Nét đẹp chuyển thu trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh Bình chọn: Thời khắc “Sang thu” trong bài thơ của Hữu Thỉnh mang một vẻ đẹp tinh tế, trong sáng và dịu nhẹ. Đó là mùa thu của những rung động hồn nhiên, giản dị trong tâm hồn một người thơ đã “đứng tuổi. Cảm nhận của em về bức tranh thu trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh. Hãy phân tích đoạn thơ sau trong bài Sang thu của Hữu Thỉnh: Bỗng nhận ra hương ổi... Soạn bài Sang thu Phân tích khổ thơ đầu tiên trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh Xem thêm: Sang thu Hữu Thỉnh Khoảnh khắc giao mùa giữa “Nàng Hạ” và “Nàng Thu” có lẽ là khoảnh khắc lạ lùng, xốn xang nhất của tự nhiên. Và bởi thế, nó gieo vào lòng người những xôn xao rung động khiến ta cũng như giao hoà, đồng điệu. Những nét đẹp tinh tế, êm ái ấy thơ ca nào mà cưỡng lại được Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư, Hàn Mặc Tử,... từng có bao áng thơ rung rinh về thời khắc đặc biệt ấy. Và Hữu Thỉnh cũng nhè nhẹ góp “một chút này” cho thi đề giao mùa: bài thơ “Sang thu”. Nét đẹp chuyển thu của bài thơ là vẻ đẹp tinh tế, dịu dàng. Mở đầu bài thơ là sự chuyển động rất tinh vi của sự sống khi hạ dần qua và thu đang đến. Không như những nhà thơ khác cảm nhận màu thu qua sắc vàng của hoa cúc, của lá ngô đồng hay qua tiếng lá khô xào xạc: “Ơ hay Buồn vương cây ngô đồng Vàng rơi... vàng rơi... Thu mênh mông” (Bích Khê) “Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư) Cũng không day dứt, run rẩy như những câu thơ Xuân Diệu: “Những luồng run rẩy rung rinh lá Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”,... Hữu Thỉnh đón nhận mùa thu từ những dấu hiệu đời thường, gần gũi: “Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se” Giữa những âm thanh, màu sắc và hương vị đặc trưng của mùa thu đang lan toả, chỉ có hương ổi làm nhà thơ bất chợt xao lòng. Đó là thứ hương vị thật dễ dàng để nhận ra ở chốn làng quê thôn dã. Nhưng có phải bởi quen thuộc quá nên đôi khi ta lãng quên? Để đến khi nhận ra hết thảy chúng ta đều không khỏi bất ngờ: “Bỗng nhận ra hương ổi”. Hương ổi không chỉ lan toả mà còn vận động rất mạnh trong không gian: “phả vào trong gió se” như muốn quyện vào để giao hòa với gió. Có lẽ đó là sức sống dạt dào mà Hạ muốn tặng cho Thu chăng? Cơn gió se cũng là hình ảnh rất giản dị, quen thuộc. Đó là chút gió heo may se se lành lạnh mỗi độ đầu thu rất đặc trưng của miền Bắc Việt Nam. Trước Cách mạng, Xuân Diệu từng bị ám ảnh khôn nguôi bởi những làn gió ấy: “Đã nghe rét mướt luồn trong gió” “Những luồng run rẩy rung rinh lá”,... Có điều đó có lẽ bởi n Xem thêm tại: https:loigiaihay.comnetdepchuyenthutrongbaithosangthucuahuuthinhc36a1449.htmlixzz5oOBEKO6a
Trang 1Nét đẹp chuyển thu trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh
Bình chọn:
Thời khắc “Sang thu” trong bài thơ của Hữu Thỉnh mang một vẻ đẹp tinh tế, trong sáng và dịu nhẹ Đó
là mùa thu của những rung động hồn nhiên, giản dị trong tâm hồn một người thơ đã “đứng tuổi".
• Cảm nhận của em về bức tranh thu trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh.
• Hãy phân tích đoạn thơ sau trong bài Sang thu của Hữu Thỉnh: Bỗng nhận ra hương ổi
• Soạn bài Sang thu
• Phân tích khổ thơ đầu tiên trong bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh
Xem thêm: Sang thu - Hữu Thỉnh
Khoảnh khắc giao mùa giữa “Nàng Hạ” và “Nàng Thu” có lẽ là khoảnh khắc lạ lùng, xốn xang nhất của tự nhiên Và bởi thế, nó gieo vào lòng người những xôn xao rung động khiến ta cũng như giao hoà, đồng điệu Những nét đẹp tinh tế, êm ái ấy thơ ca nào mà cưỡng lại được! Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư, Hàn Mặc Tử, từng có bao áng thơ rung rinh về thời khắc đặc biệt
ấy Và Hữu Thỉnh cũng nhè nhẹ góp “một chút này” cho thi đề giao mùa: bài thơ “Sang thu” Nét đẹp chuyển thu của bài thơ là vẻ đẹp tinh tế, dịu dàng Mở đầu bài thơ là sự chuyển động rất tinh vi của sự sống khi hạ dần qua và thu đang đến Không như những nhà thơ khác cảm nhận màu thu qua sắc vàng của hoa cúc, của lá ngô đồng hay qua tiếng lá khô xào xạc:
“Ơ hay! Buồn vương cây ngô đồng Vàng rơi vàng rơi Thu mênh mông”
(Bích Khê)
“Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô”
(Lưu Trọng Lư) Cũng không day dứt, run rẩy như những câu thơ Xuân Diệu:
“Những luồng run rẩy rung rinh lá Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”,
Hữu Thỉnh đón nhận mùa thu từ những dấu hiệu đời thường, gần gũi:
“Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se”
Giữa những âm thanh, màu sắc và hương vị đặc trưng của mùa thu đang lan toả, chỉ có
"hương ổi" làm nhà thơ bất chợt xao lòng Đó là thứ hương vị thật dễ dàng để nhận ra ở chốn làng quê thôn dã Nhưng có phải bởi quen thuộc quá nên đôi khi ta lãng quên? Để đến khi nhận
ra hết thảy chúng ta đều không khỏi bất ngờ: “Bỗng nhận ra hương ổi” "Hương ổi" không chỉ lan toả mà còn vận động rất mạnh trong không gian: “phả vào trong gió se” như muốn quyện
Trang 2vào để giao hòa với gió Có lẽ đó là sức sống dạt dào mà Hạ muốn tặng cho Thu chăng? Cơn gió se cũng là hình ảnh rất giản dị, quen thuộc Đó là chút gió heo may se se lành lạnh mỗi độ đầu thu rất đặc trưng của miền Bắc Việt Nam Trước Cách mạng, Xuân Diệu từng bị ám ảnh khôn nguôi bởi những làn gió ấy:
“Đã nghe rét mướt luồn trong gió”
“Những luồng run rẩy rung rinh lá”,
Có điều đó có lẽ bởi n
Xem thêm tại:
https://loigiaihay.com/net-dep-chuyen-thu-trong-bai-tho-sang-thu-cua-huu-thinh-c36a1449.html#ixzz5oOBEKO6a