Cảm nhận của em về bài thơ Đồng chí của Chính Hữu, ngữ văn lớp 9 Bình chọn: Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn. Có hai nhân vật trữ tình là và “tôi với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người. Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu để làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người nông... Soạn bài Đồng chí Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu ( Ngữ văn 9 – Tập 1) Suy nghĩ của em về tình đồng chí đồng đội trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu Xem thêm: Đồng chí Chính Hữu Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn. Có hai nhân vật trữ tình là và “tôi với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người. Một điều thú vị là nếu đem thay tất cả những chỗ của “anh” bằng tôi” (và dĩ nhiên, “tôi lại được thay bằng anh) thì cả về vần lẫn nhịp lẫn nội dung tư tưởng của bài thơ hầu như không thay đổi. Sự hoán vị ấy thực hiện được dễ dàng chính bởi vì anh và tôi rất giống nhau, vì tác giả không nhằm mục đích nói về nét riêng, nét cá thể, của anh và của tòi. Cái đích mà tác giả hướng tới là ĐÔNG CHÍ. là gương mặt tinh thần của đội quân cách mạng thời bây giờ. Vì thế mà khi đọc bài thơ, ta thấy có anh, có tôi, có đôi tri kỷ, có người áo rách vai, có người quần vài mảnh vá, có bàn chân không giày. Những chi tiết thơ rất chọn lọc gợi nhớ ngay về một thời các chiến sĩ vừa rời luống cày, mảnh ruộng “áo vải chân không đi lùng giặc đánh. Nhưng bài thơ không hề dừng lại ở những nét bề ngoài của các chiến sĩ qua “anh” qua “tôi, nhà thơ muốn qui nạp, muốn khái quát lên những nét chung nhất cho quê hương, làng mạc, anh và tôi, dần dần gần gũi nhau, thân thiết nhau, gắn bó với nhau và hòa lẫn trong nhau. Điều này thấy rõ trong cả cấu trúc từng câu thơ và cả đoạn thơ: Quê hương anh... Làng tôi... Sự sóng đôi ở cả hai câu thơ của anh và tôi dẫn đến sự gần gũi “anh với tôi trong cùng một câu thơ, tiếp đó là đôi người thành một đôi, nhưng là đôi người xa lạ sau đó mới là “đôi tri kỷ. Và cuối cùng sau những gắn bó “súng bên súng đầu sát bên đầu sau những “đôi tri kỉ là một tình cảm mới mẻ nhất thiêng liêng nhất gắn bó tất cả mọi người ĐÔNG CHÍ. Hai từ “Đồng chí mới mẻ đó đã như là sự kết tinh, sự tụ hội những gì tốt đẹp và tinh hoa trong tình cảm xã hội của con người. Đồng chí là tri kỷ, nhưng cao hơn tri kỷ, mới hơn tri kỷ vì nó là tình cảm của một đội quân đông đảo những người chân đất áo nâu, nó là tình bạn chiến đấu của những người cách mạng. Đoạn hai của bài thơ lại quay trở về lại những cái nét riêng, những con người gắn bó với nhau bằng tình đồng chí. Đồng chí được xây dựng từ những con người của mọi miền quê, từ một làng nghèo “đất cày lên sỏi đá của một vùng trung du hay miền núi, tới một vùng Xem thêm tại: https:loigiaihay.comcamnhancuaemvebaithodongchicuachinhhuunguvanlop9c36a12085.htmlixzz5no1td1Sf
Trang 1Cảm nhận của em về bài thơ Đồng chí của Chính Hữu, ngữ văn lớp 9
Bình chọn:
Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn Có hai nhân vật trữ tình là và “tôi" với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người.
Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu để làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người nông
Soạn bài Đồng chí
Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu ( Ngữ văn 9 – Tập 1)
Suy nghĩ của em về tình đồng chí đồng đội trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu
Xem thêm: Đồng chí - Chính Hữu
Bài thơ như là lời nói chuyện tâm tình thủ thỉ của hai người chiến sĩ trong một đêm rét chung chăn Có hai nhân vật trữ tình là và “tôi" với những nét riêng của từng người và những nét chung của cả hai người Một điều thú vị là nếu đem thay tất cả những chỗ của “anh” bằng "tôi” (và dĩ nhiên, “tôi" lại được thay bằng "anh") thì cả về vần lẫn nhịp lẫn nội dung tư tưởng của bài thơ hầu như không thay đổi Sự hoán vị ấy thực hiện được dễ dàng chính bởi vì "anh" và "tôi" rất giống nhau, vì tác giả không nhằm mục đích nói về nét riêng, nét cá thể, của "anh" và của
"tòi" Cái đích mà tác giả hướng tới là ĐÔNG CHÍ là gương mặt tinh thần của đội quân cách mạng thời bây giờ Vì thế mà khi đọc bài thơ, ta thấy có anh, có tôi, có đôi tri kỷ, có người áo rách vai, có người quần vài mảnh vá, có bàn chân không giày Những chi tiết thơ rất chọn lọc gợi nhớ ngay về một thời các chiến sĩ vừa rời luống cày, mảnh ruộng “áo vải chân không đi lùng giặc đánh" Nhưng bài thơ không hề dừng lại ở những nét bề ngoài của các chiến sĩ qua
“anh” qua “tôi", nhà thơ muốn qui nạp, muốn khái quát lên những nét chung nhất cho quê hương, làng mạc, anh và tôi, dần dần gần gũi nhau, thân thiết nhau, gắn bó với nhau và hòa lẫn trong nhau Điều này thấy rõ trong cả cấu trúc từng câu thơ và cả đoạn thơ:
Sự sóng đôi ở cả hai câu thơ của anh và tôi dẫn đến sự gần gũi “anh với tôi" trong cùng một câu thơ, tiếp đó là đôi người - thành một đôi, nhưng là "đôi người xa lạ" - sau đó mới là “đôi tri kỷ" Và cuối cùng sau những gắn bó “súng bên súng đầu sát bên đầu" sau những “đôi tri kỉ" là một tình cảm mới mẻ nhất thiêng liêng nhất gắn bó tất cả mọi người ĐÔNG CHÍ Hai từ “Đồng chí" mới mẻ đó đã như là sự kết tinh, sự tụ hội những gì tốt đẹp và tinh hoa trong tình cảm xã hội của con người Đồng chí là tri kỷ, nhưng cao hơn tri kỷ, mới hơn tri kỷ vì nó là tình cảm của một đội quân đông đảo những người chân đất áo nâu, nó là tình bạn chiến đấu của những người cách mạng
Trang 2Đoạn hai của bài thơ lại quay trở về lại những cái nét riêng, những con người gắn bó với nhau bằng tình đồng chí Đồng chí được xây dựng từ những con người của mọi miền quê, từ một làng nghèo “đất cày lên sỏi đá" của một vùng trung du hay miền núi, tới một vùng
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/cam-nhan-cua-em-ve-bai-tho-dong-chi-cua-chinh-huu-ngu-van-lop-9-c36a12085.html#ixzz5no1td1Sf