1- Sự phát triển tư tưởng “chủ nghĩa cá nhân” Chủ nghĩa cá nhân individualisme hay còn gọi là cá nhân chủ nghĩa là một thuật ngữ được sử dụng để mô tả một cách nhìn nhận trên phương diện
Trang 1KHÁI LƯỢC SỰ PHÁT TRIỂN TƯ TƯỞNG “CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN”
VÀ NỘI HÀM KHÁI NIỆM “CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN”
Một thành tựu trong quá trình ngàn
năm tư duy và tiến hoá của nhân loại là tạo
ra khái niệm cá nhân Cá nhân, đó là con
người độc lập, tuy trừu tượng (không chỉ ra
một ai cụ thể), nhưng lại phổ cập (là bất cứ
cá thể nào trong nhân loại) mà không phân
biệt quốc tịch, màu da, trình độ Tuy
nhiên, trong hiện thực con người thường
hay đồng nhất cá nhân với bản thân mình,
nhưng cá nhân không phải là bản thân mình
đây là hai ý niệm rất khác nhau và không
thể lẫn lộn Cá nhân phải được hiểu là con
người được nhìn một cách độc lập với tư
cách thành viên của một tập thể nào đó, vì
không là riêng ai cả nhưng lại hiện diện
trong mọi người, nó được coi là giá trị cao
nhất Mỗi cá nhân là một thể hiện cụ thể của
con người nói chung và phải được tôn
trọng
1- Sự phát triển tư tưởng “chủ nghĩa
cá nhân”
Chủ nghĩa cá nhân (individualisme)
hay còn gọi là cá nhân chủ nghĩa là một
thuật ngữ được sử dụng để mô tả một cách
nhìn nhận trên phương diện xã hội, chính
trị, kinh tế hoặc đạo đức trong đó nhấn
mạnh đến sự độc lập của con người và tầm quan trọng của tự do và tự lực của mỗi cá nhân Những người theo chủ nghĩa cá nhân chủ trương không hạn chế mục đích và ham muốn cá nhân Họ phản đối sự can thiệp từ bên ngoài lên sự lựa chọn của cá nhân - cho
dù sự can thiệp đó là của xã hội, nhà nước, hoặc bất kỳ một nhóm hay một thể chế nào khác Chủ nghĩa cá nhân đối lập với những chủ thuyết nhấn mạnh đến việc công xã, nhóm, xã hội, chủng tộc, hoặc các mục đích quốc gia cần được đặt ưu tiên cao hơn các mục đích của cá nhân Chủ nghĩa cá nhân cũng đối lập với quan điểm truyền thống, tôn giáo, tức đối lập với bất cứ quan niệm nào cho rằng cần sử dụng các chuẩn mực đạo đức hay luân lý ở bên ngoài, để hạn chế
sự lựa chọn hành động của cá nhân
Những tư tưởng về chủ nghĩa cá nhân từ chỗ chỉ là tia sáng nhỏ, yếu ớt, thoáng hé lộ trong thời cổ đại Hy Lạp đã dần dần phát triển qua các thời kỳ Trung cổ, Phục hưng và trở thành một luồng tư tưởng mạnh mẽ, mang tính cách mạng trong thời đại ánh sáng (thế kỷ XVII - XVIII), làm khuynh đảo xã hội phương Tây truyền
Trang 2thống vốn từng bị ngự trị bởi hệ tư tưởng
của chủ nghĩa tổng thể (holisme)
Tuy nhiên, sự bùng phát mạnh mẽ
của chủ nghĩa cá nhân trong thời đại ánh
sáng chủ yếu vẫn nằm ở khuôn khổ của
cuộc cách mạng tư tưởng, nghĩa là vẫn nằm
trong giai đoạn trừu tượng, chủ yếu diễn ra
ở khâu lý luận, học thuật của các triết gia
kiệt xuất phương Tây Đêcáctơ với việc
phát hiện ra "Cogito" đã chứng minh rằng,
"cái tôi tư duy" nói lên ý thức của cá nhân
khi nắm bắt được chính mình, khi xác lập
của mình bằng sức mạnh của tư duy Lépnít
với "thuyết đơn tử" đã chứng minh rằng, cá
nhân con người luôn mang tính chất của
một "đơn tử" Theo Lépnít, cá nhân con
người là một thực thể bị quy định bởi tính
đơn nhất trong một đơn tử người Tính cá
nhân ấy thể hiện ở những hành vi, năng lực,
ở việc khẳng định cái tôi - "cái đơn tử" - là
cái riêng, cái độc lập bên cạnh người khác
Với lý thuyết này, Lépnít đã góp phần cùng
với Đêcáctơ tôn vinh cái chủ thể cá nhân
của con người lên một vị trí đối trọng với
cái "toàn thể", "cái xã hội" mà trước đó,
trong xã hội truyền thống, nó luôn bị nhấn
chìm Tiếp theo, những tư tưởng của phái
Nivenlơ (phái Nivelleus - phái tuyên truyền
chủ nghĩa cá nhân theo tư tưởng thực hiện
quyền bình đẳng theo kiểu bình quân chủ
nghĩa), rồi của Lốccơ, Hốpxơ, Xpinôda,
đã đẩy những tư tưởng về chủ nghĩa cá nhân phát triển một cách đột phá đến mức được đánh giá có tính cách mạng lớn lao, có vai trò không khác gì cuộc cách mạng Côpécníc, làm khuynh đảo xã hội phương Tây Nhưng đó mới chỉ là cuộc cách mạng trên lý thuyết là chính Chỉ bước sang thế kỷ thứ XIX, những tư tưởng về chủ nghĩa cá nhân của các triết gia, những nhà lý luận nổi tiếng đó mới bắt đầu thực hiện, áp dụng dần dần trong thực tế đời sống của các xã hội phương Tây
Thuật ngữ "chủ nghĩa cá nhân" lần đầu tiên được các nhà xã hội Pháp theo đuổi học thuyết của Saint-Simon sử dụng để mô
tả cái mà họ tin là nguyên nhân của sự phân
rã xã hội Pháp sau Cách mạng 1789 Thuật ngữ "chủ nghĩa cá nhân" đã được sử dụng trước đó một cách tiêu cực bởi các nhà tư tưởng của phe phản đối cuộc Cách mạng Pháp theo trường phái Thần luận như Joseph de Maistre khi họ phản đối chủ nghĩa tự do trong chính trị Các nhà xã hội chủ nghĩa theo học thuyết của Saint-Simon không phản đối chủ nghĩa tự do chính trị nhưng họ nhìn nhận "chủ nghĩa cá nhân" là một hình thức của "chủ nghĩa vị kỷ" hoặc
"vô chính phủ" hay "là sự bóc lột tàn nhẫn
Trang 3giữa con người với chính con người trong
xã hội công nghiệp hiện đại"
Trong tiếng Anh, thuật ngữ "chủ
nghĩa cá nhân" lần đầu được sử dụng là bởi
các nhà theo thuyết của Owen vào những
năm 1830 Tại Anh thuật ngữ "chủ nghĩa cá
nhân" được sử dụng với ý nghĩa tích cực
hơn so với ở Pháp được thể hiện trong các
tác phẩm của James Elishama Smith Mặc
dù ban đầu ông cũng là một nhà xã hội chủ
nghĩa theo phái Owen nhưng sau đó ông đã
từ bỏ ý tưởng tập thể về tài sản của chủ
nghĩa này và thấy ở chủ nghĩa tự do một
"chủ thuyết hoàn mỹ" cho phép phát triển
"tính sáng tạo bẩm sinh ban đầu" Không có
chủ nghĩa cá nhân, Smith lập luận, các cá
nhân không thể tạo ra những tài sản đồ sộ
để làm tăng hạnh phúc của mỗi cá nhân
Có thể nói, bước sang thế kỷ XIX, ở
châu Âu, quá trình cá nhân hóa trong đời
sống xã hội đã phát triển đến một độ chín
muồi và đã trở thành một trào lưu lan truyền
ra khắp thế giới ở những mức độ, điều kiện,
hoàn cảnh khác nhau Vấn đề độc lập, tự do,
dân chủ của cá nhân con người không còn
là vấn đề của xã hội châu Âu nữa, mà đã trở
thành vấn đề của mọi người trên khắp hành
tinh Thành quả này là quá trình phát triển
gian khổ, lâu dài, qua nhiều thế kỷ, nhiều
thời đại, nhưng tác động mạnh mẽ nhất, gần
gũi nhất chính là thành quả của những nhà triết học, chính trị, lý luận trong thời đại ánh sáng - những người đấu tranh cho các quyền con người (nhân quyền) Đó cũng là hệ quả phát triển của chủ nghĩa tư bản với sự ra đời của nền dân chủ tư sản (đặc biệt ở Anh và Pháp), với sự chiến thắng của những giá trị của chủ nghĩa nhân văn
Khái niệm "Chủ nghĩa cá nhân" đến thời kỳ này mới chính thức xuất hiện và trở thành một khái niệm quan trọng, phổ biến trong đời sống học thuật cũng như cuộc sống đời thường ở châu Âu (theo các nhà nghiên cứu phương Tây, danh từ
"Individualdsme" xuất hiện trong khoảng thời gian từ 1820 đến 1830) Có thể nói, sự
ra đời và phổ biến của từ "chủ nghĩa cá nhân" đã làm nên một dấu mốc quan trọng trong lịch sử phát triển nhân loại nói chung
và sự phát triển của cá nhân con người nói riêng
2- Nội hàm khái niệm “chủ nghĩa cá nhân”
Khái niệm "chủ nghĩa cá nhân" đến thế kỷ XIX có nội dung nói về quyền tự do, dân chủ cho mỗi cá nhân với tư cách những cái cơ bản về quyền của một con người, của mỗi cá nhân sống trong xã hội Nội dung này của "chủ nghĩa cá nhân" đã được luận chứng xuất sắc bởi một loạt những triết gia,
Trang 4những nhà lý luận tiêu biểu, như
A.Tốcquơvin, B.Côngstăng (Bengamin
Constnat), F.Batiát (Frédéric Bastiat),
Gi.S.Min (John Stuart Mill), H.Xpenxơ
(Herbert Spencer),
Trong triết học chính trị, học thuyết
cá nhân về nhà nước quan niệm rằng nhà
nước cần giữa vai trò bảo vệ sự tự do hành
động của mỗi cá nhân theo đúng mong
muốn của cá nhân đó chừng nào mà sự tự
do đó không động chạm đến sự tự do của
các cá nhân khác Điều này đối lập với các
học thuyết tập thể về chính trị, mà theo các
học thuyết này thay vì để cá nhân theo đuổi
mục đích của bản thân họ thì nhà nước đảm
bảo cá nhân phục vụ cho quyền lợi chung
của xã hội Thuật ngữ cũng được sử dụng
để mô tả "sự sáng tạo của cá nhân" và "sự
tự do của cá nhân" nói chung
Trên thực tế, các nhà cá nhân chủ
nghĩa chủ yếu quan tâm tới việc bảo vệ sự
tự trị của mỗi cá nhân trước những ràng
buộc của các thể chế xã hội (như nhà nước)
áp đặt lên Nhiều nhà cá nhân chủ nghĩa đặc
biệt chú ý đến việc bảo vệ sự tự do của
thiểu số trước mong muốn của đa số và xem
cá nhân là một thiểu số nhỏ nhất
Đối với một số nhà cá nhân chủ
nghĩa, những người có quan điểm được gọi
là chủ nghĩa cá nhân phương pháp, thuật
ngữ "xã hội" là tập hợp rất lớn của các cá nhân Xã hội không bao giờ tồn tại bên ngoài hay ở trên cá nhân, và do vậy không thể được phép tiến hành bất cứ hành động nào vì hành động cần có chủ ý mà chủ ý cần
có chủ thể và toàn thể xã hội không phải là một chủ thể; chỉ có cá nhân mới là chủ thể
Chủ nghĩa cá nhân, đôi khi cũng gần gũi với các biến thể của chủ nghĩa vô chính phủ cá nhân, chủ nghĩa tự do hoặc chủ nghĩa tự do cổ điển, thông thường quan niệm rằng cá nhân biết rõ nhất và sâu sắc nhất và các nhà chức trách đại diện cho quyền lực công hoặc xã hội có quyền can thiệp vào quá trình ra quyết định của cá nhân chỉ khi có nhu cầu cấp thiết xuất hiện
Chủ nghĩa cá nhân có mối quan hệ phức tạp với chủ nghĩa vị kỷ (egoism) Trong tiến trình phát triển tư tưởng có một
số nhà cá nhân chủ nghĩa cũng là những người vị kỷ, các nhà cá nhân chủ nghĩa thường không tranh luận rằng ích kỷ về bản chất là tốt vốn có ngay từ khi sinh ra Thay vào đó, họ tranh luận rằng các cá nhân không có trách nhiệm ràng buộc nào đối với các áp đặt của xã hội (đạo đức); họ quan niệm rằng các cá nhân cần được tự do lựa chọn theo đuổi cách sống ích kỷ cũng như bất kỳ cách sống nào khác phù hợp với mong muốn của họ Một số các nhà các
Trang 5nhân chủ nghĩa khác lại tranh luận rằng vị
kỷ là "tính tương đối của đạo đức" và mô tả
tính ích kỷ là một bản chất tốt Đặc biệt
cách hiểu Chủ nghĩa cá nhân có ý tiêu cực
trong một số xã hội và môi trường nhất
định, những nơi xem chủ nghĩa cá nhân gắn
liền với chủ nghĩa vị kỷ Ví dụ, chủ nghĩa
cá nhân bị phê phán nặng nề nhất ở các
nước Đông Á nơi mà các hành vi vị kỷ theo
truyền thống bị xem là những hành vi phản
bội của người đó trước những người mà cá
nhân đó có nghĩa vụ (ví dụ gia đình, tập thể,
xã hội)
Nhà chính trị, xã hội học Pháp F
Batiát đã phân tích rất rõ rằng, chủ nghĩa cá
nhân hoàn toàn khác tính ích kỷ, vì về bản
chất, nó tạo ra mối liên hệ xã hội và kêu gọi
sự hợp tác tự nguyện của cá nhân theo đuổi
các lợi ích của mình một cách chính đáng
Khi phê phán cách hiểu của một số nhà tư
tưởng theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa
coi chủ nghĩa cá nhân là một thói ích kỷ,
xấu xa ông đã khẳng định, đừng nên nghĩ là
khi nói mỗi người hãy lo cho chính mình và
cho mọi người là hai cái loại trừ nhau, là
không thể dung hợp với nhau Theo ông,
trên thực tế, khi con người luôn bị thúc đẩy
về lợi ích riêng, họ vẫn lo xích lại gần
những người khác, với đồng loại để hợp
nhất sức mạnh của mình, người này làm cho
người kia, người này phục vụ người kia để tìm được, chiếm hữu được những lợi ích riêng tư chính đáng
Học thuyết chủ nghĩa cá nhân kinh tế xem mỗi cá nhân cần được tự quyết trong các quyết định kinh tế của mình, đối lập với các quyết định do nhà nước, hoặc cộng đồng đưa ra cho anh ta Hơn thế, chủ nghĩa
cá nhân kinh tế chủ trương sở hữu tư nhân tài sản, đối lập với các cơ cấu tổ chức tập thể hay nhà nước Chủ nghĩa tư bản thường được nói đến như là một hệ thống kinh tế dựa trên những quan điểm này Dạng cấp tiến của chủ nghĩa tư bản thừa kế sâu sắc tư tưởng cá nhân chủ nghĩa trong kinh tế và được gọi là chủ nghĩa tư bản laissez-faire
Trong quá trình hình thành và phát triển, chủ nghĩa cá nhân vấp phải sự chống đối của những người muốn bảo vệ chủ nghĩa tổng thể, của những nhà nhân cách chủ nghĩa và những nhà lý luận, triết học của Nhà thờ Cho đến nay, cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân vẫn chưa kết thúc Tuy nhiên, chủ nghĩa cá nhân không vì thế
mà bị loại ra khỏi đời sống xã hội của con người Nó vẫn tiếp tục phát triển với những nội dung tích cực, vẫn được nhiều nhà lý luận, trong đó có một số người trước đây từng phê phán mạnh mẽ, tìm cách ủng hộ và bảo vệ Sau nhiều thăng trầm, chủ nghĩa cá
Trang 6nhân bắt đầu từ những năm 80 của thế kỷ
XX trở lại đây, đã khởi sắc mạnh mẽ và dường như đã lấy lại vị thế Sự phát triển nhiều mặt của xã hội hiện đại đã tác động nhiều đến việc khẳng định sự hiện diện của
cá nhân, coi cá nhân là động lực, là nguồn lực quan trọng nhất để xây dựng xã hội, phát triển xã hội
Trang 7TÀI LIỆU THAM KHẢO
- Tạp chí Triết học - Viện triết học, số 12 (163), tháng 12 – 2004, Nguyễn Hào Hải - Lịch sử phát triển chủ nghĩa cá nhân trong thế kỷ XIX
- Lại Nguyên Ân “Phạm trù chủ nghĩa cá nhân của tư tưởng phương Tây trong
sự lý giải của Phan Khôi” (Tham luận tại Hội thảo khoa học “Lý luận văn học Việt Nam thế kỷ XX”, do khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Hà Nội tổ chức ngày 07 tháng 6/2008)
“chủ nghĩa cá nhân”