Dàn ý về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu Ngữ Văn 12 Bình chọn: Khổ thơ đầu tiên diễn tả những ý tưởng của nhân vật “tôi” trữ tình: tắt nắng và buộc gió, như thể đoạt quyền của tạo hoá; muốn níu giữ lại hương sắc của Mùa xuân. Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh nhận xét Xuân Diệu là một hồn thơ “tha thiết, rạo... Tâm trạng đắm say bồng bột của một lòng ham sống mãnh liệt đã được thể hiện như thế... Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu để thấy sự tươi trẻ trong tình yêu Phân tích quan điểm yêu của Xuân Diệu qua Vội vàng Xem thêm: Vội vàng Xuân Diệu Học trực tuyến Môn Văn học 1. Mở bài Bài thơ Vội vàng có một mạch lập luận: Sự sống như thể yến tiệc trần gian, thiên đường trên mặt đất dâng hiến con người; ấy thế mà thời gian chảy ưôi đả tước đoạt, huỷ hoại chúng; cho nên hãy mau tận hưởng chúng kẻo mất sạch không còn cơ hội nào nữa. 2. Thân bài a) Sự sống ban tặng chư con người Khổ thơ đầu tiên diễn tả những ý tưởng của nhân vật “tôi” trữ tình: tắt nắng và buộc gió, như thể đoạt quyền của tạo hoá; muốn níu giữ lại hương sấc của Mùa xuân. Câu thơ đẹp nhất nằm trong khổ thơ thứ hai: Tháng giêng ngon như một cặp môi gần. Đây là cách biểu đạt của Thơ mới : lấy con người làm chuẩn mực để đo thiên nhiên, vẻ đẹp của tháng giêng mùa xuân tuổi trẻ. Ý tưởng đoạt lấy sự sống, chạy đua với thời gian đã xuất hiện ở ngay những câu thơ: Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân b) Thời gian đã huỷ hoại sự sống Thời gian cướp đi tuổi trẻ, bởi “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”. Thời gian đem đến chia lìa “rớm vị chia phôi”, “than thầm tiễn biệt”. Sự sống bị chia cắt phũ phàng. Thời gian đem đến tàn phai: cơn gió, lá biếc, tiếng chim những vẻ đẹp mùa xuân cũng câm lặng, tàn phai theo năm tháng. Nhà thơ đang sống trong bàn tiệc xuân mà đã lo sợ nghĩ rằng rồi tất cả sẽ bị bàn tay thô bạo của thời gian cướp đoạt hết. Các hình ảnh thơ thật đẹp, càng nuôi tiếc nên càng đẹp: Cơn gió xinh thì thào trong lú biếc Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi c) Hãy tận hưởng sự sống Chủ thể trữ tình đổi cách xưng hô: từ Tôi sang Ta. Do muốn đoạt lấy sự sống trong mọi chiều (mây, gió, non nước, cây, cỏ, cánh bướm, tình yêu), nên cái Tôi bỗng trở nên chật chội, hạn hẹp, không tương ứng. Chủ thể phải là Ta, nghĩa là cái Tôi được mở rộng, vụt lớn, trở thành cái Ta kiêu hãnh, lự tin, được quyền đòi hỏi, được quyền khẳng định một c Xem thêm tại: https:loigiaihay.comdanyvebaithovoivangcuaxuandieunguvan12c30a18118.htmlixzz5n7LDOINJ
Trang 1Dàn ý về bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu - Ngữ Văn 12
Bình chọn:
Khổ thơ đầu tiên diễn tả những ý tưởng của nhân vật “tôi” trữ tình: tắt nắng và buộc gió, như thể đoạt quyền của tạo hoá; muốn níu giữ lại hương sắc của Mùa xuân.
• Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh nhận xét Xuân Diệu là một hồn thơ “tha thiết, rạo
• Tâm trạng đắm say bồng bột của một lòng ham sống mãnh liệt đã được thể hiện như thế
• Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu để thấy sự tươi trẻ trong tình yêu
• Phân tích quan điểm yêu của Xuân Diệu qua Vội vàng
Xem thêm: Vội vàng - Xuân Diệu Học trực tuyến Môn Văn học
1 Mở bài
Bài thơ Vội vàng có một mạch lập luận: Sự sống như thể yến tiệc trần gian, thiên đường trên mặt đất dâng hiến con người; ấy thế mà thời gian chảy ưôi đả tước đoạt, huỷ hoại chúng; cho nên hãy mau tận hưởng chúng kẻo mất sạch không còn cơ hội nào nữa
2 Thân bài
a) Sự sống ban tặng chư con người
- Khổ thơ đầu tiên diễn tả những ý tưởng của nhân vật “tôi” trữ tình: tắt nắng và buộc gió, như thể đoạt quyền của tạo hoá; muốn níu giữ lại hương sấc của Mùa xuân
- Câu thơ đẹp nhất nằm trong khổ thơ thứ hai: Tháng giêng ngon như một cặp môi gần Đây là cách biểu đạt của Thơ mới : lấy con người làm chuẩn mực để đo thiên nhiên, vẻ đẹp của tháng giêng - mùa xuân - tuổi trẻ
- Ý tưởng đoạt lấy sự sống, chạy đua với thời gian đã xuất hiện ở ngay những câu thơ: Tôi sung sướng
Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân
b) Thời gian đã huỷ hoại sự sống
- Thời gian cướp đi tuổi trẻ, bởi “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”
- Thời gian đem đến chia lìa “rớm vị chia phôi”, “than thầm tiễn biệt” Sự sống bị chia cắt phũ phàng
- Thời gian đem đến tàn phai: cơn gió, lá biếc, tiếng chim - những vẻ đẹp mùa xuân cũng câm lặng, tàn phai theo năm tháng
Trang 2Nhà thơ đang sống trong bàn tiệc xuân mà đã lo sợ nghĩ rằng rồi tất cả sẽ bị bàn tay thô bạo của thời gian cướp đoạt hết Các hình ảnh thơ thật đẹp, càng nuôi tiếc nên càng đẹp:
Cơn gió xinh thì thào trong lú biếc Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi
c) Hãy tận hưởng sự sống
- Chủ thể trữ tình đổi cách xưng hô: từ Tôi sang Ta Do muốn đoạt lấy sự sống trong mọi chiều (mây, gió, non nước, cây, cỏ, cánh bướm, tình yêu), nên cái Tôi bỗng trở nên chật chội, hạn hẹp, không tương ứng Chủ thể phải là Ta, nghĩa là cái Tôi được mở rộng, vụt lớn, trở thành cái
Ta kiêu hãnh, lự tin, được quyền đòi hỏi, được quyền khẳng định một c
Xem thêm tại:
https://loigiaihay.com/dan-y-ve-bai-tho-voi-vang-cua-xuan-dieu-ngu-van-12-c30a18118.html#ixzz5n7LDOINJ