Theo điều ước quốc tế đã được kí kết, quốc gia A cho quốc gia B thuê một hòn đảo thuộc lãnh thổ của A làm căn cứ quân sự với mục đích tăng cường hợp tác quân sự giữa hai nước và huấn luy
Trang 1ĐỀ BÀI
TH8 Theo điều ước quốc tế đã được kí kết, quốc gia A cho quốc gia B thuê
một hòn đảo thuộc lãnh thổ của A làm căn cứ quân sự với mục đích tăng cường hợp tác quân sự giữa hai nước và huấn luyện cho lực lượng quân đội của quốc gia A Do nghi ngờ quốc gia C đang che dấu cho những kẻ bắt cóc các công dân của mình làm con tin, quốc gia B đã sử dụng căn cứ quân sự đặt tại hòn đảo thuê của quốc gia A làm nơi tập kích cho các máy bay chiến đấu tiến hành không kích hai tỉnh biên giới của quốc gia C, nơi quốc gia B cho rằng các tên bắt cóc đang lẩn trốn Sự việc này
đã làm ảnh hướng xấu đến quan hệ giữa hai quốc gia A và C Trước tình hình đó, quốc gia A đã yêu cầu quốc gia B rút quân khỏi hòn đảo đã cho quốc gia B thuê và thông báo bằng văn bản cho quốc gia B về việc chấm dứt thực hiện điều ước quốc tế
về thuê lãnh thổ đã ký Hãy cho biết:
- Với nội dung như trên, điều ước quốc tế do hai quốc gia A và B ký kết có hợp pháp không? Tại sao?
- Hành vi của quốc gia B tấn công vào quốc gia C có hợp pháp không? Tại sao?
- Quốc gia A có quyền đơn phương chấm dứt việc thực hiện điều ước quốc tế
đã kí kết với quốc gia B không? Tại sao?
Trang 2
a, Điều ước quốc tế do hai quốc gia A và B ký kết có hợp pháp không? Tại sao?
Điều ước quốc tế do hai quốc gia A và B ký kết hoàn toàn hợp pháp.
Điều 6 Công ước viên năm 1969 quy định về Quyền năng ký kết điều ước của
quốc gia như sau: “Mỗi quốc gia đều có quyền năng ký kết điều ước”
Và tại khoản 1 Điều 52 Hiến chương Liên hợp quốc quy định: “Không một quy định nào trong Hiến chương này làm cản trở sự tồn tại của những thỏa thuận hoặc những tổ chức khu vực nhằm giải quyết các vấn đề liên quan đến duy trì hoà bình và
an ninh quốc tế bằng những hành động có tính chất khu vực, miễn là những thỏa thuận hoặc tổ chức ấy và những hoạt động của chúng phù hợp với mục đích và nguyên tắc của Liên hợp quốc.”.
Để điều ước quốc tế giữa hai quốc gia hợp pháp thì điều ước đó phải thoả mãn những điều kiện sau Thứ nhất, điều ước quốc tế phải được kí kết dựa trên cơ sở tự nguyện, bình đẳng Thứ hai, quá trình ký kết và thực hiện điều ước quốc tế phải được điều chỉnh bằng các quy định của luật quốc tế Thứ ba, điều ước quốc tế đó phải phù hợp với các quy phạm Jus cogens của luật quốc tế
Trong trường hợp trên, quốc gia A đã cho quốc gia B thuê một hòn đảo thuộc lãnh thổ của quốc gia A để làm căn cứ quân sự với mục đích là tăng cường sự hợp tác quân sự giữa hai nước và huấn luyện cho lực lượng quân đội của quốc gia A Ta
có thể thấy, điều ước quốc tế giữa hai quốc gia A và B được ký kết dựa trên sự thoả thuận tự nguyện, bình đẳng; và mục đính “tăng cường sự hợp tác quân sự giữa hai nước và huấn luyện cho lực lượng quân đội của quốc gia A” hoàn toàn phù hợp với mục đích và nguyên tắc của Liên hợp quốc hay phù hợp với các quy phạm Jus cogens của luật quốc tế
Như vậy, với nội dung như trên, điều ước quốc tế do hai quốc gia A và B
ký kết hoàn toàn hợp pháp.
b, Hành vi của quốc gia B tấn công vào quốc gia C có hợp pháp không? Tại sao?
Hành vi của quốc gia B tấn công vào quốc gia C vi phạm pháp luật quốc tế.
Thứ nhất, theo khoản 4 Điều 2 Hiến chương Liên hợp quốc quy định: “Tất cả
các nước thành viên Liên hợp quốc trong quan hệ quốc tế không được đe dọa dùng
vũ lực hoặc dùng vũ lực chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ hay nền độc lập chính trị của bất kỳ quốc gia nào, hoặc nhằm những mục đích khác không phù hợp với mục đích của Liên hợp quốc.” Như vậy theo quy định này, quốc gia B không được sử
dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vữ lực đối với quốc gia C Mặc dù hành vi của quốc gia B nhằm bảo vệ quốc gia mình do quốc gia B nghi ngờ quốc gia C đang che dấu lực lượng chống đối nhằm lật đổ chính quyền nước mình Tuy nhiên, hành vi
Trang 3“sử dụng căn cứ quân sự đặt tại hòn đảo thuê của quốc gia A làm nơi tập kích cho các máy bay chiến đấu tiến hành không kích hai tỉnh biên giới của quốc gia C” của quốc gia B là vi phạm pháp luật quốc tế
Thứ hai, theo Điều 33 Hiến chương Liên hợp quốc quy định: “Các bên đương
sự trong các cuộc tranh chấp mà việc kéo dài các cuộc tranh chấp ấy có thể đe doạ đến hoà bình và an ninh quốc tế, trước hết, phải cố gắng tìm cách giải quyết tranh chấp bằng con đường đàm phán, điều tra, trung gian, hòa giải, trọng tài, tòa án, sử dụng những tổ chức hoặc những hiệp định khu vực, hoặc bằng những biện pháp hòa bình khác tuỳ theo sự lựa chọn của mình;” Có thể thấy, B không giải quyết tranh
chấp bằng biện pháp hòa bình mà đã đe dọa sử dụng vũ lực để công kích C Việc sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực sẽ là sự vi phạm pháp luật quốc tế và không bao giờ được sử dụng như là các biện pháp giải quyết các vấn đề quốc tế
Như vậy, hành vi của quốc gia B tấn công vào quốc gia C vi phạm pháp luật quốc tế thep quy định tại khoản 4 Điều 2 và Điều 33 Hiến chương Liên hợp quốc.
c, Quốc gia A có quyền đơn phương chấm dứt việc thực hiện điều ước quốc tế đã kí kết với quốc gia B không? Tại sao?
Quốc gia A có quyền đơn phương chấm dứt việc thực hiện điều ước đã ký kết với quốc gia B Điều này thể hiện ở các lý do sau:
Thứ nhất, quốc gia B đã vi phạm mục đích của điều ước đã ký kết với quốc gia
A
Điều 26 Công ước Viên năm 1969 quy định: “Mọi điều ước đã có hiệu lực đều ràng buộc các bên tham gia và phải được các bên thi hành với thiện chí.” Trong
tình huống này, theo điều ước quốc tế đã được kí kết, quốc gia A cho quốc gia B
thuê một hòn đảo thuộc lãnh thổ của A làm căn cứ quân sự với mục đích tăng cường hợp tác quân sự giữa hai nước và huấn luyện cho lực lượng quân đội của quốc gia
A Tuy nhiên, do nghi ngờ quốc gia C đang che dấu cho những kẻ bắt cóc các công
dân của mình làm con tin, quốc gia B đã vi phạm mục đích của điều ước quốc tế, đó
là quốc gia B đã sử dụng căn cứ quân sự đặt tại hòn đảo thuê của quốc gia A làm nơi tập kích cho các máy bay chiến đấu tiến hành không kích hai tỉnh biên giới của quốc gia C, nơi quốc gia B cho rằng các tên bắt cóc đang lẩn trốn Hành vi này của
quốc gia B là vi phạm với mục đích đã ký kết trong điều ước quốc tế với quốc gia A
Thứ hai, quốc gia B đã vi phạm một trong bảy nguyên tắc cơ bản của liên hợp
quốc đó là nguyên tắc cấm đe dọa dùng vũ lực hay dùng vũ lực
Trong tình huống trên quốc gia B đã vi phạm nghiêm trọng một trong bảy
nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên hợp quốc đó là “nguyên tắc cấm đe dọa dùng vũ lực hay dùng vũ lực” Quốc gia B đã sử dụng căn cứ quân sự đặt tại hòn đảo
Trang 4thuê của quốc gia A làm nơi tập kích cho các máy bay chiến đấu tiến hành không kích hai tỉnh biên giới của quốc gia C Có thể thấy, đối tượng của điều ước quốc tế được ký kết giữa hai quốc gia A và B đó là hòn đảo của quốc gia A để làm căn cứ quân sự, nhưng quốc gia B lại sử dụng nó để công kích quốc gia C Đây là hành vi vi phạm nguyên tắc cấm đe dọa dùng vũ lực hay dùng vũ lực Sự việc này đã làm ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa hai quốc gia A và C
Theo quy định tại khoản 1 Điều 60 Công ước Viên năm 1969 quy định: “Một
sự vi phạm nghiêm trọng một điều ước hai bên bởi một trong các bên sẽ tạo cho bên kia quyền nêu lên sự vi phạm đó như là lý do cho việc chấm dứt hoặc tạm đình chỉ việc thi hành một phần hoặc toàn bộ điều ước.”
Như vậy, quốc gia A có quyền nêu lên sự vi phạm của quốc gia B và coi đó
là lý do cho việc đơn phương chấm dứt việc thực hiện điều ước quốc tế đã ký kết với quốc gia B.