1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bài thơ dở dang

4 394 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Bài Thơ Dở Dang
Tác giả Thuhals, HươngTuyêt247
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Bài thơ
Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 27 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong ánh mắt còn những điều suy nghĩ Đợi bao năm hay thế kỷ con người Chập chờn yêu từ độ tuổi hai mươi Để dở dang một bài thơ chưa viết.. Tôi vẫn nhớ những ngày ta ly biệt Nửa hồn yêu

Trang 1

Trong ánh mắt còn những điều suy nghĩ Đợi bao năm hay thế kỷ con người

Chập chờn yêu từ độ tuổi hai mươi

Để dở dang một bài thơ chưa viết

Tôi vẫn nhớ những ngày ta ly biệt

Nửa hồn yêu và một nửa hồn đau

Trong âm thầm ta lặng bước bên nhau Nhìn nhau mãi sao không lời hẹn ước

Nếu vỡ tan đã là điều biết trước

Sao vô tình ta lại nhận chữ yêu

Để giờ đây trong nắng xé buổi chiều

Ta chợt gọi gió mùa đông lạnh lẽo

Không ai muốn viết những lời nhạt nhẽo Cũng chẳng mong một kiếp sống cô liêu Nhưng cuộc sống vẫn lựa chọn bao điều Điều vô vọng cũng là điều sau cuối

Chợt tỉnh lại như người vừa chết đuối Bài thơ yêu tôi để đâu mất rồi?

Bao kỉ niệm cứ thế mãi buông trôi

Chìm trong mắt hay hằn vào tim chết Viết cho anh một bài thơ dang dở

Để mùa đông băng giá trái tim tôi

Đôi mắt ướt hướng về miền xa cách

Để cơn mưa có vị mặn đắng cay

Rồi mỗi chiều khi hoàng hôn buông xuống Miền nhớ nào, mình tôi bước mình tôi Người ra đi để muôn ngàn nỗi nhớ

Sóng biển về xóa mòn dấu chân xưa

Kỉ niệm xưa trong anh không còn nữa Bài thơ yêu cũng vô tình trôi xa

Giọt nước mắt lăn dài nghe thổn thức

Xa nhau rồi, anh bỏ dở bài thơ

Còn với tôi bài thơ không đoạn kết

Là tình anh vẫn sáng mãi trong tôi

Tôi vẫn mơ một hạnh phúc cuối cùng

Để kết đoạn bài thơ tôi dang dở !

(Thuhals)

Trang 2

Em có nhớ không một chiều cuối đông

Em đã xa anh nước mắt lưng tròng

Ngày ấy em đi mây mù giăng khắp

Lối nhỏ anh về lạnh giá chờ mong

Sau những tháng năm tưởng chừng biệt tăm Ngày em trở lại giá lạnh trong lòng

Đời tôi hổn hển một vần thơ dại

Một kiếp dở dang một kiếp chạnh lòng

Em sẽ ra đi lần nữa phải không?

Hãy nói để tôi khỏi đợi trong lòng

Trong đêm giấc mộng tôi trào nước mắt

Vì biết rằng tôi mất người tôi mong

Sao em cứ đi qua ngõ hồn tôi

Để cho thương nhớ dâng lên ngậm ngùi

Để cho cay đắng trào rơi trên má

Để người đợi người lạnh lắm ai ơi

Anh nào trách em vì anh đã biết

Biết kể từ ngày hai đứa biệt ly

Dẫu biết thế nhưng cũng thôi thì

Đã cách xa không thể nào trở lại

Em ở lại nhưng lòng không trở lại

Tình yêu kia em gửi chốn nào rồi

Trong căn phòng chật hẹp chỉ mình tôi Ngồi lặng lẽ đếm lệ rơi trên má

Em nói rằng tim tôi không có em

Rồi trách móc và khóc thầm vô cớ

Lúc cuối cùng tôi nín từng hơi thở

Đợi mong em như sông đợi nước về

Em giận tôi hay tôi lại giận em

Ta cùng trách trăm ngàn điều sai trái

Để giờ đây hai ta thành vụng dại

Trong tình yêu lỗi có ở đâu nào

Cái nóng cồn cào thiêu đốt góc tình yêu Anh viết bài thơ gửi mảnh hồn dang dở Gửi hy vọng gửi tình anh chớm nhớ

Mùa hạ sang bao ray rứt ngại ngần

Trang 3

Chuyện ngày nay còn có những bâng khuâng? Khi tia nắng chiếu vào trong góc hẹp

Nơi trái tim lạnh lùng vẫn im lìm lặng khép Không cho anh một cơ hội sau cùng

Lời trách móc lôi về quá khứ những mông lung

Để vụn vỡ đi vần thơ ngày hẹn ước

Để còn lại những gì em ước được

Cho riêng em, cho hạnh phúc xa mờ

Giận hờn trao nhau nhiều lắm chỉ vu vơ

Em có biết không đau đớn lòng anh lắm

Ngàn nhung nhớ giờ vực sâu thăm thẳm

Anh yêu em anh dang dở một lần!

Gọi giấc mơ về mong bến đợi ngàn sau

Em chẳng dửng dưng như bây giờ hiện tại Gọi nhung nhớ cho lần đầu xanh mãi

Xanh yêu thương không dang dở tình buồn!

HươngTuyêt247

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi

Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông

Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi

Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!

Em biết rằng lòng anh mang đau khổ

Anh dang dở khi một lần yêu em

Nhưng tim em vẫn mang hoài thổn thức

Giọt lệ sầu nghe chua xót đắng cay

Em bước qua một mùa xuân thật buồn

Mưa phùn rơi, rơi rơi mãi chẳng thôi

Và nắng hạ sưởi tim em lạnh giá

Nhưng anh ơi chẳng ấm được bao giờ

Rồi mùa thu âm thầm, lặng lẽ đến

Lá vàng rơi vương tóc em u buồn

Đông ghé qua mà hàng xây xơ xác

Như tim em băng giá vì vắng anh !

Đã bao đêm chỉ mình em thao thức

Viết thế nào cho đoạn kết được vui ?

Viết thế nào cho không còn dang dở ?

Trang 4

Và mình em, tay với giữa không gian

Bài thơ này em vẫn mang hẹn ước

Vẫn nghẹn ngào một bóng dáng thân thương Mong cơn gió kéo niếm đau đi mãi

"Xanh yêu thương không dang dở tình buồn !"

Ngày đăng: 19/08/2013, 03:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w