Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của em Người đăng: Đỗ thắm Ngày: 21012018 Đề bài: Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của em Đời học sinh đẹp như những áng mây trời, bồng bềnh trôi mãi trong kí ức của mỗi người. Trong dòng chảy của thời gian, quãng đời tươi đẹp ấy sẽ dần qua đi mất. Chỉ còn những kỉ niệm mãi vẹn nguyên trong nỗi nhớ. Nhắc về đời học sinh, kỉ niệm khó quên năm ấy chợt ùa về. Ba năm trước, tôi mới chỉ là cô học trò nhỏ lớp 6. Chân ướt chân ráo, tôi bước chân vào trường, trởi thành một trong những chú chim non của mái trường thân yêu này. Chưa được bao lâu thì Tết Trung Thu tới.Một hôm, lớp chúng tôi đang nô đùa vui vẻ thì cô giáo chủ nhiệm bước vào. Cô ổn định trật tự lớp rồi thông báo: Trung Thu năm nay, trường chúng ta tổ chức cắm trại cho toàn bộ học sinh. Các em về suy nghĩ ý tưởng rồi chúng ta cùng nhau lên kế hoạch nhé Sau mấy giây im lặng vì bất ngờ, cả lớp òa lên sung sướng. Từ nhỏ, chúng tôi chỉ được cắm trại ở thôn, xóm với các anh chị lớn tuổi chứ chưa được tự tổ chức bao giờ. Từ ngày cô thông báo tin đó, lớp tôi và dường như cả trường náo nhiệt hẳn lên. Những giờ giải lao, chúng tôi không chạy nhảy đùa nghịch nữa mà ngồi lạ với nhau, cùng bàn bạc, nêu ý tưởng. Chẳng báo lâu sau đó, Tết Trung Thu đã đến, chúng tôi cũng đã quyết định xong ý tưởng. Mỗi thành viên trong lớp được giao một nhiệm vụ khác nhau. Chúng tôi chia ra chuẩn bị các dụng cụ, vật dụng cần thiết để trang trí trại. Nhiệm vụ của tôi là chuẩn bị ruy băng để treo khẩu hiệu của lớp. Tôi phải nhờ chị gái dẫn đi mua mới được. Nhờ sự hướng dẫn, giúp đỡ của ô chủ nhiệm và thầy phụ trách trường chúng tôi mới hoành thành được trại Trung Thu thành công.Trại được cố định bằng những chiếc cột vững chắc bằng tre, nứa cùng tấm bạt bọc vải màu xanh dương hình tam giác úp xuống mặt đất. Nhìn cổng trajilaasp lánh những ánh điện nháy, nổi bật dòng chữ: “Trại Thu chi đội 6A” mà lòng tôi rạo rực niềm vui. Bên trong trại trải chiếu, bày đầy sách truyện, hoa quả và đồ ăn. Lớp chúng tôi quây quần bên nhau, cùng trò chuyện và hát hò. Ông mặt trời chuẩn bị khuât dần, ánh tà dương rực đỏ cả sân trường. Người qua kẻ lại đông vui náo nhiệt. Tiếng loa và tiếng nhạc đã bắt đầu ngân lên phía khán đài báo hiệu giờ phút rước lửa trại đã đến. Chúng tôi kéo nhau ra xem các em tiểu học múa hát rước lửa. Khuôn mặt các em ai cũng xinh tươi, rạng rỡ. Cầm đèn lồng đủ loại hình thù, màu sắc trên tay, các em tung tăng nhảy múa. Kí ức tuổi thơ trong tôi chợt gợi nhắc lại, ngày xưa tôi cũng từng tham gia múa lửa trại như thế. Tiết mục múa lửa trại kết thúc, chương trình văn nghệ bắt đầu. Lớp tôi xem một lát rồi trở về trại, trang trí lại cho đẹp để chờ ban giám khảo đến chấm điểm. Chờ mãi, khi cả lớp đã ăn no căng thì ba thầy cô trong ban giám khảo mới đến. Các thầy cô khen trại lớp tôi sáng tạo và đẹp mắt. Trước khi đi, thầy cô còn nói: Năm đầu tiên cắm trại ở trường, chúc các em Trung Thu vui vẻ nhé Nghe xong đứa nào đứa ấy vui vẻ ra mặt, rối rít cảm ơn. Trại chấm xong, ông trăng tròn vành vạnh cũng đã lên tít đỉnh đầu. Hôm nay, chúng tôi đã xin phép bố mẹ được về muộn. Vậy nên cả lớp lại kéo nhau ngồi tâm sự. Có những câu chuyện không bao giờ nói ra, hôm ấy lại được tiết lộ hết. Chuyện vui có, chuyện buồn cũng có. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, hết khóc rồi cười, hết cười lại khóc. Mãi đến khi ra về rồi, nhiều đứa vẫn còn sụt sùi. Chúng tôi được bố mẹ đón về, trại thì giao cho hai bạn nam cùng thầy phụ trách trông. Sáng hôm sau chúng tôi sẽ đến để thu dọn. Dêm hôm ấy, có lẽ đứa nào cũng háo hức, mong chờ nên chẳng ngủ được. Mới sáu giờ sáng, tôi đã thấy cả lớp có mặt đông đủ ở trại. Chúng nó cùng nhau đoán xem lớp tôi sẽ đạt giải gì. Nôn nóng một hồi lâu, giờ phút công bố giải cũng đến. Bất ngờ thay, lớp tôi đạt giải nhất. Vượt qua nhiều lớp trong khối và các anh các chị, chúng tôi được xướng lên giải nhất trại Thu. Cả lớp lại như vỡ òa một lần nữa, vui vẻ ôm chầm lấy người bên cạnh. Các thầy cô nhìn thấy, bất giác cũng mỉm cười. Buổi cắm trại đáng nhớ đầu tiên kết thúc, chúng tôi nhận tiền thưởng, trao cho bạn có hoàn cảnh khó khăn nhất lớp.Sau lần đó. Lớp chúng tôi thân nhau hơn, đoàn kết và hiểu nhau hơn rất nhiều. Mỗi khi được hỏi về kỉ niệm, đúa nào cũng vanh vách kể lại buổi cắm trại. Gioosng như một kỉ niệm đẹp, nó mãi mãi khắc ghi trong nỗi nhớ về quãng đời học sinh của chúng tôi.
Trang 1Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi
học
Người đăng: Đỗ thắm - Ngày: 19/01/2018
Đề bài:Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học
Ai đó đã từng nói với tôi tuổi học trò là tuổi thần tiên, tuổi ngây thơ hồn nhiên tươi đẹp Trong ký ức của mỗi người, kỷ niệm tuổi học trò luôn là những kỷ niệm khó quên nhất Hôm nay, khi chuẩn bị cặp sách cho em gái vào lớp 1, kỷ niệm ngày đầu tiên đi học của tôi chợt ùa về
Trong hoài niệm thân thương, bức tranh của 8 năm trước như hiện ra từng đường nét trước mắt tôi Buổi sáng đầu tháng 9, trời trong xanh Những ánh nắng ấm áp khẽ chiếu qua ô cửa sổ Tôi thức dậy từ sớm, háo hức mặc chiếc áo trắng mới tinh và chiếc váy kẻ ca-rô xinh xắn Đó là đồng phục trường tôi Mẹ thắt cho tôi hai bím tóc đuôi sam rồi dắt tôi đến trường Trường học của tôi nằm cách nhà không xa vì là trường của xã Đi hết con đường làng nhỏ là đến
Mẹ dắt tay tôi, vừa đi vừa chào hỏi các cô, các bác gặp trên đường Mọi người nhìn tôi nép bên cánh tay
mẹ đều cười:
- Chà! Diệu Linh đã lớn thế kia rồi Hôm nay còn đeo cặp sách đi học, ra dáng học trò ngoan lắm nhé! Tôi ngượng ngùng cảm ơn Xung quanh mẹ con tôi cũng có rất nhiều phụ huynh khác đang đưa con của mình đến trường Khuôn mặt ai nấy đều vui vẻ, rạng rỡ
Chẳng mấy chốc, mẹ đã dắt tôi đến trường học Cánh cổng cao lớn, sơn màu vàng cổ kính mở rộng trước mắt tôi Khung cảnh trường làm tôi bỡ ngỡ Trên sân trường, từng tốp từng tốp học sinh đi lại Có các anh chị khóa trên, và cũng có cả những bạn mới như tôi Thấy tôi thẫn thờ nhìn ngó xung quanh, mẹ liền trấn an rồi cùng tôi đi tìm lớp học Mẹ con tôi loanh quanh mãi vẫn không thấy biển lớp 1A ở đâu nên
cứ đứng chần chờ Bất ngờ, một chị hơn tôi khoảng 3 tuổi tiến tới, trên cổ chị còn quàng chiếc khăn quàng đỏ thẫm Chị lễ phép hỏi:
- Cô đang tìm lớp học cho em phải không ạ?
Nghe vậy, mẹ em vô cùng mừng rỡ Mẹ đáp:
- Cô tìm lớp 1A cho em mà không biết lớp ở khu nào Cháu có thể giúp mẹ con cô không?
- Dạ được chứ ạ Cô và em đi theo cháu ạ! Chị ấy không ngần ngại mà đồng ý ngay
Chị dắt tôi và mẹ đi dọc sân trường, ra dãy nhà hai tầng phía sau và dừng lại trước cửa một lớp học Chị chỉ tay vào trong lớp:
- Cô ơi đây là lớp 1A Cô đưa em vào nhận lớp kẻo muộn ạ!
- Cảm ơn cháu
Chị khẽ đáp rồi tạm biệt mẹ con tôi Sau này vào trường tôi mới biết chị ở trong đội sao đỏ, hỗ trợ trường trong những ngày như thế này Tôi rụt rè đưa mắt nhìn vào trong lớp Các bạn đã có mặt khá đông đủ Ai cũng quần áo mới tinh tươm, ngồi ngay ngắn ở chỗ của mình
Trang 2Sau đó, cô giáo thấy tôi thập thò ngoài cửa liền đi ra ngoài Cô mặc một chiếc áo dài trắng tinh khôi, nở
nụ cười rạng rỡ, ấm áp Cô chào mẹ tôi rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt trìu mến:
- Cùng theo cô vào lớp học nhé!
Tôi quay sang nhìn mẹ như hỏi ý kiến Mẹ mỉm cười rồi trao cho tôi ánh mắt khích lệ, động viên như muốn nói: “Cố lên! Con gái của mẹ” Một vài ánh mắt tò mò trong lớp dừng lại trên người tôi Trong lúc căng thẳng, tôi vuột miệng nói:
- Mẹ nhớ đến đón con nhé!
Câu nói ấy làm cô giáo và các bạn bật cười Mẹ cũng cười nhưng vẫn gật đầu Tôi ngượng ngùng nắm tay cô giáo vào lớp Cô giới thiệu tôi với các bạn rồi xếp tôi ngồi cạnh một bạn nữ đáng yêu Vừa ngồi xuống bạn ấy đã thân thiện quay sang:
- Chào cậu, tớ là Minh Anh Chúng mình làm quen nha!
Minh Anh xinh xắn, lại rất mạnh dạn, không nhút nhát như tôi Bạn ấy cứ nói cười suốt, bất giác cũng khiến tôi bớt lạ lẫm hơn Trong lớp tôi không quen ai Bạn bè của tôi đều học lớp khác Nhìn nhưng khuôn mặt thơ ngây, vừa vui mừng vừa hồi hộp của các bạn tôi cảm thấy bối rối vô cùng Một lát sau, các chỗ trống trong lớp dần được lấp đầy Tiếng trống vang lên giòn giã báo hiệu buổi học đã bắt đầu – buổi học đầu tiên của chúng tôi Trong tiếng chim véo von ngoài cửa sổ, chúng tôi tập viết Nét chữ mềm mại của cô uốn lượn trên bảng đen, nét chữ ngây ngô, ngờ nghệch của chúng tôi chạy nhảy trong trang
vở trắng Một buổi học bình yên mà đầy cảm xúc
Thời gian trôi qua mau, thấm thoát đã tám năm sau buổi học đầu tiên ấy Tôi đã trưởng thành hơn và không còn bỡ ngỡ như ngày trước Nhung mỗi khi nhớ lại ngày đầu tiên đi học, tôi vẫn thấy lòng mình trào dâng nhiều cảm xúc khó tả Vang vọng đâu đây câu hát: “Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay tới trường ”