1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

YÊU ANH NHÉ.EM GÁI NGUYỄN NHẬT ÁNH

264 97 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 264
Dung lượng 1,78 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tuyển tập văn học mạng hay nhất cho tuổi mới lớn. Nội dung nhẹ nhàng, lãng mạng xen chút hài hước sẽ là món ăn tinh thần cho lứa tuổi mới lớn mộng mơ, yêu đời. Hãy cùng thưởng thức những cung bâc cảm xúc khác nhau của mỗi câu chuyện

Trang 1

YÊU ANH NHÉ ! EM GÁI -

Em lặng lẽ đi bên anh trong những chiều gió về Anh gục gặc đầu ngắm nhìn kiểu tóc mới của em Anh bảo anh thích con gái để tóc dài dịu dàng Em cắt mái tóc mình ngắn đến ngang tai Anh bảo anh thích con gái có khuôn mặt hiền hậu Em suốt ngày vẽ mắt khói và trang điểm đậm Anh bảo anh thích ngắm con gái mặc váy đi giầy cao gót Em lại chọn quần jean và đi giầy thể thao Anh bảo anh thích con gái yếu mềm một tí Em lại là cô gái quá mạnh mẽ, cá tính Em biết, những gì thuộc về em anh đều không thích

Nhưng Anh gọi em là cô gái thú vị nhất anh từng biết

Những khi rảnh rỗi, anh rủ em đi uống cà phê, trà đá vỉa hè Ngồi bên anh, em muốn thời gian hãy trôi chầm chậm Anh hỏi em sao không chịu có bạn trai đi, sắp

ế tới nơi rồi đấy Em ngước mắt lên trời, đáp rằng chưa muốn, vả lại em còn đi học, lo gì chứ Anh lại cốc đầu em, dịu dàng nói: Ngốc này, anh không muốn em gái anh xinh đẹp thế cứ lủi thủi một mình đâu nha Em buồn bã nghĩ rằng: Em có anh rồi mà…

Trời chợt đổ mưa Đường về xa lắc, anh sợ em lạnh, cởi áo mình choàng lên vai

em Em bướng bỉnh không chịu, anh lườm mắt bảo rằng em thật ngốc nghếch, bị cảm thì sao, anh lo lắm đấy Em khẽ rụt cổ, ngoan ngoãn nghe lời Anh nháy mắt nghịch ngợm: Ôm chặt anh cho đỡ lạnh nhé cô bé

Đêm đó, em đã nghĩ về anh, rất nhiều…

Rồi chúng ta lại gặp nhau Nhìn em hồi lâu anh bảo: Em để tóc dài đi Em ngỡ ngàng đáp: Vì sao? Anh xoay xoay ly nước trong tay: Anh nghĩ em sẽ rất đẹp Em đưa tay vuốt cái cổ cao kiêu hãnh: Không bao giờ

Kể từ hôm đó, mỗi sáng thức dậy, mỗi tối trước khi đi ngủ em lại đứng ngắm mình trước gương xem tóc đã dài chưa

Sinh nhật em, anh tặng em đôi khuyên tai tuyệt đẹp Hai má em ửng hồng, nhưng chợt nhớ đã lâu rồi mình không đeo khuyên, lỗ bít mất rồi

Trang 2

Tối đến Em ngồi cắn răng chịu đau trong tiệm bấm khuyên tai

Em giận hờn vu vơ khi nghĩ về những dòng chữ trong tấm thiệp chúc mừng sinh nhật – mãi hạnh phúc nhé em gái ngố – nếu anh luôn ở bên em thì hạnh phúc rồi,

mà sao cứ mãi gọi em là em gái, anh có quyền gì đòi làm anh trai của em Em muốn anh là một nửa còn lại của em cơ

Anh đi xa trong lúc em không ở thành phố Chuyến đi quá bất ngờ làm em thấy hụt hẫng Em gọi điện chúc anh lên đường bình an, đầu dây bên kia, anh nói lời tạm biệt

Rồi những ngày không anh, thành phố này trở nên già cỗi Những kỉ niệm đan thành nỗi nhớ, khi anh quay về em hứa sẽ nói… yêu

Em đứng trước gương ngắm mình thật lâu Tóc em dài chấm vai trông thật hiền Không kẻ mắt khói và cũng không đi giày thể thao, hôm nay em thật xinh đẹp trong chiếc váy màu đỏ mận và đôi giày cao gót điệu đà Hôm nay, anh về

Anh hẹn em đến quán cà phê quen Em đến sớm hơn giờ hẹn nhưng quá bất ngờ, anh đã ngồi đợi sẵn Đón em bằng một nụ cười thật hiền, anh giới thiệu bạn gái với

em Đến lúc đó, em mới nhận thấy giữa chúng ta còn có một người khác, người đó đang khoác tay anh đầy yêu thương Em cười nhạt nhòa…

Em trốn khỏi thế giới của anh Anh ra đi từ thế giới của em

Nghỉ hè năm ấy, em đã xin ba mẹ về quê ngoại chơi để tránh cái ồn ào của phố thị,

để quên đi những kỉ niệm ngọt ngào về anh

Đã thật lâu số của anh mới hiện lên trên màn hình Em mệt nhoài sau cơn ngủ vùi, chậm chạp nhấc máy Anh nói muốn gặp em

Những đợt sóng rì rào vỗ bờ không ngơi nghỉ Em khoanh tay trước ngực đứng nhìn ra biển đêm, anh đứng nhìn em Anh nói nhớ em vô cùng, anh hỏi thời gian

Trang 3

qua em đã ở đâu mà anh tìm hoài không thấy Em cười thật nhẹ, nụ cười cũng mong manh như chính con người em vậy

Em biết không, thời gian qua anh đã ngộ ra một điều rằng: Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là không ngờ rằng mình sẽ gặp được ai Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là sẽ chẳng bao giờ gặp lại! Anh không ngờ anh vừa xoay lưng, em đã biến mất Trong khoảng thời gian đó, anh nhận ra em mới là người anh yêu thương nhất, anh phải ở đây, phải nắm tay em và nói những lời này – đó là điều luôn hiện hữu trong đầu anh, thôi thúc anh tìm em

và gặp em

Em ngước mặt lên, nhìn thật sâu vào mắt anh, nghẹn lời: Em nhớ anh

Anh biết em sẽ luôn đợi anh mà Cảm ơn em vì đã luôn đứng yên, để hôm nay anh may mắn tìm thấy em trong đời mình, một lần nữa Cảm ơn em vì tất cả Anh yêu

em

Yêu anh nhé, em gái!

Truyện ngắn: MỐI TÌNH ĐẦU

Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ Tôi nhớ rất

rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm,

có lần còn chảy cả máu nữa tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi như thế Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương Tình yêu của tôi dành cho anh

cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay trước lúc tôi định nói thì anh, người

mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác Đứng trước

Trang 4

mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói

- Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh

Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế

- Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?

Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi

- Em không sao chứ Nhóc ?

Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy, chạy với những giọt nước mắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được

chuyện ấy Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh Vinh

có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong

ở anh nhưng không thể nào xảy ra Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đã

cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì? quên anh ?tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu, còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm gì cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm

Trang 5

một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày

cứ nghĩ về một người khác

Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy mãi và tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt

- A !

Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu

- Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào

- Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi

Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh

sẽ rời khỏi tôi mãi mãi Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó

- Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ

- Cô là người nhà của anh ta à?

- Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ

- Xin chia buồn cùng cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được

Trang 6

Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …

3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi

- Xin lỗi , em có phải là

- Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh

- Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em

Tôi khe khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện Chị

ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi

Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp

- Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi

- Có gì quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa

- Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây

- Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày

- Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà

- Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà

- Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy

- Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em

Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh Tôi giở từng trang ra

Ngày tháng năm

Trang 7

Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc

Rồi một trang khác

Ngày tháng năm

Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi

em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ

em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của

em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình Nhóc ơi! Khi nào thì

em mới hiểu cho anh đây?

Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn, vì sao ? Vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu, còn tôi, tôi chẳng biết

vị ngọt của tình yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi?

Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều

Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi

Trang 8

EM YÊU ANH

= = =

Năm ấy, cô 16 tuổi, lần đầu thích một chàng trai Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt, thường đứng nhất trong lớp.Lúc này, vấn đề yêu sớm đã không còn là chuyện

gì to tát, nữ sinh theo đuổi nam sinh cũng không còn là tin tức nóng hổi, cô càng không phải là dạng con gái hướng nội, nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tỏ tình với anh, chỉ nghĩ rằng, nếu được mãi mãi đứng xa xa dõi theo anh là đã tốt lắm rồi

Cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời, tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân vận động chạy chầm chậm từng vòng từng vòng… chỉ để nhìn anh đá bóng.Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một chiếc lọ to

Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ mím môi cười nhẹ nhàng Tóc của cô rất đen nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ.Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui, đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường nhỏ

Năm 19 tuổi, cô thi đậu vào một trường đại học tầm tầm bậc trung Anh phát huy khả năng của mình, đậu vào một trường đại học nổi tiếng ở một thành phố khác Khi cô ngồi trên tàu hỏa rời khỏi thành phố nhỏ đã nuôi nấng cô từ thuở mới lọt lòng này, tràn ngập trong đầu là những hồi ức nhỏ nhoi của cô và anh

Mười mấy năm rồi, cô mới biết được lần đầu thế nào gọi là nhớ nhung, thì ra, nhớ nhung là một loại sức mạnh khiến con người có thể vô ý rơi nước mắt lúc nào không hay.Cuộc sống bốn năm trong trường đại học cũng không quá dài, một cô gái dễ thương hoạt bát như cô không thiếu những kẻ theo đuổi, nhưng cô vẫn lựa chọn độc thân Nhiều người tò mò hỏi cô vì sao, cô luôn mỉm cười nhẹ nhàng, đáp:

“Học tập là quan trọng mà”

Quả thực cô cũng rất cố gắng học tập, chỉ để thi đỗ nghiên cứu sinh trường anh

Trang 9

Trong bốn năm, mái tóc cô không ngừng dài thêm, cô cũng không cắt ngắn đi nữa

Có một lần khi họp lớp cũ, mọi người thấy cô thì đều choáng váng, một mái tóc dài suôn thẳng đen nhánh, một đôi mắt to long lanh với màu kẻ mắt thật đẹp khiến đôi mắt ấy càng thêm sinh động, làn da trắng hồng, luôn mím môi cười khẽ, không ai nhận ra cô bé lém lỉnh ngày xưa nữa

Lúc anh nhìn thấy cô cũng không khỏi rung động, nhưng khi ấy tay anh đang vòng quanh chiếc eo thon của một người con gái khác Cô nhìn thấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hơn mình bên cạnh anh, nhưng che giấu rất giỏi sự hụt hẫng trong lòng, chỉ cười nhẹ với anh, nói: “Lâu quá không gặp”

20 tuổi, cô đậu vào nghiên cứu sinh trường anh với thành tích cao nhất Anh không tiếp tục học lên mà vào một công ty nước ngoài, công việc xuất sắc, lương mỗi năm nhanh chóng tiến đến bảng sáu người cao nhất.Cô tiếp tục trải qua cuộc sống học sinh đơn điệu thậm chí héo mòn, vẫn sống độc thân Một lần nghỉ phép về nhà, vừa vào đến nơi thì mẹ cô đã kéo sang một bên, lo lắng xót thương, “Con gái à, học là việc tốt Nhưng phụ nữ luôn phải cưới chồng sinh con, đó mới là đúng đắn”

Cô gật đầu, bước vào phòng sắp xếp đồ đạc mang về Lấy chiếc lọ to đựng đầy những ngôi sao may mắn ra trước hết, đặt trên giá sách Trên giá là một dãy

những chiếc lọ đựng sao, đều đầy ắp, vừa đúng sáu bình

25 tuổi, với học vị thạc sĩ của một trường đại học danh tiếng và bảng thành tích ưu

tú, cô nhanh chóng tìm được một công việc tốt, lương tháng trên vạn tệ Lúc ấy anh đã tự mở công ty riêng, làm ăn rất thuận lợi Khi chi nhánh công ty thứ ba được khai trương, anh kết hôn với thiên kim tiểu thư của phó thị trưởng, song hỷ lâm môn

Cô xuất hiện trong buổi hôn lễ linh đình ấy, nghe thấy người cạnh bên nhắc đến chú rể tuổi trẻ tài cao, cô dâu gia thế hơn người, vừa du học về, tướng mạo như hoa, đúng là một đôi trai tài gái sắc.Cô ngắm nụ cười phơi phới mãn nguyện của anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm giác hạnh phúc, một cảm giác thật kỳ lạ, như thể cô gái đang nở nụcười tươi như hoa đứng bên cạnh anh chính là cô vậy

26 tuổi, cô kết hôn với một đồng nghiệp trong công ty, từ khi quen nhau đến khi kết hôn không đến nửa năm, ngắn ngủi đến mức cô không biết hai người có yêu nhau hay không.Hôn lễ của họ tổ chức rất đơn giản dưới sự yêu cầu kiên quyết của cô, chỉ mời vài người bạn thân thiết đến dự Đêm ấy cô uống rất nhiều rượu, lần đầu tiên uống nhiều đến thế, không say nhưng lại nôn đến ruột gan đảo lộn

Cô đứng trong nhà vệ sinh ngắm gương mặt bị hơi nước bao phủ dần trở nên mơ

hồ trong gương, lần đầu có cảm giác muốn khóc một trận thật dữ dội Nhưng phút

Trang 10

cuối, cô vẫn dặm lại son phấn, bước ra ngoài tiếp tục đóng vai một cô dâu hạnh phúc tột bậc.Trong túi áo khoác ngoài của cô có một ngôi sao may mắn mà sáng nay cô đã gấp vội vàng, bên trong viết, “Hôm nay, em đã trở thành vợ của người khác Nhưng em biết, người em yêu là anh”

Năm 36t, cuộc sống của cô giản dị êm đềm Một hôm trên đường đi vô tình gặp được một người bạn cũ, nhắc đến anh, bất ngờ biết được việc làm ăn của anh thất bại, cú sốc nặng nề này khiến anh cứ lang thang ở các quán bar, vợ con xa rời.Cô tìm đến mấy ngày trời mới thấy anh trong một quán bar nhỏ Cô không mắng anh, chỉ đưa cho anh một phong bì dày, bên trong là tất cả những gì cô tích lũy được, sau đó nói rằng, “Em tin anh sẽ bắt đầu làm lại được từ đầu”

Anh mở phong bì ra, một dãy số cực lớn đập vào mắt khiến anh không thể nào tin nổi, những người bạn “thân thiết” khi xưa đều lạnh lùng trốn tránh khi nghe anh nói đến hai chữ “mượn tiền”, cô chẳng qua chỉ là một người bạn cũ mà anh suýt nữa đã quên tên, nhưng lại khảng khái rộng lượng đến thế ư? Cô vẫn cười nhẹ nhàng, nói “Bạn bè chẳng phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?”

Đêm ấy khi chồng cô biết được sự tình, một tát tai thật mạnh đã giáng xuống mặt

cô, gầm lên: “Hơn triệu đồng mà đưa hết cho hắn không nói tiếng nào, có phải cô

có tình ý gì không hả?” Cô bị đánh ngã sõng soài xuống đất, không rơi lệ cũng chẳng nói năng gì, càng không trả lời chất vấn của chồng mình Tuy cô chưa từng thừa nhận cô yêu anh trước bất kỳ ai, nhưng cô cũng quyết không phủ nhận rằng

cô yêu anh

Năm 40t, công ty của anh đã trở thành một trong những công ty có sức cạnh tranh lớn nhất trong cùng ngành nghề Đêm ấy anh gửi đến nhà cô hai triệu tệ cùng mười phần trăm cổ phần công ty Chồng cô vừa vui hể hả vừa nói “Không cần khách sáo như vậy, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm”, vừa ký tên lên giấy tờ chuyển nhượng cổ phần.Cô không nói gì, chỉ bảo một câu “Thôi thì ở lại ăn bữa cơm đi” Anh không có lý do gì để từ chối Khi các món ăn được dọn lên, anh sững

sờ khi nhận ra những món anh thích đều có đủ Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đang điềm tĩnh gắp thức ăn cho chồng con, trong lòng bỗng hụt hẫng, cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều

Trước khi ra về, anh lấy một tấm thiệp mời từ trong túi ra, cười nói: “Hy vọng các bạn có thể đến chung vui” Cô tưởng rằng anh lại khai trương một công ty con mới nên cũng không để ý nhiều, đón lấy rồi để tạm trên ghế salon.Tiễn anh xong rồi quay người vào nhà bếp dọn rửa bát đũa, cô chợt nghe thấy tiếng chồng mình kêu

Trang 11

to: “Câu nói “Con người hễ có tiền là phong lưu” quả không sai Nhìn người bạn

cũ của em đây này, đã kịp cưới vợ hai nhanh đến thế rồi”

Tay của cô chợt run lên, một mảnh bát vỡ sượt qua, máu thoáng chốc tuôn chảy, từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống Cô nhìn khoảng nước bị nhuộm hồng, chợt nhớ đến váy cưới trên người cô gái dung nhan như ngọc của mười mấy năm về trước, hình như cũng chính là màu sắc ấy

Năm cô năm mươi lăm tuổi, một hôm nọ bỗng ngã xuống ngất đi ngay tại nhà mình, rồi được đưa vào bệnh viện Sau một đợt kiểm tra, sắc mặt bác sĩ nặng nề, gọi chồng cô ra một bên nói chuyện Cô vốn là một phụ nữ thông minh ,gọi bác sĩ lại rồi hỏi nghiêm túc: “Tôi còn sống được mấy ngày nữa?” Ba tháng!

Bạn bè, họ hàng lần lượt đến thăm cô Anh là người cuối cùng Cô nằm trên

giường, đã bắt đầu mê loạn, nhưng vừa nhìn thấy ngôi sao may mắn trong tay anh,

cô lập tức tỉnh táo “Cái này cho em phải không?” Cô chỉ vào ngôi sao ấy, trên gương mặt lộ ra nét cười thấp thoáng Anh vội vã trả lời “A, phải Đúng thế Đây

là anh mang đến cho em”.Đúng là mèo mù vớ cá rán, đây vốn do một cô bé gây quỹ cho Hội chữ thập đỏ tặng anh khi tình cờ gặp ở sân bay, lúc ấy anh đang

cuống lên để đi gặp cô, lúc nhận lấy cũng chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì đã vội lên

xe ngay, trên đường đi cứ giữ chặt lấy mà cũng không biết Cô đón lấy ngôi sao may mắn ấy, giữ chặt đặt trước ngực một lúc lâu không buông rời

Cuối cùng, cô chỉ chiếc bàn bên cạnh đó, bên trên cũng đặt một ngôi sao may mắn, đêm qua cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới gấp xong, chậm rãi nói với anh:

“Trong căn nhà em ở trước kia, vẫn còn ba mươi chín lọ đựng sao may mắn, đợi khi em đi rồi, anh đặt chúng và cả hai ngôi sao này cùng hỏa thiêu với em, được không?”

Anh vẫn chưa kịp trả lời thì cô đã nhắm mắt, gương mặt an lành Hôm hỏa táng

cô, anh làm theo di nguyện của cô, rải những ngôi sao may mắn lên khắp trên người cô, ba mươi chín lọ, không cẩn thận đã làm rơi ra một hai ngôi sao mà không phát hiện thấy Khi anh quay người bỏ đi, chợt nhận ra trên đất vẫn còn hai ngôi sao

Lúc anh nhặt lên,nghĩ chẳng sao,thôi giữ làm kỉ niệm vậy

Năm Anh 70t

Một hôm nọ, khi anh đeo cặp kính lão ngồi đọc sách trong vườn hoa, đứa cháu nội bốn tuổi bỗng mang hai mảnh giấy nhỏ ra, khoái chí chạy đến trước mặt anh, hét lên “Ông ơi, ông ơi, dạy cháu đọc chữ” Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn kỹ dòng chữ trên mảnh giấy nhỏ đó, “Anh, hôm nay bộ áo đá bóng màu xanh anh mặc rất đẹp

Trang 12

Còn nữa, con số 6 này em cũng rất thích, ha ha.”

Anh cau mày, hỏi cháu mình “Hai mảnh giấy này cháu tìm ở đâu ra thế?”

“Đâu phải giấy đâu ạ, đó là hai ngôi sao ông đặt trên bàn sách ấy Cháu mở nó

ra, thì thấy bên trong có chữ nè!”.Anh ngẩn ra, lại nhìn vào mảnh giấy thứ hai,

“Anh,có một hạnh phúc là có một người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời”

Anh nhẩm đi nhẩm lại, nước mắt đã chảy tràn

BỆNH VIỆN-EM-MÁU-NGÀY KHÔNG ANH

= = =

Hành lang bệnh viện vắng vẻ, tối tăm với ánh đèn mờ Thỉnh thoảng có vài cô y tá

đi qua để thay phiên đổi cả trực Không gian yên tĩnh đến rợn người Không tiếng còi xe cứu thương, không tiếng la hét, rên rỉ của bệnh nhân, không tiếng khóc thương của gia đình và bè bạn… Ở cái nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, thì sự yên lặng hiếm có này có thể là một điềm báo chẳng lành… Ánh trăng ảo mờ hắt lên một gương mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống Tấm áo trắng của bệnh nhân lại càng khiến vẻ xanh xao của cô gái hiện lên rõ nét hơn Ly vòng tay tự ôm lấy mình vì thoáng run bởi gió lạnh Chiếc áo cardigan mỏng không đủ

để làm ấm cô Ly đứng lặng ngắm nhìn cảnh vật xung quanh đang chìm trong bóng tối.Rồi cô đưa mắt nhìn vào phòng bệnh Mẹ cô đang gục đầu xuống giường, dáng ngồi mỏi mệt Có lẽ bà đã đuối sức Cô tự thấy mình như gánh nặng, của tất cả mọi người yêu quý cô

Trời đổ mưa.Ly bước khó nhọc để lên tầng thượng, một việc qúa sức với bệnh nhân ung thư đang ở giai đoạn cuối Hành lang tối tăm, cô thở hắt.Nhưng ở trên kia có mưa, có cả một bầu trời rộng lớn… Cô thèm mưa,thèm cảm giác yên bình không ngột ngạt bởi thuộc sát trùng, kim tiêm và hóa chất… Cô gắng sức bước lên

Cô mặc cho mưa làm thân mình ướt sũng Nước mưa mằn mặn Có cái gì như nghẹn đắng Thứ chất lỏng màu đỏ tươi lại chảy ra từ mũi Nhói Cô nhìn máu, nước mắt và mưa như hòa làm một trên tấm thân mình Cảm giác cô độc và bất lực lại ùa về Mọi thứ xa dần, xa dần

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 21 của cô Không bánh, không hoa, không niềm vui, không hứng khởi, không cả anh… Chỉ có nước mắt, máu và mưa

Sinh nhật – nước mắt – anh – ngày vắng em

Trang 13

Chiếc bánh kem màu trắng với 21 ngọn nến đang cháy Bó hoa hồng đỏ đặt ngay ngắn trên bàn với trọn 99 bông Khánh cầm cuốn sổ trên tay,lật giở tỉ mẩn từng trang giấy Mùi hoài niệm lại quanh quẩn đâu đây Từ trước đến giờ, cuốn sổ vẫn nằm trong ngăn kéo, chưa một lần anh mở ra xem lại Vậy mà hôm nay, không hiểu cái gì đã thôi thúc khiến anh muốn xem lại nó

Tấm ảnh rơi ra từ một trang giấy, anh gần như ngay lập tức nhặt lên Khánh vuốt nhẹ lên gương mặt của người con gái trong hình rồi dừng tay thật lâu trên mái tóc Ánh mắt không muốn rời Ly đang cầm lấy tay anh và cười thật tươi Nụ cười vẫn

ám ảnh anh trong từng giấc ngủ

Nhưng giờ chỉ là những gì đã qua…Ngoài cửa sổ, trời đang mưa Mưa ướt đường, ướt phố, ướt những hàng cây, ướt cả đôi mắt của chàng trai đang lặng thinh mơ tưởng về một nơi nào xa xôi lắm… Nỗi nhớ hòa vào mưa như muốn xé toạc trái tim anh Đã bao lâu rồi?

Buổi chiều đầu thu, trời mưa Khánh xin nghỉ làm sớm, vào tiệm bánh kem lấy chiếc bánh gato anh đặt từ vài ngày trước Chiếc bánh kem màu trắng có dòng chữ

“Happy birthday My love”

Hôm nay là sinh nhật em, sinh nhật người con gái anh yêu tròn 20 tuổi Một cột mốc quan trọng với cô, cũng như với cả hai người Anh đã đặt bàn ở một nhà hàng

và chuẩn bị tất cả mọi thứ.Bánh kem, hoa hồng, bóng bay, cappuchino nâu mà cô thích

Anh tin là cô sẽ vui, và hiểu rằng với anh, cô quan trọng và ý nghĩa như thế nào Mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, anh đang chờ cô tới

Thời gian trôi 8h, 8h30, rồi 9h tối… cô vẫn chưa tới Anh bấm số gọi thì chỉ thấy điện thoại tắt máy Hốt hoảng, nghĩ rằng chuyện chẳng lành, anh lái xe về thẳng nhà cô Anh bấm chuông liên tục mà không ai trả lời Mặc trời đang mưa, anh vẫn đợi mãi Ngôi nhà vẫn im lìm trong bóng tối, không ánh đèn Anh lo lắng liên lạc cho bạn bè cô, không một ai biết cô đang ở đâu Anh về nhà mà lòng như lửa cháy Nhiều ngày sau đó, anh vẫn không có tin tức gì của Ly Khánh tìm cô ở khắp mọi nơi, hỏi thăm tất cả mọi người, đến những nơi cô có thể đến những không hề thấy bóng dáng của cô Cô bỏ đi mà không một lời từ biệt, không một lý do… Có

chuyện gì xảy ra mà cô không cho anh biết? Hay anh đã làm gì sai, đã gây ra lỗi lầm gì mà cô lại nỡ đối xử với anh như thế?

Và cho đến bây giờ,đã 1 năm trôi qua.Cô vẫn ko về…

Tầng thượng gió lạnh, cô hơi run.Cơn mưa đưa Ly trở về với những tháng ngày trước,những tháng ngày mà cô chưa bao giờ quên.Sinh nhật lần thứ 20

Trang 14

_ Chúng ta sẽ ăn tối cùng nhau chứ nhỉ?

_ Sao em phải làm thế? – Cô tinh nghịch

_ Vì ngày này 20 năm trước, một nửa cuộc đời anh đã được sinh ra – Giọng nói anh ấm áp

_ …

_ Chúc mừng sinh nhật tình yêu của anh Anh yêu em!

Khánh của cô luôn ngọt ngào như thế Cô thấy mình là người con gái may mắn vì

đã yêu anh, và được anh yêu

Tối hôm đó, từ phòng tắm bước ra, Ly bỗng thấy đầu óc mình choáng váng Cô nghĩ có lẽ suốt ngày hôm nay đi dưới mưa nên mình đã bị cảm sốt Nhưng, máu mũi bắt đầu chảy thành từng vệt đỏ thẫm Cô hoảng hốt Bỗng, mọi thứ xung

quanh cô quay cuồng, rồi biến thành một màu đen u tối Cô lịm đi

Cô không biết mình đã nằm như thế bao lâu Mở mắt ra, cô thấy cơ thể mình lạnh toát Cái màu trắng nhức mắt đến rợn người của bệnh viện Mùi thuốc sát trùng khó chịu bay xộc thẳng vào mũi Cổ tay ê ẩm vì những mũi kim, dây chuyền chằng chịt Bác sĩ đưa cho cô tờ giấy xét nghiệm Chuyện gì xảy ra sau đó, cô cũng không còn nhớ nữa Kí ức chỉ loáng thoáng hai hàng nước mắt lăn dài trên má, đôi môi khô khốc, và tờ giấy nhập nhòe ba từ “ung thư máu”

Cô quyết định không cho Khánh biết sự thật này mà sẽ tự mình chiến đấu với bệnh tật Cô không muốn vì cô mà anh phải mang thêm một gánh nặng, vì cô mà thêm một người nữa phải phiền lòng Thời gian chắc sẽ không còn nhiều, cứ để anh giữ cho mình những hình ảnh đẹp nhất của cô… Cô không muốn anh thấy mình mỏi mệt, tiều tụy dần vì hóa chất, vì thuốc men…

Những ngày trong bệnh viện, cô thấy mình rã đi… Những đớn đau của mỗi lần xạ trị, những ngày huyết áp tụt dần rồi trái tim mệt dần đi… Những cơn quặn lòng vì nỗi nhớ như đang thiêu đốt, những giọt nước mắt chảy ngược vào trong… Những cơn ác mộng rình rập mỗi đêm, khao khát sống như ngày càng bị dập tắt… Nhưng

cô vẫn cố, vẫn gồng mình để vượt qua… Chỉ vì yêu anh, chỉ vì muốn được gặp lại anh khi mình đã mạnh khỏe…

Một ngày mưa nhẹ

Tiếng gõ cửa làm cô thức giấc Bước chân chầm chậm của ai đó bước vào phòng

Là Khánh! Là anh, là người con trai bấy lâu cô thương nhớ… Có phải là giấc mơ không? Làm sao anh biết cô ở đây mà tới…Anh ôm cô vào lòng bằng tấ cả những yêu thương, những nhớ mong dồn nén… Bàn tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc thưa thớt, rồi lần nắm bàn tay đang lạnh ngắt…

Trang 15

“Anh yêu em!”

Nước mắt anh rơi, như cơn mưa ngoài kia Cơn mưa đong đầy những chua xót, những đớn đau của tháng ngày ly biệt…Cô đưa tay lên lau đi giọt nước mắt của anh Sao cô không thể chạm được vào anh thế này Người cô như bị rút đi hết sức lực, không thể cử động được nữa…

Cô như gào lên, như muốn xé toạc những ngăn cách bấy lâu nay, như muốn đốt cháy bao nhiêu nhung nhớ mà cả hai cùng âm thầm chịu đựng Nhưng anh đã không thể nghe cô nói được nữa rồi…

Buổi sáng đầu tiên của tuổi 22…Người ta tìm thấy một cô gái khoác áo bệnh nhân nằm sóng soài trên tầng thượng của bệnh viện Tấm áo cardigan thẫm đi vì máu Những vệt nước mắt đã khô Bàn tay buông lơi Và trái tim đã chẳng còn đập nữa…

Anh biết tin như phát điên,lao lên tầng thượng chết lặng anh ôm cô vào lòng,mưa hòa cùng nước mắt

KIẾM TÌM MỘT TÌNH YÊU♥

= = =

Như một lời tỏ tình Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái Nguyên

Thuỳ nhớ năm 15 tuổi, cô đã ý thức được trái tim mình rung động trước Minh, cậu bạn có nụ cười Colgate cùng tài ăn nói chém gió nhất lớp Nhưng đến khi cuộc đấu trí giữa lý trí và yêu thương để xem có đáng đánh mất tình bạn vì một lời tỏ tình của Thuỳ ngã ngũ cũng là khi cô nhận ra Minh đang yêu một người khác Sau những phút tưởng chừng ngã gục khi trái tim non nớt mang nhiều ảo mộng bị bóp nghẹt bởi sự thật phũ phàng, Thuỳ đã gạt nước mắt mà tự nhủ với mình rằng: “Sẽ chờ cho đến khi trái tim Minh mở cửa…”Nhưng, mọi chuyện không đơn giản như Thuỳ nghĩ Sau thất bại của tình yêu đầu đời, Minh trượt dài trong vết xe tình ái Lao vào yêu, có lúc vẻ vang, có lúc thất trận, nhưng rốt lại đều là chia tay Mỗi lần như thế, Minh đều tìm đến Thuỳ, cô gái sẵn sàng nghe mọi than vãn, mệt mỏi của anh

Trang 16

Vẫn biết Minh có thể tìm một người yêu mới nhanh như khoảnh khắc anh ở cạnh

cô, nhưng không hiểu sao mỗi lần Minh đến tìm, cô lại nuôi hy vọng, mong manh

và mòn mỏi rằng chỗ dành cho mình là ở phía cuối đường tình yêu của Minh Đi qua hết những cuộc tình chóng vánh, rồi Minh sẽ nhận ra cô đang chờ ở đó, nơi anh có thể đến, gục trên vai cô sau bao mệt mỏi kiếm tìm

Nhưng từ giờ đến lúc đó sẽ còn mất bao lâu? Thuỳ không rõ, cô chỉ biết mình đang chao đảo từng ngày, vì những cô gái Minh lần lượt dẫn tới giới thiệu, họ thay phiên nhau lấp vào vị trí Thuỳ thèm muốn Giữa lúc đó Nguyên, một trong những chiến hữu thân thiết của Minh, ngỏ lời với cô Thuỳ từng nghĩ, nếu gặp Nguyên trước, hẳn cô sẽ yêu anh, một tính cách ngược hẳn với Minh Cũng chẳng biết nên nói anh là cao thượng hay si tình nữa khi Nguyên từng bảo Thuỳ rằng anh biết tình cảm của cô đối với Minh, nhưng cô hãy để cho anh một cơ hội được chăm sóc cô đến khi nào có thể

Xuất hiện đúng lúc cùng với những ràng buộc lỏng lẻo, Thuỳ chấp nhận yêu

Nguyên như để tìm một chỗ dựa vững chắc, điều Thuỳ biết sẽ không thể tìm được ở Minh khi trái tim anh chưa hết bay nhảy.Như để minh chứng Thuỳ chọn mình là đúng đắn, Nguyên yêu cô bằng một tình yêu dễ khiến người khác ghen tị

Có lần anh làm cô bất ngờ khi xuất hiện với một xích lô chật đầy những hoa 999 bông hồng tím

Anh có vừa làm điều gì xấu không đấy? Thuỳ hỏi đầy nghi ngờ khi thấy chàng trai của mình cười dịu dàng như nắng mùa thu trước vẻ ngạc nhiên của cô

- Lòng tin của em vào anh ít vậy sao

Hay hôm nay là ngày gì à?

- Bỗng dưng muốn làm điều lãng mạn thôi mà

Đôi khi Thuỳ nghĩ phải chăng vì Nguyên biết có thể mất cô bất cứ khi nào nên lúc nào anh cũng yêu như thể đấy là giây phút cuối

Thùy biết để chuẩn bị món quà hoành tráng 999 bông hồng kia là cả một sự kỳ công rất lớn của Nguyên Hoa hồng tím vốn là biểu trưng cho tình yêu chung thủy Chính vì thế mà cô thích loài hoa hiếm có khó tìm này Không phải lúc nào cũng

có nên Thuỳ thường mua hoa hồng trắng phun sơn tím ở bên trên, cũng đẹp và trông khá thật Nhưng Nguyên thì không thích lắm Anh thường đặt mua hoa hồng tím mang từ Đà Lạt về thành phố và nếu không có thì sẽ mua loại hoa khác chứ chẳng bao giờ tặng cô những bông hồng phun sơn Anh bảo tự những bông hồng trắng cũng chẳng thích thú gì đâu việc khoác lên mình chiếc áo của kẻ khác

Cứ như vậy, mỗi ngày một chút, Nguyên gắn lên con đường tình yêu mong manh

Trang 17

của họ những cột mốc tình yêu nhiều đến nỗi Thuỳ cũng không thể nhớ xuể

“Anh lại vừa chia tay…”Một SMS gọn lỏn chỉ có vậy, nhưng đủ khiến Thuỳ buông mọi công việc còn dang dở để chạy đến bên Minh Cô biết những lúc như thế này

có thể tìm thấy anh ở đâu

Quán café nhỏ nằm sâu hun hút trong một con ngõ, có dáng vẻ xưa cũ, luôn

thoang thoảng mùi trầm là nơi Minh vẫn hay tìm đến mỗi khi cần yên tĩnh Và cũng

đã ba năm rồi, những phút như thế Thuỳ luôn ở cạnh Minh, nghe anh kể vu vơ về những người cũ, về những mảnh ký ức vui có, buồn có, về miền đất chưa bao giờ Thuỳ thuộc về…

- Anh mệt mỏi quá…

Sự thật không như anh nghĩ đâu Thuỳ thở hắt ra

- Nghĩa là giờ em không hạnh phúc?

Không hẳn thế Chỉ là…

- Thế nếu giờ anh nói anh yêu em thì sao nhỉ?Thuỳ đông cứng lại trước câu hỏi bất ngờ của Minh Đó là một lời tỏ tình ư? Lời tỏ tình sau ba năm Thuỳ mòn mỏi chờ đợi đó sao? Ba năm khóc hết nước mắt khi nhìn Minh chạy đuổi theo hết mối tình này đến mối tình khác Ba năm đi cạnh Nguyên mà Thuỳ luôn kiếm tìm hình ảnh Minh, dù biết anh đang tay trong tay với cô gái khác

- Em…em… giờ em chỉ yêu Nguyên Thuỳ trả lời mà như chực khóc

Thật chứ?

- Sao không?

Chứ không phải vì anh mà em… Mà thôi, bỏ qua đi.Minh bỏ lửng câu nói trong sự chết sững của Thuỳ Hoá ra anh không vô tâm như cô nghĩ, lâu nay Minh biết rõ

cô thầm yêu anh, biết cả chuyện vì anh mà cô chọn Nguyên

Điện thoại reo phá tan khoảng không gian im ắng đáng sợ giữa hai người Thuỳ đoán là của một cô gái Vài phút sau, Minh bước chân ra khỏi quán café Thuỳ thở hắt ra, tự nhiên nghĩ nếu ban nãy cô nói một lời “Đồng ý”, liệu Minh sẽ từ chối xuất hiện cạnh bên một cô gái nào đó? Hay anh vẫn như giờ, bỏ lại cô phía sau mòn mỏi chờ mong?

Bước ra khỏi quán café, Thuỳ dạo bước trên con phố quen với những suy nghĩ

Trang 18

miên man trong đầu Mải nghĩ, chân Thuỳ dừng lại trước cửa hàng mà Nguyên vẫn đặt mua hoa hồng tím cho cô từ lúc nào không hay Thấy Thuỳ đứng ngẩn ngơ trước bó hoa hồng trắng phun sơn tím được bày trong cửa hàng, bà chủ liền đon

đả mời chào

- Không còn hoa hồng tím hả chị?

Loại đó phải đặt em ạ Tháng trước còn có cậu đặt hẳn 999 bông tặng người yêu nữa đấy! Thôi thì giờ em lấy tạm hoa hồng trắng phun này đi nhưng cuối cùng

cô nhận ra tình yêu đích thực của mình ở người luôn dõi theo cô

Ngần ngừ nhìn những bông hồng trắng phun sơn đầy vẻ kiêu sa, Thuỳ nhanh

chóng quyết định: “Dạ thôi! Gói cho em hoa hồng nhung đi…” Có lẽ Nguyên đã đúng, dẫu có đẹp và kiêu sa thế nào, những bông hồng trắng phun kia cũng chỉlà

kẻ thế chân

Bất ngờ nghe điện thoại của Thuỳ nói cô đang đứng trước cổng, Nguyên liền chạy vội xuống nhà

- Tặng anh 99 bông đấy

Nguyên nhận bó hoa hồng từ tay Thuỳ với vẻ ngỡ ngàng

Chắc em vừa làm chuyện xấu chứ gì?

- Đâu có Tại hôm nay là ngày đặc biệt mà

Đặc biệt? Ngày gì nhỉ? Nguyên nhăn mặt suy nghĩ

- Là ngày đến lượt em tỏ tình Em yêu anh Vậy thôi

Bằng một cái rướn nhẹ, Thuỳ chặn đứng câu đứng mọi câu hỏi tò mò bằng một nụ hôn trên môi Nguyên trong sự ngỡ ngàng của anh Cô biết anh còn đang thắc mắc nhiều lắm trước những điều đang diễn ra Khi thấy cô đứng ở đây, thốt lời “yêu”, điều mà gần ba năm qua chưa bao giờ cô nói.Những tò mò ấy, chắc chắn sẽ có lúc Thuỳ nói cho Nguyên nghe, nhưng không phải bây giờ Lúc này đây, cô chỉ muốn nhắm mắt lại, dựa đầu vào ngực anh để tận hưởng cảm giác của một tình yêu trọn vẹn.Đã mất quá lâu để Thuỳ nhận ra mình cần và yêu Nguyên như thế nào Và anh cũng đã phải chờ từng ấy thời gian để cô thừa nhận và thốt lời yêu anh Vậy là quá đủ…Hà Nội những ngày đầu tháng 12, cái lạnh bao trùm khắp không gian, làm run rẩy bất kỳ ai đi ngoài phố Ấy vậy mà dưới dàn hoa giấy cuối một ngõ nhỏ, vẫn

có một đôi trai gái đứng bên nhau thật lâu Môi chàng trai đặt nhẹ lên trán cô gái, vòng tay anh siết chặt lấy cô tựa hồ như hạnh phúc đang có như một giấc mơ mà anh sợ nếu nới lỏng tay thì sẽ bay mất Cứ như vậy, họ đứng thật lâu dưới thời tiết lạnh giá 12°C Và dường như cái rét ngọt của đất Hà Thành không thể chạm tới

họ, những con người đang được tình yêu sưởi ấm…

Trang 19

LÀM LẠI ANH NHÉ

"Những entry anh viết cũng hay nữa "

"Ồ, đó là anh sưu tầm từ web thôi "

"Thì ra là vậy "

Hai người nói chuyện với nhau thật vui, cách nói chuyện của anh làm nó ngưỡng

mộ, cả về quan điểm sống và kiến thức rộng nữa Sự chững chạc, lạnh lùng nhưng không hời hợt của anh làm nó cảm thấy có chút gì đó xao xuyến

"Đi đi mà! Lâu lâu mới có dịp, này, 2 vé xem phim nữa này "

"Để cuối tuần đi, hén?"

"Cũng được , nhớ nha "bà xã", nếu không giận luôn đó!"

"Dám hông? Xí!"Nó đánh yêu vào vai hắn, rồi hai đứa lại cắm cúi nói chuyện, miệt mài

***

"Ngày mai em có bài thuyết trình trên lớp, không biết làm sao nữa Em chưa làm

gì cả "

Trang 20

"Để anh tìm cho"

Anh lúc nào cũng ga lăng và tốt bụng như thế Có lần, nó và hắn giận nhau cả tuần liền, anh an ủi và phân tích, chỉ ra chỗ sai của nó, nhờ vậy, nó chủ động làm hòa và

2 đứa lại vui vẻ Và nó cảm thấy trống vắng vô cùng nếu hôm đó thiếu vắng

anh Nó thích anh mất rồi

"Sao dạo này bận hoài vậy? Hai vé xem phim hôm bữa cũng đành tặng cho người khác"

"Thông cảm đi mà "

"Dạo này chúng ta có vẻ xa cách quá! Gần một tuần liền không gặp mặt bx "

"Tại bận mà! Này, thôi cái trò gọi bx đi nhá! Có chơi Au bao giờ đâu mà cứ như là "

"Thì ko gọi nữa"

***

"Em hỏi thật anh nhé, anh có bạn gái chưa "

"Rồi em à "Nó suy sụp, không thể gõ tay lên bàn phím được nữa Nhưng vẫn cố nhìn vào màn hình "Nhưng dạo này cô ấy thất thường quá, anh không hiểu nổi, có

vẻ như chuẩn bị tan vỡ Còn em, bạn trai dạo này thế nào ?"

"À, đó chỉ là bạn bình thường thôi anh ạ! Cũng không có gì đặc biệt Thôi anh đừng buồn, em thấy anh ít kể về cô ấy cho em nghe, sao anh không chia sẻ với em?"

"Cô ấy có vẻ khá giống tính cách của em Thích chat Nhưng anh không muốn em nhàm chán khi phải để em ngồi nghe anh tâm sự Để trong lòng còn bình yên hơn

là khơi dậy lại nó "

"Tất cả đã kết thúc.", nói rồi hắn bỏ đi, không quay đầu lại Nó cũng cảm thấy nhói nhói Nó quá ích kỷ chăng? Nhưng nếu cứ tiếp tục thì có lẽ làm cho cả hai bên đều khổ

Trang 21

***

"Em gặp mặt anh được không?"Tim nó đập rộn ràng Những tiếng lách cách trên bàn phím như reo vui cùng tâm trạng của nó

"Ừ,anh cũng muốn gặp em"

"Ở đâu? Khi nào? Sao lại đường đột quá vậy!"

"Anh đang cần người chia sẻ Anh đau khổ lắm! Nếu không có em an ủi thì có lẽ anh đã Anh vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều Anh cần gặp em "

"Anh gặp em chỉ vì vừa mới chia tay cô ấy xong sao?"

"Không, anh cần người chia sẻ Và em là người duy nhất có thể làm được điều đó Ngay bây giờ, tại quán X, anh mặc áo thun trắng, ngồi ở chiếc bàn cuối cùng cạnh dòng sông Anh sẽ đợi đến khi nào em đến mới thôi"

"Em sẽ đến"Nó tắt Yahoo Chải lại đầu tóc, ăn mặc cho thật đẹp Nó muốn mình hoàn hảo trong mắt anh Trên đường đi, tim nó đập rộn ràng Và rồi cặp mắt nó kiếm tìm chiếc bàn cuối cùng Áo thun trắng, nhưng nó chao đảo Là hắn!

***

Trời! Sao lại thế chứ? Bình tĩnh lại xâu chuỗi các sự việc, nó mới hoảng hồn! Đúng rồi, mình và hắn vừa mới chia tay

Nhưng hắn đã từng nói là hắn không chat cơ mà, sao lại thế chứ?

Thì ra anh chính là hắn sao?Ảo và thực sao khác xa nhau quá nhiều

Nó đã chia tay hắn để đến với anh - con người ảo của hắn

Sao lại mâu thuẫn thế này! Hạnh phúc trong tầm tay, sao không tận hưởng, lại đi kiếm tìm những điều quá xa vời Sự thật quá trớ trêu Hiện tại phũ phàng, nó còn mặt mũi nào để gặp anh - người nó mới vừa chia tay!

Bấy lâu nay, sao nó không nhận ra anh là hắn chứ! Và hắn cũng chẳng bao giờ kể cho nó nghe rằng hắn chat, sao bây giờ mọi chuyện lại Anh rút điện thoại ra, bấm rất lâu Nó đứng sững quan sát Điện thoại nó rung lên

Trang 22

như anh, như em Anh đợi tin nhắn của em Yêu em" Còn đủ can đảm để đối diện với anh không? Nó tự hỏi mình Và rồi nó quay về, trong ánh hoàng hôn tĩnh lặng

Điện thoại của anh rung lên.Một dòng tin nhắn:" Em chính là cô bé anh đã quen trên mạng.em chợt nhận ra anh mới chính là hạnh phúc em kiếm tìm

Em xin lỗi,mình làm lại anh nhé"

NGỐC ƠI,YÊU THẬT ĐÓ-KHÔNG ĐÙA ĐÂU -

" Cho tớ một ngày được làm người yêu cậu nhé ! "Đó là cái tin nhắn nó đã viết hàng trăm lần nhưng chưa bao giờ dám gửi Vì nó sợ khi hắn nhận được tin nhắn này, hắn đang hạnh phúc bên người con gái nào đó Và như thế tình yêu của nó sẽ

là thừa thãi và nó với hắn sẽ không còn là bạn của nhau nữa

Ngày mai là ngày kết thúc 3 năm cấp 3, nó sẽ tiếp tục với con đường đại học phía trước.Nó gửi xong cái tin nhắn mà nó cho rằng ngu ngốc nhất ấy đi Rồi nó vội tắt máy, nó không dám xem hắn sẽ trả lời thế nào hay nó sợ sự im lặng, nếu hắn không trả lời và ngày mai hắn coi như không có gì xảy ra thì sao? Nó sợ lắm, tay

nó run run, mắt khẽ nhắm lại và chờ đợi cho những gì phía trước nó

Sáng đã đến, nó uể oải bước từng bước đến trường Hôm nay thật khác, nó không mang "con nghiện " của nó theo nữa Nó tắt " con nghiện" ấy từ hôm qua đến hôm nay nó cũng không dám mở.Nó bước vào lớp, nằm gục xuống bàn mà ngủ Từ lúc vào trường, nó không thấy hắn đâu Nó hơi thất vọng nhưng cũng đành vậy.Nó nghĩ chắc hắn không còn muốn gặp nó nữa đâu

Mấy tiết học trôi qua nhanh chóng Đến tiết thứ 3 thì cả lớp nó rủ nhau cúp tiết

Nó cũng đành ra về, khi đi qua lớp hắn mới biết hắn không đi học từ sáng Chắc hắn chẳng muốn thấy nó nữa đâu.Nó bước ra cổng, đang định rút máy điện thoại gọi cho mama nó đón như mọi khi thì giật mình thấy hắn đang bước về phía nó

" Người yêu ơi! Lên xe anh chở đi chơi nào"

Nó trố mắt ra nhìn hắn, chưa kịp nói lời nào thì hắn đã kéo nó lên xe đạp của hắn

Nó im lặng ngồi sau xe hắn, và hắn cũng thế Rồi cũng đến lúc cả hai phải nói ra điều gì đấy, nhưng nó không biết mở đầu như thế nào Bỗng nhiên nó đỏ mặt Hắn

Trang 23

bỗng nhiên luồn tay ra sau nó khiến nó giật mình vội bỏ tay hắn ra

Hắn cười, cầm tay nó và nói "người yêu gì mà không ôm anh, chán quá"

Nó vội phản bác " chán thì anh đi yêu người khác đi" ,"yêu em hôm nay thôi Mai anh sẽ tìm người khác để ôm.hêhê" hắn tiếp Câu nói đùa ấy của hắn làm nó im lặng, à phải rồi, nó chỉ là người yêu hắn một ngày thôi mà, lòng nó chợt nhói.Có lẽ hắn biết điều đó nên hắn vội thanh minh " em chưa đọc tin nhắn của anh àh? Câu lúc nãy anh đùa thôi mà."

Nó cũng tự an ủi mình, dù sao hôm nay nó cũng là người yêu hắn, dù là một ngày thôi, nó cũng sẽ hạnh phúc như bao người khác Hắn cùng nó đi tới thật nhiều nơi,

dù nó đã ngán ngẩm mỗi khi nhìn cảnh vật ở đây, nhưng hôm nay thì khác, đi với hắn và cùng ngắm cảnh với hắn thật vui Nó quên cả cái đói, chỉ đến khi hắn nhắc,

nó mới chợt nhớ ra và nhìn đồng hồ Giờ này tan học rồi nên chắc nó phải về nhà

ăn cơm Nhưng nó lấy lí do ăn cơm cùng lớp để đi ăn với hắn

Sau đó hai đứa cùng nhau lên chùa cầu phúc Nó thật lạ, hẹn hò mà bắt hắn cõng lên tận ngôi chùa cao trên núi để ước điều gì đó mà chỉ mình nó biết Nó không trả công hắn bằng việc nói cho hắn biết mà ngược lại còn bắt hắn cõng nó leo xuống núi khiến hắn bở cả hơi tai Hắn nói lần sau chắc chắn sẽ bắt nó cõng hắn, nó thì mong có thật nhiều lần sau nữa kể cả là nó cõng hắn cũng được

Cũng chẳng biết vì sao hắn lại muốn nó đọc cái tin hôm qua hắn gửi cho nó đến thế Nó nửa hi vọng sẽ về nhà nhanh để đọc nó, nửa lại mong ngày hôm nay trôi thật chậm để nó ghi nhớ mãi khoảnh khắc này.Một ngày bên hắn sắp hết hạn, chỉ còn mấy bước nữa thôi là đường ai người ấy đi, nó vẫn cố cười để hắn yên tâm Hắn ôm nó, thì thào lời yêu Nó nghĩ đó chỉ là lời kết thúc cho người yêu giả vờ như nó mà thôi Nhưng nó vẫn cười và cũng đáp lại bằng câu " EM YÊU ANH " Hắn quay lưng đi rồi, nó buồn bã bước vào nhà Nó ngủ một giấc thật say đến trưa hôm sau, nó mới khua tay cầm lấy máy điện thoại Bật máy lên, nó thấy 7 sms của hắn

-" không phải ngày cá tháng 4 đâu nhóc ạ"

-" Đùa xong im lặng hả đồ hâm?"

-" Thôi được tớ chấp nhận đấy"

-" Ơ hay, chấp nhận thật không đùa đâu mà không nhắn tin lại nhé "

-" Ngốc ơi Yêu nhau thật nhé Mai tớ đón đi chơi Mai tớ không đi học đâu Chờ cậu ở cổng trường từ tiết 2 nhé Tớ phải ngủ đến hết tiết 1 mới dậy được "

-" Chắc ngủ rồi hả? Mai tớ chờ cậu đấy Không ra hay nghỉ học là chết với tớ" Và 1 sms mới: "Anh Yêu Em"!!

Trang 24

Truyện ngắn: ♥ Có thật lòng yêu????

< _+_+_ >

Cô đã từng hỏi anh:

- Anh có thật lòng yêu em không, hay tình yêu của anh chỉ là giả dối?

Anh mỉm cười, và hỏi lại:

- Vậy theo em, anh yêu em thật lòng hay là giả dối?

- Em không biết, nếu biết thì em hỏi làm gì nữa? Anh nói như vậy có nghĩa là anh không yêu em phải không? anh nói thật đi?

- Anh sẽ không nắm tay, anh sẽ khôn

g đợi chờ ai hơn nửa tiếng mà vẫn luôn tươi cười và anh cũng sẽ không hôn một ai

đó khi anh không có tình yêu với người đó

- Vậy anh sẽ yêu em đến khi nào?

- Yêu em đến khi nào hả! Làm sao mà anh biết được, mà anh cũng không muốn biết khi nào anh sẽ không còn yêu em, vì nếu anh biết, như vậy có thể một ngày nào đó anh sẽ không còn yêu em Anh không muốn biết câu trả lời, như vậy anh sẽ mãi yêu em

- Anh lại nói xạo em phải không, làm gì mà có ai mãi mãi yêu một người, em ko tin?

- Em không tin vậy thì dù câu trả lời của anh là gì đi chăng nữa, em cũng mãi không bao giờ tin Vậy anh hỏi em: Em sẽ yêu anh đến bao giờ, em trả lời đi.!

- Em không biết, nhưng em tin rằng khi nào anh còn yêu em, thì em sẽ không bao giờ ngừng yêu anh, em tin chắc rằng, nếu 1 ngày nào đó anh và em không còn sánh bước bên nhau nữa, thì người quay lưng đi trước sẽ là anh?

- Thật vậy không! vậy giả sử là như vậy, thì lúc đó em sẽ như thế nào, em sẽ tìm mọi cách kéo anh quay về với em chứ?

- Em không biết, em không muốn nghĩ tới viễn cảnh đó, em không dám tưởng tượng em sẽ ra sao nếu như anh rời xa em

- Khờ quá, dù anh có yêu em như thế nào đi chăng nữa và mặc dù trên trái đất này chỉ còn anh với em, thì em cũng nên một lần nghĩ đến viễn cảnh mà anh sẽ không còn bên cạnh em nữa chứ, ví dụ như "Khủng Long" ăn thịt anh chẳng hạn

- Anh hay quá ha, có vậy mà cũng nghĩ ra được

Cô tựa đầu mình vào vai anh, và dùng tay mình khẽ đánh vào ngực anh một cách nhõng nhẽo tựa như là một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ này hoàn toàn cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim kia, trái tim mà cô luôn khát khao chiếm giữ cho riêng mình, cô chợt nghĩ miên man: liệu rằng mình có thể giữ mãi được trái tim của anh không!!

Chợt anh cầm tay cô, khẽ áp vào ngực mình và nói:

Trang 25

- Anh không biết ngày mai rồi sẽ ra sao, anh và em sẽ như thế nào, anh chỉ cần biết, lúc này và hơn khi nào hết, anh yêu em và em là tất cả của anh

Cô suy nghĩ và chợt mỉm cười, tựa đầu vào vai anh mà không hỏi gì nữa

Anh tốt nghiệp, trong khi cô chỉ là một cô sinh viên năm 3 Và anh cũng đã tìm được việc làm ở một tập đoàn xây dựng nổi tiếng Tuổi trẻ, sự nhiệt tình, sự hăng say, lòng đam mê và khát khao được thể hiện mình, ngày nào anh cũng vùi đầu vào công việc như thể ngày mai anh sẽ không còn được làm nữa…

Thời gian trôi…

Cô thường hay dỗi hờn vì anh không thường xuyên nhắn tin, gọi điện hay đưa cô

đi chơi nữa

Anh cũng nhận ra rằng, dường như gần đây anh dành quá nhiều thời gian vào công việc, vào những chuyến công tác, thời gian anh dành cho bản thân mình ít đi, và đặc biệt hơn, thời gian mà anh dành cho một ai đó cũng không nhiều như trước nữa

Thời gian trôi…

Những lần giận hờn và cãi vả giữa cô và anh ấy dường như nhiều hơn

Thời gian trôi…

Thời gian trôi…

1 tuần, 2 tuần, 3 tuần anh quên nhắn tin, gọi điện cho cô ấy Vì lòng tự trọng của một người con gái, cô ấy cũng đã quyết tâm không nhắn tin hay gọi điện cho đến khi nào anh ấy liên lạc với mình

Thời gian trôi

Thời gian trôi

Bíp, bíp, bất chợt anh nhận ra mình có tin nhắn trong lúc mãi mê lên kế hoạch cho

dự án sắp tới

" Chúng mình chia tay, anh không còn yêu em nữa, anh không còn quan tâm đến

em, em với anh không còn hợp nhau Đừng nhắn tin hay gọi điện cho em và cũng đừng tìm em, dù anh nói gì đi nữa thì tất cả cũng đã hết Tình yêu của anh và em coi như đã chết sau khi anh đọc được tin nhắn này Chúc anh hạnh phúc"

Giật mình, mặt anh biến sắc và anh ngồi bất động

"" Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau The number "

" Thuê bao quý khách vừa gọi "

Anh đã gởi cho cô ấy 39 tin nhắn trong vòng 3 ngày liên tục nhưng vẫn không thấy bất kì tin nhắn mới nào của cô trong hộp thư

Anh đã tìm cố gắng liên lạc với bạn bè của cô ấy để có thể tìm một chút thông tin

về cô ấy, nhưng mọi cố gắng của anh chỉ là con số "0" tròn trịa

Anh đã đợi trước cổng trường 6 buổi tối liền nhưng vẫn không bắt gặp được hình bóng của người con gái đó

Trang 26

Không một ai biết cô đã chuyển đi đâu

1 tháng sau, cô đã tốt nghiệp, nhưng người con gái đó không có mặt trong buổi Lễ Tốt Nghiệp ấy

Chuyến công tác của anh kéo dài 2 tháng

Thời gian trôi…

Thời gian trôi

Cô chủ động tiến tới bàn của anh và mang theo ly nước của mình, vẫn dáng đi ấy, vẫn nụ cười ấy, giọng nói ấy:

- Chào anh, anh khỏe không?

- Anh im lặng thờ thẫn nhìn cô như môt kẻ mất hồn

Vài giây sau, anh trả lời:

- Anh khỏe, còn em, em vẫn khỏe chứ ? Em thế nào rồi, em đã đi đâu mà anh không thể nào tìm gặp được em ?

Và anh đã hỏi cô rất nhiều, rất nhiều…

Tim anh đau nhói, đau nhói thể như có ngàn con dao khứa vào tim anh

Đêm hôm đó anh không thể nào ngủ được vì những gì cô đã nói: "Khi đó, em rất giận anh, nên cố tình tránh mặt anh, em hứa với chính bản thân mình, sẽ tha thứ cho anh nếu như anh kiên nhẫn đợi em trước cổng trường 7 đêm liên tục Anh đã đợi em 6 đêm liền Đêm thứ 7 em vẫn lén đợi nhìn anh Đêm hôm đó, trời đã

mưa…

Em nghĩ, chắc hôm đó ông trời đã giúp em, giúp cho em biết rẳng, mưa đã thấm ướt khóe mắt của em, những giọt mưa đã vội vã lăn nhòe trên mặt em chứ không phải là em đã khóc

Sau đó, em đi du học 4 năm và khi về nước em làm ở một công ty nước ngoài đến tận bây giờ

Em đã nghe bạn em kể về anh, em biết anh đã có gia đình và anh đang hạnh phúc nên em đã không liên lạc với anh

Không ngờ, hôm nay em lại gặp anh ở chính nơi này, chính cái nơi mà lần đầu tiên anh đã gặp em"

Trang 27

Cô ấy vẫn chưa lập gia đình

Anh đã có vợ và sắp chào đón đứa con đầu lòng

Sự thật luôn phủ phàng, sự thật luôn làm cho người ta nuối tiếc, nuối tiếc về những

gì đã qua, nuối tiếc về những gì mình đã làm và luôn phải làm cho người ta nghĩ đến 2 chữ: "Giá Như "

Anh đã không còn là anh của ngày xưa

Giờ đây anh không phải chờ đợi ai đó hơn nửa tiếng đồng hồ mà mặt vẫn tươi cười, anh không phải lo tìm cách dỗ dành 1 ai đó khi biết người đó đang giận mình, cũng không cần trả lời những câu hỏi mà người hỏi đã hỏi đi hỏi lại đến hơn chục lần

Chỉ 1 đêm nữa thôi, 1 đêm nữa thôi, nhưng anh đã không làm được Đêm ấy đã là

vô tận

Chỉ 1 chút cố gắng nữa thôi, chỉ một chút cố gắng nữa thôi, nhưng "một chút" kia anh đã nằm ngoài tầm với của anh "Một chút" kia đã là mãi mãi

Sâu thẳm trong trái tim anh, cô vẫn luôn hiện diện ở một góc nào đó

Điều mà anh mong muốn lúc này và hơn bao giờ hết là mong cô sẽ luôn được hạnh phúc Mong cô luôn hạnh phúc, nhưng chắc có lẽ cô sẽ không biết rằng, hạnh phúc kia lại làm anh thêm đau xót và đắng cay…

Anh đã từng có một tình yêu và anh đã từng được yêu

Trong một thoáng suy nghĩ, anh chợt nhớ đến câu hỏi của 1 ai đó:

"Anh có thật lòng yêu em không"?

ANH LÀ NGƯỜI DUY NHẤT EM YÊU!

Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quặc, thích ngủ đứng

Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy ắt hẳn là tìm 1 góc để đứng ngủ

Thật buồn cười tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy

Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ă

n nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay

ra đã thấy cô ấy dựa vào cửa toilet để ngủ

Một vài lần tôi góp ý Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu nói: 'xấu hổ thế!' Nhìn đáng yêu tợn đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về

Trang 28

thói quen đó của cô ấy thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy

Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do

Bởi vì

Ngày yêu cô ấy cô ấy đã hỏi tôi rằng : 'Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì e

có dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?' Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó Vì tôi là một nguời có thể tự hào

mà nói rằng hiếm hoi luôn có trách nhiệm với lời nói của mình

Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống cho câu trả lời của mình liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời 'có!' duy nhất cho tất cả những thắc mắc của mình bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn

1 năm 3 tháng 21 ngàyyêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy

Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi Tôi ko gượng ép cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả

Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện cho đến một ngày cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: 'Đơn xin chia tay!' Tôi ngỡ ngàng phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa Cô ấy cười, nụ cười hiên dịu đáng yêu ấy trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ sao tôi ko hề hay biết

Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết dường như cố gắng nắn nót đến ko tưởng

'Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của

em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?'

Mắt cô ấy mở to ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt va khuôn mặt ấy nhưng chỉ trong 5 giây yên ả lại trở về trên khoé môi gầy Cô ấy lại mỉm cười

' Bởi vì em điên thật mà!'

Và thế là chúng tôi chia tay nhau Một lý do tôi cũng ko sao hiểu nổi Một cái

Trang 29

kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghxi rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất đó là cô ấy khác tất

cả mọi người chính vì vậy sự kết thúc hôm đó có nghĩa là ko gặp lại

Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương nhưng nó ko bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy

Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm

Ác mộng vẫn luôn rình rập

Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa

Rồi tôi lại tự vỗ về mình tôi đã thay đổi rồi và tất cả chỉ là quá khứ thôi cô

ấy rời bỏ tôi vì cái gì cơ chứ????

Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau tôi bấm số gọi cho cô ấy

Đầu dây bên kia nhấc máy giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực

Nhưng có một điều dường như khác

Cô ấy nói nhiều hơn

Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy ko nói nhiều như vậy những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng là tôi tâm sự và cô ấy cười khi tôi kêu mệt mỏi cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ Là những ngày mùa đông trời gió cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan Là những

Trang 30

ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một cái chăn to đùng mà cái vỏ chăn thì là ' em khâu bằng tay đấy!' Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thik cô ấy đến vậy tôi đều cười Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình đâu thể tầm thường phải ko? Để cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, ko leo được đâu cao và nguy hiểm lắm thì tôi lại càng cố trèo cố trèo bởi vì nó quá cao đã đi đến lưng chừng thì ko có lý do gì để từ bỏ

Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó tôi đã lột xác hoàn toàn 1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình 1 năm thầy tu để mơ về một người con gái Nào là từ bỏ thói quen đi đêm những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ trở thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert v.v và v.v những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại như một trò đùa

Vô vàn những lý do để yêu vô vàn những điều ko thể nào giải thích nổi

- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần mà em thì chẳng bao giờ đựơc làm thiên thần dù em rất muốn!

Câu nói ấy kéo tôi về thực tại giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng

nàn Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi ko mấy hiểu

Chúng tôi đứng dậy bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ Cô ấy muốn đi bộ dạo quanh phố cổ Và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe Và sau đó, chúng tôi bước đi

- Em luôn muốn ngủ với một ai

Tôi ngạc nhiên:

- Ý em là gì vậy?

Trang 31

- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào

Cười

- Anh à, muộn rồi, mình về đi hehe

Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: Anh à!em muốn đên khách sạn và ngủ với anh!' Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng ko báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu

Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười và tôi từ chối lời mời của cô ấy khách sạn và cái hiìn dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất nhưng ko phải là bí mật và lạ lùng phi lý và bỗng chốc như thế này Chúng tôi quyết định ko liên lạc với nhau nữa Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: ' Anh à, vào bệnh viện thăm em!'

Tôi vội vã vào viện căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ ánh mắt xa xăm ko quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:

- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi vì em ko còn sức để mà đứng nữa

Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười nhẹ nhàng cô ấy nói:

- Em yêu anh lắm!

- Anh cũng thế, em biết điều đó mà

Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói ' anh đừng nói nữa '

- Mai anh lại đến nhé!

- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà

- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả

Trang 32

- Nhưng

- Anh hứa đi

-Uh, anh hứa

Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi

- Anh ko muốn hỏi nhưng anh lo lắm em bị sao vậy nhìn em yếu quá!

- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!

Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều

- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng

- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!

- Em kể cho anh một câu chuyện và anh chỉ được nghe thôi nhé!

-Uh, em kể đi!

- Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi

-Uh

- Nào, anh đừng 'uh' nữa, để em kể chứ!

-Được rồi, hehe, anh xin lỗi!

-Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái

- Cái đó là cái gì?

Trang 33

- Kinh nguyệt ấy!

- Oh uh!

- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em vì lúc đó, mới lớp 8 mà ko hiểu chuyện gì cả cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa Và

Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời ôm chặt tôi ôm chặt lắm

- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!

Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra trong vài giây định thần tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở nước mắt lăn dài trên áo tôi

- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy Từ đó, lúc nào em cũng ngủ đứng hoặc ngủ ngồi ở nhà cũng vậy vì em sợ em nằm xuống em sẽ lại

Ôm tôi chặt hơn nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn

- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy Rồi em nói với mẹ rồi mẹ

ko tin em mẹ nói em bị điên xấu hổ vì em điên ko ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó và tất cả đều ghét em anh ạ

Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?

- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày cô ta chuyển nhà

đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ

-Nín đi, anh ở đây anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa

Cô ấy vẫn khóc

Trang 34

- Em tưởng mọi việc đã kết thúc Em đã cố quên em đã cố yêu cố ngủ nằm

Cô ấy dừng lại 1 chút

- Cho đến khi người yêu em đến nhà bà giúp việc mở cửa anh ta lên

phòng lúc em đang nằm ngủ và ngủ với em em muốn cưỡng lại nhưng

em nghĩ phải làm quen với đàn ông

Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực

- Rồi anh ta nói sau khi đã xong xuôi rằng 'ko ngờ em đã mất trinhrồi! Anh ko muốn yêu một người ko đoan chính!' và anh ta bỏ em

Thằng ********! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy

- Em im lặng và thế là chia tay em lại ngủ đứng ngủ ngồi vì em sợ em

- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn

thương anh yêu em anh thề là anh yêu em và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu

Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi rồi cười nhẹ nhàng

- Em biết mà Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?

- Uhmmm em nói đi

Trang 35

- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé

-Tại sao?

- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!

-Uh!

Chông chênh!

Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện

Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ cô ấy đã ra đi mà ko để cho tôi nhìn lần cuối ra đi lặng lẽ ra đi âm thầm ra di bất ngờ và ra đi đau đớn

- Những người bị 'nhiễm trùng huyết' rất khó sống cô ấy đã chiến đấu đến cùng

và cô ấy biết

Bác sĩ nói với tôi như vậy Cô ấy ko có đám tang ko bạn bè vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh và cha mẹ cô ấy cũng chẳng thấy xót thương gì cô

ấy ra đi như vậy đấy sống đau đớn và chết chua xót

Một bầu trời đêm bao trùm tôi

- Cô ấy đã tặng mắt cho một người cách đây 2 ngày chúng tôi làm phẫu

thuật

Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy

Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó

Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:

'Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bênh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em em sẽ lại gặp anh Nhưng em nhận ra rằng em ko thể

em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu

Trang 36

em khát khao ấy đã cho em sức mạnh để gặp lại anh thêm lần nữa em muốn anh biết Anh là người DUY NHẤT em yêu!

- Ngủ đi,chị là đang ôn thi nên mới thức muộn thế,ngủ mai dậy sớm đi học

Hoàng không nhắn tin lại nữa,Vy nói là một chút nữa ngủ nhưng cũng đến gần 3h sáng Gấp sách vở lại thì điện thoại rung lên,là Hoàng

- Em làm gì mà mãi chưa ngủ thế hả ?

- Thì bây giờ em ngủ Hihi,chị học xong rồi đúng không ?

- Sao em biết ?

- Linh cảm ^^ Chị thức khuya thế da xấu chả ai thèm yêu đâu

- Ngủ đi,chị mệt rồi,chị ngủ đây

- Chị yêu ngủ ngon nhé ! Em cũng ngủ cùng chị Hehe

Tối nào cũng thế,Hoàng luôn chờ Vy đến tận khuya,có lúc cả đêm không thèm ngủ,nhiều lúc Vy tự hỏi tại sao Hoàng biết Vy chưa ngủ mà gọi,cái linh cảm mà Hoàng nói có thật hay không nhưng hình như từ lúc biết Hoàng thì chưa bao giờ Hoàng đi ngủ trước Vy

Vy là bí thư lớp,là Đoàn viên năng nổ trong trường,Vy gặp Hoàng trong một lần

Trang 37

Hoàng tham gia đánh nhau trong trường,Hoàng học dưới Vy 2 khóa Lần đó,mọi người sau khi can ngăn được vụ đánh nhau đã là rất muộn rồi,Vy ra về lúc trường chẳng còn mấy bóng người Tình cờ Vy thấy Hoàng ngồi một góc ở chân cầu thang,mặt mũi trầy xước,máu chảy bên môi Vy bảo Hoàng về nhà vì trời đã tối rồi,trường cũng sắp khóa cổng,thế mà Hoàng chỉ im lặng,không thèm nhìn Vy lấy một lần Bước được mấy bước Vy quay lại,ngồi cạnh Hoàng,vì thường xuyên chứng kiến những cảnh đánh nhau trong trường nên Vy có thói quen luôn bỏ một ít thuốc và bông băng theo mình Định sẽ băng vết thương cho Hoàng nhưng lúc tay

Vy chưa kịp đưa lên mặt Hoàng đã bị Hoàng gạt đi Không hiểu lúc đó Vy nghĩ gì

mà lại véo má Hoàng một cái rồi bảo ngồi yên Cậu nhóc quay sang nhìn Vy bằng ánh mắt khó hiểu nhưng cuối cũng cũng chịu ngồi yên cho Vy băng vết thương

Lúc Vy đứng lên để đi về,bảo Hoàng lấy xe về cũng thì Hoàng tự nhiên níu lấy ống tay áo Vy,gần như thút thít

- Không có xe,cho về cùng đi

Trời đất,con người sao có thể thay đổi bộ mặt nhanh vậy chứ,Vy nghĩ thầm Cuối cùng Vy đành phải chở Hoàng về

Lúc về đến cổng nhà, Hoàng bắt Vy đứng đợi,lúc Hoàng chạy vào nhà,Vy tự cười mình,tự nhiên lại nghe lời tên nhóc đó đứng đợi,vậy là Vy đạp xe về luôn Đi được một đoạn thì thấy tiếng xe máy đi sát mình, Vy ngoảnh lại thì thấy Hoàng đang đi theo,Vy cũng không thèm nói gì,đi thẳng,Hoàng cũng chẳng vượt lên đi cùng

Vy,chỉ đi đằng sau cho đến lúc Vy về nhà mới chịu quay đầu xe

Sáng hôm sau, Vy vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy Hoàng đứng dựa bên tường nhà Vy,thấy Vy bước ra cũng không cười không nói,lại còn đi cùng với cái xe đạp

y hệt của Vy Vy hắng giọng :

- Em làm trò gì ở đây vậy,dậy sớm quá ha,cũng rất rảnh rỗi

Hoàng không đáp lời Vy,chỉ lặng lẽ đi theo Cứ như vậy,sáng nào cũng đợi Vy trước cổng nhà,trưa về đợi ở cổng trường, Hoàng cứ theo Vy không nói năng gì Đến ngày thứ bảy,không chịu nổi nữa,Vy quát :

- Cậu đừng có đi theo tôi như thế nữa,tôi đâu phải tội phạm,với lại,cậu không có mồm để nói mỗi lúc tôi hỏi sao? Tôi bực mình rồi đấy,thật là phiền phức

- Chị

Trang 38

Nghe thấy Hoàng gọi chị, Vy hơi giật mình,nhưng vì không còn gì để nói nên Vy

im lặng bỏ đi.Tiếng Hoàng nói với theo

- Chị,em thích chị

Tự nhiên Vy bật cười thành tiếng rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo

- Thì sao?

- Em sẽ bảo vệ chị,thế thôi

- Tôi không cần,cậu về đi

- Cần hay không là việc của chị,có làm hay không là việc của em

- Nhưng cậu có thể thoải mái khi người khác thấy phiền được à? Rõ là trẻ con

- Em không trẻ con,chị chỉ đứng đến vai em thôi,hơn nữa,em sẽ khiến chị không thấy phiền

- Tùy, Vy lạnh lùng nói

Thế mà Hoàng nói là làm thật,lại còn kiếm đâu ra số điện thoại của Vy,ngày ngày nhắn tin,gọi điện,nếu Vy không trả lời y như rằng sau đó sẽ có người chờ Vy mãi ngoài cổng đến lúc được nói chuyện với Vy thì thôi Vy cảm thấy như mình đang làm ơn mắc oán,nhiều lúc nghĩ giá như hôm đó bỏ mặc Hoàng ở trường thì đã không phiền phức như vậy Nhưng Vy biết là Vy sẽ không bao giờ làm được điều đó,ánh mắt cô quạnh lúc ấy của Hoàng khiến Vy không nỡ rời đi

Một thời gian rồi Vy cũng quen với sự hiện diện của Hoàng,thay vì lạnh lùng mặc

kệ thì Vy đã khuyên Hoàng học hành và tránh xa bọn bạn không tốt Hoàng nghe lời Vy,ngoan ngoãn như mèo con,chỉ riêng việc Vy bảo Hoàng đừng theo Vy nữa

là Hoàng không bao giờ đồng ý Hoàng nói với Vy là từ bé đến giờ ngoài bố mẹ và người giúp việc sống lâu năm trong nhà thì không ai tốt với Hoàng như Vy cả Thật lạ,nghe cứ như phim với tiểu thuyết Vy luôn nghĩ Hoàng là trẻ con nên chỉ cười, Vy không có em trai nên xem Hoàng như đứa em cần dạy bảo vậy

Đi cùng với Hoàng thỉnh thoảng Vy cũng bắt gặp nhiều ánh nhìn không mấy thiện cảm của các nữ sinh khác,là các em khóa dưới,cũng đúng thôi,vẻ bề ngoài của

Trang 39

Hoàng chắc cũng được ái mộ,nghĩ thế rồi Vy bật cười,mỗi lúc như vật Hoàng cứ hỏi lí do Vy cười nhưng Vy không nói,thế là cậu nhóc lại chu môi lên " Chị thật xấu"

Năm cuối cấp đối với Vy không phải là một gánh nặng,Vy học khá,nhưng nó cũng chiếm của Vy gần hết thời gian nghĩ ngơi,học nhiều đâm ra tâm trạng nhiều khi mệt mỏi,Vy hay gắt với Hoàng mỗi lúc Hoàng cứ bắt Vy ăn cái này,uống cái

kia,làm sao cho tốt,cho đủ sức khỏe Hoàng nói còn nhiều hơn cả bố mẹ Vy nữa Những lúc như vậy Hoàng chỉ đẩy cho Vy hộp sữa dâu tằm Vy thích nhất và bảo

Vy uống

Trời mưa,Hoàng đòi đi chung ô với Vy,trời nắng,Hoàng đòi chở Vy đi học,biết không thể không chiều theo y Hoàng nên quen dần Vy cứ để Hoàng thích làm gì thì làm mà không cần quan tâm đến cái nhìn của những người xung quanh Thỉnh thoảng lại có người hỏi Vy là có phải Vy đang yêu Hoàng phải không,Vy không biết nói gì chỉ cười và bảo là trẻ con như Hoàng thì ai yêu nổi Nói vậy bởi trong lòng Vy từ lâu đã có hình bóng của người con trai khác, Hoàng biết điều đó vì mấy lần Vy đứng nhìn người ta mà ngẩn ngơ Hoàng trêu Vy bảo Vy ngốc,bảo Khánh làm sao mà đẹp trai bằng Hoàng được,thế nhưng trong đôi mắt của cậu nhóc mỗi lúc như vậy lại gợn lên một chút buồn

Chủ nhật,Khánh hẹn Vy ở thư viện để trao đổi về vấn đề của lớp,Vy có nói qua với Hoàng,Hoàng bảo chiều Hoàng bận nên sẽ không làm phiền Vy,Vy cứ đi cho thoải mái Vy đến thư viện từ sớm,hát vu vơ,vào xem một ít tài liệu,nhưng chờ mãi chẳng thấy Khánh đâu,lúc đó Vy mới gọi cho Khánh thì Khánh bảo xin lỗi vì có việc đột xuất mà quên nói với Vy,bảo hẹn Vy hôm khác Vy nói không sao nhưng trong lòng hụt hẫng,định sẽ ở lại thư viện một lúc để học bài rồi mới về nhưng đầu

óc chẳng thể tập trung Được một lúc thì Vy thấy Hoàng bước vào,đeo balo của Vy lên,lôi tay Vy đi ra khỏi thư viện:

Trang 40

quanh khắp thành phố,chẳng nói chuyện được mấy câu,nhưng trong lòng Vy cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều

Mấy hôm nay Hoàng cứ bảo Vy về trước,Hoàng có việc phải ở lại trường,đến ngày thứ ba thì Vy bắt đầu thấy lạ Thế là Vy đứng chờ Hoàng,quả thật là có chuyện gì

đó đã xảy ra,Vy thấy Hoàng đi cùng mấy đứa bạn hồi trước cùng tham gia đánh nhau,sau đó có sự xuất hiện của Khánh nữa,hình như là đang muốn gây sự với Khánh

Thấy vậy Vy vội chạy đến,Hoàng nhìn Vy,Khánh nhìn Vy,không ai nói một lời:

- Chuyện gì vậy Hoàng? Vy quát

- Sao chị còn chưa về?

- Chị hỏi có chuyện gì?

- Về đi,em đưa chị về Nói rồi Hoàng kéo tay Vy lôi đi Đằng sau Vy rõ ràng có tiếng gây gổ,Vy quay lại,gạt tay Hoàng,chạy về phía Khánh,vào can ngăn thì bị đánh ngay vào vai Thấy Vy ngã,Hoàng xông thẳng vào bọn bạn cũ của mình mà đấm đá túi bụi,liên tục hét : Sao mày dám…

Cho đến lúc nghe tiếng Vy khóc nức nở thì Hoàng mới chịu dừng lại,đỡ lấy

Vy,còn Khánh đã đi về từ lúc nào Hoàng bị thương không phải là ít,máu cứ chảy

từ trán xuống hai thái dương,Vy cảm thấy như chính mình đau vậy

- Chị,chị à,em xin lỗi

- Về đi,chúng ta về

Đến lúc này,Hoàng mới gọi người nhà đến đón,đưa Vy về rồi mới chịu vào bệnh viện Tối đó Hoàng không nhắn tin cho Vy,Vy gọi thì người nhà bảo Hoàng chưa tỉnh Vy không ngủ,không hề ngủ được,có cái gì đó nhói lên trong Vy Sáng sớm,

Vy xin nghỉ học vào thăm Hoàng,nhìn gương mặt nhợt nhạt đầy vết bầm tím,tự nhiên nước mắt Vy cứ chảy, Hoàng tỉnh dậy nhìn Vy :

- Chị à,em sai rồi,em xin lỗi chị

- Thế lần sau

Ngày đăng: 27/02/2019, 22:20

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w