1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Phân tích bài thơ đồng chí của chính hữu bài 2

1 24 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 1
Dung lượng 14,45 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu (bài 2) Bình chọn: Trên nền hùng vĩ của thiên nhiên, cánh rừng trải rộng, bầu trời lồng lộng, người chiến sĩ đứng vói khẩu súng và vầng trăng. Đây là một hình ảnh thực trong những đêm phục kích của tác giả, nhưng chính tầm cao tư tưởng và lí tưởng chiến đấu của quân đội cách mạng đã tạo cho hình ảnh đó một vẻ đẹp khái quát, tượng trưng. Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu (bài 1) Phân tích biểu tượng của hình ảnh: đầu súng trăng treo trong Đồng chí Chính Hữu và... So sánh hình ảnh người lính cách mạng ở hai bài thơ Đồng chí Chính Hữu và Bài thơ... Phân tích bài thơ Đồng chí của nhà thơ Chính Hữu Xem thêm: Đồng chí Chính Hữu Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn. Có hai nhân vật trữ tình là “anh” và tôi với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người. Một điều thú vị là nếu đem thay tất cả những chỗ của “anh” bằng “tôi” và dĩ nhiên “tôỉ ” lại được thay bằng “anh” thì cả về vần, nhịp lẫn nội dung tư tưởng của bài thơ hầu nhữ không thay đổi. Sự hoán vị ấy thực hiện được dễ dàng chính bởi vì ’anh và “ tôi” rất giống nhau, vì tác giả không nhằm mục đích nói về nét riêng, nét cá thể của “anh” và cùa “tôi’. Cái đích mà tác giả hướng tới là ĐỒNG CHÍ, là mặt tinh thần của đội quân cách mạng thời bấy giờ. Vì thế mà khi đọc bài thơ, ta thấy có anh, có tôi, có đôi tri kỷ, có người áo rách vai, có người quần vài mảnh vá, có bàn chân không giày. Những chi tiết thơ rất chọn lọc gợi nhớ ngay về một thời các chiến sĩ, vừa rời luống cày, mảnh ruộng “áo vải chân không đi lùng giặc đánh. Nhưng bài thơ không hề dừng lại ở những nét bên ngoài của các chiến sĩ qua “anh” qua “tôi”, nhà thơ muốn qui nạp, muốn khái quát lên những nét chung nhất cho quê hương, làng mạc, anh và tôi, dần dần gần gũi nhau, thân thiết nhau, gắn bó với nhau và hòa lẫn trong nhau. Điều này thấy rõ trong cả cấu trúc từng câu thơ và cả đoạn thơ. Quê hương anh... Làng tôi... Sự sóng đôi ở cả hai câu t Xem thêm tại: https:loigiaihay.comphantichbaithodongchicuachinhhuubai2c36a932.htmlixzz5noDKSvgS

Trang 1

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu bài 2)

Bình chọn:

Trên nền hùng vĩ của thiên nhiên, cánh rừng trải rộng, bầu trời lồng lộng, người chiến sĩ đứng vói khẩu súng và vầng trăng Đây là một hình ảnh thực trong những đêm phục kích của tác giả, nhưng chính tầm cao tư tưởng và lí tưởng chiến đấu của quân đội cách mạng đã tạo cho hình ảnh đó một vẻ đẹp khái quát, tượng trưng.

 Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu (bài 1)

 Phân tích biểu tượng của hình ảnh: đầu súng trăng treo trong Đồng chí - Chính Hữu và

 So sánh hình ảnh người lính cách mạng ở hai bài thơ Đồng chí - Chính Hữu và Bài thơ

 Phân tích bài thơ Đồng chí của nhà thơ Chính Hữu

Xem thêm: Đồng chí - Chính Hữu

Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn Có hai nhân vật trữ tình là “anh” và "tôi" với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người Một điều thú vị là nếu đem thay tất cả những chỗ của “anh” bằng

“tôi'” và dĩ nhiên “tôỉ ” lại được thay bằng “anh” thì cả về vần, nhịp lẫn nội dung tư tưởng của bài thơ hầu nhữ không thay đổi Sự hoán vị ấy thực hiện được dễ dàng chính bởi vì "’anh" và “ tôi” rất giống nhau, vì tác giả không nhằm mục đích nói về nét riêng, nét cá thể của “anh” và cùa

“tôi’ Cái đích mà tác giả hướng tới là ĐỒNG CHÍ, là mặt tinh thần của đội quân cách mạng thời bấy giờ Vì thế mà khi đọc bài thơ, ta thấy có anh, có tôi, có đôi tri kỷ, có người áo rách vai, có người quần vài mảnh vá, có bàn chân không giày Những chi tiết thơ rất chọn lọc gợi nhớ ngay

về một thời các chiến sĩ, vừa rời luống cày, mảnh ruộng “áo vải chân không đi lùng giặc đánh" Nhưng bài thơ không hề dừng lại ở những nét bên ngoài của các chiến sĩ qua “anh” qua “tôi”, nhà thơ muốn qui nạp, muốn khái quát lên những nét chung nhất cho quê hương, làng mạc, anh và tôi, dần dần gần gũi nhau, thân thiết nhau, gắn bó với nhau và hòa lẫn trong nhau Điều này thấy rõ trong cả cấu trúc từng câu thơ và cả đoạn thơ

Quê hương anh

Làng tôi

Sự sóng đôi ở cả hai câu t

Xem thêm tại:

https://loigiaihay.com/phan-tich-bai-tho-dong-chi-cua-chinh-huu-bai-2-c36a932.html#ixzz5noDKSvgS

Ngày đăng: 13/05/2019, 19:54

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w