1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

TÀI LIỆU THAM KHẢO NHỮNG tỷ PHÚ mỹ và CÁCH làm GIÀU

59 106 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 59
Dung lượng 386 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong tiếng Đức, Kluge nghĩa là thông minh tài giỏi, còn John Werner Kluge đúng là hữu danh vô thực. Ông đã tạo dựng sự nghiệp của mình dựa vào sự thông minh bẩm sinh và tài đánh bạc. Trước khi bị Bill Gates và Warren Buffett vượt số tài sản ông sở hữu là 6,7 tỷ đô, thì ông đã liên tục ba năm đứng vị trí hàng đầu do tờ báo The Forbes bình chọn.

Trang 1

NHỮNG TỶ PHÚ MỸ VÀ CÁCH LÀM GIÀU

1 John Werner Kluge

(1914- …)

Trong tiếng Đức, "Kluge" nghĩa là thông minh tài giỏi, còn John Werner Kluge

đúng là hữu danh vô thực Ông đã tạo dựng sự nghiệp của mình dựa vào sự thôngminh bẩm sinh và tài đánh bạc Trước khi bị Bill Gates và Warren Buffett vượt sốtài sản ông sở hữu là 6,7 tỷ đô, thì ông đã liên tục ba năm đứng vị trí hàng đầu do

tờ báo "The Forbes" bình chọn

Cha ông là kỹ sư người Đức và mất năm ông mới lên 8 tuổi, ông và cha ông didân sang Mỹ Hai cha con ông định cư ở thành phố Detroit, ông làm việc trong mộtxưởng lắp ráp xe hơi Ford, sau đó ông đến New York học kinh tế trong trường đạihọc Colombia và được nhận học bổng Để trang trải cho việc chi tiêu của mình,ông đã làm tiếp thị giầy và làm cả thư ký Nhưng trong thời gian học đại học, côngviệc mà ông kiếm được nhiều tiền nhất chính là đánh bạc Trong thời gian học đạihọc ông đã học ngành kinh tế nhưng cũng học được cách chơi bài giấy và đến năm

1937 khi tốt nghiệp ông kiếm được 7.000 đô Khi làm thương mại ông cũng say

mê và nhiệt huyết như chơi bài

Ông thường thích làm những gì trái với quy luật tự nhiên, ông đã kiếm đượcmột khoản tiền cực lớn từ đôi bàn tay trắng qua việc đánh bạc Vào những năm 50thế kỷ XX, ông đã đầu tư vào lĩnh vực khoa học kỹ thuật truyền hình mà chưađược chứng thực Sau này ông còn tiếp quản kênh truyền hình đã bị người khác bỏ,trong khi người dân đều nghe đài phát thanh AM thì ông lại mua đài FM, tiếp nữa

là khi khán giả thích xem phim truyền hình mới thì ông lại quay về phát những bộ

(I love Lucy), hoặc là "Cha cái gì cũng biết" (Father knows best) Ông cũng làngười đầu tiên bước chân vào trong lĩnh vực lắp ráp điện thoại di động và cũng đãđầu tư ở một số lĩnh vực khác, khi đầu tư như vậy thì những nhà đầu tư khác đềucho rằng ông không thể phát triển được vì nó trái với quy luật tự nhiên

Nhưng không phải lúc nào cũng thuận buồn trong việc đầu tư, ông cũng gặpphải rất nhiều điều không may mắn nhưng vì ông là một người thông minh nhanhnhạy nên ông biết lúc nào thì nên "quấn chiếu" Năm 1960 ông đã mua đài phátthanh toàn cầu, đây là đài phát thanh sóng ngắn mang tính thương mại duy nhất ở

Mỹ Đúng lúc đài này đang trên bờ phá sản thì ông lại mua vào và thường xuyên bịthâm hụt lỗ vốn Dù như vậy nhưng ông vẫn nghĩ mọi cách duy trì để sau hai nămbán cho giáo hội với giá 1 triệu đô Không phải lúc nào ông cũng là người maymắn, vì ông cũng đã từng bị thất bại trong việc thành lập tờ tạp chí cuộc sống, tờtạp chí này đã khiến ông sống dở chết dở

Ông còn mua cổ phần của công ty vô tuyến điện đường dài, công ty liên hiệpchuyên về đồ ăn và công ty điện ảnh Sau khi cuộc chiến tranh lạnh kết thúc, ông

đã mở rộng và phát triển việc kinh doanh truyền hình và điện thoại sang thị trườngĐông Âu

Ông cũng đã từng tham gia hoạt động từ thiện, điển hình là ông đã quyên tặnghơn 100 triệu đô cho trường Colombia để cảm ơn nhà trường đã dạy dỗ ông khi

Trang 2

học đại học, ngoài ra ông còn giúp đỡ để có được quỹ khuyến học cho dân tộcthiểu số, bởi vì ông luôn mong muốn tất cả mọi người đều có thể đến trường Ông

là người rất khiêm tốn, chưa bao giờ đắc ý hay tự mãn về danh tiếng cũng như sựgiàu có của mình Ông đã từng nói: "Nếu như được lựa chọn thì ông nguyện cả đờinày làm một ông thợ mộc"

2 Johns Hopkins (1795-1873)

Ông Johns Hopkins sinh ra vào đúng năm thành phố Baltimore thành lập,

ông lớn lên cùng với thành phố này Năm 1800, lúc đó ông vẫn còn là một đứatrẻ, thành phố này chỉ có vẻn vẹn 35 nghìn dân, nhưng đến năm 1860, thành phốBaltimore đã trở thành thành phố lớn thứ ba với dân số hơn 200 nghìn dân, cònông là một người dân nổi tiếng nhất và cũng là người giàu nhất thành phố này.Cha mẹ ông là giáo đồ của giáo hội nổi tiếng Năm 1807, khi họ giải phóng chotoàn bộ số nô lệ của mình, ông và các anh chị em khác đã bị thôi học và bắt đầucông việc trồng trọt làm vườn Năm 17 tuổi, ông đến làm việc ở cửa hàng tạp hoácủa chú ở Baltimore Ông Hopkins đã yêu em họ Ilisabet, nhưng chú của ôngkhông đồng ý để hai người lấy nhau Cả đời họ ở vậy và coi nhau như tri kỷ Trongcon đường sự nghiệp của mình, ông luôn khát vọng có được thành công trong sựnghiệp và luôn theo truyền thống giáo hội, chính vì khát vọng thành công đó đãgiúp ông có được số tài sản lên tới 10 triệu đô và đã hiến phần lớn số tài sản củamình cho giáo hội

Về vấn đề rượu Whisky, đó là cả một vấn đề lớn, ông phải đối diện với sự xungđột mâu thuẫn cực lớn giữa nghề nghiệp và giá trị tôn giáo Vào thời kỳ cuối năm

1819, rất nhiều người tiêu dùng đều dùng rượu Whisky để trả tiền cho sản phẩm

mà họ mua Chú ông đã nhất quyết từ chối không chấp nhận phương thức giao dịchnày Cũng vì lý do này cộng với lý do ông chú phản đối chuyện cưới hỏi của ôngvới bà Ilisabet, vì thế mà ông đã chủ động không làm ở cửa hàng đó nữa Năm 24tuổi, ông đã thành lập công ty riêng nhờ vào số tiền 10 nghìn đô mà chú ông cho.Chính việc buôn bán rượu Whisky đã khiến giáo hội khai trừ ông khỏi giáo hội,cho dù sau này ông đã được khôi phục lại và chính điều này đã trở thành một nềntảng kinh doanh vững chắc và rất có lợi cho ông Ông đã mở rộng việc làm ănbuôn bán của mình đến tận bang Virginia, bang Northern Corolin và bang Ohio.Sau này ông đã chuyển sang ngành ngân hàng Ông đã cung cấp vốn và đầu tư vàocác dự án công trình ở Baltimore và các khu vực khác Đầu tư quan trọng nhất củaông là đầu tư vào dự án đường sắt Baltimore - Ohio Việc tu sửa của dòng sôngErie đã đe doạ vị trí của Baltimore làm trung tâm thương mại Con đường này làđường sắt đầu tiên của Mỹ chuyên chở hành khách và đã tạo cơ hội mới cho thànhphố này Năm 1855, ông Hopkins trở thành người phụ trách tuyến đường sắt này.Năm 1873 đã xảy ra cuộc khủng hoảng, ông đã đầu tư vào tuyến đường này 900nghìn đô để vượt qua cuộc khủng hoảng

Ông Hopkins còn là thần hộ mệnh cho thành phố Baltimore, ông đã trợ giúpthành phố này 500 nghìn đô để qua được thời kỳ hỗn loạn rối ren của cuộc chiếntranh Nam Bắc Chính sự giúp đỡ về kinh phí tài chính đã khiến nền kinh tế củathành phố thoát khỏi cuộc khủng hoảng

Trang 3

Mặc dù ông rất muốn đi chu du khắp mọi nơi, nhưng chuyện làm ăn và cuộcsống của ông cứ theo guồng quay của thành phố này và ông đã có được thành cônglớn Ông đã xây dựng được một trường đại học hàng đầu thế giới mang tên mình.Ông là người rất tiết kiệm trong sinh hoạt cá nhân, nhưng ông lại không hề tiếc tiềnkhi quyên góp và làm từ thiện Trước khi qua đời không lâu, ông đã quyết địnhhiến tài sản của mình cho sự nghiệp công ích Có lẽ ông đã chịu ảnh hưởng sâu sắc

từ người bạn của mình - ông Goerge Peubody Ông Goerge đã xây dựng việnnghiên cứu mang tên mình ở thành phố Baltimore Khi ông Hopkins qua đời, saukhi đã để lại một số tài sản cho người thân, phần lớn tài sản ông tặng cho tổ chức

từ thiện Ông đã từng mắc một số bệnh truyền nhiễm, chính vì thế mà ông đã quyếtđịnh xây dựng một trường đại học y Tổng cộng ông đã đầu tư 7 triệu đô và chiađều cho trường đại học Johns Hopkins và viện y học Johns Hopkins Đây là số tiềnquyên góp cho tổ chức từ thiện lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ, vì thế mà ông sốngmãi trong lòng cư dân thành phố này và ngược lại thành phố này cũng mãi mãitrong trái tim ông

3 Joseph Pulitzer (1847-1911)

Ông Joseph đã chuyển từ Budapest đến Mỹ năm hơn mười tuổi, lúc bấy giờ ông

không biết nói tiếng Anh, hơn nữa trong người không một xu dính túi, thị lực cựckém, buổi tối ông ngủ trên ghế băng ở quảng trường Madison, thường xuyên bị roicủa cảnh sát gọi dậy Khi qua đời năm 1911, ông có tờ nhật báo số một ở NewYork, bất động sản trị giá 30 triệu đô

Khi ông Joseph hơn mười tuổi đã rời Budapest để đi tìm bí mật quân sự của mình,nhưng ông đã bị quân đội úc, quân đội Anh và đoàn binh Pháp từ chối Thị lực củaông rất kém, hình dáng bên ngoài của ông cũng không phù hợp với tiêu chuẩn củaquân ngũ, nhưng ông không thối chí nản lòng, ông đã ký một bản hợp đồng với cơquan trưng binh của Mỹ để ra chiến trường chiến đấu Có thể ông không phải là mộtbinh sĩ vĩ đại, nhưng lại là người chiến đấu vĩ đại Khi cuộc chiến kết thúc, ông đãkiếm đủ tiền có thể giúp ông tới Saint Louis và dự định kiếm việc làm ở đó Đối vớimột người nước ngoài trẻ chỉ biết một chút tiếng Anh, cơ hội tìm được việc làm ởđây là cực khó, nhưng ông lại tìm được công việc của nhà báo ở một tòa báo tiếngĐức

Ông có một sức khỏe vô biên, nhanh nhạy và tinh thần kiên trinh bất khuất,chính vì thế đã giúp ông đứng lên được Năm 1867, ông nhập quốc tịch Mỹ, tiếp

đó trở thành người của tờ báo tiếng Đức, đồng thời còn mua được một số cổ phầncủa tờ báo khác Cho dù ông viết bài bằng tiếng Đức, nhưng ông vẫn chăm chỉchịu khó học tiếng Anh và luật, chẳng mấy chốc ông đã có được vốn tiếng Anh khakhá Hơn nữa ông còn là một nhà diễn thuyết về chính trị có một sức thuyết phụcphi phàm được mọi người yêu thích Năm 1869, ông trở thành nghị viên đại biểucủa bộ máy lập pháp bang Missouri, năm 1875 làm đại biểu tham gia đại hội hiếnpháp bang Missouri Không lâu sau ông làm luật sư ở Washington, nhưng trướckhi bắt đầu thời gian thực tập lại đến một lĩnh vực mới đó là tin tức

Năm 1878, ông đã mua lại tờ "Tin nhanh Saint Louis" với giá chỉ 2.500 đô, đây

là giá cao nhất của một tờ báo đang chuẩn bị phá sản Ông đã đầu tư khoản tiền

Trang 4

này và toàn bộ tâm huyết của mình cho tờ báo đó Tiếp đó ông lại mua thêm báo

"Bưu điện Saint Louis", ông hợp hai tờ báo này lại, không đầy một năm, lượngphát hành đã tăng gấp đôi Đến năm 1881, lợi nhuận lên tới 45.000 đô/năm Saunày ông phê phán đả kích vạch trần nạn tham ô đồi bại ở Saint Louis, việc làm nàykhiến ông gây thù với rất nhiều người Năm 1882, chủ bút xã luận của ông nổ súnggiết chết một vị luật sư nổi tiếng, vị luật sư này đã từng phát ngôn công kích vềviệc khiển trách ông trong bài xã luận Kết quả vụ giết hại này đã khiến quầnchúng nhân dân phản đối kịch liệt bản thân ông và tờ báo mà ông đang sở hữu.Trước tình hình gay gắt như vậy, ông đã rời khỏi Saint Louis Ông đã bị bệnh tậthành hạ, vì thế mà đã có dự tính sang châu Âu để thoát khỏi giới tin tức và muốnnghỉ ngơi một khoảng thời gian, nhưng khi trên đường đến New York, nhà tiền tệJay Gould lại muốn bán cho ông tờ "Báo thế giới" (Nhật báo New York) của mìnhvới giá 346 nghìn đô và có thể trả phân kỳ

Ông Joseph đã phát triển tờ báo này thành tờ nhật báo hàng đầu trong ngànhbáo chí ở thành phố lớn này, tờ báo này đã tổng hợp những bài bình luận chínhnghĩa về tình hình chính trị và những bài văn hay cảm động lòng người cũng nhưnhững mẩu tin khiến người khác phải cảm phục Ông đã phát triển tờ báo của mìnhlớn mạnh bằng cách như vậy, bởi vì ông hiểu rõ một điều rằng báo chí ngoài việccung cấp những tin tức mắt thấy tai nghe còn phải mang tính giải trí nữa Trongthời gian ba năm ông không ngừng hoàn thiện tờ báo đó, chính vì thế mà mỗi nămlợi nhuận lên tới 500 nghìn đô Ông là một người nhiệt tình, dám nghĩ dám làm,tàn khốc vô tình lại đầy chính nghĩa, nhưng ông lại chưa bao giờ là một thằng ngốcchỉ lo kinh doanh, ông là một người ủng hộ kiên quyết của đảng dân chủ Mỹ

Năm 1887, tình hình sức khỏe của ông vô cùng tồi tệ đã khiến ông phải rờikhỏi vị trí quản lý của tờ "Báo thế giới" Thời kỳ gian khổ trong cuộc cạnh tranhvới ông William Heart Randolph, tờ "Báo thế giới" đã thất thủ, nhưng về sau ônglại lấy lại và tiếp tục quản lý Mãi đến tận khi ông qua đời, lượng phát hành của

tờ báo này vẫn không ngừng tăng lên Bên cạnh đó, ông còn mở thêm một tờ báobuổi chiều, tờ buổi chiều mỗi ngày cũng xuất bản 400 nghìn tờ

Ông là người rất giỏi trong việc thiết kế báo, từ những tiêu đề lớn đến những chitiết nhỏ, ông thường phấn đấu đến một tiêu chuẩn cao nhất, trước khi bản thảođược đưa đến bộ phận biên tập đều phải ghi rõ: "chính xác, ngắn gọn" Ông yêucầu rất cao đối với các nhà báo, yêu cầu họ tìm được nguồn tin tức mới mẻ, độcđáo khác người, khiến người khác chú ý và những câu chuyện lãng mạn, khôngđược mạo phạm vào độc giả hoặc hạ thấp văn hóa đọc của quần chúng Cho dù saukhi không quản lý hiện trường nữa, nhưng ông vẫn nhiệt tình đưa ra những kiếnnghị và phê bình rất tỉ mỉ cho các nhà biên tập để trình độ của họ càng tốt hơn.Cách làm việc của ông khiến nhiều người không thích và thù địch với ông.Trong một bài luận văn của mình ông đã phê bình gay gắt kịch liệt tổng thốngTheodore Roosevelt về cách quản lý tài chính cũng như chính trị ở khu Panama Vìthế mà Roosevelt đã từng công khai khiển trách ông Joseph tại quốc hội Ông làngười phóng khoáng Ông qua đời năm 1911 hưởng thọ 64 tuổi và để lại cho ngườinhà phần lớn tài sản trong số bất động sản trị giá 30 triệu đô Ông còn đem số tiền

dư khác quyên tặng cho các hội từ thiện và những người làm thuê cho ông lúc sinhthời Ông bỏ ra tổng cộng 100 nghìn đô để tặng cho người hầu và thư ký của mình,ngoài ra còn thiết lập cơ quan quản lý quỹ để phân phát khoản tiền đó cho các cơ

Trang 5

quan tin tức của ông và những nhân viên trung thành nhưng chức vị thấp Ông còn

để lại 2 triệu đô để thành lập nên học viện tin tức đại học Colombia Việc làm cósức ảnh hưởng lớn nhất của ông chính là xây dựng giải thưởng tin tức văn họcJoseph, tổng số tiền trong quỹ là 500 nghìn đô để làm quà tặng cho trường đại họcColombia Giải thưởng này trở thành mục tiêu theo đuổi của các nhà văn sau này,

là tiêu chí cao nhất của tác phẩm "ngắn gọn, súc tích và chính xác"

4 Julius Rosenwald (1862-1932)

và Richard Warren Sears (1863-1914)

Ông Richard Sears là nhân viên quản lý nhà ga trẻ tuổi ở một thành phố thuộc

bang Minnesota, lúc đó có một thuyền chở hàng chất đầy đồng hồ đeo tay màkhông có người đến nhận, điều này đã khiến ông phải để ý Về sau việc này trởthành yếu tố trong nghề mua qua bưu điện để thay đổi danh mục hàng hoá củangành bán lẻ và trong sinh hoạt của mọi người, cũng là nguyên nhân khiến ôngSears và bạn hàng của ông - ông Julius Rosenwald trở thành những thương nhângiàu có của nước Mỹ

Ông Sears sinh năm 1862 ở bang Minnesota Cha ông là một thợ sắt chuyênđóng xe ngựa Năm Sears 15 tuổi, do một lần giao dịch cổ phiếu đã khiến cha ôngmất hết cả tài sản Hai năm sau thì cha ông qua đời, ông đã tìm được một việc làm

ở công ty đường sắt Minneapolis - Saint Louis Ông ngủ ở trên gác xép ở bến xe,ông còn làm thêm cả việc bán than và củi Năm 1886, một thương nhân buôn bánvàng bạc châu báu ở địa phương từ chối tiếp nhận lô đồng hồ đeo tay chuyển đếnbằng tàu Do không trả phí vận chuyển nên lô hàng đó đã bị lưu lại ở nhà ga

Ông Sears phụ trách xử lý lô hàng này, khi chuyển chúng lên tàu, ông được biếtgiá bán buôn của lô đồng hồ này, vì thế ông đã nghĩ cách có được giấy phép tiêuthụ chúng Ông đã viết thư cho đại lý dọc tuyến đường sắt, về sau ông được tôn là

"ông trùm quảng cáo", cũng là một nhà tiêu thụ thông minh tài giỏi Khi còn là mộtđứa trẻ, ông rất thích việc buôn bán qua đường bưu điện Phương thức quảng cáocủa ông là trực tiếp không tô vẽ cũng không hào nhoáng kiểu "tốt mẽ dẻ cùi",chính vì thế mà đã thu hút được đông đảo nông dân và người dân thị trấn, họ đã trởthành khách hàng trung thành của ông Ông đã hứa "nếu như không hài lòng, sẽ trảlại tiền" Năm 1894, trong danh mục bán hàng qua bưu điện có một đoạn miêu tả

về đồng hồ bấm giờ: "Chỉ cần 3,98 đô là có thể mua được một chiếc Đây là giáthấp nhất trên thế giới, chẳng có nơi đâu bán rẻ như chúng tôi, tất cả đơn đặt hàngđều trả hết bằng tiền mặt Để tiện cho việc kiểm tra hàng, chúng tôi đã gửi tất cảnhững loại đồng hồ bấm giờ khác, khi nào hàng đến nơi thì thanh toán Chúng tôichỉ được lãi vài xu cho những chiếc đồng hồ cực rẻ này, chính vì thế chúng tôi tinrằng các vị nhất định sẽ cảm thấy việc yêu cầu người mua trả tiền ngay khi đặthàng là hoàn toàn hợp lý" Ông còn có ý tưởng thành lập câu lạc bộ, thành viên củacâu lạc bộ này hàng tuần đều góp vào 1 đô để làm quỹ Hàng tuần đều có mộtngười trong câu lạc bộ này nhận được một chiếc đồng hồ qua việc bốc thăm, sau

36 tuần mỗi người đều có được một chiếc đồng hồ

Lúc đầu ông bán những chiếc đồng hồ này với giá bán lẻ là 25 đô, nhưng ôngmua vào chỉ với giá 12 đô và bán ra với giá 14 đô Ông đã bán hết cả một tàuđồng hồ, ngoài việc trả vốn ra ông kiếm được một khoản tiền cũng tương đối

Trang 6

Trong vòng 6 tháng, ông đã kiếm được 5.000 đô trong vụ kinh doanh đồng hồnày, đó là số tiền nhiều nhất mà ông nhìn thấy từ trước đến nay Tiếp đó, ông đãmua rất nhiều đồng hồ và ông đã rời khỏi công ty đường sắt, thành lập nên công

ty đồng hồ Sears Chẳng bao lâu ông đã quảng cáo ra khắp nơi trong cả nước vàcòn tới cả Chicago Khi đồng hồ trả lại để sửa chữa, ông đã được nhà sản xuất -ông A.C Roebuck giúp đỡ, tên của họ đã mãi mãi gắn liền với ngành bán lẻ Saukhi ông kiếm được 100 nghìn đô, năm đó ông đã chuẩn bị nghỉ hưu Ông báncông ty đi, lên đường đến bang Edward làm nhà ngân hàng vùng quê

Ông ghét phải sống một cuộc sống bình ổn, lại một lần nữa ông quay trở lạingành bán lẻ Do khi bán công ty trước đây của ông, ông đã đồng ý trong 3 nămkhông sử dụng tên của mình, do đó lần thành lập công ty mới này, ông lại lấy tên

là A.C Roebuck, sau đó phải đổi tên thành công ty Sears Roebuck Trong mục lụcsản phẩm của công ty chỉ liệt kê 25 loại đồng hồ, nhưng sau này lại trở thành mộtcuốn sách lớn hàng mấy trăm trang giới thiệu các loại sản phẩm và mẫu mã rất đadạng phong phú, từ bếp củi, đồ dùng nhà bếp đến xe hơi Mặc dù ông là một nhàquảng cáo, nhưng bạn hàng của ông - ông Julius Rosenwald lại là một thiên tàitrong việc tổ chức hoạt động Ông có thể hoàn thành một cách xuất sắc đơn đặthàng với số lượng lớn mà ông Sears có được, hơn nữa vẫn có thể đảm bảo tiêuchuẩn của ông Sears Ông Rosenwald không ngừng mở rộng hạn ngạch tiêu thụcủa công ty, cuối cùng lượng khách hàng của công ty đạt 1/4 dân số nước Mỹ Khi ông Sears phát triển nghiệp vụ quảng cáo gửi trực tiếp qua bưu điện, thìông Rosenwald đã mượn 37.500 đô để mua 25% cổ phần Ông Sears rất coi trọngtài quản lý của ông Rosenwald, chính vì thế đến năm 1895 đã bổ nhiệm ông làmphó tổng giám đốc Năm 1906, công ty của ông Sears đã mở một nhà máy rộng

100 mẫu, diện tích của nhà máy này tương đương với một thành phố nhỏ, cóđường bưu điện và hệ thống điện riêng Dao tự động mở thư là phát minh mới củanhà máy, mỗi tiếng hồ có thể mở được 2.700 bức thư Dây chuyền có thể đưa hàngđến tận bệ vận chuyển Đơn đặt hàng nhận được buổi sáng thì buổi chiều là đã cóhàng

Năm 1907, hai người đã xảy ra xung đột do phương thức kinh doanh khác nhau,trước thời kỳ nền kinh tế sa sút, ông Sears muốn tăng cường mở rộng việc quảngcáo, còn ông Rosenwald lại muốn giảm chi tiêu Ông Rosenwald đã được hội đồngquản trị công ty ủng hộ, trước tình hình này, ông Sears đã từ chức để uy hiếp Năm

1908 ông từ chức tổng giám đốc, trong vòng 5 năm sau đó, ông Sears vẫn đảmnhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị của công ty, nhưng ông rất ít tham dự hộinghị công ty tổ chức Năm 1913 ông đã bán cổ phần công ty Sears - Rosenwald vớigiá 10 triệu đô Một năm sau thì ông qua đời, hưởng

họ 55 tuổi, theo thống kê số tài sản mà ông để lại là 25 triệu đô, vợ và các con ông

là những người được thừa kế số tài sản đó

Sau khi ông Sears rời khỏi công ty, ông Rosenwald lên làm tổng giám đốc mãiđến khi ông qua đời Ông đã xây dựng một tiêu chuẩn mới cho công ty: "Côngbằng, thành thật và giữ chữ tín" Ông còn đưa ra chế độ quyền ưu tiên cho nhânviên và chế độ chia công điểm đối với nhân viên trong công ty Tất cả những nhânviên lương tháng thấp hơn 1.500 đô, trong 5 năm đầu làm việc ở công ty Sears đềuđược một tờ "phiếu chi kỉ niệm" với giá trị là 5% lương của họ Trong thời kỳ tiêu

Trang 7

điều nhất, ông Rosenwald còn rút ra 20 triệu đô từ tài khoản cá nhân để giúp công

ty vượt qua những tháng ngày khó khăn đó nhằm đảm bảo lợi ích của các cổ đông(rất nhiều cổ đông đều là nhân viên của công ty)

Chẳng bao lâu người dân thiết tưởng họ có thể mua được bất cứ thứ gì họ cần từcông ty này, thế là trẻ em cũng viết thư đến yêu cầu công ty này mua cho đồ chơi và

đủ mọi thứ trên đời Có người còn viết thư đến nhờ tìm vợ cho nữa, họ còn nói rõtình trạng của mình với một mong muốn là công ty này sẽ giúp tìm được người bạnđời lý tưởng Ông Rosenwald là người cuối cùng khoe khoang thành công hiển háchcủa mình Ông đã từ chối học vị danh dự khi đi ăn ở nhà ăn công ty, hơn nữa khi vị

bộ trưởng chiến tranh trong cuộc đại chiến lần thứ nhất yêu cầu ông phục dịch chochiến tranh, ông đã từ chối đeo huy chương trên quân phục Khi bị hỏi lý do có đượcthành công như vậy, ông đáp: "95% là may mắn cộng thêm 5% là năng lực"

Tên của công ty Sears - Roebuck không có tên của ông, vì thế mà ông càng trởnên nổi tiếng hơn trong sự nghiệp làm từ thiện, ông đã quyên góp số tiền lên tớihơn 63 nghìn đô Ông từng nói: "Sự nghiệp từ thiện là một sự nghiệp với niềm vuikhông bao giờ tắt" Ông đã xây dựng viện bảo tàng ngành khoa học công nghệChicago, dù ông là người Do Thái, nhưng những việc từ thiện mà ông làm lại vượtqua giới hạn Như lời ông John Mort - chủ tịch đồng minh thế giới hội thanh niên

Cơ đốc giáo đánh giá sau khi ông qua đời: "Ông Rosenwald đã vượt khỏi tấm bìnhphong chủng tộc, tín ngưỡng và quốc tịch" Dưới sự giúp đỡ của người dân địaphương, ông quyên tặng một khoản tiền lớn cho vùng quê miền Nam nước Mỹ,xây hàng nghìn ngôi trường cho trẻ em da đen

Do sự khảng khái hào hiệp cũng như đồng vốn của công ty trong thời kỳ tiêuđiều không cho phép chùn bước, tài sản cá nhân của ông lên tới 200 triệu đô, năm

1932, khi ông qua đời chỉ còn lại 17 triệu đô Con trai ông làm chủ tịch hội đồngquản trị của công ty mãi đến tận năm 1938 Về sau con cháu của ông đều lên làmthành viên ban giám đốc của công ty Dưới sự quản lý của tướng quân RobertWood (không phải người của gia tộc) thì công ty tiếp tục được mở rộng và pháttriển mạnh hơn, từ một công ty mua bán qua đường bưu điện bình thường trở thànhmột doanh nghiệp bán lẻ lớn nhất cả nước Năm 1954, ông Wood kết thúc nhiệm

kỳ của mình

Ông Richard Sears là người thừa kế và tiếp tục thừa kế toàn bộ tài sản gồm rấtnhiều nông trường, sở hữu đất đai nhà cửa và thu khoản nợ gần 2 triệu đô Vợ vàcác con của Sears không có kinh nghiệm làm thương mại, cũng chẳng có đầu óclàm thương mại Chính vì thế mà họ không biết cách quản lý tiền vốn và cách tiêutiền như rác của họ đã khiến số tài sản đó nhanh chóng kiệt quệ Đời thứ 3 của giađình ông được hưởng số tài sản chỉ có mấy triệu đô Cháu của ông Sears kể rằng,khi đưa các con đến công ty Sears, họ nói: "Cha, nhìn này đây là cửa hàng củachúng ta", ông trả lời: "Đó là tên của chúng ta, nhưng không phải cửa hàng củachúng ta"

Công ty mà ông Sears và ông Rosenwald thành lập trở thành doanh nghiệp bán

lẻ lớn nhất nước Mỹ, cuối cùng số lượng thành viên của công ty lên tới 500 nghìnngười, điều đó có nghĩa là cứ hai trăm người Mỹ thì có một người là nhân viên củacông ty Sears

Trang 8

5.Lawrence J Ellison

(1944 - …)

Ông Ellison ghét phải so sánh với Bill Gates, hai người đều bỏ học giữa chừng,

năm 1977 đã tự thành lập nên công ty phần mềm Họ thành lập công ty chủ đạotrong nghề đó Bill Gates từng được coi là người hùng công ty IBM mới, cònEllison được coi là người hùng mặt xanh trong tính toán thương mại Bill Gates vàEllison giống như hai anh em sinh đôi, nhưng tài sản của Ellison không bằng 1/3của Bill Gates, doanh thu của công ty ông bằng 1/2 của công ty Bill Gates Ông làngười bị hạn chế về kiến thức quy mô, nhưng được cái đẹp trai nho nhã kéo lại.Trong khi các chuyên gia phần mềm mặc những chiếc áo phông và quần bò, thìông lại mặc những bộ trang phục mua từ Luân Đôn Khi những người hùng phầnmềm tốn 400 triệu để xây dựng ngôi biệt thự cao đẹp theo sở thích, ông lại xâydựng một ngôi nhà kiểu Nhật, bên trong có bể cá và phòng trà, trong khi phần mềmcủa các công ty khác không quảng cáo rầm rộ trên những phương tiện thông tin đạichúng, thì công ty của ông lại quảng cáo theo kiểu "khua chiêng gõ trống" rầm rộ

để xứng đáng với sự cao quý giống như tên của công ty vậy: tiên tri thần bí

Khi sáng lập công ty Oracle, ông đã đánh cược vào năng lực về lĩnh vực máytính loại nhỏ và kho dữ liệu can hệ Kho dữ liệu can hệ có được những tin tức hữudụng trong lượng lớn dữ liệu theo hình thức của công ty Kho dữ liệu của "tiên trithần bí" hiện đang xử lý những công việc như phục vụ khách hàng, tiêu thụ trựctiếp ra thị trường, lưu kho dữ liệu và những việc khác ở hàng nghìn công ty

Ông là người rất kỳ quặc, trong một lần phỏng vấn ở Nhật, ông đã nói rằng: sựyên bình ở thủ đô Tokyo đã để lại trong ông một ấn tượng vô cùng sâu sắc, đócũng chính là lý do mà ông xây dựng nhà kiểu Nhật Một trợ thủ tả lại sự khởi đầumột ngày của ông như thế này: mất 45 phút quan sát con sóc và vịt trong vườn hoa,ông tự học đánh đàn pianô và ghita Ông còn mê cuộc sống của những võ sĩ Nhật.Ellison sinh năm 1944 ở miền Nam Chicago, ông được ông chú và bà thím nuôidưỡng Ông không có bố, vì thế mà khi ông được một tuổi thì bị mẹ bỏ rơi, sau đó

bà chuyển đến Califocnia, gần 50 năm mẹ ông không hề gặp ông dù chỉ một lần,mặc dù ông đã thuê thám tử để tìm tông tích của mẹ mình

Hồi nhỏ, nhìn dáng vẻ của Ellison không ai nói ông sẽ là người thành công, ông

là một đứa trẻ rất thông minh, nhưng lại nhút nhát Một lần ông làm công việc tạp

vụ giúp cho một hiệu giặt đồ tự chọn ở nơi mình sống, ông đã gọi công việc này là

"giặt quần áo tự chọn", mặc dù làm công việc này chỉ với mục đích là nghịch thôi.Sau này khi ông vào trường đại học Illinois, hai lần liền không tham dự kỳ thi cuối

kỳ, chính vì thế mà ông đã bị thôi học, sau khi lưu ban thêm một năm nữa ở trườngđại học Chicago, ông đã bỏ học hẳn và trở thành một thanh niên chơi bời nghịchngợm ở Califocnia

Sau khi làm nhân viên thiết kế lập trình một thời gian, ông bắt đầu sự nghiệpcủa mình Ông đầu tư bằng số vốn là 1.200 đô, năm 1977 lại tăng thêm 400 đô từmột cổ đông khác, ông đã thành lập nên "thiên thần bí mật" Ông Ellison đã mạohiểm cho sự chuyển đổi từ máy tính lớn sang máy tính nhỏ, ông còn để ý đến kho

dữ liệu can hệ, dữ liệu can hệ này rất tiện cho việc xử lý dữ liệu tổ chức doanhnghiệp Hai dự tính của ông đều rất chuẩn xác, bởi vì đã nhanh chóng sử dụng kho

Trang 9

dữ liệu can hệ của ông để xử lý thông tin khách hàng và những dữ liệu khác Đếnnăm 1990, ông đã trở thành tổng giám đốc một công ty với vốn điều lệ lên tới 1 tỷ

đô Do sự tăng trưởng nhanh chóng cùng với sự thiếu hụt về kiến thức tài chính kếtoán của mình, công ty lẽ ra đã ở bên bờ phá sản, nhưng ông tìm được nhân viênquản lý mới, cuối cùng công ty đã thoát khỏi bờ phá sản và phát triển thịnh vượng,đến năm 1994 tăng trưởng thu nhập lên đến 2 tỷ đô Nếu như ngôi nhà kiểu Nhật

mà ông đang sống phản ánh được một phần ý đồ của vị võ sĩ này thì tòa biệt thựmàu đen làm trụ sở chính của công ty Silicon Valley lại thể hiện rõ mặt kia củaông

Ông lấy ba đời vợ nhưng đều không thành công vì cả ba lần đều ly hôn Ông làmột người cường tráng khỏe mạnh, rất giỏi giao tiếp, nhưng nhiều khi hơi lạnhlùng Ông đã mất rất nhiều thời gian để nghĩ về Bill Gates và địa vị chủ đạo trongngành phần mềm Đến năm 1995, họ đã có những trận chiến để khống chế mạnglưới đặc biệt này Vị võ sĩ này không cam tâm đứng ở vị trí thứ hai Ông nói mộtcách hùng hồn rằng: "Chúng tôi muốn trở thành công ty phần mềm hàng đầu thếgiới" Đây lại là điểm chung giữa ông và Bill Gates

6.marshall field (1834-1906)

Ông Marshall Field gây dựng cơ nghiệp trên mảnh đất Chicago Cho dù thanh

danh ông vô cùng hiển hách trong ngành bán lẻ, hơn nữa mãi đến tận bây giờ công

ty ông vẫn đang hoạt động bình thường, nhưng phần lớn số của cải của ông cóđược là nhờ vào tốc độ tăng nhanh của giá đất ở Chicago

Một điều dễ thấy là trong khoảng thời gian này ông làm thế nào để có đượckhoản lợi đó trong lĩnh vực bất động sản Thành phố Chicago là nút giao thôngđường sắt quan trọng, là nơi tập trung các nhà xưởng sản xuất, có rất nhiều nhàmáy đóng gói và ngành chế tạo, thành phố này có một tốc độ phát triển nhanhchóng Năm 1830, giá đất ở thị đô chỉ có 20 đô/một phần tư mẫu Đến năm 1894,vẫn miếng đất như vậy nhưng giá của nó lên tới 1,25 triệu đô Ông Field đã muađất ở khu thị đô với giá rẻ, không lâu phát hiện thấy mình đang ngồi trên núi vàng.Ông là con trai một người nông dân ở bang Massachusetts, năm 21 tuổi ông đếnChicago và làm việc ở công ty bán buôn hàng may mặc Mỗi năm chỉ kiếm được

400 đô, do phải thuê ở phòng trọ nên ông chỉ tiết kiệm được một nửa số tiền lương.Năm 1865, ông Field và hai người bạn khác cùng mở cửa hàng bách hóa Field -Levi - Palmer (hai người bạn này của ông, một người tên là Levi, một người làPalmer, sau này cả hai người đều là những triệu phú) Cả ba ông chủ này đều mặc

áo khoác làm bằng lông thú đứng ở trước cửa hàng chào đón khách, tiêu chuẩnphục vụ khách hàng kiểu như vậy của ông Field đã giúp ông có phong cách phục

vụ riêng hết sức đặc biệt và vượt khỏi các cửa hàng bán lẻ khác Việc lựa chọnngười quản lý cũng như nhân viên cho mình là một trong những nhân tố vô cùngquan trọng đem lại thành công cho ông Về sau ông Field mua lại cổ phần của haingười bạn đó và thành lập nên công ty Marshall Field

Cửa hàng của ông đã bị thiêu hủy trong một trận hỏa hoạn lớn ở thành phốChicago Ông có nhà xưởng may quần áo ở châu Âu, châu á và châu Nam Mỹ,chính vì thế việc cung cấp hàng cho ông vô cùng tiện lợi Thậm chí ông còn có

Trang 10

xưởng may áo lông cừu ở Australia Ông đã đầu tư vào 150 công ty bằng khoảntiền mà ông kiếm được trong ngành bán lẻ và bất động sản, lĩnh vực mà ông kinhdoanh gồm công nghiệp, vận chuyển và khai khoáng mỏ quặng, v.v…

Ông đã áp dụng mấy cách mới để làm ăn trong lĩnh vực bán lẻ như niêm yết giátrên sản phẩm Ông còn là người đầu tiên áp dụng chính sách phục vụ "nếu nhưkhách không hài lòng có thể đổi lại hàng" Ông rất hiểu câu: "khách hàng làthượng đế", đặc biệt là ông đã biết vận dụng khẩu hiệu "phụ nữ cần cái gì thì cho

họ cái đó" để chào đón khách hàng nữ

Cuộc sống riêng của ông không thuận buồm xuôi gió như sự nghiệp mà ôngđang có, khi ông sống ở Chicago, vợ, con gái và con trai ông lại lựa chọn sống ởnước ngoài Con trai ông, Marshall Field II, ốm yếu bệnh tật không thể thừa kế gianghiệp mà ông khơi dựng, nó đã tự sát trước một năm khi ông qua đời Gia đìnhông nói là con trai bị bắn chết, đó là tai nạn bất ngờ, chứ không phải là tự sát Cáichết của cậu con trai khiến ông bị sốc nặng, sau sự kiện này đã có rất nhiều nhiếpảnh gia và nhà báo liên tục đến đòi chụp hình và phỏng vấn ông

Trước khi ông Field chết, ông có số tài sản khoảng 140 triệu đô, số tiền này ôngđều để lại cho hai cháu nội -Marshall Field III và Henry Field Bản di chúc của ông

là một trong những bản di chúc dài nhất từ trước đến nay mà tòa án Chicago nhậnđược

Phần lớn số tiền ông để lại đều bằng phương thức ủy quyền, mãi đến năm 1954,khi con cháu ông gặp khó khăn mới đem ra sử dụng Field cũng đã từng quyêntặng 10 mẫu đất cho trường đại học Chicago và quyên tặng 9 triệu đô vào việc xâydựng viện bảo tàng lịch sử tự nhiên Field Chicago

Cháu của ông - Marshall Field III đã xây dựng nên tổ chức cánh tả của báo chíNew York, không lâu lại thành lập tờ báo "Mặt Trời Chicago" (The Sun Chicago),

tờ báo này cùng cạnh tranh với tờ báo "Luận đàm Chicago" của phái bảo thủ (tờbáo này là của Cyrur Mc Cormick) Field cháu nhiều lần thất bại trong cuộc cạnhtranh giữa hai tòa báo, nhưng bằng cách kết hợp với tờ "Thời báo" và đổi tên thành

"Thời báo The Sun Chicago" để cùng tồn tại Năm 1942, báo "Luận đàm Chicago"

đã phong tỏa tờ báo của Field cháu bằng cách gia nhập với tòa báo liên hiệpAmerica Mãi đến tận năm 1945, tòa án tối cao Mỹ ra lệnh chấm dứt cuộc đấutranh giữa hai bên Đến năm 1946, tờ báo của ông Field mỗi ngày xuất bản tới 400nghìn tờ Trong năm đó, ông lại cho xuất bản tờ tạp chí "Du lịch", lượng phát hànhlên tới 3,5 triệu tờ Ông Field đã có trạm phát thanh ở Chicago và một số nơi khác.Đến năm 60 thế kỷ XX, Field cháu đã tích lũy được số tài sản lên tới 168 triệu đô.Con trai cả của ông - Marshall Field IV - tiếp quản làm tổng giám đốc công ty xuấtbản

7 Moses taylor (1806-1882)

Ông là một trong những nhà ngân hàng kiệt xuất và có sức ảnh hưởng lớn ở

New York Ông trở thành tổng giám đốc ngân hàng Citibank, ông tập trung hếttinh lực của mình vào nhà máy sản xuất than thép, công ty đường sắt, công ty điệnbáo và công ty khí thiên nhiên

Trang 11

Cha ông từng là thương gia mật của John Jacob Astor Ông học tại một trường

tuổi ông làm nhân viên ở công ty nhập khẩu New York Năm 1834 lúc đó ông 28tuổi, đã kiếm được 15 nghìn đô và mượn thêm 35 nghìn đô của cha để thành lậpnên công ty riêng Lúc đầu ông kinh doanh ngành nhập khẩu đường Cuba Khônglâu sau, ông mở rộng nghiệp vụ và bắt đầu nhập khẩu cà phê, hoa quả Sau khicông ty thành lập được một năm, nhà hàng của ông đã bị một trận hỏa hoạn lớnthiêu trụi Hai năm sau, cuộc khủng hoảng kinh tế đã khiến nhiều công ty ở NewYork phải điêu đứng, thậm chí phải đóng cửa, nhưng công ty của ông lại vẫn tiếptục phát triển mạnh

Trong khi những nhà đầu tư khác đang phải chịu những thiệt hại và tổn thất vôcùng lớn bởi cuộc khủng khoảng kinh tế đó thì ông lại chớp lấy thời cơ mua vào cổphiếu với giá rẻ và ông đã mua hầu hết cổ phiếu của công ty đường sắt với giá 5đô/cổ phiếu Sau 7 năm, mỗi tờ cổ phiếu đó đã tăng lên là 240 đô/cổ phiếu

Việc ông thành công trong lĩnh vực thương mại, đầu tư và ngân hàng đều là nhờvào sách lược dự trữ nhiều vốn, đây cũng là một đặc điểm chính của ngân hàngCitibank Sách lược này cũng giúp ông có được số tài sản với giá rẻ nhờ vào sựthông minh tài trí của mình qua việc tận dụng thời cơ lúc nền kinh tế đang ở vàogiai đoạn mù mịt nhất Ông là người thấu hiểu hết mọi chi tiết nhỏ và phức tạpnhất trong khi kinh doanh mà ông gặp phải Dường như mọi việc xảy ra đều nằmtrong tầm tay và sự hiểu biết của ông, chính vì thế mà ông đã tránh được mọi khókhăn trở ngại mà ông gặp phải

Việc ông thành công trong lĩnh vực thương mại giúp ông lãnh đạo ngành vậnchuyển tàu biển và trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của công ty tàu khách TháiBình Dương cỡ lớn và công ty tàu khách American Chỉ trong vẻn vẹn bốn năm,ông đã có một số tài sản không nhỏ trị giá hơn 200 nghìn đô

Năm 1837, ông được bầu chọn là thành viên chủ tịch hội đồng quản trị ngânhàng Citibank mà đối tượng ngân hàng này phục vụ chính là các đoàn thể thươngnghiệp Ông đã ý thức được việc ngân hàng không nên chỉ là nơi các thương nhânphải bắt buộc phụ thuộc, mà cũng có thể phát triển sự nghiệp của mình dựa vàoquyền lực vốn có của bản thân Trong thời gian 20 năm làm chủ tịch hội đồng quảntrị, ông đã giúp ngân hàng Citibank trở thành một trong những doanh nghiệp cóthực lực mạnh nhất thành phố New York, đồng thời còn cho phép các thương nhânchuyển từ vay ngắn hạn sang vay dài hạn.Năm 1856, ông được đề bạt lên làm thống đốc ngân hàng Ông Taylor mất năm

1882 và số tài sản của ngân hàng làhơn 16 triệu đô

Ông Taylor đã trở thành một trong những nhà đầu tư tiền tệ độc nhất vô nhị vàquan trọng nhất lúc bấy giờ nhờ vào ngân hàng và đầu tư cá nhân Ông đã mua đấtđai nhà cửa ở New York, đầu tư vào mấy công ty khí đốt, về sau mấy công ty nàyhợp lại thành công ty khí đốt liên hiệp New York Ông còn đầu tư nền công nghiệpthan ở Pennsylvania, đặc biệt là công ty đúc thép và than đá Lackawanna Sau nàyông lại chuyển sang ngành vận chuyển đường sắt để vận chuyển than

Trong thời gian 10 năm sau cuộc nội chiến, ông Taylor vẫn là người đứng đầutrong việc đầu tư vào lĩnh vực đường sắt, ông đã đầu tư vào công ty đường sắtDelawara - Lackawanna & Western, cũng chính việc đầu tư này đã giúp ông xây

Trang 12

dựng được vương quốc đường sắt miền Trung và Tây nước Mỹ Ông đầu tư vàocông ty đường sắt Central Michigal và đầu tư vào mạng lưới đường sắt từ thànhphố Kansas kéo dài xuống phía Nam, cuối cùng trong một lần cạnh tranh với JayGould và "chuẩn tướng hải quân" Vanderbilt, ông đã bị thua và mất đi mạng lướiđường sắt này Ông đã bán số cổ phiếu mà ông đang giữ cho ông Vanderbilt, trongmấy năm cuối đời, họ đã hình thành nên đồng minh và đồng minh đó có một mốiquan hệ mật thiết và hết sức chặt chẽ Ông Taylor đã xây dựng mạng lưới đườngsắt phía Nam ở bang Geogian, bang South Carolina và bang Texast.

Ông thống kê toàn bộ tài sản của mình vào khoảng từ 40 - 50 triệu đô, số tiềnnày ông đều để lại cho vợ và năm người con Cho dù hai cậu con trai ông có không

ít cổ phần trong doanh nghiệp của gia tộc, nhưng con rể lúc còn sống và sau khimất đều có những cống hiến và đóng góp rất lớn cho sự phát triển của công ty giatộc nhà Taylor Cô con gái Eboding lấy Payne Payne đi lên từ một cổ đông nhỏcủa công ty mậu dịch Moses Taylor, sau này lên làm phó thống đốc ngân hàngCitibank Sau khi ông Taylor qua đời, Payne tiếp tục đảm nhiệm vị trí thống đốcngân hàng mãi đến năm 1891, ông Jame Stillman - trợ thủ đắc lực của ông Taylortiếp quản ngân hàng mới thôi

Dưới sự lãnh đạo của Stillman, ngân hàng mà ông Taylor sáng lập có một vị trí

vô cùng quan trọng trong ngành ngoại thương Mỹ Sau khi được ông Rockefellerrót vốn vào, ngân hàng này đã trở thành ngân hàng có 100 triệu đô đầu tiên của

Mỹ Cháu trai của ông là Moses Taylor II cũng đã tỏ rõ sự tài năng trong rất nhiềulĩnh vực nghề của ông mình, đồng thời cũng phát huy được khả năng cũng nhưnăng lực của mình, sau đó đảm nhiệm chức tổng giám đốc công ty thépLackawanna, rồi lại trở thành chủ tịch, mãi đến năm 1922 công ty này được báncho công ty thép Bethlehem Ông Moses Taylor II cũng đảm nhiệm chức vụ chủtịch hội đồng quản trị ngân hàng Citibank và công ty dầu khí liên hợp American

8 Nicholas Longworth

(1782-1863)

Nicholas Longworth được tôn là "triệu phú miền Tây", ông là người sở hữu đất

đai rộng nhất ở thành phố Cincinati - một trong những thành phố lớn nhất nước Mỹlúc bấy giờ Bí quyết thành công của ông là mua những mảnh đất với giá rẻ và luôngiữ chặt những mảnh đất đó cho đến khi nó đáng giá nhất mới đem bán Đến cuốiđời, chiến lược kinh doanh này đã giúp ông kiếm được khoảng 15 triệu đô

Ông là người ham thích công việc kinh doanh bất động sản một cách hết sứcngẫu nhiên Ông sinh ra ở Neward thuộc thành phố New Jersey và làm thợ giầy ở

đó Năm 1803, trong tay ông chỉ có mấy bộ quần áo, ông lên một con thuyền đi vềphía thành phố Cincinati Thành phố này là một thành phố xa xôi hẻo lánh chỉ có

800 người Ông đi cùng với một quan chức toà án để học luật, chỉ vẻn vẹn có 6tháng, ông đã trở thành một vị luật sư khu vực xa xôi này

Vụ án đầu tiên mà ông nhận thụ lý chính là đương sự của ông bị tố cáo ăn cắpngựa Lúc đó, dường như chẳng có việc gì nhục hơn việc ăn cắp ngựa, người ăncắp ngựa sẽ bị kết án tử hình Rất may mắn ông lại thắng trong vụ án đầu tiên này,nhưng đương sự của ông lại không có tiền trả mà thay vào đó là trả cho ông haixưởng rượu cũ Nhưng chủ xưởng rượu vừa mới mở rộng việc kinh doanh nên

Trang 13

không muốn bán, do đó đương sự đã trả cho ông 33 mẫu đất ở phố West (sau nàytrở thành phố lớn ở thành phố Cincinati) Đến năm 1851, giá trị của mảnh đất này

đã gần 2 triệu đô

Đó chính là quá trình mà ông bước chân vào lĩnh vực bất động sản Ông tiếp tụclàm luật sư, đồng thời cũng không ngừng tăng thêm lượng đất cho mình, nhữngmảnh đất ông sở hữu sau này đều trở thành trung tâm thương mại của thành phốCincinati

Lúc bấy giờ thành phố này chỉ như là một thôn trang nhỏ, nhưng ông tin vào sựphát triển sau này Ông thường mua những mảnh đất mà không có ai mua, muanhững mảnh đất mà người khác cho là không có giá trị và giờ đây chúng lại trởthành những mảnh đất giá trị nhất ở thành phố Dân di cư bắt đầu đổ xô về thànhphố này, đến năm 1830, dân số của thành phố này đã vượt quá con số 24 nghìnngười; năm 1860, người dân đã tăng lên hơn 170 nghìn người Đất của ông đềunằm ở trung tâm thành phố Năm 1819, ông đã kiếm được rất nhiều lời từ việcbuôn bán bất động sản, vì thế mà ông đã bỏ nghề luật sư để chuyên tâm vào việcbuôn bán bất động sản Năm 1850, ông có một lượng đất rộng lớn, theo như báocáo ông đã trở thành người phải nộp thuế đứng thứ hai ở Mỹ, số tiền thuế mà ôngphải nộp là 17 nghìn đô Ông chỉ thấp hơn ông William B Astor một chút

Ông còn xây dựng khu vườn khổng lồ, mỗi năm có thể sản xuất hơn 500 nghìnbình rượu nho Nho của ông đã trở nên nổi tiếng khắp nước Mỹ Nhà ông nằm trênmột phố lớn ở thành phố Cincinati, xung quanh là những vườn hoa rực rỡ sắc màu.Theo tờ báo tuần Harper's cho biết: "Nếu như người trồng vườn của ôngLongworth không ở đó, ông đích thân dẫn khách đi tham quan vườn hoa của mình.Ông là một nhà văn với tư duy nhạy bén, tác phẩm văn học của ông là những ángvăn trí tuệ, hài hước và mang tính châm biếm đả kích sâu sắc" Nghe nói ngay cảông Abraham Lincoln cũng mộ danh vườn hoa của ông khi tham quan, đồng thờicòn tưởng ông Longworth chính là người trồng ra những loại hoa đó

Đó cũng không phải là điều ngạc nhiên, mọi người vẫn gọi ông là Longworth

kỳ quặc, sở dĩ như vậy là vì người trồng hoa ở nhà ông còn thường xuyên mặcđẹp hơn cả ông, hơn nữa ông còn thường xuyên đội chiếc mũ bạc màu cũ nát,chiếc áo khoác cũng quá khổ rộng thùng thình Đôi giầy mà ông đi vừa rộng vừabẩn, phía trên còn đính một miếng da thuộc Quả thật việc ăn mặc của ông thật tồitệ! Một hôm, ông đi trên phố, thời tiết nóng bức, ông dừng lại, cúi người xuốnglau mồ hôi, đúng lúc ông cầm chiếc mũ rách đó trong tay, một thân sĩ đi ngangqua tưởng ông là ăn mày, liền bỏ vào mũ của nhà triệu phú này hai xu rưỡi Ôngvốn là người rất hài hước, chính vì thế mà ông đã cho mấy đồng xu đó vào trongtúi áo và nói: "Cảm ơn ông Cả đời tôi chưa bao giờ kiếm được hai xu rưỡi dễ đếnvậy"

Độ chênh lệch về tính cách của ông rất lớn, khi làm ăn buôn bán, ông rất tànnhẫn…, bằng mọi giá và bất chấp pháp luật để đánh bại đối thủ Ông là người keokiệt, ăn mặc giản dị giống "một thằng ăn mày hơn là một nhà triệu phú", nhưngnhiều khi ông lại là người rất khảng khái Có một câu chuyện về ông như thế này:Một hôm, có một người ăn mày vào phòng làm việc của ông, chỉ vào đôi giầy ráchnát của mình, thế là ông liền tháo một chiếc giầy của mình ra để cho người ăn màythử Người ăn mày đi vừa chiếc giầy của ông, thế là ông liền tháo nốt chiếc kia choông ấy Thật khó tưởng tượng nổi lại có một nhà triệu phú như vậy, nhưng sau khingười ăn mày ra khỏi phòng, ông lấy lại tác phong làm việc của mình và ra lệnh

Trang 14

cho người hầu ra cửa hàng giầy mua một đôi khác về cho ông với điều kiện khôngđược mua vượt quá 1,5 đô.

Theo thống kê của tờ tạp chí Harper’s cho thấy đến lúc ông qua đời, ông có sốtài sản là 15 triệu đô, số tiền mà ông phải nộp thuế là hơn 17 nghìn đô, đứng vị tríđầu bảng khi nộp thuế thu nhập Ông qua đời năm 1863, hưởng thọ 81 tuổi, ông đã

để lại toàn bộ số tài sản đó cho con trai và ba người con gái

Cháu nội ông trùng tên với ông, từ năm 1925 đến năm 1931 đảm nhiệm chứcnghị trưởng nghị viện Quốc hội Mỹ và đã kết hôn cùng con gái tổng thốngTheodoro Roosevelt là Alice Roosevelt Thế hệ sau đã xây dựng công viên Edia ởCincinati và giúp đỡ thành lập viện bảo tàng nghệ thuật Cincinati Về sau, khu biệtthự của ông ở phố Pakeda đã trở thành viện bảo tàng Taft, còn vườn hoa mà ônghết lòng chăm sóc và yêu thích đã trở thành một danh thắng được thành phố gìngiữ

9 Oliver h payne (1839-1917)

Ông Oliver H Payne đã giành được chiến thắng lớn đầu tiên trong cuộc nội

chiến Mỹ, cũng vì thế mà được phong làm đại tá Sau này, ông đã giành đượcnhiều chiến thắng trong giao dịch chính trị cũng như trong thương mại nhờ vàotinh thần chiến đấu như vậy của mình, trở thành nhân vật cấp lãnh tụ trong công tydầu mỏ Standard Rockefeller

Cha ông là công nhân đường sắt và là một thương nhân thành công, về sau chaông trúng vào nghị sĩ quốc vụ viện bang Ohio và thẩm nghị viện Mỹ Năm 1861khi xảy ra cuộc nội chiến, ông Payne đã phải tạm dừng chuyện học hành của mình

ở khoa toán trường đại học và trở thành một trung uý tham gia quân đội liên bangphương Bắc bang Illinois Ông tham gia chiến dịch ở lưu vực sông New Madriz,sông Corinth, sông Bonn và sông Mississippi Chẳng bao lâu ông được phong làmđại tá Cho dù bị thương nặng, nhưng ông vẫn tiếp tục tác chiến trong trận chiếnđấu ác liệt đó Trong trận chiến đó, ông đã được khen ngợi hết lời vì "sự trungthành và sự xuất sắc" Dưới sự lãnh đạo và dìu dắt của Sherman, ông đã xuất ngũ

và dốc hết toàn bộ sức lực của mình vào kinh doanh

Khi ông trở về Cleveland, ông Payne trở thành nhân vật tiên phong trong lĩnhvực kinh doanh dầu mỏ Công ty của ông - công ty Clark - Payne là đối thủ cạnhtranh của tập đoàn John D Rockefeller Sau mấy năm cạnh tranh với Rockefeller,ông Payne gia nhập vào tập đoàn của công ty dầu mỏ Standard và giữ chức vụ tổngquản tài chính của công ty này

Ông không ngừng nâng cao tài lực của mình, chính vì thế mà ông đã gây ratiếng xấu cho cha đẻ ở Washington Năm 1884, ông Payne cha được bầu chọn vàotrong thẩm nghị viện Mỹ, chính vì thế mà lời nói của ông rất có trọng lượng và cónhững ảnh hưởng nhất định, Payne con để có chân trong thẩm nghị viện đã phải bỏ

ra hơn 100 nghìn đô hối lộ các quan chức trong bộ máy lập pháp bang Ohio (lúc đó

là do bộ máy lập pháp bổ nhiệm thẩm nghị viện) Nghe nói Payne ngồi bên cạnhmột chiếc bàn ở khách sạn Colunbo, bên cạnh đặt một bao cổ phiếu để làm quàphân phát cho các nhân viên trong bộ máy lập pháp đó

Trang 15

Theo điều tra của thẩm nghị viện, có hơn 50 nhân chứng được mời ra toà làmchứng, nhưng vụ án này đã bị gác lại, không tiến hành truy cứu bàn cãi nữa, có thể

là thiếu ý nguyện chính trị nhiều hơn là thiếu chứng cứ Ngoài ra, ông còn bị chỉtrích là bù nhìn của công ty dầu mỏ Standard

Năm 1884, đại tá Payne đã tới New York và cũng từ đó mà ông dần dần khôngmàng đến chuyện kinh doanh dầu mỏ nữa Ông đầu tư vào ngành ngân hàng vàngành việc làm với tư cách là "bạn hàng dầu mỏ Standard", bao gồm công ty thuốc

lá Mỹ và công ty than và sắt Tennessee, mãi đến tận khi ông được kết nạp vào độingũ của công ty gang thép Mỹ

Đồ dùng xa xỉ nhất của ông chính là chiếc ca nô siêu tốc, đó là chiếc ca nô siêutốc lớn nhất, nhanh nhất và hào hoa nhất trong nước Ông đã lái chiếc ca nô nàyđến châu Âu, sau này còn đi khắp thế giới

Cả đời ông sống độc thân và đã quyên tặng 500 nghìn đô để thành lập lên họcviện y học Konal, ngoài ra ông còn tặng cho học viện này 8 triệu đô làm kinh phí.Năm 1917, khi qua đời, ông quyên tặng cho thư viện công cộng New York, trườngđại học và học viện y học mỗi nơi là 1 triệu đô Số tài sản còn lại khoảng 178 triệu

đô để lại cho cháu trai mà ông yêu quý nhất

hệ, đó là cung cấp thịt dê cho quân đội liên bang trong phạm vi 10 dặm ở thành phốPhiladenphia, và ông đã kiếm được 50 nghìn đô trong vụ làm ăn này Ông đã mởmột cửa hàng thịt bằng số tiền mà ông kiếm được, ngoài ra ông còn bắt đầu thu muađường xe điện trong thành phố Philadenphia

Ông cũng đã có một thời gian làm chính trị trong chính quyền thành phố Ông làmviệc ở ủy ban giáo dục, năm 1873 được bổ nhiệm làm tổng quản tài chính thànhphố Lúc đó, lương của nhân viên trong chính phủ rất hậu hĩnh, do đó ông trở nênrất giàu có nhờ vào việc làm quan chức chính phủ Năm 1877, ông bị thất bại tronglần tranh cử thống đốc bang, ý đồ làm quản lý chính trong lĩnh vực tài chính củabang cũng không thành

Năm 1875, ông cùng với ông William Elkins thành lập công ty xe điện Nhờvào quan hệ chính trị và dầy vốn, năm 1880, ông và bạn làm ăn tiếp quản công tyvận chuyển xe khách liên hợp Sau khi tiếp quản thì dường như công ty này đã caiquản toàn bộ tuyến đường sắt trong thành phố và tuyến đường sắt Bắc Nam, tuyếnđường sắt Đông Tây Đến năm 1882, mỗi năm vận chuyển gần 33 triệu lượt khách.Năm 1883, ông và bạn làm ăn đã thành lập công ty vận chuyển Philadenphia Họbắt đầu thực hiện một kế hoạch mang tính chiến lược cao - kế hoạch thay xe chạymôtơ bằng xe chạy dây cáp điện Họ đã phải tiêu tốn khoảng hơn 10 triệu đô và

Trang 16

trong thời gian 5 năm, lắp đặt một đoạn đường hai đường ray dăi 10 dặm Văonhững năm 90 của thế kỷ XIX, câc nhă đầu tư bắt đầu lắp đặt hệ thống xe điện Dongười dđn phản đối những tuyến cao khỏi mặt đất, công ty vận chuyển năy đănhphải lắp đặt lại tuyến đường trong phố vă được chính phủ đồng ý cho lắp đặt hệthống chạy bằng điện Hoạt động năy cần phải đầu tư mấy triệu đô, nhưng đến năm

1895, công ty đê mở rộng quy mô hoạt động vă lượng khâch lín tới hơn 100 triệungười

Văo giữa thập niín 90 thế kỷ XIX, tập đoăn của ông đê lũng đoạn ngănh vậnchuyển trong thănh phố, ông bắt đầu phât triển tuyến đường sắt cao tốc ra ngoạithănh Họ đê thuí được quyền đặc biệt sử dụng 13 tuyến đường cao tốc Cho dùnhóm hợp tâc năy đê lũng đoạn hệ thống năy, nhưng do chi phí quâ cao cuối cùng

họ đê bị thất bại Cùng với việc giâ thănh tăng cao vă chi phí không giảm, vì thế

mă lợi nhuận cũng bắt đầu giảm Cuối cùng chính phủ đê cai quản phần lớn tuyếnđường năy

Ông đê hợp tâc với ông Thomas Fortune Ryan vă ông William CollinsWhithney cung cấp vốn vă đưa ra sâch lược cho ngănh vận chuyển New York Ông

vă bạn hợp tâc - ông William Elkins còn tiếp tục đầu tư văo hệ thống đường sắt ởChicago, Pittsburgh, Baltimore Không lđu họ có nhiều đường xe điện trín mặt đấthơn, theo thống kí tổng vốn đầu tư của họ lín tới 1,5 tỷ đô

Khi lă người khai thiín lập địa ra ngănh vận chuyển xe điện thì ông lă một trongnhững người tiín phong quân triệt sử dụng xe câp vă xe điện Ông sâng lập nín hệthống vận chuyển hiệu quả nhất, hiện đại nhất trong nước Ngoăi ra ông còn đầu tưvăo nhiều lĩnh vực khâc Ông bỏ vốn thănh lập nín công ty gang thĩp America,công ty thuốc lâ America vă công ty dầu mỏ Standard

Ông xđy dựng một dinh thự mỹ lệ ở công viín Acyrchins trong thănh phốPhiladenphia vă đặt tín lă công viín Lineburg Trong phòng trưng băy những bứchoạ của họa sỹ Rafael vă một trong những đồ sứ Trung Quốc cổ tinh xảo nhất nước

Mỹ Ông lă người dẻo miệng vă có một phòng sâch rất lớn

Ông có ba người con trai, trong số đó chỉ một người con trai sống lđu hơn ông.Sau khi ông qua đời không lđu, Goerge D Widener đê tiếp quản công ty vậnchuyển của ông Năm 1883, Goerge lấy con gâi của bạn hăng cha mình, họ sinhđược hai người con một nam một nữ Năm 1912, Goerge vă con trai - Henry đêgặp nạn trín đường từ Luđn Đôn về quí Lúc đó Henry mới 27 tuổi, Henry lă mộtngười đam mí sưu tập sâch, trước lúc chết không lđu, Henry đê mua 1.598 tập "tảnvăn" của Pegen Henry đê từng nói: "Tôi sẽ luôn đem theo nó, cho nó văo túi, nếunhư tôi gặp nạn, nó sẽ cùng tôi về nhă" Trong vụ tai nạn đó mẹ ông may mắn sốngsót nín bă đê đem toăn bộ tập sâch đó tặng cho trường đại học Harvard vă xđydựng nhă tưởng niệm phòng sâch Henry A Windener

Khi Widener cha mất văo năm 1915, hưởng thọ 81 tuổi, ông lă người giău nhấtthănh phố Philadenphia Theo thống kí số tăi sản mă ông để lại lín tới 100 triệu đô

vă số tăi sản đó ông đều để lại cho cậu con út vă con trai, con gâi của Goerge Ông

đê quyín tặng 1,1 triệu đô để lăm từ thiện kể cả tiền xđy học viện giâo dục đặc biệtcho trẻ em Ông đê tặng ngôi nhă ở phố Broadway vă ngôi nhă đó đê trở thănh chinhânh của thư viện tự do thănh phố Philadenphia, những tâc phẩm nghệ thuật mẵng sưu tập cũng quyín tặng cho thị dđn toăn thănh phố

Trang 17

Con trai út của ông - Joshep là nhà tiền tệ và vận động viên, ông sở hữu côngviên Belmont, đường đua ngựa Hayri và một lượng lớn tác phẩm nghệ thuật,những tác phẩm nghệ thuật đó của ông được tặng cho viện mỹ thuật quốc gia.Joshep mất năm 1943, để lại cho con trai và con gái khoảng 20 đến 30 triệu đôcùng số của cải của cha ông

10 Peter Chardon Brooks

(1767-1849)

Kinh doanh vận chuyển bằng tàu là một nghề rất nguy hiểm, nhưng ông lại tìm

được một cách kinh doanh rất hiệu quả Năm 1789, ông sáng lập nên công ty bảohiểm ở trong quán rượu nho Boston, công ty này đã rất thành công, khi ông nghỉ hưu

ở tuổi 36 đã có một lượng tài sản cực lớn Ông trở thành người giàu nhất ở NewEngland

Xuất thân từ một gia đình nghèo khổ, cho dù đến từ một gia tộc nổi tiếng ở NewEngland, nhưng người cha tôn kính của ông - ông Edward Brooks là một vị mục sưkhu giáo hội nghèo ở thành phố Yarrmouth bang Maine Thần học của ông Edwardđược coi là có chút quá tiến bộ đối với khu giáo hội cũ bảo thủ, chính vì thế cha ông

đã dẫn cả nhà quay về với tổ tiên ở trường Medford bang Massachusetts

Khi cha ông còn sống, thu nhập của gia đình rất thấp, khi ông mới 14 tuổi, chaông đã qua đời, khiến gia đình ông sạch như chùi Ông đã bị đưa đến Boston giaocho một thương nhân để học nghề Sau khi học nghề xong, ông quyết định theonghề bảo hiểm

Mười năm cuối của thế kỷ XVIII là thời kỳ rất tốt đối với nghề vận chuyểnđường biển ở Mỹ, sự hỗn loạn trong cuộc chiến tranh châu Âu đã khiến cả thế giớiphải dựa vào thương nhân Mỹ Tình hình thế giới lúc đó khó mà tính trước được,cũng chính tình hình khó khăn đó đã tạo một thị trường phát triển như vũ bão chongành bảo hiểm và ông cũng kiếm được một khoản tiền khá lớn; ông đã nghỉ hưukhi mới hơn 30 tuổi và đã xây dựng một tòa biệt thự trong nông trường của gia tộc,nhưng dù nói là đã nghỉ hưu nhưng ông không hề được nghỉ Năm 1806, bạn ông

đã thuyết phục ông giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị của công ty bảo hiểm trênbiển New England, đây là công ty cung cấp bảo hiểm cho tàu buôn đầu tiên ở NewEngland Mấy năm sau ông lại nghỉ hưu, về sau một người bạn trong đảng liênbang của ông đã cử ông đến thẩm nghị viện quốc hội và ông đã nhậm chức ở đótrong khoảng thời gian từ 1806 đến năm 1814 Năm 1820, ông được phái đến ủyban hiến pháp Mỹ, cuối cùng trong khoảng thời gian từ năm 1819 đến 1823 đãnhậm chức ở nhà trắng và thẩm nghị viện

Đầu tư vào lĩnh vực đường sắt và cổ phiếu tính rủi ro rất cao, nhưng ông khôngthích đầu cơ thương mại Ông thường nói: "Tôi thích ngâm mình dưới chỗ nướcnông, không phải vì nước nông, mà là vì như vậy có thể xác định và hiểu đượcnước sâu bao nhiêu" Thỉnh thoảng ông cho những công ty tin tưởng và làm ăn tốtvay vốn, nhưng không phải toàn bộ như vậy mà cũng có ngoại lệ, ông đã từng làmmột việc mà ông vô cùng căm ghét: đó là thông qua không ngừng đầu cơ thương mại

ở thành phố Cleveland bang Ohio Để nhớ đến ông, ở khu này có một con phố tên

là Chardon

Trang 18

Một nguyên tắc khác dẫn dắt sự nghiệp của ông chính là việc ông có được lợinhuận nhờ vào cho người khác mượn tiền, nghe nói ông đã có được lợi nhuận hơn6% khi cho vay và cầm cố Theo ông thì tất cả tiền vốn mà ông bỏ ra đều hoạtđộng rất hiệu quả và rất giá trị Ông đã cho các doanh nghiệp mượn tiền với giáthấp hơn so với thị trường, ông còn thẳng thắn nói với họ mục đích chính của ông

là làm từ thiện Cho dù ông rất thoải mái khi cho người khác mượn tiền, nhưng bảnthân ông lại có một nguyên tắc đó là không mượn tiền của người khác

Trong khi những người khác đang tham lam tranh thủ đầu cơ buôn bán, ông lạisống một cuộc sống rất ổn định Chính sự giàu có đã khiến ông có thể độc lập, ôngkhông "bị sự theo đuổi tiền bạc trói buộc, cũng không vì mạo hiểm kiếm tiền màmệt mỏi" Năm 1849, sau khi ông mất không lâu, tài sản của ông còn khoảng 1,3

triệu đô

Philip Danforth Armour

(1832-1901)

Năm ông Armour 19 tuổi đã cùng ba người bạn rời quê hương thị trấn Stockton

thuộc New York, quyết định đi bộ đến khu mỏ vàng ở Califocnia, trên đường mộttrong bốn người họ đã bị chết, hai người kia quay về quê Sau 6 tháng, duy nhấtmột mình ông đã đến bờ biển Tây Ông không tìm thấy vàng, nhưng lại sống đượcnhờ vào lòng quyết tâm và sự ngoan cường Cuộc sống của ông chủ yếu dựa vàoviệc đào kênh mương, mỗi ngày ông kiếm được 5 đô Sau 5 năm, ông kiếm được8.000 đô

Trên đường từ Califocnia trở về quê, ông đã dừng chân ở Milwaukee, sau nàyông lại quay trở lại định cư ở nơi đây Ông đã thành lập công ty nông sản bằng sốtiền mình kiếm được Khi cuộc nội chiến sắp kết thúc, ông đã kiếm được mộtlượng tiền lớn nhờ vào việc buôn bán thịt lợn Trước khi liên minh phía Nam đầuhàng, ông đã ký được hợp đồng lớn với giá 40 đô/thùng Khi cuộc nội chiến kếtthúc, giá thịt lợn giảm xuống còn 18 đô/thùng Mỗi thùng ông kiếm được 22 đô,hợp đồng đó ông kiếm được 1-2 triệu đô Ông tiếp tục kinh doanh gia công chếbiến thịt lợn Năm 35 tuổi, ông và hai người anh từ Milwaukee đến Chicago làmnguồn cung cấp thức ăn chăn nuôi gia súc và ngũ cốc, Chicago là một nơi lý tưởng

để kinh doanh buôn bán gia công chế biến thịt lợn Ông và hai người anh của mình

đã thành lập nên công ty Armour, về sau công ty này trở thành doanh nghiệp giacông thịt lợn lớn nhất nước

Ông là một trong những người đầu tiên áp dụng kỹ thuật đông lạnh loại hìnhmới trong việc gia công chế biến thịt lợn, đồng thời cũng là người thúc đẩy mạnhnhất trong việc tiêu thụ thịt lợn trong cả nước Trước đó, việc cung cấp thịt lợn vàthịt bò cho vùng biển Đông cần phải vận chuyển gia súc sống bằng tàu hoả, saunày đều được gia công chế biến sẵn, nên mọi chi phí cho việc vận chuyển rất thấp.Phía đường sắt không nhận hàng đông lạnh, bởi vì như vậy sẽ giảm một lượng lớnviệc vận chuyển bò lợn sống Ông đã tự thành lập nên đội xe riêng, không lâu công

ty của ông đã chuyển việc kinh doanh gia công các loại thịt theo mùa thành kinhdoanh quanh năm

Bên cạnh việc sản xuất các loại sản phẩm gia công từ thịt, ông Armour lại còn

mở rộng lĩnh vực sản xuất, bắt đầu sản xuất các loại sản phẩm phụ từ thịt, sản xuất

Trang 19

xà bông, phân hoá học, bơ nhân tạo, da thuộc và các sản phẩm da thuộc cũng nhưnhiều sản phẩm khác Chuyện làm ăn buôn bán của ông ngày một phát triển mạnh Ngoài thành phố Chicago ra, ông còn xây dựng "thị trấn gia công" riêng, nó làmột thành phố rất nhỏ, nhưng đầy đủ mọi thứ như ngân hàng, bưu điện và toà báo,tất cả đều do ông sáng tạo và xây dựng nên Ông đã thuê hơn 15.000 người, đến

Mc Clure's, lương năm của ông là hơn 6 triệu đô Ông có hơn 1.400 chiếc xe điện,hơn 700 con ngựa kéo, máy nâng hàng hoá lớn nhất thế giới và một công xưởngsản xuất 7 triệu tấn keo dán Những nông trường súc vật với phạm vi gây ồn rấtlớn, mùi hôi thối bay khắp nơi, cũng chính vì thế mà tiếng xấu về ông cũng khôngphải là ít Ngoài ra, môi trường làm việc của công nhân cũng vô cùng nghiệt ngã Ông là một người trầm tính và có một sức khoẻ dồi dào, một lòng một dạchuyên tâm với việc kinh doanh buôn bán Ông thường 5 giờ sáng đã đến nhà máy

và làm việc đến tận 6 giờ tối Ông có thói quen cứ đến 9 giờ tối là đi ngủ Ôngcũng từng nói: "Tôi không thích tiền, nhưng tôi thích kiếm tiền"

Năm 1892, ông đã nghe theo tiến sĩ E.D Sharas: "Nếu tôi có 100 đô, tôi sẽ làmgì" Quả thật ông Armour trong tay có mấy trăm đô đã xây trường đại học kỹ thuậttrên cơ sở ý tưởng của vị mục sư này để đào tạo công nhân kỹ thuật, ông còn thuê

vị mục sư này làm hiệu trưởng Cuối cùng trường này đã trở thành bộ phận trungtâm của học viện kỹ thuật Illinois

Theo thống kê năm 1893, ông có khoảng 50 triệu đô Mỗi buổi sáng ông đềuxách một túi đựng 100 tờ cổ phiếu 1 đô đặt ở trên bàn, sau đó cả ngày hôm đó ôngphân phát hết số tiền đó, mỗi lần một tờ

Ông cũng có những cống hiến trong việc xây dựng thành phố Chicago Trongcuộc khủng hoảng kinh tế năm 1893, rất nhiều nhà đầu tư phải sợ hãi và tranh nhaurút tiền khỏi ngân hàng, bởi vì tin đồn là ngân hàng này sắp phá sản Ông và nhữngnhà tỷ phú khác ở Chicago đã đứng ra bảo đảm với quần chúng, họ rất tin tưởngvào ngân hàng này Để chứng minh điều này, ông đã xuất tiền từ tài khoản củamình để đổi lấy cổ phiếu của bất cứ người nào muốn bán Có khoảng 1.000 ngườiđến văn phòng ông muốn đổi, vì thế đã cứu được ngân hàng

Ông qua đời năm 1901 và giao toàn bộ quyền công ty cũng như số tài sản trị giá

J Ogden Lúc đó, hàng năm doanh thu của công ty này hơn 100 triệu đô J Ogdentiếp tục phát triển và tăng thêm tài sản của cha, sau 16 năm nỗ lực làm ăn, doanhthu năm của công ty đã tăng lên gấp 5 lần Và J Ogden được coi là người giàu nhấtthế giới Nhưng, sau khi cuộc đại chiến thế giới lần thứ nhất kết thúc, do hàng loạt

vụ đầu tư làm ăn bị thất bại, trong vòng 130 ngày, mỗi ngày ông bị tổn thất 1 triệu

đô Cho dù Armour có giàu đến mấy, thì cuối cùng tiền cũng hết Năm 1923, J.Ogden đã không còn được quyền cai quản tài chính công ty của cha nữa, năm 1927ông qua đời, tài sản của ông chỉ vẻn vẹn 20.000 đô Như những gì ông đã nói: "Thếgiới này đối đãi với người có tiền còn tồi tệ hơn so với những người không cótiền"

Robert Wood Johnson, Jr

(1893-1968)

Trang 20

Sau khi hoăn thănh sự nghiệp phục vụ binh dịch trong cuộc đại chiến lần hai,

ông Robert Wood Johnson con đê nổi tiếng khắp thế giới với tín tướng quđnJohnson trong việc mở rộng vă phât triển công ty của cha vă chú ông trở thănhcông ty lớn mạnh mang tính quốc tế chuyín sản xuất dược phẩm, sản phẩm hộ lý

câ nhđn vă nhiều sản phẩm khâc

Ông lă một chăng trai gầy nhưng rắn chắc với mâi tóc mău văng kim Ông trởnín nổi tiếng khắp mọi nơi nhờ tinh thần trâch nhiệm cao của mình Khi ông lămthị trưởng thănh phố Cotean bang New Jersey, một lần trong buổi yến tiệc chínhthức, ông đê nhận được một cuộc điện thoại của một người dđn thănh phố; ngườigọi điện thoại cho ông lă một phụ nữ đang vô cùng phẫn nộ vì râc của bă không cóngười xử lý, người phụ nữ năy còn chửi ông lă một thị trưởng bẩn thỉu Ông bỏmặc 20 vị khâch ở đó vă mặc lễ phục lín xe đến thẳng nhă người phụ nữ đó Ngườiphụ nữ năy vô cùng kinh ngạc, sau khi chỉ cho ông thấy thùng râc năo lă thùng râcnhă bă, ông lập tức bỏ thùng râc đó văo thùng xe sau vă đưa đến bêi râc

Cha của ông đê từng lă thầy thuốc ở New England, lúc đó cha ông đê phât minh

vă sản xuất ra thuốc khâng sinh, cha ông đê cùng với hai người em của mình thănhlập công ty Johnson & Johnson Johnson bố lă người tiín phong ứng dụng giâo họcphâp Joseph, giâo học phâp năy đề xướng phương phâp phẫu thuật vô khuẩn, giữ vếtthương không bị nhiễm trùng Ông đê cố gắng vận dụng những lý luận năy văotrong thực tiễn vă đê phât minh ra một loại thuốc, loại thuốc năy đê đạt được hiệuquả bảo vệ vô khuẩn

Ông Johnson con sinh năm 1893 ở thănh phố New Brunswick Những nămtrước đđy, công ty của cha ông được đặt ở đđy, Johnson không học đại học, năm 17tuổi ông văo lăm ở công ty của cha vă lăm công nhđn may, ông đê thăng chức rấtnhanh trong thời gian lăm việc ở đđy Đến năm 25 tuổi, ông được bổ nhiệm lămphó tổng giâm đốc, năm 39 tuổi được bổ nhiệm lăm tổng giâm đốc, năm 45 tuổi trởthănh chủ tịch hội đồng quản trị Khi ông đứng ra cai quản công ty, lúc đó chủ yếulăm thị trường trong nước, mức tiíu thụ mỗi năm khoảng 11 triệu đô, sau khi ôngtiếp quản, đê mở rộng sản xuất vă phạm vi tiíu thụ sản phẩm được mở rộng ra 120quốc gia vă khu vực Khi ông qua đời công ty năy đê trở thănh nhă sản xuấtnguyín liệu thuốc, sản phẩm bảo vệ sức khoẻ lớn nhất thế giới, kim ngạch tiíu thụhăng năm lín tới 750 triệu đô

Lă một lênh đạo luôn được mọi người tôn trọng vă nể phục, ông Johnson con đêđược phong lăm chuẩn tướng trong cuộc đại chiến lần hai, ông còn đảm nhiệmnhiều chức vụ khâc, cuối cùng ông được bổ nhiệm lăm phó chủ tịch hội sản xuấtngănh quđn sự Ông đê âp dụng tinh thần vă kỷ luật trong giời gian phục vụ chiếntranh văo việc kinh doanh ở công ty, đối với ông việc sâng lập ra một đoăn thểmẫu mực quan trọng như việc tạo ra thu nhập Ông đê từng nói: "Câi mă chúng tôiphải xđy dựng không những lă khung bằng đâ vă sắt thĩp mă còn lă khung bằng ýtưởng vă lý tưởng" Ông đề xướng việc phđn tân kinh doanh, đề xướng nđng mứclương cơ bản, cải thiện môi trường lăm việc Ông động viín khích lệ nhđn viín hêymạo hiểm khi lăm việc

Sau năy khi ông James trở thănh chủ tịch hội đồng quản trị kiím giâm đốc điềuhănh công ty nhớ lại thời kỳ đầu sự nghiệp của mình, ông Johnson đê có nhữngphản ứng về thất bại của ông Lúc đó ông James lăm chủ quản phụ trâch sản phẩmmới vă tìm câch để đưa sản phẩm mới đó ra thị trường, song điều không may lẵng đê thất bại, Johnson đê gọi ông văo văn phòng, lúc đó James nghĩ chắc chắn

Trang 21

mình sẽ bị đuổi việc nhưng Johnson nói: "Nghe nói anh đã bị thất bại?" "Vâng,thưa ông" - James lo lắng trả lời Johnson lại nói: "Tôi còn biết công ty đã mất 86,5nghìn đô vì loại sản phẩm mới này" "Vâng, đúng vậy".

Ông Johnson đứng dậy và đưa tay ra bắt tay James, ông nói: "Tôi chỉ muốnchúc mừng anh, nếu như không ai muốn đưa ra quyết định thì chẳng có việc gì xảy

ra, nhưng nếu như phải đưa ra quyết định thì việc sai sót là khó tránh khỏi"

Ông Johnson là người rất thẳng thắn và luôn bảo vệ quyền lợi của nhân viên,ông luôn đưa ra chế độ tiền lương công bằng cho nhân viên của mình Ông cũngrất quan tâm đến những giám đốc ở công ty, ông nói: "Làm cho giám đốc của bạntrở nên giàu có, họ sẽ giúp bạn càng giàu có hơn" Công ty Johnson & Johnsonmuốn mình trở thành công ty mẫu mực được xã hội tín nhiệm

Hồi trẻ ông Johnson rất mê du thuyền, bóng rổ, săn bắn và chơi phi thuyền Ông

đã giành được nhiều cúp khi đi đua du thuyền, ông còn tham gia cuộc đua duthuyền vượt Đại Tây Dương đến Tây Ban Nha Ông đã từng đi thám hiểm ở gầnvùng Bắc Cực Ngoài ra ông còn là một nhà diễn thuyết ưu tú đầy chất hài hước.Ông và người anh em của mình đã thừa hưởng 84% quyền cổ phiếu của công tyJohnson & Johnson, dưới sự cố gắng và nỗ lực, họ đã đưa công ty này ra thị trường

và họ đã giữ được 70% cổ phần công ty Ông mất năm 1968 hưởng thọ 74 tuổi,ông đã dùng gần 1 tỷ cổ phiếu của công ty để xây dựng quỹ Robert Wood Johnson,đây là quỹ lớn thứ hai của Mỹ, đồng thời cũng là quỹ lớn nhất trong lĩnh vực bảo

vệ sức khoẻ và vệ sinh

Ronald Owen Perelman

(1943- …)

Ông Perelman là một anh hùng đầu tư siêu cấp Ông đã từng xây dựng mạng

lưới kinh doanh có thể địch được với bất cứ một mạng lưới nào khác Phạm vi đếquốc thương mại của ông vô cùng đa dạng và phong phú từ mỹ phẩm, đồ gỗ, tranhbiếm họa, đến thế giới thông tin, rồi ngân hàng, đóng tàu, v.v… Tổng cộng ôngkhởi phát hơn 40 hạng mục kinh doanh, nhưng trong số những loại kinh doanh đótốt nhất là công ty cổ phần Mc Cormick và Forbes Không giống như những nhà đầu

tư khác, ông không hề lợi dụng tiền vốn của người khác mà hoàn toàn quản lýcông ty ở trung tâm của doanh nghiệp trị giá 5,1 tỷ đô

Bản thân ông là mối liên lạc tập hợp thương mại trong sự dung hòa này Ôngmuốn lựa chọn kiểu kinh doanh riêng "Tôi yêu tất cả công việc kinh doanh củachúng tôi Tôi thích kinh doanh và thích làm việc lớn"

Ông rất tâm đắc về ý nghĩ đầu tư lạc quan này, chính ý nghĩ đó đã gắn kết công

ty xì gà liên hiệp với ông Mỗi ngày ông hút 5 điếu, ngay ở trong phòng làm việccủa ông còn khắc dòng chữ: "Thích tôi chính là thích xì gà của tôi"

Ông không chỉ đầu tư vốn vào công ty, mà còn rất tích cực quản lý công ty Ôngrời khu nhà ở thị trấn gần văn phòng Mc Cormick và Forbes và đến làm việc ở 62phố Manthattan, công ty không thấy treo biển, ông và 20 nhân viên cùng nghĩ cáchtạo dựng và phát triển công ty của mình Ông Perelman được bồi dưỡng và đào tạo

để trở thành một người kinh doanh Cha ông là một di dân và đến Philadenphia tạodựng sản nghiệp Belmont Bản thân Perelman cha là lính phục kích, ông thu mua

Trang 22

và xây dựng sự nghiệp thương mại và được lãi lên tới 350 triệu đô Ông được coi

là thương nhân mạnh và rắn rỏi

Ông Perelman cùng với cha mình đã xuất hiện ở vị trí hàng đầu về đầu tư, họ đãđến tham quan công ty của Perelman cha Sau khi được cấp bằng cử nhân ở việnthương mại Watm và thạc sĩ quản lý công thương vào năm 1966, ông bắt đầu làmviệc cùng cha mình Khi đứng nhìn công việc kinh doanh của cha mình với thờigian hơn 10 năm, ông có hỏi cha mình khi nào có thể bổ nhiệm ông làm tổng giámđốc Khi cha ông né tránh phải trả lời câu hỏi đó, ông đã tự thành lập công ty ởNew York

Lĩnh vực mà ông đáng được khen ngợi chính là kinh nghiệm giao dịch và quátrình tiếp xúc với buôn bán thương mại Ông đã vay ngân hàng 1,9 triệu đô để mua

vụ làm ăn đầu tiên - cửa hàng châu báu New Jersey và ông đã bắt đầu sự nghiệpcủa mình Ông có được 40% cổ phần công ty là 2 triệu đô Về sau ông phải bánphần lớn công ty Nhờ vào tài cải tổ và quản lý một cách hiệu quả, ông đã bán sảnnghiệp của mình với giá 1,5 triệu đô

Năm 1983, ông đã mua cách xử lý phim màu với giá chỉ hơn 100 triệu đô vàbán lại nó với giá 625 triệu đô Ngoài kỹ năng quản lý tài giỏi, ông còn là mộtngười phán đoán sự việc rất nhanh nhạy và thông minh, cho dù khi ông bị mất, thìông vẫn thắng Sở dĩ ông có được thành công như vậy phần lớn là vì ông có thểthấy được những điểm sáng ở công ty u ám Ông rất giỏi mua những công ty đang ởtrong cảnh khốn đốn và bán hết những tài sản không hấp dẫn, giao số tiền mặttrong công ty cho những nhà quản lý giỏi để đi kinh doanh Ông giữ lại nhữngnhân viên có năng lực và tin cậy để họ có thể phát huy được khả năng cũng nhưnăng lực của mình và hoạt động một cách hiệu quả

Ông Perelman là một người Do Thái chính thống, ông không làm việc vào ngàythứ 7, vì ngày đó là ngày nghỉ của người Do Thái Một lần khi mời nhân viên quản

lý vào làm ở công ty xì gà của mình, ông đã có một tư thế vô tiền khoáng hậu: ông

đã xuất hiện ở nhà nghỉ tại New York vào ngày thứ 7, cho dù là lúc đó thì ông vẫnkhông cạo mặt và không mang theo người một đồng nào, hơn nữa còn từ chối ănsáng Khi người quản lý đó phát hiện thấy ông rất coi trọng mình, cảm thấy vôcùng cảm động và đã vào làm ở công ty xì gà

Ông đã lấy ba vợ, người vợ đầu của ông là bà Faith Golding, bà là con gái củamột gia đình buôn bất động sản giàu có Sau khi ly hôn với bà được hai năm thìông lại kết hôn với một nhà văn - bà Claudia Cohen Sau đó hai người lại phải ratòa ly hôn, chẳng bao lâu ông lại lấy vợ thứ ba Con trai cả được coi là người đượcquyền thừa kế Ông nói là: Ông để lại toàn bộ số tài sản cho con cái, như vậy họ sẽ

có hứng thú trong việc quản lý số tài sản đó

Trang 23

russell sage (1816-1906)

Russell Sage là người thao túng thị trường rất thông minh và tài giỏi, ông trở

thành tỷ phú nhờ vào ngành vận chuyển đường sắt và ngành điện báo, ông đã xâydựng thể chế buôn bán giao hàng theo kỳ hạn ở phố Wall Ông lợi dụng mọi thủđoạn về chính trị và tiền tệ để kiếm cho mình một khoản tiền lên tới 100 triệu đô Ông thường mặc một chiếc áo choàng dài rộng màu đen ở ngoài, còn bên trongmặc một chiếc áo sơ mi cũ của ngành ngân hàng, hai mắt ông luôn chằm chằm vàotừng đồng đô la mà ông kiếm được Ông từng làm công việc chuyển khoản trongngân hàng, hơn nữa ông thường ở đằng sau ban giám đốc và đã lấy trộm mấy cuốn

sổ ghi chép hoặc những đồ dùng văn phòng khác Một hôm, trong lúc ông cầm mộtchiếc quạt cũ chuẩn bị ra khỏi phòng họp thì bị ông J.P Morgan - thành viên bangiám đốc nhìn thấy và yêu cầu trợ lý đứng ngăn ông Sage lại ở ngay trước cửa, ôngMorgan chỉ vào chiếc quạt điện đó và nói chiếc quạt đó chính là tài sản của công tychuyển khoản Ông Sage nổi cáu: "Tôi sẽ cho các ông biết, tôi chính là…", sau đóông xách chiếc quạt đi

Ông thường bắt xe điện đến ban giám đốc công ty để dùng miễn phí bữa trưa,bởi vì ông không đủ tiền để thuê xe Một hôm ông nhảy tàu điện đang chạy, khôngmay đã bị ngã xuống đất, thế mà xe vẫn cứ đi, một lát sau ông đứng dậy đến công

ty tàu điện chửi một trận Sau đó ông đã gọi điện cho bác sĩ và luật sư của ông kiệncông ty tàu điện Ông Sage vẫn thường xuyên để ý quan sát từng cơ hội một, cho

dù cơ hội đó có như thế nào, nhưng ông đều chớp lấy nó Ông nói: "Nếu như bạnquản lý tốt đồng pence, vậy thì đồng đô la sẽ tự phát sinh"

Hồi trẻ, ông cũng chẳng có bao nhiêu pence để mà quản lý Ông sinh ra trongmột chiếc xe ngựa khi đi tới miền Tây trong một trận đói năm 1816, chính vào năm

đó gia đình ông bắt đầu một cuộc hành trình đầy gian khổ và khó khăn, cuộc hànhtrình này của gia đình ông kéo dài 55 ngày, trạm đầu tiên mà họ đến chính là trạm

ở bang Michigan Ông đã được sinh ra trước khi gia đình ông rời khỏi New York,mọi người đã không phải bôn ba khắp đây cùng đó nữa, gia đình ông đã ở lại vàđịnh cư ở lưu vực Mohoke New York Năm 12 tuổi, ông Sage làm nhân viên ở cửahàng tạp hóa của anh trai, mỗi tháng chỉ kiếm được 4 đô Ông góp hết số tiền màmình đã kiếm được hàng tháng lại, chẳng mấy chốc ông đã có thể mở riêng chomình một cửa hàng Hồi trẻ ông đã thề rằng tuyệt đối không được sống cuộc sốngnghèo khổ như thế này Ông kiếm tiền nhờ vào việc kinh doanh ngựa, kinh doanhbán lẻ và vận chuyển bằng tàu thuyền, ngoài ra còn mượn tiền của bạn bè nữa Cứnhư vậy, đến năm 21 tuổi, ông đã trở thành thương gia giàu có nổi tiếng trongthành phố Troy ở New York, hơn nữa ông còn được chọn làm thẩm nghị viên củathành phố này, sau này ông được đề cử làm người quản lý về tài chính của quậnLunsel

Người yêu của ông là bà John Jacob Astor và Gov De Witt Clinton, ông vừa cóđược quyền lực trong ngành thương mại lại có được thế lực trong giới chính trị.Năm 1852 lúc đó ông mới chỉ 36 tuổi mà đã được chọn vào trong Quốc hội Mỹ.Khi làm việc trong đó ông phát hiện thấy trung tâm New York cần tuyến đường sắtTroy - Schenectady để mở rộng sự khống chế của nó Và đương nhiên người caiquản chính tuyến đường này không ai khác mà chính là ông, ông đã thuyết phục

Trang 24

được thănh phố Troy đồng ý lăm tuyến đường sắt dăi 21 dặm với mức lă 200 nghìn

đô, không bằng 1/3 giâ trị của nó rồi bân cho một công ty nhỏ Công ty nhỏ mămua cổ phần đoạn đường sắt năy lă doanh nghiệp đại lý mật mă ông thănh lập nín.Sau đó ông chuyển giao vă lại một lần nữa bân đoạn đường năy cùng với thănhviín của ban giâm đốc cho trung tđm New York Ông phât hiện thấy nếu kết hợpchính trị vă thương mại thì việc kiếm tiền quả thật quâ dễ dăng

Sau khi nhậm chức vă lăm việc trong quốc hội được hai nhiệm kỳ, ông quay trởlại New York tiếp tục chuyện lăm ăn của mình Văn phòng công ty đặt ở tầng ba,

đó lă một nơi rất tối, trong đó chỉ có duy nhất một chiếc ghế xoay ông đang ngồi

lă chiếc ghế của ông George Washington để lại Ông lập ra một chế độ mua bântheo định kỳ, đó chính lă đặc quyền được phĩp mua cổ phiếu văo vă bân cổ phiếu

ra theo một thời gian được chỉ định trước, nó có thể khiến câc nhă đầu tư ĩp tiềnđặt cược lín xuống theo giâ cổ phiếu Đương nhiín, ông Sage không phải lă ngườichơi, ông thường thao túng giâ cổ phiếu để có lợi cho mình Ông lă một nhă đầu tưphản hướng, khi không có người cần thì mua văo, còn khi mọi người cần lại bânra

Ông bắt đầu công việc cho vay nặng lêi, ngoăi cương

vị lă một nghị viín quốc hội, ông còn lă một nhă đầu tư, năm 1869 ông đê bị bắt vìcho vay nặng lêi Nhưng nhờ sự giúp đỡ của bạn bỉ cũng như mối quan hệ của ôngnín đê không phải ngồi tù mă chỉ bị tuyín ân lă "giúp đỡ bạn bỉ"

Ông Sage vă ông Jay Gould có chung một sở thích lă kiếm tiền vă kinh doanhngănh đường sắt, do đó họ đê trở thănh những người bạn tốt Họ đê liín kết lại vớinhau để cai quản công ty vận chuyển bưu chính Thâi Bình Dương, họ đê kiếmđược 5 triệu đô từ công ty năy Năm 1873 đê xảy ra một cuộc khủng hoảng, saucuộc khủng hoảng năy họ đê mua cổ phần của công ty đường sắt Thâi Bình DươngUnion đang trong tình trạng khốn đốn về tăi chính Dưới tay của ông Sage, ôngGould tiếp tục xđy dựng đế quốc đường sắt miền Tđy rộng lớn Hai ông cùng caiquản công ty điện bâo Thâi Bình Dương vă Đại Tđy Dương, sau năy phât triểnthănh công ty vận chuyển vă chuyển tiền Tđy Liín Điều năy không có nghĩa lẵng Sage đê hoăn toăn tin tưởng văo ông Gould

Ông Sage không có con, cũng không giống như những đại gia khâc, ông sốngmột cuộc sống bình thường không hoang phí Một đầu bếp của ông nói ông chính

lă cha của con bă, còn một họa sĩ tranh sơn măi tố câo ông vì ông đê đòi quan hệtrong khi mời bă đến vẽ chđn dung, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ lă câch lăm củanhững người đầu cơ với mục đích lừa tiền mă thôi Ông chưa bao giờ bị phạm tội

vì những chuyện như vậy, ngoăi sở thích kiếm tiền, mỗi khi có thời gian ông cònlăm một số chuyện phong lưu khâc

Vợ cả ông mất năm 1867 Hai năm sau ông lấy vợ hai Ông mất năm 1906, saukhi ông qua đời, vợ hai đê trở nín nổi tiếng nhờ văo việc lấy hết tiền của mă ôngmất bao công sức tích góp Bă đem số của cải tiền bạc đó tặng cho trường học,giâo đường vă câc tổ chức từ thiện, sau khi bă qua đời còn để lại tăi sản hơn 40triệu đô để lăn từ thiện

Số tiền lăm từ thiện lớn nhất của bă lă xđy dựng quỹ Russell Sage trị giâ 10triệu đô Quỹ năy lă quỹ từ thiện tổng hợp đầu tiín của Mỹ vă đê trở thănh mộttrong những nơi quan trọng nhất trong tiến trình chuyín nghiệp hóa lĩnh vực phục

vụ xê hội

Trang 25

Khi ông Sage còn sống, vợ ông phải sống một cuộc sống vô cùng tiết kiệm,cuối cùng đã được giải phóng Bà đã phát biểu trong buổi họp ban giám đốc đầutiên của quỹ Russell Sage như thế này: "Tôi đã gần 80 tuổi rồi, nhưng tôi lại cảm thấycuộc sống của mình như mới bắt đầu".

Nhưng bà thường làm từ thiện với danh nghĩa của chồng mình Ngoài quỹ tiền

tệ, bà còn mở trường đại học Russell Sage ở thành phố Troy, mở một học viện học

về bệnh lý Russell Sage trong bệnh viện thành phố Vì vậy, lúc sinh thời ông Sagenổi tiếng bởi sự hà tiện tiết kiệm và không làm từ thiện, sau khi qua đời ông lại liênkết mật thiết với sự nghiệp làm từ thiện

Sam moore Walton (1918-1992)

Vào một buổi sáng sớm năm 1984, phố Hall chật kín người nhảy múa, trong số

đông đó có một người dáng người nhỏ bé, hiền lành, nhìn ông giống như mộtkhách du lịch đến từ một vùng quê nghèo bang Arkansas, nhưng thực tế ông làngười địa phương, trên con phố tiền tệ nổi tiếng thế giới này, ông mặc chiếc váytơi và chiếc áo sơ mi Hawaii, lại còn đội một vòng hoa trên đầu nữa

Ông Sam Walton đã đánh cược với nhân viên của mình, nếu như có thể có đượctrên 8% lợi nhuận trước thuế, ông sẽ mặc váy nhảy dọc con phố này Kim ngạchbán lẻ của công ty siêu việt này đã lại một lần nữa vượt kế hoạch Cũng chính tiếtmục biểu diễn độc nhất vô nhị của ông mà ông được gọi là "điệu nhảy rất côngbằng" Giống như những lần trước, ông nhảy cho tới tận ngân hàng

Ông Sam Walton là một trong những nhà doanh nghiệp thành công nhất tronglịch sử nước Mỹ và câu chuyện của ông cũng trở thành câu chuyện dân gian tronglịch sử ngành thương mại Ông nổi tiếng vì sự thân thiện hữu hảo, sự thành tín và

là người có đầu óc kinh doanh thông minh sáng tạo Năm 1985, năm thứ hai nhảymúa ở phố Hall, ông vinh dự được xếp vào vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng 400nhà tỷ phú Mỹ của tạp chí "Forbes" Ông mất năm 1992, trước khi ông qua đời, tàisản của ông lên tới 22 tỷ đô và số tài sản này được ông phân chia cho vợ và bốnngười con Ông còn nhấn mạnh về việc này như sau: "Nó chẳng qua là những tờ giấy

mà thôi"

Đến năm 1985, ông Walton đã phát triển cửa hàng tạp hóa nhỏ ở bangArkansas thành hơn hai nghìn siêu thị Walm và cửa hàng hội viên Sam ở khắpnước Mỹ Siêu thị Walm đã trở thành cửa hàng bán lẻ lớn nhất nước Mỹ

Có lẽ trời sinh ra ông đã có tố chất của một nhân viên maketing Ông sinh năm

1918 tại bang Oklahoma và lớn lên ở Colombia thuộc bang Missouri Vào thời kỳtiêu điều nhất, cha ông đã phải bán hết mọi thứ trong nhà để nuôi gia đình ÔngWalton đã phải đi đưa báo để lấy tiền học đại học

Đêm hôm trước ngày tốt nghiệp, ông đã nhận được thư mời đến phỏng vấn củahai công ty bán lẻ: Công ty Sears và công ty J.C Fany Hai công ty này đều muốnnhận ông vào làm việc Ngày mùng 3 tháng 6 năm 1940, ông đã làm nhân viên đàotạo quản lý trong một cửa hàng ở thủ phủ Des Moines thuộc bang Edward củacông ty J.C Fany với mức lương tháng là 75 đô Ông làm việc ở đây được khoảng

18 tháng, ông đã học được những kiến thức trong lĩnh vực bán lẻ, khi bắt đầu sự

Trang 26

nghiệp của mình, điều đáng nhắc đến nhất là người của công ty J.C Fany đến thamquan cửa hàng và đích thân biểu diễn cho ông một tiết mục làm thế nào để gói quàbằng một sợi dây ngắn nhất và tốn ít giấy nhất, hơn nữa nó lại rất đẹp Sau này ôngđều làm theo cách đó trong mỗi siêu thị của mình.

Năm 1942, ông phải nhập ngũ theo lệnh triệu tập của chính phủ Sau mấy nămphục vụ trong quân ngũ, ông đã được ra quân năm 27 tuổi, ông lại tiếp tục theođuổi mơ ước của mình, dự định tự mở một cửa hàng bán lẻ Ông đã mở một cửahàng tạp hóa ở bang Arkansas, thuộc cửa hàng chị em Ben Franklin Do kinhdoanh nhỏ, không đủ vốn, năm 1950, chủ nhà đã không đồng ý ký tiếp hợp đồng,thế là ông Walton đành phải chuyển đến Bentonwil Đến năm 1962, ông đã mở

16 cửa hàng chị em Ben Franklin

Ông thấy ở New England xuất hiện ngày càng nhiều những cửa hàng đại hạgiá và ông nghĩ rằng cửa hàng tạp hóa Ben Franklin nhỏ này không lâu nữa sẽ bịthị trường này đào thải Năm 1962, sau khi đề nghị ban quản lý cửa hàng chị emBen Franklin mở một đợt giảm giá quy mô lớn nhưng không thành, ông đã tự mởmột cửa hàng giảm giá - cửa hàng giảm giá Walm đầu tiên ở bang Arkansas

Sở dĩ ông có được những thành công đó là vì ông đã phát minh ra một hệ thốngchứa vào kho rất sáng tạo, nó có thể tập trung kinh doanh rất nhiều thứ mà nhữngcửa hàng bán lẻ lớn không quan tâm Đối với những hộ kinh doanh lẻ, thì việc vậnchuyển hàng hóa từ thành thị về những vùng ngoại ô chẳng kinh tế chút nào,nhưng ông đã xây dựng một nhà kho lớn ở trung tâm, quanh đó cho xây dựng một

hệ thống kho cất giữ đồ và vận chuyển bằng xe tải, tất cả những cửa hàng trongvòng một ngày là có thể nhận được hàng đến từ các kho đó Do mua một lượng lớnnên ông đã được hưởng mức giá rất ưu đãi, chính vì vậy mà giá thành giảm từ 2%-5%, từ đó có thể khiến ông cung cấp hàng cho người dân thành thị như những cửahàng bán lẻ lớn kia, đồng thời cũng cung cấp hàng cho người dân ngoại ô một cáchhiệu quả Ông một mình một trái đất, chẳng có ai cạnh tranh với mình, chính vì thế

mà ông đã nhanh chóng chiếm lĩnh được thị trường trống này

Trong thời gian 8 năm tiếp sau đó, ông đã mở thêm 30 cửa hàng ở xung quanhnhà kho trung tâm Năm 1983, ông sáng lập ra cửa hàng hội viên Sam đầu tiên, khihội viên mua hàng với số lượng lớn, sẽ được hưởng mức giá vô cùng ưu đãi

Thành công không hề làm ông thay đổi Khi được tuyên bố là nhà tỷ phú củanước Mỹ, những phương tiện thông tin đại chúng ồ ạt đến thị trấn nơi ông đangsinh sống, sau đó ông còn nói đùa với giới truyền thông rằng ông mong được nhìnthấy mình được "nhảy vào trong bể bơi phủ đầy tiền bạc" hoặc "vừa ngắm những

cô gái đẹp đang nhảy múa quanh hồ, vừa châm những điếu xì gà được quấn bởimấy tờ 100 đô"

Nhưng cái mà các nhà báo thực sự thấy ở con người ông là sự hiền từ đôn hậu.Ông là người rất bình dị, ông lái một chiếc xe tải nhỏ cũ nát và đằng sau treo lồngnhốt mấy chú chó săn, đi một vòng quanh Bentonwil Ông vẫn hoan hô kiểu lợn lòibang Arkansas - âm thanh đó thường được vang lên vào những buổi họp sáng thứbảy hàng tuần

Ông là người gắn kết những giá trị của thành phố nhỏ này với những chiến lượcmang tính thế giới Ông là người sống chân thành và chan hòa với mọi người, ôngrất được lòng mọi người trong cửa hàng ở vùng quê, dù là đồng nghiệp hay làkhách hàng họ đều quý mến ông Đồng thời, ông mạnh dạn phát triển cửa hàng ở

Trang 27

những thị trấn nhỏ bang Arkansas thành cửa hàng chị em loại hình lớn trên toànthế giới Ông biết được cách kinh doanh ngành bán lẻ và biết cách để khách hàngđược lợi Trong những thành phố lớn, ông rất năng động giống như những đại gialĩnh vực bán lẻ, còn ở vùng quê, ông không ngừng mở rộng cửa hàng của mình vàcủng cố thêm cứ điểm.

Nếu như hỏi ông Sam Walton ba điểm quan trọng trong việc kinh doanh ngànhbán lẻ là gì, rất có thể ông sẽ trả lời là: "Khách hàng, khách hàng và khách hàng".Ông luôn coi mình là đại lý của khách hàng, đại diện cho lợi ích của khách hàng,khi đàm phán với một số công ty, ông thường có được giá thấp nhất Ông tiếp tụccải thiện cách vận chuyển giữa cửa hàng và kho chứa, đồng thời giữ mối quan hệgiữa hệ thống máy tính, vệ tinh nhân tạo, ban chỉ huy và xưởng sản xuất Kho chứatrung tâm của ông áp dụng cách xếp dỡ hàng chuyển tiếp, như vậy sẽ giảm đượcmột lượng lớn hàng tồn trong kho

Ông là một lãnh đạo thật thà ngay thẳng và rất có uy tín trong công ty Ông điphi cơ riêng trong phạm vi mấy trăm dặm để giữ mối liên lạc với các đế quốc bán

lẻ của mình Ông nói: "Một khi tôi đã lên phi cơ, tôi rất muốn đến cửa hàng của tôi

để xem chúng hoạt động thế nào" Có phi cơ riêng, nên ông có thể bay đến bất cứnơi nào trong nước mà ông muốn, cho dù nó rất xa xỉ, nhưng ông có thể nóichuyện được với những người hiểu nhiều biết rộng và những người mà ông thích

Và cứ như vậy ông qua lại với mọi người bằng tấm chân tình của mình Một lần,ông ở trên máy bay phát hiện thấy phía dưới có một chiếc xe chở hàng của Walm,ông yêu cầu phi hành viên cho ông xuống, nhân tiện đi cùng chiếc xe 18 bánh này.Chiếc máy bay đầu tiên của ông là chiếc máy bay hai chỗ ngồi kiểu cũ mua lạivới giá 1.850 đô Sau nhiều năm, ông và công ty có gần 20 chiếc phi cơ, vậy màchẳng có cái nào là mới cả Mãi đến tận khi kim ngạch tiêu thụ của Walm đạt đếntận 40 tỷ mới có một chiếc máy bay thực sự, lúc đó ông mới cảm thấy tự hào.Cuối cùng, sau khi qua đời không được bao lâu, ông đã nhận được "huânchương tự do" do tổng thống Bush trao tặng, ông đã xây dựng mối quan hệ mậtthiết thông qua Walm và đông đảo khách hàng Ông không bao giờ coi đó làthành công của riêng mình, mà là thành quả của tập thể lập nên công ty Công tycủa ông được khen ngợi rất nhiều trong "buổi bình luận ngành thương mạiHarvard" và được rất nhiều học viên quản trị kinh doanh đến nghiên cứu họctập Ông đã trở thành người hùng được nhiều người kính trọng và khâm phục.Khi nói về nguyên nhân để có được những thành công đó, ông khiêm tốn: "Bạn,chúng tôi chỉ là đang theo đuổi và phải kiên trì"

Năm 1992, năm đó ông 74 tuổi và ông đã qua đời vì bệnh hiểm nghèo, ông đãgiao toàn bộ quyền lực và chức chủ tịch cho con trai cả S Robson Walton, nhưngcho dù là công việc ở công ty hay là việc đầu tư của gia đình, thì mọi thành viêntrong gia đình đều tham gia Nếu như chỉ có một người giữ tài sản thì tổng số tàisản đó sẽ vượt cả Warren Buffett và Bill Gates Cho dù mỗi người chỉ có 1/5 tàisản, thì trong bảng xếp hạng các nhà tỷ phú được đăng trên tờ tạp chí "Forbes"cũng chỉ có 10 người đứng trước người thừa kế của ông Walton

Trang 28

Samuel Colt (1814-1862)

Samuel Colt là người phát minh ra súng ngắn Colt, hồi trẻ ông đã gây ra quá

nhiều chuyện phiền toái vì thế cha ông đã đưa ông vào nghề hàng hải năm ông mới

16 tuổi với hy vọng rằng sau một năm làm thủy thủ ông sẽ thay đổi được tính cáchnóng vội hấp tấp để trở thành người chín chắn bình tĩnh hơn

Trên đường đi Indian ông đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng ông chưa bao giờ nghĩlàm thế nào để trở thành một công dân chính trực hoặc làm thế nào để có thể giúpcha quản lý tốt việc kinh doanh buôn bán, sản xuất vải bông ở bang Conecticut.Một lần khi dừng lại ở Luân Đôn, ông đã có một ấn tượng rất sâu sắc về một loại

vũ khí liên xạ ở triển lãm tháp Luân Đôn Ông vốn là người rất thông minh và cómột bộ óc nhanh nhạy sắc bén, ông bắt đầu suy nghĩ tìm tòi và phát minh ra vũ khíriêng Niềm đam mê phát minh sáng tạo đó luôn trong đầu ông, nhưng hiềm mộtnỗi là ông không có vốn để đầu tư thực hiện Ông đã làm việc một năm trong công

ty thuốc nhuộm của cha ở bang Massachusetts, ông rất thích công việc thí nghiệmhoá học ở đó Sau này ông nói với cha là muốn độc lập tự chủ, liên tục ba năm liềnông quyên góp vốn và ông đã mày mò nghiên cứu phát minh mới của mình dựavào những kiến thức hoá học mà mình biết Chẳng bao lâu việc quyên góp vốncũng đủ cho dự toán của ông, ông đã đúc khuôn súng ngắn Năm 1833, ông đã chếtạo ra một chiếc súng ngắn và súng trường, ông còn có được bản quyền về phátminh này của mình ở Anh và Pháp Nhờ vào số tiền 100 nghìn đô của người anh

em và những nhà đầu tư khác, ông đã thành lập nên công ty chế tạo vũ khí ở bangNew Jersey Ông đề nghị thế nào cũng không thuyết phục được quân đội Mỹ mua

vũ khí mới của ông Ông đã làm thí nghiệm trong phòng thí nghiệm ở bốn điểmtrường quân sự và việc này không được lòng dân chút nào, chính vì thế mà cáctrùm mua súng trong quân đội cho rằng đó là một việc làm quá ngu xuẩn Thế làcông ty chế tạo vũ khí của ông đã phải phá sản và ông đã chuyển bản quyền chomột công ty khác

Bạn bè khuyên ông nên từ bỏ việc theo đuổi thành lập nên công ty súng ngắnliên thanh mà hãy tìm một công việc thích hợp trong chính phủ nhờ vào mối quan

hệ vốn có của mình Nhưng ông không muốn làm như vậy và ông tiếp tục côngviệc phát minh sáng tạo của mình, ông dốc hết sức mình vào việc nghiên cứu tàuthủy, ắc quy và ống thuốc nổ dưới nước của thủy lôi để bộc phá tàu biển quân địch.Việc này rất hiệu quả đối với thủy lôi, nhưng quân sự và các nhà chính trị lúc bấygiờ đều cho rằng loại vũ khí này quá tàn nhẫn, thậm chí còn bị coi là "vũ khí quá

dã man" Ông còn giúp ông Samuel B Morse (người phát minh ra máy điện báo)nghiên cứu ra đường điện báo đầu tiên và được lắp ở giữa đặc khu Washington vàBaltimore Ông còn nghiên cứu ra một loại tuyến đường điện báo dưới nước đặt ởgiữa New York và đảo Conni Sau này dù ông đã đóng cửa công ty, nhưng vẫn nhậnđược đơn đặt hàng chế tạo súng ngắn liên xạ, đơn đặt hàng này không phải của quânđội mà là của kỵ binh và người ở biên giới miền Tây Những kỵ binh này giao chiếnvới người Indian, người Indian trong lúc phi ngựa bắn tên liên tiếp, nhưng trong thờigian đó không có thời gian để lắp thêm tên, trong khi đó súng ngắn liên xạ lại cho

Trang 29

phép những kỵ binh cưỡi ngựa liên tục bắn không ngừng Thủ lĩnh kỵ binh đã gọiloại vũ khí này là loại vũ khí kỵ binh lý tưởng nhất thế giới

Ông quay trở lại việc kinh doanh vũ khí nhưng chuyện làm ăn của ông không đượcthuận lợi lắm, mãi đến năm 1846, Mêhicô xảy ra chiến tranh, lúc đó kinh tế của ôngrất thảm, thế là ông muốn tham gia vào một đoàn súng trường lục quân, nhưng đã

bị từ chối Không lâu ông nhận được đơn đặt hàng lớn của chính phủ Mỹ - 1.000chiếc súng ngắn liên thanh để đánh nhau Ông đã mua lại bản quyền và xây dựngnhà xưởng ở bang Conecticut Mỹ Nếu như không phát triển một hệ thống để đápứng nhu cầu ngày càng tăng trưởng của súng ngắn liên thanh, ông vẫn là một nhàsản xuất vũ khí nhỏ Bước đầu ông chuyển công việc này cho Eli Whitney con,người này thừa kế xưởng chế tạo súng của cha, sau đó ông thuê những thợ máy vànhân viên quản lý giỏi về làm việc ở đó, họ sản xuất những thiết bị sơ bộ và sảnxuất với quy mô lớn

Đến khi ông qua đời, ông có hơn 1.500 nhân viên làm việc trong xưởng chế tạo

vũ khí của ông và súng ngắn liên thanh của ông đã trở thành tiêu chí của nhữngphần tử phạm pháp sống chui lủi ở miền Tây và của nhân viên trị an Ông đã chinhphục được ngành sản xuất vũ khí với quy mô lớn và đã tích luỹ được số của cải lêntới hơn 50 triệu đô

Ngày đăng: 04/01/2019, 20:55

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w