Nằm ở phía tây bắc của Tổ quốc, SaPa là một huyện vùng cao của tỉnh Lào Cai, một vùng đất khiêm nhường, lặng lẽ nhưng ẩn chứa bao điều kỳ diệu của cảnh sắc thiên nhiên... Bác lái xe đã g
Trang 1Nằm ở phía tây bắc của Tổ quốc, SaPa là một huyện vùng cao của tỉnh Lào Cai, một vùng đất khiêm nhường, lặng lẽ nhưng ẩn chứa bao điều kỳ diệu của cảnh sắc thiên nhiên
Trang 2Bản đồ tỉnh Lào Cai
Địa danh Sa Pa - Lào Cai trên bản đồ Việt Nam
Trang 3Nằm ở độ cao trung bình 1500m – 1800m, nên khí hậu Sapa ít nhiều lại mang sắc thái của xứ
ôn đới, với nhiệt độ trung bình 15-18°C
Trang 4Chìm trong làn mây bồng bềnh, thị trấn Sa Pa như một thành phố trong sương huyền ảo, một bức tranh sơn thủy hữu tình
Trang 5Nơi đây, có thứ tài nguyên vô giá đó là khí hậu trong lành mát mẻ, mang nhiều sắc thái đa dạng.
Trang 6Phong cảnh núi đồi trùng điệp, đẹp mê hồn
Trang 7Trai gái người Mông, người Dao ở Sapa đi chợ phiên
Trang 8Tuyết ở Sapa
Trang 9Phong cảnh sơn thuỷ hữu tình
Trang 10Câu hỏi thảo luận nhóm
NHÓM 1 Trình bày sự hiểu biết của em về tác giả Nguyễn Thành Long?
NHÓM 2 Trình bày hoàn cảnh sáng tác, thể loại phương thức biểu đạt, Truyện có thể chia làm mấy phần? Nêu nội chính của từng phần?
Trang 111.Tác giả: Nguyễn Thành Long
-Không gân guốc, gai góc mà
thường pha chất kí mang vẻ đẹp thơ mộng, trong trẻo, hấp dẫn,
giàu chất thơ, nhẹ nhàng, ý nghĩa sâu sắc.
- Sinh năm: 1925, mất năm: 1991
- Quê ở: Duy Xuyên - Quảng Nam.
-Bút danh: Lưu Quỳnh, Phan
Minh Thảo
-Là cây bút chuyên về truyện ngắn
và kí
*Phong cách viết văn:
Trang 122.Tác phẩm:
Trang 131 Bố cục: 3 đoạn
- Đ1:Từ đầu đến: “Kìa, anh ta kia”- Bác lái xe giới thiệu với hai người khách về anh TN
- Đ2: tiếp đến: “ Vật gì như thế” - Cuộc gặp gỡ trò chuyện giữa các nhân vật
- Đ3: Còn lại - Họ chia tay nhau đã để lại bao cảm xúc
2 Thể loại: Truyện ngắn.
Trang 143 Đọc, tóm tắt truyện
Trên chuyến xe khách từ Hà Nội lên Lào Cai, ông họa sĩ già, bác lái xe, cô kĩ sư trẻ tình cờ quen nhau Bác lái xe đã giới thiệu cho ông họa sĩ và cô kĩ sư làm quen với anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn Cuộc gặp gỡ chỉ
30 phút, anh thanh niên tặng hoa cho cô gái, pha trà và trò chuyện với mọi người về cuộc sống và công việc của anh Ông họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh liền từ chối và giới thiệu với ông những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn anh Nhưng ông đã kịp ghi xong bức chân dung về người thanh niên ấy Cô kĩ sư xúc động, yên tâm hơn về quyết định lên Lào Cai công tác Khi chia tay, anh thanh niên tặng mọi người một làn trứng
Trang 15Một hình ảnh về nghề khí tượng
Trang 16Máy đo
mưa của Trạm Khí tượng
Trang 17Trạm khí tượng ở Yên Sơn ngày nay, nơi nhà văn lấy cảm hứng viết truyện ngắn này
Trang 18… Anh hạ giọng, nửa tâm sự, nửa đọc lại mét điều râ rµng đã ngẫm nghĩ nhiều:
- Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình Bây giờ làm nghề này cháu không nghĩ như vậy nữa Vả, khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huống chi việc của cháu gắn liền với việc của bao anh em, đồng chí dưới kia Công việc của cháu gian khổ thế
đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất Còn người thì ai mà chả “thèm” hở bác? Mình sinh ra là gì, mình đẻ ở đâu, mình vì
ai mà làm việc? Đấy cháu tự nói với cháu thế đấy.
T×m vµ ph©n tÝch lêi t©m sù cña anh thanh niªn vÒ c«ng viÖc cña m×nh( ý thøc, suy nghÜ, niÒm vui )
Th¶o luËn nhãm: