học sinh ở độ tuổi này lại cónhững đặc điểm tâm lí rất đặc biệt…

Lớp …… mà tôi chủ nhiệm có ba mươi hai em học sinh gồm mười tám học sinh nam

và mười bốn học sinh nữ Trong đó có nhiều em mồ côi hoàn cảnh rất khó khăn Tuynhiên các em đều có tinh thần đoàn kết và học tập tốt Nhưng không hiểu sao tôi lạiđặc biệt ấn tượng với em Nguyễn Quốc Lanh Nhìn vào đôi mắt em, tôi thấy xa xămmột nỗi cô đơn, dịu vợi

Hoàn cảnh gia đình của em Lanh khá giả, nhưng em lại thiếu vắng tình yêu thươngcủa cha mẹ Bố mẹ em đi làm ăn xa ở tận Trung Quốc nên mỗi năm chỉ về quê đượcvài lần Anh em Lanh sống với ông bà nội già yếu, hay bệnh tật Do vậy, ông bà cũng

ít quan tâm đến đứa cháu trai ở độ tuổi đang dần thay đổi Năm Lanh học lớp ….,chính vì đua đòi theo bạn bè nên có một thời gian em hay bỏ học, chơi game, cờ bạc,rượu chè… đến cuối năm em bị xếp hạnh kiểm loại Trung bình

Năm học lớp … , đầu năm học em cũng có đôi lần bỏ học, hay vi phạm nề nếp lớp,…tôi đã mời phụ huynh vài lần Có lần ông bà em bị ốm nên tôi phải đến tận nhà, tôi đãkhuyên nhủ em rất nhiều Sau lần ấy thì Lanh đã cố gắng hơn, đi học chuyên cần hơn,

ít vi phạm nề nếp lớp lại hay tham gia phát biểu xây dựng bài, tham gia phong tràothể dục thể thao của nhà trường…Tôi nhớ có lần trong giờ ra chơi, Lanh chơi đùa vớibạn bị rách áo Ngày hôm sau, Lanh vẫn mặc chiếc áo trắng ấy, đường chỉ đen chằngchịt được khâu chồng chéo lên nhau làm tôi thấy cảm thương em lạ Tôi nhẹ nhànghỏi:

- Ai khâu áo cho em vậy Lanh?

Lanh ấp úng trả lời:

- Dạ, em ạ!

-Vậy bà nội đâu mà sao không khâu áo cho em?

-Dạ, bà nội em nằm bệnh viện chưa về

-Vậy em vào phòng tập thể đưa áo cho cô khâu giúp cho!

Lanh cười đáp:

Trang 21

- Dạ chiều nay bà nội em về rồi ạ Nói xong em chào vội và đi ra, tôi nhìn theo màthấy chạnh lòng.

Mãi đến cuối tháng mười một thì bỗng dưng Lanh lại nghỉ học thường xuyên hơn.Qua tìm hiểu các bạn trong lớp, thì tôi được biết dạo này Lanh lại hay qua lại vớinhóm bạn xấu, bị rủ rê chơi bài bạc, tắm suối… Tôi nhờ ban đại diện cha mẹ học sinhcủa lớp cùng đến nhà em thì ông bà nội em nói trong nước mắt “ Bây giờ tôi nói nókhông nghe, ba mẹ nó thì lại đi làm xa lâu ngày không về Tôi thì bệnh không đi lạiđược nên tất cả nhờ vào các cô chú và cô giáo!”

Qua một hồi khuyên giải, Lanh nhìn chúng tôi và hứa em sẽ đi học chuyên cần hơn,

sẽ chép bài đầy đủ… Lanh đi học lại được một tuần rồi chứng nào tật nấy, em khônghọc bài, không soạn bài rồi lại bỏ tiết Bữa nào tôi lên lớp thì Lanh nghỉ học, bữa nàokhông có tôi thì em lại tới lớp nhưng lại ngồi im lặng, không chép bài… Dường như

em muốn tránh mặt tôi Tìm hiểu ở một số học sinh trong lớp, các em cho tôi biếtLanh đang có ý định nghỉ học, Lanh đang buồn chuyện gì đó ở gia đình

Một buổi sáng thứ ba trời mưa tầm tã, mặc dù là ngày nghỉ nhưng tôi vẫn quyết địnhvượt đoạn đường xa lên trường để gặp Lanh Em vẫn đi học, chiếc cặp chỉ có mộtquyển vở duy nhất, đôi mắt buồn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ Theo yêu cầu của tôi,

em mang cặp theo chân tôi xuống phòng Đoàn-Đội Lanh ngồi im lặng, cuối mặtkhông nhìn lên Tôi nhẹ nhàng hỏi:

-Em đã hứa với cô là sẽ nghiêm túc đi học lại và sẽ cố gắng mà sao vậy Lanh?Nguyên nhân nào làm em như vậy?

Lanh chỉ im lặng, đôi mắt bần thần không dám nhìn thẳng vào tôi Tôi lấy quyển vởtrong cặp em ra thì bỗng dưng rớt ra 1 tấm ảnh của người phụ nữ tuổi đã ngoài bamươi Lật ra phía sau thì thấy dòng chữ của Lanh ghi rất rõ “Mẹ ơi! Con đi nhé…”Lúc này, đôi mắt em đã đẫm nước, hai dòng lệ đã tuôn ra như mưa Tôi cố gắng kiềmnén cảm xúc trong lòng hỏi:

-Bao lâu rồi mẹ không về quê? Lanh nghẹn ngào:

-Dạ, đã hơn một năm

Tôi hỏi tiếp:

-Lâu nay mẹ có hay điện thoại về không?

Lanh không nói mà chỉ lắc đầu Lúc này, tôi không thấy mình giận em nữa mà lạicàng thấy thương em nhiều hơn Em đã thiếu đi tình mẫu tử trong khi ba mẹ em vẫn

Trang 22

còn hiện diện trên đời này Tôi nhẹ xoa đầu em vỗ về:“Cô biết, em đang nhớ mẹnhiều lắm Nhưng có lẽ rất khó khăn ba mẹ em mới phải đi xa làm ăn như vậy Trênđời này không có người mẹ nào muốn xa con mình đâu em.” Em lại càng khóc nhiềuhơn Tôi tiếp: “Là nam nhi sao em lại yếu đuối như vậy? Nếu biết em như thế nàychắc là mẹ em sẽ buồn lắm Em phải cố gắng học tập thật tốt thì ba mẹ mới vui lòng

mà lo làm ăn, rồi nhanh chóng trở về với hai anh em chứ! Những lúc buồn hay có tâm

sự, em có thể xem cô như một người chị, một người bạn Cô sẽ lắng nghe và chia sẻvới em Hãy cố gắng đi Lanh, cô tin em sẽ học tập thật tốt mà!” Lanh cứ liên tụcdùng hai tay gạt đi những dòng nước mắt Em ngước nhìn tôi với đôi mắt còn ngấnnước nhưng vẫn còn loé lên một tia hy vọng

Sáng ngày hôm sau, khi tôi mới vừa đi tới nhà xe thì đột nhiên Lanh ở đâu chạy tớilàm tôi giật cả mình: “ Cô ơi! Tối hôm qua mẹ em điện thoại về bảo là một tuần nữa

mẹ về thăm nhà đấy cô ạ!” Giọng Lanh cất lên trong sự sung sướng rồi em chạy đimất Tự nhiên trong lòng tôi cảm thấy vui lạ; vui lây cho cậu học trò của mình, vuicho em thấy được một ngày mới…Cũng từ đó mà Lanh chăm chỉ học hơn, đi họcchuyên cần, tích cực tham gia các phong trào lớp Khi có phong trào thi đua thì em lại

là người năng nổ, xung phong đầu tiên… và nhiều lần em được các bạn tuyên dươngtrước lớp Mỗi lần ba mẹ gửi quà hay điện thoại về em lại thỉnh thoảng kể cho tôinghe Đến cuối học kỳ hai, em đã phấn đấu và đạt học sinh tiên tiến, cậu học sinh cábiệt đầu năm bây giờ không còn nữa

Cuối năm học, ngoài ba phần quà tôi tặng cho ba em học sinh xuất sắc nhất lớp tôicòn có thêm một phần quà dành cho Lanh – là học sinh tiến bộ nhất lớp Em nhậnphần quà trên tay mà đôi mắt rưng rưng làm tôi nhớ tới cậu học trò ngày nào muốn bỏhọc vì nhớ mẹ, một cảm xúc mà mỗi lần nghĩ lại tôi cảm thấy nghẹn ngào khó tả Tôimong rằng tất cả các người mẹ trên thế gian này, hãy luôn luôn gần gũi, bao bọc vàchở che cho đàn con; vì với con, mẹ luôn là bờ vai mạnh mẽ nhất, là nơi nương tựacủa con đến suốt cuộc đời

Mẹ có nghĩa là ánh sáng

Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim

Mẹ có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Trang 23

Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.

Và tôi với tư cách là một giáo viên chủ nhiệm, tôi tâm nguyện cũng sẽ mãi luôn lànhững người mẹ, người chị thân yêu của các em để trên môi các em nở mãi nụ cườihồng tràn ngập yêu thương

Câu chuyện của tôi đến đây xin chấm dứt Kính chúc Ban giám khảo, quí thầy cô giáoluôn vui khỏe, hạnh phúc

Xin trân trọng cám ơn

"Chiếc bút thất lạc" - Chuyện kể thi chủ nhiệm giỏi cấp huyện

Vâng! Là nghề giáo, chắc hẳn ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ với học trò củamình Bản thân tôi đã có hơn 7 năm công tác trong ngành giáo dục Thời gian đó chưaphải là nhiều nhưng nó giúp tôi đúc rút được nhiều kinh nghiệm trong giảng dạy, đặcbiệt là trong công tác chủ nhiệm lớp Đến với hội thi hôm nay, tôi rất vinh dự đượcchia sẻ một câu chuyện - một kỷ niệm khó quên trong sự nghiệp trồng người của tôi.Câu chuyện có tựa đề “Chiếc bút thất lạc” Tôi xin phép được bắt đầu

Năm học 2008 - 2009, tôi được nhà trường phân công giảng dạy và chủ nhiệm lớp 4

A, lớp học khá sôi nổi, chất lượng đồng đều, nhưng vẫn có học sinh cá biệt Vì vậy,bên cạnh dạy kiến thức, công tác giáo dục đạo đức cho các em cũng hết sức quantrọng

Hôm đó là ngày thứ hai, sau giờ ra chơi, tôi bước vào lớp thì thấy cô học trò bé nhỏngồi bàn đầu khóc nức nở Thấy tôi, có rất nhiều cánh tay dơ lên nói: “Thưa cô…!Thưa cô…!” Tôi ra hiệu cho lớp giữ trật tự, rồi mời lớp trưởng kể lại sự việc EmTuấn Anh đứng dậy lễ phép nói: “ Thưa cô, bạn Trà My bị mất cây bút máy rồi ạ!”.Năm đó nhà trường phát động phong trào “ Viết chữ đẹp”, hơn 10 em trong lớp muabút để luyện chữ, bút khá đắt tiền nên viết rất tốt Tôi lại gần trấn an em, rồi nhẹnhàng nói: “Em thử tìm kỹ lần nữa xem sao?” Cô bé buồn bã nói: “Em đã tìm đi tìmlại nhiều lần mà chẳng thấy” Trà My là cô bé ngoan ngoãn và thật thà, nhìn nét mặtcủa em tôi biết chắc chắn là em không nói dối Để không mất thời gian học tập củahọc sinh, tôi hẹn sẽ giúp em tìm lại cây bút sau, còn bây giờ các em hãy tập trung họcbài

Xong tiết học, tôi tiến hành điều tra sự việc

Tôi hỏi: “Vừa rồi giờ ra chơi em nào ở trong lớp?”

Có ba cánh tay dơ lên, tôi hỏi tiếp: “Thế các em có phát hiện ra điều gì không?”

Trang 24

Tôi mời một em nói: “Thưa cô chúng em thấy bạn Lan đứng gần bàn Trà My một lúcạ!”

Một em khác cũng xin được nói: “Thưa cô, năm lớp 3, bạn Lan đã hai lần lấy đồ củabạn rồi ạ!”

Các em ở dưới lớp cũng đồng thanh nói: “Thưa cô đúng rồi đó”

Có nhiều ánh mắt nhìn Lan làm cho em bối rối, Lan cúi mặt xuống bàn Lúc đó tôicũng không rõ Lan xấu hổ vì chuyện năm ngoái, hay chính em là thủ phạm lấy câybút?

Tôi đến bên Lan, nhẹ nhàng nói: “Trong học tập, em đã có nhiều nổ lực, cô rất mếnphục em, cô mong em đừng làm cô thất vọng Nếu đúng như lời các bạn nói em hãysuy nghĩ lại, cô và cả lớp sẽ tha lỗi cho em”

Cô bé không nói gì, chỉ ôm mặt khóc

“Các em ạ! Cô đã thường xuyên nhắc nhở chúng ta, lấy đồ của bạn là thói xấu Nếuthích nó, các em chăm ngoan học tập, cô tin rằng bố mẹ sẽ không từ chối Em nào trótdại lấy cây bút của bạn, hãy tự giác trả lại Có thể gặp riêng cô gửi lại cho bạn, cô hứa

sẽ tha lỗi và giữ bí mật nếu chúng ta biết sữa lỗi của mình Nếu các em không tự giácthì bắt buộc cô phải xét cặp từng em Các em có nhất trí không” Tất cả đều đồngthanh trả lời: “Chúng em đồng ý ạ”! Riêng chỉ có Lan, mắt đỏ hoe, em không nói gì.Tôi trực tiếp xét cặp từng em và tìm kỹ dưới hộc bàn nhưng vẫn không tìm thấy chiếcbút đâu cả Tôi nhìn nét mặt từng em để dò xét nhưng không có ai có biểu hiện lạngoài bé Lan Tìm mãi không thấy cuối cùng tôi cho các em ra về

Hai ngày trôi qua vẫn chưa có tin gì? Sáng ngày hôm sau, tôi đến trường sớm, đangloay hoay ở nhà xe, thì thấy một cậu bé đứng sau tôi, với vẻ mặt e ngại, nhỏ nhẹ nói:

“Thưa cô, nếu được cô tha lỗi em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa ạ!” Trên tayHoàng là cây bút và bản tự kiểm điểm Tôi rất ngạc nhiên, cậu học trò ngoan mà tôihằng tin tưởng lại mắc phải lỗi lầm Tôi xoa đầu em và nói: “ Em biết nhận lỗi thế làtốt Cô tin rằng sau lần vấp ngã này em sẽ trưởng thành hơn”

Tôi vào lớp, trao cây bút lại cho chủ nhân của nó, rồi đến bên Lan: “ Cô và cả lớpthành thật xin lỗi đã làm em buồn và khó xử, nghi oan cho người khác là sai lầm lớn.Các em ạ! Một bạn trong lớp ta đã lỡ dại lấy cây bút, như đã hứa cô xin được dấu tên.Không cần biết bạn đó là ai, điều quan trọng là bạn biết nhận lỗi và sửa lỗi lầm củamình Cô mong rằng từ nay lớp mình đoàn kết, yêu thương nhau hơn và đừng ai mắc

Trang 25

sai lầm này nữa, các em có đồng ý không?” Cả lớp đồng thanh nói: “Chúng em đồng

Thưa các đồng nghiệp! Tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, trong trẻo như tờ giấy trắng côgiáo-Người mẹ hiền thứ hai của các em hãy luôn gần gũi, thương yêu các em, là chỗdựa tin tưởng để các em có thể chia sẻ những băn khoăn, lo lắng thường ngày Chúng

ta hãy viết lên trang giấy ấy những điều tốt đẹp nhất

Câu chuyện 11: "Cô học trò đáng thương"

Quãng đường sự nghiệp trồng người của tôi đã trải qua biết bao kỉ niệm vuibuồn, gắn với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, nhưng một kỉ niệm gần đây đã đểlại trong tâm trí tôi không bao giờ quên được đó là Hình ảnh cô học trò nhỏ bé Hồng

Vy Kỉ niệm đó đã được tôi viết thành câu chuyện: Cô học trò đáng thương

Năm học 2014 – 2015, tôi được phân công chủ nhiệm lớp 2B Sau khi nhận lớp tôi đãtìm hiểu rất kĩ về hoàn cảnh gia đình của từng em học sinh đồng thời theo dõi quátrình học tập và ra đề tự khảo sát chất lượng để phân định đối tượng học sinh Hồng

Vy là một trong số những em có hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn và có bài kiểmtra đạt điểm yếu cả hai môn Trong các buổi học sau đó tôi đã để tâm tới em nhiềuhơn Tôi luôn gọi Vy lên bảng để kiểm tra và hướng dẫn em làm bài Dạo đầu em cònnhanh nhẹn, rồi một tuần, hai tuần, và ba tuần trôi qua em chẳng những không tiến bộ

mà ngày càng non hơn, tác phong thì chậm chạp, trí nhớ lại càng kém dần Rồi mộthôm tôi gọi em lên bảng làm bài, em đứng ngây người ra, chẳng nói chẳng rằng Tôiđộng viên thế nào em cũng không trả lời câu hỏi của tôi Bực quá tôi liền quát to: “Côhỏi sao em không trả lời? Dù đúng hay sai em cũng phải trả lời cô chứ!” - Em vẫn cứlặng im Lúc này tôi giận lắm

Ngày đăng: 29/08/2019, 22:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w