VĂN BẢNSANG THU Hữu Thỉnh Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió xe Sương chùng chính qua ngõ Hình như thu đã về.. Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa
Trang 1VĂN BẢN
SANG THU
Hữu Thỉnh Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió xe Sương chùng chính qua ngõ Hình như thu đã về
Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu
Vẫn còn bao nhêu nắng
Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi
VĂN BẢN
NÓI VỚI CON
Y Phương Chan phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ Một bước chạm tiếng nói Hai bước chạm tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời
Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Trang 2Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập ghềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ xác thịt Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được Nghe con
VĂN BẢN
MÙA XUÂN NHO NHỎ
Thanh Hải Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng
Mùa xuân người cầm súng Lộc rắc đầy trên lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao…
Đất nước bốn ngàn năm Vất vả và gian lao
Đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước
Trang 3Ta là con chim hót
Ta là một nhành hoa
Ta nhập vào hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến…
Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là khi tóc bạc
Dù là khi hai mươi
Mùa xuân tôi xin hát Khúc Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền xứ Huế